Nam Thi

Lúc ba giờ chiều, tôi nhận được tin nhắn của Phương “ Em muốn được gặp anh lúc 5 giờ chiều ở Mỹ Hương. Em có việc cần hỏi ý kiến anh”. Chúng tôi vẫn thường cà phê cà pháo với nhau vài ngày một lần, khi thì ở 64, khi ở Rose và cả những quán cốc gần chỗ làm của nàng để nàng có thể trốn ra vài chục phút. Gặp để gặp thế thôi, nhiều khi chẳng có việc gì quan trọng, toàn “tám” chuyện trên trời dưới đất, có khi mạnh ai nấy nhâm nhi café vừa lướt internet trên laptop, chẳng ai mở miệng cho đến khi bye. Vậy mà vài ngày không gặp thì thấy thiếu thiếu, nhớ nhớ.
Thỉnh thoảng tôi cũng rủ nàng đi uống bia ở Mỹ Hương đường Nguyễn Thiện Thuật. Bà chủ mở quán từ thời con gái, nay đã 83 tuổi vẫn còn đứng bán “cho vui” – theo lời bà – mặc dầu con cái có người ra đi trước bà. Đối với khách quen như tôi, bà xem như con cháu, bà biết “gu” từng người. Thấy lâu không đến, bà hỏi thăm, “Bộ bận lắm sao, lâu không thấy con?”. Tôi đáp gọn “dạ”để khỏi phải kéo dài cuộc đối thoại. Nhưng bà tiếp tục, “ Má thấy con nhỏ ấy được đó, sao con không cưới cho rồi…”. Tôi chỉ cười và bà bỏ sang bàn khác.
Thường tôi uống ba chai Tiger, nàng một chai Heineken, thế nhưng có chút bia vào má nàng đã hây hây, nói cười rơm rả, liếng thoắng như một cô bé mới lớn, khác với vẻ đạo mạo thường ngày của một kế toán trưởng. Nhiều lần tôi dụ nàng uống thêm nhưng nàng luôn cự tuyệt vì “sợ lên đô rồi cái bụng bia chình ình”.
Không biết có chuyện gì vui mà nàng đòi uống bia đây, tôi tự hỏi nhưng mù tịt không đoán ra. Uống bia với Phương luôn tuyệt vời, ba chai bia chưa có thể làm tôi say nhưng đã bắt đầu hưng phấn cho đến khi đã chia tay với nàng, trên đường về đôi khi tôi vừa lái xe vừa hát thầm một bài hát nào đó bất chợt nhớ ra. Chính vì vậy, mới 4:30 tôi đã rời tòa soạn. May mắn chỗ ngồi quen thuộc của tôi không có ai chiếm, đó là một trong những chiếc bàn inox kê ở lề con hẻm. Tôi đã ngồi chỗ đó từ lần đầu theo mấy “đại ca” ở tòa soạn khi tôi mới vào làng báo – nói vậy cho oai chứ thật ra lúc ấy tôi chỉ là một nhân viên học việc“tà lọt” ở bộ phận kỹ thuật của một nhật báo lớn. Tôi có được chỗ làm ấy nhờ một họa sỹ có tiếng phụ trách trình bày của báo giới thiệu khi mới tốt nghiệp từ Trường Cao Đẳng Mỹ thuật.
Trong số lão làng ở báo có người đã ngồi đồng ở Mỹ Hương từ thời trai trẻ cho đến nay sắp về hưu. Mỹ Hương là tụ điểm bình dân của “xóm nhà lá” trong làng báo từ trước giải phóng. Còn giới thượng lưu là Givral, Brodard, và trung lưu là Kim Sơn, Thanh Thế. Chẳng có ai xếp hạng, đơn giản chỉ là sự lựa chọn theo túi tiền. Tôi chưa từng đến mấy cái café sang trọng kia vì thuộc lớp hậu bối, hơn nữa ngày nay một số quán ấy đã biến mất hoặc còn hoạt động nhưng không hiểu tại sao “phe ta” không còn đến đó nữa. Duy có Mỹ Hương là tồn tại như một câu lạc bộ của đám nhà báo bất chấp mọi thay đổi của thời cuộc. Ở đó người ta có thể nhậu thoải mái, mặc sức to tiếng, cao hứng thì hát hò, đổ quạu thì cãi nhau, thậm chí gây nhau mà chẳng sợ làm phiền ai vì ai cũng có thể làm như thế.
Tôi kêu một chai Tiger ướp đông. Lớp bia ở phần trên cổ chai đã đóng băng, cậu bé phục vụ lấy chiếc đũa chọc vào chai mới rót được bia ra ly, bia nguyên chất lạnh tê lưỡi nên không cần bỏ thêm nước đá. Tôi lai rai với bì đậu phộng rang giá 5000Đ của chị bán dạo người Phú Yên quen mặt, hễ khi nào thấy tôi là chị tự động mang tới hai bao. Phương thì quen uống bia “nóng” – không ướp lạnh – để thêm nước đá vào cho loãng bớt nồng độ rượu và uống được lâu hơn.
Hơn 5 giờ nàng đến trên chiếc Click đỏ, gửi xe, rồi tự kéo ghế ngồi. Dường như nàng có vẻ nghiêm nghị hơn mọi khi, chắc đang bị thanh tra tài chính hoạnh họe sao đó như hôm qua nàng than thở với tôi trên điện thoại. Tôi hỏi, “ Sao rồi ?”, nàng hỏi lại, “ Chuyện gì?”, tôi nhắc, “Thì cái vụ thanh tra ấy…”. Nàng cười, “ Ok rồi. Việc thường ngày ở huyện đó mà”.
Tôi kêu chai Heineken và một đĩa khoai tây chiên bơ cho nàng như thường lệ. Nàng tự rót bia và nâng ly mời tôi mà không bảo “dô” như những lần trước. Nàng uống một hơi gần hết nửa ly. Cô bé đang có việc gì nghiêm trọng cần tôi tư vấn đây, tôi nghĩ thế nên gợi, “ Có việc gì thì nói đi”. Nàng vẫn câm như hến. Đến khi tôi khui chai thứ ba thì nàng cũng vừa uống hết một chai “tiêu chuẩn” của mình và chìa ly ra bảo tôi, “ Chia cho em với”.
Cuối cùng, nàng cũng chịu mở lời, “ Anh, em tính có chồng. Hai tám rồi còn gì…Sắp ế rồi…”. À ra thế, tôi nâng ly, nhìn nàng nhưng nàng vẫn cúi mặt dường như muốn tránh nhìn tôi, lơ đễnh lấy ngón tay khơi cho vũng nước đá tan chảy đọng trên mặt bàn chảy xuống đất. Tôi khẽ khàng nói “chúc mừng em” và nhấp bia một mình. Một câu thật vô nghĩa và vô duyên nhưng tôi không thể tìm được lời nào khác vì lúc ấy lòng tôi đang xốn xang, hụt hẫng. Tôi không muốn hỏi nàng về những chi tiết như lấy ai, bao giờ cưới,…Mãi sau, nàng phá vỡ sự yên lặng, “ Anh không có ý kiến gì à?”. Tôi giả đò không hiểu hỏi lại, “ Ý kiến về chuyện gì?”, “Thì chuyện em có chồng”. Tôi không biết phải trả lời thế nào, kêu tiếp một chai bia nữa. Từ đó không ai nói điều gì cho đến khi nàng ngỏ ý muốn về.
Khi chia tay, tôi nói với Phương, “Cảm ơn em đã báo tin…”. Nàng làm thinh, vọt xe đi…
Đêm đó tôi không ngủ được, hết xem TV rồi lại lên Internet. Có nhiều lúc tôi nhìn màng hình mà dường như không thấy, không đọc, không nghe được gì. Từ lâu tôi đã biết trước đến lúc nào đó Phương sẽ đi lấy chồng và tôi sẽ mất nàng vĩnh viễn. Thế mà giờ đây việc đó ập đến khiến tôi choáng váng, giống như người ta có thể dự báo hướng di chuyển, tốc độ, thời gian đổ bộ vào bờ của một cơn bão nhưng không ai biết trước thiệt hại do nó gây ra sẽ nghiêm trọng đến mức nào.
Tôi sẽ sống ra sao trong suốt phần đời còn lại nếu không có Phương? Đến lúc nầy tôi nhận ra rằng tôi không thể sống thiếu nàng. Tôi luôn mong được thấy nàng, nhìn nàng cười, nghe nàng nói. Thậm chí chỉ một tin nhắn vô nghĩa, đại loại khi tôi hỏi khơi khơi “Em sao rồi?” để nhận một lời đáp ngắn của nàng cũng khơi khơi “Sao là sao?” hoặc “ sao vẫn trên trời”, tôi vừa đọc vừa cười một mình và mọi sự bực dọc trở nên nhẹ hẫng, tan biến.
Tôi biết Phương hơn mười mấy năm rồi. Khi học năm thứ nhất tôi nhận dạy kèm cho nàng đang học lớp Chín. Thuở ấy tôi phải “chạy sô” hai ba chỗ dạy mới kiếm đủ tiền ăn học, có khi còn chạy xe ôm ban đêm. Công việc kéo dài ba năm đến khi tôi ra trường. Thực ra, Phương học giỏi nên cũng chẳng cần tôi kềm kẹp gì nhưng nàng và cả gia đình nàng mến tôi nên tôi vẫn lui tới và được xem như người thân trong gia đình. Phương vào Đại học Kinh tế rồi ra đi làm, chúng tôi trở thành đôi bạn lâu năm và tôi biết từ lâu tôi đã yêu Phương và chắc Phương cũng yêu tôi. Tình yêu đôi khi không cần phải nói ra. Mối tình đã kéo dài đủ lâu để tiến tới hôn nhân. Có lẽ Phương chờ tôi ngỏ lời cầu hôn, vì đã nhiều lần nàng gợi ý nhưng tôi mãi tránh né, vì sợ rằng nếu tình yêu không đi đến đâu thì tình bạn cũng mất.
Phương thích hội họa nên tôi hướng dẫn nàng học vẽ từ căn bản cho đến khi nàng có thể mang giá vẽ cùng tôi đi dã ngoại. Nàng thích vẽ phong cảnh đồng quê và sinh hoạt của nông dân. Tuy chỉ “vẽ chơi” như một thú tiêu khiển nhưng tác phẩm của Phương rất có hồn và vững vàng về kỹ thuật. Nàng mong muốn khi nào có đủ tiền, nàng sẽ cùng tôi mở một phòng tranh, nàng sẽ nghỉ nghề kế toán để cùng tôi điều hành. Vì thế, ngoài thì giờ ở sở làm, nàng dành nhiều thời gian để nghiên cứu thị trường tranh, làm quen các galleries. Tôi biết nàng rất nghiêm túc và quyết tâm thực hiện ý định ấy. Dự án của nàng cũng hợp ý tôi và xem chừng rất khả thi.
Nàng đã từng làm mẫu cho tôi vẽ hằng chục bức. Có lần nàng ngỏ ý muốn tôi vẽ nàng một bức khỏa thân nhưng với điều kiện nàng vẫn mặc nguyên quần áo khi làm mẫu. Với tôi, việc đó không khó nhưng thực tình tôi chưa bao giờ dám nghĩ được thấy Phương khỏa thân dầu chỉ là tưởng tượng và thể hiện trên khung vải. Tôi đã bảo nàng, “ Thôi, Phương ơi, anh không dám…”. Nàng phản đối, “Tại sao? Em cũng như bao nhiêu người mẫu anh đã thấy ở xưởng vẽ, chỉ có khuôn mặt thì khác thôi. Mà mặt em thì anh có lạ gì…”
.
Cả tuần tiếp theo nàng không liên lạc với tôi. Tôi không tin là nàng nhẫn tâm cắt quan hệ với tôi đột ngột như thế. Nhưng tôi không muốn làm phiền nàng giữa lúc nàng cần có quyết định quan trọng nhất của đời nàng. Tôi suy nghĩ nhiều về lời nàng: “ Em định lấy chồng…”, “định” ở đây chỉ là ý định hay quyết định. Nếu đã là quyết định thì đâu còn gì để nói. Nhưng nếu còn là ý định thì thông báo của nàng hôm đó là một lời nhắn nhủ gợi ý dành cho tôi – quả bóng được nàng đặt trước tôi. Tôi im lặng có nghĩa là từ chối. Tôi biết nàng đã bị tổn thương và chắc cũng đang bị vò xé như tôi.
Một tuần nữa trôi lại qua trong im lặng nặng nề, tôi và nàng không liên lạc với nhau, dầu chỉ là một tin nhắn. Tôi cáo bệnh để được làm việc ở nhà. Tôi vẽ các bức minh họa cho phụ trang bán nguyệt san và chuyển đến tòa soạn bằng email. Tôi vẽ suốt ngày trên máy tính và cả trên giá vẽ. Mỗi khi có điều phải suy nghĩ, lòng dạ rối bời tôi thường vẽ tranh để thoát ra khỏi mớ bong bong mà mình đang vướng, chờ đến khi tinh thần ổn định. Trong khi tập trung vẽ, tiềm thức của tôi vẫn làm việc, thường giúp tôi có hướng giải quyết vấn đề một cách bất ngờ. Và cuối cùng tôi đã quyết định phải làm gì.
Tôi tạm gác chuyện với Phương, đóng băng nó lại. Tôi vẽ liên tục trong hai ngày, dành thêm hai ngày nữa để chỉnh sửa và đợi những mảng màu khô hẳn.
Sáng thứ Bảy tôi điện thoại cho Phương. Dường như nàng cũng đang chờ đợi thông tin từ phía tôi, nên khi tôi đề nghị gặp nhau vào chiều chủ nhật ở café Rose nàng nhận lời ngay. Tôi đến trước, chọn một bàn vắng ở góc vườn. Tôi mang theo bức tranh mới hoàn thành để tặng nàng làm kỷ niệm trước khi nàng đi lấy chồng.
Nàng đến với vẻ không tự nhiên như mọi lần. Khi đã uống lưng ly café đá, tôi lên tiếng trước: “ Phương nầy, anh có mang theo bức tranh mới vẽ xong để em xem thử…”. Tôi mở giấy bọc bức tranh cho nàng xem. Đó là bức khỏa thân mà có lần nàng muốn tôi vẽ nàng. Tôi vẽ theo phong cách cổ điển, hao hao giống những phụ nữ sung mãn, đẫy đà của Renoir vì Phương cũng đầy đặn, cân đối, mái tóc để chấm vai, uốn gợn sóng và high light màu hạt dẻ.
Trong tranh nàng đứng bên cửa sổ, người hơi nghiêng nên thấy được chiếc lưng tròn, đôi mông rộng và cặp chân dài, phía trước lộ ra nửa khuôn mặt hướng nhìn ra cửa sổ, bờ vai thon và một bên ngực tròn đầy. Phần trước cơ thể nàng nhận đầy đủ ánh sáng chiếu qua khung cửa sổ nhưng tôi cố tình để nàng đứng quay lưng lại vì tôi không muốn vẽ các chi tiết chính diện . Thực ra, tôi có thể vẽ Phương ở mọi tư thế bởi tôi đã bao lần vẽ nàng và tôi rất thích ngắm Phương đứng bên khung cửa sổ nhà nàng, dáng nàng in trên nền trời xanh xa xa trên những mái nhà và ngọn cây me tây phủ đầy hoa vàng rực bên kia đường. Hình ảnh nàng đã khắc sâu vào ký ức tôi, chỉ cần nhớ lại để tái hiện và cần một ít kỹ xảo để lột bỏ lớp quần áo mà nàng từng mặc.
Phương say sưa ngắm mình trong tranh và khi nhận ra một vài người khách ngồi bàn bên cũng ngắm tranh, nàng vội bảo tôi gói lại. Tôi hỏi, “ Em có dám đem về treo không?”, nàng đáp ngay, “ Treo chứ. Việc gì không dám…Mấy ông họa sỹ ghê thiệt, nhìn người ta xuyên qua áo quần.”. Hai chúng tôi cùng cười, tôi đùa, “ Nghề của anh nó thế. Họa sỹ cũng giống như thợ may lành nghề, nhìn người không cần cân đo cũng biết gần chính xác kích thước ba vòng, cân nặng, chiều cao…Nhưng em thấy đấy, anh chỉ vẽ em những cái anh có thể tưởng tượng, còn những chỗ bí mật thì…thua”. Nàng mắng, “ Đồ quỷ. Mà sao anh vẽ em… nái sề quá vậy?”. Tôi chọc, “ Coi lại em đi, cao 1,67m, nặng 53 kg, …Ôi em bé bỏng, nhỏ nhắn, mảnh khảnh, người mẫu thời trang khẳng khiu của tôi…”. Nàng cười, “ Lạc hậu rồi bạn ơi, 55 kg rồi. Mới cân hôm qua. Đang tính ăn kiêng đây”. Tôi truy tiếp, “ Cứ xem như anh vẽ em năm, sáu năm sau…Mẹ của hai nhóc…”. Nàng lại mắng, “Đồ ác khẩu…”.
Tôi đùa như thế để khỏa lấp tâm trạng đang rối bời, vì dầu muốn hay không tôi cũng buộc phải nói với nàng điều cần nói và dường như nàng cũng đang chờ nghe tôi.
Khó khăn lắm tôi mới thốt ra mấy câu mà tôi đã chuẩn bị trước, “ Phương à, em biết đấy, anh rất yêu em và ước ao được cưới em. Chúng ta đều lớn cả rồi, đã đến lúc phải lập gia đình. Lẽ ra anh phải nói với em sự thật nầy từ lâu nhưng vì sợ mất em nên anh giấu kín. Sự thật là thế nầy: lúc nhỏ anh bị bịnh quai bị, hồi đó do thiếu thuốc và kiến thức y tế nên để bịnh biến chứng khiến anh không có khả năng có con…Biết mình vô sinh nên anh sẽ không lấy vợ. Em tha thứ cho anh nhé”. Tôi như vừa đọc xong bản án của chính mình.
Phương ngồi im lặng một lúc rồi bỗng nhiên nàng cười rất tươi và nói, “ Trời, vậy mà em cứ tưởng anh mắc bịnh ung thư thời kỳ chót kia đấy…Cảm ơn anh đã cho em biết bí mật. Vậy là em yên chí đi lấy chồng rồi nhé…”.
Nói ra được điều từ lâu không thể nói và khi thấy Phương không bị sốc tôi như trút được gánh nặng. Tôi ngước nhìn những đám mây trắng đang lướt qua bầu trời xanh trên kia. Một chút hy vọng mong manh rằng nàng sẽ không từ bỏ tôi. Nhưng chỉ một thoáng tôi đã nhận ra rằng dẫu nàng chấp nhận thì cũng chẳng có gì làm thay đổi được nỗi bất hạnh của tôi. Dẫu sao, tôi cũng rất biết ơn nàng, biết ơn mối tình của nàng.
Khi chuẩn bị về nàng bảo, “ Lần sau em phải làm mẫu thực sự để anh vẽ cho giống hơn và… đầy đủ hơn nhé”.
Tôi mang bức tranh, đưa nàng về đến tận nhà nàng. *
Nam Thi
17-11-2012
Đồng bào à,
Hôm nay tui mới rảnh để gué xứ nẩu lâu lâu hơn ngày thường, nhờ vậy mới thấy Người Mẫu Khỏa Thân của đồngbào mà đóng góp chút ý kiến cùng bè bạn cho vui.
Chuyện của đồng bào lúc nào cũng bia, rượu vui vẻ hèn chi kêt cuộc cũng “hồ hởi, phấn khởi” tưng bừng. Cuối năm hoặc đầu năm đọc chuyện của đồng bào là thấy hên trọn cả năm rồi đó.
Chuyện vui mà văn cũng không buồn, tui thích những bài viết như vậy để thấy cuộc đời “không đến nổi nàò”như cuộc sống thực tại quá nhiều nhiêu khê, khốn khổ trong xã hội này.
Cám ơn bài viết nhiều lắm nghen.
Chúc đồng bào bớt nhậu để tỉnh táo vẽtiếp cô Phượng những đoạn chưa vẽ, hi hi..
NN
Truyện dễ thương nhưng có vẻ không thật vì tất cả đều …quân tử tàu quá hic hic
Xin cảm ơn bạn Vũ Lê Hải và những ai đã liếc qua truyện ngắn nầy.
Mình “phịa” chuyện để pà con tám cho vui mà – một kiểu “gài độ”. Ngay cả cho nhân vật “hiền khô” hay “thánh thiện” cũng là cố tình chọc tức thiên hạ chơi. Vì ai cũng biết thanh niên thời nay chỉ cần hẹn hò là hôn hít hả hê, hào hứng, hết hơi…rồi. Hơn mười năm mà không “tìm hiểu” chuyện đó là nghi vấn “bất bình thường”, thậm chí để chắc ăn các cặp tình nhân còn “sống thử” trước khi quyết định có lấy nhau không.
Cũng như các truyện khác, điều tôi muốn nói là người ta cần xử đẹp với nhau, rộng lượng với nhau vì ai cũng có thiếu sót, bất hạnh.
Riêng bức tranh minh họa, các bạn đã bàn nhiều rồi, cũng là “chơi cho vui” thôi như truyện thôi.
Một lần nữa, xin cảm ơn và chúc mọi người
* Giáng sinh Vui vẻ – Năm mới Hạnh phúc*
NT
Chẳng lẽ có người đàn ông hiền lành vậy sao?
lonelywofl coi chừng lầm nhé…lủ khủ lù khù vác cái lu mà chạy nha !
cũng giống con sói cô đơn vậy mà, dẫu có lù khù vẫn là sói.
Hình minh họa …đẹp không đều…he..he
“đẹp không đều” hay đều không đẹp?
May quá, chỗ đẹp lại là chỗ VTB và RB thít…
Qua thanksgiving rồi mà cứ nhắc cái món bí đỏ làm chi vậy trời !
Món bí đỏ đó ai lại không khoái, đúng là lễ tạ ơn
Em thì “tạ ơn” bí đỏ. Bí đỏ=bỏ đi (sao đành?)
Bí đỏ là “bỏ ĐÍ (đấy)” chứ đâu phải bỏ ĐI. Bỏ đấy cho tớ…
Vong 1 sao ki ki vay hoa si ?
Vẽ trật chỗ, trật tỷ lệ. Cứ coi phần đó (V1) là tranh lập thể – vẽ theo biết, chứ không phải theo thấy.
Giống bọn trẻ vẽ phi công đang lái chiếc máy bay đang bay trên trời cao.
Vui là chính phải không anh Nam Thi !
Đúng rồi. Được giao lưu với pà con là niềm vui, đó là thứ nhuận bút không thể tính bằng tiền, mà có thể tình bằng chai, ly, chén thôi.
Aloha ơi !Có lẽ Vòng 1 như dzẫy là tay quạ sĩ này cố ý thả trái bánh ít “thẳng” …lệch “ngầm” cho biết dù nàng đã 27 mùa xuân rầu mà dzẫn “dzin dzin” ấy mà !
níu ông quạ sỹ cắt bớt hoặc cắt bỏ V1 – dễ hơn giải phẫu thẩm mỹ nhiều – chắc nguyen ngoc tho là người cực lực phản đối quạ sỹ vi phạm “nhân quyền” hữ?
@ Qua mờ “học tập” bức tranh “Sen trắng” của hoạ sĩ Hồ Hữu Thủ trong bài thơ liên quàn “Không Đề” đi…cha nậu! Hổm, VR tui bận đến nỗi…đặt vẽ tranh quay…180*(mà lộn thành 360*_thì tui hổng “đặt”!).Ra giá đi!….nhiu?(“chầu”); níu mờ VR tui được “thực mục sở thị” thì…tha hồ ra giá…!
Ok, xong ngay. Sẽ dzẽ hàng mẫu trước, VR duyệt là giao hàng sau một tuần, giao hàng sớm hơn tăng 30%.
Có vẻ kịch tính nhưng không kịch tính
Không nhất thiết phải đẩy mọi sự kiện thành kịch tính, nhất là về nội tâm nhân vật. Ngoài ra, có nhiều mức, dạng kịch tính khác nhau.
Chủ ý của tôi là viết để pà con “tám” cho vui thôi.
Ôi một mối tình thánh thiện quá !!!!!!!!!!!!!
Chắc một mối tình như vậy trong đời thật không nhiều nhưng có nhiều mối tình, cuộc hôn nhân có hoàn cảnh tương tự đã đổ vỡ. Thường người ta xử sự với nhau ác lắm, ấy vậy mà có thời họ đã từng yêu nhau đấy.
Lâu lắm rồi mới vào xunau.org,đọc cái chuyện vui vui,nhưng thú thật có đoạn hơi khó hiểu ” Phương ngồi im lặng một lúc rồi bỗng nhiên nàng cười rất tươi và nói, “ Trời, vậy mà em cứ tưởng anh mắc bịnh ung thư thời kỳ chót kia đấy…Cảm ơn anh đã cho em biết bí mật. Vậy là em yên chí đi lấy chồng rồi nhé…”. Sao nàng có thể cười thật tươi được nhĩ ?
“cười thật tươi” là vì nàng biết võ công của chàng vẫn đủ 10 thành công lực, khả năng chiến đấu… vẫn tốt, cho dù không để lại…”hậu quả”!!! Nên mới “lẫy” đòi đi…lấy chồng vậy mà!!! kakaka
Đây là ý… “trọng tâm” của chiện ,nên chàng quạ sĩ mới dzẽ được bức tranh “minh quạ” chơi dzơi “bắt mắt” trên phải hông anh VTB ?
Quan hô! Hết í iiiiiiiiiii !!!!!!!!!!!!!!!!
Quan hô Vi Tiểu Bảo ” phát diện ” ” trọng Tâm ” bài viết , mà TG muốn ” che ” để ” Ta ” tám nhau í !
– Đúng ? % hĩ Anh NT ? Sai ” mấy gánh ” ! hĩ ông nguyen ngoc tho ?
Đúng rầu. Nói tẹt ra hết thì còn gì để nẫu tám với chín. Chú TU phẻ hông? Hôm qua ở trong nầy nẫu lackiu với già làng Mờ Vờ Lờ đó.
Già làng MVL dzào trong đó hồi nào dzậy Cumi ?
Sửa lụi : Già làng MVL dzào trong đó hồi nào dzậy Anh Cumi ?
Vô phục hồi màng hình đôi mắt cả 3 tuần rồi. Nay mắt sáng trở lại như hồi 19, có thể thấy một cái lông mi cách xa 4 m lúc 7 giờ tối. Tuần sau dzìa.
@ Vi Tiểu Bảo :
Sao nàng biết trước được võ công của chàng quạ sĩ hè ? hehehe
“trông mặt mà bắt hình dong” Nị ui! Chứ ông Nam Thi có…thấy đâu mà vẫn vẽ cái “mon amour” ngon lành đó sao! Cũng như nghe tên Vi Tiểu Bảo thui là biết…”thành tích” liền!!! hehehe
NỊ nghe tên mà hông biết mặt , tức …chít được !!!
Vi Tiểu Bảo là …là …là ..ai dzậy ta ????
khoan chít!
đọc đoạn kết do Cumi tối tác (phía dưới) theo iu cầu cùa cái Nị rồi chít nhé.
Đọc cái đoạn kết dzẫy thì làm sao mà >>>chít được cà ? hehehe
Rồi sao nữa …cumi ? Lấy cái truyện hậu “người mẫu khỏa thân ” của quynh Ngô Đình Hải sáng tác gắn dzô là …logic hén ! hehehe
Sao? Sao trên trời…bộ không biết na còn hỏi, hữ?
“con lợn có béo thì lòng mới ngon” – chí lý.
Ý này hay nghen
Tôi cố tình viết như vậy vì muốn độc giả đặt câu hỏi và trả lời:
(1) Biết chàng vô sinh, nàng “bái bai”
(2) Biết chàng vô sinh nàng “no star where”, chuyện nhỏ như con thỏ như “đáp án” của Vi Tiểu Bảo và Mai Khoa (nàng cười tươi là vì thế).
Nếu bạn là Phương, bạn sẽ lựa chọn thế nào?
Nếu là Phương, mình chọn người yêu mình… chứ yêu theo kiểu đuổi bắt mệt lắm… mà chắc gì đã giữ được .. he he.
nghĩa là bắt con cá nhỏ trong lờ chứ không đuổi bắt con cá bự đang bơi ngoài…biển Đông? Khôn thiệt.
Cái kết thật lấp lững
Theo tui, khi nàng bảo lần sau nàng sẽ làm mẫu thực sự cho chàng vẽ cho chính xác và “đầy đủ” hơn là quá rõ rùi mà.
Ơ …ơ …bi giờ có mode người ta đua nhau đi chụp ảnh khoả thân để giữ mơi mốt dzìa hưu đem ra ngắm đó cumi , biết đâu cô nàng của anh quạ sĩ Nam Thi nhờ ảnh vẽ một bức tranh khoả thân để làm kỷ niệm mà hổng chịu lấy anh quạ sĩ thì sao ?
Lấp lửng dzẫy NỊ cũng …phản ” đấu ” ! hehehe
( Vái trời cho quynh Ngô Đình Hải đừng dzô chỗ NỊ còm ! a….mem !!! )
Vậy tui đề nghị sửa đoạn kết như dzầy, vừa ngắn vùa rõ:
” Sau khi nghe chàng phun hết nỗi niềm riêng tư, nàng im lặng một lúc khiến chàng hồi hộp suýt đứt bóng. Cũng may nàng kịp cười mỉm chi rất ư dzui dzẻ và nói với chàng: ‘ không phải anh bị ung thư là ok rồi, em mừng muốn chết, nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ anh vừa nói. Vậy mà lâu nay im ru bà rù khiến người ta ràu thúi ruột. Vậy mình chuẩn bị làm đám cưới trước Tết nhé anh”.
Chàng mừng húm, nhưng vẫn còn lo ra lo vô, nên hỏi nàng:” Còn con cái thì sao?”. Nàng mắng iu:” Em đẻ năm một cho anh nuôi nhé”. Chàng trợn trắng mắt: ” Anh vầy làm sao đẻ?”. Nàng đá iu vào chân chàng dưới gầm bàn:” Ôi cái ông ngố nầy…em đẻ, anh mà đẻ…lỗ rún”. Chàng vẫn chưa kịp hiểu, nàng bảo:” Một là, hai đứa mình không con cái gì, rảnh tay rảnh chân, mược sức bay nhảy. Nếu muốn có con, em đi thụ tinh nhân tạo, hoặc…nhờ ông hàng xóm giúp”. Chàng kêu trời như bọng:” Không được, không được. Mua ở NHTT thì OK, còn xin của người ta là không , không, và không…nhé”.
Cả hai cùng cười. Khi ra về, nàng bảo, ” Em treo đỡ bức tranh nầy. Sau nầy anh phải vẽ bức khác, em sẽ ngồi cho anh vẽ cho thực giống và không thiếu cái gì hết để mấy chục năm sau anh ngắm khỏi đi tìm ngắm mấy con nhỏ chân dài…”.
Ơ! hơ…hơ, hỗng giao chơi…vái nghen!!! Mà Nị có theo cái “mốt” này không hé? Nghĩa là chụp hình…dzậy dzậy đó…!!! Thôi! tui… mắc cở quá, tui không dám nói nữa đâu!!!! hahaha
Ê …ê …NỊ nói người ta mờ !
Biết thế nào NỊ cũng bị quynh Ngô Đình Hải …chọi đá mà ! huhu
Có khi nẫu đã “chụp” lâu rồi. Hôm nào cho NĐH xem một vài kiểu đi. Xem ai chít…hổng có tui à nhen.
Vừa viết vừa vẽ,hai tay hai súng,cũng tài hoa lắm
Cảm ơn lời khen lúc 5:14. Hôm nay chắc hên.
Không ít lần MK đọc được những câu chuyện kiểu thế này, kết mở cho ta nhiều đáp án. anh Nam Thi cho MK đoán cái kết sau nhé. Rất có hậu.
“Nàng quyết định rất nhanh việc mình đi lấy chồng. Thời gian không còn nhiều để giằng co giữa lý trí và tình cảm. Khi Phương nghe được lời tỏ tình của anh tức là Phương đã nhận ra rằng tình yêu của mình đã chín muồi, bằng sự khéo léo, nàng gợi cho anh nói ra ý nghĩ thầm kín để tránh phải nói rằng “Cọc đi tìm trâu” hay đàn bà tỏ tình… làm mất duyên. Họ đã thuộc về nhau hơn chục năm rồi, họ đã thuộc từng cử chỉ hành động đến vóc dáng thân thể để không thể trì hoãn một đám cưới…
Phương ơi, nàng thật là người đàn bà khiến giới mày râu ngưỡng mộ. Chúc mừng tình yêu của hai người. Cái phần thiếu trong bức tranh sẽ được hoàn thiện khi “hai trong một”.
Cảm ơn anh Nam Thi.
Cảm ơn Mai Khoa đã tỏ tường giữa những dòng chữ.
Giá có thể thêm đoạn văn Mai Khoa viết trong ngoặc kép “…” vào chỗ nào đó của truyện nhỉ…
Anh Nam Thi, truyện của anh thật hay, anh nói thêm đoạn ngoặc kép… nhưng MK thấy chỉ để bình loạn thôi, và chắc chắn nhiều người sẽ có kết khác… bao giờ cũng nên để kết mở… sẽ gợi được nhiều khám phá lý thú anh ạ.
Em cũng có một vài truyện, nhưng e ngại chưa dám “lộ” ra. Hứa sẽ có dịp hén.
Mong sớm được đọc truyện của bạn. “Chơi” thôi mà.
Mình tán đồng kiểu “mở” của bạn. Độc giả là người sáng tác thứ hai của truyện…có khi còn hay hơn tác giả.
Vậy mà cứ tưởng !!!!!!!!
Cứ tưởng…tượng nhé, nẫu!
Ô, Không thể nào ngờ anh Nam Thi vẽ hình cô gái khỏa thân mà giống y hệt như người thiệt rứa, dễ sợ chưa…hihihi,
Cảm ơn anh Nam Thi câu chuyện NGƯỜI MẪU KHỎA THÂN anh viết rất hấp dẫn, hay lắm rồi mà hình minh họa anh vẽ cũng đẹp nữa, anh thật tài hoa quá, HKC ngưỡng mộ anh lắm, xin hỏi anh có nhận dạy học vẽ thì HKC xin làm đệ tử anh đó nhe.
Chúc anh vui khỏe, hạnh phúc, may mắn, viết hay – vẽ đẹp nghen.
HKC cứ soi gương và tự họa trong một tuần. Đó là bài 1. Xong bài nầy, thầy “chấm” rồi ra bài 2,3,….
Cảm ơn giọng hát “trẻ mãi không…rè” của xunau.
” nhà quạ sỉ ” này bán chuyên nghiệp , có đủ bản lĩnh ” cầm bút ” khi :
( nàng bảo, “ Lần sau em phải làm mẫu thực sự để anh vẽ cho giống hơn và… đầy đủ hơn nhé”.( TG ) ..) ? Hay tay run, chân cứng.., mắt mờ … mất bút lực ? ! làm sao phát thảo ? …. Có thể lắm đấy ! …
Nè TUTHUC, tôi chỉ vẽ minh họa cho bài viết, còn vẽ cô nàng trong truyện là nhân vật nam của truyện, một họa sỹ chuyên nghiệp.
Nếu tôi được một nàng bằng xương bằng thịt bảo vẽ kiểu đó chắc …chào thua như TT dự đoán. Cứ tưởng tượng nghía nàng suốt buổi, chắc chết…
Chào đại huynh Nam Thi,
Lại một truyện tình hay đầy thú vị! Chúc đại huynh vui khỏe lackiu thường và viết đều tay. Bài viết và hình vẽ rất phù hợp. Chúc mừng đại huynh. Bức họa (hình minh họa) nhìn quá là ‘pro họa sĩ’ đó đại huynh, RB nghĩ đại huynh là một ‘Họa sĩ thực thụ’ rồi đó — hình vẽ với hai trái ‘bí đỏ” thì quá perfect; nhưng đối với cái ‘bánh ít’ mà được Nam Thi nâng lên khoảng 15 độ theo kim đồng hồ tính từ mặt phẳng thì là tuyệt cú mèo hihi. Lần sau hy vọng đại huynh vẽ người với nét mặt trẻ trung thêm một chút với mái tóc đen khỏa quay mặt về phía trước một chút trong khi đang sấy tóc. Thân quý!
Ui, idea rất hấp dẫn. Người đẹp sấy tóc. Why not?
Vì là minh họa nên tôi “tả” y boong tả trong truyện: nàng đứng bên cửa sổ, lưng quay lại, thấy nửa mặt…Trong bức nầy tôi chú trong dáng đứng, phần sau của cơ thể, phần tương đối ít bị thời gian tàn phá so với phần trước. Trái bí đỏ giữ được lâu hơn dưa hấu, bưởi, cam, quýt…phải vậy không RB?
Có lẽ tôi là pro-amateur ( pro= thiên về). Chơi là chính. C H Ơ I iiiiiiiiiiiiii
Đọc truyện rồi ngước lên nhìn bức tranh tui hết muốn làm thơ rồi anh Nam Thi ơi!
Vậy đi học vẽ với tôi đi. Cho có bạn, hỉ?
Phương ngồi im lặng một lúc rồi bỗng nhiên nàng cười rất tươi và nói, “ Trời, vậy mà em cứ tưởng anh mắc bịnh ung thư thời kỳ chót kia đấy…Cảm ơn anh đã cho em biết bí mật. Vậy là em yên chí đi lấy chồng rồi nhé…”.
_________
Dang le nhan vat phai buon chu anh Nam Thi ,sao nang lai cuoi rat tuoi ?
Nàng nói vậy có nghĩa “anh không mắc ung thư là được, chuyện vô sinh với em không thành vấn đề”. Theo chủ quan của người viết ( ôi văn mình vợ người) khi Phương ngồi im lặng một lúc sau khi nghe bạn trai nói ra bí mật từ lâu giấu kín là lúc nàng suy nghĩ, suy xét …cuối cùng nàng quyết định lấy người mình yêu. Quẳng đi gánh nặng trong lòng thì cười là phải rồi.
Khi viết tôi cố tình lấp lửng để độc giả suy luận…cho vui. Chẳng lẽ lại viết huỵch toẹt: ” anh ơi, tưởng chuyện gì lớn chứ ba cái lẻ tẻ đó…Anh à, vậy mình cưới nhau đi…”.
Dẫu sao, viết mà phải giải thích với người đọc là thất bại.
Tks.
CK đã đoàn vì sao nàng cười chưa. đó là nàng khích lệ cho chàng bật mí cái điều thầm kín bấy lâu mà không đủ can đảm nói ra. Khi chàng nói ra được rồi thì cả hai cùng cảm thấy … HẠNH PHÚC vì họ chỉ mong có thế…
Tôi vẫn nghĩ dầu là nam hay nữ kiếm một “bạn tình” ( love partner) hay một người chồng, người vợ thì không khó nhưng kiếm một người tâm đầu ý hợp trong 7 tỷ người thật khó.
Nhìn em ngừ mẫu này thấy quen quen..hình như bữa trước nẫu XC dẫn dzìa nhà cha Ni Tham kiu tui lại “chộp” dùm hay sao á..!
Xem trả lời ở tuốt dưới kia.
Woa…. bốc lửa quá dzậy anh NT em nhìn mà còn choáng dzáng…. không biết anh NT thì thế nào ?
Đi cấp cứu mấy lần trong quá trình quạ. Em nhớ uống vit B6 cho đỡ xây xẩm sau khi xỉn.