Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Trịnh Sơn

.

tôi muốn viết gì đó lên ánh nhìn em đẫm nát
buổi chiều trối chết trong dấu chân đám đông
em cứ níu lại
níu lại
không cho buổi chiều chết
trên làn da gà rán
– where r u from?
– the same of buổi chiều

buổi chiều vietnam buổi chiều philippines buổi chiều lem bờ biển
những đứa bé tìm tương lai trên cát
chỉ 1 làn sóng biếc
chúng ta thành kẻ tỵ nạn
phập phồng trong buổi chiều cách nửa vòng trái đất
– who do u want to be?
– dreamers is not not dreamers…

ai cố thức để đếm giấc mơ
ai không cho ai quyền gõ cửa
ai không muốn ai bình yên giấc ngủ
ai không từng tỵ nạn dưới đôi cánh nào đó
ánh nhìn em vỡ thành triệu dấu vân tay
mỗi cánh tay là 1 đám mây
đuổi buổi chiều về phía bên kia bán cầu
– only one way 4 us 2 go, now do u know?
– did u know,
hy vọng căng đến mấy cũng sẽ bẹp dí
dưới bàn tay chứa quá nhiều suy nghĩ

đám đông rồi sẽ biết
hope or unhope
law or love
đám đông rồi sẽ mệt
anything will come back hoàng hôn
chúng ta cần 1 cách trở lại khác
như buổi chiều cần 1 tên gọi khác

buổi chiều không bao giờ chết
cứ hấp hối từ em sang tôi
nắng vẫn chào đời
trên làn da gà rán

ts.

Read Full Post »

Bỏ lại nơi đó

Trần Hương Giang

.

Đừng hỏi em đã quên tiếng đàn chưa

Hình như vẫn ngân nga bên thềm xưa

Ánh mắt vẫn tràn lung linh nắng

Khi anh nhìn em ôi bâng khuâng

Ai biết thời gian cứ ngừng trôi

Để cho tiếng vọng cứ lưng trời

Ngập ngừng cuống quít bên song cửa

Âm vọng mơ hồ giấc mơ thôi

Đừng hỏi mây trời sao cứ trôi

Còn nghe văng vẳng giữa dòng đời

Âm thanh ngày cũ tràn thương nhớ

Chẳng chịu rời đi, chẳng xa vời

Dẫu gót chân mòn đau gót xưa

Trái tim có đổi khác thay màu

Qua những thăng trầm dốc sỏi đá

Chiếc lá xanh vẫn chưa phai màu

Dẫu cạn kiệt rồi, tình đã cũ

Tháng ngày rời rã với hư hao

Tiếng đàn xưa vẫn còn rộn rã

Trong vùng kỷ niệm chẳng phôi pha…

Trần Hương Giang

Read Full Post »

Dị bản

Nguyễn Miên Thảo

.

ta nhuận sắc tình em thành dị bản
ngày tàn đông gió thổi rụng trăng rằm
em điên đảo một thời con gái
cuộc tình nào hái mộng đến trăm năm
.
ta điên loạn đắm chìm trong mộng ả
níu một phận đời không có thật đi chơi
hẹn em một ngày bên thành quách cũ
ta dìu nhau đi cuối đất cùng trời
.
rồi có ngày em lại ra đi
ta vẫn yêu em như ngày đầu gặp gỡ
trời sinh ta ra kẻ si tình mê muội
một nụ cười, tay nắm – đã nghìn sau

ta lặng lẽ đi lần về huyệt mộ
tiếng em cười kiêu bạc mấy nghìn đau
tiếng hát em hóa thành sương khói
trong tim ta em hóa nhiệm mầu.

Read Full Post »

Mai Văn Hoan

.

Vết thương cố giấu vào tim

Nửa đêm thức giấc chỉ mình biết thôi

“Nước non ngàn dặm”… chàng ơi!

Ai làm cho thiếp chịu lời thị phi?

.

Cái ngày chàng bỏ thiếp đi

Đất trời “tử biệt, sinh li” não nùng…

Tháp Chàm khóc đấng anh hùng

Hiên ngang khí phách, lẫy lừng một phương!

.

Bị đưa về lại cố hương

Mà lòng trăm nhớ, ngàn thương quê người

Đứa con vừa mới chào đời

Mất cha, lìa mẹ khản hơi khóc gào…

.

Lánh xa cái chốn ba đào

Nỗi đau biết đến khi nào nguôi ngoai?

Gửi thân vào chốn Phật đài

Sớm trưa chay tịnh, kinh bài ngày đêm.

.

Mặc cho trăng đợi trước thềm

Mặc cho gió thổi ngoài hiên thầm thì

Thời gian lặng lẽ trôi đi

“Lửa lòng đã tắt” còn gì nữa đâu!

.

Tuyết sương nhuộm trắng mái đầu

A di đà Phật! Nguyện cầu chúng sinh…

(more…)

Read Full Post »

Đinh Lê Vũ

.

Chỉ cần chúng ta còn đứng bên cạnh nhau

Còn nắm tay nhau

Còn nhìn thấy ánh mặt trời rực rỡ ngoài kia

Thì cuộc đời nhẹ tênh

Những muộn phiền trôi đi hết.

Chỉ cần chúng ta còn đứng bên cạnh nhau

Nhìn vào mắt nhau

Thì mây trên cao vẫn là mây trắng

Thì nắng ngoài kia vẫn cứ nắng vàng

Thì em bên đời vẫn mãi có anh.

Chỉ cần chúng ta còn đứng bên cạnh nhau

Còn nhìn thấy nhau

Những cơn gió mùa đông buốt lạnh sẽ không

còn nữa

Tàn tro của tháng ngày khốn khó xưa

sẽ không còn nữa

Mùa xuân tinh khôi quay về ghé qua ô cửa

Gọi mời.

Chỉ cần chúng ta còn đứng bên cạnh nhau

Còn yêu thương nhau…

Read Full Post »

Cũng may là còn

Phạm Đươmg

.

Cũng may là còn sông Hương

để anh biết đường trở lại

những con bò bình yên gặm cỏ

chỉ lối anh về

..

những trái bí trái bầu

lớn lên lớn xuống

để anh còn một góc quê hương mà buồn

xạc xào vườn chuối ngày gió đông

không ồn ào chốn com lê cà vạt

gốc mai già trăm tuổi

để anh cúi đầu mỗi độ vàng bông

mà không thấy xấu hổ…

.

cũng may là còn sông Hương

để anh nhớ đường về

ngô đồng thẫm xanh chim phượng

à ơi chuột chạy cùng sào

ta đâu là con chuột

lũ lụt đẩy ta xa bụi trúc bụi tre

vẫn nén câu thơ ứ đầy trong ngực

muốn thét một tiếng cho vỡ giọng để còn

được thở

.

cũng may là còn sông Hương

làm chiếc lông ngỗng

cũng may là còn có thơ

để anh tát cạn vui buồn trần thế

trong mơ gặp một con bò

bình yên gặm cỏ…

Read Full Post »

Trần Thiên Thị

.

ngày có tới ba mùa

xuân đã trọng

sớm mai nói chuyện với gió bấc

bằng tiếng ho trong cổ họng

buổi trưa nưng nức nắng

còn một buổi chiều

chưa biết mưa gió gì đây

.

năm còn mới

việc vàng chưa phải vội

làng vừa u ầm tế xuân

rồi lại sắp thanh minh

gán cho gió mưa nỗi muộn phiền của mình

nên những ngày mới chần chừ

đến với nỗi lo bị ức hiếp

.

mộ còn thơm mùi nhang mới

dủ dẽ nở

những nụ cuối cùng

tháng ba

như một lằn đạn

cày lên từ tấm bia của thế kỷ trước

bây giờ còn mùi thuốc súng

.

cô gái bước ra

từ xóm nhà

sau nghĩa trang Tân Hạnh

quần jeans

áo dây

gởi lại cho oan hồn uổng tử

và những chú bò hiền

một mùi khuynh diệp rất thơm

vẫy tay chào

những vạt ruộng cuối cùng

Trần thiên thị

Read Full Post »

Phạm Văn Phương

.

Mấy chục năm trôi, tôi về Quảng trị

Gặp lại em qua khuôn mặt bạn bè

Chiều Thạch Hãn

       Mưa lên Thành Cổ

Đêm thanh bình ướt một nhánh sông quê

.

Ôi gió cát,sim mua gần gũi

Thật rồi ư, tôi đã chạm Đông Hà

Thương nhớ ạ, giá mà em biết được

Tôi một mình nơi quán trọ đêm qua

.

Tôi lặng lẽ cùng Quán Ngang, Dốc Miếu

Em vể đâu?-Sông nhỏ bên đời…

Hoa Phượng thắp một niềm tiễn biệt

                     trong ngày không vơi

.

Thương nhớ ạ, chỉ mỗi mình em biết

Ngày hồn nhiên-hoa bướm hát bên đồi

Ngày trong vắt-trái đầu mùa dịu ngọt

Mà hương đằm còn đọng trên môi

.

Đông Hà nắng

Đông Hà mưa bất chợt

Em xa xôi mấy chục năm rồi

Tôi gặp lại trong ngày tóc trắng

       Một Đông Hà riêng tôi!

Read Full Post »

Giao cảm

Lệ Thu

.

Hình như có anh về trong bướm trắng

Bay quanh em đôi cánh chớp nhẹ nhàng

Hình như có anh về trong gió ấm

Thoảng vai em như thể cánh tay choàng

Mắt trong suốt anh về tia nắng sáng

vờn yêu thương trên lọn tóc phai màu

Xin anh cứ trở về như thuở trước

Lửa yêu thương còn ủ tận đáy lòng

Miễn đúng là anh, trong hình tướng nào cũng được

Chỉ xin đừng hiện thành người – hư – thực… khiến em đau!

Vì sao ư ? Hẳn là anh cũng biết

Em muốn thiêng liêng giao cảm một linh hồn

Chẳng thực thể nào có thể thay anh được

Kỷ niệm huy hoàng dịu ngọt, Em – Anh

Ta không muốn lời thị phi vấy bẩn

câu chuyện tình Bỉ ngạn* mấy ngàn năm

Vì tình yêu muôn đời vẫn uy nghiêm huyền nhiệm

Khác ngoài kia tính dục thích buông tuồng

Dẫu vẫn biết tạo hoá là sinh nở

Nhưng tình yêu còn mãi chỉ trong hồn!

3.3.2023

Lệ Thu

——–

* Bỉ ngạn: Tên một loài hoa đỏ mọc trên vách đá từ vệt máu của chàng trai đã quên mình cố hái được bông hoa đẹp tặng người yêu. Hoa ấy, theo truyền thuyết, ngàn năm mới nở một lần!

Read Full Post »

Không đề

Vũ Đình Huy

.

Sài gòn bây giờ chật chội

Không còn chỗ anh thất tình

Anh vẫn ngày ngày lê lết

Cõng nỗi buồn và làm thinh

.

Sài gòn bây giờ heo hút

Anh đi không thấy mặt người

Ơn em vẫn còn đâu đó

Thắp cho anh chút mặt trời

.

Lòng anh bây giờ cố quận

Đi về nhưng quá tha phương

Có đôi khi anh tự hỏi

Là em hay tại con đường

.

Trái đất vẫn quay – anh biết

Và anh chỉ có một đời

Nên anh chẳng thèm nuối tiếc

Nhưng mà buồn quá em ơi .

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »