Cao Thị Hoàng
.
Saigon 1976
Đêm nay , đêm cuối cùng của đô thành Saigon .
Ngày mai , 2.7 đô thành Saigon chính thức là thành phố Hồ Chí Minh .
Đêm nay , đêm cuối cùng của Huy còn hít thở không khí đô thành và
ngồi trên thềm cũ nhà mình .
Rạng sáng mai , Huy và gia đình rời nơi chôn nhau , cắt rốn để đi kinh
tế mới Kiên Lương . Một vùng đất mà Huy và gia đình chưa hề biết đến .
Cả nhà thao thức , không ai ngủ . Chẳng phải lo sợ vì nơi sắp đến , mà
vì mỗi thứ vật dụng trong nhà , từ ngăn bếp , đến sàn nước , viên gạch ,
chổ vui đùa lũ trẻ , khóm hoàng lan ngoài hiên … đều hóa thành tâm hồn níu bước người ra đi .
Huy thẩn thờ , hút hết bao thuốc lá LucKy . Những giọt nước mắt lăn
dài trên đôi gò má hốc hác .
Trời Saigon nửa đêm về sáng mưa lắc rắc và im ắng lạ thường , ít còn nghe tiếng xe xích lô máy chạy ầm vang trên đường phố như ngày xưa vì thiếu nhiên liệu .
Huy suy ngẫm vùng đất Saigon đã chứng kiến biết bao cuộc đổi dời , dâu biển .Thương công nữ Ngọc Vạn vâng lệnh cha là chúa Sãi lấy vua Chân Lạp . Nhớ công ơn nhà Nguyễn mở cõi đất phương Nam .
Nhớ Nguyễn Hữu Cảnh năm 1687 lập phủ Gia Định . Rồi người Pháp
chiếm Đông Dương – trong đó có Việt Nam – Nhằm khai thác thuộc địa ,
thành phố Saigon ra đời – còn được gọi là Hòn ngọc Viễn Đông ,
Paris Phương Đông – Thủ Đô Liên Bang Đông Dương ( 1887 – 1901 ).
Thủ Đô VNCH ( 1954 – 1975 ) .
Ngần ấy 300 năm mà thế sự mang mang …
Chuyến xe chạy bằng than – thay nhiên liệu – ì ạch , trật vuột
trên quãng đường hơn 200 cây số , suốt từ sáng đến khuya mới đến
Kiên Lương .
Lúc ra đi , không ai đủ can đảm ngoái nhìn căn nhà thân yêu đã trải qua hai thế hệ gia đình . Và , họ biết rằng , từ đây căn nhà ấy mất vĩnh viễn .
Thật ra , hộ gia đình của ông bà năm An – ba má Huy – thuộc diện cưỡng chế đi kinh tế mới Phú Giáo , nhưng ông năm An xin tình nguyện đi hộ lẻ xuống vùng kinh tế mới Kiên Lương , nơi quê nhà người bạn của ông đang sinh sống . Người bạn ấy là bác sáu Thứ .
Vạn sự khởi đầu nan . Rồi đâu cũng vào đó .
Được gia đình bác sáu Thứ và bà con xung quanh hết lòng giúp đỡ ,
ba má Huy dựng được căn nhà lợp lá , vách đất bện rơm , trông cũng
điệu đàng bắt mắt . Vợ chồng Huy và mấy đứa em bắt đầu tay lấm ,
chân bùn , vỡ hoang trồng vụ khóm đầu tiên trên vùng đất mới . Da tay
phồng dộp , rướm máu . Nỗi nhớ Saigon không còn chập chờn như hồi mới xa , giờ thì đã lắng sâu vào lòng mỗi người theo từng giọt mồ hôi rớt trên liếp rẫy .
Thường khi , sau một ngày lao động cực nhọc , vợ chồng Huy và mấy
đứa em về đến nhà trước khi trời sụp tối . Hôm nay , Huy cho vợ và mấy đứa em về trước , còn mình ở lại đốt đám tranh cuối rẫy để sáng mai đào đất vét mương nước .
Huy mồi lửa , tiếng tranh sậy nổ lốp bốp hòa lẫn khói bay theo gió ,
rượt đuỗi thành những con sóng chạy trên đầu ngọn lửa .
Huy hút thuốc , ngồi nán lại trên bờ đất nhìn nắng chiều rớt qua ngọn
đá Ba Hòn . Huy nhớ mới ngày nào hai vợ chồng là thầy cô giáo – đùng
một phát – trở thành nông dân trên dải đất miền biển tây Tổ Quốc .
Ngày ấy , Huy là Giáo Sư dạy Toán đệ nhị cấp Trường Trung Học Phổ
Thông Tân An , vợ Huy – cô giáo Tường Vy – dạy Trường Nữ Tiểu Học
Tỉnh lỵ Tân An . Sau 30.4.1975 , Năm Tải – cán bộ miền Bắc
chi viện – tiếp quản Ty Giáo Dục Long An , huấn thị :
– Qua thanh loại , anh chị ngồi đây là đồng nghĩa được lưu dung tiếp tục dạy , còn những ai vắng mặt xem như mất dạy .
Cả hội trường im phăng phắc – con ruồi bay cũng nghe – cán bộ Năm
Tải , nói tiếp :
– Để chuẩn bị cho năm học mới , dưới chế độ mới , các lớp phải gở bỏ
những châm ngôn cũ , như : Tiên học lệ , hậu học văn . Ngày nay học
tập , ngày mai giúp đời … Thay vào đó những khẩu hiệu mới , như :
Đảng Cộng Sản Việt Nam Quang Vinh Muôn Năm , Chủ nghĩa Mác – LêNin Vô Địch Muôn Năm , Lao Động Là Quang Vinh …Từ nay , tất cả
người dạy học được gọi là giáo viên , phải soạn giáo án và được kiển tra trước khi lên lớp , mỗi lớp có giáo viên chủ nhiệm , mỗi môn dạy có giáo viên trưởng bộ môn … Giáo viên nữ mặc áo ngắn , không mặc áo dài , chân đi dép . Giáo viên nam mặc áo bỏ ” ngoài thùng ” , không cà vạt , không mang giày .
Các cô thầy giáo ngỡ ngàng , bởi từ nay mình là giáo viên lưu dung ,
cô thầy giáo ở miền Bắc vào mới chính là giáo viên . Những điều kiện
quy định , chừng không thích hợp với môi trường giáo dục ?
Nói xong , cán bộ Năm Tải hỏi :
– Các anh chị có ý kiến gì không ?
Giáo Sư Huy đứng lên , mọi cặp mắt đỗ dồn về phía Giáo Sư .
– Thưa cán bộ , chúng tôi là giáo viên lưu dung hay lưu dụng ?
Cán bộ Năm Tải lấy ngón tay sửa lại nút áo bà ba , rồi nói dõng dạc :
– Các anh chị là giáo viên lưu dung . Nghĩa là Cách Mạng khoan hồng ,
lưu lại sử dụng .
– Nếu thế , thưa cán bộ : Tôi , Giáo Sư Toán Nguyễn văn Huy , xin được mất dạy !
Giáo sư Huy bước ra khỏi cửa , cả hội trường im lặng , sửng sờ !
Buổi chiều hôm đó , Huy cùng Tường Vy bỏ Tân An trở về Saigon ,
sống chung với ông bà năm An .
Một tiếng thở dài theo ngọn lửa tàn nơi bờ ranh đất .
Huy vác cuốc băng đồng về nhà giữa tiếng côn trùng kêu nhá nhen !
nhá nhen !
– Đi rẫy về tối vậy Huy ?
– Thưa bác Sáu sang chơi với ba con . Lúc chiều , con nán lại đốt tranh
sậy để mai con vét đường mương dẫn nước tưới khóm .
– Thằng thầy giáo mà giỏi thiệt .
Bác sáu Thứ vừa se thuốc rê , vừa khen Huy . Rồi quay qua ông An , bác nói tiếp :
– Hồi chú thiếm mới đến , tui lo vợ chồng nó không vỡ đất hoang nổi ,
bây giờ thì yên tâm rồi .
– Vợ chồng em và mấy đứa nhỏ , mang ơn anh chị quá nhiều . Nếu không có anh chị , tụi nầy lên khu kinh tế mới Phú Giáo chẳng biết ra
sao ?
Ông năm An rót rượu mời bác sáu .
– Vạn sự khởi đầu nan !
Bác sáu cười và cạn ly rượu .
– Vợ thằng Huy đâu rồi , đốt đèn lên con .
Ông năm An nói vói ra sau nhà . Bà năm An lên tiếng :
– Sổ chất đốt chưa tới kỳ mua , nhà mình hết dầu đốt đèn , vợ chồng
thằng Huy đang ăn thầm .
Hai ông bạn già rủ nhau ngồi ngoài sân , nương nhờ ánh trăng non
tiếp tục uống rượu .
– Hồi chiến tranh tuy chết sống , nhưng cái gì cũng có .Thậm chí , có
cái dư thừa . Bây giờ , hòa bình cái gì cũng thiếu . Thậm chí , có cái thiếu lạ lùng , như gạo , muối , nước mắm , dầu hôi … Chưa lúc nào
đói như lúc nầy , ăn bo bo , ăn độn khoai mì , đi đâu phải đem theo cái
ăn vì mỗi người đã có tiêu chuẩn lương thực , không ai đãi ai được dù
cha mẹ , bạn bè ! nông nghiệp hợp tác hóa – ruộng bỏ hoang – chấm công điểm thì gia đình neo đơn , gia đình thiếu sức lao động – kể cả
gia đình tham gia kháng chiến – gặp khó khăn muôn vàn ! Hàng hóa
nơi thừa , nơi thiếu do lệnh ” ngăn sông , cấm chợ ”… Miền Nam
chưa từng gặp tình cảnh nầy ! Đúng là cuộc đổi đời ” long trời , lỡ đất ”.
Bác sáu càm ràm với ông năm An như thể trút sự bức rức trong lòng .
– Nhớ khi xưa , lúc lên Saigon thăm em , anh bảo : Miễn hòa bình , sống
sao cũng được . Em hỏi giỡn anh , đói được không ? Anh cười , đói cũng vui , miễn hòa bình để máu xương hai phía ngừng đỗ . Cùng máu đỏ , da vàng , cùng nòi giống , khác chi đâu ? Sao anh sáu bây giờ
càm ràm thế ? Thôi , em mời anh cạn ly !
– Tui bực là bực kiểu điều hành của mấy cha nội nầy . Hồi còn chiến tranh , tui đào hầm nuôi mấy cha nội nầy nói hay lắm , khi có quyền lực
thì làm dỡ ẹt , tính toán thua mấy con buôn . Tạo điều kiện bọn cơ hội
câu kết với một số quan tham đục khoét của dân , sách nhiễu dân , làm lòng người ly tán . Thượng bất chánh , hạ tắc loạn .
Rượu vào , lời ra . Tuy bác sáu nói thế , nhưng trong cái làng nầy bà
con ai cũng nễ trọng . Bác là người chí cốt với cách mạng , ba đứa con tham gia kháng chiến , ngày về chỉ còn một .
– Anh sáu , hôm nay sao anh nói gay gắt vậy ?
– Thì đó , dầu đốt đèn cũng không đủ cho dân đốt . Ăn phải ăn thầm ,
nói chuyện phải nhờ ánh trăng . Tui khổ sở cũng từ thiếu dầu đốt đèn .
Bác sáu kể :
Con gái thứ bảy nó về làm dâu miệt Gò Quao . Anh sui chết sớm , chị sui ở vậy nuôi con là thằng chồng con Bảy đó . Tui thì chú biết rồi , má con Bảy bị lính Sư Đoàn 21 hành quân bắn chết , lúc theo giao liên xuống Vĩnh Thuận thăm thằng Tư đi bộ đội .
Khoảng tháng trước , nghe con Bảy nó đẻ con so , tui đi thăm nó , thăm cháu ngoại và sẵn dịp thăm chị sui . Nó lấy chồng xa , nhiều đêm tui nhớ con đứt ruột . Việc đi thăm đẻ là việc của đàn bà – không có đàn bà – cực chẳng đã tui mới đi thăm .
Khi đến nhà chị sui , trời đả đứng bóng . Chuyện trò , thăm hỏi , ăn bánh khoai mì do chị sui chế biến thay cơm . Tội nghiệp thằng cháu ngoại ngoài tháng , bú sửa mẹ từ khoai , bo bo mà ra , không phải từ
gạo , giữa đồng bằng Sông Cửu Long dựa lúa gạo Đông Dương !
Nghiệt lúc tui chuẩn bị về , trời đỗ mưa – mưa cầm chỉnh , cầm đỗ ,
lúc nặng , lúc nhẹ – cho đến tối . Chị sui và con cầm ngủ lại , khuya về .
Nhà chị sui sát mé rạch , mái lá , vách đất , không cửa nẻo , ngõ trước ngó ra cánh đồng cỏ mọc hoang của hợp tác xã , ngõ sau ngó ra bến rạch .
Nhà chẳng có ván , bàn ghế gì , chỉ có cái giường tre con Bảy nằm cữ và cái vạt tre chị sui nằm . Tui ngần ngại , ở bất tiện , về không xong .
Thằng chồng con Bảy mua cho tui xị rượu – chắc là nó mua chịu – nói
tối nay con đi giăng câu không ở nhà , khuya ba về cho con gửi lời
thăm bà con xóm rẫy .
Tui ăn mấy cũ khoai , uống hết xị rượu , chị sui bảo :
– Lát nữa , mời anh sui lên võng nghỉ đỡ qua đêm , khuya tui dậy luột
bắp anh ăn , rồi về cho kịp con nước .
Đêm Gò Quao trời tối đen như mực , tiếng ếch , nhái , ểnh ương hòa
lẫn tiếng côn trùng như bản đồng ca thôn dã .
Tui trằn trọc không ngủ được , chợt nhìn thấy bàn tay chị sui ngoắc
về phía tui . Chẳng lẽ ? Tui lấy tay vụi mắt mình xem có quáng gà không ? Đang suy nghĩ , bàn tay chị sui ngoắc lần hai ! Chẳng lẽ ?
Lần ngoắc nầy thì tui nhìn thấy rõ nồm nộp , không cãi vào đâu được .
Chẳng lẽ , chị sui thấy mình nằm võng lạnh tội nghiệp nên ngoắc mình
sang ngủ vạt tre với chị cho ấm ? Tự nhiên tui cười thầm một mình và nhớ bài hát nhại ” Tiếng chày trên sóc Bom Bo ” của Xuân Hồng :
” …bắt chị sui đẩy lùi lên ván gỏ , bắt anh sui nằm kế chị sui , tình sui
gia ai nói thây kệ cha , miễn chị không la …thì tui bụp chị liền ! ”
Tui đắn đo , nghĩ tới , nghĩ lui , nếu không phải chị sui ngoắc mình
thì chắc độn thổ ! Thôi thì nán đợi , nhứt quá tam !
Chị sui ngoắc tay lần ba , cái đèn bóng nhỏ phụt tắt .
Một tiếng ho nhẹ vang khẽ .
Nhà tối đen như mực !
Tui phân tích : ngoắc tay ba lần , đèn bóng tắt , tiếng ho khẽ … Đúng rồi , chị sui rủ mình sang vạt tre ngủ cho ấm ! Ông bà thường nói ” liều
ăn nhiều ”. Đây là dịp ăn nhiều , không liều vuột mất thời cơ .
Tui nghiêng võng bỏ chân xuống đất , rón rén bước qua vén nhẹ mép
mùng chị sui , mùi hương đàn bà quyện lẫn hơi ấm phả vào mặt mũi
như nửa ngây , nửa ngất .
– Làm gì vậy , anh sui ?
Toàn thân tui rịn mồ hôi sau lời hỏi của chị sui , vừa nghiêm khắc , vừa
dịu dàng .
Chị sui ngồi bật dậy , nói nhỏ – sợ con Bảy nó nghe –
– Lạ chổ , anh ngủ không được hả , anh sui ?
Tui chết điếng người , nói chống chế :
– Sao chị sui ngoắc tay rủ tui sang ba lần ?
– Mèn đét ơi ,tui phát tay ba lần để tắt cái đèn bóng chứ nào ngoắc anh
sui . Dầu dạo nầy khan hiếm lắm , tui tiện tặng vì nhà có dâu đẻ .
Thôi , anh trở lại võng nằm nghỉ đi anh sui.
Tui ấp a , ấp úng nói lời xin lỗi chị sui , quay về võng nằm như con mèo ướt . Vừa giận mình , vừa giận cái thằng thương nghiệp phân phối dầu
không đủ cho dân xài , nên mới có cảnh dở khóc , dở cười nầy !
– Bác Sáu kể chuyện nhà , cháu nghe như chuyện tiếu lâm .
– Cả cái xóm rẫy mình cũng sống tiếu lâm . Thiếm Tám đưa tem phiếu
tháng nầy nhận lưỡi lam cạo râu , nửa thước vải quần tây . Thằng hai
Sô thì nhận nửa thước vải bông , một lố băng vệ sinh !? Ai đời sống
trên bờ xôi , ruộng mật mà đói gạo , đói cơm . Thằng chủ nhà máy , xí
nghiệp , chủ hãng buôn , … thì làm ruộng rẫy .Thằng nông dân ” rút
rơm trâu ăn mê ” thì làm ông chủ , giám đốc . Bác hỏi mầy , chẳng
tiếu lâm à ?
– Cháu tin rằng mai nầy sẽ thay đổi . Đây chẳng qua là buổi giao thời như cơn đau đẻ .
– Mầy nói Bác nghe cũng phải . Vậy , tại sao mầy bỏ dạy ?
– Cháu và vợ cháu mất dạy vì lòng tự trọng – không phải tự ái – .
Một người thầy đánh mất lòng tự trọng thì không thể dạy ai bất cứ điều
gì . Tại sao , phải gọi tất cả giáo viên miền Nam là lưu dung ? Cháu hiểu thiên tài cũng có khi lỡ tay , nhưng nếu lỡ tay về giáo dục sẽ phí bao thế hệ , hư hỏng con người , nguyên khí quốc gia mất dần , hiền tài đốt
đuốt giữa ban ngày chẳng tìm thấy . Có tìm thấy chăng , là thấy một
hạng người học trong trường , thi ngoài quán . Bằng cấp thật , kiến thức giả . Sự dối trá thăng hoa , sự chân thực xuống cấp . Người thương nước thì phải thương nòi , thương nòi thì toàn xã hội phải làm cuộc cách mạng về giáo dục .
– Bác thấy cháu còn yêu nghề , Huy ạ !
– Khi cháu bước ra khỏi hội trường hôm đó , là cháu tự bóp nát
trái tim sư phạm của mình
Sương đêm thấm ướt tấm đệm bàng .
Bác Sáu cạn ly rượu và ra về . Cả nhà Huy đi ngủ .
Những gốc khóm xếp thẳng hàng chạy trên liếp , Huy và vợ nhìn thật
bắt mắt . Đã ba mùa khóm bội thu , đất cũ đãi người mới . Từ một vùng
đất hoang hóa , bom mìn còn sót lại sau chiến tranh , bàn tay cầm cuốc
thay cầm phấn của vợ chồng Huy , đã tạo ra rừng khóm bạt ngàn .
– Anh muốn nói với mình một chuyện .
– Thì anh cứ nói , sao hôm nay anh bày vẽ thế ?
Trong căn chòi giữ rẫy , buổi trưa gió thổi mái tranh nghe xào xạc .
– Mình về sống cùng anh bao năm rồi , mình nhỉ !
– Em sống cùng anh hai mặt con , anh quên à ?
Huy đưa bàn tay chai sạm vuốt mái tóc cháy nắng của vợ .
– Anh có lỗi với mình . Vì anh , mình cơ cực quá .
– Thương em , anh đừng nói thế ! Xưa mình yêu nhau , hai đứa từng
dặn dò : gừng cay , muối mặn , xin đừng bỏ nhau .ô iì
Huy nắm bàn tay vợ bớp mạnh .
– Anh thật hạnh phúc ! Anh cảm ơn mình !
Tường Vy ngạc nhiên về những cử chỉ , lời nói của chồng . Bằng linh
tính của người vợ , Tường Vy cảm thấy có một điều gì đó rất quan trọng sắp xảy ra .
– Mình về ở cái xóm rẫy nghèo đã hai cái tết , cuộc sống tuy còn vô
vàn khó khăn nhưng cũng tạm ổn . Thấy đám trẻ thiếu ăn , đói chữ , anh
xót xa chịu không được .
Tường Vy chen ngang :
– Em cũng xót xa , biết làm sao ?
– Vừa rồi , Bác Sáu , ông bí thư xã , cậu bí thư Đoàn gặp anh trao đổi việc mở lớp học tình thương , cho trẻ em nghèo không điều kiện đến trường . Biết vợ chồng mình gốc nhà giáo , ông bí thư xã và cậu bí thư Đoàn mừng lắm . Anh đã nhận lời . Có lẽ , sắp tới mình vất vã và bận rộn .
– Việc phải , cực mấy em cũng làm .
– Vậy là anh yên lòng rồi !
Thật ra , vợ chồng Huy không dễ gì quên tiếng trống trường , bảng
đen , phấn trắng và những ánh mắt học trò . Những hình ảnh , âm
thanh ấy , như máu chảy trong thân mỗi cô thầy giáo . Xưa Quản Trọng từng bảo : Bách niên chi kế mạc như thụ nhân . Trồng người như trồng cây , trồng lúa thì tất yếu sẽ hỏng và di chứng khó lường .
Chiều nay , nhà có khách . Tường Vy về sớm lo cơm nước .
– Chú thiếm Năm và sắp nhỏ cơm nước gì chưa ?
Tiếng bác Sáu oang oang ngoài sân.
– Dạ ! ăn rồi anh Sáu , tối ăn thầm không thấy đường
– Thằng Huy đi rẫy về chưa chú ?
– Cháu nó đang tắm .
Ông năm An vừa nói , vừa đi ra sân trãi tấm đệm bàng và mời khách .
Chủ , khách ngồi xong . Bác Sáu lần lược giới thiệu :
– Đây chú năm An – mà bà con gọi là ông năm Saigon – ba của thằng Huy.- Còn đây chú hai Tân , bí thư xã . Cháu Mẫn , bí thư Đoàn .
Mọi người bắt tay nhau , vui vẻ .
Ông năm Saigon mời khách uống nước lá cây Sa Kê – vì nhà
không có trà – .
Hai Tân mở xắc-cốt , móc ra gói trà Tam Đảo .
– Nhờ chú Năm gọi tụi nhỏ pha trà .
Nắng chiều trốn mất sau mấy lùm tre . Gió biển thổi lên đồng mát rượi , lòng mọi người phấn chấn .
– Hai đứa ngồi xuống đây !
Bác Sáu kêu vợ chồng Huy ngồi bên cạnh mình .
Lâu lắm rồi , ông năm Saigon mới thưởng thức hương hoa lài ướp
trà . Bất chợt , ông nhớ Saigon da diết mà từ lâu tưởng đã quên .
– Mấy hôm trước , chú hai Tân và cháu Mẫn có gặp trao đổi tình hình ,
công việc của xã mình sắp tới với cháu Huy . Tối nay , chú Hai và cháu
Mẫn tiếp tục tranh thủ bàn cụ thể với chú Năm và vợ chồng cháu Huy .
Bác Sáu khơi mào câu chuyện .
Hai Tân chiêu ngụm trà thấm giọng .
– Vì tình hình gấp gáp , tui đến gặp anh Năm và hai cháu trao đổi hai
việc quan trọng : một là mở lớp học tình thương trong xã , hai là tình
hình biên giới Hà Tiên hiện nay .
Hai Tân dừng lại , xem mọi người có phản ứng gì không , rồi nói tiếp :
– Trong chiến tranh , xã mình là một xã nghèo , bom đạn chà đi xát lại
nhiều lần , trai tráng ở hai đầu , hai phía đều chết hoặc thương tật gần
hết . Hòa bình lập lại , khó khăn chồng chất khó khăn . Một số trẻ em
nghèo không có điều kiện đến trường đành bỏ học . Làm sao số trẻ em
nầy tiếp tục được học hành ? Suy đi , tính lại chỉ còn có cách mở lớp
học tình thương . Mở lớp học tình thương thì thầy cô ở đâu dạy ?
Ông Năm lắng nghe , hỏi Hai Tân :
– Đâu phải chỉ khó có thầy cô ở đâu dạy , còn vấn đề cơ sở vật chất ,
sách vở , cơm áo , gạo tiền , lấy ở đâu ?
Mẫn xin phép có ý kiến .
– Về cơ sở vật chất , xã vận động những nhà hão tâm đóng góp một phần , phần còn lại xã lo . Đoàn thanh niên vận động gia đình cho con
em đến lớp , tập vở Đoàn thanh niên lo . Chương trình và sách giảng
dạy , Phòng Giáo Dục chịu trách nhiệm .
Hai Tân tiếp lời Mẫn .
– Hôm trước việc nầy tôi có bàn với thầy Huy . Nay có cô Tường Vy ,
xin cô cho ý kiến .
Tường Vy chậm rãi trình bày những khó khăn và thuận lợi mở lớp học
tình thương . Nhưng dẫu sao đây là một việc nên làm và xã cần làm gấp , dù vừa mặc áo , vừa xếp hàng , vừa chạy . Tường Vy nhận lời phụ trách lớp học tình thương .
Hai Tân mừng ra mặt , cảm ơn Tường Vy . Đồng thời giao trách nhiệm
cho Mẫn , trực tiếp bàn biện pháp cụ thể cùng cô giáo Tường Vy , để
sau một tháng lớp học tình thương đi vào hoạt động .
Ánh trăng rọi trên sân nhà ông Năm khi mờ , khi tỏ , vì mây lúc che , lúc không . Câu chuyện càng về đêm , càng thân tình , sôi nổi .
Ông Năm Saigon nôn nóng , giục Hai Tân nói việc thứ hai .
Hai Tân trình bày tình hình biên giới Hà Tiên – An Giang , ông Năm và
vợ chồng Huy nghe xong lòng bàng hoàng , sửng sốt . Ông Năm
buộc miệng kêu lên :
– Như vậy , trước sau rồi cũng sẽ xảy ra chiến tranh với bọn Pôn-Pốt .
Hai Tân tiếp tục nói giọng bùi ngùi :
– Hòa bình mới được hai ngày thì ngày 3.5.1975 giặc Pôn-Pốt đã đánh Phú Quốc , ngày 10.5.75 đánh chiếm Thổ Chu , giết dã man 500 dân trên đảo .Sau đó , chúng đánh chiếm Hòn Tre , Poulowai … Ngày 30.4.1977 , chúng xua quân tấn công 13 đồn biên phòng và các xã dọc biên giới An Giang.
Chúng công khai tuyên bố chính thức phát động chiến tranh xâm lấn
Việt Nam .
Ở Ba Chúc ( An Giang ) chúng thảm sát trên 3.000 dân vô tội . Ở Hà Tiên chúng giết 300 người già trẻ , bé lớn trên Thạch Động . Quân Pôn-Pốt với khẩu hiệu ” đốt sạch , giết sạch ” , chúng bắn người tập thể , cắt cổ , đập đầu , xé trẻ em thành 2 mảnh hoặc quẳng lên không rồi giương lê đâm lòi ruột . Chúng bắt phụ nữ lột quần áo , hãm hiếp tập thể , cắt vú , lấy cây tầm vông , cộc tràm , cán búa thọc thẳng vào cửa mình cho đến chết . Tội ác nầy trời không dung , đất không tha !
Đêm vắng . Tiếng Hai Tân như uất nghẹn .
Mọi người rưng rưng nước mắt .
Tường Vy nói như trách mình
-Trong lúc mình cặm cuội lo cái ăn thì đồng bào chết thãm trên biên giới .
Hai Tân châm thêm trà như chờ cơn xúc động đi qua .
– Để tạo điều kiện tốt nhất cho bộ đội đánh đuổi quân Pôn-Pốt xâm lược ra khỏi bờ cõi , cấp trên chỉ đạo mỗi xã thành lập Đội Dân công hỏa tuyến , nhiệm vụ tải thương , tải đạn , tiếp tế hậu cần . Đội chia làm bốn tổ , mỗi tổ 11 người , gồm gái lẫn trai .
-Đã thành lập Đội Dân công hỏa tuyến chưa chú Hai ?
Tường Vy hỏi .
– Đoàn thể Nông , Thanh , Phụ đã vận động và thành lập rồi cháu . Vấn
đề khó hiện nay , tìm người giúp chú chỉ huy , điều hành , còn chú phụ
trách chung .
Bác Sáu cắt ngang :
– Chú Hai trực tiếp theo Đội ra biên giới à ?
– Về nguyên tắc tui không phải đi . Tui tình nguyện đi vì suốt thời chống
Mỹ , tui sống và chiến đấu trên đất Hà Tiên , quen cảnh , quen người ,
ngõ ngách nào tui cũng rõ .
– Vậy , gia đình tui có thể giúp xã , giúp chú Hai được gì trong tình thế nầy ?
Hai Tân ngó Huy bằng ánh mắt tin cậy .
– Tui muốn cháu Huy giúp xã và tui một tay . Chỉ có cháu Huy mới
đủ bản lĩnh đảm đương nhiệm sống chết tại mặt trận .
Đêm chuyển sang canh , gà gáy rộ khắp xóm .
Tường Vy luộc rỗ khoai mì , sắp ra dĩa ,đăm muối ớt , mời ba má chồng và Huy ăn trưa .
– Hồi đêm ba không ngủ được .Vậy , là chiến tranh đã đến đầu ngõ.
– Hay là mình bồng bế nhau về lại Saigon . Bà con trước ở chung khu
phố với mình , đi kinh tế Phú Giáo sống không nổi , phần lớn quay lại
Saigon , dù phải sống lang thang trên hè phố cũ của mình .
Bà Năm bức xúc , nói với chồng .
Ông Năm cầm củ mì chấm muối ớt , vừa ăn vừa nói .
– Saigon chỉ còn là hoài niệm . Saigon đâu mình về ? Mà dẫu có bồng
bế nhau về thì được gì ? Được chăng , thiên hạ gọi ” hộ cư trú lỳ ”
hoặc ” người Việt gốc me ”.
Bà Năm cằn nhằn .
– Còn hơn ở chịu chết ?
– Bà con xóm rẫy chết , mình cùng chết . Má thằng Huy nhớ rằng ,
hơn hai năm nay , bà con cái xóm rẫy nghèo nầy đã đùm bọc ,
cưu mang gia đình mình . Lúc tối lửa , tắt đèn , mình bỏ đi sao đành !
– Nhưng tui sợ giặc giả , bị kẹt hồi Mậu Thân hoảng tới bây giờ .
-Nếu ai cũng nghĩ riêng tư , hơn thiệt , thì ai gìn giữ từng tấc đất của
tiền nhân để lại ?
Huy vừa nhai củ mì , vừa trấn an mẹ .
– Ai cho phép quân xâm lược Pôn-Pốt đến xóm rẫy mà má sợ !
– Thằng thầy giáo chết bầm nầy , má nói không đi đâu cả , ở nhà phụ
vợ làm rẫy . Người ta có ăn , có chịu , con không ăn nhảy vô chịu là sao?
Biết mẹ mình thương con nói hờn mát , chứ bụng bà chẳng đành . Huy dùng hai tay xoa vai mẹ .
-Má ơi , xin má thương con mà hiểu rằng , không ai ăn , ai chịu trong
tình thế dầu sôi , lửa bỏng nầy. Giặc xâm lấn biên thùy , tàn sát đồng bào dã man , mình muốn yên ổn làm ăn , nhưng nó buộc mình phải
cầm súng .
– Thầy giáo muốn ve vuốt tui phải không ?
– Con nào dám , thưa mẹ !
Bà Năm như muốn chứng minh .
– Ngay như bác Sáu là gia đình liệt sĩ , lắm lúc bất mãn phê phán gay gắt những việc làm trái lòng dân của kẻ có chức , có quyền quên thời
suy loạn . Hãy để những kẻ ấy ra trận , con là cái gì mà lao vào chiến
trường ?
Huy giải thích với mẹ .
– Máu của hai người con bác Sáu , thấm chảy vào lòng đất quê nhà
còn tươi rói , làm sao bác Sáu muối mặt mình được . Bác bức xúc
nặng lời với ai đó , là muốn cho ai đó tốt hơn . Một phản biện cần thiết cho những ai có tấm lòng đối với đất nước . Đừng nghe bác nói vậy ,
vội cho rằng bác Sáu là người xấu . Như người hàng xóm nhậu nhẹt
về đánh đập vợ con , mình xót ruột nhảy vào can ngăn , xô đẩy thằng
chồng . Tức thì , con vợ cầm dao chém mình , cứu chồng . Tại
sao mầy đánh chồng tao ?
Ông Năm tiếp lời Huy .
– Con nó nói phải đó bà , quốc gia hưng vong thất phu hữu trách .
Dân mình cũng thường bảo : giặc đến nhà , đàn bà cũng đánh !
Cái gì đàn bà cũng đánh vậy chú Năm ?
Tiếng bác Sáu ồn ào ngoài hiên .
– Mời anh Sáu vào nhà ăn trưa với vợ chồng em.
Ông Năm đon đả mời .
Bác Sáu vào nhà , vỗ vai ông Năm.
– Giặc đến nhà , chổi chà cũng quyét
Cả nhà tức cười sặc sụa .
Bác Sáu bảo , thanh niên trai gái ra tuyến trước cùng bộ đội ngăn và
đánh giặc . Tuyến sau , chăm lo trẻ , người già neo đơn , hết
lòng giúp nhau sản xuất . Tuyến sau làm tốt thì tuyến trước vững vàng .Bác Sáu được bà con trong xã cử lo tổ chức tuyến sau .
– Vậy , lớp học tình thương có mở không bác Sáu .
Tường Vy hỏi .
– Vẫn mở và tiến hành gấp rút , để vừa dạy chữ , vừa quản lý trẻ em tránh thất lạc , tránh bom đạn trong thời loạn . Sáng mai , bác mời cháu lên xã và chúng ta bắt tay vào việc .
Chợt bà Năm quay sang Huy .
– Má sợ người ta không tin con .
– Má ơi , trong đầu người ta nghĩ gì về con , lúc nầy đối với con không
quan trọng . Điều quan trọng là người ta và con có cùng một quê hương , chỉ một quê hương để nhớ , để thương , để trân quí , giữ gìn . Trong giờ phút quê hương lâm nguy , con không thể không cùng người ta chung sức , chung lòng đánh quân xâm lược . Xin má vui và cho con giúp xã , giúp chú Hai Tân .
Gió trưa lùa nắng vào nhà, chở theo cái nóng oi bức .
Mẹ Huy xoa đầu con mình như hồi Huy còn nhỏ . Bà nở nụ cười
trong ánh mắt rưng rưng …
Hà Tiên khói lửa !
Ngày 14.3.1978 , một Sư Đoàn quân xâm lược Pôn-Pốt cấp tập tiến
công Trung Đoàn 270 trấn giữ Hà Tiên . Trung Đoàn 270 đánh trả
kiên cường , quần thảo với quân Pốt từng gốc phố , con đường ,
từng ngọn đồi , hóc đá . Từng mét chiến hào ngập máu .
Quân xâm lược Pôn-Pốt bắt 300 dân gồm phụ nữ , trẻ em , người
già , chúng hành quyết dã man : chặt đầu , mổ bụng , xé xác trẻ em ,
hãm hiếp tập thể , thọc cây vào cửa mình phụ nữ cho đến chết …
tại Thạch Động .
Ngày 8.4.1978 , Sư 341 cùng dân quân Hà Tiên phản công , đập Sư
Đoàn quân Pốt xâm lược .
Đội Dân công hỏa tuyến do Bí thư Hai Thuận và giáo Huy trực tiếp
vào trận tải thương , tiếp tế hậu cần đạn dược . Những thương binh ,
tử sĩ , nếu ta tải không kịp , bọn Pốt sẽ phân thây .
Huy chịu trách nhiệm dẫn toán dân công theo cánh quân đánh vào Đá Dựng , một lũy thép mà quân Pốt đang chiếm giữ . Huy đứng nép mình trong khe đá , tiếng ùng ! ùng ! rồi oàng !oàng ! của pháo 105
xé toạt không khí ban mai . Tiếng pháo 175 nghe trầm chẳng khác
nào tiếng sấm trời xa lan tỏa .
Dứt pháo , tiếng hô xung phong dậy đất trời đồi núi Hà Tiên .
B40, B41 thi nhau nổ ùng , oàng . DKZ nổ chát chát chúa , 12ly7 nổ
tùng tùng…mùi thuốc súng quyến rũ theo đường chớp nổ sáng lòa .
Huy không còn phân biệt được tiếng nổ , Huy có cảm giác như mình đang ngồi dưới mái tôn của căn nhà xưa ở Saigon , mưa thưa thì nghe rõ từng hạt mưa rơi , mưa dồn dập thì chỉ nghe tiếng vang dội đinh tai , nhức óc .
Bộ đội đang truy kích địch .
Trước mắt Huy là bãi sa trường , xác ngổn ngang giữa ta và địch ,
mùi máu lẫn mùi da thịt , tiếng rên của thương binh lẫn tiếng súng
rền vang khắp chiến trường Đá Dựng .
Trong khói lửa ấy , Huy và anh chị em Đội Dân công cố gắng chuyển
thương binh , tử sĩ về tuyến sau .
Huy đang cõng một anh thương binh còn rất trẻ , dập nát đôi chân ,
dưới lằn đạn thù bắn như rãi trấu .
Đang chạy , bổng Huy thấy mình khựng lại , mắt tối sầm , chân khụy
xuống , anh thương binh vẫn còn nằm trên lưng và ôm chặt cổ Huy .
Máu từ lồng ngực và miệng Huy trào ra , tai Huy như nghe tiếng trẻ
đánh vần ê a chốn quê nhà !

Chị NB viết chính xác
Cảm ơn Minh Huy
Hi Cao Hoàng. Lần đầu xem chuyện bạn viết, hơi dài, mình ko đọc toàn bộ, đọc đoạn mở đầu, đoạn giữa, và cuối, song vẫn nắm được ý cốt truyện: Gs Huy (thực ra là giáo viên cấp 2, phải dạy từ đại học và được nhà nước xét, công nhận mới gọi là gs) vì lòng tự trọng nên theo gia đình đi kinh tế mới. Đi kinh tế mới, anh bỏ nhà cửa, tài sản và chịu sống cuộc sống thiếu thốn, khổ cực, nhưng khi bọn giặc cướp nước đến giết chóc nhân dân của anh, anh đã thể hiện là người Việt Nam chân chính; dạy học và tham gia chiến đấu không tiếc máu xương, và hy sinh anh dũng….
Đọc chuyện thấy rất buồn cho cách đối xử của một số cán bộ đối CM với người trí thức Miền Nam sau giải phóng. Nhưng bạn ạ, điều bạn nói không phải ở tát cả mọi nơi; qua nhiều câu chuyện nghe được thì có lẽ quê mình là nặng mùi nhất.
Song le, hết mưa trời lại nắng thôi bạn ạ. Nhạc sĩ Văn Cao là người thật đa tài vậy mà phải sống cơ cực, thiếu thốn trong sự nghi kỵ của mọi người. Nhưng giờ đây trời đã trả lại chất ngọc sáng cho ông, nhưng người cùng thời ông ko còn để nhận ra sự nhầm lẫn của mình, nhưng con họ sẽ biết được …
Không thể nói hết …
Cho mình co chút ý-kiến-ý-có nghen Rừng Xanh. Caothihoang dùng từ GS Huy là đúng rồi.
Rừng Xanh viết “Gs Huy (thực ra là giáo viên cấp 2, phải dạy từ đại học và được nhà nước xét, công nhận mới gọi là gs)” là chỉ đúng với sau năm 1975. Trước năm 1975, tất cả những thầy cô dạy từ lớp đệ thất (từ 1970 đổi thành lớp 6) cho đến đại học đều được gọi là giáo sư. Các sinh viên học trường ĐH Sư Phạm hệ Trung học đệ nhất cấp (2 hoặc 3 năm, mình hơi quên) khi tốt nghiệp gọi là GS trung học đệ nhất cấp.; Sinh viên học ĐHSP hệ 4 năm là Trung học đệ nhị cấp, khi tốt nghiệp gọi là GS trung học đệ nhị cấp. Ngoài ra có những thầy cô không tốt nghiệp ĐHSP nhưng có chứng chỉ từ các trường ĐH Văn Khoa hoặc ĐH Khoa Học cũng được tuyển dụng để dạy trung học đệ nhất cấp (cấp 2 bây giờ) hoặc trung học đệ nhị cấp (cấp 3 bây giờ) tùy theo thầy cô ấy chỉ có vài chứng chỉ hay đã xong cử nhân. – theo dạng khế ước, không phải dạng chọn nhiệm sở theo ưu tiên thứ hạng tốt nghiệp từ cao xuống thấp ở ĐHSP. Và những thầy cô dạy tiểu học tốt nghiệp từ các trường sư phạm tiểu học cũng có thể chuyển sang dạy trung học đệ nhất cấp hoặc đệ nhị cấp tùy theo số chứng chỉ đai học/bằng cấp mà thầy cô ấy có nhờ học thêm sau này…
Mình dài dòng vậy chỉ với mục đích nói-lại-cho-rõ thôi. Và cũng để các bạn lớn lên sau 1975 hiểu rõ hơn khi đọc những bài viết về thời kỳ ấy. Cảm ơn Rừng Xanh đã đọc. Nếu có gì sai xin các anh chị của-thời-ấy lượng thứ
Ngọc Bút mến,
Lâu ngày quá mới được nghe lại từ giáo sư trung học đệ nhứt cấp, giáo sư trung học đệ nhị cấp… tôi bồi hồi cảm động.
Sau nầy, tất cả đều là giáo viên hết, tôi vẫn chưa quen tai.
Chồng tôi dạy toán, lý cấp ba. Trong một lần tán dóc với má tôi, câu chuyện ra sao tôi quên rồi, chỉ nhớ lỡ dại dùng chữ “giáo sư”, bị má tôi mắng cho: “Nó chỉ là thằng thầy giáo thôi nghen!” khiến tôi bị nghen họng.
Bữa nay nghe Ngọc Bút nhắc lại, tôi được một chút mát ruột.
Cám ơn Ngọc Bút.
NB chỉ muốnmọi sự rõ ràng danh chính ngôn thuận thôi, Huỳnh Phương Linh à (hihi, phụ nữ thật lắm lời!)
NB cũng mát ruột khi biết HPL mát ruột….
Em cảm ơn chị Ngọc Bút .
Thời đó , em chưa ra đời
Phần viết nầy , em phải hỏi kỹ tía và cô Tường Vy .
Bởi những gì trước 75 , em chỉ nghe người lớn kể lại ,
cũng sợ nhiều khi ” tam sao , thất bổn ”
Cảm ơn chị của em
Cảm ơn chị NB giải thích dùm em . Thật ra , em nắm cũng không vững .
Chúc chị cảu em vui.
Cảm ơn Rừng Xanh dành thời gian đọc truyện của Hoàng .
Chúc Rừng Xanh vui.
Hap dan hoi hop ma cung di dom
Cảm ơn Comay nhận xét truyện của Hoàng
Chúc Comay vui.
Thấy caothihoang làm việc,viết lách tui cảm thấy xấu hổ với cái nick bogiahamchoi,nhưng cái nick này gắn bó với tui hàng chục năm trời nay hic hic làm sao đây ?
Bogiahamchoi ơi ,
Bố còn ham chơi thì trần gian nầy còn bao điều hạnh phúc .
Nói như quê cháu : ” cứ thế mà mần … tiến lên bác tài ”
Cảm ơn bogiahamchoi
Hoàng viết hay !
Mà còn viết rất giàu bản sắc Cà Mau
Đất nước hun đúc nên em trên dải đất cuối cùng của Tổ Quốc .
Nhiều khi nói chưa chuẩn , lyka thông cảm .
Cảm ơn lyka .
lyka làm Hoàng lo .
Chúc vui.
Đang dần hé lộ một nhà văn giàu bản sắc
Không đâu anh Phù Thế ,
Em viết như để giải khuây , đời em chỉ có ruộng rẫy .
Anh thương nên nói khích lệ em.
Cảm ơn anh .
Chúc vui.
Cao Thị Hoàng viết chưa phải thật pro nhưng cái chất sống ngồn ngộn trong truyện kể làm cho câu chuyện thăng hoa
Hoàng như một người kể chuyện có thực xung quanh mình ,nhiều khi
tự nhiên , thô ráp . Mong bạn đọc vừa đọc , vừa nhặt sạn dùm .
Cảm ơn Vân Hạc .
Chúc Vân Hạc vui.
Út Hoàng ơi,
vừa về thăm xóm nẩu, ghé Ngọc Bút chị chạy u đến “Chuyện Người” của cưng liền, đọc xong ngẩn ngơ nhớ lại cái thời “đất bằng dậy sóng” mà ngậm ngùi. Đôi lúc chị tự hỏi trời sinh ra con người sao sinh thêm sự độc ác của con người để “người hại người” chi vậy? Hỏi rồi không ai trả lời nên đành phải tự trả lời luôn “chắc tại căn nghiệp tiền khiên bao đời của cộng nghiệp nước non và biệt nghiệp cá nhân đó thôi.
Út viết vẫn hay như bao bài viết trước, chị thích cưng ở điễm luôn có những mẫu hài lồng vào giữa chuyện khiến người đọc không đến nổi hỉ mủi sụt sùi bởi cái bi của bài viết. Em của chị chắc chắn cũng nhìn đời màu xanhnhư Ngọc Bút hén? Quên nữa, viết chuyện người nhưng cưng cũng đã viết luôn một đoạn “sơ yếu lý lịch của Saigon” vào đó, cưng giỏi lắm Út à.
Gần Tết rồi, hoa cải, heo, gà cưng đã chuẩn bị để sẳn sàng làm một chuyến lên Saigon chưa? Cực nhọc quá, để chị réo Huỳnh Phương Linh dìa phụ một tay, Ngọc Bút cũng lựa điễm ra đón út Hoàng đi nghen cưng.
haha, tội nghiệp bà chị, bị hăm cho ăn… đạn, nên sợ, giờ hết dám quên em. Đã biết réo em trước cả Ngọc Bút.
Phải vậy mới được chứ! Chị nhận em là em trước Ngọc Bút và Cao Thị Hoàng mà. Xếp hàng, em phải đứng trưuớc 2 vị kia mới công bằng chứ!
Chị Linh của em ,
Em là út của 4 chị em , có chi thì xin 3 bà chị dạy dỗ .
9 giờ tối ở rẫy em mới về đến nhà , chưa kịp tắm giặt đã
vội còm cho chị đây !
Hichic hic… cảm động quá.
Út làm chị xém khóc nè.
Kiểu nầy chị phải vừa bỏ ống vừa rù anh Trí hè 2016 về VN nhận em. (Hè 14 và 15 cha con nó “tính” xong rồi).
Nói thiệt, chị tò mò lắm. Chị phải đích mắt thấy em, theo em ra rẫy, ngũ giữ rẫy với em vài đêm mới tin những gì em kể. Nghe qua có chán bà chị đa nghi như Tào Tháo nầy chưa?
TB: Anh Trí có nhắc tới em ở bài Chuyện xứ người, chắc em không để ý.
Em đã nhận chị là chi Linh của em thì qua bển nhận bà con luôn đi, anh rễ của em đó!
Em ” tuân lệnh ” chị ba , nhận anh Trí là anh rễ của út Hoàng .
Mong một ngày gia đình ta đoạn tụ tại quê nhà .
Chúc chị , anh Trí và các cháu vui.
Chị Nga của em ,
Năm nay , thời tiết quê nhà thất thường . Miền Trung bão lũ , Miền Nam
mưa dập vùi ( nắng mấy hôm nay ) Hoa tết em hư nhiều ,và lúc nầy vào
thời cao điểm của vụ , em thường ngủ giữ rẫy để hừng đông chăm sóc
số hoa còn lại .
Chị ơi , chắc là tết nầy phải buôn heo thôi ! Em không dám rũ chị
Ngọc Bút , giờ em biết chị ấy là cô giáo , em ngán bị đòn và bị rầy lắm .
Còn chị Linh , bửa nay đôn em út lên trình độ Đại học làm em xấu hổ !
Mong có ngày 4 chị em mình gặp nhau hàn huyên . Em tin quả đất tròn .
Cảm ơn chị của em .
Chúc anh chị vui , các cháu khỏe .
Em nói vậy thì chắc là thiệt em vậy rồi. Chị không nỡ nghi ngờ gì nữa.
Nghe phải ngũ giữ rẫy mà thương đứt ruột. Cẫn thận nghe em!
Hoàng thân mến
Chị ngạc nhiên vì Hoàng vẽ lại rất tài tình những điều xảy ra vào thời điểm Hoàng còn rất bé.Hẳn Hoàng phải có hai tai và cái đầu và hai con mắt tinh tế lắm thì mới viết được vậy. Nó nhắc chị nhớ nhiều điều…
Chị của em ,
Vì thương cô giáo Tường Vy mà em viết truyện nầy . Sau khi thầy Huy
hy sinh , bà Năm nhớ con bịnh chết , vài năm sau ông năm bịnh chết .
Cô Vy ở vậy nuôi con và lo lớp học tình thương của xã . Đến 1982 ,
lớp học tình thương được nhập vào trường Tiểu học xã . Cô Vy chính thức
giáo viên cho đến ngày nghĩ hưu Cô từ chối làm hiệu trưởng và Phó
phòng GD Huyện , cô chỉ xin được đứng lớp thôi . Nhiều học trò thương mến cô và thành đạt .
Em giao hoa cho bạn hàng , không đi bán chợ .
Cảm ơn chị có lòng lo cho em.
Chúc chị và gia đình vui.
Đọc sách suốt 15 năm thì tích lũy biết bao nhiêu là tri thức phải không Hoàng ?
Anh Nẫu Nhà Quê ,
Em ngẫm ra , anh Nẫu thì có , Nhà Quê chẳng chút nào ?
15 năm nói chuyện với người xưa bằng những trang sách cũ ,
em đã có ít vốn vào đời ở tuổi 43 .
Cảm ơn anh .
Chúc vui.
hìhì… ai tin Cao Thị Hoàng như Cao Thị Hoàng tự diễn tả thì tin. Tôi không tin.
Viết như vậy phải có trình độ đại học, và phải khá lớn tuổi.
Đọc 2 bài trước tôi đã thấy vậy, nhưng nghĩ chắc tại mình bụng da đa nghi….
Chị Linh ơi ,
Gần như tất cả những truyện em viết là chuyện thật của đời thường ,
Em viết như tưới hoa , tự nhiên và hồn nhiên . Chủ yếu viết giải khuây .
Được chị thân thương đánh giá ” cao ” , bụng em sướng rân .
Cảm ơn chị .
Chúc vui.
Tui nhớ cái xứ Gò Quao quá
Thì anh Nẫu Nhà Quê ơi , về thăm Gò Quao một chuyến đi .
Như bác Sáu từng bảo : ” … tình sui gia , nếu chị không la … thì tui bụp
chị liền ! ”
Cảm ơn anh nha !
Chúc vui.
Một góc thực trạng xã hội sau năm 75 đầy buồn, tủi , xáo động và đớn đau.Đọc lại dễ ngậm ngùi.
Chị cũng xin chia sẻ nỗi lo của Hoàng trước an nguy của ruộng hoa nhé.Cầu trời mưa thuận gió hòa.Dù sao thời tiết trong đó cũng dễ chịu hơn miền Trung của chị, Hoàng nhỉ?À,lâu nay sao Lê Kim Phượng im hơi lặng tiếng vậy cà?
Chị Cổ Tích thân ,
Cảm ơn chị đọc truyện và chia sẻ những thiệt hại hoa màu cùng em.
Mẹ chị Phượng bịnh nặng , chị phải vào BV với mẹ và đi dạy học .
Có lẽ , bên ấy chị bận . Em lo làm và ngủ giữ rẫy ( dạo nầy ăn trộm nhiều )
thỉnh thoảng mới về nhà , nên ít liên lạc với chị Phượng . Có dịp , em
sẽ chuyển lời chị Cổ Tích thăm .
Chúc chị , anh Trình và gia đình vui.
Chào Chị Cao thị Hoàng!”Chuyện người” nhớ đến chuyện ta!Để mà buồn mà thương mà nhớ cái thời đã qua..Nào là CCgd chữ viết-gdcd sách mới-soạn giáo án-họp hành-quần áo đứng lớp-Bình đẳng giai cấp không có người giàu-Ai cũng phải làm việc”tay làm hàm nhai-tay quai miệng trễ”Ừ!Nghe cũng có lý cũng được?Mà ai được ưu tiên học một năm lên hai lớp?Ai được cất nhắc lên ngồi chỗ vị trí quan trọng?Ai ngụy quyền?Rượu vào Ông Sáu sg nói vơi vơi suốt đêm không cho ai ngủ!Rượi nói mà..Giáo Huy bức xúc nghe những thông tin vế giặc PônPốt tàn ác giết người Việt dã man! Anh nhớ câu ”Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”-Nhớ câu ”còn cái lai quần cũng đánh của chị Út Tịch”Nhớ câu truyện huyền thoại xưa của Hai Bà Trưng”Đánh giặc Tàu trăm trận trăm thắng.Chỉ có một trận ”mắc cở ”khi thấy cái vật dưới hạ bộ của đoàn binh chơi ”ngẳng-ngỏng” mà phải tự vẩn-Thiệt tức!Gặp như thời nay thì .Kệ thây!Không mặc đồ cũng đánh..”Chuyện người” của Cao thị Hoàng -Bỗng dưng nhớ chuyện ra đủ thứ Qủa thật tựa để đã hấp dẫn-mà cốt truyện nghe có lực dẫn truyền hồn hậu -thiệt là tình đó nghen!
Hoàng cảm ơn những tâm tình của aitrinhngoctran .
Chúc bạn vui.
câu chuyện còn đọng lại lòng người sau khi đọc .
cảm ơn tác giả .
Cảm ơn chú Hoàng Yên Dy đã đọc truyện của cháu .
Kính chúc chú vui , khỏe .
Hay
Cảm ơn Nguyenvanhuy ,
Chúc bạn vui.
Đúng là kiểu truyện miền tây,một chút bi một chút hài một chút chính luận hòa trộn nhau ,đọc hấp dẫn lắm
Hoàng đang rầu mưa dập hoa hư , đọc lời Chút Chít phần nào cũng
được an ủi .
Cảm ơn Chút Chít .
Chúc vui
Trời,chia buồn nghen chị Hoàng
Cảm ơn Chút Chít ,
Thiệt hại của mình có thấm vào đâu so với bà con miền Trung !
Ký ức mấy chục năm nay dựng lại thật sinh động
Cảm ơn dangthanh ,
Chúc dangthanh
Chuyện anh sui chị sui thiệt dzui !
Tại tiết kiệm dầu thắp sáng mà ra cớ sự nầy BNgan ơi !
Cảm ơn bạn ,
Chúc vui.
Câu chuyện ở lại lòng người sau khi đọc .
Một cây viết nữ đáng để chúng ta ủng hộ .
Cảm ơn tác giả Cao Thị Hoàng
Hoàng cảm ơn sự ủng hộ nhiệt tình của huỳnh xuân bắc .
Chúc bạn vui.
HOÀNG th. quý,
Chuyện Người là một truyện ngắn rất Người, đầy nhân tính với ba đặc trưng chính: tự trọng, xã thân yêu nước, bản năng yêu thương.
Huy là trí thức, mà trí thức trước hết là ý thức về sự hiện hữu của mình; trí thức không thể chấp nhận sự chụp mủ, đi day học không phải là kẻ thù địch của nhân dân. Vì vậy Huy không cần ai thương hại, tha thứ nên dứt khoát không chấp nhận hai từ “lưu dung”.
Huy là người Việt Nam, như bao người Việt Nam đích thực suốt ngàn năm lịch sử: giặc đến nhà thì đánh giặc cứu dân cứu nước, bất kể do minh quân hay bạo chúa cai trị. Dù Huy không hài lòng chủ trương, chính sách của những người cầm quyền vẫn sẳn sàng ra mặt trận và hy sinh ( chiến sĩ và dân công đều chịu hiểm nguy như nhau)
Một chi tiết thú vị là bác Sáu thăm chi sui, chị sui phẩy tay cho đèn tắt mà ngỡ gọi mỉnh tới giường ngủ, dú bác Sáu là người biết đạo lý song có một thứ đạo lý lớn hơn là không thể thờ ờ với phụ nữ ( bản năng yêu thương rất người của bác Sáu)
Đây là truyện ngắn hay trong bối cảnh chống chiến tranh xâm lược ở biên giới Tây Nam, trong điều kiện còn sai lầm về nền kinh tế bao cấp, duy ý chí. Triệu Từ Truyền rơi nước mắt lúc đang đọc truyện này. Tuy nhiên, mình muốn tâm tình với tác giả vài ý sau:
– Thật ra từ “lưu dung”, chỉ dung chính thức sau khi tiếp quản miền Băc 1954, mình là người trong cuộc , lúc ấy minh gần 3o tuổi, được phân công hướng dẫn học tập tại chỗ cho hàng ngàn giáo sư ( từ cũ gọi giáo viên trung học) và giáo viên, (trong đó có nhiều bạn học của mình, nhiều thầy cô giáo của mình) TTT chưa bao giờ dùng từ “lưu dung” (kể cả bên ngành y tế cũng thế) theo đúng chủ trương của Chính Phủ Cách Mạng lâm Thời. Riêng minh luôn kính trọng những trí thức thầy, cô và chỉ dám thuyết phục cộng tác với chế độ mới, không hề có lời lẽ khinh suất nào. Đương nhiên tác giả phản ánh đúng vì một số Tỉnh có sử dụng chính thức từ này lúc bấy giờ.
– Vài chi tiết khác tác giả cũng nên chỉnh sửa cho phù hợp, thí dụ Sai Gòn không gọi là khu phố, chỉ có Phường, Khóm.
Triệu Từ Truyền rất thích truyện có bối cảnh lịch sử và cộng đồng dân cư, và vẫn thấy truyện ngắn Chuyện Người này có tính thẩm mỹ văn học cao. Mong Cao Thị Hoàng viết tiếp.
Anh TTT bình hay quá
Chị ơi ,
Chẳng những anh TTT bình hay mà còn chân tình nữa .
Cảm ơn chị .
Chúc chị vui.
Lethivinh, em khen anh nhiều lần lắm rồi nghen, cám ơn sao cho vừa nhỉ?!Có Hoàng cám ơn trước anh rồi. Chúc an vui vá may mắn!
Anh Truyền ,
Tuần nay , em mệt đứ bởi mưa làm dập hoa và trời bắt đầu trở tiết
lập đông , chẳng biết trên ấy , anh khỏe không ?
Đọc góp ý của anh , em vui và cảm ơn anh lắm .
Một điều lý thú là buổi giao thời ấy , anh trực tiếp tham gia hướng dẫn
học tập thầy cô tại chổ . Tin rằng , anh của em không phải loại người
có chữ , thiếu nghĩa hoặc có học nhưng chưa thức . Tất cả tấm lòng
nhân hậu , bao dung đã bàng bạc trong thơ văn của anh .
Em rất quí anh !
Những góp ý của anh , em ghi nhận và giúp em thêm kiến thức .
Thưa anh ,
Chuyện Người là chuyện thật , em chỉ ghi lại và kể tụi nhỏ trong xóm
nghe mà cảm thông với số phận con người .
Anh nói chính xác là Phường , Khóm ( đó là đơn vị hành chánh của
đô thành Sài Gòn trước 75 ) .
Bác Năm An , hồi đó ở Phường 2 , Khóm 1 , Khu phố Lăng Cha Cả
( gần cư xá SQ không quân ) chuyên bán đồ PX .
Sau 75 , em còn con nít ( mới 5 tuổi ) chỉ nghe tía và bà con trong xóm kể .
Anh có tuổi , đừng thức khuya .
Chúc anh viết nhiều thơ tình thật tình và TƯƠNG TÁC 3 chào đời , trong
đó có em !
Kính ,
Hoàng ơi, anh rơi nước mắt không chỉ vì bối cảnh lịch sử trong truyên ngắn của em, mà cả liên tưởng đến cảnh cơ cực của người lao động bây giờ, vườn bông miền Tây bị mưa vùi gió dập, cà phê đang thu hoạch rớt giá thê thảm, có người nhận xét vùng cao này có thể bị đói. Duyên hải miền Trung mưa lũ làm tan hoang nhà cửa, xơ xác xóm thôn…Anh buồn vì 40 mươi năm sau chiến tranh cách mạng, mà đất nước không giàu mạnh thật sư, dân tình vẫn khổ cực để kiếm sống…Lẽ ra anh đã chết trong chiến tranh, vì bên cạnh thần chết suốt ngày đêm, từ bưng biền đến nhà tù. Phải chăng Trời cho anh sống để viết. Một nhân vật xứng đáng có mặt trong T.T, 3 là H. (bông điên điển vàng , hay bông hồng vàng cũng vậy mà), Lưu ý cho tác giả tiểu thuyết hiểu nhân vật toàn diện hơn, sẽ hay hơn.. Cám ơn em nhắc nhở về giữ sức khỏe, lúc này thời tiết có tác động xấu đấy, không sao người lữ khách nhiều năm luôn đứng vững từng bước lãng du. Chúc em manh khỏe, viết hay và sớm gặp ai đó !
Thăm anh ,
Cứ mỗi lần nghỉ trưa rảnh hay đêm , nằm đọc thơ và truyện anh viết ,
lòng em có một cái gì đó vui vui . Nhiều khi rất mơ hồ mà cũng có khi
cụ thể và mơ ước . Em sợ – sợ phá vỡ sự lặng lẽ mấy mươi năm – trong
tâm hồn .
Anh rung động , trăn trở trước khó khăn của đất nước , chia sẻ đói nghèo ,
đau khổ của tha nhân khiến em quý anh , cáng quý hơn . Đời nay ,
dễ gì tìm được người CB có trái tim như thế .
Anh , người lữ hành dù nhiều năm đứng vững bước lãng du , cũng có lúc
chùn chân và ngồi lại một sân ga nào đó . Hãy dành sức lực và tâm hồn cho sân ga ấy – không gì hơn – ngay bây giờ giữ gìn sức khỏe !
Em chuẩn bị đi rẫy .
Chúc anh một ngày vui .
Hoàng viết như kể , người đọc như nghe lay đọng lòng mình .
Tâm trạng tôi , mấy ngày nay chờ đọc truyện của Hoàng .
Bởi có một điều gì đó , khiến người đọc chờ …
Cảm ơn Cao Thị Hoàng .
Cháu cảm ơn chú có lời động viên .
Chúc chú vui khỏe
Truyện ngắn không cần thiết phải có những chú giải về lịch sử,sẽ làm loãng đi chủ đề của câu chuyện. Ngoài điều đó nhìn chung đây là một truyện viết hay,hấp dẫn
Hoàng trân trọng tiếp thu những góp ý của Mạc Trác .
Cảm ơn Mạc Trác .
Chúc vui.
Một giáo sư Huy rất người , rất người với bản chất anh hùng ,
không cấn ai tôn vinh. Có lẽ , đất nước tồn tại gần 5.000 năm
chính là nhờ những con người ấy .
Tôi xin kính cẩn thắp nén hương lòng ngưỡng mộ GS Nguyễn Văn Huy !
Cảm ơn Cao Thị Hoàng .
Kính chú ,
Chú đang bịnh mà vẫn cố gắng đọc chuyện con viết .
Cảm ơn tấm lòng của chú đối với thầy Huy .
Con chúc chú chóng bình phục .
Kính ,
Viết hơi dài nhưng hay lắm bạn ơi
viết hơi dài , anh đọc mệt , thông cảm cho em
Cảm ơn anh khen .
Chúc vui
Dung lượng của một cuốn tiểu thuyết
Cảm ơn sự ưu ái của Mai Hoa đối với Hoàng .
Chúc Mai Hoa vui.
Chuyện thật mà như bịa Hoàng nhỉ !
Vâng , thật như bịa và bịa ấy phải trả giá bằng sinh mạng giáo Huy .
Cảm ơn Mimosa .
Chúc vui .
Chỉ là chuyện kể,nhưng kể thật hay
Nghe anh khen , em phấn chấn .
Cảm ơn anh Minh Huy .
Chúc vui.
hi Cao Thị Hoàng,
ôi! chuyện bây giờ mới kể… mà kể thật hay!…
và “hay thì thật là hay… nghe ra…………………..?!”.
mến…
Cảm ơn anh Trình ,
Chúc anh và chị của em vui .
Như xem một cuốn phim lịch sử quay chậm
Dòng đời nghiệt ngã và vô tình mà người chỉ là bọt sóng Kim Mai ơi !
Cảm ơn bạn .
Chúc vui.
Cao thi hoang viết sâu sắc mà dí dõm quá
Cảm ơn Cao Thị Hoàng kể chuyện GS Huy đúng vào ngày 20.11
Đất nước có những người con như GS Huy , lo gì ngày mai không
rực rỡ .
Theo tôi , Cao Thị Hoàng đã tạo được chỗ đứng riêng của mình .
Cảm ơn Alibaba ,
Hoàng viết để cùng vui là chính .
Chúc bạn vui.
Lưu dung hay lưu dụng,chỉ một dấu chấm cũng đủ chết người
Cần chi nói lưu dung hay lưu dụng ?
Chỉ cần nói : Kể từ hôm nay , các thầy cô là những nhà giáo
của nền giáo dục mới .
Nhưng bạn ơi , việc đời đâu đơn giản và đẹp thế !
Hoàng cảm ơn và chúc bạn vui.