Dốc vừa đủ cao, rừng vừa đủ rậm, hang hốc vừa đủ thâm u, một cái đầm lầy dưới chân và một cái tháp cổ uy nghi bỏ hoang trên đỉnh là quá đủ để hòn núi ấy trở thành “vương quốc” cho lũ trẻ con ngày ngày trèo lên tung hoành. Cùng với chúng là bầy khỉ dạn dĩ, lũ chim rừng quành quạch… Núi có tên chữ là Hoa Sơn, có hình dáng con rùa đang vươn cổ nhưng người dân cứ gọi là Núi Một, như cách gọi nôm na những ngọn núi nhỏ chơ vơ đơn chiếc. Nó có sẵn đường mòn lên đỉnh, là nơi mà hàng trăm năm trước một vị thiền sư đã lập thảo am tu hành. Xá lợi của ngài được đặt trong Liên Hoa tháp dựng ngay trên nền am. Kim quy đới tháp (Rùa đội tháp) là có tích từ đây. Những hình ảnh cũ may mắn còn lưu lại được cho thấy bảo tháp hình hoa sen rất đẹp.
Những đứa trẻ của thập kỷ 40 ở trong vùng lân cận bên động cát trắng, giữa rừng mai hoặc cạnh rừng dương, từ mái nhà tranh trống hoác của mình có thể ngó thấy rất rõ ngôi bảo tháp nhô cao trên đỉnh núi và chỉ chạy một hơi là tới nơi. Với tụi nhỏ, ngọn núi này là thiên đường. Khi Nhà thờ Núi được hoàn thành vào năm 1933, ở một phần mõm núi phía đầu rùa sau khi cho nổ mìn phá đá lấy mặt bằng thì con đường Phước Hải (Nguyễn Trãi ngày nay) mới thực sự hình thành, xẻ ngang cổ rùa của Núi Một. Nhà cửa theo đường bắt đầu mọc lên, rừng bị đẩy lùi, và lưng rùa đã bị phá hỏng phần nào.
Thập niên 50 với quá nhiều biến động lịch sử đã khiến bộ mặt Nha Trang cũng đổi thay, rừng hoang thành chợ, thành nhà. Cha mẹ tôi là đám trẻ của thập niên 40 ngày nào, sau vài năm xa nhà về thảng thốt nhìn xóm cũ. Đâu rồi ngọn núi của miền thơ ấu, đâu rồi rừng mai, động cát… Núi Một như bị nhổ lên, biến mất hoàn toàn không còn chút dấu vết, một mảng xanh cũng không. Đầm lầy sau nhà máy nước đá và rạp xi nê Hưng Đạo thì đã được lấp từ thập niên 70, chỉ còn lại nhà và nhà, lớp trong lớp ngoài, vòng vèo ngõ dọc lối ngang, lô xô cao thấp trám kín mít không còn chỗ hở. Thời gian càng trôi qua càng chồng chất che chắn. Lớp hậu sinh chúng tôi lớn lên nghe kể lại mà cứ như chuyện cổ tích. Lấy đâu ra núi ở phố thị? Lấy đâu ra hồ nước đầm lầy? Cha mẹ tôi hay nhìn về phía ngọn núi ngày xưa cám cảnh, không biết có còn ngọn tháp cổ, không biết đường mòn lên núi giờ đi đâu.
Rồi tôi ngồi tìm từng tấm hình của một Nha Trang xưa nơi 5 thế hệ gia đình mình đã và đang sống. Những tấm hình cực hiếm chạm vào ăm ắp xúc động. Đúng là ngọn núi ấy, bảo tháp ấy và cả đường mòn lên đỉnh… Tôi như nhìn thấy cha mẹ mình đang chân trần tung tăng.
Và bây giờ tôi cũng men theo một cái hẻm nhỏ như khe để lên núi cũ, loanh quanh leo dốc lạc lối mà chỉ toàn nhà với nhà sát rạt, nhà bên vách núi đá, dốc đá, bậc cấp đá. Lối đi ngoằn ngoèo còn hơn mê cung một hồi là quay trở lại điểm xuất phát. Cuối cùng tôi cũng tìm tới được bảo tháp đặt trên đỉnh núi thần thoại, vẫn ngay vị trí năm xưa. Không còn uy nghi đơn độc trên đỉnh núi, bảo tháp nay nằm chung trong khuôn viên của một nhà dân. Người chủ nhà kể họ mua lại căn nhà có sẵn bảo tháp này và biết chứa xá lợi của tổ sư, rồi cứ vậy mà cung kính nhang khói tiếp. Người chủ nhà trước chắc cũng nhận lại phận sự từ người trước nữa, và cứ vậy mà sơn phết giữ gìn. Thấy ghi tôn tạo lại năm 1972 nên hình dạng không còn như xưa nữa, nhưng vậy cũng đã quý rồi.
Có ai ngang qua đường Nguyễn Trãi tới Huỳnh Thúc Kháng, rồi rẽ vô đường Núi Một đi một vòng ra Ngã Sáu, xin dành vài phút nhớ tới một ngọn núi đã ẩn mình…
Đó là chuyến xe cuối cùng của năm cũ, HT 14, xuất bến lúc 23 giờ. Xe dừng lại vài trạm trước cửa ngõ thành phố để rước thêm dăm ba khách muộn nữa là tăng tốc chạy hối hả. Ai cũng vội, không ai nhìn ai, người đã an vị trên xe lẫn kẻ mới bước lên. Trời se lạnh; sùm sụp áo mũ khẩu trang mỗi người một cõi im lìm, và bóng tối thì mịt mùng thi thoảng vài ánh đèn đường quét ngang rọi rõ từng sợi mưa đang buông. Không khí đón năm mới tưng bừng sáng choang nơi phố thị nhưng ra tới quốc lộ thì chỉ là sự quạnh quẽ nhá nhem, đến cả những chuyến xe hiếm hoi còn trên đường cũng lặng lẽ phóng nhanh mất hút vào màn đêm.
HT 14 vốn là dòng xe trung chuyển của hãng nhưng được bố trí lại thành xe chạy đường dài mang trong lòng của nó không quá mười hành khách, ắt phải là những người đang lắm nỗi niềm chật vật tâm tư bởi họ sẽ phải đón giao thừa ngay trên ghế cá nhân lướt vùn vụt xuyên đêm. Cái khoảnh khắc đếm từng giây chờ năm cũ chuyển giao giữa những tình thân luôn thiêng liêng, nên khi phải một mình là điều không ai mong muốn, thậm chí còn hoang mang.
Xe lên đèo khi đã quá nửa đêm và bắt đầu uốn lượn theo con đường một bên là vực sâu, bên là vách đá dựng đứng. Mưa vẫn không ngừng. Cả xe chìm trong sự im lặng đặc quánh đến cả hơi thở nặng nề trong giấc ngủ chập chờn cũng phải dè chừng. Một cú chao nhẹ như bị trượt khiến tài xế buột miệng “chết chà” làm tất cả bừng tỉnh.
“Sao, sao, có gì không?”.
“Không có gì đâu, chỉ là lớp đất nhão trên đường”.
“À, mưa quá mà, cả ngày nay luôn. Chắc đất trên núi trôi xuống”.
Người vừa hỏi là giọng nam ngồi phía trên gần tài xế. Phía sau vẫn im lặng nghe ngóng, ai cũng ngồi thẳng lưng lên như chờ đợi và đều biết đây là con đèo đầy bất trắc trong mưa lũ.
Xe lại tiếp tục loạng choạng lao đi, thiện nghệ ôm qua một cái cua tay áo.
Ấm. Ầm. Ầm. Tiếng đất đá đổ sạt rền vang như sấm động ngay phía sau, chỗ có lớp đất nhão mà xe vừa đi qua. Mặt đất rung chuyển. Ánh đèn xe xuyên qua màn mưa xám xịt vẫn nhìn thấy rõ một quả đồi con con tự dưng sụt sùi mọc dần lên choáng hết cả lòng đường, đất đá đổ từ trên vách núi xuống cuồn cuộn như thác. Gần như tất cả đều rú lên thất thanh. Chiếc xe run rẩy chậm lại rồi dừng hẳn. Nếu không may mắn thì cả chiếc xe này cũng đã trôi theo dòng thác đó rồi.
“Sạt đèo rồi, chạy mau đi”.
“Sao lại chạy, muốn chết hả”.
“Giờ muốn sao, nó đang sạt lở tiếp đó”.
“Trời ơi làm sao bây giờ?”.
“Mọi người bình tĩnh cứ ngồi yên để tui gọi cứu hộ trước đã, không biết phía trước có an toàn không để mà chạy tiếp đây. Alo, alo… ai đó, phải phải xe HT 14 đây. Sạt đèo rồi, ngay Km 65. Không sao, xe mới đi qua chưa đầy 3 phút. Xe nào phía sau hả, chắc không có đâu đường vắng lắm. Cái gì, chiều xuống đèo vẫn đang thông hả, ok, ok, tranh thủ ngay. Biết rồi, khổ quá tết với nhứt”.
“Cứu hộ nói sao? Đi tiếp hả bác tài?”.
“Đèo còn dài lắm thì phải, đi tiếp lỡ sạt bất thần thì sao?”.
“Vậy đứng yên ở đây thì không bị à, giờ phải thoát khỏi con đèo này càng nhanh càng tốt chớ”.
“Ai mà biết trước được chuyện gì. Sợ quá…”.
“Phía bên kia đèo cũng không an toàn lắm đâu, mới năm ngoái đây…”.
“Phải đi tiếp thôi chớ biết sao giờ, lạy trời…”.
“Đang đi đừng có nói mấy chuyện xui rủi đó”.
“Đầu bên kia không biết sao nữa, nãy giờ cũng khá lâu có thấy xe nào chạy ngược lại đâu”.
“Cũng có thể họ đã được thông báo tắt đèo khúc này rồi nên chuyển hướng. Thôi quyết định đi tiếp, giờ cứ van vái ông bà phù hộ”.
Sau câu chốt hạ của tài xế thì mọi người im bặt, chỉ nghe lầm rầm tiếng niệm Phật, cầu kinh. Có vài tiếng ì ầm từ xa không rõ là tiếng sấm hay sự chuyển động của núi rừng. Xe dọ dẫm di chuyển dưới mưa xối xả, không khí trong xe bắt đầu đông cứng lại, những đôi mắt nhìn nhau đầy lo âu và cùng mở to trừng trừng vào màn đêm. Có tám người cả thảy tính luôn tài xế, bốn nam bốn nữ không trẻ cũng chẳng già và hoàn toàn xa lạ nhau.
Không ai trong số họ nói chính xác được thời gian xảy ra tai họa kể từ khi xe rời điểm sạt lở đầu tiên. Phước bất trùng lai, HT 14 không tránh được cơn thịnh nộ của sơn lâm, nó lao đầu trong cơn vô định vào một khối đất đá khổng lồ vừa đột ngột hiện ra đổ chài trên đường và mắc kẹt lại ở đó. Có lẽ tất cả đã cùng mụ mị đi trong vài giây hoặc mươi phút, khi tỉnh hồn họ mới nhận ra được tình thế tiến thoái lưỡng nan của mình.
Xe không bị lật, nhưng cũng không nhúc nhích được nữa và dường như nó đang nghiêng dần. Không ai bị thương dù bị va đập ít nhiều khi xe đứng khựng lại. Cửa không bật ra được vì bị bùn đất khóa chặt, và không có cái điện thoại nào còn bắt sóng. Bên ngoài vẫn tối đen và mưa như trút. Vài tiếng khóc bật lên.
“Yên hết, yên hết đi, giờ mà nhốn nháo là xe lật luôn đó”.
“Không ra khỏi xe được đâu, mọi người bình tĩnh đi, dù bị mắc kẹt nhưng xe đang ở chỗ trống trải lắm không có gì nguy hiểm nữa”.
“Mắc kẹt thôi cũng đủ chết rồi”.
“Đang sống nhăn mà nói gì vậy”.
“Phía trước có điểm sạt lở nữa rồi. Vậy là mình bị chặn đầu chặn đuôi rồi hả trời”.
“Mọi người ráng chờ một chút, ngớt mưa là tui sẽ tìm cách phá cửa ra ngoài, trèo qua đống đất đá này may ra kiếm được chỗ có sóng điện thoại mà cầu cứu. Tui biết đường đi mà, qua hết dãy vách núi này là có nhà dân trong rẫy”.
“Bác tài nói đúng đó, tui sẽ đi với ông, thêm người hỗ trợ nhau”.
“Ờ cũng được”.
“Tụi tui đi với…”.
“Không cần đâu, chỉ tìm nơi để gọi điện thoại thôi mà. 6 người cứ ở yên trong xe, đừng đi lung tung”.
“Chúng ta làm gì đây?”, giọng nam trầm ở lại lên tiếng, sau khi hai người kia rời đi được 15 phút.
“Sao lâu quá vậy?”, giọng nữ thút thít.
“Mới đi mà, biết đã trèo qua được cái đống đất đá này chưa, với lại thường phải xuống đèo gần hết mới có sóng điện thoại”, giọng nữ nhẹ nhàng.
“Đó là trong điều kiện bình thường, chứ như hiện nay thì e rằng mấy cái trạm phát sóng trên cao cũng đổ cả rồi”, giọng nam thứ hai người vùng ngoài.
“Biết hai người đó có an toàn không nữa, tội nghiệp quá, lạy trời lạy Phật…”, giọng nữ khác run run.
“Kể đang vầy đây cũng là phước lớn mạng lớn rồi, mọi người chắc chắn sẽ bình an thôi”, giọng nữ còn lại lên tiếng chậm rãi có vẻ lớn tuổi.
“Chờ ở đây là êm rồi. Sáu người mình gặp nhau đây cũng gọi là cái duyên, sẵn tiện mình làm quen đi được không?”, giọng nam trầm.
Có vài tiếng cười nhẹ hưởng ứng xen lẫn thở dài.
“Ông này lạc quan ghê”.
“Thì đằng nào cũng cùng thuyền rồi, ai biết chuyện gì sắp xảy ra”.
“Gọi là không sinh cùng ngày hả…”.
“Ăn với nói, bỏ đi, từ giờ phút này cấm không ai được nói chuyện gì không hay nữa”.
“Phải đó. Ai có chuyện gì vui nói nghe chơi cho đỡ sốt ruột. Không biết hai người kia bao giờ mới quay lại”.
“Giờ này mà còn nghĩ ra được chuyện gì vui mới lạ”.
“Chẳng lẽ bó gối chờ…”.
“Thôi không cần vui, chuyện vì sao mà lại có mặt trong chuyến xe đêm ba mươi cũng đáng nghe rồi. Không phải sao, ai lại muốn đi trên chuyến xe vét như vầy chứ. Giờ này nhà ai chẳng đông đủ ấm cúng”.
“À, đúng đó”, giọng nữ lớn tuổi. “Tui lên thành phố nuôi con dâu đẻ nè, ai mà tính trước được ngày sanh chớ. Đưa nó ra viện về thẳng quê ngoại luôn tới phiên mình quay về thì đúng ngày này. Không đi về không được. Ba ngày tết còn cúng quảy, mồ mả, sao đóng cửa lạnh tanh được nên giá nào cũng phải về nhà. Ai mà có dè còn đúng mỗi chuyến này”.
“Thiệt luôn”. Giọng nữ trẻ rầu rĩ. “Số mình mới đen đủi. Có tính đi N đâu, công ty cần người ở lại trực cơ quan ba ngày tết, trả lương cao nên mình mới ham. Đã về nhà được mấy hôm rồi mà thấy buồn quá nên thôi quay lại. Giờ thì mới thấy hối hận”.
“Tui thì về chịu tang mẹ, trời long đất lở gì cũng phải về. Còn ông bạn? Có lý do gì lên chuyến xe này?”, giọng nam thứ hai.
“Chuyện của tôi dài lắm, kể ra sợ mọi người nghe mệt mỏi”, giọng nam trầm.
“Chớ giờ có gì làm đâu mà không nghe, trong hoàn cảnh tối mò này ai cũng như ai, có chuyện nghe để khỏi nghĩ quẩn là tốt rồi…”.
“… Tôi phải có mặt ở N trước bảy giờ sáng để chia tay người mà mình yêu thương, đó là lý do phải lên chuyến xe cuối cùng này”.
“Chia tay? Làm gì mà gấp gáp phải đi ngay trong đêm ba mươi? Nghe giọng thì ông không phải là người ở N rồi ha”.
“Tôi ở thành phố. Người ấy là mối tình đầu của tôi. Hai mươi năm sau tôi mới gặp lại nàng ở N, khi ấy nàng đang là một góa phụ nuôi bầy con bốn đứa một trai ba gái”.
“Chà, ngó bộ tình cũ không rủ cũng tới rồi”.
“Mối tình này chưa bao giờ cũ trong tôi. Tôi luôn nhớ đến nàng, ngồi một mình nhớ đã đành mà trong đám đông cũng vẫn nhớ, ngay cả sau khi lấy vợ, con cái dâu rể đề huề rồi mà tôi vẫn không nguôi thương nhớ nàng”.
“Xin lỗi, ông anh đang đọc tiểu thuyết à?”.
“Giống lắm hả?”.
“Chớ thời buổi này nói chuyện yêu đương nghe hoang đường quá”.
“Để cho ổng kể tiếp đi mà, sao cũng được, có tiếng người nói vẫn hơn”.
“Vậy mời chương trình đọc truyện nửa đêm về sáng bên bờ vực tiếp tục”.
Nhiều tiếng cười phụ họa, vẻ như sinh khí đang dần len vào từng người.
“Tất nhiên khi gặp lại và đến với nhau chúng tôi không nghĩ đó là ngoại tình mà vẫn cho là định mệnh. Cũng là một cách biện hộ thôi mà. Ngoại tình bao giờ cũng mang hàm ý xấu, vụng trộm, xà xẻo, tranh đoạt… Giữa hai chúng tôi và gia đình của hai bên hoàn toàn không có chuyện này. Dường như có một quy ước ngầm dù không ai nói ra, rằng phải sống tử tế hơn nữa sau những giây phút chiều chuộng cảm xúc cá nhân. Tôi vẫn đi đi lại lại về N bên nàng bất kỳ khi nào có điều kiện. Mọi thứ vẫn ổn cho đến khi đàn con của nàng trưởng thành, lập gia đình ra riêng…”.
“Ngoại tình là không được rồi, kiểu gì cũng không chấp nhận”.
“Chẳng lẽ phu nhân các hạ không biết?”.
“Sau rồi cũng biết, vì tôi và nàng qua lại đã hơn 10 năm nay”.
“Ôi, vậy là tan cửa nát nhà rồi”.
“Không. Vợ tôi vẫn yêu quý nàng. Bi kịch đến từ phía khác”.
“Cũng lạ. Nhưng những chuyện ngoại tình thường có kết thúc chẳng mấy vui vẻ”.
“Chúng tôi không kết thúc. Chỉ là… không ai ngờ được bốn đứa con của nàng lại quay ra tranh chấp tài sản chung. Thỉnh thoảng nàng cũng tỏ ý chán nản muốn buông xuôi hết và đi đến một nơi nào đó thật xa để sống an yên, và tôi như lâu nay vẫn sẽ đồng hành với nàng bằng cách nào đó. Chúng tôi muốn trở thành những ông bà lão bên nhau”.
“Cũng dễ mà, làm di chúc phân chia tài sản xong rồi tự lo cho bản thân mình thôi”.
“Di chúc đã công bố”.
“Ủa”.
“Toàn bộ tài sản của nàng được chuyển cho đứa con trai, ba đứa con gái không có gì cả”.
“Vậy là sao?”.
“Tôi cũng không biết vì sao, tôi bỏ hết mọi chuyện để lên chuyến xe này khi chưa kịp nghĩ ra điều gì cả”.
“Chẳng lẽ ông mong đợi gì khác ở tờ di chúc?”.
“Tôi với nàng trên danh nghĩa là bạn thân, mong đợi gì chứ? Nhưng… bằng mọi giá tôi phải có mặt cạnh nàng ngay sáng hôm nay, nếu trễ thì… Tôi không tin chuyện vừa xảy ra, có nằm mơ cũng không nghĩ ra… Mới hôm trước chúng tôi còn gọi video call cho nhau”.
“Xin lỗi, chuyện thừa kế nhà người ta mà làm ông khó ở sao? Sao ông nói là phải có mặt ở N trước bảy giờ để chia tay?”.
“Các người nghĩ gì vậy? Tôi đã nói gì sai sao? Tôi muốn gặp nàng lần cuối, chỉ vì… sau bảy giờ sáng nay nàng sẽ vĩnh viễn biến mất. Vô lý thật, đúng không?”.
“Trời”.
“Tôi không tin, tôi phải được tận mắt nhìn nàng, chạm vào nàng. Tại sao nàng lại chọn cách này chứ?”.
“Chọn là sao? Chẳng lẽ…?”.
“Nàng đã bỏ lại tất cả để ra đi một mình. Quá tàn nhẫn. Quá sức vô lý. Hai chúng tôi đều là bác sĩ, không ai từng có ý nghĩ như vậy. Không thể có chuyện này được”.
Không khí chùng xuống ngay tức khắc. Mưa tạnh từ bao giờ. Cảm giác bất an dường như đang tăng dần. Màn đêm như tối và dày hơn.
“Kiếp người. Sao lâu quá không thấy ai quay lại ta? Mới đó mà ba giờ sáng rồi”.
“Hay chúng ta kéo nhau đi luôn? Chẳng lẽ cứ ngồi bó gối ở đây”.
“Ở đây đang yên ổn mà đòi bỏ đi đâu, ráng đợi đi. Biết khúc đường đèo phía trước có thông không”.
“Lạnh quá, ai có chuyện gì nóng nóng không?”.
“Còn cô này, vì sao cô có mặt trên xe?”.
Người được hỏi vốn kiệm lời từ nãy giờ, thu mình lắng nghe trong chiếc áo hoodie trùm kín đầu.
“Tôi đi công việc đột xuất nên không có lựa chọn nào, mà cũng không có gì đặc biệt. Hay tôi kể một chuyện khó nói được không? Là tôi cũng vừa nghĩ ra, vui thôi…”.
“Được, được, kể đi. Cho vui nghen”.
“Cái cảm giác đứng bên bờ vực không biết tai họa ập tới lúc nào như bây giờ, nói thật, ai cũng phải trải qua một vài lần trong đời. Những lúc phải đối diện nó thì hình như những gì trước đây mình hay tự vấn đúng sai dường như vô nghĩa. Nên tôi muốn nói ra một lần chuyện này”.
“Là tự thú sao?”.
“Tùy mọi người nghĩ vậy”. Người đàn bà trong chiếc áo hoodie cười nhẹ. “Ở đây có hai đấng nam nhi nghe chuyện chắc phiền đó, nhưng thôi, nghe qua rồi bỏ giùm tôi. Hoặc cũng có khi tôi quan trọng hóa vấn đề quá”.
“Bà chị rào đón chi nhiều, ở đây có ai biết ai đâu. Chưa kể là tan hàng rã đám bất cứ lúc nào đây”.
“Phải, bên bờ vực mà…”.
“Chuyện này chỉ là chuyện tình một đêm theo cách gọi của chúng sinh nên thường thì chẳng mấy ai muốn nhớ lại hoặc quan tâm kể lể. Nhưng với một phụ nữ truyền thống thì lại lớn chuyện. Tôi vẫn thường được nhận xét là hiền, ít nói, trong sáng. Có lẽ do tôi khá vô tư và chưa bao giờ nghi ngờ dò xét thiện cảm người ta dành cho mình là thật hay giả, vì thật ra điều đó không mấy ảnh hưởng đến đời sống tình cảm cá nhân nên yêu thì cảm ơn mà ghét thì cũng kệ. Vả lại, quan trọng tôi không phải mẫu đàn bà đẹp. Trong những buổi tụ hội xa lạ mà có nhiều phụ nữ thì bao giờ tôi cũng bị trụt lại đằng sau, nếu có được sự chú ý của ai thì vì đó là những người đã từng biết về tôi ít nhiều.
Lần đó tôi cùng ở trong đoàn đi công tác với B. Trước đó B và tôi chỉ là mối quan hệ sơ giao, không thân cũng chẳng lạ. B quảng giao, bặt thiệp, mạnh mẽ. Về mặt chuyên môn thì tôi và B đều có vị trí riêng. Đêm cuối của chuyến công tác tôi không hề ngần ngại vui vẻ cùng đi uống nước riêng với B, anh ta ôm hôn tôi nồng nhiệt trong bóng tối. Lúc đó tôi cũng kịp nghĩ, mình không phải là gu của anh ta, chuyện này chẳng có ý nghĩa gì hết, mình chẳng có chút cảm xúc nào. Nhưng không có cảnh xô ra và tát vào mặt gã đàn ông như trong phim. Đã nói là tôi hiền và không muốn nghĩ xấu về người ta”…
“Chà, thấy sai sai rồi đó”.
“Thôi cho qua cái vụ hôn ẩu đi, coi như va quẹt. Mà chuyện chưa kết thúc đúng không?”.
“Đúng vậy. B đưa tôi về lại nơi lưu trú của cả đoàn, đẩy tôi vào phòng của y ta. Tôi xin cam đoan, trong bất kỳ mối quan hệ thể xác nào giữa hai người trưởng thành mà nếu người phụ nữ không đồng ý dù chỉ một chút thì cũng khó có cái gọi là cưỡng đoạt. Nên tôi không bào chữa cho hành vi của mình.
Chuyện sẽ chẳng có gì sau khi tôi nhanh chóng rời khỏi phòng y ta, và nhủ thầm sẽ vứt hết ra khỏi đầu những hình ảnh liên quan đến B. Tôi nghĩ, B cũng sẽ xóa bỏ nhanh như vậy sau khi nuốt trọng một món ăn mà chưa kịp nhấm nháp. Đọng lại trong tôi chỉ là chút ít tủi hổ, nhưng tôi đã tha thứ cho mình rồi.
“Còn B thì sao?”, một giọng nữ rụt rè cất lên sau khi người kể dừng lại độ mươi giây.
“Thì nói rồi đó, cùng quên ngay thôi”.
“Mỗi khi tình cờ chạm mặt tôi ở đâu đó, giữa chốn đông người, B đều tìm cách chạm vào tôi như ra hiệu nhắc nhớ, hoặc cào vào lòng bàn tay khi bắt tay nhau, hoặc vịn vai và bóp nhẹ khi tới bàn tiệc mời nâng ly, hoặc nháy mắt cười cợt. Tôi đã rất khổ sở vì điều đó. Mãi cho đến giờ phút này, tôi mới ngộ ra. Sự tủi hổ phù phiếm, sự bỡn cợt nhạt nhẽo. Kể từ nay tôi sẽ coi anh ta như một thứ tai nạn mà lỗi là do mình bất cẩn, còn B nghĩ gì tôi không quan tâm”.
“Một tai nạn do mình bất cẩn, vết thương đó sẽ chóng lành”.
“Cũng mất khá lâu đó, không dễ đâu. Cám ơn mọi người đã lắng nghe”.
“Phục chị, chuyện vậy mà kể lại nhẹ như bông”.
“Thì ai đó mới nói, chuyện kể bên bờ vực mà”.
“Tôi cũng có một tai nạn còn tệ hại hơn cả chị ấy, nhưng…”.
“Thì trong đời ai chẳng từng, nhiều khi sống để dạ chết mang đi…”.
…
“Trời sắp sáng rồi, mọi người ơi có nghe tiếng gì không…”
Từ trên những đống đất đá đổ nát ngổn ngang phía xa xa kia xuất hiện nhiều ánh đèn pin, có cả tiếng ì ì của xe cơ giới. Ai nấy vùng dậy vẫy tay reo hò, tiếng khóc tiếng cười nhốn nháo.
“Sống rồi bà con ơi, sống lại thiệt rồi…”.
“Hoan hô bác tài, hoan hô người anh em, hoan hô…”.
“Trời ơi giờ tui mới dám khóc nè…”.
“Chúc mừng năm mới đi mọi người ơi, chúc mừng năm mới…”
“Chúc mừng, chúc mừng…”
Đội cứu hộ đã mở được lối đi để đưa người ra khỏi vùng sạt lở. Bên kia đã có xe chờ sẵn để nối tiếp chuyến đi. Ai nấy hăm hở tháo chạy. Trời vẫn chưa đủ sáng để tỏ mặt người. Phải thoát ra khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Nên sẽ không biết được ai là chủ nhân của những câu thoại trong đêm bên bờ vực, tất cả rồi sẽ trôi vào lãng quên…
Một ngày cuối năm đẹp trời nọ sau vài cuộc vui trong hòa bình, người ấy bỗng dưng thú nhận với tôi điều mà anh ta tưởng và muốn rằng có thể chôn kín mãi mãi.
Lý do cho sự kiện quan trọng này là anh không muốn giấu em bất kỳ điều gì. Trước đó, tôi vẫn tưởng với người ta mình là duy nhất, đầu tiên lẫn cuối cùng còn khúc giữa cắt liệng không tính. Cũng như, tôi vẫn tưởng lòng mình mặc kệ như bãi cát sau mỗi con sóng cồn cào mùa đông, nước rút đi để lại sự phẳng lì không dấu vết nhưng hóa ra nó lại lởm chởm và nứt nẻ đến vậy. Bởi, điều ấy còn hơn cả sóng thần.
Những ngày giáp tết bận rộn đang dần trôi qua càng lúc càng nhanh như chạy đua nước rút, khoảng thời gian thích hợp để từ chối các cuộc gọi, cuộc hẹn, và vùi đầu vô những công việc không tên nhưng hiện diện khắp nơi trong tầm mắt. Từ trong nhà ra ngoài ngõ xuống phố chợ. Nhặt cái chổi cái giẻ cái xô nước lên là tự khắc biến thành cô tiên mang tên Dọn dẹp cau có và xác xơ. Bước vô bếp nồi niêu chai lọ khua lên trong điệu rock and roll thần dân vua Táo như tội đồ khổ sai của chính mình. Ra đường tuyền màu hoa đào hoa cúc hoa mai nhưng nhìn ai cũng nhớn nhác như đang bị cuốn
trong một lực đẩy của vũ trụ. Nhưng thà cứ được quay cuồng như vậy đã là may. Thi thoảng điên lên khỏi dọn thừa gì vứt luôn cho khuất mắt, xe rác tháng chạp vất vả nhất trong năm.
Mỗi sáng sớm vào lúc 4 giờ 45 tôi vẫn tỉnh giấc trước đó ít phút nằm chờ nghe tiếng ting ting từ cái điện thoại, biết vẫn y hẹn với nó nơi bãi biển quen thuộc. Nó, đứa bạn gái cũ mòn. Chờ, và biết mình chờ cái gì rất cụ thể đôi khi đã là mong manh hạnh phúc. Ai chưa từng trải qua cái cảm giác sắp mở mắt ra và tự hỏi ủa mình dậy để làm gì, nhắm mắt ngủ tiếp đi chớ có gì chờ đón mình đâu thì hãy vui nhanh lên đi. Tôi với cái thói quen đi qua nhiều năm nay bốn mùa mưa nắng bão táp gió giông không thay đổi. Đúng giờ xuất hành đến từng phút, đúng bãi tắm đến từng mét ngang, đúng cả chỗ đậu xe máy trước công viên. Về nhà công việc đầu tiên là kéo màn cửa, nấu ấm nước nóng pha trà… Đôi khi sự trật tự ngăn nắp bên ngoài là để bù trừ che đậy cho sự ngổn ngang bên trong, và ngược lại. Nên chi tôi không bao giờ muốn trở thành kẻ thuyết giảng theo khuôn mẫu.
Vài khuôn mặt quen sẽ xuất hiện ở địa điểm như đã hẹn này, thân thuộc đến nỗi không cần mở miệng chào lấy lệ cũng được, chỉ đợi vắng mới hỏi. Trời vẫn chập choạng chưa sáng hẳn, nó sẽ đứng đợi tôi ở gốc cây tra bị cưa cụt mấy cành thấp rồi cùng đi xuống bãi cát. Trước lúc bình minh biển rất vắng người. Hai đứa cùng bơi ra xa, thả mình trôi lênh đênh ngửa mặt nhìn trời có sóng nước làm nệm. Ánh dương đầu ngày như hào quang rọi vào thẳm sâu tối tăm của tâm hồn xua đi tà ý. Nó khác tôi từ xuất thân cho tới tính cách đến vẻ bề ngoài. Nghĩ gì nói đó, ghét ai thì ghét ra mặt, sẵn sàng đánh trả, rượu uống được một mình, và không bao giờ lạc đường; còn tôi thì thua chắc toàn tập.
Sáng nay nó không nhắn tin, ra bãi cũng không gặp. Thỉnh thoảng cũng có ngày như vậy xong lỏn lẻn báo lại là thức khuya quá hoặc say quá ngủ quên. Nhưng rồi cả ngày cũng không thấy nó nói gì, chấm hỏi trong inbox cũng không thấy dấu hiệu đã đọc.
Mãi đến khuya tôi mới nhận điện thoại từ đứa con gái út của nó, ngập ngừng hỏi mẹ con có đi với cô không.
***
Nó đi một hơi không về nhà hai ngày liền, không liên lạc cũng chẳng để lại bất kỳ thông tin nào, bỏ một ông chồng, một đứa con gái, và một con chó bơ vơ trong căn nhà rộng. Trong bếp vẫn lủ khủ hũ lọ thịt ngâm mắm, tôm chua, kim chi và dưa món các thứ, rổ cải xanh to đùng chưa kịp muối nằm héo rũ trong góc nhà, mớ lá chuối và dây lạt cuộn tròn ném trên bàn chưa tháo ra. Trong bồn rửa còn cái nồi cơm đang ngâm nước và mỡ đóng váng trong chậu chén tô đĩa đầy ngập. Ngoài sân xe máy vẫn dựng đó, còn có cả bộ drap giặt phơi tự bao giờ đang tung tăng như diều sắp đứt dây trong nắng gió.
Tôi đâu có chịu trách nhiệm về sự mất tích này khi chồng con của nó hỏi như tra:
– Từ trước tới giờ bà ấy đi đâu cũng bảo là đi với cô, sao lại bảo không biết. Vô lý thế. Nhà thì bao việc.
– Ba bữa này ai chẳng bận, rảnh đâu mà rủ rê. Đi đâu làm gì chớ.
– Mẹ con lúc nào cũng nhắc cô. Thậm chí còn dặn sau này mẹ mà mất thì cứ gặp cô xin hình thờ là có ngay nữa là. Nghĩ sao tết nhứt ai cũng ở nhà lo công chuyện mà bỏ đi vậy trời.
– Gâu gâu gâu grừ grừ grừ… – chắc con chó không đi ăn chực nhà khác được.
Phòng riêng của nó trên lầu vẫn còn y nguyên, dây sạc điện thoại vẫn tòn teng trong ổ cắm, bộ đồ mặc nhà vắt hững hờ, cái xắc tay quẳng chỏng chơ, thấy cánh cửa tủ áo mở hé chắc cũng đã được kiểm tra nhiệt tình rồi. Cứ như chủ nhân của chúng ra đầu ngõ mua chanh ớt chớ không phải biền biệt đã hai hôm.
Nó còn có chỗ đi đâu bí mật sao, người đàn bà sáu chục ký tóc nhuộm quanh năm ruột để ngoài da ăn to nói lớn cười giòn. Nên chi không hề đọc thấy sự lo lắng ưu tư nào quanh cái sự biến mất này ngoại trừ chút bực bội hậm hực từ người thân. Nhưng cái người thân này nó cũng lạ lắm. Tiếng từ dưới nhà vọng lên.
– Mẹ mày đi chơi với cái lão mà hay nhắn tin điện thoại mỗi sáng sớm chứ gì? Bởi, bày đặt, đi biển cái gì, đi khách sạn thì có.
– Sao con biết được. Mà chú ấy bên Mỹ cơ.
– Đồ đàn bà thúi. Có giỏi thì đi luôn đừng về.
– Bố cũng đi suốt sao nói mẹ, về tới nhà là nôn mửa say vật ra.
– Mày cũng y như con gái mẹ mày…
Nghe cái xoảng của ly chén bể, chắc vì nhà đang có khách nên tạm ngưng nhẹ nhàng kiểu này thôi.
Nó kể với tôi rất nhiều lần về một đời làm vợ phí phạm, nhưng sao tôi chỉ nhớ mỗi chi tiết kinh dị có dạo đêm đêm đi ngủ ở ngay trong nhà mình nó vẫn phải thủ theo một khúc củi để sẵn bên gối nằm. Để tự vệ. Tự vệ với chính người từng đầu ấp tay gối. Gần đây nhất nó còn nói, “buổi tối không ngủ được nằm vắt tay lên trán tui hay nhớ lời bà”. Cứ tưởng là lời hay ý đẹp gì, ai dè câu tiếp “nhớ bà từng nói, đã đến mức đó thì ly dị đi càng sớm càng tốt”. Nghe mà chột dạ quá. Sao tôi có thể nói như vậy được khi đời mình xưa giờ chưa bỏ ai mà toàn khiến cho người ta chịu bỏ mình. Nhưng vì sao nó lại bỏ qua cơ hội đập đi xây lại cuộc đời làm vợ đúng nghĩa khi vẫn còn có thể? Luôn luôn, ở cái tuổi nào cũng vậy, câu trả lời thường nằm ngoài lý do bản thân dù không ai có thể sống thay mình.
Tôi thò mặt vào giữa hai tia mắt gườm nhau như đấu chưởng của thân nhân người mất tích:
– Nhà mình có báo công an không? Tôi đã gọi hỏi hết những người quen rồi.
– Tôi khắc biết xử lý. Cám ơn, cô về nhá.
– Bực bà già quá đi mất, chẳng nói chẳng rằng tự dưng bốc hơi. Vâng cô về, có gì gọi cho con nhé.
Sau lưng tôi:
– Kỳ cục thiệt, mẹ biến đi đâu vậy trời, bố, không lẽ… hay tới bệnh viện hỏi thử?
– Bày đặt. Cọp vật không chết, lẽ lẽ cái gì. Đi được thì về được.
– Nhỡ mẹ bị… Alzheimer quên đường về thì sao bố?
– Vớ vẩn, mẹ mày mà lạc. Mày đi đâu đấy con kia?
– Con kiếm cái gì cho con chó, nó đói quá hóa rồ rồi kìa.
– Chó chó chó, chó hơn người à. A lô a lô, đứa nào đấy, ừ anh mày nghe đây. Rồi rồi anh ra ngay, quán Tư Quởn hả, gọi trước đi, tết nhứt cái gì, Đ.M qua nay không có hạt cơm trong bụng.
– Bố nhớ cầm chìa khóa nhà theo đấy, về khuya đập cửa chửi bới ầm ĩ cả xóm không có mẹ ai mở cửa cho.
– Con này láo nhỉ.
– Con phải làm ca đêm đấy.
***
Tôi với nó được trận cười như điên, chắc nhờ chuốc nhau say dù tửu lượng của phụ nữ khó biết chính xác. Nó còn liên tục chùi nước mắt sống ứa ra nữa.
– Thôi tui về. Thiệt ra đêm đó nản quá tui đi bộ xuống dưới biển ngồi một mình, thèm nhảy xuống nước dễ sợ. Thì tắm chớ làm gì. Thấy bảo vệ tới dòm chừng miết nên cũng tội cháu nó đành phải đứng dậy bỏ đi. Cám ơn hai ngày đêm xả hơi cho khách không mời này nha. Xả sạch hết trọi không còn gì.
– Lỡ chơi rồi, ở lại qua tất niên đã chớ.
– Không được, mai gói bánh, 30 còn có đám giỗ. Tiếc ghê.
– Sáng đi tắm biển lại hen.
– Ờ. Vậy mà bà bắt tui ở nhà, đời nào cha con ổng chịu dậy giờ đó để mà ra biển tìm chớ.
– Về rồi giải thích sao? Ổng tưởng bà theo trai đó.
– Càng tốt. Tưởng chỉ có mấy ông theo gái thôi sao.
– Rồi đưa mông vô trước?
– Còn lâu.
Nó nhẹ hều đi về, bỏ mặc tôi nặng trịch hoang mang.
Đúng y như rằng, 30 phút sau nó nhắn “cha con lão hỏi đi đâu về đó, tui lớn tiếng nói đi chơi, xong im re hết luôn, kkkkkkk”. Tôi nhắn lại, “dọn tết vui vẻ”. Nó trả lời liền, “không thành vấn đề vì đã dọn mình xong trước rồi”. Nghe thì có vẻ hả hê lắm chỉ có điều tâm trạng này chắc cũng
không còn mới mẻ gì với nó cả bởi thường xuyên quay lại như chu kỳ.
***
Thực ra cái sự từ chối nghe điện thoại, hủy lịch hẹn, lạnh nhạt tương tác, dọn dẹp bỏ đi hoặc đoạn tuyệt các thứ… không phải và không thể nào để chấm dứt một mối quan hệ tình cảm đã có tuổi đời mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm… Đơn giản chỉ là phân vân dừng lại vì thất thế, tự ti và tổn thương của kẻ đang nắm thế thượng phong bỗng chốc phát hiện ra mình trở thành con rối từ đời nào. Không phải ai cũng nhận ra dù mơ hồ. Có người mãi mãi chấp nhận làm con rối và cùng song hành, cũng có người thoát ra nhưng lại cứ dung dưỡng nó, để nó sai khiến. Và tôi đã vứt nó đi hết lần này tới lần khác, dù đó là những con rối cứu rỗi.
Như thường lệ, sau khi đã chuẩn bị xong xuôi hành trang lên đường đi đâu đó tôi mới ghé nhà ba má báo cáo. Biết chắc đầu tiên sẽ nghe ba càm ràm đi gì mà đi miết, đôi khi cũng bị làm mặt giận ít ngày, và thi thoảng thì được cho thêm lộ phí vào giờ chót. Má thì khác, lúc thì toa rập giấu ba, bộ ổng không biết mày bao nhiêu tuổi rồi sao, lúc thì mừng vui khuyến khích đi đi con, thậm chí còn không giấu vẻ ganh tị. Qua được ải song thân, dù đôi khi buộc phải nói dối hoặc cãi bướng mà thấy nhẹ nhõm như đặt được một chân lên máy bay. Nhiều khi nghĩ cũng mắc cười, sao thấy mình hoài không lớn nổi trong mắt ba má. (more…)
Khi hai người đi xe máy xuống hết đèo thì cơn bão cũng vừa kịp tan. Nó, cơn bão vừa đi qua ấy đã cuốn họ vào giữa, gầm thét ra oai rồi hung hãn cuồn cuộn lao lên phía trước.
Nhờ không ngừng lại và vẫn lì lợm tiếp tục hành trình mà họ đã xuyên qua nó một cách ngoạn mục. Bầu trời sau bão bỗng trở nên quang đãng và trong trẻo một cách kỳ lạ, nắng dát vàng ươm.
“Cơn bão đâu rồi, anh? Không còn chút dấu vết nào của nó nữa”.
“Ừ, nó muốn đi đâu đó thì đi”.
“Cơn bão, không phải con mèo con chó đâu”.
“Ừ, kệ nó. Mình không sao rồi”.
“Kinh khủng thật. Ban nãy giữa đỉnh đèo em đã nghĩ đến cảnh mình bị hất tung lên giữa không trung, rồi bay là là đáp xuống vực”.
“Dù gì thì mình cũng sẽ bay cùng nhau mà”.
“Lại kệ. Em muốn dừng lại nghỉ một chút. Kệ luôn không?”.
“Mình đang cách cái thị trấn gần nhất độ hơn 10 km thôi. Ráng chút nữa, dừng dọc đường nắng lắm”.
Người đàn bà đang nhìn quanh quất chợt thấy một con đường mòn ẩn hiện bên phải quốc lộ nên bật thốt “Có một lối rẽ kìa anh, chỗ đó mát”. Người đàn ông nhìn theo hướng tay chỉ, “Là một ngã xuống biển em à”. “Ô có biển gần đây sao? Hay mình ghé ra đó chơi chút?”. “Ừ thì đi, anh chưa biết chỗ này
Họ luôn hăm hở trước những con đường mới, những ngã rẽ bất chợt, những nơi không có nhiều con mắt thế gian. Xe máy chạy chật vật trên con đường mòn hẹp rí, cây dại mọc tràn va quệt rào rạo, gặp cát lún chao qua đảo lại như say.
“Hết đường rồi em”.
“Ủa sao kỳ vậy?”.
“Muốn đi ra biển phải băng qua cái rừng dương trước mặt”.
“Em muốn ra biển. Biển chắc rất gần đây thôi”.
“Ừ anh cũng đã nghe mùi biển. Vậy mình bỏ xe đây đi tiếp”.
Họ bắt đầu đi bộ xuyên qua rừng dương, thấp thoáng màu xanh của biển trời xa xa như những ô cửa vẫy gọi. Giữa trưa đứng bóng tịnh không thấy bóng người, vài chú giông hay rắn mối sột soạt xẹt ngang rồi mất hút. Chỉ có tiếng sóng đang vỗ về rù quyến và bầy lá hoan ca trên những hàng cây. Từng lùm từng bụi xương rồng bàn chải, bồn bồn, hoa ngũ sắc đan xen. Và rồi một thảm hoa muống biển tím rịm dày đặc đột ngột xuất hiện trải dài như dẫn lối.
Biển mở toang trước mắt, phẳng lặng, xanh thăm thẳm trong suốt màu ngọc thạch. Cuối chân trời mây trắng bồng bềnh ánh lên màu xà cừ. Từng cơn sóng lăn tăn trườn lên mềm mỏng nũng nịu. Bãi cát mịn như nhung, trắng phau phau không một vết gợn mơn man in dấu từng bước chân. Hai dãy đá đen huyền bí lô xô nhô cao ôm gọn bãi biển hình cánh cung chừng 500 mét vào lòng, nửa kín đáo nửa mời gọi. Thanh bình, hoang sơ và khoáng đạt, tưởng chừng như chưa có ai đặt chân tới đây.
“Đẹp tuyệt, không thể tưởng tượng ra có một nơi hoang vu lại đẹp kỳ lạ dường này”.
Người đàn bà như tỉnh lại sau giây phút lịm đi vì hân hoan, sững sờ lẩm bẩm rồi hối hả băng mình lao về phía biển.
“Em chỉ muốn lăn tròn cuộn trong cát, em muốn nhảy ùm xuống nước, em muốn ôm hết vào lòng, làm sao đây…”
Người đàn ông lững thững theo sau, không rời mắt khỏi những bước đi ấy, mỉm cười độ lượng. Từ lâu, họ vẫn cùng đi bên nhau, cùng nhìn về một hướng.
“Em cứ làm tất cả những gì em muốn ở đây”.
“Đây là đâu vậy anh?”.
“Anh nhớ rồi, hồi lâu có đọc, đây là Bãi Xép”.
“Bãi Xép? Tên gì tội nghiệp vậy?”.
“Vì nó nhỏ và nằm lọt thỏm giữa hai ghềnh đá, tách biệt, không giao du với biển lớn, không thuận tiện giao thông”.
“Vậy là bị thiên hạ bỏ quên riết nên thành Xép luôn?”.
“Ừ. Như ga xép, gác xép…”
“… vợ Xép nữa”. “Tào lao”.
Người đàn bà phá ra cười, “Người ta hoa nhường nguyệt thẹn vầy đây mà xép xép cái gì chứ. Nó phải đáng gọi là bãi Tiên sa Thánh lặn. Đi sửa bản đồ đây”.
“Một cái tên hoa mỹ có khi làm hỏng người đẹp đó”.
“Thì… ta sẽ đặt tên cho nó là bãi Tùy Duyên, bãi Sau Bão, bãi Lạc Lối… chẳng hạn, miễn không là Xép, đừng là Xép”.
“Được rồi. Anh sẽ gọi nó là bãi Tùy em”.
“Tùy anh”.
“Ừ ừ… Sau bãi đá này là một ngọn đồi thấp xanh mướt, em có muốn lên đó ngắm cảnh không?”.
“Muốn”. Thiếu điều nàng nhảy dựng lên trong phấn khích.
Họ dẫn nhau chạy lúp xúp lên đồi, mặt trời rơi lại phía sau lưng. Nắng quá đỗi dịu dàng, mây đùn lên một góc trời mát rượi.
“Không có ai trên này cả, ôi, không một bóng người”, nàng hét ầm lên, cuống quýt chạy qua chạy lại như một con thỏ sổng chuồng, rồi đổ người xuống mặt cỏ bằng phẳng êm mát như lụa lấm tấm những vạt hoa vàng li ti lăn mấy vòng. Cỏ thơm mát quá. Gió ngọt quá. Hoa vàng quá. Trời đất mênh mông quá. Như trong cổ tích, chắc chắn là mình lạc vào xứ thần tiên rồi, mình sắp bay bổng lên rồi, nàng tự nhủ.
“Ngọn đồi này chính là một tinh cầu tí hon. Nhưng em không phải là hoàng tử Bé, đừng nhìn em như vậy”.
“Chỉ có em và anh”, người đàn ông vùi mặt sau gáy nàng, quấn riết. Bầu trời rất gần, còn biển xanh như tơ trời thì vắt ngang tầm mắt xa xa dưới kia.
“Một ngày nào đó, Bãi Xép sẽ khác, sẽ nổi tiếng, phải không anh”.
“Khi có nhiều người biết rồi tìm đến, và điều đó cũng xứng đáng thôi”.
“Khi đó nếu mình quay lại, chắc gì còn được nằm ngửa trên đồi nhìn trời biển như vầy”.
“Không sao, nếu lúc đó có rất đông người đi nữa thì anh cũng vẫn sẽ ôm em và hôn em như bây giờ mà”.
“Lúc đó em bảy chục tuổi”.
“Ừ. Lúc đó mình đang đi hưởng tuần trăng mật”.
Nàng phải ngồi bật dậy để giũ tràng cười sặc sụa.
“Chết mất”.
“Anh chưa bao giờ nói dối em”.
“Nhưng anh cũng không cần phải nói quá thật như vậy mà”.
Trời đột ngột đổ mưa. Cả ngọn đồi trống trơ chỉ có vài bụi cây thấp lè tè. Họ dìu nhau chạy đến dựa vào một vách đá dưới chân đồi. Mưa rắc lên tóc lên mặt mát lạnh, nàng vuốt nước mưa cười vang nắc nẻ.
“Hay mình cùng tắm mưa đi, lâu rồi em chưa tận hưởng cảm giác này”.
Người đàn ông lặng lẽ cởi cái áo khoác đang mặc ra, kéo đầu nàng úp vào ngực mình, dang tay choàng cái áo phủ kín nàng lại. Dường như nàng có cựa quậy vì bất ngờ, nhưng sau cùng cũng ngoan ngoãn vòng tay qua lưng người đàn ông, nhắm mắt áp má cảm nhận từng nhịp tim và hơi thở gấp gáp.
“Em có lạnh không?”.
Nàng lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt đã dâng bờ mi. Nàng không còn nghĩ ra cái gì vào lúc này nữa. Mà có gì phải nghĩ ngợi, chỉ cần như thế này là đủ rồi. Ngoài kia trời vẫn mưa, cứ mưa. Không biết tinh cầu có còn quay không. Họ đứng dựa vào nhau khá lâu như vậy.
Nhiều, rất nhiều năm sau đó nàng không bao giờ quên cái giây phút bị cầm tù dưới mưa này, không hành động không ngôn từ nhưng đó là sự ấm nồng, sự chở che, là sự hòa quyện… Cho dù nàng đã quên sạch sẽ rất nhiều thứ vô tình lẫn cố ý.
Dứt mưa, họ luyến tiếc giã từ Bãi Xép, nhắm hướng rừng dương dắt tay đi ra.
Có hai bóng người một nam một nữ đang đi tới từ đó, có lẽ cũng nhìn thấy họ từ xa nên hai người ấy cũng giãn nhau ra. Nàng và người đàn ông của mình có chút phân vân.
“Anh X.”, người đàn ông sửng sốt kêu lên khi lại gần, khẽ buông tay nàng ra rồi nhìn qua người phụ nữ đi cùng X. Cú buông tay rất khẽ nhưng lại khiến nàng như người bước hụt.
Người tên X. cũng hốt hoảng không kém khi được nhận ra, “Y. hả”, và lập tức đưa mắt thầm đánh giá ước lượng nàng rất nhanh.
Họ ngượng ngập và đồng lõa chào nhau. Y. nói nhỏ bên tai nàng, X. là anh rể của anh. Tất nhiên người phụ nữ đi cùng không phải là bà chị của anh rồi, nàng nghĩ.
Hai người đàn ông bá vai nhau ra một góc vắng trao đổi thỏa thuận gì đó, vẻ thông cảm hiểu biết. Họ cùng cười thành tiếng, vỗ vai nhau như bạn bè lâu ngày mới gặp. Hai người đàn bà còn lại lạnh nhạt ngắm cảnh chờ đợi.
Anh trở lại kéo nàng đi ra nhanh, mặc ông anh rể dẫn người phụ nữ lạ ấy đi xuống
Bãi Xép.
Nàng cười buồn, “Anh X. nói gì với anh vậy?”.
“Không có gì. Chuyện bình thường thôi”.
Chắc là chuyện muôn đời của đàn ông, trong đó những người đàn bà sẽ trở thành nhân vật phụ, nàng thầm nghĩ, và khó khăn để nhận ra, cái đầu mình đang rỗng tuếch.
Rồi họ cùng im lặng đi ngược lên đường. Bãi Xép, chắc chắn không phải là thiên đường của riêng nàng và Y. nữa rồi.
***
15 năm sau, người đàn bà trở lại nơi này, một mình.
Bãi Xép nhờ một cơ duyên giờ đã vang danh thiên hạ, tấp nập người xe vội vã tìm đến vội vã ra đi. Con đường mòn ẩn hiện xuyên qua rừng dương nay đã được mở rộng thành đường bê tông, xe bus đi từ quốc lộ vào tận nơi. Có thêm nhà chòi nghỉ chân và ăn uống, một dãy dù bằng xi măng hình cái nấm kèm ghế trên bãi cát, vài bảng quảng cáo giá cả các loại dịch vụ.
Trưa đứng bóng, người đàn bà thả bộ ra biển, vẫn cái màu xanh huyền hoặc, vẫn bãi cát dài trống trênh bỏng rát không có ai, hệt như ngày xưa. Đang 41 độ ngoài trời nắng, họa có điên mới lang thang ra bãi sa mạc này. Và nếu có chắc cũng chẳng ai nhận ra người đàn bà bịt khẩu trang, đội mũ rộng vành, mặc áo chống nắng, đeo kính đen che nửa mặt đang đi vẩn vơ.
Mùa mưa chưa tới, cỏ hoa trên đồi xác xơ khô ráp nghe cả mùi khen khét, gốc rễ lởm chởm nhoi nhói dưới chân, từng mảng đất trọc già nua lộ ra đầy muộn phiền.
Vách đá ngày nào hai người trốn mưa cầm tù nhau vẫn còn, trơ trơ ra đó.
Y. đang ở đâu, có bao giờ trở lại đây không?
Bãi Xép, muôn đời vẫn là Bãi Xép, không có gì thay đổi, ít nhất là trong khoảnh khắc này.
Chắc cũng không ít người như nàng từng muốn đổi tên cho nó mà đành bất lực. Nhưng biết đâu đó lại là điều may mắn, cho ít nhất hai người.
Kenji Croman Photography. Kenji Croman is a wave photographer located in Honolulu Hawaii.
Biển động.
Một tuần lễ liền tôi không dám xuống nước, chỉ đi dọc bờ cát ấm rồi ngồi lại trên bờ ngắm sóng khơi khơi đón bình minh.
Sóng, từng cơn sóng dồn dập, ngạo nghễ vươn cao cuộn xoáy lại rồi quật đánh rầm xuống, rền vang bất tận tung bọt trắng xóa tràn bờ. Bầu trời mù mịt, mây xám nặng nề giăng mắc.. Tận cuối chân trời mới thấy ửng được chút ánh dương hồng. Tôi luôn mặc sẵn đồ bơi khi ra khỏi nhà lúc 5 giờ sáng như thường lệ, với hy vọng biển đã dịu cơn thịnh nộ cho mình được vùi vào lòng dịu êm. Toàn hoài công. Tôi sợ.
Năm lên ba tuổi Mỵ theo mẹ về ở đậu trong dãy nhà ngang sau lưng một cái am thờ Ông Hoàng Bà Chúa, nghe nói đã được xây dựng trên hai chục năm và hưng thịnh nhất là thời kỳ sau 1954, lúc lớp lớp người có tiền của rời miền Bắc di cư vào Nam. Mẹ con Mỵ trôi dạt đến xứ người không nơi nương tựa, được bà cụ Đồng là người chủ am thương tình cho ở không lấy tiền; cốt có người tin cậy bầu bạn và làm không công công việc nhà bếp mỗi khi am cúng kiếng rồi sau đó được hưởng phần còn lại. Cụ không con, chỉ có cậu con trai nuôi hiền lành tên Điền. (more…)
Đúng kỳ hạn, con chim thiên di có cái tên là Trân lại bay về phương nam trú đông đón xuân; rồi sau đó lại chập choạng vỗ cánh tiếp tục ngược đường bắt đầu một chu kỳ thường niên mới. Bao nhiêu là giông bão sao Trân vẫn không khác mấy một con chim lạc bầy, yếu ớt, gắng gỏi lặn lội miên man trên cung đường thiên mệnh. Tóc lỉa chĩa tém ót, da dẻ xanh trong, có cảm giác như ánh nắng cũng đi xuyên qua được cái cơ thể mảnh dẽ ấy.
Đã từng như thế, khi Xuân là một cô gái hai mươi mốt, lần đầu xa nhà để bắt đầu cuộc sống tự lập của một giáo viên ở ngôi trường tiểu học duy nhất của một làng bị bỏ quên ở ven sông. Ngôi làng ấy thậm chí có những người cả đời chưa hề qua sông lên thị trấn và những con quạ chao chác ở hai bên triền sông đông hơn rất nhiều lượng khách qua lại bến đò ngang mỗi ngày. Bên này sông là chỗ dừng chân cuối cùng của khách từ thị trấn lên. Bên kia sông tre đan rậm rì bao phủ như một bức cổ thành, dòng sông uốn lượn vây bủa và một con đò ngang hay trở chứng cùng với ông già chống đò nghễnh ngãng đủ làm thoái chí bất kỳ ai có ý định đi qua. (more…)
Bắt đầu từ một biến cố mang tính lịch sử trong đời người, tôi được hân hạnh làm quen với rất nhiều người, trong đó có chị Nga. Chị đến với tôi vì nhiều lẽ, thứ nhất là để san sẻ chia buồn, thứ hai nhân danh người cùng cảnh ngộ, thứ ba chắc là vì tò mò bởi trước đó tôi và chị hầu như chỉ mới nghe nói về nhau. Tôi cũng đã từng bày tỏ qua trung gian sự khâm phục một phụ nữ mạnh mẽ tài ba dám thay đổi số phận, còn chị thì gởi lời hâm mộ đến người có tài lạt mềm buột chặt.Tuy nhiên, cũng phải đến lần thứ năm thứ bảy khi mọi chuyện đã lắng xuống tôi mới thực sự nghe, nhìn, và cảm về người đàn bà này qua những gì mà chị tự bộc lộ.