Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Đêm qua say khướt ngồi nghe phố

Mộc Miên

.

Đêm qua say khướt ngồi nghe phố

Trong tiếng lao xao, tưởng tiếng người

Hình như ta mới vừa rơi mất

Một dấu hôn buồn đăng đắng môi

.

Đêm qua say khướt phơi lòng nhớ

Giữa cuộc nhân gian chẳng thể bày

Tôi ném thời gian qua vũng lấp

Trên chuyến tàu khuya, chuyến lẻ đôi

.

Còn lại gì đâu trên ngón tay

Nâng ly chạm với phố khuya này

Hình như đi lạc còn chưa biết

Phố lạ bao giờ ai nhắc tôi

.

Còn lại gì đâu, sao khuya rơi

Rụng giữa nhân gian, một cõi người

Tôi tìm lời nguyện sao chưa thấy

Chỉ thấy mộ bia giữa mắt đời…!

Read Full Post »

Đinh Thị Thu Vân

tôi chẳng muốn trôi đâu, phía sông xa mờ mịt quá

làm sao mà quay lại một ngày đau

đừng đẩy đưa thêm – nhỡ rồi bạc lòng nhau

nhỡ phai mất mong manh, nhỡ nhạt nhòa sương khói

.

đừng đưa đẩy tôi về một phía nào lốc xoáy

đừng sóng tràn đừng gió ngã mưa nghiêng

tôi chẳng muốn trôi đâu – nhỡ mai thuyền lạc bến

muôn nẻo đời xa khuất dấu chân quen

.

muôn nẻo đời, có thể, một ngày quên

lòng tôi chẳng vẹn gìn, tim ráo lạnh

anh có thể, biết đâu, hồn úa quạnh

một hôm nào đáy mắt quá chông chênh

.

trời đang xanh, mình đang rất thương mình

đừng giông gió, thôi đừng xô giạt nữa

nếu như thế, nếu như thế, tôi thà tan, thà xóa

thà hư vô thà chết để đừng trôi

.

hãy dừng lại đời tôi ngay khoảnh khắc đắm say người

đừng trôi nữa, sông xa mờ mịt quá

đừng trôi nữa tình yêu mang phận cỏ

mang phận buồm không gió để ra khơi

.

nếu rủ lòng thương, xin thượng đế bớt xa xôi

hãy nghiêng xuống, hãy dừng lại đời tôi, thôi đừng tan vỡ nữa.

Read Full Post »

Nguyễn Thị Liên Tâm

.

Mùa Thu dài như hơi thở của

những người đàn bà gánh nước giếng làng

Tiếng gàu khua chạm vào tầng gạch cũ

Ký ức trỗi về vông vang

.

Mắt ai chạm vào mắt ai

Con sẻ nhỏ hót lời ran ríu

Thật xa những ngày tháng cũ

Cỏ dại xanh ngăn ngắt bên đường

.

Chiếc gàu từng múc ánh trăng suông

Chiếc gàu đong tầng tầng ký ức

Anh bỏ em đi mất

Chiếc gàu lạc lỏng giữa miền trăng

.

Giếng làng năm xưa như trái chín sắp lìa cành

Không ai mang gàu kéo nước

Chỉ có bờ rêu xanh thật xanh!

Đợi những người đàn bà tóc đã già như cỏ xước!

Read Full Post »

Chín rơi

Mộc Miên

.

Chín rơi

Nắng đỏ cây già

Bàn chân lỡ bước

Mây xa phố gần

.

Ly rượu cũ

Thấm môi trần

Thuốc thơm nửa điếu

Buồn lưng nửa bầu

Không ai

.

Chia nửa chén sầu

Không ai

Ghế ố bạc màu cũng xưa

.

Ly rượu cũ

Suốt đời thừa

Thấm môi

Ướt dấu hôn vừa mới phai

Read Full Post »

Haiku mùa hè

Nguyễn Hoàng Anh Thư 

.

Trời nghiêng bên trái

bầy cò bay lặng lẽ

trên cánh đồng cỏ mọc xanh

.

Không gian vừa sạch

một tiếng chó sủa

mà rơi rơi tường vách

.

Trên mái đình làng

con chim làm tổ mới

bằng rơm mùa hè

.

Giếng nước nhà ngoại

ai vừa cúi rửa mặt

sương tràn như xưa

.

Gió mùa hè chạm vào

một cánh chuồn chuồn đậu

trên đỉnh chiêm bao

.

Mỗi sáng chuông ngân

con dế trong bếp nhỏ

ngừng hát một lần

.

Mùa hè mở ngỏ

tôi thấy mây cúi đầu

lạy hoa sứ nở

.

Chuông chùa xa xôi

vang qua dãy núi

chạm vào vành nôi

.

Dưới gốc măng cụt

con sóc chôn một hạt mùa hè

ở nhà

.

n.h.a.t

Read Full Post »

Phạm thị Bích Quyên  

          Tôi là người mê áo dài từ thời còn đi học nên khi nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên gửi cho xem bản nhạc tôi đã đọc ngay. Và thật bất ngờ.

          Bất ngờ vì người đã tạo cảm xúc để nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên cảm tác thành nhạc phẩm “áo dài ơi”  là chị Elena,  một nhà văn người  Ý!

           Thế là tôi liền tìm đọc bài viết Áo Dài Việt Nam & Tà Áo Lụa Bay Trên Đất Ý nhà văn Elena Pucillo Truong (thực ra là một bài trả lời phỏng vấn của  báo song ngữ Ngày mới Sài Gòn) và được đăng lại trên trang A2A.net[1]. Các nhận xét của chị thật tinh tế, làm nổi bật những nét độc đáo của chiếc áo dài Việt Nam:

  • “Áo dài là trang phục truyền thống của Việt Nam. Từ chiếc áo dài trắng của các cô gái trẻ đi học – sự chuyển tiếp từ thời thơ ấu sang tuổi thiếu niên, cho đến chiếc áo dài màu đỏ trong các lễ cưới – đánh dấu sự khởi đầu của một gia đình.” .
  • “Trong các buổi lễ quan trọng hay tham dự một bữa tiệc, khi trên người có mặc áo dài, người phụ nữ nào cũng cảm thấy mình như một “bà hoàng”  Và chỉ cần một cơn gió là 2 tà áo múa may như trình diễn vũ khúc của ánh sáng với các tia phản chiếu.”
  • “Thoạt nhìn, trông Áo dài cũng tương tự như trang phục của các đất nước Á châu khác; thế nhưng, khi người mặc áo chuyển động, hai tà áo sẽ bay làm bước đi của người phụ nữ thanh thoát và uyển chuyển. đây là một trong những nét rất độc đáo của Áo dài Việt Nam.”

Ngạc nhiên pha lẫn chút tò mò, tôi còn tìm các bài viết khác và đọc được bài “Tà Áo Lụa Giữa  Những Cánh Sen[2]  mà chị Elena đã viết từ 13 năm trước (2012) :

  • Tôi cũng có chiếc áo dài đầu tiên của mình khi về Việt Nam lần đầu để tổ chức đám cưới vào năm 1985… Đó là kiểu áo, dù chỉ có một màu hay được thêu những hoa văn  tuyệt đẹp hay không, nó vẫn luôn lịch sự và quyến rũ.

            Biết chị đã theo chồng về sống ở Sài Gòn từ nhiều năm nay,  và trong các sinh hoạt văn hóa dù ở Việt Nam hay ở ra mắt sách ở Ý, chị đều mặc áo dài… tôi lại càng quý mến.

                                                *

     Tà áo dài bay trong gió luôn là niềm cảm hứng dạt dào cho người  nghệ sĩ nên tôi hiểu là nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên đã đồng cảm với bài viết của chị Elena nên đã cảm tác nhạc phẩm “áo dài ơi”.

          Có thể nói lời ca, giai điệu bài hát đẹp như một bức tranh hay một khúc phim ngắn nhìn qua lớp sương mờ. Lời nhạc dịu dàng, bay bướm mà khi ngân nga tôi như thấy tà áo đang lất phất bay trong “màu xanh đồng lúa”, “giữa phố phù hoa” hay lan ra “khắp miền thế giới..” còn “Em mân mê chiếc áo nàng dâu”… tạo  trong lòng tôi một chút bâng khuâng, một nỗi nhớ thương ngơ ngác, có pha chút ngậm ngùi về thời gian và sắc đẹp, hồi tưởng đến phút giây chia tay cái tuổi vô tư để hướng về cuộc đời mới.

          Toàn bộ ca từ như hòa quyện nhịp nhàng trong một giai điệu du dương, êm ái…!

      Sống trong một thành phố xô bồ, người người đông đúc ai cũng ăn mặc gọn, bước đi nhanh như chạy… một bài hát viết về chiếc áo dài thanh thoát với nhịp điệu chậm rãi thật là ý nghĩa và gây cho lòng tôi tràn đầy cảm xúc.

Chính vì thế, dù mình không phải là ca sĩ tôi vẫn muốn hát lên ca khúc này. Hát để mình nghe, để chia sẻ tình cảm với hai tác giả, nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên và nhà văn Elena Pucillo Truong và cũng để  bày tỏ tình yêu áo dài của mình.

 Tôi mạnh dạn xin phép nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên để hát, tuy trong lòng vẫn còn chút đắn đo, chỉ sợ mình thể hiện không đạt, “làm hư” ca khúc của tác giả.

Nhưng, thật bất ngờ! Sau khi dè dặt đưa lên FB liền có nhiều người nghe và bình luận khích lệ. Chắc chắn là nhờ giai điệu dễ thấm vào lòng người. Vả lại, bạn bè, người quen, ai là người Việt mà không mê áo dài?

Sự hài hoà của âm nhạc và hình ảnh minh họa trên video thanh thoát, có một thiếu nữ mặc áo dài e ấp như cũng phụ họa để tăng thêm sức quyến rũ…  tạo thêm cảm xúc cho người nghe. Vì có ai trong chúng ta mà không từng ngắm, từng mơ, từng nhớ một dáng áo dài, và có lẽ bài hát còn giúp chúng ta thấy cần khám phá thêm những nét mới… để  càng yêu thương chiếc áo dài.

 Vì áo dài đâu chỉ là trang phục mà còn là nét đẹp Việt Nam!

 Tôi rất vui khi có người đã bình luận là Bích Quyên trình bày duyên dáng, tiếng hát dịu dàng đằm thắm và gợi nhiều cảm xúc.

            Mới sau 3 ngày đã có hơn 2000 lượt nghe, nhiều đợt chia sẻ lại trên FB  và trên trang web chuyên về âm nhạc “Hợp Âm việt[3] cũng đã đăng lại.
           Tôi thật sự hạnh phúc và rất cảm ơn bạn bè và khán thính giả quý mến. Nhưng trước hết tôi xin cảm ơn nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên đã cảm tác một nhạc phẩm giá trị để tạo cho người nghe những cảm xúc thú vị.

     Trước nay đã có nhiều ca khúc rất hay về áo dài đã ra đời và tôi đã từng nghe … nhưng có lẽ bài hát này của nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên đã tạo cho tôi nhiều cảm xúc nhất.

PS:  Khi vừa viết xong đoản văn này, tôi tình cờ bắt gặp một trang viết trên FB của hội quán các bà mẹ[4] có một  trạng thái ngắn và có nhiều hình ảnh để nói về các sinh hoạt văn học của nhà văn Elena Pucillo Truong trên đất Ý: Hiếm có người thương Việt Nam đến vậy.Học tiếng Việt- Nói tiếng Việt- Mặc áo dài Việt- Đội nón lá Việt. Hẹn gặp nhau vào Ngày Quốc tế Tiếng Mẹ Đẻ: Tôi yêu tiếng nước tôi trong buổi giao lưu với chị Elena nhé!”

  Lòng tôi dâng lên một niềm thương mến. Xin cảm ơn chị Elena  và cảm ơn tình yêu cho quê hương thứ hai mà chị đã chọn sống.

Sài gòn tháng 4.2025

                                                                  Phạm Thị Bích Quyên

Nghe hát:    https://www.youtube.com/watch?v=PHPPpRb_Yn4

Nguồn:

   và    https://www.youtube.com/shorts/Kj4f8_sq2LY

https://www.youtube.com/watch?v=zoysRn8Re-M  Karaoke Tone nữ https://www.youtube.com/watch?v=QxvxKs3xcoU   Karaoke Tone nam

#aodaioi    #aodaioinguyenphuyen    #aodaioibichquyen    #aodaioiElena


[1]https://art2all.net/tho/truongvandan/elena_TaAoLuaBayTrenDatY.html?fbclid=IwZXh0bgNhZW0CMTAAAR7y2fEi_jWKlV4AF_wadBYmpxE6YT0PUeve3g7q2l1ptUpieO_CJDKZiASHdg_aem_5XEbE4c_cuU52zexUxqrQw  

[2] http://khoavanhoc-ngonngu.edu.vn/home/index.php?option=com_content&view=article&id=4013%3Ata-ao-la-gia-nhng-canh-sen&catid=45%3Asangtac&Itemid=101&lang=vi&fbclid=IwZXh0bgNhZW0CMTAAAR6pbJZTH2VGdwXhvNi7rRglTI_GFxCRO15H-Cn-8g62-d1Z33VFKaprlsWXyg_aem_6iFPUK74BD0tFxSBXgGqGA

[3]https://hopamviet.vn/chord/song/ao-dai-oi/W8IUBWAW.html?fbclid=IwZXh0bgNhZW0CMTEAAR6gqj-jt-qusSXi39op0PoZqRvmvHjmntvtxkxuYrrpUEnYFnJfoFptztm3wg_aem_XaGbjpFxeYuj25N1EpyewQ

[4] https://www.facebook.com/story.php?story_fbid=945816401066043&id=100069130760424&rdid=MvTYZXQAnRj68Bfz#

Read Full Post »

Ghi chép đầu hạ 175

.Lê Anh Hoài

trong một thế giới thuần túy giao dịch

những khẩu phần cảm xúc đông lạnh

những tin tức có thể làm thối não

những miệng cười đầu độc từ điểm chốt thần kinh

,

đi ra chỗ nào đi vào chỗ ấy

phượng hoàng ba cánh bay ra từ trong căn phòng cũ nát

.

ngoảnh đi ngoảnh lại một năm

ngoảnh đi ngoảnh lại một đời

trái đất vẫn quay những vòng quanh mặt trời

thiên hà của chúng ta

tiếp tục gửi tín hiệu vào vũ trụ

.

vũ trụ lặng im

chỉ giống tự si luôn tưởng thưởng mình vĩ đại

.

khấn anh tôi một dân thường

viên đạn lạc giữa ngày loạn lạc

tưởng thắng thua hết từ ngày anh đi mất

như một cách hiến tế cho chiến tranh

nhưng hòa bình

vẫn

còn

xa

.

có những người nghĩ họ có tất cả

mà không cần thương xót – trắc ẩn – bao dung

.

trong một cơn thủy triều óng ánh thủy ngân

những chuyển động bất thường trở thành thường lệ

những bất an trở thành món chính trong bữa tiệc chào đón tương lai

.

rồi cũng tàn ngày hân hoan rừng rực đỏ

trở lại ngày lo lắng tre xanh.

.

ta làm chủ

em làm trụ

con đường

cương đòn

kịch tính

kích tình

.

em đẹp như một bài bình giảng

do trí tuệ nhân tạo làm ra

l.a.h 13.4-2.5.2025 hanoi

Read Full Post »

.Bùi Thanh Tuấn

Hôm nay là sinh nhật

Mọi người chúc tụng nhiều

Hỏi tôi bao nhiêu tuổi

bao nhiêu người yêu?

.

Tôi làm sao nhớ hết

Có nhớ cũng giả vờ

Làm như là không biết

Vì tôi là… nhà thơ 🙂

.

Trong ái tình thứ nhất

Mẹ – người yêu đầu đời

Với tôi là thánh nữ

Đã về cõi xa xôi…

.

Từ đó tôi tập lớn

Yêu con gái người ta

Những mối tình mới chớm

Trên đôi môi thật thà

.

Trái tim tôi lửa nóng

Hát mê say đường vui

Mối tình nào cũng đẹp

Cũng hân hoan trong đời

.

Riêng mẹ, mối tình lớn

Tôi cất giữ trong tim

Biết một ngày bão tố

Sẽ lặng lẽ đến tìm

.

Bao nhiêu năm rồi nhỉ

Tôi mất mẹ bên trời

Mẹ ở nơi chín suối

Sao không về thăm tôi?

.

Bảo Lộc 12/5/2024

Read Full Post »

.Lê Trọng Nghĩa

Tôi là bóng mờ

Lạc giữa khe hở đất và mây

Những cung đường quanh co Tây Bắc.

.

Rừng núi không chỉ là đất

Không chỉ là đá, hay cây

Mà là hình hài tuổi đôi mươi

Vùi trong công trình, bom đạn.

.

Những linh hồn khuất đâu đó trong sương

Mang ước mơ chưa chạm tới

Chúng ta tìm, nhưng chẳng thấy.

.

Cánh hoa ban thở hơi thở những tầng sâu

Mang lời thì thầm của cha ông.

Hoa không chỉ là hoa

Mà là ký ức vỡ vụn bay trong gió

Im lặng, không nở, không tàn.

.

Tôi vớt ngụm sương từ ngực núi

Gói vào cơn lạnh phố hoa ban

Không phải để giữ, mà để thấu hiểu

Vì sao những mảnh vụn lại đẹp đến vậy.

.

Và tôi, như cánh hoa ấy

Lặng lẽ trôi giữa Tây Bắc vắng lặng

Chỉ tìm thấy mình, bồng bềnh trong mất mát.

Read Full Post »

Buồn như sương

.Đinh Thị Thu Vân

.

(Ảnh Vũ Mưa – Hải Đăng (Đại Việt)

.

em im lìm như một mặc định như một hiển nhiên

không thể khác, ừ thôi, đành rạn nhớ

đành giữ lại bao nhiêu lời chan chứa

lặng cho em… là cũng lặng cho người!

.

buồn như sương, như nước mắt không rơi

quặn như muối như gừng không thể cay không thể mặn

hồn cuộn gió… đành thôi, không thể lộng

không thể sôi trào không sóng sóng cuồng điên

.

rồi sẽ qua đi, anh rồi phải dốc lòng quên

em rồi phải ngùi ngùi chôn ấm áp

đâu thể dạt dào hơn dẫu mình biết mình cùng chung se sắt

mãi cùng chung mất mát, mãi cùng chung…

.

quên như là một lẽ đương nhiên

quên để sống nhạt mờ xua ký ức

em lơ lất lẫn vào mây lạc hướng

anh lẫn vào những ràng buộc bình yên

.

buồn như sương loang đẫm nhịp tim chìm

nhung nhớ kết thành đau nhớ nhung đan thành dối

em lơ lất níu vào em yếu đuối

lầm lũi xa rời như một lẽ đương nhiên.

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »