Bút ký của Huỳnh Kim Bửu
“Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt”
(Thơ Nguyễn Khuyến)
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học, Văn xuôi, Xứ Nẫu, Người Nẫu | Thẻ Bình Định, bờ tường rêu phong, giậu đổ bìm leo, Hàng rào bông bụt, Hồ Dzếnh, Huỳnh Kim Bửu, Nguyễn Khuyến, Quê nhà, vương triều Chămpa | 29 Comments »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Họa sĩ Ngọc Minh, Phạm Viết Kha, Phụ nữ Chămpa | 23 Comments »
Cao Đắc Thắng như được khuyến khích. Chàng không chút do dự đứng phắt dậy, tay cầm cốc, bước thẳng đến trước mặt nàng, nói:
– Nếu không phản đối, tôi có thể ngồi xuống cùng chị nói chuyện không?
– Muốn bao tôi chăng? – Đối phương tung ra một câu hỏi bất ngờ làm Cao
Đắc Thắng bỗng bối rối.
– Hay là thích qua một dem?
Cao Đắc Thắng cứng họng, lúng túng như gà mắc tóc.
– Tôi là Lâm Đạt! – Đối phương đột nhiên mau lẹ chuyển làn, chốc lát đã
giải vây cho chàng.
– Tôi là Cao Đắc Thắng! – Tim của Cao Đắc Thắng đập bình thường trở lại
– Kết bạn lung tung với người khác giới ở nơi tứ chiếng, lẽ nào đàn ông
không sợ nguy hiểm sao? Đàn bà nguy hiểm lắm đấy!
Nàng hỏi một câu làm cho Cao Đắc Thắng cảm thấy khó hiểu vô cùng.
– Nguy hiểm! Tại sao lại nguy hiểm? Không! Trái ngược một trăm phần
trăm, chỉ có ở bên cạnh đàn bà, những người đàn ông mới có cảm giác an
toàn thật sự. Nếu bàn về nguy hiểm tôi lại cảm thấy rằng đàn ông còn
nguy hiểm hơn đàn bà! Lâm Đạt tình tứ nhìn chàng.
Đến lúc này, Cao Đắc Thắng mới ý thức được mình đã quá lời, vội vàng
lái sang chuyện khác:
– “Chị không định uống chút gì sao? Ở đây tôi rất quen, tôi gọi cho
chị!”
– Một cốc rượu vang đá! Cảm ơn! – Lâm Đạt mỉm cười nhìn chàng.
Cao Đắc Thắng nghĩ bụng, đêm nay rõ ràng lại là một đêm khó quên. Lát
sau, họ vừa uống vừa nói chuyện, tỏ ra rất tâm đầu ý hợp.
Bất giác, Cao Đắc Thắng nhẹ nhàng cầm tay nàng hỏi:
– “Nếu không phật ý, có thể nói cho tôi hay bàn tay nhỏ xinh xắn này
dùng để cầm cái gì nào?”.
– Dao! – Nàng nói cộc lốc.
– Chị là bác sĩ ngoại khoa ư? – Cao Đắc Thắng ngạc nhiên.
– Nếu nói rõ hơn thì đã từng là một bác sĩ ngoại khoa! Còn nay lại là
một người phụ nữ chủ gia đình một trăm phần trăm! Sao, anh không tin à?
– Xin lỗi! Trong ấn tượng của tôi, bác sĩ ngoại khoa đều là những động
vật máu lạnh. Mà chị …
– Lẽ nào tôi lại không máu lạnh ư?
– Không! Không! Trông chị dịu hiền làm sao, hơn nữa còn rất phong lưu
thanh nhã nữa…
– Anh đã tưởng tượng tôi là một người hoàn mỹ như thế ư? …
– Đúng thế! Từ khi chị vừa bước chân vào cửa, tôi đã bị chị làm cho mê
muội, hoàn toàn bị mê muội! – Cao Đắc Thắng đắm đuối nhìn thẳng vào mắt nàng, nói.
– Nhưng, tôi đã kết hôn rồi…
– Nói thật lòng, tôi thích những người đàn bà thành thục. Chỉ có đứng
trước người đàn bà thành thục tôi mới cảm thấy mình là một người đàn
ông ra trò.
Người đàn bà áo đen khanh khách cười, má ửng hồng.
Giữa lúc tay Cao Đắc Thắng muốn đưa ra một lần nữa, thì nàng đột nhiên
đứng bật dậy, nói: “Xin lỗi! Muộn quá rồi! Tôi nghĩ tôi nên ra về!”.
Nói xong, nàng quay người lướt đi như bay.
Cao Đắc Thắng bỗng như ngây như dại. Chàng cảm thấy đau khổ quá, thậm chí còn có một cảm giác bị lừa dối, bị bỡn cợt.
Chính giữa lúc Cao Đắc Thắng bải hoải tâm hồn, ngồi ủ dột, thì Lâm Đạt
lại bất ngờ quay lại.
Nàng nói: “Sao? Anh không muốn cùng đi với tôi
à?”.
Lát sau, hai người cùng ra khỏi cửa hàng…
– Nếu chàng không ngại gì, em mời chàng đến nhà em coi thử!
– Thật thế ư? – Cao Đắc Thắng hơi do dự.
Lâm Đạt cười, nói: “Đừng lo! Chồng em, anh ấy thường không ở nhà!”.
– Thế à? – Cao Đắc Thắng nghe vậy mới yên tâm.
– Nhưng trước khi lên xe, em có một điều kiện! – Nàng nói.
– Điều kiện gì nào?
– Trước khi tới nhà, em phải bịt kín hai mắt anh lại!
– Tại sao phải làm như vậy? – Cao Đắc Thắng ngạc nhiên, hỏi.
– Bởi vì, chồng em là một người có địa vị cao. Em không muốn do một sơ
suất nhất thời của mình, mà đem lại bất cứ một phiền phức không đáng có
nào.
– Em sợ sau khi biết nhà của em, biết đâu một lúc nào đó anh lại mò đến
tìm em? – Cao Đắc Thắng có vẻ giận dỗi, nói.
– Em đâu có nói anh đúng là loại người ấy! Song, một người ở vào bối
cảnh gia đình như vậy, thì biện pháp đề phòng nhất định là không thể
thiếu, nếu không, cuối cùng người bất hạnh chỉ có thể là một mình em! –
Lâm Đạt nhẫn nại giải thích.
– Sao không thuê phòng ở khách sạn chẳng hạn.
– Không được! Em thường cùng chồng em xuất đầu lộ diện ở những nơi công cộng, cho nên số người biết em rất nhiều, nếu bị họ phát hiện ra, thì
em sẽ gay to!
Cao Đắc Thắng vẫn còn do dự.
– Anh Cao! Xin cứ tin vào em! Em làm như vậy cũng là bất đắc dĩ. Nói
thật nhé, tối nay, em cũng như anh, cũng muốn có một người ở bên cạnh,
nếu không thì vừa rồi em đã chẳng quay lại tìm anh nữa. Em biết, em làm
như vậy là rất ngốc, rất manh động, biết đâu chẳng đem lại nguy hiểm
chơi lửa đốt mình. Song, em đã hết cách khống chế được mình…
Vừa nói, Lâm Đạt bất giác nắm lấy tay chàng, nước mắt ngân ngấn.
Cao Đắc Thắng cảm động vô cùng trước câu nói của Lâm Đạt. Chàng đột nhiên ôm nàng vào lòng: “Anh nguyện hy sinh tất cả vì em!”.
Như thế là Cao Đắc Thắng đã lên xe của Lâm Đạt.
Sau khi xuống xe, Lâm Đạt vẫn chưa tháo tấm vải đen che mắt Đắc Thắng, mà cứ dắt tay chàng đi chầm chậm trên con đường nhỏ trải đầy đá quạ.
Bốn bề im lặng. Trong gió lạnh thoang thoảng mùi hoa thơm. Cao Đắc
Thắng đoán đây là vườn hoa của nhà Lâm Đạt, xem ra nàng đâu có lừa dối
mình.
Lát sau, nàng dẫn chàng leo lên mấy bậc thềm, sau khi qua cổng lớn, lại
đi dọc một hành lang dài, mãi sau mới dừng lại.
– Bây giờ anh có thể mở to mắt rồi! – Lâm Đạt tháo mảnh vải đen che mắt
cho chàng, tủm tỉm cười, nói.
Cao Đắc Thắng dụi dụi mắt, ngẩng đầu lên nhìn, thì ra mình đã ở trong
một phòng ngủ xinh xắn.
Cao Đắc Thắng lớ ngớ không biết làm gì, cứ đứng trơ ra đó.
Đột nhiên, từ phía sau Lâm Đạt đã ôm chặt chàng, mặt áp sát vào tấm
lưng rộng của chàng, nũng nịu:
– Bây giờ, chẳng có ai đến quấy rầy chúng ta được nữa!
Cao Đắc Thắng quay người lại, nâng mặt nàng lên, hôn thắm thiết. Người
đàn bà bất giác thở dài, toàn thân mềm mại, rung động. Tiếp đó, nàng
khẽ khàng cởi áo quần cho Cao Đắc Thắng, từng chiếc một, rất thứ tự
ngăn nắp. Thân thể Cao Đắc Thắng vô cùng tráng kiện, do thường xuyên
vận động thể thao. Lâm Đạt đứng ngây ra nhìn Cao Đắc Thắng đang trần
như nhộng.
– Trẻ trung tuyệt vời! – Nàng nói.
Bây giờ, tay nàng bắt đầu khẽ khàng vuốt ve cơ thể Cao Đắc Thắng, di
chuyển chậm chạp từng điểm một, từng tấc một, rất chi tỷ mẩn, vô cùng
thận trọng, không sót một tí nào. Cao Đắc Thắng cảm thấy thần thái của
nàng như đang kiểm tra tật bệnh cho bệnh nhân. Chàng đoán rằng đó là
thói quen nghề nghiệp trước đây của nàng để lại.
Cuối cùng, tay nàng dừng lại bên cạnh đoạn xương sống ở thắt lưng,
ngẩng đầu nói:
– Lưng anh chắc nịch. Em mê lắm!
Sau một trận mây mưa, người đàn bà tỏ ra khoan khoái như cá gặp nước,
nói:
– Anh thật tuyệt vời! Còn tuyệt vời hơn em tưởng tượng nhiều!
– Đây còn chưa phải là trạng thái tuyệt nhất của anh đâu! Không tin hãy
thử lại lần nữa xem! – Cao Đắc Thắng đắc ý, nói.
– Không được! Hãy nghỉ một lát đã! Anh muốn uống chút gì không? – Nàng nói.
– Tùy em ! – Chàng đáp.
Lát sau, từ ngoài cửa, nàng bưng vào hai ly nước cam, hai người cầm cốc
trên tay, lặng lẽ uống. Bỗng nhiên Cao Đắc Thắng cảm thấy có cái gì
không bình thường. Đầu tiên óc choáng váng, trời đất quay cuồng, sau đó
bèn bất tỉnh nhân sự ngã gục trên sàn nhà.
Người đàn bà cười lên một nụ cười quỉ quái, vẻ mặt thần bí ranh ma…
Khi tỉnh lại, Cao Đắc Thắng vội vàng kiểm tra xem mình có mất cái gì
không. Song, những thứ quý giá đều còn cả! Chàng khó nhọc cố nhổm lên.
Bỗng nhiên cảm thấy một trận đau điếng khó mà chịu được từ lưng truyền lên. Cao Đắc Thắng vội lấy tay sờ ra sau lưng. Đến lúc ấy chàng mới cảm giác thấy trên cơ thể có nhiều vết thương, mà hình như đã được khâu chỉ. Trái tim của Cao Đắc Thắng bỗng tựa hồ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, suýt nữa chàng kinh hoàng thét lên.
Mấy giờ sau, Cao Đắc Thắng đã có mặt ở trong phòng hội chẩn của bệnh
viện. Sau khi đã tiến hành kiểm tra xong cơ thể chàng, bác sĩ cơ hồ vô
cùng kinh ngạc:
– Thiếu một quả thận! – Bác sĩ nói.
– Một quả thận? – Cao Đắc Thắng tối tăm mặt mũi, toàn thân suýt đổ gục
xuống đất.
– Ngành cảnh sát nói rằng hiện ở ta đang có một tổ chức tội phạm chủ
yếu đánh cắp các bộ phận trong cơ thể con người. Sau đó chúng bán cho
những bệnh nhân có nhu cầu cấy ghép thể tạng. Cảnh sát đang ra lệnh
truy nã một thủ phạm trong số bọn chúng. Đó là một nữ bác sĩ ngoại
khoa, có biệt hiệu là “nữ sát thủ”, tuổi khoảng trên ba mươi. Nghe nói,
ả rất xinh đẹp, khéo léo mồi chài đàn ông…
Nghe bác sĩ nói vậy, Cao Đắc Thắng im lặng không nói được một lời nào.
Bác sĩ ngắm nhìn chàng, an ủi.
– Thật ra, anh cũng không nên quá đau buồn. Ít nhất trong cơ thể anh
vẫn còn lại một quả thận nữa. Nếu lúc đầu cái mà ả nhắm vào không phải
là quả thận, mà là quả tim của anh, thì kết cục sẽ không còn cảnh tượng
như thế này nữa.
– Thưa bác sĩ, bác sĩ có thể nói cho tôi biết, một quả thận giá bao
nhiêu tiền không?
– Tám mươi vạn nhân dân tệ!
Cao Đắc Thắng bỗng đờ đẫn, đổ oặt người xuống ghế.
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ bác sĩ ngoại khoa, cạm bẩy ái tình, Mua bán thận, Truyện ngắn Trung Quốc | 32 Comments »
LGT :Quê thị xã Sông Cầu, cạnh thành phố biển Quy Nhơn. Sông Cầu nước chảy lơ thơ, có biển, có sông và có lớp lớp dừa xanh soi bóng trên dòng nước. Được NVS đồng ý, Xuân Phong xin giới thiệu các bạn vài bài thơ của anh đã in trong tập thơ tình ” Riêng Tư”. Hy vọng sẽ có thêm 1 cây bút thơ xunau phuyen góp mặt cùng xunau.org.
LÉN
Em tắm,
Anh lén nhìn
Trời thu_ tức anh pha mực
Em tắm,
Anh núp bờ rào,
Em vô tình cởi áo
Chẳng thẹn thùng _ hai tay kỳ ngực
Gàu nước long lanh_ như mắt em_ vừa múc
Trời tối_ nhưng anh vẫn_ thấy em nhoẻn cười_ khen mát
Em tắm,
Đêm về đen mái tóc
Anh ráng nhìn qua kẻ lá còn xanh
Ừ_ xấu lắm
Sao anh vẫn ước
Lén dòm rào_ coi em tắm giữa_ hoàng hôn.
EM
Con chim nào hót, lá nào xanh
Ban trưa rực nắng vẫn râm cành
Em đi đem hết ngàn duyên nhớ
Giữ hương tình ai hiểu cho anh?
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Hoàng hôn, lén nhìn, Phú Yên, Sông Cầu. | 27 Comments »
(baobinhdinh.com) Thi Lại hay Thị Nại trên vùng biển Quy Nhơn xuất hiện từ thế kỷ X đến XV. Người Champa đã hình thành nên một thương cảng khá sầm uất ở vùng này. Năm 1987, một cuộc khảo sát tại vùng ngoại vi Quy Nhơn đã tìm thấy dấu tích thành Thi Nại cổ – một tòa thành trong lịch sử có vai trò to lớn trong việc giao thương giữa Champa với bên ngoài. Thành Thị Nại cổ đóng vai trò vừa là quân cảng (phòng thủ về quân sự) vừa là thương cảng (trao đổi thương mại). Khi vai trò quân cảng không còn nữa, người Champa đã xây dựng thương cảng Thi Nại khá quy mô. Tàu buôn các nước trong khu vực đã đến đây buôn bán, trao đổi hàng hóa với Champa; hàng hóa Champa cũng từ đây xuất đi các nước trong khu vực. Tư liệu về những con tàu đắm tìm thấy tại các vùng biển Pandanan, Bornéo ở Philippines đã chứng minh điều đó. Đã trên 1.000 năm nhưng dấu vết về thương cảng cổ được ghi chép trong lịch sử vẫn chưa tìm thấy.
Trên vùng biển Nhơn Hải thuộc TP Quy Nhơn vẫn còn một bờ thành nằm chìm trong lòng biển. Bờ thành chỉ có thể thấy được khi thủy triều xuống. Bề mặt bờ thành phẳng, nhưng độ cao của thành chưa xác định được. Người dân cho biết, bờ thành này đặc nguyên một khối, không xây bằng vật liệu đá hoặc gạch truyền thống mà bằng hồ vữa. Điều chưa thể lý giải là làm thế nào trong môi trường nước như vậy, người xưa lại đắp được bờ thành này. Hiện bờ thành vẫn còn khá nguyên vẹn và chắc chắn. Đây thật là một kỳ tích vì chưa tìm thấy ở đâu dọc dải miền Trung (vùng đất cư trú của người Champa xưa) có loại hình này.
Bờ thành nối hai bờ vách núi, chính giữa chừa khoảng trống cho thuyền vào – ra. Tuy chưa trực tiếp khảo sát nhưng theo chúng tôi, xét về vị trí thì khu vực này không có một yếu tố thuận lợi nào cho một cảng vì sau lưng là núi dựng đứng, vịnh thì quá khiêm tốn, thuyền vào ra không những quá hẹp mà cũng không thuận lợi. Hay đây là một con đường nối liền giữa hai vách núi, là công trình phòng thủ về quân sự? Nhưng phòng thủ sao lại nằm dưới nước? Thật chưa có lời giải đáp thỏa đáng cho các nghi vấn đưa ra. Tuy nhiên, dẫu sao đi nữa, đây là một di tích rất lạ của người Champa.
Cùng với hệ thống tường thành bằng đá chạy dài trên đỉnh núi Phương Mai, dấu tích lạ bờ tường thành vịnh Nhơn Hải là một điểm cần chú ý khi đến thăm quan.
ĐINH BÁ HÒA
Đăng trong Chuyện lạ, Xứ Nẫu, Người Nẫu | Thẻ Champa, Nhơn Hải, Quy Nhơn, Thị Nại, ĐINH BÁ HÒA | 5 Comments »
Nguyễn Quy
Đời là một cuộc rong chơi,
Hiểu theo nghĩa gì cũng được.
Và-Đời cũng là bể khổ,
Không khổ-không gọi là Đời !
Nhưng- khổ cũng cứ chơi,
Không chơi-làm sao biết khổ ?
Và-Vì chơi-Nên mới khổ cả Đời !!!
Âm – Dương trộn lẫn.
Trái – Phải đan xen.
Chánh – Tà lộn xộn.
Ma Ma – Phật Phật…
Hết ngày rồi sẽ đến đêm,
Anh mê em say đắm – mà vẫn…thèm đấy thôi !
Mai này từ giã cuộc chơi,
Lên rừng, cầm cuốc – băm Đời…trồng hoa !
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nguyễn Quy | 116 Comments »
Trương Văn Dân
Chiều hôm đó vợ chồng tôi lên nghĩa trang thăm mẹ. Lúc này là đầu tháng mười một, ngày tử vong nhân. Gió lạnh thổi trên các cánh đồng, rít lên trên mấy hàng cây lá cành trơ trụi. Những đám mây cuồn cuộn trôi lững thững trên bầu trời thấp và âm u. Không gian phủ một màu xám, mặt trời le lói, chiếu sáng mù mờ nên trông như ánh trăng khuya. Chúng tôi bước đi trên con đường nhỏ, trống trải và cái rét nhè nhẹ len lỏi qua lớp áo choàng không dày lắm.
Trời lúc này đã vào thu, không gian bàng bạc mơ hồ đã khiến tôi liên tưởng đến câu thơ cổ : “Ngô đồng nhất diệp lạc, thiên hạ cộng tri thu ” (một lá ngô đồng rụng, thiên hạ biết mùa thu ) rồi chợt nhớ lần đầu nhìn thấy cây ngô đồng trên đất thần kinh mà các vua lệnh trồng để phượng hoàng về đậu trong vườn thượng uyển. Ở đây, trên đất Italia không có ngô đồng, nhưng mọi người vẫn biết mùa thu đang tới vì những lá phong ven đường đã nhuốm vàng và bắt đầu ửng đỏ.
Vợ tôi mang theo bó hoa. Đến nơi, nàng không quên cắm vào bình và đặt viên chocolat, loại sinh thời bà rất thích, dưới chân chiếc lục bình. Tôi nhìn nụ cười phúc hậu của mẹ nàng trong ảnh. Người đàn bà tóc vàng, đôi mắt mở to sau đôi kính, như muốn nhắn gửi một điều gì cho con cháu. Trên vai bà có quàng một chiếc khăn lụa trắng, lấm tấm những đoá hoa vàng trên nền xanh da trời. Tấm ảnh ấy chúng tôi chụp trong mùa Giáng sinh năm nào ở nhà bà. Mới đó, quây quần bên nhau ăn uống, mà giờ đã ba năm.
Mấy tháng trước đến đây, những hộc tro bên chỗ nằm muôn đời của mẹ hãy còn trống, mà bây giờ đã khép kín, gần đầy. Bên cạnh mẹ lại vừa có thêm di ảnh của một người Á châu, xác chắc mới được hỏa thiêu và vừa mang đến. Tôi ngắm khuôn mặt chưa già lắm của anh, chỉ chừng bốn mươi ngoài rồi lòng thầm hỏi: Nếu đời là cát bụi, thì cát bụi ấy ĐẾN từ đâu mà lại TỤ ở nơi đây. Trên đất khách quê người?
Từ mộ mẹ đi ra, tôi hay thả bộ, lững thững trên các con đường nhỏ xung quanh nghĩa trang. Đó đây trên những tấm bia có những hàng chữ thường làm tôi chú ý: Chẳng hạn , bên cạnh ngôi mộ của một cụ già có lời cầu nguyện cho người ra đi mãi mãi ngủ yên, bình an trong vòng tay nhân ái của Chúa: “Requiem Aeternam”, “Nơi an nghỉ muôn đời”. Hoặc có khi là một lời xót thương, tiếc nuối của người vợ trẻ: “Yêu anh dễ, quên anh không thể “ (Amarti è facile, dimenticarti è impossibile); hoặc một lời xác nhận: “Không ai có thể chết khi vẫn còn hiện diện trong tim người sống “.
Phần đông những lời khắc trên bia là những tiếc thương, nuối tiếc. Nhưng không phải trên tấm bia nào cũng chỉ có lời than thở, vì đôi khi cũng có những ý tưởng rất khác, thí dụ trên tấm bia chung, chắc của các con lập cho mẹ, mất năm 1979, và cha, mất năm 2001, có ghi: “Trong niềm vui ba má đã gặp lại nhau, chúng con xin biến nỗi đau thành lời cầu chúc “ ( nella contentezza che vi siete ritrovati, il nostro dolore si trasformano in gioia )… vài hàng ngắn ngủi nhưng nó nói lên tất cả nỗi buồn và quạnh quẽ của người cha, sống cô độc hơn hai mươi năm, kể từ khi mất vợ.
Lang thang đây đó, nhưng rất nhiều lần trước khi về hẳn, tôi thường dừng lại bên một ngôi mộ thật lớn, nơi có bức tượng đồng một nữ thiên thần đứng trên chân phải, nửa người gập về phía trước, còn chân trái đưa cao, duỗi thẳng ra sau cùng với hai cánh tay giang rộng, vươn lên cao, chênh chếch về sau thành hình đôi cánh mở tung, trong tư thế sắp sửa bay lên. Lần nào qua đây tôi cũng thấy rất nhiều hoa, loại đắt tiền. Người quản nghĩa trang có lần cho biết là gia đình này mỗi ngày đều thay các bó hoa tươi, toàn những thứ hiếm và đẹp đã khiến tôi nghĩ ngợi rất nhiều về gia đình quý tộc này. Người thân của họ đã không còn nữa mà họ vẫn còn tiếp tục sống bằng kỷ niệm. Trong đó có những giây phút không quên của quá khứ, mà những bó hoa kia không gì khác hơn là sự ngưng đọng của các nỗi đau đớn triền miên. Kéo dài từ lúc người thân mất, đến hôm nay cho đến mãi mãi về sau.
Trên nấm mộ sang trọng đó có tấm di ảnh một người thanh niên làm bằng đá mài, màu sắc linh động, nhất là đôi mắt mở to, miệng mỉm cười hướng về phía người đối diện. Cạnh đó có một tấm bảng bằng đồng khắc ghi hàng chữ: “ Xin đừng khóc. Con sẽ tiếp tục và mãi mãi yêu thương ba má từ thế giới bên kia! Tình yêu là linh hồn, mà linh hồn thì bất tử“. Ai đã thốt lên điều đó? Chắc không phải của những người lập mộ, vì có lẽ đó là những lời cuối cùng của người trong ảnh, khi bàn chân đã bắt đầu giá lạnh mà trái tim hãy còn hâm hấp nóng, thì thào để an ủi những người thân đang nước mắt lưng tròng. Ngay lúc anh ý thức rằng đời sống của mình sắp sửa lụy tàn.
Tôi nghĩ là chính anh đã nói thế, vì có lẽ cho đến lúc ấy anh đã không sợ chết, có khi còn xem cái chết là một phần của đời sống, điều tất nhiên phải đến trong cuộc đời, và ý nghĩ đó đã khiến anh bình thản, sẵn sàng đối diện, để không phải quay đi mà không dám ngoái đầu nhìn lại. Nói chung là anh biết chấp nhận chân lý của cuộc tử, sinh. Dù, ai lại không muốn sống một đời sống đẹp, dài lâu, có ý nghĩa, hữu ích cho đời, nhưng chắc là lúc ấy, khi đau đớn đang hoành hành trên thân thể rã rời, trên xác thân sắp bắt đầu băng hoại, anh đã thấy là không còn gì để tha thiết nữa. Chắc chắn anh đã nhìn cái chết của chính mình như một giải thoát, mà vướng bận cuối cùng chắc chỉ còn cho những người thân còn ở lại. “ Tôi sẽ tiếp tục yêu thương các người từ thế giới bên kia! Tình yêu là linh hồn, mà linh hồn thì bất tử”. Lời xác nhận ấy thường làm tôi liên tưởng đến những người đã chết mà linh hồn như còn vảng vất đâu đây, quanh quẩn như còn muốn lưu lại trần thế, để phù hộ cho những người ruột thịt. Rồi cảm thấy mến anh, dù chưa hề quen biết .
Chưa quen biết nhưng tôi vẫn cầu mong là lúc về nước Chúa lòng anh được bình an. Tôi hy vọng như thế. Bởi đứng trước cuộc chia ly, dù cứng rắn và ý thức đến đâu, nào ai tránh được nỗi buồn? Lòng kẻ ra đi và ngừơi ở lại làm sao thoát khỏi đớn đau, quặn thắt? Vì, trong kiếp người, nếu quả là mỗi người đều mang một mệnh số, có một đời sống và mộng ước khác nhau, nhưng trong suốt cuộc nhân sinh dường như ai ai cũng đều phải chịu những đau đớn triền miên. Kể từ lúc mở mắt chào đời cho đến khi lìa bỏ cõi trần. Bởi thân xác con người tuy bé nhỏ nhưng luôn phải gánh chịu những nỗi đau rất lớn. Thành ra xưa nay, đã có mấy ai ra đi vĩnh viễn mà lòng được thanh thản nhẹ nhàng?
Từ nghĩa trang ra về, lòng tôi cứ mãi bâng khuâng. Vợ tôi vẫn chìm trong yên lặng, có lẽ nàng đang nhớ lại những kỉ niệm êm đẹp với mẹ mình. Tôn trọng phút giây thiêng liêng ấy tôi cũng trầm ngâm suy nghĩ, chẳng buồn gợi chuyện.
Lúc về đến nhà, ngồi chờ vợ chuẩn bị bữa cơm chiều, tôi mở TV, bản tin đầu cho biết là tổng thống Mỹ, George Bush,vừa tuyên bố chiến tranh kết thúc, sứ mạng của Mỹ tại Iraq đã hoàn thành. Nhưng bình luận viên lại cho hay là thực ra nó mới chỉ bắt đầu. Một ngàn ngày qua, kể từ 20/3/03, ngày liên quân Anh-Mỹ khởi đầu chiến dịch lật đổ Saddam Hussein, báo chí Tây phương vừa tổng kết là lớn nhỏ có hơn 200.000 cuộc nổi dậy và hậu quả, tính đến nay đã có 18.000 lính Mỹ chết hoặc bị thương; Về phía Iraq, hơn 30.000 thường dân thiệt mạng!
Bản tin sau đó còn cho hay là mới trưa nay có ba chiếc xe bom vừa gây thảm sát ở Iraq. Một nổ ở trại lính Mỹ. Một ở nhà ga xe lửa và chiếc thứ ba lao vào siêu thị. Hàng chục người chết và hàng trăm thương tật. Tôi rùng mình nhìn những hình ảnh đẫm máu trên màn hình rồi tự hỏi, tại sao cuộc sống càng ngày càng khó mà loài người cứ mãi giết nhau? Không tìm được trả lời, nhưng bỗng nhiên tôi cảm thấy thật phi lý khi nghĩ rằng, một người chết là một linh hồn, một đời sống đã giã từ trần thế. Nhưng hàng nghìn người chết, nhiều khi chỉ còn là một con số vô nghĩa và lạnh lùng trên bảng thống kê .
Tôi châm một điếu thuốc rồi lặng lẽ bước ra ban-công nhả khói. Nhìn những sợi trắng tản mạn bay lên, đầu óc ngẫm nghĩ bâng quơ, lộn xộn. Ngay lúc đó, một tiếng chuông của ngôi chùa Tây Tạng từ hướng đông nam gần nhà vọng đến. Âm thanh ngân dài, rất nhẹ, nhưng rung rất lâu trong không gian và khe khẽ thấm vào từng sớ thịt, len lỏi vào tận đáy tâm hồn. Tôi dụi điếu thuốc, lòng bỗng nhiên bình thản và sảng khoái hít một hơi dài ngụm không khí trong lành, hơi lành lạnh của buổi chiều tà, rồi chợt nhớ lại là dường như mình vừa mới đọc được ý tưởng tuyệt vời này ở một trang sách nào đó: “ Sao chúng ta không gom hết vũ khí trên trái đất, đúc thành những chiếc chuông nhỏ và phân phát cho tất cả mọi người, mời tham gia vào một cuộc đại diễn hành vòng quanh thế giới để đòi hỏi hoà bình: đồng loạt, đồng loạt những tiếng chuông cùng lúc gióng lên, ngân vang trong không gian, truyền đến mọi quốc gia trên quả địa cầu để tỉnh thức tâm thiện của loài người.”
Trương Văn Dân
Milano 4-11-2005
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ chùa Tây Tạng, nuối tiếc, Nơi an nghỉ muôn đời, tiếc thương, Trương Văn Dân | 40 Comments »
Chiều nay vợ đi vắng con đi vắng
Thu phân lất phất mưa phùn
Một ve củ tỏi một chén hột mít
Một mình ta ngồi nhắm sương sương
.
Tuổi tác bộn rồi đô xuống dốc
Sương sương không biết xỉn hồi nào
Ta thấy hai bên hai vầng nhật nguyệt
Dưới chân đất rộng trên đầu trời cao
.
Nhịp đôi guốc cùn nghêu ngao ta hát
Bài ca người thuỷ thủ nơi đảo hoang
Ôi gió biển mặn gan mát phổi
Chung quanh ta đầy châu báu bạc vàng
,
Trắc trắc bằng bằng sắp hàng chữ nghĩa
Này niêm này đối này vần
Bẻ đôi luật đường chẻ tư lục bát
Hỏi rằng trị giá mấy đồng cân?
,
Ta không phải là nhà văn nhà vẻ
Ta không phải là nhà thẩn nhà thơ
Gạt phăng trắc bằng ta lam thi sĩ
Nghênh ngang giữa đời dại dột ngu ngơ
,
Xa rồi cố nhân…em A em Z
Xa rồi bằng hữu… anh X anh Y
Vẫn trong lòng ta thị thường bất diệt
Vẫn trong lòng ta thiên tải nhất thì
.
Kính chào cuộc đời- các hiền sĩ tiểu tử
Kính chào cuộc đời- các ti tiện đại nhân
Rồi cũng phải nghe hò xang xế xự
Qua sông Nại Hà nước đục hay trong?
.
Trời cao trên đầu không che riêng ai
Đất rộng dưới chân không chở riêng ai
Hai vầng nhật nguyệt không soi sáng riêng ai
Thì có hề chi mưa nắng đường dài.
( Tuy Hòa )
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Huiền Ân, Tuy Hoà | 28 Comments »
Nếu truyền thuyết nàng Tô Thị chờ chồng hóa đá là có thật, thì có sống lại nàng Tô Thị có lẽ cũng phải rơi lệ khi nghe chuyện tình éo le của cặp vợ chồng này…
Đăng trong Chuyện lạ, Tin tức đó đây | Thẻ An Lão, Bình Định, loạn luân, phong tục tập quán, số phận oan nghiệt, thảm họa, truyền thuyết nàng Tô Thị | 13 Comments »
Ngọc Phan.
Đêm yên lặng đến vô cùng
Ta vô ngôn giữa một vùng tịnh không
Mùa chưa gõ cửa vào Đông
Mà nghe băng giá kết bông trắng lòng
Đêm nghe gió thổi ngoài song
Lao xao chiếc lá quay vòng rụng rơi
Khẽ khàng nỗi nhớ không lời
Đến bên đánh thức góc đời cố quên
Buồn theo ngày tháng bồng bềnh
Nghe thương yêu vẫn chông chênh một mình
Tìm đâu tia nắng bình minh
Thắp trong đêm tối gọi tình về đây ……
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Ngọc Phan. | 40 Comments »