Archive for the ‘Uncategorized’ Category
Một buổi chiều chủ nhật không bao giờ quên
Posted in Uncategorized, Xứ Nẫu, Người Nẫu on Tháng Bảy 10, 2012| 74 Comments »
Tin buồn
Posted in Uncategorized on Tháng Bảy 8, 2012| 32 Comments »
Xunau.org vừa nhận được tin
Bà NGUYỄN THỊ HỒ
Sinh năm Nhâm Tuất – 1922 tại thôn Phước Yên, xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên – Huế, vừa qua đời vì tuổi cao sức yếu lúc 15 giờ 03 phút ngày 6 – 7 – 2012 ( tức 18 . 5 Nhâm Thìn ) tại số 46 C Nguyễn Chí Thanh, P. 1, TP Đà Lạt. Nhập quan lúc 22 giờ cùng ngày. An táng lúc 7 giờ ngày thứ Tư, 11. 7 tại Nghĩa trang Thái Phiên, TP Đà Lạt.
Thay mặt website xunau.org,chúng tôi xin chia buồn cùng anh chị Cao Quảng Văn – Nguyễn Thị Thu. Cầu mong linh hồn cụ bà sớm siêu thoát
“ Gối đầu lên cỏ ” của Natsume Soseki
Posted in Uncategorized, tagged Natsume Soseki, QUẾ SƠN on Tháng Sáu 22, 2012| 25 Comments »
QUẾ SƠN
Natsume Soseki (Hạ-mục Thấu-thạch, 1867-1916) là một nhà văn lớn vào cuối thời Minh-trị Duy tân, được xem là “một trong ba cột trụ của văn học hiện đại Nhật Bản” bên cạnh Mori Ogai (Sâm Âu-ngoại, 1862-1922) và Akutagawa Ryunosuke (Giới-xuyên Long-chi-giới, 1892-1927). Chân dung của ông được Nhà nước Nhật chọn in trên tờ bạc 1000 Yen, được phát hành liên tục từ năm 1984 đến 2004. Ngôi nhà ông ở trọ khi du học ở Luân Đôn trong những năm đầu thế kỷ hai mươi, từ lâu đã thành nhà lưu niệm Soseki ở ngay thủ đô nước Anh, mở cửa cho du khách vào thăm viếng.
Ông được chính phủ Nhật thời Minh-trị gởi sang Anh học với mục đích trở thành “học giả Nhật đầu tiên của nước Nhật về văn học nước Anh”, và quả thật, sau khi về nước, ông giảng dạy và nghiên cứu về văn học Anh ở ngôi trường cũ của mình, danh giá bậc nhất đất nước, là Đông Kinh Đế quốc Đại học, nhưng chỉ vài năm sau ông lại từ chức để dành thời gian và tâm lực cho việc sáng tác. Và ông đã miệt mài làm việc cho tới khi chết vì bệnh loét dạ dày, để lại một di sản đồ sộ và đa dạng gồm hàng chục tiểu thuyết, hàng trăm bài thơ haiku, truyện ngắn, tiểu luận văn học…
Các chủ đề thường thấy trong các tác phẩm của Soseki là những nỗi đau khổ nội tâm và sự cô đơn, cách ly của giới trí thức trong bối cảnh xã hội hiện đại hóa (vào thời buổi đó, là đồng nghĩa với Tây phương hóa) quá nhanh, gây ra những đụng độ khó tránh khỏi giữa văn hóa truyền thống và văn hóa du nhập, là sự xung đột giữa nghĩa vụ và dục vọng, là sự đối mặt giữa lòng trung thành với tập thể và tâm thức tự do của cá nhân. Và thông qua các chủ đề này, Soseki biểu lộ thái độ khinh bỉ đối với lối bắt chước “giống như khỉ” văn hóa phương Tây và cái nhìn bi quan về bản chất con người.
Ghi lại các thông tin trên chỉ để nói là, với sự ra mắt gần đây của bản dịch công phu và trau chuốt, “Gối đầu lên cỏ” (“Kusamakura”, xuất bản năm 1906, nghĩa đen là “gối cỏ”, nghĩa bóng trong thi ca Nhật là “cuộc lữ” như trong cuốn nhật ký thơ “Lối lên miền Oku” của bậc thầy haiku là Matsuo Basho (Tùng-vĩ Ba-tiêu,1644-94), người đọc có dịp khám phá một khuôn mặt tinh hoa của nền văn học hiện đại của nước Nhật mà tới nay, sau hơn một thế kỷ, công chúng Nhật vẫn còn tìm đọc. Tiểu thuyết này, tuy thuộc dòng văn học trữ tình, tức nặng phần biểu hiện những cảm xúc của con người, lại không kể ra một chuyện tình yêu nào cả. Nó chỉ đơn giản kể câu chuyện một chàng họa sĩ từ kinh đô lên vùng núi hẻo lánh nhưng đẹp đẽ để tìm cảm hứng sáng tạo, dừng chân nhiều ngày ở một quán trọ có suối nước nóng trong một sơn thôn vắng vẻ. Và chính nơi đây, trong không gian mùa xuân hoa tươi lá thắm, chàng đã gặp nàng Nami, và theo lời giới thiệu của Nhật Chiêu, nhà nghiên cứu văn học Nhật Bản, “một người đẹp u uẩn với tâm hồn mù sương. Tên nàng là ‘diễm ảo’. Nàng như một làn hương thu hút những cánh bướm ấn tượng. Mà không có tình yêu nào hết. Cốt truyện dường như rỗng rang. Rồi một hôm, dung nhan nàng ánh lên một niềm xúc động bất ngờ trên sân ga. Và bức tranh trong tâm hồn họa sĩ cuối cùng đã tiếp nhận nét thần.”
Cái hay của “Gối đầu lên cỏ” không nằm ở câu chuyện với nhiều tình tiết hấp dẫn hay gây bất ngờ nhưng ở sự hòa quyện độc đáo giữa cảm xúc, suy tưởng và miêu tả thiên nhiên. Soseki là người từng hấp thụ văn học cổ điển Trung Quốc, say mê văn hóa truyền thống Nhật Bản và hiểu biết sâu sắc văn học, nghệ thuật nước Anh nên có lẽ không lạ gì khi ông đem nỗi đam mê cùng những ảnh hưởng đó vào truyện một cách tinh tế và thông suốt. Ông còn kết hợp các vẻ đẹp của hội họa nước Anh và thi ca Nhật Bản.
Nàng Nami bí ẩn đó đã gợi lên trong tâm trí chàng họa sĩ bức tranh “Ophelia” của danh họa người Anh John Millais, vẽ hồi giữa thế kỷ 19. (Bạn đọc có thể vào trang mạng Wikipedia để xem tuyệt tác này. Ophelia là tên nhân vật nữ chính trong vở bi kịch lừng danh “Hamlet” của William Shakespeare.) Trong thời gian dừng chân ở quán trọ, tìm đến thiên nhiên kỳ ảo để gây cảm hứng, chàng hầu như không vẽ được bức tranh nào, nhưng chàng lại làm được rất nhiều thơ, và những bài thơ này trở thành bộ phận không thể tách rời của tiểu thuyết. Rồi xen kẽ giữa những bài thơ đó là sự trầm tư mặc tưởng về nghệ thuật, trong cả hai mặt sáng tạo và cảm thụ; về sự khác biệt giữa thơ và họa; về cảm thức của người nghệ sĩ trong cuộc sống vốn dĩ bất an mà trong đó cái đẹp lúc nào cũng mong manh. Và tác giả không ngần ngại, trong những suy tưởng của nhân vật, đưa ra các lời thơ, các quan điểm của các nghệ sĩ đã thành danh trong lịch sử như Vương Duy, Đào Uyên Minh, Bạch Cư Dị, Basho, Oscar Wilde, Henrik Ibsen… để làm rõ thêm nhận định của mình.
“Gối đầu lên cỏ” là một bản hợp âm của cảm xúc và lý lẽ, hòa quyện nhau một cách tinh diệu, và cần được nghe chậm, chậm như khi ta trò chuyện trong buổi trà với một cao tăng.
Để chấm dứt, có lẽ không gì vui vui hơn là trích ra đây lời nhận xét hóm hỉnh của nhân vật chính: “…Không chỉ tấm thảm này mà mọi thứ đồ dùng của Trung Hoa đều đơn điệu và kém hấp dẫn. Phải thừa nhận rằng những vật dụng như thế chỉ có thể là sản phẩm của một dân tộc kiên nhẫn nhưng kém thông minh. Chúng chỉ có giá trị ở chỗ khiến người xem sửng sốt và kinh ngạc. Đồ mỹ nghệ Nhật Bản thì thể hiện một thái độ hết sức cẩn trọng, giống như sự cảnh giác của một kẻ chuyên móc túi. Sản phẩm của phương Tây thì hoành tráng và tinh xảo nhưng không thể nào thoát được vẻ trần tục. Đó là những suy nghĩ đầu tiên khi tôi ngồi vào bàn uống trà.” (trang 132)
“Gối đầu lên cỏ”, Lam Anh dịch từ nguyên tác tiếng Nhật, Phương Nam Book và NXB Hội Nhà Văn xuất bản, 2012, 230 trang.***
QUẾ SƠN
*** Bài này đã đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 27-4-2012, trong mục “Thế giới sách” nhưng được rút gọn gần một nửa vì khuôn khổ tờ báo hàng ngày có giới hạn. Đây là bản đầy đủ.
Nợ Chiêm Bao
Posted in Uncategorized on Tháng Sáu 16, 2012| 54 Comments »
Nắn nghìn xưa,
rung chuyển tận ngàn sau .
( Nhạc sư Nguyễn Hữu Ba)
Phù du
Posted in Uncategorized, tagged Chinh Văn on Tháng Sáu 12, 2012| 15 Comments »
Một thuở yêu đàn còn vương kỷ niệm…
Posted in Uncategorized, tagged Ban nhạc trẻ Les Ouragans, ca sĩ Thanh Lan, Một thuở yêu đàn còn vương kỷ niệm…, TRƯƠNG TẤT THỌ on Tháng Năm 24, 2012| 49 Comments »
TRƯƠNG TẤT THỌ
(Kính tặng Thầy Vương Quốc Tấn, các bạn Văn Công Mỹ, Lê Đức Vinh, Kim Chi, Kim Loan)
Năm 1964 sau khi tốt nghiệp Tú Tài, tôi rời trường Cường Để thân yêu vào Saigon học Đại học. Vấn đề “đầu tiên” cần nghĩ đến với một SV miền Trung xa gia đình đó là “tiền đâu” mà học dược. Và thế là tôi chọn một “nghề” không đụng hàng để kiếm sống…
“CÀ RI DÊ”, BÀI HÁT KHÔNG GIỐNG AI…
Thời ấy cũng như bây giờ, SV thường chọn nghề dạy kèm để có thêm thu nhập. Thế nhưng năm 1964-1965, các ban nhạc trẻ ở Saigon (dạo ấy gọi là ban kích động nhạc) mọc như nấm sau mưa và tạo nên những tên tuổi như Elvis Phương, Đức Huy, Tuấn Ngọc, Thanh Tuấn…được ái mộ của giới trẻ. Thấy vậy, tôi cùng 4 bạn trẻ nữa lập nên ban “Les Ouragans”( Những cơn bão tố). Thời ấy organ chưa thịnh hành nên một ban nhạc thường chỉ gồm guitare solo, guitar rythme, guitar bass và trống cùng một ca sĩ a ma tơ nữa.
Về nguồn
Posted in Uncategorized, tagged Nguyễn Ngọc Thơ on Tháng Năm 20, 2012| 89 Comments »
Hòn Vọng Phu – Và Những Tình Cảm Của Quê Hương.
Posted in Uncategorized, tagged Vũ Thanh on Tháng Năm 19, 2012| 5 Comments »
Vũ Thanh
ĐÊM SÀI GÒN – 14-4-12.
– Sau khi được nhà xuất bản Trẻ cho biết trường thi Hòn Vọng Phu sẽ hoàn tất khâu in ấn vào đầu tháng 4-12, tôi vội lên đường trở về Việt Nam để lo việc ra mắt sách. Dừng chân lại Cali, gặp Anh Du Tử Lê, tôi đã được Anh chân tình khuyến khích và chúc mừng sự ra đời của Hòn Vọng Phu. Khi nghe tôi nói có khả năng sẽ mời được Nhà thơ Phạm Thiên Thư và Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển, Anh không quên dặn tôi chụp hình với họ, gởi đến cho Anh để anh đưa vào trang web Dutule.com, mục Du Tử Lê và bằng hữu, như sự kết nối sợi dây tình cảm giữa những người nghệ sĩ trong và ngoài nước.
Các di bản đời Tây Sơn ở Lương Xá không nói về Đô đốc Long
Posted in Uncategorized, tagged Các di bản đời Tây Sơn ở Lương Xá không nói về Đô đốc Long, GS sử học Phan Huy Lê, nhà khảo cổ học Đỗ Văn Ninh, Trúc Diệp Thanh, Vua Quang Trung, Đô đốc Đặng Tiến Đông on Tháng Năm 19, 2012| 13 Comments »
| Trúc Diệp Thanh | |
|
I-Bất cứ ai đọc sử Tây Sơn,nhất là người Hà Nội, đều ngưỡng mộ vị tướng huyền thoại của Tây Sơn vào mờ sáng ngày 5 tháng giêng Tết Kỷ Dậu (1789) đã chỉ huy đánh thắng quân Thanh ở mặt trận Khương Thượng-Đống Đa sau đó tiến vào giải phóng Thăng Long buộc Tôn Sĩ Nghị cùng tàn quân Thanh phải tháo chạy khỏi kinh thành kết thúc chiến trận đại phá 29 vạn quân Thanh do Quang Trung-Nguyễn Huệ chỉ huy.Điều đáng tiếc là suốt 200 năm kể từ ngày triều đại Tây Sơn sụp đổ,danh tướng lập chiến công lừng lẫy nói trên chỉ được sử sách chép vỏn vẹn ba chữ Đô đốc Long (hoặc Mưu) ngoài ra không còn chi tiết về lai lịch nào khác. (more…)
|
|
Chạm vào giấc mơ
Posted in Uncategorized, tagged Chạm vào giấc mơ, giấc mơ ca sĩ, Nguyễn Thanh Liêm, Văn Công Mỹ on Tháng Năm 15, 2012| 47 Comments »
VĂN CÔNG MỸ
Để tưởng nhớ Nguyễn Thanh Liêm
Mới tám giờ tối mà cái phòng trà nhỏ xíu đã đông nghẹt khách. Không còn một chỗ trống. Thằng quản lý đang lăng xăng chỉ đạo đám phục vụ bày thêm mấy cái ghế xếp ở những khoảng không còn sót lại trong các góc phòng. Trên gác lửng từng cặp đôi cũng đã chiếm lĩnh hết mười mấy bộ sô- pha bày sát rạt với nhau. Sàn nhà lót thảm nên không nhiều tiếng ồn khi xê dịch bàn ghế và triệt tiêu luôn tiếng cọc cạch của những đôi giày da bóng lộn, đắt tiền. Không có sự cộng hưởng của những tạp âm nên mọi người bỗng tự điều chỉnh âm thanh phát ra từ miệng của mình. Những tiếng suýt xoa trầm trồ trang phục của nhau, những nụ cười thật tươi nhưng không thành tiếng, những lời thăm hỏi…tất đều cố gắng giữ một âm lượng nhỏ nhất, trông giống như cái hoạt cảnh của một vở kịch nói về giới thượng lưu hồi xưa. (more…)







