Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Văn xuôi’ Category

Trương Tất Thọ

Năm 1964 sau khi tốt nghiệp Tú Tài, tôi rời trường Cường Để Quy Nhơn thân yêu vào Saigon học Đại học. Sau khi đậu vào Đại học Dược khoa, vấn đề “đầu tiên” cần nghĩ đến với một SV miền Trung xa gia đình đó là “tiền đâu” mà học Dược vốn nhiều tốn kém. Và thế là tôi chọn một “nghề” không đụng hàng để kiếm sống…

(more…)

Read Full Post »

Nguyễn Hữu Khánh

Đèn dầu. Lê Thiết Cương

Thục Vy  hỏi tôi  bao nhiêu tuổi rồi . Tôi nói tôi gần sắp chết.Nàng cười lắc lắc đầu. Bên ngoài cửa kính mặt trời đã nhô cao khỏi nóc nhà hát lớn . Và cái dịu mát những ngày đầu mùa xuân làm thành phố có vẻ đáng yêu trở lại .

_Cô uống cà phê ở đây thường không ?

_Thỉnh thoảng , khi nào tôi cảm thấy tôi không còn có thể vui hơn được nữa . (more…)

Read Full Post »

TÍM NHỚ

TRẦN DZẠ LỮ

                                            Tạp văn

(more…)

Read Full Post »

Tạp văn của Huỳnh Kim Bửu

 

Trong các làng quê xưa, người biết chữ thì ít (có tới hơn 90% số dân bị nạn mù chữ) nhưng người ta lại có thú đọc sách – nghe sách, tiếng đọc sách – cuộc nghe sách vẫn thường có ở trong làng. (more…)

Read Full Post »

A ha! Hoàng đế cởi truồng!

Hiếu Tân

Kính tưởng H.C. Andersen

Truyện này thì nhiều người đã biết: rằng đó là một truyện cổ tích của Andersen – một nhà văn  Đan mạch. Tôi tin rằng nhiều người có thể không biết nước Đan mạch nằm ở đâu, nhưng vẫn biết nước ấy có một ông tên là Anđecxen kể chuyện rất hay; và có thể không biết ông Andersen kể những chuyện gì, nhưng vẫn biết ông có một truyện tên là “Lão vua ngốc và hai chàng ăn trộm” hay là “Bộ quần áo mới của Hoàng đế” hay là “Aha! Hoàng đế cởi truồng.” Thú thật, tôi thích cái tựa đề cuối cùng nhất. Còn bạn?

(more…)

Read Full Post »

Tiếng biển gọi

Âu Thị Phục An

Tôi tưởng là tôi đã quên anh sau hơn bảy tháng anh nhắn cái tin “Anh lạy em, tha cho anh đi, chuyện mình rồi cũng chẳng tới đâu.”

Tôi đau và tự ái im lặng, chấp nhận bỏ cuộc, dù thật sự tôi biết mình khó mà quên. (more…)

Read Full Post »

(Trích Hồi thứ 20 của trường thiên tiểu thuyết ÉN LIỆNG TRUÔNG MÂY)

    Vũ Thanh

 

…..Chiều hôm đó là một bữa tiệc chiêu đãi đoàn người từ miền nam chở gạo ra cứu trợ. Lía cho người bày cuộc rượu trên đỉnh Kim Sơn để mọi người có dịp vừa uống rượu vừa thưởng thức cảnh hoàng hôn trên thượng nguồn sông Lại Dương. Gió chiều lồng lộng, trời cao trong vắt, bầu không khí thật thanh sảng thích hợp với cuộc uống rượu của những tay giang hồ hiệp sĩ. (more…)

Read Full Post »

Của gia bảo

LÊ ĐỨC VŨ
    Xin là một nén nhang, tưởng nhớ mẹ
 
Ông đang lau chùi cái máy hát cổ lỗ xĩ, lau kỹ từng góc cạnh, từng khe ngách cho đến khi nó thực sự bóng ánh lên; xong việc, mới ngồi xuống tràng kỷ, bên khay trà mà vợ ông vừa dọn ra.
Vừa nhâm nhi trà, tay ông cầm remote điều khiển cho dàn máy khác lên tiếng hát, những bản nhạc thời nay không còn nghe trên thị trường, hoạ hoằng mới nghe giới thiệu trong chương trình những tác phẩm vượt thời gian… vừa ngắm nghía kiệt tác mà hằng ngày ông phải vã mồ hôi để lau chùi nó (more…)

Read Full Post »

Chuyện kể ngày Nhà giáo

Đỗ Hồng Ngọc

Buổi sáng hôm đó cả bọn bốn người đàn ông trung niên kéo ghế ngồi quây quần bên tách cà phê cạnh bờ hồ hiếm hoi giữa lòng thành phố. Người trẻ tuổi nhất trong bọn họ cũng đã 50, một nhà giáo, trắng trẻo, nghiêm nghị; người thứ hai là nhà nghiên cứu văn học, chuyên cổ văn, tóc điểm sương, khắc khổ; người thứ ba là một nhà thơ, từng là giáo viên dạy văn cấp ba, đã về hưu và người thứ tư là… tôi.

(more…)

Read Full Post »

Mười bảy năm và mười bảy ngày

Truyện ngắn của ÁI  DUY

 

                                                                                                    TRANH NGUYỄN TRUNG

Mười bảy năm trước, một chiều giông bão mịt mùng điên đảo, có hai người bạn đồng hành đã dạt vào nép dưới một cái lán tranh cô độc bên đường để tránh cơn thịnh nộ của đất trời. Có lẽ là một cái quán bỏ hoang, bốn bề không phên vách, thấp lè tè với mấy cây cột xiêu vẹo run rẩy. Con đường trải dài thẳng tắp trước mắt, bùn đất lầy lội, hai bên là đồng ruộng mênh mông lấp xấp nước; xa xa chỉ thấy mờ mờ bóng núi vây bọc, tuyệt không một bóng người.

(more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »