Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Chín 3rd, 2024

Trần Thoại Nguyên

.

Đời đẹp mong manh!

Dẫu vô thường!

Trái tim ta vỗ nhịp yêu thương!

Sống cảm ơn đời từng khoảnh khắc

.

Ta hòa cùng ánh sáng triêu dương!

Nầy gió nầy hoa nầy trăng sao

Và em yêu… Cát bụi chiêm bao!

.

Cảm ơn đời thoáng vui vĩnh cửu

Giây phút hiện tiền đẹp biết bao!

Hãy vui sống khi ta có thể

Hít thở nói cười hồn nhẹ phiêu

.

Dẫu khổ đau khiến ta nhỏ lệ

Cảm ơn đời cuộc sống đáng yêu!

Ôi phép lạ trần gian lấp lánh

Giọt sương mai, ánh trăng nhiệm mầu!

.

Trong cát bụi có điềm linh thánh

Cảm ơn đời ta-sống-trong-nhau!

Cuộc sống diệu kỳ bao mến thương!

Vô biên xanh mắt biếc môi hường!

.

Cảm ơn vạn hữu trong tia chớp

Hạnh Phúc vô ngần reo máu xương

Read Full Post »

Chùm thơ ngắn

Lê Thị Khánh Mai

.

1.

bóng đêm tranh chấp với ánh sáng

tiếng bước chân

xa dần

2.

đêm đông

cơn gió lạnh lùa sâu vào chăn gối

đòi yêu

3.

cài then căn phòng góa phụ

gió hoang về gượng mở

đêm đông

4.

đêm tự cắt mình ra nhiều mảnh nhỏ

gương mặt người sáng rõ

vẹn nguyên

5.

– câm nín đến hóa đá, sao còn kêu?

– ai đánh thức nỗi đau của đá?

6.

Sự im lặng của tình yêu

tro cốt trong bình

7.

trời khóc

những giọt nước mắt rơi xuống

ngân lên giai điệu đại dương

8.

bão tan, khoảng trời trong biếc

vang lên tiếng hót

chú chim non vừa hóa kiếp hôm qua

9.

viên đá vỡ từ đỉnh cao

rơi thầm xuống vực

kiêu hãnh quyên sinh

10

úp mặt vào bàn tay

khóc tiễn miền hoang tưởng

không nước mắt mà lòng uống cạn chén cay

11.

trở về hang tối

sau đam mê lạc lối cánh rừng

tự liếm vết thương

12.

đường đời thăm thẳm

thơ dìu nỗi khổ đau

trong vô lượng thời gian

Read Full Post »


Trần Minh Nguyệt

Trời đã vào thu, khí trời se lạnh, tôi cuộn mình trong chiếc chăn mỏng và cảm thấy thật dể chịu. Ánh trăng rằm tháng bảy chiếu qua khe cửa sáng vằng vặc. Mùi hương của cây hoa Nguyệt Quế thoảng đưa hòa cùng tiếng côn trùng râm ran đây đó trong vườn tạo nên một bản nhạc đồng quê tuyệt diệu. Dòng đời vẫn trôi một cách vô tình và lặng lẽ. Mới ngày nào tôi vẫn còn là một cô bé con ngơ ngác mà giờ đây đã hơn nửa cuộc đời rồi. Những kỉ niệm vui buồn ùa về trong tâm trí tôi- chúng dẫn dắt, lôi cuốn  tôi vào những giấc mơ có lúc thật êm đềm, đôi khi khắc khoải buồn vương …

Mẹ sinh ra tôi cũng vào một đêm cuối thu- một đứa trẻ sơ sinh lẽ ra bú no là ngủ, nhưng không hiểu sao tôi lại rất ít ngủ mà khóc ngoằn ngoặc suốt ngày đêm. Bà mụ đỡ sốt ruột vì tiếng khóc của tôi làm cho những đứa trẻ khác giật mình khóc theo và không để cho ai được ngủ yên . Vì vậy, tôi khóc ròng rã hai ngày- đến ngày thứ 3- khi tắm cho tôi xong, bà lén cho tôi uống thuốc an thần nhẹ ( sau này có người phát hiện nên mẹ tôi mới biết). Và tôi “ bị ” cho uống thuốc an thần liên tục trong bảy ngày khi mẹ tôi còn nằm lại nhà hộ sinh.

Có lẽ trí não non nớt của tôi không chịu nổi sự tác động quá lớn của loại thuốc kích thích này nên tôi đã phát triển không bình thường như những đứa trẻ khác. Mọi người trong làng khi nhìn tôi,ai cũng xót xa cho cha, mẹ tôi .Họ không nói ra nhưng ai cũng nghĩ là tôi bị “ không bình thường”.  Người lớn nhìn tôi thương hại, trẻ con thì không thèm chơi với tôi, và thậm chí chúng không dám để tôi đến gần. Hàng ngày tôi chỉ có một việc là đứng ngắm mình trước gương, lặng lẽ -bất động…

Tới tuổi đi học- tôi không học được chữ nào cả,dù mẹ tôi có kiên nhẫn cố gắng chỉ dạy cho tôi học như thế nào đi nữa. Không ai biết thuốc an thần trong đầu tôi dần dần giảm đi tác dụng như thế nào ( hay đã có tác dụng gì?) chỉ biết có một ngày bỗng dưng tôi đọc được sách, làm được toán. Tôi không học từng chữ-từng câu như bọn trẻ-nhưng tôi đọc được sách, báo. Tôi chỉ đứng nhìn thầy cô giáo dạy toán ( lớp 3) chơi thôi-nhưng sau đó, tôi làm được những bài toán lớp ba, thuộc loại khó. Vậy là tôi phải cắp sách đi học như bao đứa trẻ khác chứ không còn được đứng hằng giờ soi mình trước gương nữa. Trí óc tôi phát triển bất ngờ, nhưng tính tình tôi vẫn “quái dị “, vẫn  thuộc dạng không bình thường, không giống ai cả. Tôi học rất giỏi –cả lớp không theo kịp – tôi chỉ nghe thầy cô giảng, hay chỉ đọc qua-là nhớ, là thuộc lòng, không cần về nhà học nữa -nhưng khi đi ra đường là  bị những đứa trẻ khác lại ném đá vào tôi, trêu chọc tôi- vì có lẽ, lúc đó chúng trông tôi rất ngớ ngẩn, khác lạ?. Lâu dần, tôi có cảm giác, mình giống như một con thú hoang bị chạy lạc xuống đồng bằng xa lạ vậy!.

Ngày đầu tiên vào lớp 10- thầy giáo chủ nhiệm chọn lớp trưởng, thầy đọc tên tôi đầu tiên vì trong kỳ  thi chuyển cấp tôi đạt  điểm số khá cao. Nhưng khi tôi đứng dậy, ông nhìn tôi một lúc với ánh mắt nghi ngờ- ông trầm giọng- nói :” Em chắc không thích hợp để làm lớp trưởng đâu”. Ánh mắt của học sinh trong lớp đổ dồn về phía tôi- một cô bé lôi thôi, lếch thếch với vẻ mặt ngờ nghệch vậy mà  sao có điểm  đậu cao vậy?. Sau phút ngạc nhiên, họ phá lên cười như nắc nẻ làm thầy giáo chủ nhiệm cũng cười theo. Tôi cảm thấy xấu hổ không biết trốn vào đâu nữa. Và sau hôm đó tôi sống lặng lẽ, cô độc hơn. Tôi không tìm nổi được cho mình một người bạn nào cả. Tôi càng lặng lẽ bao nhiêu, thì bạn cùng lớp lại để ý đến tôi nhiều hơn. Có thời gian rảnh là họ lại tìm kiếm đủ mọi cách để chọc phá tôi, để lấy tôi làm trò tiêu khiển! Họ “cặp đôi” tôi với người này người khác, họ kéo tóc tôi và làm đủ mọi thứ mà họ thấy vui là được. Họ chỉ tha cho tôi khi giáo viên vào lớp hoặc tôi ôm mặt khóc. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ lại rất rõ những cành tượng đau lòng , tồi tệ đó của bọn họ.-  có lúc tôi nghĩ, mọi chuyện ác tâm kia  như chỉ vừa mới xảy ra hôm qua đây thôi.

Thầy Thanh dạy sử – hôm nào vào lớp cũng gọi tôi lên kiểm tra bài cũ, nhưng thầy không hỏi những gì liên quan đến bài học mà hỏi những câu hỏi lạ kì – chưa  có một lớp học nào trên thế giới học sinh “ bị”  hỏi như vậy. Thầy hỏi tôi :” Sao em biết mùa thu?”. Sau một lúc ngỡ ngàng tôi vẫn trả lời thầy” Thưa Thầy,! mùa thu có lá vàng rơi”. Hôm khác thầy lại hỏi ” Dấu hiệu nào báo hiệu mùa xuân?”. Tôi ngờ nghệch trả lời” Dạ! Mùa xuân có chim én bay”. Và sau những lần như vậy , cả thầy và học sinh trong lớp  đều cười nghiêng ngã. Tôi thộn mặt ra không biết mình làm sai chuyện gì nữa? Chuyện này vẫn tiếp diễn cho đến khi bài kiểm tra một tiết và 15 phút được phát ra- tôi được một số điểm cao nhất nhì lớp. Lúc đó thầy Thanh không còn gọi tôi lên kiểm tra bài cũ theo kiểu quái ác như vậy nữa.

Một hôm, lớp tôi có buổi lao động tập trung, dọn vệ sinh sân trường. Đang làm việc thì trời đổ mưa. Tôi và các bạn nép vào hành lang để tránh cơn mưa lớn. Tôi mê mãi ngồi nhìn mưa rơi trên mái tole nhà để xe- tôi nhìn say sưa đến nỗi khi thầy Nam dạy Lý ngạc nhiên đập mạnh vào vai tôi- tôi mới giật mình tỉnh giấc – trở về với thực tại. Lúc đó trời đã sẩm tối , các bạn trong lớp đã ra về từ lâu rồi. Vậy là ngay hôm sau, ngoài biệt danh ” ngớ ngẫn” ra, tôi còn có thêm biệt danh mới là ” ma nhập”  nữa! Một trò đùa tinh quái nữa đã làm tổn thương tôi, nhưng tôi chỉ biết im lặng!

Thời phổ thông- cái thời đẹp nhất của cuộc đời đi học của tôi đã trôi qua lặng lẽ và tẻ nhạt như vậy đó. Có nhiều chuyện không vui, lạ lùng-đau lòng khác mà  tôi không dám  bảy tỏ- đành chôn nó vào trong sâu thẳm trong tâm hồn mình. Gợi nhớ làm gi khi quá khứ chỉ là một chuỗi những bất hạnh không thể chia sẻ?

Năm năm đại học, tôi học xa nhà, bắt đầu cuộc sống mới thật lạ lẫm .Tôi ở tập thể, ở chung với tám người bạn gái khác từ nhiều miền của đất nước. Ai cũng vui, và đối xử với tôi thật dịu dàng. Nhưng bản tính “quái dị” lạnh lùng của tôi như một bức tường vô hình ngăn cách tôi với mọi người. Nỗi ám ảnh của tuổi thơ  bị  “phân biệt”, không được thấu hiểu-an ủi,  đã làm tổn thương tâm hồn tôi quá nhiều chăng? Trang giấy trắng tâm hồn tôi đã bị bôi đen  bởi bao vết bẩn của bạn bè và thầy giáo vô tâm chăng?  Ngoài một buổi học ở giảng đường,  tôi  đắm chìm vào những quyển sách- đó là thế giới riêng, thế giới trong mơ của tôi. Rồi lần lượt những đứa bạn cùng phòng của tôi có đôi có cặp- vào ngày nghỉ lễ, vào ngày cuối tuần họ rủ rê nhau đi chơi- khu nhà trọ còn lại một mình tôi- tĩnh lặng lạ thường. . Tôi cũng đã tìm được cho mình một người để thương yêu- nhưng đó là một hình ảnh – một ảo ảnh-chỉ sống trong trí tưởng  của tôi mà thôi!. Tôi thường mơ nghĩ đến hình ảnh thân yêu ấy: Anh ấy hiền từ, thánh thiện và yêu thương tôi thật nhiều. Và nhờ vậy- anh ấy đã giúp tôi bớt cô đơn trong cuộc sống.

Từ ngày ra trường đến nay, tôi xin được một nơi làm ổn định, một công việc tôi yêu thích. Ngày ngày tôi được gặp gỡ nhiều người, tính tình tôi bớt nhút nhát hơn. Bạn bè, đồng nghiệp vào ngày nghỉ rủ tôi đi uống cà phê, nói chuyện phiếm. Dần dần tôi vui vẻ và hòa nhập với cuộc sống hơn. Nhưng trời vốn vô tình, khi tôi vui và hạnh phúc lên một chút thì sức khỏe của tôi ngày càng sút kém đi. Máu  ở mũi tôi tự dưng chảy nhiều, cơ thể tôi mỏi mệt, không ăn uống gì được Tôi phải uống thuốc giảm đau đều đặn mỗi ngày.và làm xong việc là tôi hầu như nằm bẹp dí trên giường. Người thân, bạn bè tôi, ai cũng xót xa cho tôi nhưng cũng chỉ an ủi tôi đôi câu…

Những lúc phải  cam chịu những nối khổ đau thân xác ( và cả tâm hồn) – tôi chỉ muốn tự giải thoát lấy cuộc đời của mình. Tôi muốn chấm dứt mọi khổ đau, mọi nỗi vui buồn trong cuộc sống. Tôi không muốn bị những cơn đau đớn hành hạ nữa. Tôi không tìm được niềm  an vui trong cuộc sống,  thì đành phải rời bỏ nó đi vậy. Sống để làm gì khi không có một mục đích, một con đường nào tươi sáng để bước tới ? Đã có lúc tôi nghĩ và muốn làm như vậy …

Giờ đây-những áng mây mờ như dần tan đi -tôi sống vui hơn cho dù sức khỏe vẫn còn yếu lắm!  Vẫn buồn  vu vơ như trước- nhưng trong lòng tôi đang xanh mầm  tin yêu- niềm tin yêu đến với tôi  tình cờ như một cơn gió mát dìu dặt đêm trăng..  Tôi sẽ yêu cuộc sống của chính mình, sẽ mãi  an vui với hiện tại là sẽ có ngày mai.  Tôi luôn hi vọng-sau “ cơn mưa,  trời sẽ sáng”- bởi vì không có ai mãi mãi phải  chịu khổ đau khi họ luôn tin yêu cuộc sống và vươn tới bằng chính trí tuệ và tâm hồn trong sáng của mình! Tôi nhớ lại lời một người thân dặn tôi mỗi buổi sáng trước khi tôi đi làm:

– Phải yêu lấy bản thân mình, trước khi yêu những gì khác- đừng để ai cũng lo lắng cho mình.

– Phải sống vui ở hiện tai,  thì tương lai sẽ tốt đẹp!

– Chạy xe nhớ cẩn thận giùm.

Tôi mỉm cười- lòng cứ mong sao cho trời mau sáng, để được nghe những lời yêu thương kia thì thầm. Một ngày mới lại bắt đầu trong tình thương yêu trời biển…./.

Read Full Post »

Trở lại sân ga

.Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Mỗi buổi sáng ở nơi này , tôi tỉnh thức bởi tiếng còi tàu, không phải là tiếng còi tàu nơi quê nhà của những ngày xa xưa năm cũ, mà tiếng còi tàu của xứ người, loại tàu chở hàng hóa sản xuất thành phẩm của hãng xe FORD,

Thành phố nhỏ Morrow nơi này vẫn từng sáng tinh mơ…

Mỗi sáng vào lúc 4h đến 5h sáng …vẫn rú lên từng hồi, đánh thức mọi người thức dậy, dần dà thành thói quen và “ghiền” nghe như một thói quen.

Nằm trên giường mơ mộng, tưởng nhớ về tiếng còi tàu của thành phố tôi đã sinh sống , thành phố Qui nhơn yêu dấu của tôi.

Sân ga ấy…

Ra đi hay trở về, con tàu đều ngừng lại trước sân ga, cho dù sân ga có thay đổi theo thời gian và sau bao nhiêu năm tháng sân ga vẫn còn đó , tiếng còi tàu sớm tối vẫn vang vọng trong tôi như một dấu ấn khó quên, giờ đây nghe tiếng còi tàu xứ người lòng buồn nhớ da diết tiếng còi tàu quê nhà trong cõi xa mờ vạn dặm.

Sân ga ấy lưu giữ bao khối tình của bao lữ khách xa nhà…

Người đi từ bao mùa Thu trước, có kẻ trở về vào mùa Thu này, bao người trở về quê cũ cũng chỉ muốn ngồi trên toa tàu lạnh , gió thổi hiu hiu vào của sổ làm chút gió thoảng cho mắt thêm cay, lòng bồi hồi khi bánh sắt nghiến trên đường rầy khi con tàu sắp vào thành phố.thành phố Qui nhơn yêu dấu của tôi.

Những ngôi nhà chập choạng, cái trước cái sau, những hàng cây buồn rũ, những đường rây cũ kỹ, những căn nhà chen chúc nhau bên hốc núi, những tấm bảng chỉ đường cũ kỹ qua bao tháng năm đứng nhìn sự hợp tan tan hợp của cuộc đời…nay pha thêm nhiều sắc màu như bức tranh vẽ vụng ơi hời…

Tôi đã trở về thành phố xưa tôi ở,

Bên tiếng còi tàu, bên tiếng rao khuya,

Lòng hớn hở như chưa bao lần có nữa

Kẻ mộng du tìm thấy lối đi về…

Thành phố xưa ẩn mờ trong sương sớm,

Hoa cúc vàng ngập lối chỗ công viên..

Chân bước rảo không cần ai đưa đón

Quen chân rồi, tôi bước tận cổng nhà xưa…

Tôi trở lại thành phố vào một sáng mùa Thu, mùa Thu của quê hương tôi không có những chiếc lá Phong đỏ ối của buổi tàn Thu bay chấp chới tấp vào một góc vườn, chạy trốn cơn gió Đông ,mùa thu quê nhà còn vương chút heo may.

cho người lữ khách xa nhà vôi vàng kéo cao cổ áo , vẳng bên đời bản tình ca -” Mùa Thu Chết “Ôi ngát hương mùi Thạch thảo.”

Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em.vẫn chờ em, vẫn chờ em, vẫn chờ em…vẫn chờ em,..

len lén.. chút gió heo may hòa quyện, chút gió Thu của mùa Thu quê nhà .

Tiếng hát của Lệ Thu vẳng từ xa của một tháng năm nào còn vang trong tâm thức khi mỗi lần tiếng còi tàu khàn đục vẳng từ rất xa, đôi lúc tôi không phân biệt đó là tiếng còi tàu đánh thức tôi trở dậy học bài thi của những ngày xưa cũ…hay tiếng vọng của con tàu xứ người gợi nhớ cõi xa mờ.

Tôi đã trở về thành phố xưa tôi ở,

Bên quán cà phê xưa thèm hít một hơi thơm,

Thèm môi ngon gói xôi bốc hương thơm

Mùi nếp mới hay hương đồng cỏ nội

Tôi kéo áo đưa tay chùi quá khứ

Đụng nỗi buồn vì cha Mẹ đã ra đi…

Tôi trở về đánh mất tuổi xuân thì

Chỉ còn lại hành trang ngày xưa cũ

Sân ga cũ bây giờ đã được tô son trét phấn, những con đường rộng mở dưới gót chân ai , vẫn vẳng bên tai câu hát của ngày nào vẳng ra từ một quán cá phê sáng…

” Em..nhớ cho rằng ta vẫn chờ, vẫn chờ , vẫn chờ em, vẫn chờ em, vẫn chờ đợi em..”

.Lời ca buồn rũ trong cung trầm dấu lặng, rè sai cung bậc của chiếc máy hát cũ mèm của một quán cà phê sáng của người dân lao động, âm hưởng của tiếng vọng cố nhân, tôi nghe mượt mà đầy ắp tình thân,

Sân ga cũ vẫn lưu giữ chút tình ai ngày trở lại. tuy biết rằng không người chờ kẻ đợi bỡi tháng năm xa mờ…

Thời gian đi qua và có chờ đợi ai.Ôi thời gian

Sân ga thì muôn đời vẫn lưu giữ khối tình của biết bao lữ khách gởi gấm nỗi niềm lúc lìa xa,

Người ra đi từ bao mùa Thu trước, nay trở về trong cuối Thu này, chút gió heo may của bao mùa Thu trước bỗng trở về e ấp vướng gót chân, biết bao mùi vị của sân ga cũ thì vẫn còn, nhưng tình người và cuộc đời thì đã lật sang trang khác và biết ai còn đợi, còn chờ hỡi ai.

Tôi đã trở về thành phố xưa in dấu

Những bước chân xiêu người khất thực mỗi chiều,

Có hạt bụi nào bay vào con mắt

Xót nỗi người, sao chợt thấy cô liêu…

Thành phố đó nơi ngày xưa tôi đã.

Bên bạn bè …học trò yêu…

Bên cả tuổi trăng mơ,

Thành phố đó bao canh sầu thao thức

Vẫn âm vang tiếng thét một con tàu.

Tôi chạy đi tìm lại những bạn bè xưa cũ, những căn nhà lạ hoắc, lạ huơ, những bạn bè xưa rời xa khắp muôn phương, cuộc thăng trầm qua bao tháng năm đổi chỗ…

Những học trò cũ của tôi bây giờ đã thay tôi lập nên trang sách mới, đã bao năm qua rồi vẫn tìm ra chút hương xưa, những bóng dừa ngày xưa bên bãi cát, đã quá già thay những dấu tích xưa, những con đường ngày xưa xanh bóng lá, đã thay màu bằng bóng đổ chiều mưa.

Trở lại sân ga

Vẫy chào nơi tôi ở

Mang hành trang con mắt mỏi mòn theo

Tàu đi qua cánh đồng mây cổ độ

Gió Thu lùa mái tóc đổi màu nhanh

Tôi ra đi sương khói bỗng buông mành

Sân ga vẫn nhìn tôi…

Chào tro bụi.

Giã biệt thành phố Qui nhơn mãi mãi…

Tuổi thời gian…nhiều bệnh tật …sức khỏe tàn

Tuy lòng muốn mà chân không có thể..,

Vẫn nhớ hoài…lần cuối …

Trở lại sân ga

Tiếng còi tàu xưa cũ và sân ga…

Muôn đời vẫn trong tim…hồn viễn xứ…

Tháng sáu…2024

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Read Full Post »

Nguyễn Liên Châu

.

Cái thị xã nhỏ như miệng chén

Tới lui quanh quẩn một cây cầu

Nhục cơm áo theo đời đưa đẩy

Ta dạt đây… no đói cầu âu

.

Phố phường dọc theo con sông nhỏ

Mà lòng người rộng đến mênh mông

Ta ngạo mạn bỗng hiền như đất

Ấm nghĩa tình gạo chợ nước sông

.

Ngỡ ngàng trước hiền lành chất phác

Những chế hia phóng khoáng hơn thơ

Vì nụ cười chân thành châu thổ

Ta đưa tay phủi bụi giang hồ

.

Thời cuộc đẩy ta lên bục giảng

Nói những điều không cảm không ưa

Lũ học trò thương thầy áo rách

Nên nói chi chúng nó cũng “ừa”

.

Cứ hèn hèn từng trang giáo án

Cứ an thân đội lốt ông thầy

Ta đi qua hiền hòa mưa nắng

Chẳng nơi nào lành như ở đây

.

Rồi cũng hết bốn năm tình nghĩa

Ngày rời xa buồn thắt cả lòng

Đời trót lỡ cõi nào cũng tạm

An ủi mình chảy giống nước sông…

NGUYỄN LIÊN CHÂU

Read Full Post »

Năm Tôi Hai Mươi

Lê Hứa Huyền Trân

.

Ngày đầu tiên tôi gặp người ấy, tôi tự nhủ rằng đó là một định mệnh, nhưng nếu quả thật đó là định mệnh, tôi không biết được duyên phận này vốn lẽ đúng hay sai. Tôi là sinh viên khoa văn, tôi yêu những câu chuyện và tôi lãng mạn. Trường tôi, sinh viên khoa văn và khoa nhạc thường hay “kết” nhau, vì có một điểm chung là lãng mạn. Những mối tình ấy ít khi đi đến đâu nhưng lúc nào nhớ về cũng sẽ toàn kỷ niệm đẹp. Trong khi phần lớn những cô nàng văn khoa yêu những anh chàng mang guitar trên vai thì tôi lại đặc biệt ấn tượng với những chàng trai biết thổi sáo hoặc chỉ đơn giản là có thể vi vu tung hứng với kèn harmonica. Bạn bè hay trêu tôi kém cảm nhận, âm thanh réo rắt của sáo và tiếng khè khè đầy tạp âm của harmonica sao có thể bằng âm hưởng vang rộng của guitar được. Tôi không nói, chỉ cười. Tôi thích những gì là khác lạ.
    Năm tôi hai mươi, tôi gặp người ấy. Đó là một người đàn ông đậm thước với chiếc áo sơ mi trắng lúc nào cũng được dắt vào quần một cách gọn ghẽ. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là dưới giàn hoa giấy, khi tôi đang cùng đám bạn ôm sách đi vội tới tiết học thêm thì bắt gặp anh, lúc ấy đang ngồi du dương với cây kèn harmonica. tim tôi như có một sự chấn động nhẹ, lúc ấy, cứ như trong không gian chẳng có ai, chẳng có cả đám bạn tôi đứa thì kèo nài tôi đi, đứa thì đang ngẩn ngơ trước một chàng thư sinh áo trắng, chỉ có anh và tôi, và những bản nhạc không lời. Thấy tôi đứng ngẩn ngơ, anh cười hiền:
    – Cô bé thích điệu nhạc của anh à?
    Như để chữa thẹn, tôi vội cất lời:
    – Rõ vô duyên, đường đâu phải của anh. Muốn đi hay dừng lại cũng vì anh à?
    Đó là kỷ niệm đầu tiên của chúng tôi. Lần thứ hai gặp nhau là khi thầy của tôi dẫn anh ra mắt với câu lạc bộ, anh sẽ tạm thời làm chủ nhiệm câu lạc bộ sáng tác văn học của chúng tôi trong vài tháng cho tới khi thầy chữa bệnh xong. Anh là sinh viên cũ của thầy, đang làm việc tại một nơi khác, nay thầy nhờ nên mới về trường cũ làm chủ nhiệm một thời gian. Vì tôi là trưởng câu lạc bộ nên nghiễm nhiên thầy giới thiệu tôi với anh. Ngay khi vừa thấy tôi, anh đã vội cười “A, cô bé vô lễ”, làm tôi khá thẹn. Sau lần đó, vì những công tác của câu lạc bộ, anh và tôi hay gặp nhau. Anh bảo tôi:
    – Ra là mới năm nhất à? Thế là nhỏ hơn anh đúng một con giáp, phải lễ phép với anh nghe chưa?
    – Hơn những một con giáp cơ đấy. Thế thì phải gọi là chú cơ.
    – Ai lại gọi chú, một là anh, hai là thầy, đâu già đến độ đó?
    – Một con giáp là quá rồi chú ạ. Có dạy em đâu mà em gọi là thầy, chỉ là chủ nhiệm của em thôi. Một chú, hai không, cho chú chọn.
    Anh cười ha hả, đó là cảm xúc chủ đạo của những ngày tôi và anh cùng làm việc với nhau. Năm hai mươi tuổi, tôi yêu và chia tay mối tình đầu trong cùng một năm. Chẳng hiểu sao những cuộc chia ly thường đi kèm những cơn mưa. Và cũng chẳng biết sao lúc tôi cô đơn nhất lại có anh bên cạnh. Anh bắt gặp tôi trên con đường đi học về, đang khóc tức tưởi vì mối tình tan vỡ với anh khóa trên. Anh nài tôi lên xe chở về, nít nôi đi dưới mưa cảm bệnh: “Lên xe đi nào, có nghe lời “chú” không hả? Chấp nhận làm “chú” một lần cho thấy tiếng nói người lớn hơn rồi đó. Người ta hạ mình như thế rồi, có leo lên xe không?”. Và tôi lại bật cười trước người đàn ông đã quá ngưỡng ba mươi nhưng lúc nào cũng cười đùa như con nít. Năm hai mươi tuổi, mối tình đầu của tôi đau một cơn đau rất nhẹ nhàng là nhờ có anh.
    Năm tôi hai mươi tuổi, người ta ghép cặp tôi với anh vì chúng tôi thường hay đi với nhau. Đám bạn tôi đứa thiện ý thì bảo: “Nói thực thì anh Di là một người đàn ông tốt tính, hiền lành, lại chu đáo không chê vào đâu được. Nhưng, nếu quả thật làm mẫu đàn ông để cặp kè bây giờ thì… mày nên nghĩ lại, hơn mày những một con giáp đấy. Mày còn quá trẻ còn ổng thì quá già rồi”. Vài đứa ác mồm lại dị nghị: “Vốn dĩ gọi bằng anh nhưng thực ra lại đáng tuổi chú rồi, hơn mười hai tuổi. Dù chỉ là chủ nhiệm tạm thời nhưng cũng là thầy trò, nghĩ sao mà thích mà yêu thế được?”. Lúc đó tôi chợt nhận ra, thì ra đối với tuổi hai mươi của chúng tôi thời bấy giờ, tuổi tác là một vấn đề vô cùng quan trọng, và vì đám bạn cứ nói ra nói vào tôi cũng buột miệng:
    – Tao không bao giờ yêu ai hơn tao những một con giáp, đáng tuổi chú của tao đâu.
    Tôi nghe có tiếng rơi của chiếc kèn harmonica mới mà anh hứa mua cho tôi ở sau lưng. Tôi nghe tiếng cười vụn vỡ của anh chợt tắt trên môi và bàn tay anh nhẹ nhàng khoác lên vai tôi và cả đám bạn, giả lả:
    – Mấy đứa khéo trêu bạn ghê nhỉ? Chú là chú chẳng bao giờ yêu trò mình đâu nha.
    Kể từ đó tôi với anh trở nên ngượng nghịu, rồi dần xa cách, bạn bè bảo tôi, nào là anh chỉ hợp làm người hướng dẫn, đừng dính vào yêu đương, rồi thì tôi còn nhỏ quá, mới năm một, tương lai còn phía trước… Vài tháng sau, thầy khỏe lại, anh đi. Ngày anh đi, nhiều đứa khóc bù lu bù loa một phần vì dân văn nhạy cảm, phần khác anh rất tốt với chúng tôi. Tôi vì ngại không nói lời tiễn biệt anh, chỉ có anh bước qua xoa đầu tôi và dúi vào tay tôi một món quà, thế rồi anh đi. Chỉ có thế, không ai nói với ai lời nào…
    Năm tôi hai mươi, tôi nhận được một chiếc kèn harmonica từ một chàng trai lớn hơn tôi cả một giáp. Một chàng trai mà mãi sau này tôi cũng k

Read Full Post »

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Điểm dừng, có thể từ ngày hôm qua
Có thể bắt đầu lại suy nghĩ
không phải bạn hành hương trên cát
có thể là dòng sông
lời sóng cuộn dưới đôi bàn chân
Có thể bạn chạm đầu ngọn sóng,
nghe chúng nói với bạn rằng
là không thể
Chúng lách mình qua những vi mạch của sự đắn đo
làm bạn trượt ngã
suy nghĩ của ngày hôm qua
Những ngọn sóng tích hợp những lý do
thoái thác cho một điều không hiểu
và bạn tò mò
từ đáy sâu nghìn trùng của đại dương
Bạn hỏi bạn là ai, có thể như vậy
hãy nhìn vào khoảng cách
không nằm ở đôi bàn chân
Tìm kiếm bạn trong một đống đổ nát
có thể bạn là một mảnh
của lập trình thời gian
Để đi vào thế giới

10. Nhớ lại, từ ngày hôm qua
Hôm qua tôi nghe tiếng nhựa đường vấp
hai người kẹt lại
họ không thể bước tiếp
giấc mơ về những con đường xanh dọc hàng cây
Hôm qua tôi nghe tiếng của mây
chúng không thể òa khóc
khi nhìn lòng sông nứt sớm
không như lời hẹn từ mùa trước
Hôm qua tôi ngồi đây
vẫn lá vẫn cây
không có một con chim sẻ nào sà xuống
dù đang giữa mùa lúa phơi
Hôm qua vẫn tại đây
tôi gặt
những dòng suy nghĩ từ hôm trước
rằng lũ chim đã di cư vào
trong dạ dày của loài khổng tước
Tôi nhìn, từ chiếc bùa rất đẹp
của người da đỏ, dreamcatcher
Tôi bắt đầu đi khi cơn mưa còn ngái ngủ
màu mầm mọc trong mắt
một chấm xanh xanh
Mưa bắt đầu đi khi vừa chợt thức giấc
giữa ban trưa, có bụi xương rồng nở sớm
nhìn từ tôi gai góc
chớm trong nỗi nhớ rát bỏng
một hạt sương đêm sót lại từ hôm qua
Sương bắt đầu bay
không đắn đo nghĩ về lòng can đảm
cầm tay lối dẫn
đi nhanh về cuộc sống nơi thiên đường
lúc bình minh
Có một điều khủng khiếp
chợt nhận ra trên mắt lưới của lũ nhện
chúng giăng nỗi buồn của ngày hôm qua
từ những con bọ đang hấp hối

Read Full Post »