Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Gió sang ngày

Trần Huiền Ân

.

Căn gác rộng bốn mét vuông. Hai cửa sổ chiếm hai bên vách. Phần còn lại chỉ đủ chỗ treo một bức tranh, một tập lịch và chiếc đồng hồ. Chiếc bàn rộng kê sát góc. Trên mặt bàn, ống đựng bút, cái gạt tàn, bao thuốc lá, hộp quẹt. Bên phải ghế ngồi, một chồng sách chất cao. Dưới gầm bàn lại mấy thùng chứa sách.

Chủ căn gác vừa tròn sáu mươi, là một nhà giáo sắp nghỉ hưu. Công việc ban ngày của ông ta, một buổi đi dạy, một buổi, vợ ông ta cũng là một nhà giáo đến trường, ông ta phải chăm sóc mội trăm con gà công nghiệp : cho gà ăn, thay nước uống, lượm trứng. Ông ta chỉ lên gác ngồi vào ban đêm, sau khi nghe xong bản tin buổi chiều.

Trên bàn, còn một vật phải kể đến. Ấy là pho tượng nhỏ bằng chì, cao chừng một tấc, nguyên ông ta nhặt được mấy năm trước, thấy hay hay giữ lại. Một đêm, bất chợt ông ta nhìn kỹ pho tượng. Đây là một chiến binh bại trận. Chiếc nón chóp nhọn hất ngược ra sau. Tay trái cụt vào phía trong khuỷu. Bàn chân trái dẫm lên, cố giữ chiếc khiên chỉ còn nửa. Đầu gối phải hơi quỵ. Tay phải buông xuôi nhưng vẫn cầm chặt chiếc giáo gãy lưỡi… Trong đường nét đơn sơ, lờ mờ của khuôn mặt, ông ta nhận ra người chiến binh đang cắn răng chịu đựng đau đớn, cả về tinh thần và thương tích trên cơ thể. Sáng ra ông tìm một vuông nỉ nhỏ màu đỏ, lót dưới pho tượng, cảm thấy như người thương binh sống hơn, có hào khí hơn.

Từ đo, những giây phút nghỉ ngơi giữa chữ nghĩa, ông ta ngồi tựa người thư thả thở khói thuốc nhìn pho tượng. Có khi ông ta mân mê cánh tay cụt, mũi giáo gãy, muốn pho tượng biểu lộ sự đồng cảm như ông ta đã đối với pho tượng, song tuyệt nhiên pho tượng bằng chì ấy vẫn lặng lẽ, dửng dưng, chìm đắm trong kỷ niệm xa xưa nào.

Hôm khai quật phế tích Chùa Bà, có người đem tặng ông ta một pho tượng vũ công Chiêm Thành. Cô vũ công hình như bằng đồng, cao cũng gần bằng người thương binh, được chạm khắc công phu, tỉ mỉ hơn, hai gót chân chụm lại, bàn chân mở ra, hai tay đưa cao, ngẩng mặt lên, tươi tỉnh. Ông ta tìm một vuông nỉ nhỏ màu xanh, đặt cô vũ công lên đó, bên cạnh pho tượng chì.

Ít lâu sau, ông ta ngờ ngợ, qua đêm trên mặt bàn có chút gì thay đổi, thứ tự hơn, sạch sẽ hơn, chẳng hạn bao thuốc lá được đặt ngay ngắn, cây bút được đóng nắp lại, những mẩu cát bụi không có. Một đêm, do ly rượu nồng uống với người bạn buổi chiều, ông ta gục xuống mặt bàn ngủ thiếp. Giữa giấc bỗng nghe có tiếng động nho nhỏ, tiếng nói nho nhỏ như là tranh luận. Ông ta hé mắt nhìn, và rất đỗi ngạc nhiên. Giọng người thương binh chậm rãi :

           -Tôi coi đó là chuyện thường, trong bao nhiêu chuyện thường ở đời, tôi có quyền chấp nhận và không chấp nhận. Tôi yêu ông ấy một số điểm, đồng thời ghét ông ấy một số điểm. Nói chung là tôi không có sự ràng buộc nào với ông ấy. Còn cô, xin tùy cô…

Người vũ công bước ra khỏi vuông nỉ xanh. Cô phải khom người xuống mới đẩy nổi chiếc quẹt ga đến nằm song song sát bên bao thuốc. Bỗng cô thét lên thất thanh. Ông ta choàng dậy. Một con chuột từ mặt bàn phóng theo song cửa sổ. Hai pho tượng vẫn đứng yên nơi vị trí cũ. Ông ta cúi nhìn xuống. Nét mặt cô vũ nữ chưa hết vẻ hoảng hốt. Cô hơi run run. Chợt ông ta mỉm cười. Quả là mình đã bị ảnh hưởng những chuyện liêu trai, đem chắp nối giữa mộng và thực.

Đêm sau, muốn khám phá những bí ẩn về hai pho tượng, ông ta mắc chiếc võng vải lên gác, mười giờ tối mang kính râm đi nằm, định bụng sẽ thức để quan sát mọi điều. Thế nhưng chờ đợi mãi không thấy gì, ông ta ngủ quên. Nhiều đêm liên tiếp như vậy, sáng ra ông ta cứ ngờ ngợ: trên mặt bàn có chút gì thay đổi?

Mấy tuần lễ trôi qua.

Lần ấy…chừng một giờ sáng. Cô vũ công nói:

-Dẫu sao…ông ấy, anh và tôi, nơi căn gác này là cùng sống dưới một mái gia đình. Và dẫu sao…ông ấy là chủ của chúng ta.

Tiếng người thương binh:

-Cô là vũ công cung đình, quen thân nô lệ, sẵn sàng đặt quan hệ chủ tớ. Điều đó không hợp với một chiến binh như tôi.

-Dù muốn dù không, anh và tôi, đều là vật sở hữu của ông ấy. Ông ấy chẳng đã bày tỏ sự ưu ái, đã trải thảm đỏ, thảm xanh dưới chân chúng ta đấy sao?

-Lẽ ra ông ấy phải để tôi được chôn vùi mãi mãi trong lòng đất, cũng như cô ngàn năm yên nghỉ dưới phế tích chùa Bà. Ông ấy đưa tôi lên đây để làm gì? Tôi không thích, không quen đứng trên thảm đỏ. Chỗ của tôi ngoài chiến trường, là rừng núi, là tiếng loa kêu gọi, tiếng kèn xung trận, tiếng thét xông lên…

-Làm sao tắm hai lần trên một lưu lượng? Anh còn có đủ sự tráng kiện ngày ấy không? Chúng ta ở đây, bên nhau, âu cũng là Định Mệnh. Đêm đã bắt đầu chuyển sang ngày, anh có nghe chăng, một giọt nồm nhè nhẹ? Hãy đi một vòng, song song với bước đi của thời gian mà lắng tai tìm hiểu. Đằng kia có một khối đá, chúng ta đến xem…

Cô vũ công bước lại, quàng tay qua vai người thương binh. Chân phải của pho tượng chỉ hơi khập khiễng. Hai pho tượng sánh nhau đi trên mặt bàn, có lúc im lặng, có lúc thì thầm điều gì ông ta không nghe được. Trở về giữa mặt bàn, họ dừng chân bên quyển vở mở rộng hai trang giấy trắng, chặn một viên đá hình bầu dục. Người thương binh mừng rỡ nói lớn:

-Ồ, khối đá! Loại đá đen được nắng mưa sông suối bào mòn gọt láng thế này phải ở tận thượng nguồn và đã già nua lắm. Nơi đó biết bao nhiêu là đá. Chúng tôi đã từng nằm gối đầu lên đá, gươm giáo một bên, chờ giờ xuất kích.

Tiếng cô vũ công:

-Vậy anh hãy tưởng tượng trang giấy này là bãi cát ven sông. Thử một lần gối đầu lên đá và mơ giấc mơ xưa.

Cô vũ công giúp người thương binh nằm xuống, gối đầu lên đá. Cô đem vuông nỉ xanh đắp lên người anh rồi quay đi, chừng năm bảy bước, ngoái nhìn. Người thương binh tung vuông nỉ xanh ra, đứng dậy đến bên cô, rụt rè nắm tay cô. Vài tích tắc trôi qua như là để họ nhìn vào mắt nhau. Rồi cô vũ công ngả đầu trên vai người thương binh, tay phải anh quàng qua ôm cô, cánh tay trái vung vẩy, trông thật đáng thương.

Họ bắt đầu hôn nhau thì ông ta nhắm mắt lại, không nuốn xoi mói giây phút thiêng liêng riêng tư của người khác. Lòng ông ta thầm nghĩ: Xin chúc hạnh phúc. Ta sẽ tác thành cho hai bạn.

Ông ta thức dậy muộn, tự trách mình sao đã ngủ quên và ngủ quên lúc nào. Trên quyển vở hai pho tượng nằm bên nhau, đè lên vuông nỉ đỏ, vuông nỉ xanh phủ kín nửa thân. Ông ta lại phân vân: Đêm rồi đã xảy ra câu chuyện như thế chăng? Hay vẫn là sự liên tưởng, chắp nối giữa mộng và thực? Người thương binh đã ôm lấy cô vũ công, họ đã hôn nhau và âu yếm nằm bên nhau? Hay cơn gió sớm buổi sang ngày xuyên qua cửa sổ đã thổi văng hai pho tượng cùng hai vuông nỉ?  “Ta sẽ tác thành cho hai bạn” ! Ông ta tự cười cái ý nghĩ trẻ con của mình. Làm sao ông ta có thể tác thành cho họ được? Nếu họ có linh hồn thì việc họ gặp nhau là do một căn duyên nào đó của Trời Đất, chỉ có Trời Đất mới tác thành cho con người, chứ con người hôm nay làm sao tác thành cho những kiếp đời hàng trăm năm trước?

Ông ta đặt hai pho tượng lại chỗ cũ, dùng viên đá chặn giấy đè lên giữa hai vuông nỉ để phòng gió thổi. Cũng là để, nếu pho tượng có hồn thì người cựu binh có thể tìm thấy ở đó nét chấm phá của dáng dấp núi rừng, đầu nguồn mạch suối, nơi đã từng là chiến trường oanh liệt. Đêm đêm, ông ta lại bày một chút bề bộn, để khi cô vũ công thu dọn, hai pho tượng có cớ nói về ông ta. Ông ta cũng chú ý chọn những vật nhẹ nhàng, những việc nhẹ nhàng, như chiếc nắp bút không đóng, vài chiếc kim găm vung vãi, để cô vũ công đỡ vất vả. Sáng ra, ông ta cứ ngờ ngợ : Có chút thay đổi gì trên mặt bàn chăng? Hay cái thứ tự này đã được sắp xếp gọn trước khi đi ngủ?

Bẵng đi một thời gian bận nhiều công việc.

Một buổi tối ông ta cầm hai pho tượng lên lau bụi. Ông ta có cảm tưởng cô vũ công đẹp hơn, duyên dáng hơn, nụ cười hàm tiếu đã trở thành mãn khai. Người thương binh cũng bớt đi nhiều vẻ đăm chiêu xa vắng. Chân phải không còn quỵ xuống nữa, đã gần đứng thẳng được. Cau mày nhớ và nghĩ, rốt cuộc ông ta cũng không giải đáp được nỗi phân vân: Có phải vậy chăng? Hay việc đầu gối của pho tượng chì quỵ xuống chỉ là cảm giác hoàn toàn chủ quan, ta ngỡ vậy vì khi nhặt được đã sẵn định kiến, đinh ninh rằng đây là pho tượng miêu tả một chiến binh bại trận đau khổ?   

Read Full Post »

  Sơn Trần

.

Tết Nguyên Đán trở thành một truyền thống văn hóa thấm nhuần trong tâm hồn mỗi người dân Việt Nam

Dịu dàng từ đợt mưa xuân

Mùa xuân được gọi là mùa tái sinh của vạn vật sau hành trình dài đi qua tiết đông giá lạnh. Mùa xuân là mùa sinh sôi của cây lá sau ngày tháng âm thầm tích nhựa, sau khoảng thời gian chống chọi với từng cơn mưa dầm, từng đợt gió bấc. Và mùa xuân với từng làn mưa bụi giăng mờ, mỏng manh như một tín hiệu mơ hồ phả vào không gian cho đất trời thêm hương, thêm vị. Và tự bao giờ, thứ “mưa như rây bột” đã thành “đặc sản” của mùa xuân.

Mưa phùn! Đấy là thứ mưa không ầm ào trong chốc lát như mưa rào, không dai dẳng, rả rích như mưa dầm mà chỉ là làn mưa mỏng nhẹ, trông như hạt bụi, nhẹ như sương mai mà đằm dịu, vấn vương, neo chặt trong tâm hồn của những con người đa cảm, lãng mạn.

Mưa phùn từng đợt gieo vào lòng những kỷ niệm. Những điều đáng nhớ ấy cứ lặng lẽ theo tôi suốt cả quãng đời dài, có lúc khe khẽ, dịu dàng những cũng có khi da diết, nồng nàn. Tôi đi về phía ngày xưa cùng làn mưa phùn, gặp lại tuổi thơ đầu trần chân đất cùng lũ bạn chơi đùa mặc dấu mưa lành lạnh vương trên áo, đậu trên tóc, gương mặt đẫm nước. Cảm giác được hòa trong mưa, bình yên làm sao. Để rồi khi sống ở phố, giữa những ngôi nhà tầng san sát, nhìn mưa phùn giăng giăng ngoài ô cửa kính, tôi lại da diết nhớ về ngày tháng cũ khi chạm hờ kí ức ngọt ngào. Sau thời gian phải chịu đựng rét buốt bởi gió bấc và mưa dầm, tiết trời đã thay đổi, nắng non và mưa phùn đã đồng hành trong sứ mệnh nâng niu để từng nõn xanh, lộc biếc hân hoan thức giấc sau lớp vỏ sần sùi vết tích của thời gian.

Mưa phùn nhẹ nhàng khẽ gọi mùa xuân! Tôi đã yêu thiết tha cái thứ mưa thanh nhẹ, sẽ sàng giăng đầy kỉ niệm này. Cứ mỗi lần xuân đến, tiết trời se lạnh tôi lại nhớ đến nao lòng những cơn mưa phùn. Bởi đây chính là thời điểm tâm hồn được đánh thức, khơi gợi bởi vị mùa rõ rệt qua hương sắc của hoa, qua cái mùi ngai ngái, nồng nồng của đất. Vạn vật căng tràn sức sống, cựa mình thức giấc sau mùa đông dài. 

Bâng khuâng chợ Tết

Mỗi dịp xuân về, trong tiết trời giao mùa dịu ngọt, lòngngười bỗng thấy rộn ràng, nôn nao chuẩn bị đi chợ Tết. Phiên chợ ngày Tết, từ lâu đã là nơi lưu giữ những phong tục truyền thống, đặc trưng của làng xã, một phần không thể thiếu trong đời sống văn hóa, để rồi khi đi xa, những điều ngỡ bình thường, mộc mạc ấy luôn vọng về trong tâm thức. 

 Những ngày giáp Tết các phiên chợ đều trở nênđông đúc, nhộn nhịp. Đi giữa không gian ấy, cảm xúc của con người trở nên tươi mới, nhiều cung bậc bởi hương vị Tết, bởi sự vun đầy của những món hàng. Và trong không gian thân thuộc ấy, nhìn đâu, chạm đâucũng thấy kỷ niệm tràn về.

Náo nhiệt và tràn ngập không khí Tết nhất là những phiên chợ vào những ngày cuối tháng Chạp. Hầu như ai nấy đều chuẩn bị sẵn những món hàng từ chuồng trại, từruộng vườn để cho chợ quê ngày Tết thêm phong phú, đa dạng. Hàng hóa chợ Tết ở quê phần lớn là sản phẩm đặc trưng, mang đậm tính truyền thống của dân tộc như: dưa kiệu, lá dong, bánh chưng, bánh tét hay nhiều loại bánh mứt tự làm. Trông đẹp mắt và sang trọng nhất là gian hàng bày bán những giỏ quà xinh xắn đựng bánh mứt, rượu trà hay những bình hoa vải, hoa nhựa sặc sỡ, bắt mắt. Nhưng có lẽ, điều tạo nên linh hồn của một cái Tết cổ truyền thì không thể thiếu sự quyện hòa giữa mùi hương và sắc màu, nét riêng dễ nhận biết. Chính vì thế chợ quê ngày Tết có những gian hàng với mùi vị của hương trầm, với sắc màu của đèn, của thiếp vàng. Dạo ngang nơi ấy, bao người xa quê trở về dịp Tết đã đi trong cảm xúc ngập tràn.  

Đi chợ quê ngày Tết là đến với một không gian chanchứa niềm vui và kỉ niệm. Đó cũng là để trở về, về với kí ức, với những gì từng gắn bó. Đi để gặp lại, nghe lại những tiếng chào mời thân thiện, chân quê. Đi để nghe âm thanh của cuộc sống đời thường vang vọng. Chợ Tết dĩ nhiên là nơi trao đổi, mua bán nhưng cũng là nơi neo giữ hương vị của tuổi thơ, của ký ức quê nhà, của nét đẹp văn hóa trong mỗi con người, nhất là người xa quê.

Linh thiêng đêm giao thừa

Giao thừa là thời khắc thiêng liêng, thời điểmchuyển giao giữa năm cũ sang năm mới. Lúc này trời đất giao hòa, âm dương hợp quyện, vạn vật dường như trỗi dậy, bừng lên sức sống tươi mới và mãnh liệt nhất. Trong thời gian và không gian thật sự ý nghĩa của đêm giao thừa, người ta mong ước những khó khăn của năm cũ sẽ trôi đi như những cánh hoa tàn rơi rụng trong giá lạnh mùa đông và hân hoan chờ đợi khoảnh khắc trăm hoa đua nở của năm mới đang đến với tràn đầy ước mong và hy vọng

Thật vậy, được tận hưởng vẹn nguyên phút giây thiêng liêng ấy với cảm giác của sự trầm mặc, thanh tịnh trong bóng trầm hương quyện ngát, bảng lảng với tiếng chuông khuya vang vọng mà rưng rức, bồi hồi.

Boong … boong …Nhè nhàng, khoan thai tiếng chuông từ ngôi chùa lớn ngân lên. Tiếp theo sau là tia sáng hướng thiên của pháo hoa, sáng bừng không gian đêm trừ tịch.Đất trời náo nức, tâm hồn con người trở nên tĩnh tại, gần gũi, thân thương đến lạ kỳ. Một đêm giao thừa đầy ắp yêu thương, ấm cúng sẽ tiếp thêm động lực cho mỗi người sống và làm việc tốt hơn. Theo phong tục có từ lâu đời,thường khi giao thừa người ta đều sắm một mâm lễ để cúng ngoài trời ở khoảng sân trước nhà và để cúng trong nhà tại bàn thờ gia tiên vào thời điểm bắt đầu ngày mồng Một Tết. 

Đêm giao thừa là đêm thơm thảo nhất của con cháu đối với tiền nhân, dẫu chẳng phải là ngày giỗ chạp, chỉ là vọng nhớ, biết ơn, là mong được gần gũi thân tình với người đã khuất, biểu hiện của lòng yêu thương và niềm tôn kính. Đêm giao thừa thoang thoảng mùi trầm hương nhẹ bay, cái “mùi Tết”, mùi sum họp đoàn viên không lẫn vào đâu được! Ai đi xa không về kịp nhà đón giao thừa, chỉ cần thoảng trong làn gió mùi trầm hương thơm thoảng, nhẹ bay đã nặng nhớ, nặng thương, mùi trầm hương tuy nhẹ nhàng nhưng lắng sâu.

Giữa giờ khắc giao thừa, trong hương trầm bảng lảng, nhìn bao ánh mắt long lanh, chờ đợi, lòng người bỗng khơi sâu đến tận cùng cảm thức về sự linh thiêng đang ùavề mang tín hiệu của an lành và tin yêu. 

                                                                                   

Read Full Post »

.

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Bài thơ chỉ thêm vài nếp nhăn

Bạn đừng đắn đo xa lạ với một bức ảnh cũ

Mùa đông chẳng lưu trí nhớ

Chỉ phả sương mờ vào gương mặt của mùa xuân

.

Gì thì gì

Cũng là đông và xuân

Thời gian định vị trên con đường

Cũng lớn lên và già đi

Sợ rằng mình không đủ sống

(Sợ không đủ bởi vì mình ham sống quá)

Cây thường xuân thường mọc muộn

(Mỗi khi bế tắc chúng ta mới nghĩ về thường xuân)

Nó có hình dáng như thế nào nhỉ?

.

Chắc chắn nó chỉ có một chiếc lá

Bất chợt hình dung ra cây thường xuân

Cúc dại ngoài bờ mương vẫn nở

Cây cơm nguội tuổi thơ nứt trắng hạt li ti

(Đi ngoài đường gặp cây nào na ná trong ý nghĩ, nó là thường xuân)

.

Nó sẽ vui khắp mọi nẻo đường

Vì chúng ta luôn muốn thế.

Read Full Post »

Tản văn Sơn Trần

.

Tháng Chạp bồng bềnh trôi giữa tiết trời se lạnh cùngtừng cơn mưa phùn lất phất, mơn man. Nắng chưa đủ ấm vì không gian còn phủ đầy những áng sương. Mây một chiều ơ hờ giăng tím, cố tình gợi khơi trong tâm hồn người xa xứ sự nhớ nhung và hoài niệm chốn yên bình. Một năm trôi đi quá nhanh, mới khe khẽ chạm thu, lác đác lá vàng rơi, nay mùa đông cũng đã chùng chình rời đi như trong lời bài hát cũ… Tháng Chạp đã về khiến chúng ta ngỡngàng, đôi khi chưa kịp nghĩ lại những gì đã trải, để vững tin bước tiếp trên đường đời. Tạm quên đi những âu lo và nhiều dự định chưa thành, tháng Chạp về cùng những yêu thương…

Tôi đi về phía làng, bờ hoa dại ven mương và hương lúa vào kỳ ngậm đòng từ cánh đồng theo gió nhẹ len vào, ngọt đằm và mê mải. Con đường bao quanh làng sau nhiều năm vẫn vậy, nối làng với đồng, với sông, với chợ, dẫn tôi đi qua những kỉ niệm thuở thiếu thời. Tôi bỗng thấy mình bé dại giữa bao nhiêu sự đổi thay của quê nhà, nhưng lại không hề quên lãng những điều đã khắc khảm trong tim. 

Đây là dòng sông, trong đục hai mùa mưa nắng. Sông oằn mình, cuộn trôi vào mùa mưa lũ, sông thong thả, nhẹ nhàng soi ánh mặt trời mỗi độ hè sang. Sông chảy qua cuộc đời, bồi đắp buồn vui cho những phận người bé nhỏ… Sông là hình ảnh quen thuộc, hình hài được thiên nhiên tác tạo, phần nào biểu hiện cho vẻ đẹp của một vùng đất, để ai đó nếu xa quê, sông luôn chảy tràn trong kí ức…

Đây là cánh đồng, nơi cất giữ tuổi thơ và nuôi dưỡngkhát vọng cho bao thế hệ. Những đụn khói đốt đồng, những sợi rơm vàng vương vãi dọc đường đê, những cụm lúa rài, những mùa nước nổi… Bát cơm ngày giáp hạt, bước chân trâu qua vũng bùn mùa hạn… Tiếng bầy vịt kêu váng lên khi lùa về chuồng, tiếng côn trùng rỉ rả trong góc tối, bụi bờ… Đấy là vị quê, tiếng quê, dễ gì quên được…

Tháng Chạp đã về, cõng nỗi nhớ quê nhà khi cơn mưa bất ngờ đi ngang lúc hoàng hôn. Tôi giật mình, ngước nhìn con đường vừa qua, con đường rợp xanh bóng lá. Để uớt mình trong cơn mưa lạnh, trầm tư điều vừa thoáng nghĩ… Hình như đất trời tháng Chạp có vẻ nồng nàn, quyến dụ hơn. Có điều gì đó tươi mới trong từng hạt mưa rơi nghiêng xuống tóc, len qua vai và đầm đìa lưng áo. Tôi nhìn ngắm vòm cây, lúc này bóng tối đang dần xâm chiếm, lá xạc xào và gió đung đưa. Tôi đi trong mê mải, để kiếm tìm, đúng hơn là để tận hưởng chút hương mùa xuân đang giấu mình trong đợt mưa bất chợt. Tôi đang đi tìm chút kỉ niệm xa xưa?  Sự đồng thoại của hiện tại và quá khứ, của yêu thương và giãi bày vừa cất lên. Cơn mưa ngọt mềm, khe khẽ chạm vào kí ức, bật tung nỗi niềm đã đưa tôi về một miền xưa đầy nhung nhớ, đấy là miền yêu thương của những tháng năm dẫu đã xa nhưng chưa hề vơi cũ. 

Một chiếc lá vàng sấp ngửa, rồi nằm lặng lẽ dưới chân, chùm hoa bên rào ướt mưa rũ mềm dưới ngọn đèn đường hắt bóng. Hoa nở báo xuân về, những bông hoa khiêm nhường tô điểm cho sắc mùa thêm đầy sức sống…Tôi lắng lòng suy nghiệm về đời hoa như cuộc đời mỗi con người, không thể nào thoát ra khỏi quy luật của tạo hóa. Nhưng khi tháng Chạp về, kết thúc một năm, để rồi bắt đầu những tháng ngày nối tiếp đầy mong đợi, cuộc đời con người sẽ đón nhận nhiều niềm vui, và hoa lá cũng đưa mình vào dòng chảy bất tận của thời gian để sinh sôi và dâng hiến.

Hình như mỗi khi tháng Chạp về, cái thời khắc đáng nhớ ấy, luôn đem đến cho con người những suy tư, trảinghiệm. Dải sương trắng mơ hồ, những chiều gió bấc phai dần trong tiết trời se lạnh khiến lòng người chậm lại trong nghĩ suy và nhìn nhận… 

Tôi đã thực sự trở về quê sau nhiều năm ở phố, gom nhặt cho riêng mình những hồi ức đẹp khi tháng Chạp vừa chạm bước. Tôi thấy mình nương theo những tháng ngàyđã cũ thật bình yên để hòa vào những nhớ thương thuở nào trong một buổi ban mai tinh khiết. Tôi nhủ lòng, nghĩ về ai đấy, dù đã xa quê hay còn gắn bó đời mình trên đồng đất quê nhà thì những đẩy xô hiển nhiên của cuộc đời hay sự trôi chảy vô tình của thời gian cũng không thể làm con người lãng quên những niềm thương đã từng  có được. Con người ta có yêu thương thì mới trưởng thành và bao dung, con người ta biết quý trọng những thời khắc trôi qua mới ghi khắc những gì giá trị để cuộc đời thêm ý nghĩa. Và tôi chợt nghiệm ra rằng, tháng Chạp là khoảng thời gian đẹp nhất để chúng ta níu giữ và trân quý từng bước chuyển mình của đất trời để mùa xuân đi qua không lặng thầm và vô ích.

                                                                                      Sơn Trần

Read Full Post »

Nguyễn Kim Huy

.

Rơi nhè nhẹ và dịu dàng trong gió

                    Những giọt mưa xuân tinh khôi

                    Lất phất rơi xuống bờ vai em

                    Ấy là lúc em khẽ giật mình

                    Ngước lên thảng thốt bắt gặp cái nhìn của anh.

.

                    Bầu trời loãng ra như muốn bày tỏ mình

                    Ngôi sao mọc muộn chừng có điều thắc thỏm

                    Lẻ loi giữa mênh mang bình minh

                    Những giọt mưa xuân bắt đầu rơi, rơi…

.

Rơi thật chậm và buồn

                    Mỗi ngày đi qua

                    Tuổi trẻ đi qua

                    Chậm và buồn

.

Phía bên kia đường em lặng lẽ bước chân đi

                    Nụ cười gầy guộc

                    Giấu kín trong trái tim thiếu nữ một thuở nồng nàn

.

Ngày ta đi bên nhau dưới mưa xuân

                    Em đưa bàn tay cho anh nắm

                    Khi những giọt mưa xuân bắt đầu rơi, rơi…

.

                    Bầu trời loãng ra, câu chuyện anh và em khép lại

                    Những giọt mưa xuân rơi mãi đến bây giờ…

Read Full Post »

Nguyễn Ngọc Hưng

.

Rét cuối đông như cứa vào da thịt

Ba lớp mền vẫn thon thót ngực run

Ôi trời đất trụi trần cây cỏ khóc

Đã không thương còn thổi bấc phun phùn.

.

Phùn dọc bấc ngang gác lầu cũng lạnh

Huống gì rạ rơm chiếc tổ treo cành

Con khô mỏ chờ mẹ bay ướt cánh

Buốt lưng ngày chiu chíp chíp chiu xanh.

.

Chíp bổng chiu trầm bụng sôi dạ réo

Ôm vỉa hè nguôi đói lạnh không em

Mùi thịt nướng bánh xèo thơm dậy mũi

Hít gió khan khan có đỡ khát thèm?

.

Thèm ngược khát xuôi không ngoài bếp lửa

Bên mẹ cha giòn rụm trẻ thơ cười

Lục sục bánh chưng reo nồi tỏa khói

Nheo mắt vàng mai héo bỗng xòe tươi…

.

Đôi héo ba tươi năm mười hối hả

Muôn ngả người trực chỉ một bến quê

Rét cuối đông dần lui theo hơi ấm

Những bàn tay nâng đỡ bước xuân về!

Read Full Post »

Mộc Miên 

Anh có hẹn không với tháng mười hai

Sài Gòn vào đông ấp lên mấy ngón

Băng qua ngày với dăm điều tản mạn

Em viết gì, cũng se hết bàn tay

.

Anh có hẹn không những sớm chim bay

Ngày quanh co em, sổ hàng, kế toán

Bận bịu lợi, danh, nỗi mình gió chướng

Phía bên kia cũng hun hút dấu người

.

Pha một tách trà, buồn phất lên môi

Những ngày Sài Gòn đổi chiều cơn bấc

Mưa ở bên kia tin đài bão lụt

Em thảng thốt mùa, phía ấy đau thương

.

Anh có hẹn không, mười hai của em

Bàn tay ngập ngừng mân mê tin nhắn

Lướt qua ti vi bao người vạn phận

Em nhỏ bé em chẳng biết nói gì

.

Anh có hẹn không, mưa gió nhiều khi

Sài Gòn xôn xao, cõi mình nổi sóng

Ngày cứ chênh chao dăm điều tản mạn

Em viết gì, cũng phảng phất như anh

Read Full Post »

Bài thơ

Ngô Đình Hải

.

anh gõ lên máy vi tính

tên một con đường

máy hiện một hàng dài…dấu chấm than!

.

anh gõ tên một người con gái không thể quên

màn hình mờ mịt như cơn mưa phùn trước mặt

.

anh gõ chữ sân trường và lớp học

màn hình đang trắng chợt tối đen

.

anh gõ hỏi google từ chiến tranh

màn hình chói chang cái nắng tháng tư còn lại

.

anh gõ tìm bạn bè, kỷ niệm

máy suy nghĩ hồi lâu rồi hiện hai chữ: đồ điên!

.

anh tắt máy

mở lại cuốn tập nháp học trò

bài thơ vừa gõ trên máy giờ trong đó

có tất cả mọi thứ đã tìm

trừ…tên người viết!

NĐH

Read Full Post »

Ta mừng tuổi nhau

Nguyễn Thái Dương

Ca khúc Ta mừng tuổi nhau nhạc: Nguyễn Ngọc Thiện thơ: Nguyễn Thái Dương

Cây thắp vào đêm

Những nhành lộc nõn

Anh thắp vào em

Một đôi mắt ngóng

.

Cho trời xanh lên

Trong đêm trừ tịch

Cho tim rộn thêm

Trước giờ xuân đến

.

Đường khuya hành hương

Dòng người huyên náo

Thầm hẹn hò nhau

Hai người ngoại đạo

.

Em khấn điều gì

Cho đêm đứng lại

Anh nguyện điều chi

Mà đêm sâu vậy?

.

Cây mừng tuổi đêm

Bằng chùm lộc nõn;

Bằng đôi môi mọng

Ta mừng tuổi nhau…

NGUYỄN THÁI DƯƠNG

Read Full Post »

Xin để nguyên như thế

Mai Văn Hoan.

.

Xin để nguyên, xin để nguyên như thế!

Đừng đụng vào chiếc lá sẽ rơi

Xin để nguyên, xin để nguyên như thế!

Đừng chạm vào ảo ảnh sẽ tan thôi.

Minh họa: H.T

Xin để nguyên căn phòng em từng ở

Mưa đầu mùa buồn lắm phải không em?

Có điều chi làm em trăn trở

Hình như em cố giấu nỗi niềm riêng?

Xin để nguyên những đền đài, lăng tẩm

Bậc đá này em đã bước lên?

.

Tôi chạm vào như vẫn còn hơi ấm

Như vẫn còn hơi ấm dấu chân em.

Xin để nguyên những buổi chiều vắng vẻ

Phút bâng khuâng em từng đứng nơi này

Cồn Hến thả làn khói mờ, lặng lẽ

Cơn gió lùa, khóm trúc khẽ khàng lay.

.

Xin để nguyên, xin để nguyên tất cả

Xin để nguyên như thế đến nghìn năm

Thiên Mụ ơi, hãy tạc vào bia đá

Có một lần nàng đã đến đây thăm!

Read Full Post »

Older Posts »