Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Văn xuôi’ Category

Chuyện xứ Mithman

     Hiếu Tân

laudai

Ngày xửa ngày xưa có một ông vua..

Những câu chuyện cổ thường bắt đầu như thế. Câu chuyện này cũng xưa như trái đất, bởi vậy, nhân vật chính của nó ắt hẳn là một ông vua. Thật vậy, bạn đã từng nghe tiếng hoàng đế Templer lừng danh chưa? Chưa à? Thế thì lạ thật đấy. Danh tiếng và vinh quang của ngài, còn ai là  không biết?  Hoàng đế Templer  cai trị vương quốc Mithman, xứ sở huyền thoại, nằm cách kinh thành Alexandria khoảng 700 dặm. Khỏi phải nói đó là một xứ sở thanh bình: dân chúng ở đấy một ngày không được múa hát ca ngợi đức vua anh minh của mình thì họ phát ốm, còn nếu cấm họ cả tháng, thì họ phát điên. Bởi thế, nào ai dám cấm họ? Toàn bộ kho từ ngữ mỹ miều của tiếng mẹ đẻ, họ đã vét cạn để tôn xưng vị hoàng đế của mình, chưa đủ, họ còn mượn thêm tiếng của nhiều dân tộc khác: Makedonia, Hy Lạp…Có lần một viên cận thần còn dám so sánh vua Templer  với chính Apollo! Chuyện đến tai Apollo, vị thần ôn hoà này nổi trận lôi đình sai một sứ giả của mình, một nhà tiên tri, đóng vai ông lão hát rong lần đến xứ sở Mithman, thực thi mật lệnh.

* (more…)

Read Full Post »

                                       

Huỳnh Ngọc Nga

nhac-si-trinh-cong-son-1345755489_480x0

  (Viết cho ngày giổ của Trịnh Công Sơn)

 

 

Chàng bước ra khỏi cửa, ngoài kia nắng dọi như hào quang, cảnh sắc thanh êm  như lòng chàng trong lặng. Sân vườn nhà rượi mát màu cây cỏ, dìu dịu hương hoa, những đóa vô ưu nở không đợi vầng dương, không chờ mặt nguyệt. Ngoài cổng nhà, con đường dốc dài hun hút, hình như có sương nhẹ ở cuối đường và cuối đường đó là những ngả rẽ mênh mông. Chàng đã từ một trong những ngả rẽ mênh mông đó một buổi  tìm đến đây, đến nơi thanh tịnh nầy, không biết từ bao lâu rồi, chỉ biết nơi đây không có ngày và đêm, thời gian không còn là ý nghĩa, 

  (more…)

Read Full Post »

Đỗ Hồng Ngọc

Danh họa Van Gogh

Danh họa Van Gogh

Ngày Hạ.  Buồn hiu.  Buồn thật buồn

Sáng, mờ sương khói; trưa mù sương

Một ngày chờ đợi mưa mai mốt (more…)

Read Full Post »

Thăm viếng

Âu Thị Phục An

Ảnh Thái Phiên

Ảnh Thái Phiên

Lần đầu tiên cùng với Viên lên thăm đơn vị ở quân trường ngày chúa nhật chàng không được phép về, lúc ấy tôi đã là vợ chưa cưới của chàng rồi.

Ðám hỏi được tổ chức quá vội vã theo ý muốn của nhiều người, ba tôi, Vị và cả gia đình chàng nữa. Trong nhiều thư liên tiếp gửi cho tôi kể từ ngày chàng vào quân trường, Vị lập lại nhiều lần một điều muốn tôi rời khỏi Ð. để trở về làm đám cưới. Tôi chẳng hiểu sao đang còn mệt nhoài trong vòng rào quân trường mà Vị lại có thể nghĩ tới việc vợ chồng được. Ít ra, phải có một đời sống tạm gọi là thong dong người ta mới nghĩ tới và có thể tìm được yên ổn bởi đời sống chung. Thử nghĩ, Vị đang ở trong quân trường, tôi đang trong những ngày tháng cuối của chương trình cử nhân, thế cưới nhau xong chúng tôi sẽ thay đổi được cái gì xa cách, hay dù có được một tên gọi mới nhưng chúng tôi chẳng có gì thay đổi. (more…)

Read Full Post »

Hành Hương Chùa Núi Tà Cú

 

Phạm Nga

chuanui
Khi từ ngã ba quốc lộ 1A vô gần tới chân núi chưa có đường cán nhựa, cũng chưa có cáp treo lên núi thì bụi mịt mù, phủ chụp khách hành hương cùng những vườn thanh long èo uột bên vệ đường. Hồi đó đã có dây điện kéo tới cái xã tối tăm ở đây, nhưng chỉ duy nhất cái phòng bán vé tham quan là có điện. Khách phải mua vé 5000 đồng một người để… leo núi. Hứa hẹn gây đổ nhiều mồ hôi cho khách là con số “2500 m” ngạo nghễ tô đậm trên một tảng đá sát bên phòng vé. (more…)

Read Full Post »

Truyện Ngắn

TRẦN MINH NGUYỆT

1337783978586603072_574_0

           Thời gian ngắn hay dài là do bởi quan niệm của con người. Châu nhận thức được điều này không phải là dể dàng. Cô mất hơn nửa đời người mới ý thức được ra điều đó. Thật ra trước đây cô không nhận ra “vó ngựa của thời gian qua cửa sổ” như nhiều người đã cảm nhận. Cô thấy thời gian cứ nhẩn nha từng bước, lặng lẽ trôi, đều đều, dần dần và cứ lập đi lập lại một cách nhàm chán. (more…)

Read Full Post »

Cho dẫu muộn màng

Truyện Ngắn

        MANG VIÊN LONG

Một phần của bức "Studie fur improvisation 8" của Kandinski

Một phần của bức “Studie fur improvisation 8” của Kandinski

(tặng bạn-nhỏ năm xưa)

Sau một tuần lễ làm việc cật lực ở phòng thí nghiệm hay trên lớp – Lâm thường dành buổi sáng chủ nhật lang thang trên mạng – tìm đến các Websites hay blogs trong nước để thư giãn, trong lúc chưa có dịp trở về nước thăm như đã bao lần hẹn mà không thể thu xếp được. Rong chơi trên mạng làm Lâm cảm thấy được giảm bớt căng thẳng hay áp lực như ở trường.  Sự suy thoái kinh tế ảnh hưởng không nhỏ đến mọi lãnh vực, cho dù là ngành giáo dục và mọi sinh hoạt riêng phải giới hạn, đã giữ chân Lâm không thể thực hiên được ước mong trở về! Các trang Web – nhất là hàng ngàn các trang blog cá nhân của đủ mọi lứa tuổi, thành phần, trình độ – quả thật đã cho Lâm những phút lan man đỡ buồn khi phải giam mình trong căn phòng thường xuyên quạnh vắng… Anh cảm thấy, dường như – có thể hít thở cái không khí thiên nhiên, khoáng đãng của quê nhà khi đọc (và xem ảnh) trên những trang blogs cá nhân trong mọi miền đất nước… (more…)

Read Full Post »

Nam Thi.

 thoi-gian

Cuối  cùng tôi đồng ý cho vợ tôi dọn sạch tủ sách để bán ve chai. Tôi yêu sách nhưng d94 đến lúc đành phải thanh lý vì có giữ cũng tổ chật tủ vì tôi chẳng bao giờ đọc lại quyển nào, giản đơn vì mắt tôi đã mờ vì bệnh viêm hoàng điểm tái đi tái lại mấy lần, những thần kinh hình nón đã thành sẹo, vô phương cứu chữa. Mắt tôi giống như chiếc máy ảnh hỏng phim. May là tôi vẫn còn thấy đường đi lại nhưng đọc chữ thì thua. Hơn nữa, hầu hết sách xưa in bằng giấy xấu, chữ nhòe thì cho dù mắt có sáng cũng khó đọc.

(more…)

Read Full Post »

Giấc Mơ Có Hoa Hồng Dại

Đinh Lê Vũ

Excursions-in-Dalat

1. Giữa năm, bỗng dưng được nghỉ lễ bốn ngày liên tiếp, anh quyết định lên Đà Lạt thăm cô. Bên cạnh nguyên nhân chính là anh muốn trốn cái nóng chớm hè của thành phố mình đang sống, muốn thay đổi không khí một chút, còn có một nguyên nhân khác không kém phần quan trọng nữa: anh muốn được nhìn thấy cô, được nghe cô nói chuyện, cũng khá lâu rồi anh và cô không gặp nhau. Cô chỉ là bạn, một người bạn rất thân của anh đã hơn mười năm rồi, mà nhiều người, cả anh nữa, có lúc đã hoài nghi làm sao có được tình bạn trong sáng như thế, tinh khiết như thế giữa một người nam và một người nữ trong khoảng thời gian dài đến vậy.  (more…)

Read Full Post »

Gía tôi là đàn bà

Trần Kỳ Trung

ellebyjefflyons

Tôi bực mình lắm rồi! Tôi viết một truyện ngắn, rất tâm đắc, bỏ ra không biết bao nhiêu công sức. Tôi gửi truyện ngắn đến toà soạn báo“Mê Hồn” cả tháng, không thấy họ hồi âm. Tôi thuộc loại người dễ tính, nếu truyện ngắn đó tôi viết dở, họ cho vài lời nhận xét trong mục “ Trả lời thư bạn đọc” cũng được. Thậm chí họ gửi cho tôi một mảnh giấy bằng nửa bàn tay với mấy chữ:“ Truyện ngắn của bạn không thể sử dụng vì viết chưa hay. Mong bạn cố gắng, viết truyện ngắn khác”.Tôi cũng không tự ái. Hay họ gửi trả bản thảo, bắt bồi hoàn cước phí bưu điện, tôi cũng bằng lòng. Đằng này truyện ngắn tôi gửi đi, đề địa chỉ toà soạn rõ ràng, không sai đến một dấu “ chấm”. Tên họ của tôi, tôi viết trên phong bì chữ to hơn chữ “voi”: “Đèo Văn Tộ”. Thế mà thời gian cứ trôi vùn vụt hơn tàu hoả lao xuống dốc, tôi ngóng chờ, cổ dài hơn cổ ngỗng, chẳng thấy một chút tăm hơi của sự hồi âm. (more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »