Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Xứ Nẫu, Người Nẫu’ Category

Nhân dịp xuân về  ,Ban biên tập xunau.org xin được gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến toàn thể quí bạn đọc và  thân hữu đã  đóng góp bài vở,góp ý phê bình và tham gia trong các hoạt động chung của trang website xunau.org .Nếu không có sự đóng góp to lớn nhiệt thành của quý vị, chắc chắn trang Xứ Nẫu sẽ không vượt qua được những chướng ngại khó khăn và có bước phát triển vượt bậc như hiện nay!
Đầu Xuân Năm Mới xin kính chúc các anh chị cùng toàn thể gia đình Sức khỏe – May mắn– Thành Đạt !  Cầu mong một mùa xuân  an bình,hạnh phúc cho tất cả mọi người chúng ta

Thân kính !

Read Full Post »

Huỳnh Kim Bửu

Tôi xa quê đã lâu, ăn Tết quê người đã bao nhiêu cái Tết, nhưng không quên được Tết quê nhà thuở tôi còn thơ.
Mới đầu tháng Chạp, các chợ Gò Chàm, Đập Đá, Cảnh Hàng…đã nhộn nhịp cảnh mua bán những mặt hàng ngày Tết: Vải vóc, quần áo, gạo nếp, dụng cụ gia đình… Từ ngày 22 trở đi, chợ còn nhóm đêm nữa. Tôi mừng lắm mỗi khi được mẹ dẫn đi chợ Tết. Thế nào tôi cũng vòi vĩnh mẹ mua cho được, khi thì con gà cồ đất, khi thì anh giã gạo bằng gỗ, cái trống rung bịt giấy bóng…Đem về nhà, tôi chơi với những đồ chơi ấy không chán, tôi thúc dậy sớm để gáy con gà cồ đất lúc sáng sớm, rồi đi học. Và còn đem đi khoe với lũ đồng trang lứa trong xóm.
Mấy ngày trước Tết, nhà nào cũng lo trang trí nhà cửa, lau chùi bàn thờ gia tiên, tham gia tổng vệ sinh đường làng ngõ xóm. Các cái hàng rào xanh được cắt ngay ngắn. Nhiều nhà trồng trụ đèn trái ấu, cây nêu cao ở trước sân, dán câu đối Tết ở hai trụ ngõ. Các chợ chỉ bán hoa giấy ngũ sắc cắt thủ công, dán vào cọng thép hoặc thanh tre chuốt mảnh tạo thành cành huệ, cành cúc, cành mai…được nhiều người mua, bảo là về chơi cho bền. Nhiều nhà trồng cúc, thược dược, vạn thọ…hoa nở khoe sắc khoe hương như một báo hiệu Xuân sang,
Mỗi năm, mỗi Tết qua đi, tuổi tôi mỗi lớn khôn. Mỗi lần sắp đến Tết, tôi thấy người ta ra chợ, mua những tấm bức đại tự viết chữ Phước hoặc Thọ hoặc chữ Thái Sơn hoặc Càn Khôn về treo trên bàn thờ ông bà. Các thầy đồ ngồi viết bức thờ khăn đen, áo dài đĩnh đạc, chữ viết như “Phượng múa rồng bay”. Mà khách mua cũng là những người đàn ông thành tâm, lịch sự, bà ba trắng guốc mộc, thưa gởi rất lễ phép với thầy đồ.
Không ít nhà treo tranh Tết mua ở các hiệu tàu trên Bình Định, Đập Đá… Tranh Đông Hồ Húng dừa, Đám cưới chuột, Đàn gà mẹ con… kén người mua. Người ta mua tranh ”Tứ bình” in mộc bản Mai – Lan – Cúc – Trúc, Bát Tiên, Mục Kiền Liên, Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Quốc Toản…Mẹ đi chợ Phú Đa mua về một bộ tranh Phũ Đỗng Thiên Vương đuổi giặc An treo ở phòng khách.  Đi học về thấy tranh, tôi và thằng Út dán mắt vào xem. Thấy thế, đến tối mẹ giảng sự tích Tháng Gióng cho nghe, để tôi nhớ suốt dời.
Tôi cảm thấy hạnh phúc gia đình ở đêm 30 Tết: Gia đình tôi đoàn tụ và cả nhà thức để đón giao thừa. Ba làm cai lục lộ, quanh năm đi làm xa nhà,  chị Hai buôn bán với các cô gái hái chè ở đồn điền chè Bàu Cạn, đến chiều 30 Tết mới lục tục về để cho mẹ trông đợi. Nhà trên, Ba đã thắp đèn nến sáng choang và báo cho chúng tôi giao thừa đã đến. Lòng tôi bồi hồi cảm động vì thấy bao điều thiêng liêng ở phút giây này. Gương mặt của mọi người trong nhà đều tươi vui. Mẹ đi thăm nồi bánh tét còn chị Hai thì ngồi tỉa tót những bánh hoa qủa: Mãn cầu, chanh, ớt…bằng bột nếp nhuộm màu, trông giống như thật. Sáng Mồng một, mẹ dặn mọi người phải tử tế với nhau để cho cả năm gặp toàn chuyện vui. Tôi và thằng Ut, nhỏ nhất nhà, nghe mẹ nói thế, mừng lắm. Chị Hai dẫn tôi và thằng Ut Nhàn ra đường làng, chị bảo là đi xuất hành. Có đông người đi xuất hành như chị em chúng tôi. “Chi cha chi chát khua giày dép” (TTX) và lược là phấn son làm rộn lên âm thanh và sắc màu con đường làng sáng Mồng Một Tết.
Mấy ngày Tết, các đình làng ở trong vùng đều có tổ chức các trò chơi: Đánh bài chòi, đánh đu, đập ấm, bịt mắt bắt dê…Người trong làng ra xem. Chàng trai cô gái làng nọ sang làng kia xem như thể vừa du xuân vừa giao duyên để sau đó đã có bao ”chuyện tình”:
Trai Thuận Thái nhớ gái Kim Tài
Trách con sông Gò Chàm nó chảy, rẽ hai chúng mình.
(Ca dao)
Đình Trung Lý, đình Tân Dân, chùa Ông trong thành Bình Định, Tết nào cũng xổ cổ nhân. Cổ nhân là một trò chơi đòi hỏi kiến thức, là dịp cho mấy thầy đồ ngồi sẵn hè phố bàn ”thai” ăn tiền. Đánh cờ người thì hay tổ chức ở Cảnh Hàng, Háo Lễ… Những nhà có học thức: Thư sinh, hàn sĩ, thầy đồ, tú, cử…thường lấy việc ”khai bút” đầu xuân làm thú tao nhã theo tinh thần:
Chẳng hay ho cũng đỗ Tú tài
Ngày Tết đến cũng một vài câu đối  (Trần Tế Xương)
Đến đêm Rằm tháng Giêng thì mọi người tụ hôi về nhà ông Cử Nhì ở Thuận Thái để ”trình làng” những bài thơ khai bút đó. Thật là một cuộc uống rượu ngâm thơ dưới vầng trăng Nguyên tiêu đầy thi hứng.
Từ mồng Năm trở đi diễn ra nhiều lễ hội ở các đình chùa: Vía Chùa Ông Bình Định 12, chùa Bà Liêm Lợi 17, Tổ nghề dệt Chùa Kén – Phương Danh 21, Thành Hoàng của các làng thì lần lượt mỗi làng một ngày…Các lễ hội có cúng tế, hát bội, náo nức lắm, người xem đến mỏi mắt mà không chán. Đặc biệt, lễ hội Đống Đa, kỷ niệm trận đại thắng của anh hùng dân tộc Quang Trung, ngày mồng Năm Tết, là lớn nhất. Người đi trẩy hội, từ  các nơi đổ về Điện Tây Sơn (Nay là Bảo tàng Vua Quang Trung) như nước chảy.
Đã gọi là ăn Tết, cho nên Tết phải có ăn:
Chẳng phong lưu cũng ba ngày Tết
Keo kiết như ai cũng rượu chè (Trần Tế Xương)
Mấy ngày Tết, khi thì ba mẹ dẫn, khi anh chị cho đi theo, tôi được đi thăm Xuân, mừng tuổi, chúc Tết nhiều nhà trong dòng họ, bà con. Đi đến đâu, tôi cũng được tiền mừng tuổi, ăn bánh trái. Người lớn nói với nhau những câu chúc tụng, ăn uống nhiều rượu thịt.Trong làng, có nhà Phú ông và mấy người Chức việc có phúc lộc, được tá điền, thuộc cấp đi Tết gạo nếp, gà vịt, bánh trái, trà rượu…để chật nhà, ăn Tết to lắm. Tôi nhớ món ngon ngày Tết của quê tôi: nem chua, chả lụa, thịt thưng, thịt bì…Thứ nhất, nhớ bánh tét của mẹ làm. Mới đến ngày đưa ông Táo về Trời, 23 tháng Chạp, mẹ đã lo chọn nếp ngon, đậu xanh đều hột, đặt phần thịt heo đậu tay… Mẹ bảo đâu đó cho sẵn  để đến sáng ngày 30 dậy sơm  gói bánh và nấu cho kịp đến giao thừa thì bánh chín. Bánh tét của mẹ nấu chín rồi, lột lớp lá chuối thấy cây bánh xanh, tét ra mặt miếng bánh mịn, nhân bánh ở giữa, phảng phất mùi thơm ngon. Ăn với thịt bì hay thịt heo phay, dưa kiệu …đều ngon. Có lần ngồi ăn bánh tét với cả nhà, anh Ba đố: Trong trắng ngoài xanh trỉa đỗ trồng hành, thả heo vô chạy. Đố là cái gì? Tôi nghĩ một thoáng, đáp: -Bánh tét. Anh Ba khen tôi thông minh cho tôi vui, chớ câu đố đó dễ ợt. Tôi nhớ mâm cơm ngày Tết, mẹ dọn lên bữa nào cũng tinh tươm: Đủ thứ thịt (kho tàu,thưng, bì) bánh tráng, dưa kiệu, dưa leo, nhiều bữa có nem chả…Ba tôi vừa ăn vừa uống. Ba tôi bảo một năm được uống rượu Bàu Đá mấy ngày Tết, ở quê người nhớ bao món ngon của quê hương.

H.K.B.

Read Full Post »

Võ sư Diệp Lệ Bích (53 tuổi), Chưởng môn Bình Thái Đạo, quê ở huyện An Nhơn, hiện sống ở Northampton – Vương quốc Anh. Để góp phần khôi phục, phát triển và quảng bá Bình Thái Đạo, võ sư Diệp Lệ Bích đã tận dụng những tiện ích của Internet để dạy võ qua mạng. Hiện nay, bà còn ấp ủ dự định kinh doanh những sản phẩm đặc sản của Bình Định nói riêng và Việt Nam nói chung với mong ước giới thiệu những tinh hoa ẩm thực và tài năng của người Việt ra thế giới.

 
Võ sư Diệp Lệ Bích (người đứng thứ 7 từ trái qua) và các võ sinh tại Liên hoan Quốc tế võ cổ truyền lần 3 tổ chức tại TP Quy Nhơn vào tháng 8.2010.

 

Từ dạy võ trực tuyến…

Với sự phát triển không ngừng của Internet, phương pháp dạy và học trực tuyến đã không còn xa lạ. Tuy nhiên, việc lựa chọn hình thức này để dạy và truyền bá võ còn khá mới mẻ. Từ năm 1998 đến nay, bên cạnh việc khôi phục và mở các trường dạy võ Bình Thái Đạo ở trong và ngoài nước, võ sư Diệp Lệ Bích đã tiến hành dạy võ qua mạng. Hình thức này đã góp phần không nhỏ vào việc truyền bá những tinh hoa của Bình Thái Đạo và giúp cho những người yêu mến môn võ này ở khắp thế giới dễ dàng tiếp cận hơn.

Võ sư Diệp Lệ Bích tâm sự: “Bình Thái Đạo vừa có những đòn thế uyển chuyển, mềm dẻo, linh hoạt vừa đòi hỏi người sử dụng phải có công lực, biết cách phát lực, di chuyển, tấn công nhanh nhẹn… Vì vậy, càng ngày càng có nhiều người không chỉ ở Việt Nam mà khắp nơi trên thế giới, khi gặp gỡ tôi qua mạng đã tâm sự rằng họ muốn học Bình Thái Đạo nhưng không có điều kiện. Xuất phát từ thực tế ấy, từ năm 2007, tôi bắt đầu thu nhận đệ tử trên mạng và đào tạo trực tiếp, nói chuyện, giảng bài, hướng dẫn cách thức tập luyện và dạy võ qua hệ thống webcam. Chúng ta phải tận dụng mọi phương tiện để đẩy mạnh việc truyền bá cho võ cổ truyền dân tộc!”.

Không giống như những môn học chỉ mang tính lý thuyết, đối với môn võ, người học cần phải được trực tiếp hướng dẫn. Để khắc phục điều này, võ sư Diệp Lệ Bích đã tận dụng tối đa những tiện ích của công nghệ để truyền tải đến người học từ những hình ảnh cơ bản đến thực hành. Từ trực tiếp giảng bài, “minh họa” cụ thể các thế võ, đến đưa những clip mẫu, chỉ dẫn qua hệ thống loa… để người học cảm thụ và làm theo.

Với hình thức dạy võ độc đáo này, Bình Thái Đạo đã dần dần “lan tỏa” rộng khắp. Hiện nay, võ sinh của Bình Thái Đạo lên đến hơn 2.000 người và không ngừng tăng lên trong thời gian gần đây, trong đó có rất nhiều võ sinh là người nước ngoài.

…đến quảng bá đặc sản Việt Nam

Không chỉ tâm huyết với việc mở rộng mức độ phủ sóng võ Bình Định, võ sư Diệp Lệ Bích cũng ấp ủ kế hoạch quảng bá nhiều đặc sản Việt Nam với mong muốn “giới thiệu tài năng và sự khéo léo của người Việt” đến với bạn bè quốc tế.

Những lần trở về Việt Nam, đến đâu, võ sư cũng tìm hiểu và khám phá những đặc sản độc đáo. Những sản phẩm được làm bằng tay thể hiện sự tài năng và khéo léo của người Việt như: tranh cát, tranh gạo, tranh bút lửa, áo dài thêu, nón ngựa, tranh sơn mài, tranh thêu tay; hay những đặc sản Việt dân dã: rượu Bàu Đá, bánh tráng, nước mắm, bánh xèo, bún Song Thằn, phở… chị tìm mọi cách để giới thiệu với bạn bè nước ngoài những thức ngon vật lạ ấy.

Võ sư Bích cho biết: “Sống ở nước ngoài lâu năm, tôi biết, người nước ngoài rất thích những gì được làm từ tự nhiên hoặc được làm bằng tay, bằng sự sáng tạo thật sự không qua máy móc hay sản xuất hàng loạt. Mà đối với người Việt mình thì có rất nhiều sản phẩm được làm thủ công rất đẹp và sáng tạo. Tôi đang lựa chọn những sản phẩm mang đặc trưng của vùng miền và độc đáo nhất để sắp tới, sẽ xây dựng một website nhằm giới thiệu các sản phẩm này. Bên cạnh việc xây dựng website, sang năm mới, tôi sẽ mở một tiệm ăn giới thiệu các món ăn của Việt Nam như: bánh xèo, phở… Tôi muốn toàn thế giới có thêm những cảm nhận tốt đẹp về tài năng của người Việt qua những sản phẩm làm bằng tay độc đáo, sáng tạo, và biết thêm về Việt Nam qua những món ngon từ dân dã đến đặc sản”.

  • Mai Hồng

Read Full Post »

Ngay giữa buổi họp mặt nhà thơ bấm nút thuộc hàng dị nhân của xunau.org Lam Hồng -Phạm Viết Kha đã ngẫu hứng đọc liền bài thơ chưa qua biên tập:

Xuân đã về trên Xứ nẫu ta
Sông Trăng nồng thắm tình thiết tha
Ly rượu mừng sâm banh khai pháo
Xuân về rộn rã khúc hoan ca

Xứ nẫu không là của riêng ai
Đủ lớp người già trẻ gái trai
Cùng hòa hợp khắp trung-nam-bắc
Chung vòng tay mở rộng tương lai

Âu Á về đây chung một trời
Mùa xuân hồng sắc rạng môi cười
Chén nghĩa chén tình chân chất quá
Bao vòng tay mở đón mong người

Xứ nẫu Sông Trăng sáng với tình
Trăm năm là mấy…kiếp nhân sinh
Nhân duyên gặp gỡ xuân hoa nở
Sông Trăng nguyệt vọng sáng lung linh

Xứ Nẫu không là của riêng ai….cho nên nhà thơ thi sĩ Bùi Chí Vinh đã giơ tay  đăng ký …một phát

.Bài thơ viết về con gái ba miền của anh lập tức  gây hiệu ứng đa chiều. Trần Mai Hường phản pháo ngay bằng bài thơ Con gái Bắc sâu sắc,vui nhộn

.Nhà thơ Phạm Thiên Thư đọc bài thơ Oxy và Hydro rất lạ.  Nhiều người nhận xét anh rất trẻ so với  năm tháng chất chồng. Phải chăng nhờ phương pháp điện công PHATATHA mà anh là người sáng lập !

.Còn nhà giáo Đào Văn Cư lại góp vui bằng trích đoạn cải lương Tiếng trống thành thăng long

.Thanh Nguyên từ Vũng Tàu về,anh trình bày ca khúc Ly Tao anh vừa mới sáng tác

.Mai Thanh và Áo Lụa Vàng cùng nhau “dzô dzô”

Yến Du -con chim yến du xuân, hình như làn đầu tiên .. lần đầu tiên nhậu ?

.

.Phiêu Thạch Ba tranh thủ chụp chung cùng blogger Ngọc Hằng

.Nguyễn Thị Thanh Long, Trần Mai Hường,Phương Phương và Sáu Nẫu

. Nhà thơ Trần Dzạ Lữ và nhà thơ Trần Đông Oanh

.Anh Lương Viết Khiêm cùng ba nữ lưu  Quy Nhơn  Đó là các cây bút tài hoa  của trường Nữ trung học : Trần Thị Lê , Trần Đông Oanh, Lưu Nguyễn .Mời các bạn đón xem những tác phẩm hay của các  nữ sĩ này trên xunau.org trong thời gian sắp tới!

.Nhà thơ Phạm Thiên Thư làm cử chỉ đẹp..tặng hoa cho các ca sĩ của xunau.org : Trần Thị Thanh,Ngọc Hằng ,Kim Bồng

. Thơ ,nhạc và tiếng cười giòn tan cứ vang lên trong lòng một Xứ Nẫu nho nhỏ ấm áp giữa Sài Gòn những ngày giáp tết. Hình như không ai muốn chấm dứt cuộc vui.

.

Bình loạn:   Sáu Nẫu

Hình ảnh:  kts Nguyễn Hoài Nam,Phạm Mai Khoa,Ngô Thành Hùng,Lưu Đình Trọng,Khảo Mai

Read Full Post »

Bãi Dại trong vắt, bãi Trứng ngộ nghĩnh, Quy Hoà êm ả… mỗi bãi biển của Quy Nhơn mang đến cho du khách những trải nghiệm khác biệt.

Bãi Trứng

Bãi Trứng hay còn gọi bãi tắm Hoàng Hậu (ngày trước mỗi lần ghé Quy Nhơn, Nam Phương hoàng hậu đều đến đây tắm biển) nằm trong khu danh thắng Ghềnh Ráng (rộng 35 ha) cách thành phố Quy Nhơn 3 km về phía Đông – Nam. Bãi tắm này ghi dấu với du khách với vẻ đẹp của cung đường biển uốn lượn, cát trắng, biển xanh và vô số những tảng đá tròn trịa trên bờ.

Ngoài tắm biển, đến đây, bạn có thể tham quan vẻ đẹp của Gềnh Ráng, quần thể sơn thạch chạy sát biển, đá chất chập chùng thành hang, thành rạng, ghé mộ nhà thơ Hàn Mạc Tử, tìm hiểu về Lầu Ông Hoàng hay xuôi ra đảo có có tên Hòn Đất Bi khám phá những hang động kỳ thú.

Biển Quy Hòa

Biển Quy Hoà nép mình cạnh trại phong Quy Hoà. Giống như tên gọi, biển Quy Hoà trong lành và êm đềm với những đợt sóng nhỏ, nước trong vắt và những hàng dương xanh ngát đung đưa theo tiếng gió, tiếng chim ríu rít hoà lẫn trong tiếng sóng tạo cảm giác thanh bình và yên ả.

Sau khi vui đùa với sóng, bạn có thể mua vé vào tham quan trại phong Quy Hoà. Trái với tên gọi và căn bệnh, trại phong có không gian thoáng mát, thơ mộng với những con đường uốn cong. Ấn tượng nhất là những bức tượng bán thân đầy sinh động của các nhà khoa học, bác học, bác sĩ… nổi tiếng

Bãi Bàu

Bãi Bàu nằm phía Bắc huyện Sông Cầu, tỉnh Phú Yên, cách thành phố Quy Nhơn khoảng 15km. Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân đến Bãi Bàu là một bãi biển êm đềm, tuyệt sạch và yên bình nhờ bao bọc bởi hai dãy núi nhô ra biển.

Ngoài biển xanh, cát vàng cùng những đột sóng nhẹ, Bãi Bàu còn sở hữu những ghềnh đá, đồi núi tạo vì thế nếu thích cảm giác mạnh, bạn có thể tham gia các trò chơi như nhảy ghềnh leo núi…. Khi đã thấm mệt, đừng quên thả người trên cát, vừa thư giãn vừa thưởng thức những hải sản nổi tiếng của nơi đây như sò huyết Ô Loan, cá thu chấm với nước mắm Ông Già.

Bãi Xép

Bãi Xép cách thành phố Quy Nhơn 10km theo đường Quy Nhơn – Sông Cầu và nằm trong khu du lịch sinh thái rừng biển Bãi Xép do một công ty tư nhân khai thác.

Ngoài lợi thế của một bãi tắm đẹp, bãi Xép cũng xanh mát với vườn cây ăn quả, rừng dừa, rừng dương, bãi cỏ… khiến bạn có cảm giác đang ở một vùng quê yên tĩnh hơn là vùng biển sóng rì rào vỗ.

Từ bãi Xép, bạn có thể ngắm nhìn vẻ đẹp của dãy Phương Mai, hòn Ngang, hòn Đất và vịnh biển Quy Nhơn xinh đẹp. Nằm trong khu sinh thái rừng biển nên nếu thích mạo hiểm, bạn có thể đi ngược về phía Tây khoảng 1 km, đến suối Vàng, sẽ bắt gặp một vùng thiên nhiên hoang dã với rừng cây, thác nước…

Bãi Dại

Sự kết đôi của cung đường biển trong xanh ôm gọn những khối đá co cụm nhiều hình dáng rải rác trên bờ và dưới biển mang đến cho bãi Dại vẻ đẹp thơ mộng và góc cạnh. Vẻ đẹp của bãi Dại có thể làm mềm lòng cả những vị khách khó tính nhất.

Sau khi vùng vẫy thoả thích trong làn nước trong vắt, bạn có thể tìm cho mình bóng râm giữa các khối đá lớn hay đong đưa trên những chiếc võng ở các nhà chòi cạnh biển nghe tiếng sóng, tiếng gió, cả tiếng đàn, sáo vi vu vang lên từ các chòi bên cạnh.

Bãi Nhổm

Bãi Nhổm cách thành phố Quy Nhơn 16Km về phía nam trên quốc lộ 1D. Tuy nhỏ nhưng bãi Nhổm nổi bật với triền núi đá hoa cương đỏ trải dài ra biển và màu màu xanh của rừng tạo nên một cảnh quan tuyệt đẹp. Cũng như các bãi biển khác của Quy Nhơn, biển bãi Nhổm có độ dốc thấp, sóng nhẹ, nước trong xanh.

An Huỳnh

Nguồn: Bưu Điện Việt Nam

Read Full Post »

.

Hình như người xứ Nẫu,ai cũng thích ca hát ,làm thơ và múa võ. Những buổi hội hè vui nhộn như thế này không thể thiếu văn và nghệ. MC  Văn Công Mỹ và Vinh Rùa quá lúng túng vì có đến trên 50 tiết mục nghệ thuật hoàng tráng đăng ký chính thức. Biết chọn ai bỏ ai bây giờ?

Lê Đình Gíao hát rất hay bài hát Quy Nhơn đôi mắt người xưa của Vũ Thanh,một nhạc sĩ gốc việt hiện đang định cư ở Mỹ

.Vinh Rùa Lê Đức Vinh  trình làng bài hát Bạn Gìa anh vừa mới sáng tác dựa trên lời thơ của Nguyễn Quy. Ấn tượng ban đầu:nghe cũng được

Nam Thi rất xuất thần trong tiết mục hát bộ Đich Thanh ly thợn. Không có đào,Vinh Rùa đành vào vai Thoại Ba công chúa dâng rượu mời…chàng .Tiếc là thiếu người cầm chầu.

.

Ngọc Hằng làm thơ ,viết nhạc, vẽ tranh và cũng là ca sĩ chuyên nghiệp. Một số bài thơ của Hằng post lên xunau.org cũng thuộc loại kha khá trở lên

Xin nói thêm một chút ,tấm banner màu đỏ ấn tượng làm nền trên sân khấu là tác phẩm của họa sĩ Lê Sa Long . Anh cũng là cây cọ thân thiết của xunau.org

Khảo Mai và Văn Công Mỹ trong một bài hát về mùa xuân

.Những giây phút rất ấm tình người : Tạ Việt.Lưu Đình Trọng,Yến Du, Nam Thi,Phiêu Thạch Ba

.Tiến sĩ ngữ văn Elena,con dâu Tây Sơn …là một phụ nữ Bình Định “rặt”. Chị biết ăn tất cả các món ăn xứ nẫu,biết làm một số món ăn đặc sản địa phương,nói tiếng Việt như giớ. Nhưng cầm roi đi quyền thì theo như chị nói:’biết chút chút”

.

Các bạn có đoán ra dịch giả Quế Sơn là ai trong hình không?

.

Trong trang xunau.org có những còm sĩ bịt mặt chuyên còm những câu ngắn ngắn,vui vui vô thưởng vô phạt,nhưng khi hỏi ra thì toàn là dân có số má . Chẳng hạn như còm sĩ Thi Thu ( người đầu tiên bên trái ) là tiến sĩ trưởng khoa của một trường đại học.  Còm sĩ TVA tiến sĩ về môi trường. Chị Elena Truong tiến sĩ về văn học,còm sĩ kiêm thi sĩ tiến sĩ Nguyên Hùng, Huỳnh Ngọc Tín..  Còm sĩ  NVH  phó giám đốc sở… Và nhiều nhiều nhiều người khác nữa , họ đến xunau.org trong tâm thế  của những người yêu xứ Nẫu,bình đẳng và tự nhiên đến mức hồn nhiên.

Kế bên Thi Thu đố các bạn biết ai không ? Đó là các cây bút tài hoa  của trường Nữ trung học Quy Nhơn: Trần Thị Thanh,Trần Thị Lê , Trần Đông Oanh, Lưu Nguyễn .Những tác phẩm tiêu biểu của các  nữ lưu này sẽ lần lượt xuất hiện trên xunau.org trong thời gian sắp tới!

Nhiếp ảnh gia Thái Phiên,nghệ sĩ chụp ảnh nude số 1 hiện nay có nhã ý tặng cho thân hữu xunau.org 5 suất chụp ảnh nude miển phí ( thời giá hiện nay 1000 usd/suất ). Nhưng  hì …hì không có ai dám nhận.  Người ngồi bên cạnh anh là nhà thơ Cao Quãng Văn

.Kim Loan,Khảo Mai,Kim Chi và MC Vinh Rùa

.Một phút giải lao giữa  chầu rượu ..vang. Bà con tranh thủ ghi lại những khoảnh khắc thân ái bên nhau

.Ai cũng có nụ cười thật tươi và hồn nhiên

.Từ trái sang Lâm Bích Thủy,Tạ Việt, Yến Du,Kim Bồng,Phiêu Thạch Ba,Mai Thanh

.Tam ca Ba chàng ngư lâm pháo thủ: Nam Thi,Miên Đức Thắng, Lê Đức Vinh

.Kỹ sư hóa học kiêm nhà thơ Lê Mộng Thắng.  Anh là người chơi đàn tranh nổi tiếng ở Sài Gòn. Thơ viết về xứ Nẫu thì càng rất nẫu

.

Miên Đức Thắng cháy hết mình với những bài hát nồng nàn tình yêu quê hương . Khi phiêu lên anh hát và đệm piano cho mọi người cùng hát. Tiếng hát tiếng đàn của anh..hình như không có tuổi !

(Còn tiếp)

Bình loạn:   Sáu Nẫu

Hình ảnh:  kts Nguyễn Hoài Nam,Phạm Mai Khoa,Ngô Thành Hùng,Lưu Đình Trọng,Khảo Mai

Read Full Post »

Còn đúng nửa tháng nữa mới đến tết nhưng những bài hát , bài thơ về mùa xuân được vang lên rất sớm trong quần thể nhà hàng Sông Trăng làm cho mọi người có mặt cứ ngây ngất tưởng đã là tết.

Hình như dân xứ Nẫu có thói quen ăn tết sớm …có lẽ bắt chước hoàng thượng Quang Trung vui xuân trước những cả tháng để lấy sức hành quân ra Thăng Long thành.

7 giờ sáng trên mạng bà con đã í ới gọi nhau đi phó hội.7g30 sáng Hà Thúc Hùng từ Đà Lạt xuống ….ngồi đồng  và …chờ . 9g Sông Trăng đã đón vị khách đầu tiên- Mai Thanh.

10 g đã có gần chục quí nhân đến thật sớm mang theo tấm thịnh tình “giúp một tay làm việc nghĩa” cho xunau.org. Họa sĩ Lê Sa Long dù rất bận nhưng cũng đã chu tất tấm banner rực rỡ có dòng chữ Xuân gặp mặt

10g45 nhà thơ bác sĩ Đổ Hồng Ngọc người nỗi tiếng với tác phẩm Gío heo may đã về xuất hiện. Tất cả những người trong ban tổ chức xúc động muốn rơi nước mắt. Chị Ngọc ốm nặng nằm viện đã lâu. Sáu Nẫu cũng sơ ý quên không gọi điện thoại mời. Vậy mà anh vẫn đọc trên mạng sắp xếp đến chỉ uống vội ngụm trà nhạt rồi tất tả quay về. Cảm ơn nhà thơ Đổ Nghê, Đổ Hồng Ngọc,chân tình ấy xunau.org làm sao quên! Tiếc một điều ,những tấm hình chụp anh và gia đình xứ nẫu hàn huyên bên bờ sông Sài Gòn trong một buổi sáng xuân thật đẹp đã bị mất. Nhưng có hề gì đâu anh những ký ức đẹp sẽ lưu giữ rất lâu trong trí nhớ mọi người

11g45 buổi họp mặt xunau.org mới chính thức bắt đầu bằng màn nổ sâm banh rất cổ điển . Tiếng nổ của rượu (sâm banh xịn) rất giòn và tiếng cười hồn nhiên trong trẻo của gần 80 trung niên thi sĩ rất trẻ.

Hình như không còn khoảng cách tuổi tác, thân sơ , tất cả mọi người quyện vào nhau trong một mùa xuân Xứ Nẫu ,trong một không gian đậm đặt chất Nẫu

.

.

Sự xuất hiện của nhà thơ Phạm Thiên Thư mang đến cho buổi họp mặt xunau.org một không khí đặc biệt. Cũng phải thôi. Những bài thơ của anh kết hợp với dòng nhạc của  Phạm Duy đã để lại dấu ấn một thời trong lòng thế hệ sinh viên học sinh miền Nam trước những năm 1975…và cả đến bây giờ

Ngọc Hằng,Kim Bồng và Thu Thanh cùng tam ca bài hát Ngày Xưa Hoàng Thị. Ba giọng ca hình như đang nhớ lại cái thuở xuân xanh  ‘Em tan trường về đường mưa nho nhỏ…”

.Nhạc sĩ Miên Đức Thắng và nhà văn Nam Thi đang ôn lại những kỷ niệm một thời chưa xa. Mọi người cứ bảo..U 60 mà như vậy thì U5o như Sáu Nẫu cũng.. thua xa. Không sai!

Xin bật mí thêm Nam Thi giờ kiêm nhiệm chức họa sĩ,còn anh Miên Đức Thắng hiện là nhà điêu khắc trên gốm rất Pro

.Nhà văn Nhật Chiêu,người  nỗi tiếng về những công trình nghiên cứu về thơ Haiku nhưng cũng rất e lệ khi trình làng bà con xứ Nẫu

Nhà văn Trương Văn Dân việt kiều Ý, tác phảm Bàn tay nhỏ dưới mưa của anh,mới phát hành chưa đến một tháng nhưng đã lọt vào top Những cuốn sách bán chạy nhất trong năm. Đứng kế anh là kiến trúc sư,họa sĩ Nguyễn Hoài Nam .Hàng dưới là ba nhà thơ Phạm Mai Khoa,Kim Loan,Kim Chi

.

.

Nhà thơ Lâm Bích Thủy ,nhà thơ Hùng Đoản  nhà thơ Nguyễn Quy nhà thơ Mai Hường

Sáu Nẫu làm MC giới thiệu quan viên!

.

Bài hát Ly rượu mừng được toàn thể thân hữu cất lên bằng những giọng hát đủ cung bậc…

Văn Công Mỹ cẩn thận photo mỗi người một bản nhạc …thành thử quang cảnh buổi gặp mặt giống như đang ôn bài thi….hì hì

.Chị Kim Bồng lãng mạn cháy bỏng với bài hát Vết son trên cổ áo…một bài hát mới toanh

.Nhà thơ , thi sĩ giang hồ rất nỗi tiếng Bùi Chí Vinh và phu nhân. Nơi nào có anh xuất hiện thì bổng tưng bùng như tết. Anh mang đến buổi họp mặt tập thơ mới nhất và đĩa CD mới phát hành về cuộc đời Bùi thi sĩ tên Chí Vinh

Kế bên anh là nhà thơ Trần Dzạ Lữ, Lương Viết Khiêm.Nguyễn Đình Hiền và Văn Noa.  Anh Văn Noa là nhà thơ nhưng nghề kiếm tiền của anh là bác sĩ. Có lẽ cũng  ít ai biết thầy cựu hiệu trưởng trung họcVõ Trường Toản,Nguyễn Đình Hiền lại có nhiều bài thơ rất hay

.Nhà thơ Mai Hường,Phương Phương,Nguyên Hùng

.Buổi gặp mặt bắt đầu hơi trể nhưng mọi người không ai phiền hà gì.Ngày xưa cách đây mấy trăm năm Nguyễn Trãi từng đốt đuốc chơi xuân kẻo xuan qua nhanh thì trể một chút càng vui bà con Nẫu nhĩ!

Nhà văn  Mang Viên Long từ Bình Định điện thoại vào gửi lời chúc mừng Hội ngộ Xứ Nẫu. Nhưng anh ơi  30 cuốn truyện mới nhất,quà tặng của anh ưu ái dành cho bà con xunau.org…trong khi có đến gần 80 thân hữu. Tính làm sao đây anh? Thôi thì ai đến trước nhận quà trước anh nhé!

.

.Nhà thơ Thanh Nguyên,Mai Thanh,Phạm Mai Khoa,Kim Loan,Kim Chi

.

.Nhóm cựu học sinh Cường Để tụm lại một góc để…tự nhiên nhậu: Võ Xuân Đào.Lê Đức Vinh,Nguyễn Văn Trư,Lê Đình Gíao, Lưu Đình Trọng ,Hà Văn Hoàng,Võ Thanh Vân , Phan Minh Chính

.

Hà Thúc Hùng rất phiêu linh với bài hát Mimosa…mùa này mimosa Đà Lạt rất vàng phải không Hùng?

‘Trần Dzạ Lữ cuối năm sám hối và lập công với vợ qua bài thơ  Thơ gửi tặng vợ. Một bài thơ được nhiều người khen là bước đột phá trong phong cách thơ!

.

.Chị Lâm Bích Thủy con gái rượu của nhà thơ Yến Lan xúc cảm với hai bài thơ Uống rượu với bạn đồng hương  và Bến My Lăng

.Vợ chồng nhà thơ Văn Công Mỹ chủ quán Sông Trăng ,người góp sức rất nhiều cho hội ngộ xunau.org , nhà thơ Ngô Đình Hải, Ngô Thanh Hùng quây quần bên thi sĩ Phạm Thiên Thư

.(Còn tiếp)

Bình loạn: Sáu Nẫu

Hình ảnh:   Nguyễn Hoài Nam,Phạm Mai Khoa,Ngô Thành Hùng,Lưu Đình Trong,Khảo Mai

Read Full Post »

Lâm Bích Thủy

Âu yếm. Tranh sơn mài.Phạm Lực

Từ trước tới nay, nói về “thơ tình” hay “mùa xuân” thì người ta chỉ nhắc tới Hàn Mặc Tử, Nguyễn Bính, Xuân Diệu, Xuân Quỳnh … chứ mấy ai biết đến tình và xuân trong thơ linh Lân tức Yến Lan của Bàn Thành tứ hữu của miền đất vang lừng thế võ.

Ai đâu biết, có bao nhiêu suối tình và xuân trong thơ của nhà thơ Yến Lan. Những con suối tình đã âm thầm chảy không ngừng nghĩ, bền bỉ, dạt dào cho tình yêu quê hương và mùa xuân của nhân loại trong thơ Yến Lan. Đầu năm đến với thơ tình và xuân của Yến Lan để rung động trước vẻ đẹp của non sông đất nước và tình người cũng là để nhà thơ dắt ta đi qua cuộc hành trình nhân thế với những nét tế vi của cuộc sống.
Đề tài về tình yêu văn học nhân loại “nhiều như sao trên trời, như cát dưới biển” Đặc biệt là thơ mới 1930-1945 luôn choáng ngợp trong mọi cung bậc của tình yêu. Người ta cho rằng “Thơ Yến Lan không nằm ngoài qui luật đó. Nhưng thơ tình Yến Lan với cái riêng trong phong cách đã cho ra đời nhiều bài thơ tuyệt tác.” Đóng góp của ông trong mảng đề tài này là cái chất riêng khó gặp ở phong cách thơ khác cùng thời. Hoài Thanh trong “Thi nhân Việt Nam” từng đánh giá thơ Yến Lan “có cái không khí là lạ nhưng nhẹ nhàng dễ khiến người ta thích.”
Sắc xuân và tình yêu của linh Lân như những con suối âm thầm chảy cả một đời thơ:
Mây mãi sa đà đình núi cao
Chim say tổ ấm chẳng rời nhau
Nếu không ngọn suối ra sông lớn
Một chút tình quê biết gửi đâu”
Ơn suối

.

Thật vậy, nếu tình yêu trong thơ Xuân Diệu được nhận định “Vừa có cái cao khiết của tâm hồn vừa có cái cường tráng lành mạnh của nhục thể” thì tình yêu trong thơ Yến Lan rất chân thật trong cảm xúc bởi được bao phủ lớp sương khói bàng bạc, huyền diệu, thơ mộng. Cảnh vật, con người được ông tả hết sức bình thường nhưng được nhà thơ phủ lên không gian thơ một lớp sương khói của thời gian.
Ai về xóm Cửi năm năm trườc
Đều thấy em ngồi dệt đoạn tơ
Quanh em vàng tựa trời gieo xuống
Vàng ở trong màu xuân lắm thơ
Vàng
Hình ảnh đẹp của cô thôn nữ đang ngồi quay tơ, dệt vải bình thường nhưng hình ảnh bình thường ấy của cuộc sống được nhà thơ vẻ đậm nét huyền diệu. Người đọc được chìm trong không gian vàng huyền hoặc, nhẹ nhàng và thơ mộng
Không biết tự bao giờ, nỗi buồn đã đi vào thơ ca, trải dằng dặc theo cuộc sống nhân loại. Với Nguyễn Du đó là nỗi đau của đời: Trong “Kiều”
Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
Còn nữ sĩ Xuân Hương là nỗi buồn, ngán ngẫm cho duyên phận không trọn vẹn như mong ước (Tự tình)
Ngán nỗi xuân đi, xuân lại lại
Mảnh tình san sẽ tí con con
Xuân Diệu thì ngẫn ngơ buồn vì cô đơn bơ vơ, ngay trên mảnh đất quê hương
Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn
Hàn Mặc Tử thì tái tê:
Thân tàn ma dại đi rồi
Rầu rầu nước mắt bời bời ruột gan
(Muôn năm sầu thảm)

.
Với tính cách hiền hòa, kín đáo và tế nhị, thơ tình Yến Lan không thể hiện sự đòi hỏi của ham muống mãnh liệt. Cả với nỗi buồn phải chờ đợi mỏi mòn Yến Lan cũng trải nó ra man mát:
Lầm lũi em đi chẳng nói năng
Vắng em anh cũng thắt buồng gan
Gần nhau hay phải xa nhau mãi
Mặt biển tình ta dải thẳng băng
Cam chịu

.
Tình yêu trong thơ ông dù dang dở, song không phải “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở/Đời mất vui khi đã vẹn câu thề” (Hồ Dzếch), bởi cái triết lý rất nhẹ nhàng mà thâm thúy của ông về qui luật cuộc đời:
Cái triết lý về thời điểm hạnh phúc cứ theo mãi kiếp người, dằn vặt, trăn trở. Cảm nhận về tình yêu thì nhẹ nhàng, trong sáng nhưng lại khắc khoải khôn nguôi
Em đi, ngày tháng biệt mùi tăm
Kén đã luân sinh mấy kiếp tằm
Một mảnh hồn ta còn đọng mãi
Trên vành nong úa sắc thời gian
(Mùa xuân này lạnh lắm em ơi).

.

Viết về tình yêu, Yến Lan thường mượn hình ảnh ẩn dụ “Thuyền và bến”. Đó là hình ảnh trở đi trở lại như một bài ca dao, nhưng thơ Yến Lan vẫn rất mới, mới ở thể thơ, ở cảm hứng thơ. Không hoảng loạn như Hàn Mặc Tử, không đắm say, cuồng nhiệt như Xuân Diệu, không kỳ bí như Chế Lan Viên; Yến Lan cứ nhẹ nhàng, từ tốn, giản dị như cuộc sống. Nhưng cuộc sống vẫn luôn vận động, biến chuyển với cái triết lý riêng của nó. Đó là nỗi buồn về những cuộc tình dang dở, là nỗi khát khao được yêu âm thầm mà mãnh liệt, là niềm tự hào được sống, được là tinh hoa và được liên đới với bao kiếp người:
Ta đang sống vì có người đã chết
Hồn kết tinh bằng bao nhớ thương xưa
Đời lớn nhanh và mạnh như bẹ dừa
Tôi là cả tinh hoa muôn thế kỷ
Sống phút sống của hàng ngàn thi sĩ
Mơ giờ mơ của bao cửa không gian
Mơ hồn xuân như đã mở thiên đàng
Tôi sống khỏe và hoa hồn độ nở
Những giọt bông hường

.
Tình yêu đôi lứa trong thơ Yến Lan không dữ dội, cuồng nhiệt mà đằm thắm, thiết tha lắm!

.
Vì với tình tôi phải nhẹ nhàng
Phải là ý ngọc, phải tim vàng
Phải là trọn vẹn, là trong sáng
Là một bài thơ khắc chữ nàng
(Đồng nội hồn tôi)
Còn thứ tình nào mảnh liệt hơn thế khi dòng trường giang không còn cuộn sóng và lòng người trở thành một bến đò của dĩ vãng, của ngàn năm đợi:

.
Em đi bờ bãi cũng theo đi
Sóng lặng trường giang trải phẳng lì
Từ ấy lòng anh làm cố độ
Câu thơ chờ đợi hóa chòm si
(Cố độ)

.
Quê hương trong mỗi người là sự mặc định của số phận. Người ta có thể có nhiều vợ, nhiều chồng nhưng quê thỉ mỗi người chỉ một mà thôi. Chính vì triết lý rất đời ấy, tình quê của Yến Lan không bao giờ đổi thay, không bao giờ chối bỏ.
Sống đời nô lệ, bị áp bức thơ ông thể hiện trạng thái “đau, ngơ ngẩn, sầu muộn, quặn mình, nức nở” đến tái tê trong “Bình Định vào năm 1935”.

.
Nhánh tòng bá có đau vì xứ sở
Chớ quặn mình thêm nức nở hồn tôi
Không được sống xin cho cùng được thở
Vạn lý tình trong gió ngọt xa xôi

.

Bao đời nay, thi sĩ yêu trăng trong thế bị động, vầng trăng là đối tượng để yêu để được say đắm thở than. Không hiểu sao, chỉ riêng Bình Định quê tôi, vầng trăng lại phát ra thứ ánh sáng đến diệu kỳ, lạ lẫm, để các thi sĩ sinh ra trên dải đất này đều bị ám ảnh. Thứ ánh sáng kỳ ảo đó, với Hàn, trăng ở xa đến vậy mà ông đã sở hữu được  để rồi: “Ai mua trăng tôi bán trăng cho” Ông say ánh trăng như ma cà rồng say máu:
Gió rít tầng cao trăng ngã ngữa
Vỡ tan thành vũng đọng vàng khô
Ta nằm trong vũng trăng đêm ấy
Sáng dậy điên cuồng mửa máu ra
Say trăng

.
Ánh trăng trong thơ Xuân Diệu, thường gợi một không gian rộng đến choáng ngợp như một sự đối lập với nỗi cô đơn, nhỏ bé của con người:
Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi
………
Trăng sáng , trăng xa, trăng rộng quá
Hai người, nhưng chẳng bớt bơ vơ
Với Yến Lan trăng là chủ động, trăng ấp ủ, nó như chất vi lượng bồi bổ cho cơ thể:

.
Trăng đi từ tóc đi vào máu
Như sữa tuôn dòng chảy khắp thân
Tôi yêu trăng quá, mê trăng quá
Như má yêu môi, đến đến gần
(trích)    Bệnh trăng
Bởi vì chỉ có mình ông được ánh trăng vây phủ, bao bọc nâng niu vỗ về khi ông vừa lọt lòng mẹ trên bãi cát vàng dưới ánh trăng “Tôi lọt lòng ra giữa bãi trăng.. Từ đó ánh trăng là tình yêu là cội nguồn  Cho nên có hệ lụy là:

.
Từ thuở lên hai đã yêu trăng
Đã bồng đã ấp, đã nâng niu
Ban ngày tôi ngủ trong lòng mẹ
Lại ngủ trong trăng lúc tắt chiều.
(trích)    Bệnh trăng

.
Yến Lan đã nhẹ nhàng, đỉnh đạt bước vào làng thơ cùng “Bến My Lăng” với hình ảnh ông lái đò u buồn đợi khách trên bến sông đầy trăng huyền ảo, ánh trăng chạy dọc theo thời gian và chiếu sáng lung linh như một nhân chứng lạnh lùng chờ đợi khắc khoải suốt bao năm, mãi đây vẫn còn ám ảnh lòng khách thơ.
Khi dòng thơ mới chiếm lĩnh trên văn đàn, các thi sĩ thi nhau làm thơ tình yêu. Thơ tình Xuân Diệu thật giản đơn và hời hợt “Đố ai định nghĩa được chữ yêu” Không ai trả lời nên ông giải bày tiếp “Có khó gì đâu một buổi chiều/Gặp người con gái ngây thơ ấy/Rồi thương, rồi nhớ thế là yêu” Có lẽ tình yêu quá đơn giản như thế nên cuối cùng cuộc tình của ông không trọn bề.
Tình yêu đôi lứa mấy ai đong, đo, đếm, diễn tả được, cho dù muôn vạn chiếc máy tính siêu hiện đại. Thời gian, mọi thứ trở nên bất lực nhưng tình yêu trong thơ Yến Lan thì không, nó trở thành vĩnh cữu……..

.
Dồn lên thành thạch nhũ
Lớp phấn -đá – tình – em
Cuồn cuộn như bão tố
Cơn gió lộng hồn anh
Thời gian vút mủi tên
Em kể gì năm tháng
Tảng thạch nhũ tan ra
Bên gối người sấp mặt
Cơn bảo cũng chan hòa
Con suối tình dào dạt
Tình yêu của nhà thơ thật giản dị, hạnh phúc khi cuộc sống thanh bình ở một vùng quê, lúc ông cháu dạo chợ ngày Tết cổ truyền khiến ông trở nên tươi trẻ hơn

Ta đến hàng đồ chơi
Ngựa gỗ chen gà đất
Xem nghệ nhân vẽ vời
Có đậm màu dân tộc
Ta đến hàng sứ, sành
Chọn bình hoa chậu kiểng
Vui còn chú môn sinh
Đem biếu chùm lan biển

.
Sắc màu mùa xuân, hương vị Tết tràn ngập trong thơ ông mặc dù xuân nhà ông đến muộn hơn:
Vụng sắm cành đào không kịp tết
Ra giêng chợt hé một vài bông
Xuân người lả tả bay đi hết
Ngoảnh lại xuân ta mới chớm hồng .
Xuân muộn

.

Ngoài sắc xuân, tình đời, tình người nhà thơ không ước mơ gì lớn, ông chỉ chọn cho mình cái quí hơn – đó là tình người :
Mơ một mùa xuân đẹp
Tình đời rộng bao la
Chớ vin nhà chật hẹp
Cổng khép người lại qua

.
Thơ tình của Yến Lan thể hiện sự mạnh mẽ, nhưng tha thiết và nồng nàn. Thế mà đến giờ tôi chưa nghe ai nhắc một câu thơ tình nào của ông. Tiếc thật!…

Read Full Post »


Đúng ngay ngày rằm tháng chạp ( 15-1-2012), ĐẶC SAN “Người BÌNH ĐỊNH” Xuân Nhâm Thìn sẽ chính thức ra mắt  tại TP.HCM.

Xuân này, đặc san “Người Bình Định” ra đời và đến với bà con Bình Định, nhất là bà con Bình Định tại TP.HCM. Đây là phiên bản mới của Đặc san “ Đất Võ”, là tiếng nói của Đồng hương Bình Định tại TP Hồ Chí Minh, với chủ đề “TỰ HÀO VÀ KẾT NỐI ”, là nơi thông tin giới thiệu ý chí – khát vọng vươn lên của người Bình Định xa quê, trong đó chủ yếu là người Bình Định tại TP.HCM; đồng thời sẽ “chắt lọc” chuyển đến cho các thế hệ người Bình Định tại TP.HCM về truyền thống và niềm tự hào về quê hương Bình Định.

ĐẶC SAN “Người BÌNH ĐỊNH” Xuân Nhâm Thìn  ( Do Thường trực Ban LLĐH TẠI TPHMC chỉ đạo và SaigonLife styles thực hiện) đến với bạn đọc theo các chủ đề như: Vui xuân, Hoạt động Ban LLĐH BĐ năm qua, khát vọng vươn lên của những người con BĐ, tự hào quê hương Bình Định… với nhiều tin, bài hấp dẫn như:

+ Người BĐ xa quê làm lãnh sự danh dự Bồ Đào Nha tại VN – Ông Trần Kim Chung, CT group
+ TS Trần Du Lịch ĐBQH -Tiếng nói của người BĐ trên diễn đàn Quốc hội
+ Người được phong PGS trẻ nhất VN năm 2010 – TS Từ Diệp Công Thành – GV ĐHBK TP HCM
+ Gặp gỡ “ tác giả bài hát Mừng tuổi mẹ” NS người BĐ Trần Long Ẩn- khi Xuân về
+ Giám đốc BV Thống Nhất ( gốc BĐ) Nguyễn Đức Công
+ Tiếng hát cô gái xứ dừa BĐ – Cẩm Ly.
+  “Bình Định – Chợ ngàyTết”.
+  Hình ảnh Rồng trong các thế võ BĐ
+  Vua quang Trung và Võ học BĐ
+ Phóng sự ảnh:
Lãnh đạo tỉnh Bình Định gặp mặt Doanh nghiệp người Bình Định tại TP.Hồ Chí Minh, hình ảnh họp ĐH BĐ tại TP.Hồ Chí Minh Tết Tân Mão – 2011, họp Đồng hương các huyện xã : Hoài Nhơn- Phù Mỹ- Tây Sơn- Tam Quan, Mỹ Lợi… Thông tin về ban LL ĐHBĐ tại TPHCM nhiệm kỳ 2012-2017, Giải bóng đá Quang trung cup,Hội trại SV 2012

+ Sáng tạo mới về nhà ở – Biệt thự bằng Container: “Bật mí” nơi ở của vợ chồng anh Văn Công Mỹ- thành viên tổ chức họp mặt xunau.org ngày 8-1 sắp đến
+ Những chi tiết  mới lạ khi Cô dâu Ý Elena- phu nhân nhà văn – dịch giả Trương Văn Dân nói về quê chồng qua ghi chép của Tuấn Nhật

Đặc biệt, có sự cộng tác của những VNS quen thuộc của BĐ và xunau.org:
Nhà báo Quang Khanh, Nhà thơ, nhà báo Lệ Bình, nhà văn Lê Hoài Lương, Huỳnh Kim Bửu, Trần Hà Nam, Đặng Quốc Khánh, Trần Đình Lương, Nguyễn Thanh Xuân, Nguyễn Thị Phụng, Cao Tam, Rêu, Mai Khoa, HS Duy Hồng, NSNA Đào Tiến Đạt…
Khổ 21×29 In 4 màu giấy coucher  – SL: 3000 bản
Thông tin hấp dẫn!
Bà con ĐHBĐ khi tham dự họp mặt ĐHBĐ xuân Nhâm Thìn  2012 ( diễn ra từ 8-12 giờ ngày 05-2 tức ngày 14 tháng giêng tại hội trường Thống Nhất- 135 NKKN Q3) sẽ được nhận báo biếu 1 người / 1 đặc san Xuân. Ngoài việc làm quà biếu và gửi cho Tỉnh, số còn lại sẽ được giải quyết (giá nội bộ) khi có yêu cầu của bà con ĐHBĐ
Vì số lượng có hạn, nếu có nhu cầu xin liên hệ sớm:
Ông Lê Sa Long- UV Ban LL ĐH BĐ tại TPHCM phụ trách truyền thông- TB tổ chức thực hiện “ NGƯỜI BÌNH ĐỊNH”
qua đt 0903 302 328- mail: lesalonghsvn@gmail.com hoặc phocuoisaigonvn@gmail.com

Nhân dịp Tết đến, Xuân về, Đặc san “Người Bình Định” xin gửi đến bà con Bình Định và bạn đọc lời cầu chúc VẠN SỰ NHƯ Ý !
CHÚC BẠN ĐỌC MỘT NĂM MỚI VẠN SỰ NHƯ Ý!
ĐS NGƯỜI BÌNH ĐỊNH

Read Full Post »

 

Bút ký của Huỳnh Kim Bửu

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp” (Hoàng Cầm)

Tôi nhớ hồi tuổi mình còn thơ, tôi vẫn trông cho mau tới Tết để được hưởng nhiều thú vui, trong đó có thú vui được xem tranh Tết. Những bộ tranh Đinh Bộ Lĩnh cờ lau tập trận, Phù Đỗng Thiên Vương phi ngựa sắt diệt giặc Ân, Bà Triệu cưỡi voi bành vàng ra trận, Trần Quốc Toản tuyển quân, tập trận sẵn sàng đánh đuổi quân Nguyên… rất phù hợp với tuổi tâm sinh lý, trí tưởng tượng của tuổi thơ. Sau này lớn lên trong vùng quê Phủ An, tôi hiểu ra rằng, ở đây người ta có cái thú treo tranh Tết, như thú dán câu đối Tết, làm thơ khai bút đầu Xuân.

Những bộ tranh Tết dễ gặp nhất hồi cách đây mấy mươi năm là tranh tứ bình (mỗi bộ có bốn tấm đăng đối) vẽ tứ thời hoặc tứ dân, kế đó là những tranh vẽ theo tiểu thuyết Tàu, theo truyện cổ dân gian Việt Nam…
Tranh “tứ thời” thì vẽ mùa Xuân – hoa mai nở, mùa Hạ – cây tùng xanh đậm (hoặc cây lan xanh mượt) mùa Thu –  hoa hoàng cúc, mùa Đông – khóm tre (tức Mai –  Tùng – (hoặc Lan) – Cúc – Trúc). Cũng có khi vẽ  Đào – Hà – Cúc – Mai. Vì hoa sen (Hà) nở về mùa Hè; hoa mai nở sớm vào tiết trời Đông giá, để cho người ta còn gọi là Hàn mai.
Nhưng cũng thật linh động, vì có những bộ tứ thời vừa vẽ cảnh vừa vẽ vật. Những con vật thêm vào thường là con hươu sao, chim họa mi, trĩ, sẻ,  yến, vịt, gà trống, bướm… Chúng đậu trên cành cây (cảnh), thường đủ đôi trông vẻ tình tứ (trông vẻ tình tứ như những người yêu nhau hoặc cả một đàn ríu ran.
Người ta còn có thể gặp những bộ tứ thời lấy biểu trưng khác: Mai – Hạc – Dung – Trĩ  hoặc Cúc – Phượng – Tùng – Công, tức không theo ước lệ sẵn có mà thực tùy hứng.
Tôi còn nhớ một bộ tứ bình đã gặp được ở nhà từ đường một họ lớn ở làng Thuận Thái, xã Nhơn An (An Nhơn – Bình Định). Bộ ấy vẽ: Mùa Xuân cây hoa cúc và con chim yến – mùa Hạ bụi chuối và con voi – mùa Thu hoa sen và đôi cua – mùa Đông cành mai và con họa mi.
Mỗi lần được xem một bộ tranh tứ thời, tôi không làm sao khỏi liên hệ đến những bài thơ vịnh tứ thời được yêu thích. Bốn bài thơ thất ngôn tứ tuyệt vịnh tứ thời của nữ sĩ Ngô Chi Lan (thời Vua Lê Thánh Tông) là bốn bức tranh cảnh vật bốn mùa được thu nhỏ lại, đặt bên cạnh nhau một cách đăng đối. Và đây, bài  Xuân từ: “Sơ tình huân nhân thiên tự túy / Diễm dương lâu đài phủ noãn khí / Cách liêm liễu nhứ độ oanh thoa / Nhiễu hạm hoa tu xuyên điệp si” được Trúc Khê Ngô Văn Triện dịch: “Hun người nắng mới như say / Lâu đài ấm áp nhuộm đầy dương quang / Cách rèm liễu biếc oanh vàng / Quanh hiên cái bướm mơ màng trong hoa”, thực là một bức tranh Xuân nhỏ mà đủ cảnh đủ tình để cho người xem lấy làm thích thú lắm.
Tranh “tứ dân” không được phong phú bằng tranh đề tài “tứ thời”, nhưng khá linh hoạt: Bộ tranh “Ngư – Tiều – Canh – Độc” này thì vẽ cảnh một người ngồi thạch bàn câu cá, một tiều phu trẻ gánh củi trên vai, một nông dân đứng bên cạnh con trâu, một thầy đồ đang giảng sách cho học trò; nhưng bộ kia lại vẽ cảnh một lão ngư trên chiếc thuyền dăng câu, một lão tiều gánh củi về, một nông dân với con trâu đang cày ruộng, một anh học trò đang đọc sách.
Bộ tứ bình được coi là qúy khi dưới mỗi cảnh có đề thơ vịnh, đó là tranh “nhất thi nhất họa”, thi họa đi đôi với nhau đã khá quen thuộc. Ngoài ra, còn có thể có tranh đề tài “tứ nghiệp”: Cầm – Kỳ – Thi – Họa (hay Cầm – Kỳ – Thi – Tửu), rất ít gặp.
Những tranh tứ bình, phần nhiều được in màu, do Nhà Tín Đức Thư Xã ở Chợ Lớn – Sài Gòn xuất bản; nhưng cũng có những tranh thủy mặc nhập từ Trung Quốc. Mỗi lần Tết đến, tôi vẫn được theo ba, má đi chúc Tết, đi mừng tuổi, được bạn học ở trường Phủ An mời đến nhà chơi. Nhờ đó, tôi đã tới nhà ông Cử Nhì, ông Tú Kép, ông Đốc Lãng, ông Huấn đạo Nghĩa…. Nhờ đó, tôi biết, tranh tứ bình là thú chơi của người phong lưu, tao nhã.

Tranh tiểu thuyết Tàu lấy đề tài trong tiểu thuyết chương hồi của Trung Quốc, một loại tiểu thuyết hấp dẫn đối với đại chúng. Mỗi bộ tranh có 4 tấm, mỗi tấm 3 ô bằng nhau, tổng cộng thành 12 ô, tóm tắt từ đầu đến cuối truyện. Ở vùng Phủ An rất dễ gặp những bộ tranh Tam Quốc diễn nghĩa, Tây Du ký, Thủy Hử… Kế đó là tranh vẽ theo truyện cổ dân gian, truyện thơ Việt Nam: Quan Âm – Thị Kính, Thạch Sanh, Phan Trần, Lục Vân Tiên, Mục Kiền Liên…Bên cạnh, còn có những bộ tranh vẽ đề tài lịch sử nước nhà: tranh Trưng Nữ Vương đánh quân Nam Hán, An Dương Vương – Mỵ Châu – Trọng Thủy, Lý Thường Kiệt đánh đuổi giặc Tống …
Các loại tranh từ tiểu thuyết Tàu trở xuống thường gặp ở các nhà bình dân. Tranh in màu lòe loẹt trên nền giấy trắng.

Tranh Đông Hồ sản xuất ở làng Hồ – Hà Bắc. Những bức thường gặp là Đám cưới chuột, Thầy Đồ cóc, Hứng dừa, Đánh ghen, Kéo co, Đánh vật… vừa khôi hài vừa có ý nghĩa ngụ ngôn, khiến người xem tranh có mối xúc cảm và không khỏi liên hệ mà ngâm ngợi: “Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong /Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp” (Hoàng Cầm). Tiếng là tranh dân gian nhưng không phổ biến ở quê tôi, nó có mặt ở nhà có học thức, giới yêu nghệ thuật truyền thống.

Tranh độc bản chỉ có một tấm duy nhất. Những bức Chim ó đậu trên mỏm đá cao, Chim sẻ đậu cành trúc (trúc –  tước), Lã Vọng ngồi câu cá bên bờ sông Vị Thủy…là những bức có thể gặp. Những tranh đó, có tấm sơn mài, tấm in trên giấy với màu sắc tươi đẹp, nghe nói có nguồn gốc từ Trung Quốc nhập sang. Nhà treo tranh này, chủ nhân chắc là người có tâm chí, hoài bão gì đó muốn mượn tranh nói hộ thay mình.

Tranh thư pháp lấy nghệ thuật viết chữ trên nền giấy trắng hoặc trên nền lụa đào mềm mại để làm thú thưởng ngoạn. Tranh thư pháp ta thường gặp là những tấm viết chữ Phật, chữ Tâm (thường kèm theo câu Tâm tự lưu thủy). Nghệ thuật viết đại tự những chữ Phước, Thọ, Càn Khôn, Thái Sơn… như “phượng múa rồng bay” trên nền giấy bồi trắng hoặc đỏ đậm để thờ Gia tiên cũng thường có mặt trong dịp Tết. Những ông đồ nghèo có hoa tay viết những chữ này đem ra chợ Tết bán. Tới thời Nho học suy tàn (đầu thế kỷ XX), nghề viết đại tự cũng suy tàn theo, người thưởng thức, người thuê mướn đều không còn. Hình ảnh ông đồ ngồi viết bức (tấm thờ) ở “bên phố đông người qua” đã “xuống cấp” lắm và đã được nhà thơ Vũ Đình Liên khắc họa một cách đáng thương: “Ông đồ vẫn ngồi đấy / Qua đường không ai hay / Lá vàng rơi trên giấy / Ngoài trời mưa bụi bay”.

Tranh bích họa là tranh vẽ trên tường nhà. Hồi cách đây mấy mươi năm, trong các vùng quê Bình Định có những nghệ nhân làm nghề vẽ dạo. Cứ đến khoảng đầu tháng Chạp Âm lịch, không biết từ đâu, nghệ nhân đeo khăn gói vào các làng, tìm nơi vẽ dạo lấy tiền. Nhiều nhà giàu giữ nghệ nhân ở lại trong nhà mình vài ba hôm để vẽ tranh. Nghệ nhân vẽ những bức tranh trên tường vôi trắng mới quét (để đón Tết). Tranh vẽ bát tiên hay cảnh tứ thời, tứ dân bằng mực Tàu đen nhánh và son đỏ tươi. Những bức tranh tường đó được quen gọi là những tấm “bích họa”. Nhà chùa cũng hay mời nghệ nhân về chùa vẽ các sự tích Phật Thích Ca: thường là sự tích Thái tử Tất Đạt Đa xuất gia, Phật thành Đạo và thuyết pháp ở vườn Lâm Tỳ Ni…

Tranh thêu trên lụa, nĩ thường thêu mãnh hổ, kỳ lân… Có những tấm to đến 1m x 1m, treo lên trông như “chúa tể sơn lâm” thật, muốn nhảy ra vồ người xem. Tranh thì ghê thế mà chẳng biết chủ nhân có gởi gắm điều gì không? Ở Đập Đá có gia đình ông Tư Hồng làm nghề thêu tranh truyền đến ông là đời thứ 4. Thời nay, nghề thêu máy đã thay cho nghề thêu thủ công.
Màn, sáo tuy có chức năng che chắn… nhưng đó cũng là những bức tranh đẹp. Màn đan bằng nan tre thật mảnh (không lớn hơn que tăm mấy), nhuộm màu; sáo luồn bằng những ống trúc nhỏ bằng chiếc đũa, dài ngắn khác nhau chừng vài ba phân, nhuộm màu, được sắp xếp tạo thành những bức tranh với đủ hoa văn, họa tiết. Sáo cũng là một loại màn, nhưng gọi “sáo”, vì khi gặp gió, các ống trúc rung lên thành tiếng vi vu lừng giai điệu, giống như tiếng con chim sáo nghệ huýt gió. Tranh, bức treo trong nhà; màn, sáo treo ngoài hiên, hành lang dọc nhà. Tranh trên màn, sáo thường là cảnh chùa Một Cột, nông dân cày đồng, lão ngư bơi thuyền câu cá, bụi trúc, cành mai, cô gái mặt đẹp như trăng rằm, đầu đội nón bài thơ… Màn, sáo do thợ thủ công trong vùng An Nhơn, Phù Cát, Tuy Phước … làm, rồi đem ra bày bán ở chợ Phủ, các chợ quê. Màn, sáo thường “đi” với nhà lá mái, nhà lợp ngói Tây, cửa pa – nô lá sách cho hợp. Nay, nghề màn sáo gần như đã thất truyền.

Hàng tranh bán khá chạy trong các phiên chợ Tết; nói chi chợ Phủ, đến chợ quê cũng bán được tranh như thường. Trên đường làng trong mấy ngày Tết, người ta dễ gặp những tốp đàn ông cắp trên tay chai rượu trắng ngần, gói trà Tàu, vài bộ tranh Tết, vài tấm bức thờ …đủng đỉnh về chợ. Họ vừa đi vừa nói chuyện, có vẻ hài lòng lắm, vì đầu óc họ đang tưởng tượng ra cảnh nhà mình đã được quét dọn lau chùi sạch sẽ rồi, đã trồng xong cây nêu, chưng chậu hoa, dán câu đối, nay lại treo thêm tranh Tết, tấm bức thờ …chắc chắn phải sáng rỡ lên, sẽ làm cho không khí đón Tết tươi vui hẳn lên.

Tết nhứt thời bây giờ, người ta lo mua sắm đồ ăn thức uống, ít ai có ý tưởng mua tranh, nếu có ai nhớ đến tranh thì tự an ủi, đã có tranh trên tờ lịch thay thế. Mấy ông chủ quán trà cung đình ở thành phố Quy Nhơn ra thành phố cổ Hội An mua tranh thư pháp, tranh thủy mặc về treo. Ai dám chắc, các vị đó vị nghệ thuật hay vị kinh doanh? Đi chúc Tết năm ngoái, tôi có dịp được thưởng lãm tranh đại cảnh ở nhà một vài đại gia: Tranh “Vạn lý trường thành”, tranh bầy ngựa của Từ Bi Hồng… Bộ nào cũng 4 tấm to, treo choán hết những mảng tường rộng.

H. K. B

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »