Nguyễn Thị Ánh Huỳnh
.
Tôi được hưởng sự dịu dàng trong giấc ngủ
Của người đàn ông ảo không rõ mặt
Ba của sắp nhỏ ơi
Đùng ghen với kẻ hào hoa cuối cùng
Đang đợi để ga-lăng tôi
Kẻ đó có tên là Đất
Để chết rồi tôi được dịu dàng ôm…
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thị Ánh Huỳnh on Tháng Hai 4, 2026| Leave a Comment »
Posted in Thơ ca, tagged Dung Thị Vân on Tháng Hai 3, 2026| 1 Comment »
.Dung Thị Vân
1-
Tình nhân ơi ta gặp nhau
mà chẳng đỏ câu hẹn ước
Đá còn mòn hao
Nên gặp gỡ đã khoanh tròn
2-
Em biết anh dạ chiều nương khóc
Dù một lần triền dốc ngược non cao
Dù một lần bên hàng cây trầm tích
Trong hoang vu khoảnh khắc kiêu mờ
3-
Đây lối mộng hoang ngôn
Kìa đường loang dài nắng
Ta cứ gọi tháng năm
Xóa hết buổi ban đầu
4-
Ai cũng có một trùng miên
-nhốt vào ngăn tim viễn mộng
Thành giải lụa ngang trời
Bay mãi trắng thinh không
5-
Tình nhân ơi
Đừng khoác áo màu trăn trở
Chiều tím hút trên đồi
Ta đã lạc áo tình nhân.
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Hoàng Anh Thư on Tháng Hai 1, 2026| Leave a Comment »
Nguyễn Hoàng Anh Thư
.
Những luống mầm trời lạnh trước giêng hai
Cái cách người ta hỏi
Với mọi sinh linh
Làm sao lấy năng lượng từ đâu để ung dung
Thưa năng lượng muôn màu
Ví dụ tối nay, tôi lấy được năng lượng từ củ bình tinh trắng muốt
Của mệ bán bên vỉa hè
Củ bình tinh xưa Ngoại thường trồng quanh mỗi gốc chanh
Hoặc từ những luống đất cuốc vội trong vườn
Vùng đất cát rã tơi như sự bao dung định đoạt
Những loại mầm từ đó mọc lên
.
Nhẹ nhàng tơi xốp
Những ngọn mầm bầu bí
Hay những loại cỏ hoang
Những luống mầm con cháu cứ mọc lên
Tươi giữa nắng
Những luống mầm nhẹ nhàng tươi xốp
Chúng tôi cứ thế mọc lên
Độn Rùa làng tôi cũng xanh hơn
Nhấp nhô trên nền xanh uốn ượn
Trời xanh biển xanh phá Tam giang xanh
Những tiếng nói tiếng cười
Dỗ sông mềm
Quanh co uốn lượn
Những luống mầm đặt bày trò giỡn chơi với nắng
Mọc vội sớm hôm
.
Những luống mầm trời lạnh lên xanh
Trước giêng hai ngoại đã vun trồng
Năng lượng từ Ngoại
truyền sang đất
truyền sang mầm
chúng tôi lớn lên
ung dung
Posted in Thơ ca, tagged Hồng Thủy Tiên on Tháng Một 29, 2026| Leave a Comment »
Hồng Thủy Tiên
.
Từ lâu
Khi anh biến mất khỏi thành phố này
Những đám mây trắng không còn trở lại, để nhắc nhở em về một buổi chiều im lặng bên nhau
Từ lâu
Bất an về anh đã đeo đẳng từng cơn khát sống, khi vắt kiệt mình cho những trưa nắng
Đốt thiêu từng nụ cười không kịp nở sau khẩu trang
Phấn son không giấu được vẻ mỏi mệt của đợi chờ
Đợi chờ cho một sự không chắc chắn
Chẳng còn cần thiết, và chẳng biết vì sao. Thôi đừng vô vọng
Và nhạt dần, nhạt dần
Mà năm tháng cứ trôi
Từ lâu
Kí tự vô nghĩa cứ miết trên mười đầu ngón tay
ANH
ANH
ANH
Đã qua, đã rời bỏ. Rối rắm, ma mị những mê lộ.
Cứ lớn dần trong đêm tối một bông hoa yêu thương
Dù đã cố gắng, cố gắng khoát lên nó đủ vẻ thản nhiên, ơ thờ, hờ hững, mặc kệ…
Bông hoa hé nở
Trinh bạch thơm
Em muốn rũ trôi một cảm giác không thuộc về mình
Đừng hỏi tại sao chân trời lại vắng những đám mây, và sự bất an – lại lấp đầy em…
Posted in Thơ ca, tagged Ngô Thanh Vân on Tháng Một 28, 2026| Leave a Comment »
Ngô Thanh Vân

Thoảng trong đêm
mùi hương tóc em thơm mềm vai nhỏ
đan bàn tay vào gió
ướp ngón sen nồng nàn
những ngón thon mảnh khảnh muốt dài
Đừng nói gì thêm
bởi chẳng thể làm em nguôi nhớ
mùa hoa ngây mắc nợ
không phải mình nợ nhau
thôi làm đau những giấc mơ gầy
Cánh đồng năm xưa có ai ghé thăm
vô tình ngang qua chỉ còn trơ gốc rạ
nghĩ bông lúa chín cúi đầu
mà thương mình day dứt
dẫu sao tơ nhện buông mành
chỉ rối tháng ngày nhau
Mà lạ chưa
thoảng một hương đêm cũng thành nhắc nhở
bởi mình thật dạ thật lòng
nên cứ nặng trong tim
Nói với đêm
mà đêm giờ hun hút
thoảng niềm tin vừa rớt bên đời
nghe trong gió chút gì mằn mặn
riêng mình. Một nỗi vương mang.
Posted in Thơ ca, tagged Võ Miên Trường on Tháng Một 28, 2026| Leave a Comment »
Võ Miên Trường
.
.Em về thắp nắng chân mây
Bùa mê
vượt thoát những ngày đã qua
Về xây từng nấc tháp ngà
Dựng buồm
lên những thương xa nhớ gần
Về thôi trút hết phân vân
Trả đêm
thăm thẳm cuộc trần gian mơ
Như chưa có thật bao giờ
Những xanh xao
thắp ván cờ người dưng
Chân mây thắp nắng lưng chừng
Giọt sương
chạm vỡ vô cùng tan mau
Về thôi nỗi nhớ đã nhàu
Giữa bùn
sen vẫn thắm màu… bao dung.
Posted in Thơ ca, tagged Trần Minh Nguyệt on Tháng Một 28, 2026| Leave a Comment »
.
Trần Minh Nguyệt
.
Ta lạc bước bên thềm năm sắp cũ
Gió cuối mùa khẽ trở giấc heo may
Mùa lặng lẽ đổi màu nơi ngõ nhỏ
Lá cuối năm rơi mỏng dấu chân quê.
.
Chiều nghiêng nắng, phố xưa chợt xa mờ
Tiếng thời gian trôi vào miền lặng gió
Có nỗi nhớ chưa kịp thành lời ngỏ
Đã theo chiều chạm nhẹ bóng hoàng hôn.
.
Tháng mười hai, ngăn ký ức hao mòn
Giữ những điều chưa kịp thành dĩ vãng
Bao hẹn ước lặng im trong sương trắng
Đọng bên thềm, se sắt một niềm riêng.
.
Người lặng lẽ bước qua miền dâu biển
Những hơn thua dần lặng phía sau lưng
Dấu xưa cũ theo chiều rơi rất khẽ
Thời gian chậm lại ở khoảng trời quen.
.
Tháng mười hai, trời thấp xuống hiên thềm
Ta soi lại chính mình trong tĩnh lặng
Biết buông bớt những điều không cần nặng
Để tâm hồn còn gió sớm hanh hao.
.
Nghe thời gian khép nhẹ một vì sao
Ta khẽ bước ngang miền năm sắp cũ
Chỉ giữ lại trong tim tia nắng nhỏ
Nhẹ tan vào vầng sáng cuối Đông sương
Posted in Thơ ca, tagged Dung Thị Vân on Tháng Một 25, 2026| Leave a Comment »
Dung Thị Vân

1-
Cảm ơn em đã gợi cho ta
Ngôn từ
Làm nên tuyệt phẩm
2-
Em đến hay đi
Là chuyện của thế nhân
Là chuyện của tình trần muôn thuở
3-
Em đến hay đi
Có ý nghĩa gì
Của phút bâng khuâng tròn khuyết
4-
Ta quen rồi
Nên chẳng hướng nào vội vã
Em chưa quen nên có thể bàng hoàng
5-
Ta và em
Là biển trời tách biệt
Em về đi kẻo gió lạnh đông về
6-
Em về đi
Bóng tà dương hai nẻo
Ta quay về mặc áo rét nàng Bân
7-
Em về đi
Làm gì có trăm năm
Làm gì có tình nhân mà hò hẹn
8-
Em về đi
Dẫu biết rằng hai nẻo
Ta quay về nhắm mắt hỏi càn khôn
9-
Em về đi
Làm gì có hoàng hôn
Mà trở lại phút ban đầu hạnh ngộ
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thái Dương on Tháng Một 24, 2026| 1 Comment »
Nguyễn Thái Dương

Nhột bờ cỏ dại
Nơi con sông làng
Ngọt đôi tay sải
Đập Đá
Nơi anh vỡ lòng ba mẫu tự ngược u. ê. y…
Nơi nuôi anh lớn rồi xui anh đi
Nơi ấy
Chút tình nào thơ dại
o
Nơi bọc gói hồn anh
Gian nhà vách đất
Sớm chiều rướn cổ lên bờ đắp
Thiếu nữ đi về mỏi mắt anh
Đập Đá
Nơi anh vỡ giọng đàn ông… mười hai tuổi
Nơi xui anh đi rồi khiến anh quay lại
Nơi ấy
Chút tình nào thức dậy
o
Nơi mưa nắng thất thường
Bao ước ao đánh võng
Nắng giành anh những giấc ban trưa
Mưa tranh anh phút trời tròn bóng
Đập Đá
Nơi anh vỡ lẽ đầu đời niềm rung động
Nơi ngoắc anh về rồi vẫy vẫy tay
Nơi ấy
Chút tình nào vọng lại
o
Nơi anh xuôi ngược đời trai
Con thoi còn ngưỡng mộ
Nơi anh lên xuống miệt mài
Con sông còn ngờ ngợ
Cạn kiệt đó mà tràn dâng đó
Đập Đá
Nơi anh vỡ nghĩa người đàn ông muôn thuở… NTD
đập Thạch Đề, sông Thạch Yển (quê nhà Đập Đá – Bình Định)
Posted in Thơ ca, tagged Trần Hà Yên on Tháng Một 23, 2026| 1 Comment »
Trần Hà Yên
.
Trời Sài Gòn sáng nay sao rét mướt
Gió bấc về nghe lạnh ngắt bờ vai
Và con nghĩ ở quê xa cũng vậy
Sớm mai này mẹ có lạnh lắm không?!
.
Cha đã về với ông bà bên núi
Bếp chiều nay chỉ còn bóng mẹ ngồi
Mái tóc bạc nghiêng theo làn khói mỏng
Cả căn nhà im vắng những cô đơn
.
Con chỉ biết gửi lòng về sưởi ấm
Như bếp hồng bên mẹ những chiều đông
Áo len cũ còn thơm hương tình mẹ
Vẫn theo con mỗi khi bấc tràn về
.
Mưa ngoài hiên nỉ non trên mái rạ
Gọi gió về tìm lại tháng năm qua
Kí ức xưa mẹ khâu bằng nỗi nhớ
Vá cho con cả manh áo cuộc đời
.
Giờ tay mẹ đã run theo năm tháng
Vẫn dìu con qua những phút chông chênh
Ủ ấm con bằng niềm tin mơ ước
Như đất ủ mầm không đợi nắng sang
.
Con lớn lên rét lui về phía mẹ
Mỗi mùa đông vẫn nặng nỗi thương con
Xin gió bấc hãy chậm qua thềm cũ
Để nơi xa… lòng con bớt héo hon
.
Nếu có thể con xin làm ngọn lửa
Vẫn bập bùng trong căn bếp nhà ta
Ôm ấp mẹ mỗi khi chiều buông xuống
Con vẫn đấy thôi… như chưa thể rời xa!
11/1/2026 –
P/s: – SG mấy hôm nay trở lạnh, lòng bỗng nhớ mẹ nơi xa