Đồng hồ bắt đầu đổi giờ từ hôm lễ Halloween, mới sáu giờ chiều mà trời đã tối mịt, trên quãng đi về mỗi buổi chiều… tôi mất đi cái cảm giác thư thái , được ngắm nhìn những chùm lá đổi màu của những bóng cây hai bên đường lúc trở về nhà sau một ngày làm việc.
Mắt hướng về phía trước và luôn nhìn vào kính chiếu hậu để giữ tay lái giữa trời chạng vạng lất phất những giọt mưa bay khởi đầu cho những ngày đông giá…
.Hôm nay trời chưa lạnh lắm, những ngọn gió chiều chỉ đủ làm se se làn da, cho ta một cái rùn vai khi quên áo ấm… nhưng tuần sau, khi mọi người tụ họp nhau trong mái ấm của gia đình để đón mừng lễ Thansgiving, thì thời tiết mới bắt đầu se lạnh….
Hôm sau và những ngày kế tiếp sẽ lạnh hơn, thời tiết ở đây biến chuyển theo mùa rất rõ ràng : bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông…chứ không chỉ hai mùa mưa nắng như ở quê mình.
Buổi sáng như mọi ngày, những mãng sương mù làm bầu trời ẩm đục, cũng trên những con đường quen thuộc mỗi ngày… dấu xe tôi đã lăn qua, những hàng cây chụm ngọn thân yêu, lưu luyến… đưa bước chân tôi đến nơi làm việc..
.Những thân quen của những con đường , những hoa, những lá và cả những giọt mưa bay hay đám bông Tuyết trắng phau, tất cả đều thân quen và đón chờ bước chân tôi trong mọi thời khắc của tháng năm.
Những hàng cây trút lá, những cành cây khẳng khiu run run trơ xương trên những lối thân quen, những chiếc lá tươi màu rồi sẫm màu…rơi xuống trong buồn tủi..
..
Chúng đã khoác lên mình tấm áo mới tận mấy tuần nay, sáng nay chúng rực rỡ biết bao, tươi tắn vẫy chào tôi với tấm áo ba màu rực rỡ, một mãng màu vàng tươi trên bóng nắng, một góc vàng cam đậm đà theo gió và một mãng màu cam nâu quạnh quẽ và lả tả bay theo những giọt mưa buổi cuối .ngày…rồi mai này chỉ còn trơ lại những cành trụi lá, giăng mình run rẩy giữa gió lạnh mùa Đông
Những tán lá đổi màu vì những cơn gió chướng, những chiếc lá mang thân phận như nhau, theo thời gian phai sắc và rớt xuống đời như thân phận của một con người trong cõi nhân gian…trước khi lìa cành chúng điểm tô cho bức tranh Thu một màu sắc thật diệu kỳ, đẹp như trong huyền thoại, tôi âm thầm lặng ngắm những kỳ công của tạo hóa và mỉm cười trước chúng như lạ như quen…,
Mỗi lần nhìn những chiếc lá trên cành rơi vãi trên thảm cỏ úa vào buổi cuối Thu , tôi lại mường tượng ra mấy chữ : “sắc sắc..không không …” Của nhà Phật, tất cả đều lần lượt trở về cát bụi như những cánh lá vương vãi …rồi tan biến, rồi phân hóa theo tháng năm.
Chỉ tội nghiệp cho những cánh lá phong , những chiếc lá có hình dáng mỏng manh, nhiều góc cạnh và mau lìa cành, trơ thân trước bè bạn, khi chớm Thu về là những chiếc lá phong tội nghiệp vội vã đổi màu và làm nền theo cơn gió cuốn …lặng lẽ trên bờ cỏ úa cho những thi nhân, họa sĩ cảm tác cho mùa thu…Ôi những chiếc lá phong tội nghiệp tô điểm cho bức tranh Thu nơi này thêm phần diễm tuyệt.
Sau mùa lễ tạ ơn, những tán lá chỉ còn trơ xương giữa trời đông giá và chờ đón những bông Tuyết trắng đầu mùa về tô điểm làm bầu bạn điểm tô cho những tấm thân trơ lạnh giữa trời Đông.
Miên man với những chiếc lá đổi màu, một bức tranh sống động và hiện thực nhất mà thượng đế ban tặng cho con người và cho riêng tôi….hàng ngày, tôi lặng nhìn những thay đổi của thời tiết, của cảnh vật mà vui buồn theo những bông hoa nở rộ của mùa Xuân, nắng vàng ươm của tháng Hạ, lá đã thay màu của tiết Thu và những cành cây trơ trụi, lặng thầm bên những cơn gió chướng, ủ rũ, lạnh lùng bên những bông tuyết trắng của mùa Đông
Và chọn cho mình một triết lý sống theo luật tuần hoàn và sống bình yên không run sợ trước thời gian.
Trong sương mù, chợt hiện ra bóng một ai đó ven đường như đang chờ đợi trước những ngôi nhà còn đóng kín cửa, một chiếc xe máy trần trụi thồ hàng chậm chạp nhô lên từ cuối con dốc, một người phụ nữ lầm lũi với chiếc gùi nặng trĩu sau lưng, rừng thông in bóng núi mờ ảo xa xa, một nhánh hoa rưng rưng ngậm nước sà xuống… tất cả đều chìm trong sương mù thoắt ẩn thoắt hiện. Lữ khách co ro thẫn thờ đi lên đi xuống muốn tìm một quán cóc vỉa hè dừng chân cũng không thấy đâu. Đó là một buổi sáng tinh mơ trong vô vàn buổi sáng ở thị trấn miền núi Tô Hạp thuộc huyện Khánh Sơn, nơi chỉ cách thành phố biển ấm áp Nha Trang chưa đầy 2 giờ xe chạy.
Đã bao lâu rồi tôi mới quay lại nơi này dù trong lòng chưa bao giờ quên, cứ tự nhủ rồi sẽ, rồi nhớ, rồi lỗi hẹn. Mười năm hay hai mươi năm hoặc hơn vậy nữa, vẫn đường đèo quanh co uốn lượn miên man xanh, vẫn mùi nhựa cây nguyên sơ thoang thoảng, vẫn thon thót nghe tiếng thú rừng, vẫn tưởng đang độc hành giữa thế giới hoang vu chỉ dành cho riêng mình. Đường lên đỉnh đèo có độ cao gần ngàn mét ngoái lại nhìn xa tít phía đông là lấp lánh biển, là đô thị Cam Ranh li ti, là mây trắng bay là đà phía dưới len cả qua đường đi tưởng chừng đưa tay ra là nắm giữ được. Xưa khi con đường xẻ núi chỉ mới trải đất đá gập ghềnh chưa bê tông hiện đại như bây giờ, không biết có ai dám dừng lại ngoạn cảnh, giờ thì đỉnh đèo nay đã trở thành điểm săn mây ai cũng phải bước xuống check-in dang tay đón mây trước khi đi thêm mươi kilômét vào thị trấn.
Năm xưa đó có một lần tôi và bạn lang thang vô định trong thị trấn Tô Hạp, chẳng mục đích gì, cứ đi gặp đường cụt thì quay lại. Mùa hè nhưng chiều tối và sáng sớm là mùa đông mát lạnh. Trống vắng và thưa thớt, ngã rẽ nào cũng tương tự nhau, cũng vườn, cũng rẫy nên mấy lần đều trở về nơi xuất phát. Chợ tan sớm, quán xá cũng không, muốn hỏi đường thì lại không biết ngôn ngữ người bản xứ. Rồi tìm quán trọ. Ngược xuôi mãi mới tìm ra cái nơi duy nhất giông giống nhà nghỉ nhận khách qua đêm đâu như gần chợ. Khuôn viên thênh thang vắng ngắt chỉ có vài phòng trọ với tiện nghi tối thiểu, cửa phòng lắt lẻo nhìn ra miếng đất trống rộng như sân banh gió lùa tứ phía, sương rơi lộp bộp trên mái tôn, 7 giờ tối người quản lý kéo luôn cánh cổng rỉ sét nặng nề khóa lại. Nửa đêm thần hồn nát thần tính, giờ nghĩ lại biết đâu là nét đặc sắc chốn thâm sơn cùng cốc. Nhà nghỉ này nay cũng không còn, hay nó đã hóa thân thành cái homestay duyên dáng nào đó cho kịp thời đại?!
Khánh Sơn một thời là chiến trường, là căn cứ cách mạng qua mấy thời kỳ, anh linh liệt sĩ còn hòa quyện trong đất trong nước và mãi đến năm 1985 mới tái lập huyện với hơn 70% dân số là người Raglai theo chế độ mẫu hệ. Chắc ai cũng từng biết tới thung lũng Ô Kha; kỳ thú sông Tô Hạp không xuôi ra biển mà chảy ngược vòng quanh ôm đủ cả một địa bàn rộng lớn của huyện rồi tiếp tục chảy về hướng mặt trời lặn; Dốc Gạo nơi phát tích đàn đá ngàn năm; thác Tà Gụ đổ thẳng đứng với độ cao hơn 40m ẩn sâu trong rừng… Khánh Sơn không nhuốm màu huyền bí và quyến rũ với lữ khách mới là chuyện lạ. Nên ngày trở lại biết homestay trong, ngoài thị trấn đều dễ dàng tìm ra và được chăm chút từ cái bảng hiệu cho tới cái bàn, cái ghế trước hiên ngắm cảnh mà thấy nhẹ nhõm. Ngay ở Sơn Trung, cách thị trấn trên dưới 5km tôi cũng nhìn thấy bảng chỉ đường vào homestay hướng lên đồi. Có nghĩa là, đã có khách nhàn du. Hầu hết là những đôi bạn trẻ ngồi trên yên xe máy, tự do và yêu đời, như mình ngày nào, mở lòng đón nhận không toan tính.
Đứng trong thị trấn nhìn quanh đâu cũng là đồi núi điệp trùng, đường trong phố dốc cao dốc thấp lượn như cánh chim đi lên đi xuống. Ngày xưa đó, ra khỏi con phố chính là đường đất rộng thênh thang, vắng tanh vắng ngắt, gặp nhiều lô đất trống rào kín cắm mỗi cái biển trung tâm này, tụ điểm nọ, cơ sở kia mà nhen nhóm chút hy vọng về một sự quy hoạch khả thi trong tương lai. Khí hậu vùng cao, đất đai tươi tốt màu mỡ, con người hiền hòa. Nhưng rất lâu sau đó, Khánh Sơn vẫn chỉ là huyện nghèo dù bình yên, cho đến khi cây sầu riêng chọn ở lại đất này nở hoa kết trái, với hơn 2.000ha trên toàn huyện, tổng sản lượng trên 15.000 tấn mỗi mùa. Khó mà liệt kê được lợi nhuận và những thay đổi tích cực từ loại trái cây chúa tể này, nhưng giờ đây, câu đầu tiên khi gặp nhau ở nơi này là lời chào sầu riêng rạng rỡ thay cho sức khỏe, có nhiêu héc-ta trồng sầu riêng, được mấy chục mấy trăm cây, thu hoạch mấy tấn, giá đang lên nhiêu… Người từ dưới xuôi lên chỉ biết thán phục và nể nang. Lần đầu tiên tôi được nếm sầu riêng nướng, ngoài sầu riêng tươi hay sấy khô thường thấy. Nướng, đầu tiên là chọn múi sượng để khỏi bỏ phí, ai dè lại tạo nên một hương vị sầu riêng đậm đà vô cùng đặc biệt, ngọt, dẻo, thơm, béo, bùi.
Được chứng kiến một thị trấn mới mẻ hoang sơ ngày xưa nay trở thành ngăn nắp, tinh tươm và vẫn giữ được bình yên trong lành là điều mà những ai hay lang thang về quá khứ và kết nối vào tương lai luôn cảm thấy hạnh phúc. Khánh Sơn, nơi một phần ký ức của tôi còn gửi lại, nơi mỗi sáng sớm phải vén sương mù lững thững bước đi, nơi mà ai cũng phải nhớ dù chỉ ngang qua một lần…
Chúng tôi xin gửi tặng bài thơ này đến tất cả các bạn đọc của chúng tôi; đặc biệt, xin được tặng riêng cho các bạn thơ cùng thế hệ, những người đang được chúng tôi kêu gọi đóng góp tư liệu (nhất là ảnh chân dung và tiểu sử văn học), để chúng tôi có thể hoàn thành cuốn sách “Những tấm lòng yêu nước”, viết về Thơ yêu nước trong phong trào đấu tranh tại các đô thị miền Nam Việt Nam (giai đoạn 1960-1975). Chúng tôi nghĩ rằng, cuốn sách này cũng sẽ là “di ngôn” gửi lại cho các bạn trẻ, thế hệ 9X trở về sau, ít có điều kiện để biết rõ tình hÌnh văn học nước nhà những năm trước 1975.
Xin được nói rõ: bài thơ Di ngôn này được đăng trên Tạp chí Văn, ở Sài Gòn, tháng 10 năm 1965, lúc chúng tôi vừa bước chân vào Trường Đại học Văn Khoa Huế; được in lại trong tập thơ “Tình yêu và vầng trăng lửa” (Nxb Trẻ, 1997), được chọn in (cùng với 8 bài thơ khác của chúng tôi, gồm: Ca khúc của người hai mươi tuổi, Di ngôn, Cuồng ca, Quan niệm, Bài hát trái tim, Gửi tới một tương lai, Khai từ một ước mơ, Chào mừng Nắng Mai, Mai sau (từ trang 349 đến trang 365), trong “Một thế kỷ văn học yêu nước-cách mạng TPHCM (1900-2000), giai đoạn văn học 1945- 1975 ( ở Quyển 5, Phần 2), vì giai đoạn 1945-1975 chia làm hai phần; phần 1:1945-1954 và phần 2: 1954-1975. Bộ sách đồ sộ này gồm 25 tập, được chia lam ba giai đoạn văn học: Giai đoạn 1900 -1945; Giai đoạn 1945 – 1975 (có hai phần: Phần 1: 1945-1954 và phần 2, 1954-1975); và Giai đoạn 1975-2000.
Xin hãy xem đây là tấm lòng chúng tôi gửi đến tất cả các bạn.