Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Một 31st, 2019

Đặng Phú Phong

Mảnh vườn chật nắng nhưng còn thiếu

Một dáng ai ngồi dưới gốc hoa

Lối đến. ngả về đều thong thả

Ta bỗng thân quen góc đợi chờ

.

Góc đợi chờ hoá góc chia xa

Vạt nắng buồn thiu. lỗi. thật thà

Thở dài. tim. khuất. rơi trong cỏ

Để ướt sương mai trĩu nụ hoa

.

Xuân về ta bỗng thành biệt tích

Biệt tích tôi, và, biệt tích em

Bởi sông không chảy về biển cả

Rơi vào nơi lạ chẳng còn tên

.

Một ngày tình ta thành cổ tích

Hoang mang. hư. thật, phủ không gian

Ta thấy em cười pha nắng ấm

Một con chim gọi giữa đại ngàn

.

Uyên. ương. đi. đến trong bất chợt

Nhưng hẩng chiều xuân một lẻ loi

Công viên biến. hóa rừng u tịch

Áo lụa vàng hanh phủ núi đồi

.

Đa đoan kỳ nữ vẫn là uyên

Bản lỗi sai sai, gió nhớ thuyền

Bàn tay. nhớ. bàn tay. quán nhỏ

Lạnh buổi giao mùa, thương đỗ quyên

.

Biệt tích. xa đời tròn ba năm

Nay về ta hoá kẻ xa xăm

Sống chậm dõi theo đôi vòng ngọc

Hai đời chia. sẻ, giữa một thân

.

Xương thịt có thành ra tro bụi

Vẫn còn tim nhỏ, vẫn còn đau

Một sát na. trôi. chưa phải ngắn

Can gì em cố. vội đi mau?

.

Tôi về. tôi có là tôi nữa?

Dừng bước phiêu lưu. lại xé lòng

Lỗi tôi, lỗi tôi, tôi tội lỗi

Qua nhịp Nại hà vẫn chẳng quên

.

Giọt hương mưa vấn vương hương nến

Chiếc nơ  tặng dữ hoá chỉ hồng

Dốc khuỷu, đường quanh ôi mệnh số

Nẻo về tồn tại, vốn là duyên.

Advertisements

Read Full Post »