Từ Sâm
Nếp là con ở, là người đồng hương. Bà chủ làm ở ngân hàng, thừa tiền mà thiếu người giúp việc. Bà có cái bệnh đa nghi người thành phố nên về tận miền trung tìm nó. Tuổi 15, da đen như củ mì chưa cạo vỏ. Nhà đông người, nghèo khó, học chưa hết cấp hai. Vào thành phố, được ăn trắng mặc trơn, tháng hơn triệu bạc, tính ra, một năm được mấy chỉ vàng thì có mà mơ cũng không thấy ở quê.
Công việc hàng ngày nhàn hơn hái rau ngoài bãi. Đưa đón bé Tấm đi học và dọn nhà. Tuần một lần, bà chủ đi chợ vào thứ bảy và sắp đầy mọi thứ vào tủ lạnh. Cả nhà chỉ ăn vào buổi tối. Trưa, Nếp một mình với cơm nguội hay mì gói cho xong bữa. Ngày nào cũng vậy, mâm cơm chất đầy thịt gà, bò xào lăn, cá sốt cà…, có khi món chỉ vơi chưa đầy nửa phải bỏ vào thùng rác.
Một ngày, xe vệ sinh qua sớm nên túi rác của Nếp nằm lại gốc cột điện. Xẩm tối, từ trên gác hai Nếp thấy một ông gìa tuổi chừng ông ngoại đang mở túi rác và lựa chiếc đùi gà nham nhở và miếng thịt bò to bản bỏ vào bịch nilon. Ông ngồi dựa vào chiếc ghế xi măng đầu ngõ như người qua đường nghỉ chân rồi thong thả thưởng thức món xa xỉ trời cho. Tuổi tắt nắng có miếng ngon là phúc lắm. Nếp không thể tin ở thành phố lại có người ăn thức ăn từ thùng rác. Một lúc, nó mở cửa chạy về phía ông định nói câu gì đó nhưng bóng ông nhòe dần và tan vào đêm .
Từ hôm đó, chờ xe rác đi qua, nó mang túi rác để vào cột điện. Ông gìa lại đến như đã hẹn. Bàn tay xương xẩu khô cằn lục kho hậu cần xem có món nào được cung cấp miễn phí không. Ông ngạc nhiên khi những ngói thức ăn nho nhỏ gói trong túi bóng cẩn thận, có món còn gói kèm rau thơm, hạt tiêu và nước chấm. Hàng tối, ông già thưởng thức món trời cho nhưng không biết trời ở nơi nào, trên cao hay dưới đất. Xong tiệc, ông chấp tay trước ngực vái một cái. Chả biết ông vái thần tiên hay vái cái vận may cuối đời của ông. Nếp ở ban công nhìn xuống và lòng lâng lâng khi thấy ông làm như thế.
Rồi cái gì đến cũng phải đến, hàng xóm la phiền về đổ rác không đúng giờ, gây ô nhiễm môi trường, làm tăng tệ nạn xã hội. Bà chủ còn phát hiện thức ăn hao hụt hơn. “Cái bé xé cái lớn, nó lấy cái tăm được thì sẽ lấy cái nhà này được, nhiều người nuôi mong tay áo không thấy sao”, bà chủ nghĩ vậy. Khi cầm trên tay chiếc vé tàu và tháng tiền công, nó không biết tại sao phải về quê. Nó định hỏi thì một cô bé trạc tuổi nó ôm chiếc giỏ cói rách được bà chủ chỉ vào phòng. Sự thay thế hai đứa trẻ đơn giản như thay món đồ trong nhà. Đứa ra đi và đứa lấp chỗ trống. Đứa mới vào chân đất, da phèn, đôi mắt buồn lo lắng. “Cháu cám ơn cô đã cưu mang”, giọng miệt vườn Nam bộ. Nó là hệ quả việc bà chủ đổi huớng về quê chồng, sau một cuộc săn tìm ngắn hạn.
Tối hôm đó, nó lại trèo lên ban công, thấp thỏm lo lắng. Nó chờ gặp ông gìa, chào một tiếng hay nói gì đó với ông nhưng giờ tàu đã đến.
Lâu lắm rồi bà chủ mới đích thân đổ rác. Tính ngăn nắp trong công việc không ngăn được tính cẩu thả khi gom thức ăn và chai lọ cùng một túi, mà ai cũng biết đó là điều cấm kỵ. Món giò hầm, khúc giò còn nguyên trộn lẫn rượu mã tiền dùng bóp chân, ông chủ vô tình làm vỡ. Những cọng bún găm mẻ chai và rau thơm nhuộm ớt đỏ lòm trộn vào nhau hổ lốn. Bà chủ chưa quen việc nhà, khi túi rác ra đường thì xe đã đi qua. Túi rác nằm nơi nó thường chờ đợi vào mỗi tối.
Thời gian lặp lại đúng qui luật. Ông lão lúi cúi dưới chân cột điện, thao tác những động tác thường ngày thành thạo và thưởng thức những của ngon vật lạ trời cho không mất tiền. Xong bữa, ông lại chấp tay trước ngực và miệng lẩm bẩm niệm chú. Một lúc sau, dáng mảnh như lưỡi hái của ông mất hút .
Từ đó không thấy ông lão xuất hiện, có người nói ông chết vì đói, có người nói ông chết vì trúng độc rượu mã tiền.
Nha trang 2011

Viết đơn giản mà buốt…tim
Văn & tản văn đẫm màu thế thái nhân tình của anh Từ Sâm bao giờ cũng sâu và cay mặc dù không hề cường điệu…
Thích!…
Bao giờ anh Từ Sâm cũng tung ra hàng độc
Lâu lâu gặp Thanh Hoa khen một cái sướng hơn được tặng bằng khen của thủ tướng đấy nhé.
chúc Thanh Hoa đẹp và vui
Trong xã hội nào cũng đều có những ông già bươi rác ăn,đâu riêng gì VN.
Cuộc sống thật éo le,có địa ngục mới có thiên đường
Ui sao buồn quá
Cái chết của nhân vật thật đớn đau
Có những cái chết đau đớn hơn , đó là cái chết muốn chết mà không chết được. chúc Nau Nha Que vui vẻ nhé
Bep chuan bi di ngu, hon 2 gio khuya roi, doc bai Tu Sam xong chac toi nay khong ngu duoc qua.
Viet chi ma “cay” du vay bo Tu sam huynh de?
TS đọc bài của Chị Ngọc Nga cũng thức trắng đêm đó sao? hôm nào chị lên bài nhớ gửi cho TS vài viên thuốc ngủ nhé.
Thuong thuong Bep viet bài vui, it viet bài buon lam bang huu oi.
Dung uong thuoc ngu, nen tap hit tho de ngu se vo hai hon neu vi ly do nao do ngu khong duoc ban hien à.
Chuc TS va gia dinh moi su an lanh nghen.
KHÔNG PHẢI LỖI CỦA BÀ CHỦ,CŨNG KHÔNG PHẢI LỖI CỦA CÔ BÉ,CÓ CHĂNG LÀ LỖI CỦA CUỘC ĐỜI VÌ KHI KHAI SINH CÕI NGƯỜI CHÚA TRỜI ĐÃ PHÂN RẠCH CUỘC SỐNG THÀNH THIÊN ĐƯỜNG VÀ ĐỊA NGỤC RỒI
Đúng như vậy , không phải lỗi tại ai cả phải không mùa Mùa Hạ, chỉ lỗi tại ông trời .
Ngòi bút của Từ Sâm bao giờ cũng đầy lòng thương yêu với những người cùng khổ
Bắt tay Hoa cải một cái thật chặt, cuộc đời TS khổ rồi nên thấy khổ của ngu72i khác như là khổ của chính mình.
Câu chuyện thật đau lòng nhưng đó mới chính là cuộc đời ,nơi có cả thiên đường và địa ngục,hạnh phúc xen lẫn đắng cay
Cám ơn anh Xuan Tung bình một câu như là triết lý cuộc sống
chúc a luôn luôn ở trên thiên đường nhé,
Chào Anh Từ Sâm!Ôi! Tội nghiệp Ông lão quá!Thương vô cùng!Ước gì đừng có ai bỏ rơi những người già yếu!Tội lắm!Trong thực tế-Sướng là thiên đường trần gian của người giàu và..Khổ là địa ngục trần gian của người nghèo.Biết bao giờ có sự bình đẳng công bằng trong xã hội???
Aitringngoctran đúng là có trái tim nhân hậu, trên đời này ai cũng như bạn thì thế gian đâu có nỗi buồn khổ phải không?
chúc tấm lòng bạn lan tỏa như hương thơm.
Ông Từ Sâm kính mến,
Lâu lắm không thấy bài ông, tôi đã bắt đầu nghĩ không biết sức khoẻ ông ra sao.
Bữa nay thứ bảy được rãnh, và buồn. Thấy bài ông tôi mừng lắm. Mừng ông vẫn bình an yên lành.
Rất rất cám ơn ông cho được đọc một bài làm tôi mềm lòng vì thấy đời vẫn đẹp, qua tấm lòng cửa môt đứa bé nghèo.
Một lần nữa cám ơn ông.
Huynh Phương Linh
Nhân đây xin được hỏi, cũng lâu lắm rồi không được đọc bài của ông Nam Thi.
Không biết sức khỏe ông ấy ra sao?
HPL
Anh Nam Thi vẫn khỏe,nhưng có lẽ anh ấy quá bận rộn nên ít có điều kiện cộng tác cùng xunau chị Linh ơi
Cám ơn anh Sáu.
Chúng ta đã ở vào tuổi xế xế hết rồi. Lâu lâu không gặp tôi hay nghĩ bậy ba, bị con tôi cự hoài.
Kính chúc mọi người được bình an, khỏe mạnh.
Anh Sáu là chủ nhà? Rất cám ơn anh Sáu đã dựng lên trang nầy. Biết bao nhiêu cuối tuần rãng rang, hay không được khoẻ, buồn… tôi đã vào đây.
(Tôi đã vừa viết một đoạn dài, nhưng cũng vừa xóa. Ở đây toàn cao thủ võ lâm trong chuyện viết lách, tôi diễn tả tệ nên mắc cở)
Mong anh cũng như các tác giả bị tôi đọc miễn phí biết tôi cám ơn mọi người nhiều lắm.
Thân ái
Huỳnh Phương Linh
Cám ơn Huynh phuong Linh, TS tôi vẫn khỏe tuychỉ có vài cái bệnh lặt vặt như huyết áp , tiểu đường nên khi nào thở được là ráng viết vài dòng cho vui. Bệnh của tôi uống thuốc không hết mà chỉ vài lời hỏi thăm của Phuong Linh là thấy khỏe liền liền.
Chúc PL và gia đình vui vẻ và sức khỏe.
Tôi cho rằng bài viết kỳ này “nặng đô” và đau hơn mấy kỳ trước! Cay nghiệt quá! Suy cho cùng thì ông lão không chết vì lòng tốt của đứa ở vô tình làm thành “cái bẫy”, hay chết vì thói bất cẩn của bà chủ, mà ông chết vì…đói!…Hay và độc quá Từ Sâm ơi!
Chào a Ngô Đình Hải, gặp được a bình một câu là TS như uống ly cà phê sáng rồi đó. Mong gặp a tại Nha trang nhé .
Những cảnh đời sao buồn quá
đất Việt mình hàng triệu cảnh buồn nhưng mình ít thấy mà thôi vì nó khuất lấp trong cái phồn hoa của đô thị.
Chào và cám ơn Sông hà thanh nhé
Đúng là thiên đường và địa ngục
cám ơm Mimosa nhé, cuộc dời như thiê đường và đại ngục