Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Văn xuôi’ Category

Nhật Chiêu

1. BỨC TRANH

Giữa sa mạc. Để làm dịu cơn khát của mình, chàng hoạ sĩ đã vẽ trên cát một con suối.

Khi chàng bỏ đi, một mạch nước ngầm đã tràn lên bức tranh khe suối ấy.

Đoàn lữ hành đã tìm thấy xác chàng hoạ sĩ cách đó không xa. Dẫu sao đi nữa, họ đã uống nước thoả thuê.

2. CUỐI CÙNG VÀ ĐẦU TIÊN

Giữa cơn hồng thuỷ, nàng tỉnh dậy trên một con thuyền lạ với người đàn ông lạ.

– Tại sao thế này? Anh bắt cóc tôi à?

– Không còn cách nào khác. Bây giờ nàng là người con gái cuối cùng.

Nàng ngồi khóc. Như thể chưa đủ mưa, chưa đủ hồng thuỷ.

Rồi nàng cũng nguôi. Bởi vì, quả thật, nàng cũng không còn cách nào khác.

*

Vài trăm năm sau, nhân gian lại đông đúc như xưa. Họ gọi nàng là người con gái đầu tiên.

3. TIỂU THUYẾT TRINH THÁM

Trong một giấc mơ lâu rồi, tôi bị giết chết.

Đến bây giờ, tôi vẫn còn tìm kiếm kẻ sát nhân.

Y đang chuẩn bị, tôi biết, giết tôi trong những giấc mơ khác.

Dựa vào tin đồn cùng những nguồn tin đáng tin cậy khác nhau, kẻ sát nhân có thể là:

a. Không ai khác ngoài cha tôi

b. Vợ tôi đấy thôi

c. Chính bản thân tôi

Cuộc tìm kiếm của tôi có thể do vậy mà thiếu hiệu quả.

4. TỀ VẬT LUẬN

Trăng đang tan ra, tan cái soi chiếu thành hồ và hồ đang cô đúc, đúc cái long lanh thành trăng.

– Sao hồ mênh mông thế! Trăng ta thấy mình nhỏ nhoi quá!

– Trăng đang mơ rồi đó. Hay hồ ta đang mơ?

5. THẾ GIỚI ẢO

Nàng đang ngồi trước máy tính. Đi ngang bàn nàng, một nam đồng nghiệp nói:

– Lạ quá, tôi thấy chị đang ngồi cắt tóc bên kia đường mới tức thì. Chị không thể nào đi nhanh hơn tôi được!

Nàng ngồi trước máy cả buổi sáng nay chưa hề rời bàn.

Đi ngang bàn nàng, một nữ đồng nghiệp nói:

– Rõ ràng chị ngồi cắt tóc bên kia đường mà, lẽ nào lại đồng thời ngồi đây?

Nhiều ngày nay, nàng không hề đi đâu cắt tóc. Đi ngang bàn nàng, chị tạp vụ nói:

– Thưa cô, cô không phải đang ngồi cắt tóc bên kia đường sao?

Đứng bật dậy, nàng lao ra cửa.

6. GƯƠNG

Lần đầu tiên, có người đưa cho N. một chiếc gương soi. Từ đó, N. luôn mang theo gương bên mình.

“Con người không nên nhìn thấy gương mặt của chính mình. Kẻ phát minh ra gương soi đã đầu độc trái tim người”. Pessoa nói vậy.

Một hôm, N. đánh mất gương. Tìm khắp nơi, cuối cùng chàng đến một dòng suối. Nó giống gương quá. Và chàng trầm mình.

Hóa thân thành gương soi.

7. TÊN TRỘM

Thiền sư đọc cho người đàn ông nghe bài thơ mới vừa soạn xong:

Tên trộm đi rồi

bỏ quên bên cửa sổ

một vầng trăng soi

Bữa sau, người đàn ông trở lại, kể rằng ông cũng vừa bị trộm hồi hôm.

– Tên trộm dường như không lấy gì hết. Nhưng vợ tôi thường ngồi bên cửa sổ thì đã biến mất trong đêm. Không biết có phải là cùng một tên trộm đã viếng nhà thầy không?

Phần đầu truyện liên quan đến thiền sư Ryôkan, tác giả bài thơ lừng danh trên. Phần còn lại có thể là giấc mơ của chính thiền sư, tuy vậy chưa từng có sách nào ghi chép nó.

8. CHIẾC NHẪN

Đi làm về, nàng chưa kịp bước vào nhà thì “Cô là ai?” chồng nàng hỏi.

Trên đường về, nàng đã đánh rơi chiếc nhẫn cưới y như Shakuntala.

Nghe nói nàng đã đi mua chiếc nhẫn khác. Còn chồng nàng thì biệt tích.

9. CÁ DU

Hai con cá du bơi lội dưới sông Hào, nhìn thấy hai người đứng trên cầu.

– Hai người trên ấy đang buồn.

– Đằng ấy không phải là người, sao biết được người buồn?

– Đằng ấy không phải là tớ, sao biết tớ không biết? Tớ bơi giữa sông Hào mà biết thôi.

Nhanh như cắt, một con chim lao xuống nước, đớp gọn hai con cá du.

Cuộc tranh luận đương nhiên là chấm dứt.

10. MỘT CÁCH LỄ ĐỘ

Do nhầm lẫn, y được đưa đến Thiên Đàng. Qua khỏi cổng, y nghe hát:

Chào mừng đến với Cõi Trời!

Ở đây chỉ có niềm vui.

Chưa bao giờ y nghe một tiếng hát buồn đến thế.

“Niềm vui trong ngôn ngữ nơi này chắc là tên khác của nỗi buồn chăng?”

Y thử nói lên ý nghĩ của mình với một thiên thần canh gác. Một cách lễ độ.

Lập tức, y bị tống xuống địa ngục.

Read Full Post »

Thơ blog

 

Nam Hoài (Nguyễn Hoài Nam)
.
Lâu rồi, nên quên cả. Chẳng phải không nhớ, nhưng vì mỗi lần nhớ là một lần thêm buồn, lại thôi không dám. Từng thề không dưới một lần, là sẽ chẳng thơ nữa đâu. Đành quay mặt đi, nhưng vì vẫn còn mắc nợ, nên phải trả. Thì, cứ còn nợ, nhưng xin chưa trả đủ, để kiếp sau còn gặp lại. Để được yêu như thế nữa, thêm một lần yêu – thơ.

 

Thơ là kẻ giấu mặt, chẳng rõ hình, nhưng cứ bám theo làm khổ người mãi. Nó làm khó ta cả trong giấc ngủ, trừ ra những khi được mơ về một cõi khác, nơi ấy chẳng có thơ.
Thơ không xuống dòng được, lại cũng có cái hay. Nửa tin nửa ngờ, hay đây là dòng thơ mới. Chẳng cần căn lề, chẳng buồn chấm phẩy, cứ dài mãi như mưa lụt giữa mùa. Mưa thấm vào ta đến lặng người đi, vì mùa thu nào mà chẳng lạnh.
mùa thu
bậc thang
chẳng lạnh
hỡi Mai-a (copxki)
khó xuống dòng quá.
… Những đoạn đường đi qua, thử dừng lại mà ngẫm, đều chứa trong đó cái chất, đủ để bật lên vần. Chỉ vì ta chưa kịp nhìn ra nó, trước khi nhận thấy phải làm cái gì để có tiền vào ngày mai. Để sống và để … thơ.
Thơ mang giùm nỗi nhớ, vì chẳng thể cho ta có lại những ngày đầu, nên ta chỉ có cái quyền được nhớ thế thôi. Buồn vui có đủ, chỉ yêu nhau bằng lời. Chán chưa.
Có những lúc phải buồn nhiều, thì kệ blog. Bỏ mặc nó đấy mấy ngày chẳng thăm. Nó bị giận lây, và may mà blog chưa biết nhắc ta phải mặc áo ấm, hay đừng thức khuya nhiều nữa mà bệnh ra.
Mưa, sẽ đứng giữa trời mà khóc, vì trang viết chẳng đủ chỗ cho ta. Em hay là anh, sẽ chẳng nghe được lời gọi nhau, vì nói to thì người nhà sẽ nghe thấy, và sẽ hỏi ngay mình vừa gọi ai.
Coi chừng ổng biết.
Thế, biết phải khổ vậy thì cũng bỏ sớm đi rồi, cho xong.
Mấy đứa em nó vào blog trước mình, chúng bảo: anh lại sắp khổ rồi. Thì được khổ ngay. Một ngày ngủ thiếu đi mất vài giờ, và ăn cơm thì dùng muỗng tay trái, để tay còn lại bận xuống dòng, enter. Mắt thì lúc nào cũng vừa nhìn gần vừa nhìn xa, vì cái bọn fonts khó bảo quá.
Anh. Em. Vậy là ta cứ ngơ ngác như ngày nào ấy, để nhìn nhau như trẻ con.
Đời là bao nhiêu cái gạch đầu dòng, cho những việc chưa làm được. Giờ già rồi, chỉ còn lại một, nhưng cái gạch này lại là cái gạch để bắt đầu. Và ta lại khổ lắm, biết không. Gạch dưới và đổi màu cái dòng này thế nào nhỉ, chẳng biết phải hỏi ai.
Thơ tôi ngày ấy và bây giờ khác lắm. Nó đã thoát ra khỏi báo tường, nhưng vì thơ muộn nên giật cục. Bạn sẽ hiểu mà bỏ qua cho cái còn non của tôi. Ít ra, tôi đã tập biết nói chuyện được với mình, rằng tôi vẫn có ích đấy. Vì thơ không có tuổi, nên trên trang đầu admin., tôi thuộc lớp thơ trẻ lâu.
…Tôi đánh dấu khối cho những dòng vừa viết, làm chữ nghiêng đi cho có vẻ thơ. Và exit. Thôi sắp sáng rồi, chỉ viết vậy, còn để dành lại cho ngày sau. Thơ mà vội thì chỉ là thơ dễ đọc.
Thì vừa lúc nhận ra vợ tôi đang đứng sau lưng mình, từ lúc nào. Em đã thấy hết cả rồi. Tôi chưa làm gì sai, nhưng giật mình, vội tắt ngay cái màn hình. Chỉ là bản năng tự vệ.
… Không, dù mắt đỏ hoe, vợ tôi chưa khóc, chỉ là chưa tỉnh ngủ thôi, em nói:
– Anh làm gì mà phải dậy vào khuya như thế. Có gì thì cứ nói với em. Em chịu đựng được.
Tôi hiểu vợ tôi. Chẳng phải mình em đâu, tụi mình cùng chịu đựng nhau cả chục năm rồi. Tôi biết em đã phải khổ nhiều vì tôi, và sẽ còn khổ hơn, nếu …
-Lớn rồi có gì thì nói, sao lại phải thư từ.
Trời ơi, đã trốn vào nơi này, tưởng đã yên được mà chẳng xong. Xin bị bám ngoài đời thôi, đừng theo tôi vào tới tận đây.
Nhưng mà, em mới chỉ đọc cái mở đầu và cái gần kết. Phải coi cái khúc giữa mới hiểu anh:
Đừng bỏ đi em
Cái khúc giữa
Tội anh…
Em đã đi rồi hở em
Và anh vẫn là kẻ muộn màng
Viết không sợ người ngoài đọc, nhưng người nhà mà đọc thì nguy. Tôi dài dòng nói cho vợ hiểu, nhưng em chẳng chịu tin, mắt đã thấy có ngấn nước:
-Em chẳng việc gì phải khóc, có đứa nào nó mang được anh đi, thì anh đi, chả muộn. Mà em tức lắm, nhà nó ở quận nào?.
Vợ tôi không làm ồn lên, em biết có làm to chuyện cũng chẳng ích gì. Thơ cũng có cái độ chai của nó, đôi khi được gọi là niềm tin. Thơ không bắt ta phải thử một lần nói thật, vì ta có dối bao giờ, ta chỉ nói quanh là chưa yêu, hay yêu rồi nhưng sẽ không thế mãi. Vì yêu mà nói dối thì chưa phải tội. Tôi biết ngoài thơ, tôi cũng còn biết thương ai. Khi vào blog, thơ là tất cả, nhưng rời nó ra, thì tôi biết ai ở chỗ đó rồi.
Đấy là do em đã đọc được câu: mấy ngày rồi không ghé nhà, nên em hỏi nữa:
-Anh tới nhà nó nhiều lần rồi. Nó có nhà, thì cần gì phải đi đâu, có gì mà phải hẹn. À, hẹn nhau một tuần mấy lần đây mà.
Im lặng. Biết sao được.
-Em biết em già rồi, thịt nhão ra rồi.Vợ tôi bỗng đổi giọng nỉ non:
-Ngày trước anh cũng đã từng yêu tôi. Còn làm thơ tặng nữa mà, còn giữ cả đây.
Im lặng. Còn thế nào được nữa.
-Tôi làm anh chán từ lâu rồi mà. Chắc con này nó phải trẻ, phải mặn hơn tôi. Anh bóc tem nó, anh chết. Rồi có con với nó, tôi còn sống làm sao nữa đây, hả giời.
-Thôi thôi mình ơi, đừng, đừng, anh xin. Anh vào nhà, nó là cái nhà. Rõ khổ, tôi vốn dốt máy móc, nên chả biết giải ra sao nữa. Hỡi IT, người còn lờ mờ hơn cả thơ nữa. Thiệt thòi như thế, với nhà thơ tôi là cái thiệt tới hai lần. Thì chắc chuyến này phải thôi thật.
Thơ còn thêm nước mắt của vợ mình, thì thơ làm gì. Chưa đủ khổ hay sao.
Đôi khi, thơ, em ác lắm, bắt ta phải đợi một đời, gặp nhau một lần, để rồi cách xa. Lúc ta tìm em hoài mà không thấy, là lúc em chẳng thể được viết ra.
Thôi chẳng phải chờ ai cho khổ thân, vì đời chỉ có một.…
Tôi chỉ viết lại đây những gì còn nhớ được, vì ngày hôm sau tôi nhắn hết với các bạn: Mình đóng cửa nhà mình rồi, cám ơn tất cả.

Read Full Post »

Chế Diễm Trâm

Ngôi nhà gỗ của Bác sĩ Yersin ở Hòn Bà

Tôi đã đọc một truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Minh Châu kể về một anh trí thức đi không sót một xó xỉnh nào trên trái đất, vậy mà đến lúc nằm bất động trên giường bệnh và cảm nhận rất rõ cái ngày mình như tảng đất đổ òa xuống bến sông lở không còn xa nữa, mới nhận ra cái bờ bãi bên kia sông Hồng ngay trước cửa sổ nhà mình lại là một chân trời xa lắc vì anh chưa bao giờ và có lẽ là sẽ không bao giờ còn cơ hội được đặt chân lên đó. Vẫn biết cuộc đời lắm nghịch lý nhưng vẫn băn khoăn cái truyện ấy có nặng tính luận đề quá chăng? Cho đến một ngày câu hỏi ấy được hóa giải thật tình cờ mà rất thấm thía. Hóa ra cũng có lúc mình ứng vào đúng cái tình huống “vòng vèo hay chùng chình” khó tránh khỏi trong đời như cái anh Nhĩ trong câu chuyện! (more…)

Read Full Post »

Sang ngang

Lưu Thị Lương

Trăng không tròn hẳn vì đã qua rằm. Hòa nói hơi lớn tiếng: “Hai mươi giấc tốt”, nhưng chẳng ai hưởng ứng. Có thể vì không hiểu, hay vì thấy trăng sáng quá hiển nhiên, có thể vì quá mệt chẳng muốn mở miệng nói gì nữa.

(more…)

Read Full Post »

Đào Thị Thanh Tuyền

Tranh Moonassi,


Diễm không nghĩ có ngày mình gặp lại Hưng ở thành phố nhỏ buồn hiu hắt này trong một quán cà phê có khung cảnh thật lãng mạn. Lúc nhón nhén bước qua những phiến xi măng hình tròn đủ kích cỡ làm thành lối đi vòng vèo trên hồ nước, ánh mắt Diễm chợt dừng lại đám bông súng dạt ở góc hồ, cô thấy nó quá đẹp trong ánh đèn nhập nhoạng đủ màu sắc lia ngang dọc. Mái tranh thấp lòa xòa, mặt nước trải rộng, những tảng đá đủ hình thù xếp lộn xộn làm nên những mảng tối; và ánh sáng, thỉnh thoảng lại hắt vào mảng tường trang trí những họa tiết đơn giản nhưng hiện đại khiến Diễm khá ngạc nhiên. Mải quan sát chung quanh, không chú ý bên dưới, Diễm hụt một bước chân trên phiến xi măng nhỏ khiến cô chới với. Tích tắc, phản xạ tự nhiên Diễm chụp vội một người đang bước sát gần về phía cô. Sau khi trụ vững trên phiến xi măng Diễm nhìn người đối diện và rồi cả hai cùng bật lên thật to:

– Diễm phải không?

– Hưng!

Giai điệu của dương cầm trải dài mênh mông, phóng khoáng và bao dung song hành cùng tiếng vĩ cầm da diết chứa đầy sự trách móc khi hai người tiến về chiếc bàn trống cạnh mảng tường gạch có treo mấy bình hoa gỗ. Người phục vụ nhanh chóng tiến đến đặt lên bàn hai ly trà đá cùng tấm menu. Hưng kêu một ly đen và hỏi Diễm uống gì, vẫn là một tách capuchino phải không rồi anh cầm ly trà đá làm một hơi cạn đáy. Đặt cái ly xuống bàn Hưng nhìn Diễm:

– Có vẻ thế giới này nhỏ bé thật!

– Ừ, lần trước gặp cậu ở khu Phước Lộc Thọ đã ba năm rồi, quá bất ngờ. Cậu về khi nào?

– Mới tuần trước. Còn cậu?

– Được hơn hai tuần rồi!

Người phục vụ mang ra các thứ và châm nước vào ly của Hưng. Chỉ còn tiếng dương cầm mênh mang. Bài hát chuẩn bị vào đoạn  điệp khúc. Diễm nhìn Hưng chẳng có gì khác hơn so với lần gặp trước. Hôm đó thật bất ngờ và trong một tình huống cũng trớ trêu như hôm nay. Sau khi trả tiền mua một chậu hoa, Diễm vừa quay ra thì đụng phải một người len vào. Chợ tết cuối năm lại nhằm vào ngày cuối tuần nên người đông như kiến. Gót giày của Diễm sơ ý đạp lên chân ai đó khiến cô suýt té mà phải định thần một lúc Diễm mới nhận ra người bạn học cũ từ thời niên thiếu.

Kỳ đó Diễm có chuyến công tác ở Mỹ, cô tranh thủ ghé Quận Cam thăm người dì ruột. Câu chuyện của hai người rôm rả nhưng cũng chỉ ôn lại những ngày xưa cũ, tuyệt nhiên Diễm không biết được chút gì về Hưng ngoại trừ việc anh đang sống ở đây. Quả tình, Diễm không có ý muốn kể về mình nhiều nhưng Hưng khéo gợi chuyện. Vả lại, chẳng có gì trúc trắc đối với Diễm khi tốt nghiệp xong ở N.  cô tìm được một suất học bổng tại Hà Lan. Trước đó nửa năm Hưng cũng đã lên đường sang Mỹ. Cuộc sống bận rộn bởi học hành, kiếm sống nơi xứ người khiến mọi liên lạc thưa dần và rồi bặt tăm nhau. Bảy năm xứ người học được một điều quan trọng là cần phải tế nhị chuyện riêng tư. Khi người ta không muốn kể thì không nên hỏi tới. Khi ấy Diễm đã rất muốn biết về Hưng nhưng cô chẳng khai thác được gì dù với những câu hỏi rất tế nhị và lịch sự. Hưng chỉ nói với Diễm rằng thấy Hưng khỏe mạnh là ổn rồi, là biết có cuộc sống không tệ. Giai điệu của dương cầm chấm dứt tự hồi nào. Tiếng ghi-ta dồn dập một bài hát khá quen thuộc với hai người cùng giọng nữ trầm, nhanh của điệu Pasodoble “Chiều nay sương gió, lữ khách dừng bên quán xưa, mơ màng nghe tiếng chuông chiều, vương về bên quán tiêu điều…”.

Hưng nhìn Diễm:

– Cậu về chơi được bao lâu?

– Mình về luôn.

Diễm thấy dường như đôi mắt Hưng trợn lên:

– Hả? Cậu có một công việc khá tốt mà. Đừng nói với mình là đang thất tình tay nào rồi bỏ về đấy nhé!

– Không hiểu sao mấy năm nay mình bị dị ứng phấn hoa. Mới đầu chỉ là những triệu chứng nhẹ như hơi tức thở, chảy nước mắt, nước mũi. Hai năm sau này trở nặng, mặt mũi tay chân sưng tấy, đau nhức, tình trạng không thở được càng nhiều dù uống bao nhiêu thuốc. Vào mùa, phấn hoa len lỏi qua cả khe cửa kính, ở nhà hay đi làm đều bị ảnh hưởng.

– Cậu kiếm được việc làm chưa? Sài Gòn nóng bức, bụi bặm, khói xe, người đông, để làm quen lại cũng mất thời gian đó.

– Chưa dự định. Bất quá đi dạy kiếm sống. Tồn tại mười năm xứ người, biết bao gian khổ, về nước làm việc gì chẳng được?

– Cậu nói vậy chứ rất khó. Thành đạt ở xứ người giống như áo gấm mặc đêm, chả ai biết là ai, đi làm chỉ mục đích tạo điều kiện hưởng thụ cho cá nhân. Còn ở mình, bao nhiêu quan hệ quen biết, người ta lại thích hỏi thăm, quan tâm đôi lúc đến cả những điều tế nhị riêng tư nhất.

– Thì ngày xưa cậu chẳng nói người thành đạt thích về ăn đám giỗ, một dạng áo gấm về làng còn gì.

Hưng không trả lời Diễm, anh ngả đầu ra lưng ghế. Diễm nhìn Hưng, cô không biết lúc này đây Hưng đánh giá vẻ ngoài của cô thế nào nhưng cô thấy ở Hưng có một chút uể oải, mỏi mệt, dấu thời gian in đậm trên nét mặt, trong dáng ngồi, giọng nói. Tự nhiên Diễm buông một hơi thở dài khi bỗng dưng cô nhận ra một điều giữa họ là mối quan hệ quá thân tình khiến cả hai không cần thốt lên lời nào mà vẫn thấy như không hề có khoảng cách 10 năm.

Ngày ấy, Hưng là bạn trai duy nhất của Diễm có thể đến nhà cô ăn cơm, ngủ lại mà vẫn…. không có chuyện gì xảy ra. Những đêm cùng nhau thức đến sáng để giải toán hay mỗi sáng chủ nhật Hưng có thể xộc thẳng vào phòng ngủ lôi cô dậy để đến lớp học thêm mà ba mẹ Diễm không chút nào lo lắng.  Vào đại học, ba mẹ Diễm mua một căn nhà nhỏ cho Diễm, Hưng và Lan là em họ của Hưng ở cùng nhau năm năm trời như thế cho đến ngày họ ra đi. Hồi đó, Diễm yêu đơn phương, mê muội một anh chàng học trên cô ba lớp. Yêu khổ sở, đến mức cả Hưng và Lan đều thấy đau lòng khi Diễm chẳng nhận được ân tình đáp lại từ chàng kia dù chỉ một cái nhìn ấm áp, chia sẻ. Hưng được ba mẹ Diễm trao trách nhiệm làm sao cảnh tỉnh được cô khi ông bà phát hiện ra con gái mình đang tuyệt vọng bởi một thằng chẳng ra gì. Khi ấy, Diễm nhớ, Hưng chỉ nói với cô một câu rằng, cuộc đời con người không dài, chẳng ai bắt mình phải khổ sở, nếu là một tình yêu thật sự phải có sự bình an. Gặp một người chỉ thấy đau lòng thì chắc chắn không phải tình yêu mà là sự tự lừa dối mình, hay nói cách khác chỉ yêu chính bản thân mình mà thôi… (Sau này, mấy năm xứ người Diễm cũng có vài cuộc tình, đến với ai hay người ta đến, cô cũng thấy bồn chồn, bất an, nhiều lo lắng. Vậy là chia tay. Nói không buồn thì không đúng nhưng Diễm thấy mình mau chóng quên đi. Có phải do ám ảnh bởi lời của  Hưng khiến Diễm thấy lòng mình như vậy?)

Phải đến hai năm Diễm mới tỉnh ngộ ra rằng hình ảnh con người mà cô đơn phương giữ trong trái tim là một anh chàng khá tầm thường, luôn thích bỡn cợt tình yêu và làm đau lòng rất nhiều cô gái. Cô lao đầu vào học hành, không chỉ cô mà cả Hưng và Lan nữa. Lan mơ được đi học thời trang ở Pháp, Hưng nuôi hy vọng một ngày nào đó sẽ phụ trách kỹ thuật ở hãng máy bay lớn nhất thế giới. Ước mơ cháy bỏng đó thành hiện thực khi cả ba lần lượt rời ngôi nhà nhỏ ở Phú Nhuận, tung cánh chim bay vào vùng trời rộng lớn…

– Lịch của cậu ở đây thế nào?

– Ngày mốt Diễm bay vào Huế, ở lại chơi vài ngày rồi về Nha Trang. Có lẽ sẽ ở đó hơi lâu, khi nào muốn đi làm thì vô lại Sài gòn.

– Thật là Diễm chưa dự định gì hết hay sao?

– Mười năm lang thang học hành, cày cuốc xứ người bây giờ cũng phải dành thời gian hít thở chứ Hưng!

– Quả là cách chọn sáng suốt để giải quyết tình thế. Đôi khi con người cũng phải quyết định cho mình một ngả rẽ nào đó, không biết sẽ tốt hơn hay dở đi, nhưng dù sao nó cũng là bước ngoặc. Hưng thật lòng mong Diễm thành công.

– Thế còn cậu, mình chẳng biết gì về cậu sau những năm tháng rời khỏi căn nhà ở Phú Nhuận cả.

Hưng lặp lại câu nói mà Diễm đã nghe một lần hồi hai người gặp nhau ở khu Phước Lộc Thọ:

– Diễm thấy Hưng khỏe mạnh, đẹp trai, nói năng đàng hoàng vầy là biết ổn mà!

Họ chia tay khi những người phục vụ ngáp vắn, ngáp dài và tiếng nhạc cũng mỏi mệt đến nhão ra những bài hát với giai điệu boléro buồn đến não lòng. Vừa lúc có ai gọi điện cho Hưng và anh không giấu được vẻ bồn chồn. Bởi vậy, khi Hưng ngỏ ý muốn đưa Diễm về cô liền từ chối:

– Về khách sạn Diễm khoảng 500 mét chứ mấy. Hưng về đi, Diễm đi được mà.

Hưng có vẻ băn khoăn khi để Diễm về khuya, đường vắng cộng thêm sự bồn chồn muốn giấu kín chuyện gì đó khiến Diễm trông anh rất buồn cười. Cô nói vui:

– Hưng có phải là người yêu của Diễm đâu mà áy náy. Cậu có việc thì về nhanh đi.

Hưng hẹn sáng hôm sau tại một quán cà phê nhìn ra bờ sông gần khách sạn của Diễm, rồi quay đi nhanh.

Đêm đó, chắc chắn Hưng không hề biết rằng trên đường về Diễm phải đi… lùi. Không phải để nhìn Hưng đi về hướng ngược lại mà bởi vì đường phố vắng quá. Qua một cây cầu, có cây đa thật to, bên trong miếu thờ có mấy cây nhang ai vừa thắp, bước chân Diễm như bay. Cứ vài bước tới cô quay người lại đi mấy bước lùi. Vài cái bàn bên đường leo lét ánh đèn hột vịt buồn bã chờ khách ăn khuya. Những chiếc xe hơi vút qua để lại tiếng ồn, mùi khói xe rồi tan nhanh vào đêm tối. Thói quen hình thành mười năm sống ở xứ người khi đối diện với cảm giác bất an từ phía sau là cách đi lùi lúc một mình trên con đường vắng.

Sau này, Diễm nhớ lại, buổi sáng đó cô ngồi đợi Hưng mãi cho đến khi nắng bắt đầu gay gắt mới rời khỏi quán. Hưng đã không đến. Cô đi dọc bờ sông và ngồi mãi trên ghế đá công viên dưới gốc cây hoa sữa suy nghĩ về Hưng và cuối cùng lắc đầu chào thua trước một bài toán tìm mãi không ra đáp số. Có điều gì đó mà Hưng muốn giấu? Diễm chợt nhớ lại câu nói ngày xưa của Hưng rằng khi thành đạt người ta thích về ăn đám giỗ cùng lúc cô nhớ lại cái mím môi của Hưng khi hạ quyết tâm một ngày được làm việc ở BOEING. Bất cứ ai cũng có quyền hy vọng, nhưng, để thực hiện ước mơ đôi khi cả một đời dài không thể và đôi lúc phải bỏ lại mọi thứ sau lưng để bắt đầu dù khá muộn!

*

            Mấy tháng sau đó, Diễm có được việc làm trong một công ty đa quốc gia và cô nhanh chóng được bổ nhiệm vào vị trí giám đốc điều hành chi nhánh một năm sau đó. Lại bắt đầu vào guồng quay như hồi còn ở Châu Âu. Diễm có dịp trở lại Quận Cam hai lần và cô cố tình bỏ ít thời gian lang thang ở khu Phước Lộc Thọ dù chẳng mua sắm gì. Diễm vẫn hy vọng quả đất tròn trong một tình huống bất ngờ nào đó cho cô gặp lại Hưng. Nhưng, tuyệt nhiên không! Thế giới này thật sự bao la mà cô và Hưng chỉ là hai phân tử quá nhỏ bé.

Năm sau nữa Diễm lập gia đình với một người quen biết cũ lớn hơn cô vài tuổi đã một lần gãy đổ. Diễm không biết có phải tình yêu hay không nhưng cô thấy bình an với mái ấm của mình. Cũng dễ hiểu thôi, hai người đều đã qua cái thời bồng bột lúc nào cũng muốn hơn – thua, được – mất ngay cả với người mình yêu thương nhất. Điều cần cho cả hai bây giờ là sự tin cậy và yêu thương, nhưng quan trọng hơn tất cả đó là sự bình yên để cùng nhau tiến về phía trước.

Một ngày, Diễm nhận được email của Lan kể rằng Hưng đang vướng vào một vụ rắc rối pháp luật. Vài hàng ngắn ngủi đủ cho Diễm hiểu ra kỳ cô gặp Hưng ở thành phố buồn hiu hắt đó là lúc Hưng về làm đám cưới với một cô bé đang học lớp 12. Cuộc hôn nhân có thỏa thuận hợp đồng. Sau đó, những ràng buộc pháp lý xứ người khiến mọi sự vỡ lở. Và Hưng trở thành người có lỗi. Diễm chợt nhớ vẻ bối rối của Hưng khi nhận điện thoại của ai đó lúc họ chia tay. Có lẽ, khi ấy, Hưng đã rất khó xử dùng dằng nửa muốn đưa Diễm về cùng lúc với tiếng giục giã trong điện thoại.

Diễm xin Lan địa chỉ email của Hưng. Cô add nick Hưng vào Yahoo!Messenger và được chấp nhận liền sau đó. Tuy nhiên, chẳng bao giờ Diễm thấy nick của Hưng sáng đèn. Có thể, Hưng luôn thấy Diễm nhưng lại để chế độ ẩn cho mình. Những email của Diễm gởi về địa chỉ đó không bị trả lại. Diễm biết chắc chắn Hưng đã đọc hết nhưng chẳng bao giờ hồi âm.

Sau này, khi đã quen thuộc mọi thứ ở Sài gòn, Diễm mới nhận ra rằng khá nhiều quán cà phê có cách bài trí giống như cái quán đêm nào vô tình gặp Hưng. Không hiểu những người làm công việc thiết kế ngại sáng tạo hay người yêu cầu cứ thích na ná nhau như một trào lưu trên diện rộng? Và, Diễm cũng nhận ra một điều rằng, ước mơ của Hưng đã vượt ngoài khả năng và suy nghĩ của Hưng rồi! Nó đã không thành hiện thực. Bởi, nếu thật thì đó là bình an. Hưng vẫn mãi lận đận, hụp lặn trong bể cuộc đời cùng nhiều hoài bão đã tuột khỏi tầm tay một khoảng cách quá xa.

Diễm nhắn một câu offline cho Hưng: Không ai sinh ra hoàn hảo. Bất cứ lúc nào cũng có thể bắt đầu lại được. Chúng mình đã sống trọn vẹn một nửa và sẽ ngày càng hoàn thiện hơn. Mọi chuyện xảy ra cho dù không giải quyết được thì cũng không nên tự trách mình nhiều quá bởi nó chỉ là một chương trong cuộc hành trình dài. Mình tin, khi thời gian đau khổ này qua đi ngày tươi đẹp hơn sẽ đến. Thật lòng mình mong cậu bình an!

           

Read Full Post »

Vũ Thế Thành

Nguyễn Ngọc Thuần

Cô cháu gái hỏi tôi: “ Bác viết văn hay lắm. Chắc bác làm thơ cũng hay”. Con bé này giỡn chơi, 22 tuổi đầu, thi đâu đậu đó, tưởng thơ văn là bài luận mẫu, dễ như nhón hạt điều cho vào miệng ăn vặt. (more…)

Read Full Post »

Giếng Ước

Viết bởi Nguyễn Mộng Giác   

Tranh Nguyễn Trung

Nguồn: từ tập truyện ngắn Xuôi dòng, nhà xuất bản Văn Nghệ, Hoa Kỳ, 1987

Hiệu phở buổi sáng thứ tư vắng vẻ hơn những hôm khác. Tôi chọn cái bàn ở góc phòng, nơi có thể nhìn được qua lớp cửa kính những người khách sắp tới. Người bồi bàn bỏ quầy tính tiền đến hỏi:

– Cần thứ gì đây ?

Giọng anh ta cố làm ra thân mật tự nhiên, như hai người bạn đã thân từ lâu nói chuyện với nhau. Anh ta trạc tuổi tôi, khuôn mặt trắng trẻo, để ria mép, đôi mắt biết cười. (more…)

Read Full Post »

Nô tài thi sĩ

 Hiếu Tân

Mới nghe thì tưởng chừng như không có sự gán ghép nào khiên cưỡng hơn: Nô tài và Thi sĩ! Thi sĩ thì phải trăng -mơ – hoa – gió – sương -nhạc – hương – mây -ong -bướm – xuân – tương tư – biệt ly -sầu – mộng…Có chi liên hệ với nô tài?

Nhiều người nghĩ một cách hạn hẹp rằng nghề của nô tài chỉ là hầu hạ. Nhưng không phải, nô tài cũng có nhiều nghề riêng, nhiều biệt tài, nhiều đẳng cấp. Tài cầm dao cầm kiếm thì đâm thì chém. Tài bày mưu tính kế thì mưu ma chước quỷ. Tài ăn nói thì uốn ba tấc lưỡi. Và trong lịch sử nô tài, có nhiều nô tài biết làm thơ, và thơ hay. Thơ có khi để ngâm vịnh tiêu dao hay thù tạc, nhưng phần lớn là để hiến dâng cho chủ. Nhưng lại có những nhà thơ cự phách, siêu quần, thiên tài trác việt, có cả một công chúng yêu thơ tôn vinh làm thi hoàng thi bá, rồi bỗng một ngày nào đó, thời thế đổi thay, thiên hạ trông vào hành ngôn hành trạng của thi nhân, thì ngẫm ra rõ ràng một đấng nô tài! Nô tài thi sĩ!

Phẩm chất số một của nô tài là dâng trọn linh hồn cho chủ. Ở phương tây có chuyện bán linh hồn cho quỷ dữ. Nhưng đó là ở phương tây, hay nói chung ở những nơi giao thương rộng mở. Ở phương đông, không bán, mà dâng. Không phải cho quỷ dữ, mà cho chủ. Chủ thì có nhiều loại, nhiều thang bậc về chức tước, nhiều phẩm chất khác nhau về tài năng và đức độ, nhưng có một cái chung, là có quyền, và có tiền. Có người trách thi sĩ viết theo lệnh chủ. Cãi rằng, ta không viết theo lệnh chủ, ta viết theo mệnh lệnh trái tim ta. Mở ngoặc, nói thầm, trái tim ta, linh hồn ta, khối óc ta từ lâu ta đã dâng cho chủ.

Nếu chủ đây là minh chủ, là một đấng anh minh khoan hòa đại độ, chắc sẽ được muôn dân kính ngưỡng tôn thờ. Và thi sĩ nô tài sẽ vô cùng hoan hỉ tự hào dùng thiên tài thi ca của mình tung hô ngợi ca không còn trời đất nào nữa, để rồi cùng theo ân chủ đi vào cõi bất tử. Nhưng nếu rủi chủ lại là kẻ mặt người dạ thú mà quyền thế nghiêng trời, thì sao? Thì đã có một quy luật thép, là qua ngòi bút kỳ diệu của nhà thơ nô tài, ông chủ ăn thịt người ấy vẫn là đấng anh minh cứu thế chói lọi như mặt trời và nhờ vậy mà muôn dân vẫn một lòng bái phục. Chỉ có điều có bất tử không, bất tử theo kiểu gì, thì không ai dám chắc.

Ta đã từng thấy những nô tài quỳ mọp, tự tay vả lên mặt mình mà luôn mồm nô tài đáng chết. Thi sĩ nô tài thì không quỳ, nhưng cũng sẵn sàng vả vào thơ ca của mình kể cả những áng thơ từng làm say lòng bao kẻ yêu thơ, nhưng chẳng may không vừa ý chủ.

Tôi cứ nghĩ mãi không hiểu cái sức đẩy huyền bí nào đã khiến người thi sĩ trứ danh từ bỏ cái hồn thơ phóng khoáng của mình giữa trời cao đất rộng vốn từng được bao người yêu mến mà chui vào nhận lấy kiếp nô tài, cho dù là nô tài thi sĩ? Nhưng ngẫm kỹ thì thấy hóa ra mình chẳng hiểu mô tê gì về thời [của các] nô tài, và xứ nô tài, và tâm lý nô tài hết. Ở thời ấy và xứ ấy, có con đường nào khác để quyền cao chức trọng, phú quý vinh hoa, nếu không tự biến mình thành một nô tài? Ấy là bởi có nhiều cấp nô tài và nhiều cấp chủ, nên trừ những chủ ở đỉnh cao nhất và những nô tài mạt hạng nhất, ở các cấp trung gian thì vai nô tài và vai chủ đan xen và luân chuyển. Cho nên vinh ở chỗ này và nhục ở chỗ khác, cái mình tưởng là vinh thì người khác cho là nhục, là chuyện thường xảy ra. Các giá trị con người đo bằng phẩm trật trong cái thống hệ nô tài, xa lạ với các phép đo khác. Nếu tôi là một ông vua, và nếu có ai nói với tôi thi sĩ Nguyễn Du ngoài tài thơ ra còn là con người có phẩm cách, tôi sẽ hỏi: “phẩm cách là cái quái gì?” Câu chuyện vua Tự Đức “mê đánh tổ tôm, mê ngựa hậu bổ mê nôm Thúy Kiều” muốn nọc đánh Nguyễn Du 300 roi khi đọc đến câu “Tấn Dương được thấy mây rồng có phen” chắc chỉ là một giai thoại, nhưng là một giai thoại có hàm lượng sự thật cao. Trong thâm tâm Tự Đức chắc Nguyễn Du cũng chỉ là một nô tài, cho dù ông làm quan với ông tổ bốn đời của ông ta, và chí của ông là chí không-nô-tài “Chọc trời khuấy nước mặc dầu, dọc ngang nào biết trên đầu có ai”. Câu chuyện vua Louis XIV hỏi “Trong triều đại của Ta có gì là hiển hách nhất?” và được Nicolas Boileau đáp rằng “tâu bệ hạ: Molière!” cũng là một giai thoại, không biết có được bao nhiêu phần trăm sự thật, nhưng cho ta mơ về một xứ sở mà tâm lý nô tài không ngự trị.

Ấy vậy mà ở ta cũng có những người không ham và không lụy chế độ nô tài bao trùm thiên hạ. Họ hiểu cái vinh và cái nhục của chế độ đẳng cấp nô tài:

 

Ngán nhẽ kẻ tham bề khóa lợi, mũ cánh chuồn đội trên mái tóc, khom mình đứng chực trước hầu môn.

Quản bao người tham cái giàm danh, áo giới lân trùm dưới cơ phu, mỏi gối quỳ mòn sân tướng phủ.

Họ tự đắc không chịu hãm mình trong vòng cương tỏa, và ngông cái ngông của kẻ không chịu cúi luồn.

 

Ngoài vòng cương tỏa chân cao thấp

Trong thú yên hà mặt tỉnh say

Liếc mắt coi chơi người lớn bé

Vểnh râu bàn những chuyện xưa nay.

Họ biết rằng muốn được thế thì phải biết từ chối mồi bổng lộc ơn trên ban ra từ quốc khố vốn bóp nặn từ hầu bao của muôn dân đói khát, và dám chấp nhận cái nghèo thanh sạch

 

Của trời trăng gió kho vô tận

Cầm hạc tiêu dao đất nước này.

Người ta gọi họ là những Kẻ Sĩ. Những  thi sĩ không nô tài./.

 

Read Full Post »

Vòng vèo thật giả

Ái Duy

Khi những ngón tay thoăn thoắt đếm tiền của con bé giúp việc ở cửa hàng khựng lại nửa chừng, linh tính chẳng lành khiến tim Thanh thót lên một cái. Chị cố giữ vẻ điềm nhiên nhìn nó rút tờ giấy bạc một trăm ngàn ra khỏi xấp rồi nhanh nhẩu đến hỏi ý cô chủ của mình. Chủ tiệm là người quen biết lâu năm của chị, cô ta cầm lấy nó và chỉ liếc qua rồi cười tươi như hoa, nhỏ nhẹ: ”Chị đổi cho em tờ bạc này”. ”Sao vậy?”, Thanh lúng túng thật sự. ”Tiền giả”, cô ta đáp gọn lỏn, ánh nhìn đầy ngụ ý.

(more…)

Read Full Post »

Những quả phạt đền

 Huỳnh Ngọc Nga

Hôm nay là ngày 9.7.2006, ngày có trận chung kết của Pháp và Ý, tôi ngồi đây ghi lại những cảm nhận cuối của mình trứoc khi quốc ca hai nước rộn vang trên cầu trường.

(more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »