HUỲNH NGỌC NGA
Tôi đang bực bội thì nó đến, đến đúng lúc tôi vừa đấm tay xuống bàn và suýt văng tục chưởi thề. Lần nào cũng thế, mỗi lần tôi dự định làm một việc ngoài ý muốn thì không hiểu vô tình hay cố ý nó lại hiện diện dù chẳng đợi tôi mời gọi. Và mỗi lần như vậy, nó như một cơn mưa rào dập tắt cơn giận dữ hoặc những ý muốn cuồng ngông của tôi, sau đó là lời nhỏ nhẹ trước khi từ giả tôi: “Nghe tao đi, rồi mầy sẽ ngủ ngon đêm nay “. Tôi không nhớ rõ mình thường ngủ ngon như lời cam đoan của nó hay không, nhưng chắc chắn một điều là mỗi lần làm theo lời khuyên của nó tâm hồn tôi nhẹ nhàng thư thái hơn.
Bây giờ thì tôi đang ở trong trạng thái vừa bất ổn lẫn giận dữ, cơn giận của một con thú bị tước mồi và cái bất ổn của tình trạng tiến thối lưởng nan. Ông anh tôi, ông anh cùng cha, cùng mẹ với tôi đang ra ngón đòn cuối để hất tôi ra khỏi gia phả gia đình, hất tôi ra khỏi chức năng thừa hưởng của cải ông cha để lại. Ông anh mà một thời thơ ấu đã cùng tôi chia xẻ những vui buồn, đã cùng tôi chung vai sát cánh giúp cha tôi tạo nên cơ nghiệp ngày hôm nay, vậy mà bây giờ vì một người đàn bà, anh đã quên tình cốt nhục, quên lời trăn trối của cha, lời van lơn của mẹ để loại tôi ra khỏi mái nhà của giòng họ. Tôi bỗng đâm ra căm thù vợ chồng anh tôi, nhất là bà vợ của anh ấy, bà chị dâu nham hiểm của tôi.
– Gì nữa vậy? Lại chuyện lục đục với anh mầy hả? Nó điềm đạm hỏi tôi.
– Kỳ nầy tao không nhịn ảnh đuợc nữa. Con mụ vợ của ảnh nói thế nào mà bây giờ ảnh trở mặt không chịu chia gia tài cho tao, cả cái nhà hương quả tao cũng không có sơ múi gì trong đó, “mụ” ấy nói là tao bỏ nhà ra đi cả chục năm nên không được hưởng quyền lợi gì hết, mầy coi có tức không?
– Nhưng trên danh nghĩa chính thức mầy vẫn là con, sao lại bỏ mầy ra được?
Tôi nhăn mặt, làm thế nào giải thích cho nó hiểu tại sao anh em tôi tuy cùng cha cùng mẹ nhưng trên giấy tờ lại khác biệt hẳn nhau. Đưa tay gải gải đầu, tôi nhăn mặt nói:
– Cũng tại mấy tờ khai sanh thôi. Hồi má tao sanh tao, nuôi tao khó khăn lắm vì tao cứ bịnh hoạn hoài, chung quanh khuyên má tao cho “khoán “ tao môt gia đình nào đó trên danh nghĩa giấy tờ, rồi “nuôi giùm” cho người ta, làm như vậy tao mới mong sống khỏe mạnh. Ba má tao đâu tính chuyện ngày hôm nay, chỉ mong tao mạnh giỏi mà thôi nên bán “khoán “ tao cho cậu mợ tao lúc đó cưới nhau lâu năm rồi mà chẳng có con. Tên cha mẹ trên giấy khai sanh của tao là tên cậu mợ tao nhưng thực sự tao vẫn ở với cha mẹ tao từ nhỏ đến giờ.
Nó gật gù ra vẽ hiểu chuyện:
– A, căn cứ vào giấy tờ mầy là người dưng, vậy tài sản của cha mẹ thuộc về anh mầy là đúng luật rồi. Bác gái không nói gì hết à?
– Má tao can ngăn dữ lắm chứ, nhưng anh tao nghe lời vợ hơn mẹ. Con mụ nầy tham lắm, mụ ấy chỉ biết tiền thôi chứ chẳng kể tình nghĩa gì hết.
– Bây giờ mầy tính sao ?
Tôi hậm hực:
– Tính gì chứ, tao ăn không đuợc cũng phá cho hư, nhất định không để họ qua mặt tao.
Nó cười, nụ cười hiền lành như bao lần nó muốn trấn an tôi:
– Nếu phá hư hết thì mầy được gì và bác gái có vui không? Và phá thì phá làm sao? Luật pháp căn cứ trên giấy tờ mà xử lý chứ ít khi xử theo tình lắm, mầy biết điều đó mà. Vả lại mầy đâu có đói cũng đâu thiếu chổ ở mà cần cái nhà hương hỏa. Không phải là chính mầy đã bỏ nó để đi lập nghiệp bao nhiêu năm nay hay sao? Có ai đuổi đâu mà mầy đi để bà chị dâu mầy bây giờ có cớ lộng quyền.
– Nhưng tao là con của ngôi nhà đó, bất cứ lý do gì tao cũng phải được phần thừa hưởng
Nó lại cười, nhìn sâu vào mắt tôi:
– May là mầy còn nhớ mầy là con của ngôi nhà đó mà mầy còn muốn phá tan nó ra. Vậy mầy muốn nó vì cái tình hay vì quyền lợi?
Tôi đâm cáu lên trước những lời lẽ của nó:
– Chớ dài dòng lý sự với tao vô ích. Không phải chuyện của mầy nên mầy không bị tổn thương đó thôi.
Tự dưng mặt nó nghiêm nghị hẳn ra:
– Cái gì? Mầy lại quên tao là gì của mầy rồi sao? Thôi đuợc, mầy đang nóng, tao đi đây. Tao sẽ trở lại khi nào mầy tìm thấy sự bình tỉnh.
Dứt lời, nó đứng dậy bước ngay ra khỏi cửa. Tôi giơ tay ra định ngăn nó lại nhưng không hiểu sao tôi lại im lặng rút tay về và để nó đi. Tôi biết đôi co với nó lúc nào cuối cùng tôi cũng thua vì lời lẻ của nó mới thoạt nghe có vẻ yếu mềm nhưng vô cùng vững chắc chẳng khác chi lý lẻ của một quan tòa. Ông quan tòa không áo thụng, đai vàng nầy tôi quen biết vào một dịp tình cờ lúc tôi còn là một thằng bé hay phá phách.
…….Ba má tôi có hai thằng con trai và một cô con gái, đúng ra em gái tôi phải được cưng chìu nhiều nhất nhưng như đã nói, tôi lúc nhỏ vốn khó nuôi, đồng bóng bảo tôi là con của “người trên trước” nên trong nhà ít ai dám “động chạm” tới tôi, được thể, tôi muốn gì được nấy thành ra hơi bướng bỉnh. Năm tôi mười tuổi, ông anh tôi thi đậu vào trường Trung học nên được gia đình thưởng cho một chiếc xe đạp để đi học mỗi ngày. Thường thường hể anh tôi có món gì là tôi cũng được món đó nhưng kỳ nầy xe đạp chỉ được dành cho anh tôi. Tôi đâm ra ganh tức dù thiệt tình chẳng ghét gì anh tôi, tánh con nít mà, và tôi chờ dịp để phá cho bỏ tức. Một buổi trưa chủ nhật yên tỉnh, chiếc xe đạp được dựng dựa vách ngoài hè nhà, tôi thủ sẳn một cây đinh nhọn dài nửa tấc, rón rén nhìn trước ngó sau rồi đến bên cạnh chiếc xe. Tôi dự định đâm mạnh cây đinh vào bánh xe sau nhưng bỗng ngần ngừ, có một cái gì đó khiến tôi dừng tay, hình như có tiếng ai kêu tên tôi ngoài ngỏ. Nhìn ra cổng tôi thấy một thằng bé trạc tuổi tôi, ăn mặc cũng bình thường như bao trẻ hàng xóm nhưng chắc chắn không là hàng xóm của tôi vì mặt mày nó lạ hoắc, lạ quơ. Nó đưa tay ngoắc tôi, miệng cười thân thiện. Tôi vẫn giữ cây đinh trong tay và chạy ra mở cổng, nhìn nó lạ lẫm rồi hỏi:
– Bồ kêu tui hả?
Nó gật đầu, vui vẻ xòe bàn tay đầy những viên đạn bằng ve chai đầy màu sắc :
– Chơi bắn đạn không? Tui cho bồ hết mấy viên nầy nè.
Tôi mê mẩn ngó mấy viên đạn màu hấp dẫn nhưng vẫn không quên hỏi nó:
– Bồ ở đâu vậy? Ủa, sao lại biết tên tui mà kêu và cho tui nhiều đạn như vầy?
– Ăn thua gì chuyện tui ở đâu, cũng gần đây thôi. Tui nghe người ta kêu tên bồ nên biết mà kêu theo. Bây giờ bồ muốn chơi bắn đạn thì ra đây chơi với tui. Tui cho bồ đạn tại tui thích bồ và vì tui có nhiều đạn ở nhà lắm. Chơi hông thì nói hổng thôi tui kiếm người khác cho họ bây giờ đó.
Nghe nó hăm he như vậy tôi lật đật gật đầu, không cần biết nó là ai nữa hết, tôi tía lia liền:
– Chơi, chơi chứ. Đưa mấy viên đạn đó cho tui đi.
Sau đó nó kéo tôi ra ngoài, đưa cho tôi nắm đạn trong tay nó. Tôi xòe tay mình ra, cây đinh nhỏ còn nằm gọn trong đó, nó hỏi tôi:
– Cây đinh đó bồ tính làm gì vậy? Chơi đinh nguy hiểm lắm, đưa đây tui liệng giùm cho.
Tôi do dự, đưa cây đinh cho nó thì làm sao tui phá bánh xe chiếc xe đạp của anh tôi. Chần chừ một thoáng, tôi nói nhỏ như sợ có người nghe:
– Không được, cây đinh nầy tui có việc cần xài.
– Xài việc gí? Đóng bàn ghế hả? Bồ còn nhỏ lắm, đóng không nổi đâu – ngưng một chút nó dò xét – hay bồ định đâm bánh xe ai đó?
Tôi như tên trộm bị bắt quả tang khi nghe câu nói đó nhưng cũng ngạc nhiên khi thấy nó đoán trúng phong phóc nên tôi cúi mặt không nhìn nó mà chỉ gật đầu xác nhận. Nó nghe tôi nói với sự dững dưng như không quan tâm đến việc tôi làm nhưng lại ra điều khuyên giải theo “triết lý” con nít:
– Người lớn mà biết được thì coi chừng bị đòn đó nghen. Cô giáo tui dạy “chơi dao có ngày đứt tay”, còn bồ chơi đinh coi chừng bị đinh đâm cho mà coi. Thôi, đừng chơi với mấy thứ “nguy hiểm” nầy, đưa đây tui liệng giùm cho. Rồi bồ xem, khỏi sợ, khỏi lo gì hết. Chơi bắn đạn với tui vui hơn. Bỏ chuyện phá xe đạp của anh bồ đi, xe hư tốn tiền ba má bồ sửa xe, tội nghiệp.
Tôi tròn xoe mắt nhìn nó với chút nghi ngờ, tôi lục lạo trong tận cùng đáy sâu của trí nhớ mình để xem thằng bé nầy ở đâu mà “a thần phù” nhào vô làm “thầy đời” cho tôi vậy kìa. Nhưng suy nghĩ mãi tôi cũng không biết được nó là ai. Cuối cùng như có một ma lực thuyết phục để tôi thấy lời nói nó là có lý vì nó hao hao giống những lời dạy của má tôi “không nên tiêu pha vô ích vì phải đổ mồ hôi cực khổ mới có được đồng tiền”. Tôi rất thương ba má tôi, tôi không muốn làm hao phí mồ hôi làm ra tiền của hai đấng sanh thành đó vì bánh xe hư thì ba má tôi phải bỏ tiền ra vá ruột xe mà. Và ngoan ngoản như một con cừu non, tôi đưa cho nó cây đinh để đổi lấy những viên đạn ve chai đủ màu sặc sở. Cơn bực tức ganh tỵ cũng tan dần, tôi thấy tâm hồn nhẹ hẩng, không sợ bị rầy nếu lở như cả nhà tìm ra thủ phạm chuyện xì bánh xe của anh tôi, cũng không phải ăn năn vì làm tốn tiền ba má. Chơi bắn đạn bi xong nó tìm cớ đi về trước khi trong nhà má tôi kêu tôi vào sai bảo. Từ buổi gặp gỡ ban đầu đó tôi thấy nó thật là dễ thương.
Tính dễ thương của nó không những ở chổ hiền lành mà còn ở chổ những điều nó lý giảng. Cùng con nít như nhau nhưng nó nói gì cũng rành mạch, nghe xuôi tai, thuận lý vô cùng. Duy một điều là ít khi tôi nhớ để hỏi tên nó vì cứ mỗi lần gặp nhau là nó bắt đúng ngay những điều tôi đang lo nghĩ để nói khiến tôi cơ hồ quên mất chuyện tuổi tên của nó cũng như vừa đưa ra một giải pháp cần thiết nào cho những vấn đề của tôi xong là tự nhiên nó có chuyện phải đi liền. Nó bảo nhà nó ở xóm bên kia sông, một lần nó đi ngang nhà tôi thấy tôi tự nhiên nó có cảm tình và muốn làm quen. Nó nói sao thì tôi nghe vậy nhưng tôi cũng chưa có dịp để hỏi rõ xem chính xác địa chỉ nó ở nơi nào. Trường nó học lại xa hơn trường tôi, đi chẳng cùng đường, thăm không thuận lối nên tôi làm biếng đi tìm trong khi nó thường cứ đến gặp tôi. Cứ vậy mà thân tình tôi với nó kéo dài theo năm tháng.
Năm tôi hai mươi tuổi, rớt đại học, tôi buồn bỏ nhà lên Saigon với một số vốn lớn do ba má tôi chu cấp cùng lúc anh tôi cưới vợ. Người đời bảo “phi thương bất phú”, tôi không siêng năng như anh tôi để giải nắng dầm mưa chuyện canh điền, nương rẩy, cũng không trông cậy được vào học vấn để làm bước tiến thân thì sẽ dùng thương trường làm đường hoạn lộ. Tôi là con cưng, muốn gì được nấy nên vừa lên tiếng ngỏ lời là ba má tôi gật đầu liền dù cả hai đều không tin tưởng lắm vào “tài năng” của tôi, nhưng để tôi ở nhà thì giữa cái siêng năng cần mẫn của anh tôi và cái lười biếng ỷ lại của tôi luôn có một cái gì đó không ổn khiến anh em tôi luôn cải cọ thường ngày như cơm bữa, vậy thì cứ cho thằng lên phố, đứa dưới quê cho yên nhà, lợi nước.
Má tôi gửi gấm tôi cho dì ruột tôi ở Saigon nhờ chăm sóc, hướng dẫn tôi trên bước đường lập nghiệp. Dì tôi khuyên tôi chung vốn mở một tiệm sách nhỏ gần trường học kế nhà dì. Bước đầu chưa rành chuyện “làm ăn” nên tôi đồng ý. Dì cho tôi cai quản tiệm sách nhưng sau một thời gian tôi bỗng đâm chán việc bán buôn nầy, thu hoạch “chậm rì” mà cực nhọc giờ giấc đi, về giữ tiệm cũng khá bực mình đối với người quen ăn no, ngủ kỹ như tôi. Thấy phong trào mua bán cổ đông khá thịnh hành lại dễ ăn, tôi để hết tiệm sách lại cho dì tôi và dùng vốn đầu tư vào chuyện rủi may trên sàn chứng khoán. Số tôi hên hay thời vận tới mà tôi trúng liên tiếp những cổ đông mua rẽ, bán mắc và với kinh nghiệm nơi môi trường mới tôi trở nên khá giả đến bất ngờ chỉ trong vòng bốn, năm năm kể từ ngày tôi bỏ quê lên phố.
Mãi mê làm giàu tôi cơ hồ quên hướng về nhà, ba má tôi thỉnh thoảng phải lặn lội lên thăm tôi, riêng tôi chỉ cho ông bà thấy mặt tôi trong những ngày lễ Tết. Và thật là lạ, những lần tôi về quê được cũng do nó nhắc nhở. Nó bảo nó cũng lên Saigon cùng thời điễm như tôi nhưng nó không bon chen nhiều như tôi mà chỉ sống đơn giản với lương tư chức của một hảng ngoại thương nào đó. Tôi gặp lại nó vào một dịp tình cờ khi dạo phố trong những ngày cuối năm của năm đầu tiên xa nhà, xa xóm cũ. Gặp nhau tay bắt mặt mừng chưa kịp hỏi han nầy nọ nó đã nghiêm mặt hỏi tôi:
– Chừng nào mầy về thăm quê? Chắc hai bác ở nhà trông mầy lắm đó. Về đi, đừng làm con bất hiếu.
Tôi ngẩn tò te nhìn nó. Cái thằng nầy lạ thật, chuyện của mình, mình lo, can chi mà lúc nào nó cũng chúi mũi vào. Nhưng suy nghĩ cho cùng tôi thấy nó có lý nên năm đó tôi khăn gói lên xe đò về thăm nhà với sự ngạc nhiên, mừng rỡ của ba má tôi vì trước đó tôi đã điện thoại nói là bận quá nhiều việc không thể về. Và tôi cũng nghe mình vui như ..Tết khi đuợc sống lại những ngày ngắn ngủi gần bên ba má tôi với những thương yêu, chăm sóc của ông bà và những món ngon truyền thống quê tôi..
Trở lên Saigon, tôi tiếp tục công việc làm ăn của mình. Cùng chung thành phố nhưng tôì và nó ít khi gặp nhau, chỉ những khi tôi bối rối chuyện gì, nhất là những toan tính “ma giáo” thì mười lần như một, tôi mới vừa nghĩ đến nó, chưa kịp tìm thì nó như có cơ duyên đưa đẩy vô tình đến thăm tôi và cũng mười lần như một nó từ giả ra đi nhanh như chớp không kịp để tôi hỏi địa chỉ, điện thoại của nó nơi nào. Nói ra thì khó tin, nhưng thật tình thì như vậy. Lắm lúc tôi nghĩ nó như một ông thần hộ mệnh của tôi, hiện ra khi tôi toan làm quỹ và biến đi khi tôi trở lại làm người..
Trời thương tôi nên tôi “phất” lên nhờ giỏi tính toán chuyện thương trường. Tôi không có đôi tay năng cày sâu cuốc bẩm nhưng tôi có cái đầu nhanh chóng biết đánh hơi chổ nào thầu dễ kiếm lời; biết cuộc đất nào hôm nay rẻ vì bỏ hoang, ngày mai có giá vì nằm trong chương trình phát triển; biết làm trung gian thương mại mua bán xe hơi chuyển từ tay nầy qua tay nọ; biết chọn nơi hùn hạp cổ phần các khách sạn, nhà hàng nằm trên các tuyến du lịch thịnh hành…Tôi làm tất cả, miễn hợp pháp – theo lời nó khuyên – và hợp lý, hợp tình để cuối cùng sau bao năm tôi trở nên giàu sụ.
Công việc kiếm tiền thu ngắn thời gian nhàn hạ của tôi và nối dài ra cách biệt tôi với gia đình miền thôn dã. Tôi vẫn về thăm nhà, nhưng thưa thớt dần cho đến khi ba tôi mất và chuyện tranh tụng gia tài đã diễn ra sau đám tang ba tôi đúng dịp cúng bốn mươi chín ngày. Ba tôi không để di chúc chia tài sản nên tất cả được phân đều cho vợ, con theo luật pháp. Anh tôi là trưởng nên ngôi nhà hương hỏa và ao nuôi tôm giống về phần anh ấy để lo việc thừa tự; em gái tôi được mấy mẩu đất làm của hồi môn; tiền của ngân hàng và các đồ cổ quý thuộc phần của má tôi. Như vậy tôi không được gì hết chỉ vì chính thức trên giấy tờ tôi là con của cậu mợ tôi. Thú thật, tôi giàu hơn cả đất đai, nhà cửa ba tôi để lại nhưng tôi không chịu được cái nhìn đầy hả hê, thách thức của bà chị dâu tôi và sự đồng lõa gần như nhu nhược của ông anh tôi. Bà chị dâu tôi giả vờ nhân nghĩa:
– Luật lệ bắt như vậy, nhưng nhà nầy chú muốn về lúc nào cũng được mà. Anh em trong nhà, của anh chị như của chú, mình có phải người dưng đâu mà tính toán.
Tôi gần như điên tiết, ngôi nhà hương hỏa nơi tôi sinh ra và lớn lên vậy mà nếu tôi về tôi chỉ là khách chứ không còn quyền hạn chi cả. Và mặc dù má tôi hứa là tất cả những gì của người sẽ dành để hết cho tôi nhưng tôi vẫn nghe bực tức. Tôi đã đùng đùng trở lại Saigon sau khi bỏ lại sau lưng lời hăm dọa “làm cho ra lẽ”. Tôi dự định một mặt sẽ làm đơn khiếu nại ra Tòa với chứng minh DNA tôi là con của giòng họ, một mặt tôi sẽ mướn người bỏ thuốc cho hư ao tôm của anh tôi, tôi đã nói “ ăn không được thì phải phá cho hư” mà.
….Dự định tôi chưa làm và nó đã đến với những lời khuyên của một nhà đạo đức. Tôi không phủ nhận rằng nó không có lý vì nếu phá cho hư thì người buồn trước nhất sẽ là má tôi, người mà tôi thương yêu. Nhưng nghĩ lại, má tôi buồn rồi cũng sẽ nguôi ngoai, còn nếu tôi buông xuôi thì bà chị dâu tôi sẽ vui cười đắc chí. Cuối cùng, tôi làm đơn kiện tố ra Toà, chữ ký vừa hạ xuống tờ đơn chưa kịp gửi đi thì nó lại đến. Mở cửa cho nó vào, tôi chặn ngay câu nói của nó vì biết nó sẽ nói gì:
– Đừng khuyên ngăn tao nữa, chuyện nhà tao, để tao tính. Ngôi nhà và của cải ba tao để lại, tao phải có phần trong đó. Họ đã cướp của tao, tao phải dành lại.
Nó nhìn tôi với đôi mắt buồn bả lạ thường:
– Những người mầy định kiện cáo là ruột thịt của mầy. Họ không thương mầy nhưng mầy không có quyền phá hoại sự yên lành nơi mầy đã sinh ra. Ai là người đau khổ nhiều nhất trong những tranh chấp nầy? Má mầy đó, mầy không thương mẹ sao? Tao lặp lại lần nữa, mầy có thiếu thốn gì đâu? Mọi việc hảy để trời định, mầy không tin có trời à?
– Trời ở trên cao lắm, không giải quyết được chuyện của tao đâu. Mầy dang ra, tao phải đi gửi lá đơn nầy và còn nhiều việc phải làm.
Và tôi xô nó qua một bên, nó dùng sức đẩy tôi lại và cười gằn:
– Nếu không nghe lời tao, mầy sẽ ân hận. Đừng để quyền lợi án mất nghĩa tình ruột thịt. Trời ở xa trên cao, nhưng tao lại rất gần mầy, nghe tao đi, nếu không thì…
– Thì sao? – Tôi thách thức.
Không nói thêm một lời, nó thu hết tất cả sức mạnh vào nắm tay của nó và đấm thẳng vào mặt tôi. Dù đã chuẩn bị nhưng tôi không nghĩ là nó dám đánh tôi vì chuyện chẳng ăn nhập gì đến nó, mắt tôi tá hoả, trong lúc loạng choạng ngả tôi nghe hình như có vị mặn của máu từ chiếc răng cửa văng ra, tôi hét lên:
– Thằng khốn, mầy là ai mà dám đánh tao?
Nó lôi tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt tôi, gằn từng tiếng:
– Tên tao là LƯƠNG TÂM. Tao lại là lương tâm của mầy, mầy nghe rõ chưa? Tao theo mầy khắp muôn nẽo đường đời, như hình với bóng, để nhắc nhở mầy làm người tốt. Những kẽ từ chối lương tâm là những kẽ mất tính người, xã hội sẽ ruồng bỏ, sẽ ăn không ngon, ngủ không yên cho đến ngày nhắm mắt. Cú đấm nầy chỉ để mầy thức tỉnh, nếu mầy vẫn u mê, tao sẽ từ bỏ mầy vĩnh viễn. Hảy nhớ cho kỹ, nếu lá đơn nầy mầy gửi đi, việc phá hoại ao tôm anh mầy được thực hiện thì mầy chẳng bao giờ nhìn thấy tao nữa.
Nói xong, nó biến mất. Lần nầy thì nó biến đi thực sự, như sương khói, như hư ảo chứ không bằng thịt bằng xương như những lần trước đây. Tôi ngồi phịch xuống đất, đưa tay xoa cái đau ở càm, nhìn tìm chiếc răng gảy từ miệng văng ra. Hình như tôi vấp ngả té khi vội vả cầm tờ đơn ra cửa, đúng lúc cánh cửa bị gió thổi bên ngoài đẩy bật tôi ra, mạnh như cú giáng tôi hưởng tử đấm tay của nó. Văng vẳng bên tai tôi còn như vang vọng lời nó nói. Tôi nghe đầu óc quay cuồng giữa thực và hư để cuối cùng những vòng quay đó dừng lại ở hai chữ Lương Tâm. Tôi không ngờ tôi bị tự kỷ ám thị nhiều như thế, thì ra bấy lâu nay tôi vẫn sống bằng sự phân đôi trong tôi, con người xấu xa tầm thường với sân, si, vọng động và một nữa thanh khiết trong lành mang danh thánh thiện. Nó sống trong tôi, chỉ hiện diện khi tôi làm điều không phải. Nó nói đúng, tôi tranh giành vì quyền lợi chứ đâu vì muốn minh bạch chuyện mình là con. Bấy lâu nay, trước mặt mọi người tôì vẫn là con của ba má tôi dù không giấy tờ chứng minh và tôi có bực tức phản đối bao giờ đâu. Tại sao bây giờ tôi mới đòi hỏi được sự thừa nhận đó. Tôi muốn kiện cáo chỉ vì quyền lợi chứ đâu phải vì tình nghĩa. Nó nói đúng quá, tại sao giờ nầy tôi mới nhận ra. Cũng may là nó đã đấm tôi qua cú ngả từ cánh cửa, cũng may LƯƠNG TÂM trong tôi vẫn còn đó để nhắc nhở tôi.
Tôi xé vụn tờ đơn ném vào sọt rác và vào phòng tắm rửa mặt, lau những giòng máu còn vương bên mép. Trong gương tôi thấy hình như nó đứng sau lưng tôi và mỉm cười hài lòng, nụ cười hiền lành, nhân hậu như lần đầu tiên nó hiện diện trong đời tôi ở tuổi biết làm điều sái quấy. Ngày mai tôi sẽ về quê, ngôi nhà hương hỏa muôn thuở vẫn là nơi tôi có thể đi về dù không đứng tên tôi. Nhưng cần gì, đó chỉ là vật chất vô thường có thể tan biến đổi thay, tôi cần những thứ lâu dài vĩnh cữu hơn, chẳng hạn nụ cười hài lòng của má tôi và em gái tôi, sự thuận thảo của tôi và anh chị tôi và nhất là tôi cần có nó – Lương Tâm của tôi – luôn hiện hữu trong tôi vì hơn bao giờ hết tôi muốn mình làm một con người chân chính giữa cuộc đời lắm bon chen vật chất nầy.
HUỲNH NGỌC NGA
Torino, ITALIA – 24.03.2013

Ngồi gõ laptop mà có cảm giác “nó” đang quẩn quanh bên “tôi” thì hãi thật !
Toi nghiep chi thiet tha nen bi “hai”. Lam nhu em ne: cho “no” uong thuoc ngu. Chu suc minh la suc nguoi, no la than tien. Lam sao minh chiu no trong moi truong hop duoc.
Nhỏ Linh nầy xúi dại, LethiVinh đừng nghe dì Tư nó mà cho “Nó” uống thuốc ngủ, rủi liều lượng mạnh quá, “Nó” đi đoong thì mệt lắm đó nghen.
Can đảm lên, đừng sợ “Nó”, đó là “ruột thịt” của mình mà Lethivinh.
Thôi, cùng “Nó” vui những ngày cuối năm hạnh phúc đi nha bạn hiền của Bếp.
Ôi vậy là mình cũng cò một thằng lương tâm kè kè một bên sao ?
Hi hi..bộ DDiep hổng muốn có “Nó” kè kè một bên hả?? “Nó” hiền và dễ thương lắm đó, đừng đuổi “Nó” đi chơi chổ khác nghen D Diep.
Vậy là con người cũng biết cắn rứt trước “lương tâm “
Chèn đét, nếu con người hết răng để cắn rứt lương tâm thì chắc thế giới của chúng ta thành địa ngục vì chứa toàn ma quỹ không rồi . Nói cho vui chứ bạn yên tâm đi, ông trời khiến những thứ dữ dằn đều có thuốc trị hết, thuốc đó cũng có thể gọi là lương tâm đó Dat Nguyen ơi..
Chuyện bất ngờ đến tận khi kết thúc
Bí quyết viết bài, kễ chuyện là vậy đó Maimaiyeuthuong ơi. Bếp cũng học hỏi của các bậc thầy, bậc đàn anh nhiều lắm chỉ hy vọng không đến nổi làm người đọc nhàm chán. Được bạn “phán” một câu như trên, Bếp nghe hả hê quá chừng chừng.
Cám ơn bạn nhiều nghen, phải ở gần, Bếp làm pizza đáp tạ Maimaiyeuthuong rồi đó.
Kính chúc chị và gia đình một mùa giáng sinh ấm áp và an bình
Hoa thật dễ thương và tốt bụng vô cùng.
Cho Bếp đáp tạ lại bạn hơn mười lần lờìchúc trên được không?
Chào muội của huynh ,
Một bài viết hay ! sưởi ấm lòng người giữa nhân tình thế thái
thời hiện đại .
Nó , thể hiện nguyên chất con người muội , đẹp lắm !
Và , chuyện đời thì mạng còn không giữ được , của cải làm sao giữ ?
Cảm ơn muội .
Cảm ơn 4 đứa em văn chương ” mười phân vẹn mười ”
dù mỗi đứa cốt cách chẳng giống nhau .
Bao giờ , đến vụ bán heo
Huynh ngồi nhóng nước phụ chèo chống ghe !
Chúc cả nhà muội vui.
Chúc muội và gia đình một mùa giáng sinh an lành .
Trần đại huynh kính mến,
Lời huynh như gió mùa hè
Mát lòng bốn chị em nhà bán heo
Bán buôn kiếm sống phận nghèo
Tập tành chữ nghĩa tìm vui với đời
Văn chương, thơ phú mấy lời
Trước là xả stress, sau tìm tri âm
Cám ơn huynh đã hết lòng
Phụ chèo chống lái xuôi giòng kinh Đôi
Khi nào heo bán xong rồi
Huynh cùng chư muội chia lời cuối năm
Cuối năm, Tết đến bên lề
Tiền lời huynh giữ, chớ xài lung tung
Cắc tùng, tùng cắc, cắc tùng
Huynh ơi, bọn muội chờ bao lì xì
Hi hi hi hi
Câu nây hay nhut, dê~ hiê?u nhut:
“HUYNH OI BON MUOI CHO BAO LÌ XÌ”
tu muoi
Ai cũng cần phải có nó (lương tâm ) cả bạn ơi
Đúng ra thì ai cũng cần có “Nó” như , nhưng trong cuộc sống vật chất nầy Bếp thấy có nhiều người ngoảnh mặt không thèm nhìn “Nó” đó Vân Hạc ơi. Nếu không thì thế giới nầy làm gì có nhà tù và chiến tranh, bạn thấy thế không?
Bếp chúc Vân Hạc và “Nó” vui khoiẻ mừng nhữngngày lễ cuối năm nghen.
Thì ra lương tâm là…nó
Miên ơi,
Lương Tâm là “Nó” mà “Nó” cũng là ta, tuy hai mà mọt, tuy gần mà xa. Khác nhau chỉ ở điễn lúc ta tỉnh thức để có “Nó” bên đời hay lúc ta u mê để “Nó” lìa xa ta thôi.
Những ngày cuối năm an bình, vui vẻ nha Miên.
Vì đi xa nên đọc cua Tiểu Muội Ngọc Nga hơi muộn; bút pháp lôi cuốn,và nội dung dầy tính giáo dục. Chúc tiểu muội sáng tác dồi dào. Noel vui vẻ!
Triệu huynh,
Anh đọc muộn nhưng đại muội trả lời anh cũng chẳng sớm lắm (dù không cố ý), vậy anh em mình huề hén anh.
Cám ơn những lời cổ động khích lệ của anh, anh thật là tốt bụng, muội cám ơn anh nha.
A, muội cũng mới đọc lại bài Tâm linh & Sáng tác của anh, lần nầy thì nghe “thấm” cả thơ lẫn văn đó anh.
Chúc anh và gia đình những ngày cuối năm vui vẻ.
Cám ơn Huỳnh đại muội, rất vui khi biết muội đọc lại Tâm Linh & Sáng tác. bài viết này là hệ quả cả đời sống chết với triết học ( cả văn khoa Sài Gòn và trường Nguyễn Ái Quốc) ,cuối cùng mình nhận ra họ bị duy lý của Platon làm hư hỏng hết. Đây là 1 bài trong tập 2 Những Chữ Qua Cầu Tâm linh, tập 1 đã xuất bản 2008.(tiểu luận triết học và mỹ học). Xin lỗi mình chỉ khoe sách này với những ai có tấm lòng, đại muội là người thứ hai ở Xứ Nẫu này. Pascal nói:” hiểu được chân lý không phải chỉ nhờ bộ óc mà còn nhờ ở trái tim nữa ” Chúc gia đinh Ngọc Nga hạnh phúc, vui noel và năm mới trọn vẹn!
Hạo Vân ơi,
Kỳ quá, hồi đáp Bếp dành cho bạn “nó” chạy lên phía trên rồi, xin lổi nghen, bạn “chạỳ theo “nó” để đọc đi.
Hạo Vân thân mến,
Từ xưa đến nay, của cải, đất đai cha ông để lại thường là nguyên nhân xào xáo trong gia đình, bởi thế người xưa hay nói “Để đức hơn để của” là vậy. Bếp viết chuyện nầy bằng những chiêm nghiệm cuộc sống chung quanh với mơ ước hảo huyền là Lương Tâm con người không bị biến mất bởi tham vọng điên cuồng vì vật chất.
Cám ơn sự đồng cảm của Hạo Vân nha, những lời khích lệ quá ưu ái của HV làm bếp xục xịt cảm động và hơi mắc cở vì biết thiệt tình Bếp còn phải cố gắng nhiều hơn mới xứng đáng nhận món quà tinh thần nầy của bạn.
Thân chúc bạn cùng gia đình một mùa Giáng Sinh an lành, HẠNH PHÚC
(hi hi..Bếp bắt chước Hạo Vân viết “hạnh phúc” bằng chữ hoa đó)
Chị Hai ơi !
Hôm nầy về với tía lúc gần 11 giờ khuya , không mở máy sợ
tía rầy ( sáng dậy sớm )
Đọc truyện của chị Hai viết hồn nhiên so với cuộc đời sóng gió , tha hương của chị . Đọc mà thấy thương chị ..
Em vẫn tin ở tận đáy lòng của mỗi con người vẫn đầy ấp tình người .
Chị Hai của em viết rất hay !
Tía kêu trễ rồi ., Em viết vội và đi đây chị Hai ơi .
Chúc anh chị vui.
Út Hoàng đó hả cưng,
Chị cũng có tật như cưng, toàn mở máy lúc nửa đêm về sáng vì lúc đó mới thực sự yên ả tinh thần để gõ (dù buồn ngủ gần chết luôn). Mấy hôm nay, chiếu nào chị cũng bận việc trễ tràng hơnn ngày thường nên để chắc ăn chị đổi giờ,,gõ ban ngày khi giữa buổinấu ăn chờ bếp tắt, nếu không từ giờ đến cuối năm chị không rãnh để vô mạng như thường lệ được.
Chị viết được những chuyện như vầy nhờ ơn má chị, ông xã chị và nhữngngười thân trong gia đình đó Út. Tất cả đã ch ơchị một cuộc sống yen lành để chị không dám dữ dằn với ai vì sợ pphụ ơn người, ơn đời và ơn trời đã cho chị quá nhiều ân sủng. Ân sũng gần nhất là chị có được các cô em dễ thương như Út và các dì nó cũng như những bậc thầy,bậc đàn anh, bạn bè Xứ Nẫu để có nơi viết lách trao đổi vui buồn cho đầu óc bớt lụn bại theo thời gian. Từ ngày vaò xunẫu chị như sống lại thời tuổi trẻ,. Bởi vậy trong thâm tâm chị cám ơn hoài nơi chốn, và những người ở đó đã cho chị nụ cười ở tuổi đang bước dần về hướng “cổ lai hy”.
Thôi, tới giờ dọn cơm rồi nhỏ ơi. Chị ngừng đây.
Cho chị kính lời thăm tía má nghen. Chúc cưng nương rẩy tươi màu.
Chị viết với tâm thế một người rất vị tha
Bếp thường ước mong mình được như lời Sonthuy nói nhưng thiệt tình không biết có được hoàn toàn không vì trong cuộc sống quá nhiều bon chen nầy Bếp thấy lắm khi Bếp cũng bỏ quên “Nó” mà làm vài điều không phải để bị ngườì thân trách hoài. Càng già, càng cố gắng giữ “Nó” bên mình để còn dạy con cháu đó Sonthuy ơi.
Cám ơn bạn rất nhiều về cái nhìn tử tế dành cho Bếp nha, với cái tâm đó chắc chắn sonthuy cũng là người vị tha rồi đó.
Ước gì người mình không còn tin, sợ dị đoan nữa (như trường hợp đứa nhỏ “khó nuôi”, phải đem cho người khác…) Sao không nghĩ dân châu Mỹ, châu Âu có bao giờ phải mở lịch coi ngày hay phải chọn ngày lành tháng tốt để làm gì đâu, mà họ càng lúc càng giàu càng mạnh. Trong khi tin dữ dội như dân Trung Quốc thì càng này càng lụn bại.
Dì Tư Linh à,
Đừng ước ao chi những vấn đề tập quán nhạn gian vì nó đã ănn sâu vào huyết não người dân chân chất rồi. Phải chờ thời gian, chờ các thế hệ cũ được thay bằng các lớp trẽ sau nầy thì hoạ hoằn may ra thôi.
Tin những chuyện vô hại thì cũng tốt, để giữ đặc tính chung của một nơi chốn,một dân tộc như cúng đầy tháng, thôi nôi, Thanh Minh,
Và đừng nên tin những chuyện có phương hại đến mạng sống, nhân phẩm con người như tế sống người dâng Hà Bá để trị thủy, vật giết bò, heo,..để tế thần cúng mở cửa mả, ra quân. cưới vợ bé để có con trai….v.v..
Chị Hai,
Dĩ nhiên những chuyện như cúng đầy tháng, thôi nôi … là nên giữ. Vợ chồng con gái em trông riết tới ngày cúng thôi nôi thằng nhỏ để coi nó “bóc” cái gì nè. Thằng rể (32t) tuy là dân Danmark rặc chứ nghe kể về truyền thống mình vậy nó cũng thấy phấn khởi hào hứng muốn tham gia.
Chị Hai Nga à, em thích cách chi tạo nên sự phân thân trong con người thằng “nhóc” nhân vật chính này để cuối cùng cái thiện luôn thắng cái ác.. Chị viết vẫn hồn hậu như bao giờ.
Dì Ba Ngọc Bút ơi,
Chị em mình mà “ca” nhau thì sẽ bị mang câu “chị hát em vỗ tay” đó nghen cô nương. Để mai mốt có dịp gặp nhau rồi cưng sẽ thấy chị “hồn hậu” hay không,, đừng nói trước vì chị vẫn bị các bạn đồng nghiệp cũ cho là dữ như bà chằng đó.
Chuẩn bị đón mấy xuồng heo của Út Hoàng lên đi nghen, nghe đâu năm nay Út nhà mình có chở thêmm bông hoa mùa Tết nữa đó. Cái điệu nầy phải vèo thêm một tua qua chợ An Đông giao bông trước khi đi thăm các huynh trưởng, bạn bè nhà nẫu rồi,
Chào Chị Huỳnh Ngọc Nga!Lương tâm như bạn chí thân.Ta cùng với nó đeo mang suốt đời.Mất nó ta người dở hơi!.Nó còn ta thấy cuộc đời đáng yêu..Bài viết ”Nó và Tôi” Thật đầy ý nghĩa cho cuộc sống của một con người.chân chính
Nàng tiên tử tế xứ nẫu aitrinhngoctran ơi,
“Nó ” theo ta trên vạn nẽo đời
Ta đeo nó không rời trong tâm
Ngày nào “Nó” bỏ ta đi
Là ngày ta mất nhân tri làm người.
Tụi mìnhcố gắng giữ “Nó” hoài nghen antrinhngoctran.
Không cần tiền nơi ấy chỉ cần chỗ đi về.Vì nơi ấy là đất hương hỏa có ngôi nhà chung đầy kỷ niệm.”Tôi muốn làm một người chân chính giữa cuộc đời bon chen vật chất nầy..”Bài viết rất tình người rất xúc động!Cảm ơn Chị Huỳnh Ngọc Nga!
Đúng ra khi phải nói là “Khi đã có đủ để sống thì không cầnn tiền chỉ cần tình cảm, cần nơi chốn đi về với thân thương nguồn cội”, Bếp nghĩ như vậy mà quên viết cho trọn vẹn hơn đó duongdientuan ơi. Nhưng cần tiền cũng phải là những đồng tiền không làm náo loạn lương tâm nữa, mà tiền chân chính thì thường rthường kiếm lâu và ít ỏi hơn tiền “ma giáo” lắm.
Được Duongdientuan ghé thăm và động lắm.cho vài lời khích lệ, Bếp cũng cảm. Cám ơn bạn nha, chúc duongdientuan những ngày cuối năm vui vẻ.
Làm người chân chính cũng khó lắm thay
Bởi vậy ông bà mình hay nói “Làm người thì khó, làm chó thì dễ” là vậy đó Anhuy ơi. Nhưng nhìn kỹ thì mấy chú chó trung thành vẫn là những con chó có lương tâm lắm chứ, hơi oan cho các con thú thiện lương nầy ở cái nhìn bao quát của người xưa phải không bạn?
Cám ơn đã ghé và chúc Anhuy cùng gia đình mọi an vui nghen.
chi hai,
Em chua co thi gio de doc, thoang qua thay bai dai nen de danh toi nay.
Dang vua lam giay toi vua nghe nhac, gap lai bai nay cam dong qua. Moi chi nghe chung de nho lai mot troi ky niem hoi con con gai……
Dì Tư Linh ơi,
Cưng làmm chị bồi hồi nhớ thuở còn đì học khi nghe Le Temps de l’amour với giọng ca trầm buồn của Francoise Hardy. Bao năm rồi, ý nghĩa của bài hát vẫnn mang giá trị không đổi về tình yêu và cuộc sống, trong đó có tình chị em, nghĩa bạn bè của 4 đứa mình cùng bà con xứ nẫu.
Cám ơn dì Tư nó, chúc cưng một ngày không vội vã. Thương nhiều.
——
Bấp tạm ngừng hồi đáp để xuôốg Bếp đây, tiớ giờ cơm rồi các bạn ơi.
Chi vô youtube lục đi, có cả đống lận, đủ hết: ton meilleur ami, tous les garcons et les filles….. Nghe đi, “phê” lắm….
Thôi để em lấy sẵn cho bà con nghe luôn:
Trời ơi, có thì giờ đâu mà đi lục nhạc Linh ơi.
Tranh thủ chút giờ rảnh lúc chờ cơm sôi, canh chín để gõ cho bạn bè nơi đây vài hàng là chị mừng quá chừng rồi đây nè.
Chúc chị giáng sinh hạnh phúc bên gia đinh và bạn bè
Cám ơn Diemvan đã ghé và ân cần chúc vui.
Bếp đáp tạ lại Diemvan cái “bánh quy” y chang như vậy được không?
Nhưng nếu không có “thằng ” lương tâm kè kè bên cạnh thì chúng ta sẽ như thế nào ?
Thì chúng ta bán linh hồn cho quỹ dữ (chứkhông phải quỹ hiền của H.P.Linh nghen) và nếu vậy thì thế gian nầy sẽ trở thành địa ngục vì chỉ có quỹ đội lốt người thôi Phù Thế ơi (Bếp nghĩ vậy đó, không biết có đúng ý của Phù Thế và các bạn khác không?).
Chúc Phù Thế và “Nó” vui Giáng sinh an bình nghen.
Lương tâm như là vị phán quan theo ta suốt cuộc đời
Mimosa nói chẳng sai chút nào hết. Ông phánn quan nầy không cân đai áo thụng của Toà án nhưng uy dũng hơn đời thường. Ổng mà lên án thì chỉ có nước mất ăn,mất ngủ “tiêu” linh hồn luôn. Quên, trừ phi chúng ta phủ nhận “ổng” là ai để thành quỹ dữ đội lốt người thì lại là chuyện khác hén Mimosa?
Bên nhà, Mimosa chuẩn bị những ngày lễ cuối năm chưa vậy? Chúc vui nha.
Lương tâm cần biết bao,nhưng tiền cũng cần biết bao,giải quyết làm sao đây?
Đúng là câu hỏi của Minh Văn đáng giá ngàn vàng thiệt đó nha.
Theo Bếp nghĩ tiền cũngg cần nhưng tiền rồi sẽ qua tay người khác chứ không ở với mình (đó là sự phụ bạc, tính vô thường). Còn lương tâm lầm lũi theo ta , nhắc nhở, giúp đỡ ta mọi điều thiện đến suốt cuôc đời nếu ta không bò “Nó” (đó là tính thủy chung, tính bất biến). Vì vậy, nếu đem cân,đong, đo, đếm chúng ta nên chọn lương tâm Tiền kiếmm vừa đủ xài hoặc thêm nhiều hơn cũng được miễn đừng ra giớ hạn lương tâm cho phép. Cực cùng chẳng đả “bất thiện” lúc cần thitế mà không quá đáng rồi sau đó tìm cách “hoàn thiện” để chuộc lỗi. Hi hi..đó là cách lý giải ba xu của Bếp, hông biết có hạp ý Minh Văn không?
Luong tam bay gio hinh nhu la mot thu xa xi pham
Vivi nhận xét giống Bếp đó, tuy xa xí thiệt nhưng rất cần cho đời sống chúng mình phải không Vivi? Vì nó làm cuộc đời sạch sẽ, đẹp đẽ hơn ra. Bởi vậy chỉ cần bỏ ống để dành tiền là mua nó đuợc, miễn là phải cố gắng đừng hoang phí để có tiền bỏ ống. Nói theo kiểu ông bà mình hay nói là đừng buông lung tâm tính để ăn ở phải đạo làm người đó mà (câu nầy Bếp đọc trong sách học làm người của Nguyễn Hiến Lê).
Cám ơn Vivi đã ghé thăm.
Vivi cùng gia đình vui Noell và Tết tây vui vẻ nghen.
Cái kết thúc thật bất ngờ
Sông hàn ơi, đó là cách kết thúc mà Bếp thích nhất và hay dùng trong các bài viết của mình, Sông Hàn thấy thế nào? Bếp rất muốn biết ý kiến người đọc để học hỏi thêm vậy mà.
Cám ơn Sông hàn đã ghé thăm .
Chúc vui những ngày cuối năm nha.
Truyện có tính giáo dục cao
Văn Huy làm Bếp sung sướng vô cùng vì không ngờ được bạn đánh giá ưu ái như vậy. Bếp chỉ ghi lại những gì mình nghĩ chứ không dám mơ xa được “món quà ” quý giá Văn Huy tặng đâu.
Cám ơn sự cổ động nồng nhiệt của bạn hiền .
Chúc VH và gia đình những ngày cuốì năm (tây) vui vẻ nha.
Lương tâm tìm đâu bây giờ,chị ơi ?
Đừng tuyệt vọng, Mong Mơ ơi đừng tuyệt vọng.
Thế giới nầy tuy điên đảo nhưng lương tâm vẫn không bỏ rơi hoàn toàn nhân loại đâu. Nếu còn người tự hỏi như Mộng Mơ tức là lương tâm vẫn còn hiện hữu trong chúng ta. Mỗi chúng ta tự gìn giữ “Nó” trước thì tự nhiên sẽ thấy “Nó” ở khắp mọi nơi. Ông Phật há chẳng bảo “Tâm ta thế nào, ta nhìn đời thế đó” là gì? Những người mà ta nghĩ không có lương tâm, biết đâu là thử thách để xem lương tâm chúng ta còn đó hay đã bỏ ta mà đi rồi?
Cười lên đi Mông Mơ ơi, cuối năm rồi, phải hy vọng để mà đi về phía trước nữa chứ. Chúc Mộng Mơ vững niềm tin.
Chào Nga Tỷ!
Trời! Thiệt bữa ni, đệ mới thấy Tỷ. “giận” bung người cũng đáo để ghê nơi, nhưng mà cái giận…liền xì hơi, bốc khói, khi bị “NÓ” bên trong HNN “tác” nổ đôm đốm, thấm tận lòng, nên.Tỷ phải ” yêu thương” những kẻ tham lam đã từng làm Tỷ sân si?
“Nó” trong lòng người hiện nay, là đồ quý hiếm còn hơn cả kim cương lấp lánh đó Tỷ?…
Truyện viết chân thành, dễ làm người đọc thấm, gẫm suy, độ lượng, tha thứ lỗi cho người…
Chúc Tỷ & gia đình Giáng sinh vui vẻ, hạnh phúc và luôn có “nó” để… cười từ bên trong nghen Tỷ!
Rua Thơ đệ,
Ngu tỷ cũng đang “nổi sùng” máy móc PC đây, gì mà ngu tỷ gõ xong chưa kịp gởi thì “nó” biến mất, mắc công ngu tỷ phải gõ lại 2, 3 lần. Đến chừng xong xuôi “nó” lại chạy lung tung thay vì chạy đúng ô của người ngu tỷ đang hồi đáp, kỳ thiệt.
“Nó” mà ngu tỷ đang nói với Thơ đệ khác với “Nó” của thằng nhóc sân si trong bài nghen đệ. “Nó” của PC hiện hữu bằng từng con chữ, dấu chấm, dấu phẩy nên thuộc “vô thường”, có đó rồi biến đó và biến đi rồi cũng sẽ gõ lại được.
Còn “Nó” của thằng nhóc (thuộc loại Tâm Linh mà thi sĩ Triệu Từ Truyền chiết giải) thì biến ảo khôn lường và vì thế vô cùng quan trọng trong đời sống con người của chúng ta.
Thơ đệ là cậu em tốt bụng,lúc nào cũng cho ngu tỷ những lời tử tế.. Cám ơn hiền đệ nghen. Ngu tỷ tin chắc “Nó” cũng luôn bậu bạn thuận hoà với những người như Thơ đệ đó.
Leng keng mừng Giáng Sinh vui cùng gia đình nha hiền đệ
Chúc chị giáng sinh vui vẻ nhé
Cám ơn Mộc Miên đã ghé thăm và chúc Giáng sinh.
Bếp xin đáp tạ bạn “y chang” như vậy nghen.
Cám ơn HNN. Bạn đã đưa ra được cái triết lý của cuộc sống đẹp trong thời @ hiện tại. Khi mà mỗi mét vuông đất của cha ông để lại đều có thể làm tổn hại đến Lương tâm của chúng ta . Viết hay và có hồn đấy , ngoài triết lý còn mang đậm tính giáo dục. Cám ơn và chúc gia đình bạn luôn khoẻ và HẠNH PHÚC