Đăng trong Thơ ca | 97 Comments »
đặng phú phong
bốn mùa
cô dáng đẹp có mùa xuân bên cạnh
ta lơ ngơ nên lá rụng thu vàng
chợt mùa hạ râm ran ve. có cánh
con suối mùa đông quấn quýt chân nàng
Đăng trong Uncategorized | Thẻ Đặng Phú Phong | 14 Comments »
Cao Thị Hoàng
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Cao Thị Hoàng | 105 Comments »
CHẾ DIỄM TRÂM
Giở những trang thơ thời kỳ đầu kháng chiến, có một “tam tuyệt thi” cứ lừng lững trong tâm trí bạn đọc: Nhớ máu của Trần Mai Ninh, Hải Phòng 19/11/1946 của Trần Huyền Trân, Đèo Cả của Hữu Loan. Ba bài thơ được sáng tác cùng một năm (1946), cùng tập trung khắc chạm hình tượng đất nước, con người Việt Nam trong cuộc binh lửa gian khổ, thiếu thốn, hy sinh nhưng lãng mạn, hào hoa, anh dũng qua một lối thơ tự do đến bung tỏa, bạo liệt… Đọc tiếp »
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học | Thẻ Chế Diễm Trâm, Hữu Loan | 8 Comments »
HIẾU TÂN
MẤY MẨU CHUYỆN CƯỜI
(GIÚP VUI BẠN ĐỌC XỨ NẪU
QUAN TÂM ĐẾN TRIẾT)
Theo cuốn Plato và con thú mỏ vịt bước vào quán bar
(Tiết Hùng Thái dịch)
Hai tác giả cuốn Plato và con thú mỏ vịt bước vào quán bar[1], Thomas Cathcast và Daniel Klein, có một sáng kiến đem những chuyện vui cười đến cho người học triết, khiến triết học không còn quá khô khan và “nghiêm trọng”; và cho chúng ta thấy những chuyện cười, tất nhiên là rất cần trí tuệ, đôi khi cũng minh triết lắm chứ. Đọc tiếp »
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học, Văn xuôi | Thẻ Daniel Klein, HIẾU TÂN, Thomas Cathcast | 69 Comments »
Trần Thi Ca
(Tưởng Nhớ nhà thơ Hàn Mặc Tử)
hàng phi lao của anh
vẫn hát bến trăng tình tự
chỉ có biển mặn mòi nước mắt Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Thi Ca | 25 Comments »
CAO THOẠI CHÂU
Thân nhau theo kiểu giao du tái đi tái lại nhiều lần như tập võ thì không. Nhưng đó không phải do Nguyễn Thái Dương là người khó tiếp cận, mà là… chả cần đến giao du mới thân! Tôi vẫn nghĩ về mối quan hệ giữa chúng tôi như vậy, và tôi tin rằng mình không sai. Ấn tượng của tôi ngay vài lần tiếp xúc cách nay hơn 20 năm là con người bạn ấy – thơ bạn ấy rất giống nhau, có thể nói kiểu bây giờ là “2 trong 1”. Phong cách nho nhã, thơ cũng dịu dàng mà sâu lắng nói giùm người đọc những gì họ đang cần mà không có hay chưa có đủ. Đọc tiếp »
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học, Thơ ca | Thẻ CAO THOẠI CHÂU, Nguyễn Thái Dương | 14 Comments »
Nguyễn Hữu Khánh
….Chim Hoàng Hạc đi không trở lại
Ngàn năm mây trắng vẫn còn bay
(Hoàng Hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân thiên tải không du du)
Thôi Hiệu
Em hãy ngồi xuống đây. Thời gian thật tàn nhẫn. Đừng khóc. Để anh gọi nước cho em. Chúng ta còn đủ thời gian mà. Đủ để kể cho nhau nghe những điêu linh mà anh đã phải trả. Để cuối cuộc đời chúng ta sẽ trả lời cho chính chúng ta. Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ NGUYỄN HỮU KHÁNH | 33 Comments »
Hoàng Yên Dy
Râu ngày cứ mãi bạc thêm
Tuổi xưa nay hiếm dài,bền bao lâu
Mang mang vạn cổ nhân sầu
Cái già lếch thếch qua cầu trần ai
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Hoàng Yên Dy | 21 Comments »
Cao Thị Hoàng
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Cao Thị Hoàng | 120 Comments »








