Nguyễn Thái Dương
1.
Con thạch sùng khi ấy chưa biết buồn
Cứ dán chặt đời mình vào chiếc trần định mệnh
Chiếc lá khi ấy chưa biết buồn
Kệ ngọn gió ra đi biền biệt
Mùa thu không đành xanh biếc
Rừng âm u phương kia
.
Người thiếu nữ khuya
Níu trăm năm về bềnh bồng giây phút
Chẳng thể gọi trời xanh
Khi lòng đang hang động
Kẻ tráng niên trưa
Tay áp mãi ngực mình
.
Hình như không cưỡng được niềm lung linh từ trái tim
Lẫn trong tiếng thở dài
Nỗi hân hoan trỗi dậy
Chiếc lá sầu đâu ơi
Sao mầy rơi cái dáng rơi lừng lẫy
Khi mùa thu dùng dằng dưới chân cầu?
Con thạch sùng bé nhỏ ơi
Sao mầy kêu tiếng gì vang đến vậy?
Họ ngậm ngùi tắc lưỡi vào nhau…
2.
Không còn sớm
Không còn khuya mong ngóng
Những dòng tin nhắn biết xuôi về đâu
Muốn hú lên cho vùng không phủ sóng
Một lời bão táp từ trong chiêm bao
.
Đâu rồi đốm lửa
Đâu rồi que diêm
Hãy tro than mọi chứng từ đôi lứa
Hãy cời lên lần cuối cùng
Những điệp khúc hẹn hò giờ huyệt mộ
3.
Có sợi tóc nằm đen nền gạch
Hân hoan thoát kiếp bạc đầu
Có mối tình yểu mệnh được vang ngân
Trong phúc âm ước nguyện
.
Không nói gì nhau thì nói với hư vô
Với nấm cỏ vô minh
Nơi vùi xuống tiếng trái tim vô thức
Nơi ngọn sóng tâm linh
Chồm lên âm khúc
Rằng tình yêu chỉ có thực
Trên trời…

Thơ sâu lắng ,nhiều liên tưởng phong phú
Trái tim thạch sùng run rẩy
Rằng tình yêu chỉ có thực
Trên…trần
mạn phép góp vui một chút.
Chào Anh Nguyễn Thái Dương!Lời một trái tim cô đơn thống thiết đầy tình cảmCó thể nói-Như là ty mà ty vĩnh cửu chỉ có ở trên trời Bài thơ tự do trên có ”sức nóng của âm”-cháy lan vào mạch máu- tiêu hủy mọi thứ mà không thấy ngọn lửa.Độc đáo!Thơ tình cảm nhẹ nhàng đầy sắc màu hình ảnh của thế giới người hóa thân ..kỳ ảo ..lung linh..Hay!
Mình thích những so sánh,ẩn dụ trong thơ NTD
Con thạch sùng vào thơ cũng đẹp lung linh ,hì hì !
Biệt khúc nhưng sao không thấy biệt ly ?
Họ ngậm ngùi tắc lưỡi vào nhau……một hình ảnh thơ rất mới lạ và rất thơ
Rằng tình yêu chỉ có thực
Trên trời…
______
Phải không đó ,nhà thơ ?
Theo Bếp, tình yêu không có thực trên đời mà chỉ có sự cần thiết để nương tựa, bồi đắp cho nhau. Đó là tình thương vì phải có qua,có lại, có trao đổi trong khi tình yêu cho không cân hồi đáp, tặng chẳng thiết lổ lời. Đó là tình yêu của Phật, Chuá yêu thương nhân thế, chúng sanh.
Bởi thế,, riêng với Bếp tình yêu chỉ có thực ..trên trời.