Trần Ngọc Tuấn

“Sen trắng” của hoạ sĩ Hồ Hữu Thủ
Không đề 1
.
Cuộc chơi không nhắm lỗ lời
Phất phơ ngồi đợi ới người mắt xanh
Bỏ mồi bắt bóng là anh
Người xa xa hút, bóng quanh quẩn mình.
.
Không đề 2
.
Ta trót dại xem tiền như vỏ hến
Tội nghiệp em khờ khạo nhận làm chồng
Đâu dễ có vàng đeo hay ngọc giát
Anh chỉ là phấn bạc cỏ lông chông.
.
Không đề 3
.
Ta mơ rẽ sóng
Đi cưới con vua thủy tề
Tỉnh giấc
Trên bàn lẻ nhánh san hô.
.
Không đề 4
.
Ngọt ngào dành trọn cho thơ
Đắng cay phần vợ, dại khờ phần con
Phạc phờ chạy gạo từng lon
Nuôi thơ, nuôi vợ, nuôi con, nuôi mình
Lời thơ đậm quá chữ tình
Nên thân xác tướp xơ hình cỏ lau.
.
Không đề 5
.
Nhà ta ở cuối chân trời
Khát thời có rượu, đói thời có thơ
Trăng qua khi tỏ, khi mờ
Lỏng then bạn quí, khép hờ yêu ma.
.
Chào nhà thơ, 5 bài , bài nào cũng ý vị đáo để, nhất là bài Không đề 5. Trăng qua khi tỏ khi mờ /Lỏng then bạn quý, khép hờ yêu ma… Nghe có chút gì… Liêu Trai? Phải không Trần Ngọc Tuấn? Đồng Nai mà cũng gọi là… ở cuối chân trời thực sao? Tình thân, CQV.
Posted by 222.254.177.19 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
…Chân thành cảm ơn anh Ngô Quang Hiển đăng thơ.Rất vui khi được chia sẻ. Kính chúc các thi hữu an vui !
Cuộc chơi không nhắm lỗ lời (KĐ1) Chí lý – Khi chấp nhận làm người thơ thì trước tiên phải là người quên “cơm áo gạo tiền”… có khi ngồi nhai bánh mì gõ phím thơ vẫn thấy bánh mì ngon…
Tội nghiệp em khờ khạo nhận làm chồng (KĐ2) Bất cứ người vợ, người chồng nào yêu nhà thơ đều không chấp nhận mình khờ khạo bởi họ “yêu và hiểu” cái chất lãng mạn trong tâm hồn nhà thơ, nhưng…coi chừng… khi họ nổi giận.
Ta mơ rẽ sóng/Đi cưới con vua thủy tề/Tỉnh giấc/Trên bàn lẻ nhánh san hô (KĐ3) Đích thị là tâm hồn nhà thơ bị “Treo ngược”.
Nuôi thơ, nuôi vợ, nuôi con, nuôi mình (KĐ4) – Nhà thơ không quên nhiệm vụ. Từ nguồn dinh dưỡng đặc trị này mà nhà thơ có thể “bay lên”.
Nhà ta ở cuối chân trời/Khát thời có rượu, đói thời có thơ (KĐ5) – Chết không bỏ. Đó là “chất lãng mạn đáng yêu” của nhà thơ.
Chúc nhà thơ Trần Ngọc Tuấn – giữ mãi ngọn lửa “đam mê thơ” đến cùng.
Cảm ơn anh đã cho MK thêm lửa.
Không đề 4
Ngọt ngào dành trọn cho thơ
Đắng cay phần vợ, dại khờ phần con
Phạc phờ chạy gạo từng lon
Nuôi thơ, nuôi vợ, nuôi con, nuôi mình
Lời thơ đậm quá chữ tình
Nên thân xác tướp xơ hình cỏ lau.
—————————————————————————-
– Nghe sao thấy ” ngông ” lắm TG ui ! Chờ Trần Ngọc Tuấn viết thêm và bài không đề như dzầy nữa cho Tui, ngdtrinh và các bạn XN.org ” xem chơi “!
Hôm nào rãnh về Sài Gòn làm vài ve chứ ?
Chân thành cảm ơn anh Ngô Quang Hiển đăng thơ.Rất vui khi được chia sẻ. Kính chúc các thi hữu an vui !
Thơ ca thật ra cũng chỉ là một cuộc chơi !
Nếu thơ ca chỉ đơn thuần là cuộc chơi thì chán lắm. Thơ phải là cái gì đó cao qúy hơn chứ bạn !
Đồng tình với ý kiến của bạn NguyễnTuyết
Cuộc đời chẳng phải là một cuộc chơi đó ru?
THO HAY
Những câu thơ phản ánh cuộc đời một nhà thơ hết mình vì thơ !
Chúc anh vui , khoẻ .
“Khát thời có rượu…” cái này thì em chịu!, “đói thời có thơ…” thôi!… thôi!… cái này em…chả dám!!!
vi tiểu bảo, tiểu ma đầu
khát thời có rượu, đó thời có…em
TT tui đồng ý dzới Vi Tiểu Bảo ” Khát thời có rượu.. ” ( uột ! em chịu ! ) , nhưng ” đói thời có thơ ” ( em thấy thơ, em ” ham ” đọc ,… đói mờ mắt mất ! than ui ! ). Nếu : ” Đói thời có Em ..” thì tui chịu , Dzì có em lo cho tui ” no ” cái bụng ! hè.. hè ./.
“Bỏ mồi bắt bóng là anh
Người xa xa hút, bóng quanh quẩn mình.”
“Tự kiểm” được như thế này thì nhà thơ vẫn hãy còn tỉnh táo lắm… 🙂
.
Chào anh Trần Ngọc Tuấn,
Chông chênh mấy chẳng làm đời thêm khổ
Đắng cay trao sao bỗng hóa ngọt ngào
Ngỡ như vào cuộc hư hao
Hương thơ lãng đãng ám vào khói sương.
Mỗi bài không đề đều có cái hay riêng,nhưng bài số 5 câu đầu tiên hao hao câu thơ “Nhà em ở cuối chân đồi. Có giàn thiên lý có người tôi thương “
Ngọt ngào dành trọn cho thơ
Đắng cay phần vợ, dại khờ phần con
__________
Troi oi la troi,lam sao ai ma dam lay may ong nha tho ?
mấy ông nhà thơ hầu như ai cũng giàu tình cảm nên nghèo xác xơ tiền bạc.. luật bù trừ đó nha,,,,
Không đề 2
Ta trót dại xem tiền như vỏ hến
Tội nghiệp em khờ khạo nhận làm chồng
Đâu dễ có vàng đeo hay ngọc giát
Anh chỉ là phấn bạc cỏ lông chông.
đọc cảm động.
Những câu thơ giản dị giàu hình ảnh và cảm xúc Trần Ngọc Tuấn ơi
Mình thích bài không đề số 5
Ta trót dại xem tiền như vỏ hến
Tội nghiệp em khờ khạo nhận làm chồng
Đâu dễ có vàng đeo hay ngọc giát
Anh chỉ là phấn bạc cỏ lông chông.
.__________
Đã là phận cỏ,lại là phấn của cỏ lông chông mới thê thảm ,tội nghiệp chứ
ngdtrinh: good morning Trần Ngọc Tuấn. How are you? He he.
Rất vui vì mấy cái KHÔNG ĐỀ rất Trần Ngọc Tuấn…
Chào Trần Ngọc Tuấn với 5 bai thơ KHÔNG ĐỀ.Vui khỏe không ? Hay “Cơm áo không đùa với khách thơ ” ?
Anh trandzalu nói “Cơm áo không đùa với khách thơ ” ? – nhưng theo em nếu cuộc sống không thi vị hóa thì sẽ làm cho ta buồn nản, khi ta đi trong đường hầm, đôi khi ánh sáng cuối đường hầm cũng như thơ đến với ta bằng niềm vui khó tả. Nhưng lấy lại tinh thần rồi thì lăn xả lo cơm áo… hén anh.
Đọc lại “hàn nho phong vị phú” hợp với ý của MK lắm. Ai nhớ nhắc dùm vài câu…
Nguyễn Công Trứ
Hàn Nho Phong Vị Phú
Chém cha cái khó !
Chém cha cái khó !
Khôn khéo mấy ai ?
Xấu xa một nó !
Lục cực bày hàng sáu, rành rành kinh huấn chẳng sai,
Vạn tội lấy làm đầu, ấy ấy ngạn ngôn hẳn có.
Kìa ai:
Bốn vách tường mo,
Ba gian nhà cỏ .
Đầu kèo mọt đục vẽ sao,
Trước cửa nhện giăng màn gió .
Phên trúc ngăn nửa bếp nửa buồng,
Ống nứa đựng đầu kê đầu đỗ.
Đầu giường tre, mối dũi quanh co,
Góc tường đất, giun đùn lố nhố.
Bóng nắng dọi trứng gà bên vách, thằng bé tri trô,
Hạt mưa soi hang chuột trong nhà , con mèo ngấp ngó .
Trong cũi, lợn nằm gặm máng, đói chẳng muốn kêu,
Đầu giàn, chuột cậy khua niêu, buồn thôi lại bỏ.
Ngày ba bữa, vỗ bụng rau bịch bịch, người quân tử ăn chẳng cầu no,
Đêm năm canh, an giấc ngáy kho kho, đời thái bình cửa thường bỏ ngỏ.
Ấm trà góp lá bàng lá vối, pha mùi chát chát chua chua,
Miếng trầu têm vỏ mận vỏ dà, buồn miệng nhai nhai nhổ nhổ.
Áo vải thô nặng trịch, lạnh làm mền, nực làm gối, bốn mùa thay đổi bấy nhiêu,
Khăn lau giắt đỏ lòm, giải làm chiếu, vận làm quần, một bộ ăn chơi quá thú.
Đỡ mồ hôi, võng lác, quạt mo,
Chống hơi đất, dép da, guốc gỗ.
Miếng ăn sẵn cà non mướp luộc, ngon khéo là ngon,
Đồ chơi nhiều quạt sậy điếu tre, của đâu những của.
Đồ chuyên trà , ấm đất sứt vòi ,
Cuộc uống rượu , be sành chắp cổ .
Đồ cổ khí bức tranh treo trên vách, khói bay lem luốc, mầu thủy mạc lờ mờ,
Của tiểu đồng pho sách gác đầu giàn, gián nhấm lăm nhăm, dấu thổ châu đo đỏ.
Cỗ bài lá, ba đời cửa tướng, hàng văn sách mập mờ,
Bàn cờ săng, bảy kiếp nhà ma, chữ nhật chữ điền xiêu xó.
Lộc nhĩ điền lúa chất đầy rương,
Phương tịch cốc khoai vừa một rỏ.
Tiêu dụng lấy chi mà phao phóng, thường giữ ba cọc ba đồng,
Mùa màng dành để có bao nhiêu, chừng độ một chiêng một bó,
Mỏng lưng xem cũng không giầu,
Nhiều miệng lấy chi cho đủ .
Đến bữa chưa sẵn bữa, con trẻ khóc dường ong,
Qúa kỳ lại hẹn kỳ, nhà nợ kêu như ó .
Thuốc men rắp bòn chài gỡ bữa, song nghĩ câu ý dã, thế nào cho đáng giá lương y,
Thầy bà mong dối trá kiếm ăn, lại nghĩ chữ dũng như, phép chi được nổi danh pháp chủ.
Quẻ dã hạc toan nhờ lộc thánh, trút muối đổ biển, ta chẳng bõ bèn,
Huyệt chân long toan bán đất trời, ngôi mả táng cha, tìm còn chửa chỗ.
Buôn bán rắp theo nghề đỏ, song lạ mặt, chúng hòng rước gánh,mập mờ nên hàng chẳng có lời,
Bạc cờ toan gỡ con đen, chưa sẵn lưng, làng lại dành nơi, hỏi gạn mãi giạm không ra thổ.
Gâp khúc lươn, nên ít kẻ yêu vì,
Gương mắt ếch, biết vào đâu mượn mõ.
Đến lúc niên chung nguyệt qúy, lấy chi tiêu đồng nợ đồng công?
Gặp khi đường xẩy chân cùng, nên phải tới cửa này cửa nọ.
Thân thỉ to to nhỏ nhỏ, ta đã mỏi cẳng ngồi trì,
Dần dà nọ nọ kia kia, nó những vuốt râu làm bộ.
Thầy tớ sợ men tìm đến cửa, ngảnh mặt cúi đầu,
Chị em e vất lấm vào lưng, chìa môi nhọn mỏ.
Láng giềng ít kẻ tới nhà,
Thân thích chẳng ai nhìn họ.
Mất việc toan dở nghề cơ tắc, tủi con nhà mà hổ mặt anh em,
Túng đường mong quyết chí cùng tư, e phép nước chưa nên gan sừng sỏ.
Cùng con cháu thuở nói năng chuyện cũ, dường ngâm câu lạc đạo vong bần,
Gặp anh em khi bàn bạc sự đời, lại đọc chữ vi nhân bất phú.
Tất do thiên, âu phận ấy là thường,
Hữu kỳ đức, ắt trời kia chẳng phụ.
Tiếc tài cả phải phạn ngưu bản trúc, dấu xưa ông Phó ông Hề,
Cần nghiệp kho khi tạc bích tụ huỳnh, thuở trước chàng Khuông chàng Vũ.
Nơi thành hạ đeo cần câu cá, kìa kìa người quốc sĩ Hoài âm,
Chốn lý trung xách thớt chia phần, nọ nọ đấng mưu thần Dương võ.
Khó ai bằng Mãi Thần Mông Chính, cũng có khi ngựa cưỡi dù che,
Giàu ai bằng Vương Khải Thạch Sùng, cũng có hội tường xiêu ngói đổ .
Mới biết :
Khó bởi tại trời,
Giàu là cái số.
Dầu ai ruộng sâu trâu nái, đụn lúa kho tiền,
Cũng bất quá thủ tài chi lỗ.
Trích Văn Đàn Bảo Giám
Trần Trung Viên sưu tập 1926
Hư Chu hiệu chính 1968
Xuân Thu in lại ở California
Rất đồng ý với suy nghĩ của em.Ui chao! Lúc ni răng “hăng hái” rứa hè? Lâu quá không gặp em…buồn dễ sợ!