Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Tám, 2012

Sướng đến ngất

Trần Kỳ Trung

Chết Tâm rồi! Phòng tổ chức nhà trường vừa ra thông báo. Tiêu chuẩn hoá cán bộ giảng dạy trường này, thấp nhất, phải có bằng Phó tiến sỹ. Gọi tắt là “ Phờ tờ sờ”.( 1) Để hoàn thành luận án “ Phờ tờ sờ”, đối với Tâm, Tâm tự đánh giá một cách thành khẩn, còn khó hơn “ nhịn đói mười lăm ngày còn bắt đi bộ vượt đèo Hải Vân.”. (more…)

Read Full Post »

Băng Sơn
.
Dưng bỗng, ta mơ về cố quận…
Đêm hè , cho sáng một đồi trăng!!

Read Full Post »

Đặng Thiên Sơn

khi mùa thu không còn đủ sức cưu mang giấc mơ đi lạc
ta rơi vào một quỹ đạo khác
ướt át vì vừa băng qua những cơn mưa cuối mùa dai dẳng
cô độc giữa vũ trụ bao la (more…)

Read Full Post »

Lục bát ca dao

 Văn Công Mỹ

PHỈNH DỤ

Con chim đậu xuống sân nhà

Ngậm theo cọng cỏ thật thà làm duyên

Thôi đừng mỏi cánh bay nghiêng

Lồng anh sơn phết rất hiền chim ơi

.
Có con chim ghé bên đời

Thẩn thơ ngơ ngẩn bỏ trời thẫm xanh

Mải mê vì cuộc loanh quanh

Cây cao bóng mát dỗ dành tóc tơ
.
Có người con gái ngây thơ

Theo tôi ướt đẫm gió mưa cuộc đời !


LỤC BÁT CA DAO

Từ trong rơm rạ bước ra

Nụ tinh khôi nọ nõn nà đầu thai

Nghe quê hương thở tiếng dài

Nghìn năm rúng động một bài ca dao.

TIẾNG HÁT

Âm đàn chùng xuống sáng nay

Em ngồi so lại tiếng đầy mênh mang

Bay lên câu hát bàng hoàng

Em-thời-con-gái  ngỡ ngàng trong tôi.

EM NGỦ TRÊN VAI
Anh nằm nghe nặng nửa vai

Còn em mệt lả đôi tay đời người

Dỗ ngoan em giấc à ơi

Anh ru em ngủ bằng lời bể dâu.

Read Full Post »

Đến với Bắc Hàn nói chung và Bình Nhưỡng nói riêng chắc hẳn là đam mê của người yêu thích du lịch mà không cần hỏi rõ lý do, nhưng phần lớn đều có chung câu hỏi: “Làm sao để đi?”. Có những đường chính ngạch như đi công tác, xin visa từ Sứ quán vv… nhưng chúng tôi không làm như vậy mà tìm kiếm sự trợ giúp của các công ty du lịch. Vì quan hệ hữu hảo và đường biên giới tự nhiên thuận lợi giữa Trung Quốc và Triều Tiên mà phần lớn các tour vào Bắc Hàn đều thông qua agency của Trung Quốc. Thông tin du lịch các bạn có thể tham khảo từ rất nhiều nguồn trên mạng và qua sách báo, chúng tôi chỉ xin đề cập đến những agency mà chúng tôi trao đổi thông tin trong thời gian trước khi đi. (more…)

Read Full Post »

Bông hồng cho cha

 HUỲNH NGỌC NGA

(Kính dâng hương hồn ba)

 

 

Trong phòng  có chín người, tất cả cùng im lặng khác hẳn những nhốn nháo mấy giờ trước đó, mặt người nào cũng lộ vẻ bồn chồn, lo lắng, nhất là bà Năm , bà ngó đồng hồ, nhìn điện thoại rồi trông ra cửa, chốc chốc lại thở dài. Ngọc, Phượng và Kim cũng không khác gì mẹ , họ có cảm tưởng thời gian như cô đọng lại trong sự đợi chờ, chờ một tiếng chuông kêu mở cửa hay một tiếng reng điện thoại để báo cho các nàng tin tức ông Năm, cha của họ. Trung và Hiếu – hai cậu con trai – và ba anh con rể, kẻ chống càm đăm chiêu suy nghĩ, người đi đi lại lại búc xúc từng bước chân vang.

(more…)

Read Full Post »

Buồn tàn thu

Thơ Lê Mộng Thắng
   
 .
Vàng phai tin đã xa mùa
Đò neo quạnh vắng sóng đùa chiều  rơi
Lửa chài ấm khói chơi vơi
Trăng khuya bóng lặng nghiêng trời, thu sang.
 .
Hương vầng trán ấm…muộn màng
Bóng em chờn chợ* theo ngàn sương bay.
Rượu tàn thu chẳng buồn say
Nuối người biền biệt chân mây…chưa về.

Read Full Post »

Vũ Thanh

Mời thưởng thức nhạc phẩm: Quy Nhơn Đôi Mắt Người Xưa.

                                                *

–         Mười năm dài biền biệt tha hương

–         Trở về đây phố thị lên đèn

–         Thành phố buồn loang lỗ bóng đen

–         Cơn gió Hạ nồng thơm biển mặn

–         Kỷ niệm chợt trào dâng trong mắt

–         Nao nao lòng, se thắt trái tim

–         Đường phố nào xưa in dáng em ngoan

–         Đường phố nào ngón tay đan thuở nọ

–         Giờ không em ngơ ngác hồn lá cỏ

–         Chỉ còn ta bóng đổ gót độc hành

–         Em đến chi cho tình ái lên xanh

–         Rồi em đi cho tan tành mộng ước

–         Ai đã hẹn trở về chiều hôm trước

–         Mười năm rồi, hẹn ước đã mười năm

–         Mười năm rồi vẫn bằng bặt vô âm

–         Ta bỏ quá xuân xanh ngồi mong đợi

–         Về đâu Phượng Vĩ hỡi

–         Lời ước cũ mười năm

–         Em vẫn mãi xa xăm

–         Sao nỡ đành quên hẹn

–         Đây vùng trời kỷ niệm

–         Của một thuở bướm hoa

–         Nay nhân ảnh nhạt nhòa

–         Mình ta trên lối nhỏ

*

–         Qui Nhơn tôi vẫn nắng vàng, hoa Phượng đỏ

–         Áo trắng bay những chiều về lộng gió

–         Biển vẫn xanh con sóng vỗ hiền hòa

–         Nhưng đâu rồi tà áo trắng năm xưa

–         Và ánh mắt của một thời bối rối

–         Đôi mắt đó ngàn lần không hiểu nổi

–         Một lần trông mà nhớ tới bao giờ

–         Để chiều nay cảm giác thật bơ vơ

–         Bước giữa phố kết ngàn hoa áo trắng

–         Chiều rơi nhẹ mong manh từng giọt nắng

–         Qui Nhơn ơi, biển đã vắng bóng người

–         Sóng vỗ về như tiếng gọi chơi vơi

–         Trùng dương gọi hay lòng ta mong đợi

–         Lời hẹn cũ, mười năm, câu ước thệ

–         Em không về huyết lệ thấm khăn tang

–         Mảnh hồn ta lạc lỏng giữa trần gian

–         Gót cô lữ hành trang là đôi mắt

–         Ôi diệu kỳ, thơ ngây và trong vắt

–         Ánh mắt Em quyện chặt trái tim côi

–         Ôi mênh mông, soi sáng mọi nẻo đời

–         Ánh mắt Mẹ như biển khơi, như vầng nguyệt

–         Một từ ái, một lung linh diễm tuyệt

–         Hòa quyện nhau bất diệt cõi tâm linh

–         Bước thiên thu tôi mang những bóng hình…

***

(Trích trong bản trường ca Quy Nhơn Đôi Mắt Người Xưa)

Read Full Post »

Về cổ tháp

Lê Văn Hiếu

Ta muốn chạy ùa về cổ tháp
Vớt bóng trăng xưa
Vớt dấu chân người. (more…)

Read Full Post »

Cái đuôi

Trần Văn Bạn

Người có đuôi”, đó là sự kiện nổi bật nhất của năm mà giới báo chí mặc nhiên bầu chọn. Gần hai tháng trôi qua, sự kiện vẫn giữ nguyên tính thời sự. Tính chất bí ẩn, kỳ lạ của sự kiện đã đánh thức thường trực cái tính tò mò vốn không có giới hạn của con người ta. Lẽ ra, sự kiện “người có đuôi” đã bị người ta nhấn chìm, nếu người có đuôi là một thằng cha căng chú kiết, một thằng khố rách áo ôm, một thằng đầu trộm đuôi cướp nào đó, nhưng đằng này, “người có đuôi” lại là một giáo sư, một công dân khả kính, một trí tuệ siêu phàm. (more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »