Phạm Viết Kha
Trái tim thảng thốt thẫn thờ
Tình trong tâm tưởng tóc tơ thâm tình
Tình từ tuổi trẻ trung trinh
Tuổi thơ trong trẻo thâm tình thiết tha
Thân thương thắm thiết thật thà
Tương tư thổn thức tình tha thiết tình
Tình ta trong trẻo trắng tinh
Thương từ tâm tưởng tận tình trái tim
Tâm tư tơ tưởng thương tìm
Thương thầm, tưởng trộm thập thình… tim thôi
Tóc tơ trông tưởng thợ trời
Tình trong…tự thuở.. tự thời… trẻ thơ
Tình thì trong trắng tựa tờ
Tỏ tình thì thẹn, tình thơ… từ từ…
Trong thì tiêu tán tâm tư
Thẽn thò, trằn trọc, thậm thừ trao thương
Tưởng tình thân thiết tỏ tường
Thân từ thôn tới tận trường tiếc thay…
Tưởng tình tay thể trong tay
Trăm thương, triệu tiếc trật trầy tình thơ
Tại ta tĩnh tại thậm thò
Tại tình tết tóc trao tơ theo tiền
Thanh tân tình trót theo thuyền
Tình theo tục thế, tiên thiên tình trời
Ta thì trần thế tình thôi
Tác tan, trơ trọi, tình trôi thân tàn
Trỏng trơ, thương tiếc, thở than
Tưởng tình trăm tuổi… tạ tàn tình tiêu
Từ tình tan tác tụy tiều
Trái tim tức tưởi thủy triều trào to
Thương thì tránh tính thập thò
Trao tình thẳng thắn trao tơ thật tình
Tình treo…tình tưởng.. tình thinh…
Thảm thương tiều tụy, tiếc tình tình tang…

Truyện tình thảm thiết toàn T
Tác giả: Nguyễn Quang Lập
Trần Thị Thu Thủy tên thật Trần Thị Thỏ, trú tại thôn Tám, Trảng Tranh, Tỉnh Thừa Thiên. Thủa thiếu thời, trí tuệ thì thường thôi, tuy thế, tính Thủy thật thà, thủ thỉ thù thì, thỏn thà thỏn thẻn, thật thương! Tới tuổi trăng tròn, Thủy tròn trặn, tươi tắn, trắng trẻo, tay tròn trĩnh, tóc thơm thơm, thật tuyệt!
Thủy tuyệt trần, tôi tả thì thô thiển. Thôi thì tàm tạm thế.
Trai tráng trong thôn Tám, từ trai tơ tới tuổi tứ tuần, từ tuổi tứ tuần tới tuổi thất thập, thoạt trông thấy Thủy, tất thảy tấm tắc trầm trồ:
-Trời! Trắng tựa tuyết!
-Thon thả thế!
-Tóc thật thướt tha!
– “Ti” to thế! Tròn thế!
– Trác tuyệt!Trác tuyệt!
Trai tơ thổn thức, tứ tuần tơ tưởng, thất thập thẫn thờ. Thấy Thủy thấp thoáng, tất thảy táo tác, thập thà thập thò, thật tội. Tứ tuần thách trai tơ: tán thắng Thủy thì thua tam trâu. Thất thập thách tứ tuần : tán thắng Thủy thì thua tám thúng tiền. Thách thì thách thế thôi, thua Thủy tất tần tật. Thủy tựa thần tiên, trai tráng trong thôn thì thô thiển, tiền tài trắng trơn, thân thế thấp tè, thế thì tán tới trăm tuổi!
Tiếng tăm Thủy truyền trong toàn tỉnh. Thư từ tới tấp tới tay Thủy.Thư thì thủ thỉ tâm tình. Thư thì tranh thủ trình thêm thân thế, tiền tài. Thư thì than thở tức tưởi. Thư thì thêm thơ, thêm tranh, trang trí thật trang trọng…Trong tám tháng trên tám trăm thư, thật thế!
Trai tráng trong tỉnh tìm tới tán tỉnh Thủy tới trăm thằng. Tám thằng thân tôi: Thằng Thịnh, thằng Tâm, thằng Thông, thằng Thìn, thằng Thỉ, thằng Trung, thằng Tuy, thằng Tuấn tán tỉnh tài thế, tí ta tí tởn tới tán Thủy, tốn tiền trăm tiền triệu, tiêu tiền tới trắng tay, thua tiếp tục thua. Tám thằng thất thểu tìm tới tôi than thở:
-Thôi! Tiền thế, tài thế, tập tễnh tới tán Thủy thêm thiệt thòi.
Tôi thích Thủy, tuy thế tôi tỉnh táo tự thấy: trí tuệ tôi tầm thường, tiền tài thiếu thốn, thân thế tiếng thì to, thực tình thanh thế tổ tiên thôi, thân thế tôi thấp tẹt. Tôi trù tính: thư từ tán tỉnh, trật! Tiền tài: trật! Thân thế: trật. Tổ tiên ta từng truyền tụng: tham thì thâm. Thư từ, thân thế, tiền tài… trật trật trật! Thua thua thua! Thủy thích tinh tế, trung thực, thật thà, thế thôi. Tôi tính toán thật tình tiết: từ thị trấn Tân Tiến tận tụy tới thôn Tám tìm Thủy tâm tình, từ từ, từ từ, tránh trắng trợn, tránh thô thiển, thỉnh thoảng thêm tí tranh, thêm tí thơ tặng Thủy, trời thương trời trợ thủ thì tất thành.
Trời thương tôi thật. Tới thôn Tám, thấy Thủy trơ trọi, thui thủi trên thềm, tôi thích thú thấy tôi tính toán trúng.
Tôi trấn tỉnh, từ từ tiến tới tận thềm, thì thầm:
-Thủy! Tôi tên Trí, Trần Trọng Trí, thầy thuốc Tây…
-Trần Trọng Trí!-Thủy trầm trồ- Thầy thuốc trị tim, trị thận , trị toàn thân thể, tiếng tăm truyền tám tỉnh! Trời, trẻ thế! Trẻ thế!- Thủy tấm ta tấm tắc.
Tôi trùng tên thầy Trí, thầy thuốc thiên tài trên tỉnh. Thủy tưởng thế, thật trúng tủ, trời toàn thương tôi !
Thấy tình thế thật thuận tiện, tôi tiếp tục thủ thỉ:
-Thủy, tôi trốn thầy, trốn thủ trưởng, trốn tránh tất thảy, từ thị trấn Tân Tiến tới tìm Thủy!
Thủy trao tôi tách trà, thẹn thùng:
– Thủy thật tầm thường, tìm Thủy thật trớ trêu…
Tôi tíu tít:
-Thủy! Thủy! Thủy tránh tự ti. Thủy thật tuyệt trần, tiếng thơm truyền từ tỉnh Thanh tới tỉnh Thừa Thiên, thật thế!
-Thầy Trí tưởng thế thôi…- Tiếng Thủy trong trẻo, thánh thót.
Tôi thủng thẳng tán tỉnh, thầm thầm thì thì, tu từ thật tốt, thỉnh thoảng thêm tí thán từ. Thấy Thủy thinh thích, tôi tấn tới, thả từng tiếng thật tha thiết:
-Tháng tư, tôi trông thấy Thủy tha thướt trong thị trấn. Tôi thảng thốt: “Trời, tiên từ trên trời tới thị trấn!” Từ tháng tư tới tháng tám, tối tối tôi thao thức, trằn trọc. Tâm thần tôi trục trặc, thân thể tiều tụy. Tưởng tượng thấy Thủy trẻ trung, tươi tắn, tôi thổn thức: “Thiếu thủ trưởng thì thảnh thơi, thiếu trời thì tổn thọ, thiếu Thủy thì tắc thở!” Thủy! Trái tim tôi tràn trề tình thương Thủy. Tôi tìm tới Thủy trao trọn trái tim thật thà, trái tim trong trắng, trái tim thân thương, trái tim trẻ trung, trái tim trung thực… Tôi thề, tôi trao trọn!
Thấy tôi thề thốt thật tha thiết, thật tận tình, Thủy thấy thương thương, thẹn thò túm tóc thỏn thẻn:
-Thôi thôi, Trí thôi thề thốt…
Thủy tin tôi, thật tuyệt! Thế thì tôi toàn trúng tủ, thật tuyệt!Tôi từ thủ thỉ tâm tình tiến tới thề thốt trầm trọng, toàn từ to tát:
-Thủy tin tôi, thương tôi thì tôi thôi thề thốt. Thủy thiếu tin tưởng thì tôi tiếp tục thề. Tôi thương Thủy, tha thiết trao trọn tình tôi tới Thủy. Thủy tuyệt tình tôi thì tôi tự tử. Tôi theo Thủy tới trăm tuổi, tôi tuyệt tình Thủy thì tôi tắc tử!
-Trí!- Thủy thổn thức-Thủy tin Trí, thương Trí….
Tôi trúng to, trúng to!
Trăng tròn tháng tám thấp thoáng trong tre, trời thu tươi tốt, tiếng thu thánh thót. Tôi tấn tới tìm tay Thủy. Tay Thủy trong tay tôi.
– Thủy… Trí thương Thủy, thương tới tận tim…- Tôi thì thầm, từ từ thơm tay Thủy.
Thủy thẻ thọt từng tiếng, từng tiếng thật thương:
– Tính Thủy thật thà, thương thì thương thật. Trí tâm tình thế, Thủy tin. Tất thảy tình thương, Thủy trao trọn. Thủy tin: tình ta thắm thiết!
Trời tối, Thủy tin tưởng trao thân. Tôi thơm tay Thủy, thơm tóc Thủy, thơm tới tận tai, thơm thơm thơm thơm. Trò trác táng tôi thành thục từ tuổi thiếu thời, tôi từ từ tấn tới, thao tác trơn tru, tay thọc tứ tung. Tay thì thoa “ti”, tay thì thò tới tận tung thâm…
Thủy thất thần túm tay tôi, thét:
` -Thôi, Trí! Trí thương Thủy thì thương từ từ. Tình ta tránh trần tục. Trí… thụt tay!
Trí tôi, tên trác táng, tha Thủy thì thua thiệt, tốn tiền tàu từ thị trấn Tân Tiến tới thôn Tám. Thành thử tôi tiếp tục trổ tài tán tỉnh. Tôi thủ thỉ tâm tình:
-Thủy thương Trí thì thương thật tình. Thủy trao trọn tình thì Trí trân trọng. Thủy thủ thế, trốn tránh, thiết tưởng thiếu tin tưởng Trí.
Thủy thật thà tin tôi, thả tấm thân trinh trắng tùy tôi thao túng. Thân thể Thủy trắng trẻo, thơm tho. Thủy thi thóp thở, túm tóc tôi, tôi thúc tới tấp, Thủy thét thất thanh…
Tôi tả thế thôi, tả thêm thì thô tục, tùy toàn thể tưởng tượng.
Tiếp tục trò trác táng trên thân thể Thủy thêm tám tháng, tôi trâng tráo tuyệt tình Thủy. Tôi trốn tránh Thủy. Thủy tất tả tìm tôi từ tháng tám tới tháng tư, từ tỉnh Thừa Thiên tới tỉnh Thanh thì thấy tôi. Thủy túm tay tôi tấm tức:
-Trí! Thủy tìm Trí…
-Tìm tôi? Tôi tiền thì thiếu, tài thì thấp. Tìm tôi thật trớ trêu.
-Trí!- Thủy tức tưởi thét to.
Tôi thong thả từng tiếng:
– Tình ta thế thôi. Thương tôi, Thủy tất thiệt thòi.
– Trí!- Thủy thút thít- Thủy trúng thai….
– Trúng thai?-Tôi trơ tráo tủm tỉm.- Thông tin thật trơ trẽn!
– Trời, thằng tráo trở! Thật tởm!- Thủy tức tối thét.
Thủy tát tôi tới tấp, thụi tôi tứ tung, toàn thân tôi thâm tím. Tóc tai Thủy tơi tả, tay túm tóc tôi, tay thụi trúng thận tôi.
– Thôi!- Tôi trợn tròng, thét.- Tôi thế thôi, Thủy trách tôi thì trách! Tránh!- Tôi tức tốc thúc Thủy tránh tôi.
Tránh thoát Thủy, tôi túc tắc tới tám tư- Tô Tịch tìm Thanh Trà.
Thanh Trà thanh tú, thon thả, thơm tho… trên tài Thủy. Trà tiền tấn, tôi thì thiếu tiền, tán thắng Trà thì tiền từ túi Trà tới túi tôi tức thì. Tôi tin tôi tán Trà tất thành.
Tính Trà thận trọng, tôi tỉa tót từng từ, thêm thắt tính từ, trợ từ, thỉnh thoảng thêm trạng từ thật tốt. Trà thích thơ. Thơ Ta, thơ Tây, thơ Tàu Trà thích tất. Trà thích tính tân tiến trong thơ Tây, tính thâm trầm trong thơ Tàu, tính trong trẻo trong thơ Ta, tuy thơ Ta thừa tính thép thiếu tính thành tâm.
Thấy thế, tôi truy tầm thơ tặng Trà, toàn thơ tình, từ thơ Thâm Tâm tới thơ Thanh Thảo: trăm tập.
Trà thích thú trầm trồ:
– Trời, toàn thơ tình! Trí tặng Trà thế thì tốn tiền Trí thật…
Tôi tìm từ thật thành thật:
– Trà, tí ti tiền, thiết tưởng thấm tháp tình Trà thân thiện tiếp tôi…
Trà thầm thì:
– Trí thật tận tâm…
Trà tỏ thân thiện trước tôi. Tai Trà tim tím, tức Trà thẹn thùng trước tôi, tức trà thích tôi. Trà thích tôi thế thì tôi tiếp tục trúng to, trúng to!
Tôi trộm thơ thằng Thiều, thơ thằng Thái tặng Trà. Thơ thằng Thiều trúc trắc tựa thơ Tây, tuy thế thơ thật thanh tao. Thơ thằng Thái thì thâm thúy tựa thơ Tàu. Trà tưởng thơ tôi, tấm tắc:
– Thanh tao, thâm thúy thật! Thơ Trí trên tài thơ Trọng Tạo!
Tôi thành thật tâm tình:
– Thơ tôi thường thôi. Trọng Tạo tài thơ từ thủa thiếu thời tới tuổi tứ tuần. Tài thế thật trân trọng. Trọng Tạo tháp tùng thủ trưởng Thỉnh, trực tờ Thơ, thân thể tiều tụy, tóc trán thưa thớt, tiền thì teo tóp, thê thiếp tứ tung, thêm trà tửu trầm trọng… Thế thì tắc thơ thôi.
– Thật tội Trọng Tạo!- Trà thở thườn thượt.- Trà thích thơ Trọng Tạo từ thủa thiếu thời. Trọng Tạo tìm tứ thơ thật tài!
– Thế thơ Thanh Thảo, thơ Trúc Thông?- Tôi thử trí tuệ Trà.
– Thanh Thảo thông tuệ, Trúc Thông tìm từ thật tinh tế!
– Trà thật thạo thơ!- Tôi tán.
Trà tươi tắn thỏ thẻ:
– Trước tám tư, thơ Thanh Thảo thật tuyệt. Từ trẻ thơ tới thất thập, tất thảy thích thơ Thanh Thảo. Tuy thế, Thanh Thảo thích thể thao, toàn tường thuật thể thao, thành thử từ tám tư thơ Thanh Thảo tịt từ từ, thật tiếc!
– Trời, Trà thạo thơ thế thì thôi!- Tôi tiếp tục tán.- Thế thơ Trúc Thông?
– Trúc Thông tìm từ thật tài. Từ trong thơ Trúc Thông thanh tao, tinh tế. Tuy thế, Trúc Thông tham từ, thiếu tình, thiếu tứ, thành thử thơ thiếu thanh thoát. Thơ toàn từ, thiếu tính thơ, thơ thế tựa thơ tắc tị!
– Tuyệt! Trà thật thẳng thắn!- Tôi trầm trồ.- Thế thơ thủ trưởng Thỉnh?
– Thơ thủ trưởng Thỉnh trác tuyệt, tài thủ trưởng Thỉnh trên tài tất thảy. Tuy thế, thủ trưởng Thỉnh thôi thơ từ thời thủ trưởng thành thủ trưởng. Tiếc thế! Thủ trưởng Thỉnh thích trọng trách, tìm tòi trọng trách thì thôi tìm tòi thơ. Thủ trưởng Thỉnh tiếp tục theo trên thì thơ tiếp tục thả thủ trưởng Thỉnh.
– Trúng Trúng!-Tôi tán thành tư tưởng Trà.- Thơ trọng tình, tránh tham tiếc. Thủ trưởng Thỉnh thấy trên thương, tưởng trúng thế, thiếu tỉnh táo, thành thử tính toán trật.
Trà than thở:
-Thủ trưởng Thỉnh tính trật từ tháng tư-tám tám. Tự trong thâm tâm, Trà thương thủ trưởng Thỉnh. Tiếc thay tài thơ!
-Tiếc thay tài thơ!- Tôi than tiếp theo Trà.
Tôi thấy trái tim Trà từ từ tròng trành.
Tôi tìm tay Trà thẻ thọt thơ:
Tương tư từ thủa thấy Trà.
Thấy Trà trong trẻo thướt tha tôi tìm
Thương Trà thương tận trái tim
Trái tim trong trắng, trái tim thật thà
Trái tim thao thức tình ta…
– Trời! Thơ toàn “T”, Trí tài thế!- Trà thành thật tán thưởng.
Tôi thơm tay Trà, thủ thỉ:
– Trà… thơ Trí tức tình Trí…
Trà thôi trùng trình, thành thật tỏ tình thân:
– Trà thấy Trí tính tình thì thật thà, trung thực, tận tâm; tri thức thì thông tuệ, từng trải, thành thục trăm thứ. Toàn thể trai tráng trong tỉnh ta thua Trí tất.
Tôi tì trán tận “ti” Trà:
-Trà! Trời thương tôi. Tôi tìm thấy Trà tựa tìm thấy thần tiên!
Trà thong thả tuột “ti”, tay Trà tha thướt trên thân thể tôi.
Thích thế!
Trà từ thận trọng tới thân tình, từ thích thú tới thẫn thờ, từ trao tâm tình từng tí tới tin tưởng trao toàn thân, tròn tháng.
Tôi thấy tôi thật tài, tán tỉnh thế trời thua!
Thấm thoắt tới tuần trăng tròn thứ tám. Trời thu thăm thẳm, trăng thanh thanh, tràn trề tinh tú. Trà theo tôi tình tự trên tấm thảm tím. Trà thơm tóc, thơm tay tôi. Tôi thẫn thờ, tự thấy tâm thần trì trệ, thiếu tỉnh táo, thấp tha thấp thỏm.
Trà trườn trên tôi:
– Trí… Trà thèm Trí….
Trà thò tay thức tỉnh “thằng thao tác tình”. “Thằng thao tác tình” thõng thượt, teo tóp, trông thật thảm thương.
Tôi thơm Trà, thì thầm:
– Trí thấy thiếu thích thú…
Trà thở thườn thượt, tìm tờ “Tuần tin tức” trong túi, tìm tin trong tỉnh. Tôi tựa tay Trà thiêm thiếp….
Trà thúc thúc tôi, thảng thốt:
– Trí, thím Trà tự tử!
– Thím Trà?
– Thím Trà tên Thủy…
– Thủy?
– Thu Thủy thôn Tám-Trảng Tranh…
– Trời!
Tôi túm tờ “ Tuần tin tức” tìm tin tự tử: “Trần Thị Thu Thủy thôn Tám, Trảng Tranh, theo thằng trác táng, trúng thai. Thằng tráng táng tráo trở, Thủy thất tình tự tử!”- “Tuần tin tức” truyền tin thống thiết!
Thôi thế thì thôi!Thủy trong trắng thế, trẻ trung thế, tại tôi Thủy tự tận! Thảm thương thay!Thê thảm thay!
– Trí! Trà thấy Trí thất thần…- Trà túm tay tôi thì thầm.
Tôi thấy tôi thậm tồi tệ, thậm thiếu tử tế, thậm thiếu thật thà, thậm thiếu trung thực. Trời, tôi thiếu toàn tính tốt! Tội tôi thật trầm trọng. Tôi túm tay Trà thổn thức thú thật tội tôi tráo trở Thu Thủy, thú tội tất thảy…
Trà trợn trừng, toàn thân tím tái.
– Trí…Trí thật tồi tệ…
Trà trụy tim, thoi thóp thở. Tôi thét thất thanh:
– Trà!
Trà từ từ tắt thở.
-Trà!
Thi thể Trà trên tay tôi tê tái! Tình tôi thành tang tóc, thảm thương thay!
Từ tối Trà tạ thế, tối tối tôi trằn trọc, thao thức, thui thủi trong tối tăm. Thủy thì trong trắng, thật thà. Trà thì thơm thảo, trí tuệ. Tại tôi! Tại tôi Trà, Thủy từ trần, thăng thiên, thành tiên trên trời.
Tối thứ tư, tôi thao thức tám tiếng, tới tiếng thứ tám thì tức tốc tới tờ : “ Tuần tin tức” thú tội. Thủ trưởng “ Tuần tin tức” thâm thấp, tròn tròn. Tính thủ trưởng trầm tĩnh, trên thích thủ trưởng tính thật thà, tuy thủ trưởng thiếu trí tuệ. Trên toàn thích thế thôi. Thủ trưởng tập trung thao tác tờ Tết thì tôi tới. Thấy tôi, thủ trưởng từ tốn trao tôi tách trà:
– Tôi tiếp Trí thân tình, Trí từ từ tường trình thật trung thực…
Tôi thút thít thú tội. Tội tôi tráo trở Thủy, tội tôi thiếu trung thực Trà…
Thủ trưởng trách tôi thậm tệ. Thủ trưởng tru trời:
-Thú tội thật trễ tràng!
Tôi túm tóc tôi thét to:
-Thưa thủ trưởng, tại tôi, tại tôi tất thảy!
Thấy tôi thật thà thú tội, thủ trưởng trù trừ, tính tha tội tôi. Thấy thế, tôi túm tay thủ trưởng thống thiết:
– Tội tôi thật trầm trọng, thủ trưởng tha thì trời trị tội tôi. Thủ trưởng thanh toán tên trác táng, tống tù tôi, thế thì tôi thanh thản.
Trái tim tôi: trái tim tráo trở, trái tim trâng tráo, trái tim thú tính. Trái tim thối tha, tanh tưởi thế thì tất thảy tránh tôi thôi, tất thế. Tiền tài, thân thế tôi thiêu thành tro than. Tôi trơ trọi từ thủa tứ tuần tới tuổi thất thập. Tết Tân Tỵ, tôi tự tay thảo truyện “Tuyệt tình” thành thực trình tới toàn thể.
TU THUC thập thò thấy tình tang.
Thấm tận trong tim,thấm tới tràng !( = ruột-> theo ..y học )
Thấm thấm tới can (gan) thêm thấm thiệt
Thôi thêm thì thứa ( thừa) thôi, thế thôi !
…Thôi thôi thiếu thừa, thế thế thôi !
Một bài thơ lạ, rất độc đáo. Chúc tác giả vui,
Thẽn thò, trằn trọc, thậm thừ trao thương
Theo tôi tẽn tò thì đúng hơn
PVK QỦA LÀ DỊ NHÂN
Ngưỡng mộ anh Phạm Viết Kha lắm.
Không dám làm X-Men đâu
Chẳng qua chữ Việt cú câu tuyệt vời
Thử đem trộn chữ mà chơi
Trải lòng một chút với đời buồn vui
chào ông Râu!(lông hàm)
Thơ tình toàn thấy tiếng tê
Thì thầm,thủ thỉ,tòn ten…,…tính tiền.
Chú thợ mộc tên Tình. Sửa cửa bếp cho một gia đình, chị chủ là goá phụ. Cưa, đục, cắt vất vả một hồi. Xong. Cửa khít lắm. Tình lúi húi trong bếp dọn đồ nghề. Chị chủ nghiệm thu. Chẳng hiểu thế nào, khi đóng cửa, cánh cửa không tài nào mở đựoc. Nhốt hai người trong bếp. Loay hoay một lúc trong bếp vọng ra:
– Tình ơi tao đang có tang, Tình ơi tao đang có tang….Tình ơi đang có tang… tình ơi có tang…. tình ơi tang….tình tang ..tình tangtình tangtình tang……………….
Hì..hì…
Dzụ này chắc là chú thợ mộc đang … “cưa cẩm – đục đẽo” gì đây mà chị chủ thì … bít chít liền !!! ???
Ôi quí dzị bình thơ sao mà lọa quá
Thay đổi không khí cho … dzui mà, Vân Hạc !
Công phu và độc đáo quá chừng ! Phục anh Hổng Làm này gơ !
Công phu quá và quá được nhưng:
Trong thì tiêu tán tâm tư
Thẽn thò, trằn trọc, thậm thừ trao thương
TB thích Thẹn thò hơn, anh PVK nghĩ sao? Mến.
Tui “về hùa” với Thiên Bồng chút,nghe? :
……….
“Tóc tơ trông tưởng thợ trời
Tình trong…tự thuở.. tự thời… trẻ thơ
Tình thì trong trắng tựa tờ
Tỏ tình thì thẹn, tình thơ… từ từ…
Trong thì tiêu tán tâm tư
Thẽn thò, trằn trọc, thậm thừ trao thương
Tưởng tình thân thiết tỏ tường
Thân từ thôn tới tận trường tiếc thay…”
……….
Níu đúng,thì “Lam Hồng_Hông Làm”,hay hơn(?).Có vẻ như hiếp dâm(gượng ép)ngôn ngữ_và,chẳng có “ý” gì cả.Rất xin lỗi thợ…thơ…thờ,để cho tui…thở!
Bóng đá
Những thằng trai đã nửa đời ngộc nghệch
Nhìn cuộc đời qua những trái banh da
Chuyện với nhau bằng giày đinh 6 móng
Nhảy vào nhau như bóng dội ngang xà
Còi chưa thổi đã lao vào giao đấu
Cùi chỏ vung khi đội bạn đánh đầu
Mắng trọng tài như bà buôn chửi trộm
Rồi sụt sùi vì những nỗi đâu đâu
Phố cứ thế như cái trường cấp Một
Nếu Trời không thương mà gửi mấy bóng hồng
Đời cầu thủ còn gì buồn hơn thế
Khi sân nhà thiếu vắng “lá diêu bông”
Em thơ ngây, thẽn thò như thỏ
Cô dịu dàng mà vuốt sắc như mèo
Chị dịu dàng ngan ngát như màu tím
Ả lững lờ tay phím dính như keo
Tưởng Phố yên ai dè càng thêm loạn
Chuyện bóng banh bỗng nhạt tựa nước hồ
Giá bữa ấy Eva đừng đỏ mặt
Adam giờ đâu tiếc lá nho khô
PAK
Một bài thơ khác…” thẽn thò”…
Bầy lính gái thẽn thò vì lạnh,
Ai xát lòng muối mặn mà đau!
Hiền hiền những ánh mắt nâu,
Lệ rơi thấm đất nỗi sầu nghìn năm.
Một loại chơi thơ hay, chúc bạn Kha vui nhiều , xin góp một bài của anh Minh ở thị trấn Bình Định
TẾT THÂN
Tết thân thanh thản thật thanh tân
Tươi tắn trẻ trung thú tuyệt trần
Trí thức thợ thuyền trao tiếng tốt
Thôn trang thành thị tỏ tình thân
Trời thêm tinh tú ta thêm tuổi
Tết thắm tương thân thơ thắm thần
Trang trọng thảnh thơi ta thưởng thức
Tứ thơ tự tác tức thời trân
Minh niên năm giáp thân 2004
Trường Thi – Nguyễn Kiến Minh
(xin phép anh Minh, để làm giàu loại thơ này)
Thảng thốt trong theo tới tết Thìn
Tiền thì teo tóp tết tịnh thinh
Trẻ trông thắc thỏm tim thon thót
Thưởng treo tít tắp tịt teo tình
Túng thiếu thẫn thờ thương tổn trẻ
Thừa tiền tung tẩy tác tệ tinh
Thôi thì tết tới thơ trà thiết
Thơm thảo thi thơ trả thịnh tình
Làm thơ rất kỹ thuật
Chời quơi!PVK là anh LH hả ?hèn dzì thơ độc đáo quóa chừng hè !kiếm “chỗ chê ” mờ hổng cóa!hic..hic..he..he..hi..hi..hì..hì..
Có một chỗ, có thể … chê được !
Phàn muốn biết hông, chỉ cho nè !!! hè … he …
đóa là Tán Gù -bít rầu mờ cứ hỏi!hic..hic..
Dzì nẫu muốn nghe trả lời … mà trớt quớt !!!
Ngừ ta nói quynh Lam Hồng mờ tự nhiên chỉ … cha nậu Tán Gù ???
Kiếm chỗ chê chơi có có không ?
Có không không có khổ cực công
Chơi chữ chữ chơi cho cùng khốn
Cười cợt còm chơi khúc khích cùng
Chắc Tú Gàn tui phải lên tiếng “đặt hàng” quynh PVK làm giúp một bài thơ “tàn” là chữ … Đê để làm quà tặng sinh nhựt một ngừ quá !
Đoạn đường đơn độc đi đâu
Đường đời đích đến đừng đau đớn đời
Đi đâu để được đến đâu
Đến đâu đâu đến để đầu đừng đau
Để đời đi được đó đây
Được đi đến để được đầy đong đo
Đi đêm đưa đón đi đò
Đừng đi đủng đỉnh đổ đèo đừng điên
Đời đôi đĩnh đạc đơn điền
Đời đơn đau đáu đảo điên đơ đời….
Hê hê … Quynh tài thiệt ! Hay lém !
Rất cám ơn quynh nhen !
Cha nậu Lam Hồng này Hỗng Làm thì thâu, chớ mà Làm Hỗng…. chê được!
Cái thằng … hậu đậu này bữa nay được … lột “lữ” hay sao mà “cồm” nghe sướng cái lổ … nhĩ gơ hè !!!
“Cái thằng em …” (nghe nó “lịt”) hơn ! XL !
Trong ta thao thức tâm tình
thấy trong tìm thức thập thình…tính tang !
Gút mố ning TG Phạm Viết Kha.
Cho tui ké nhen quynh TUTHUC ?
Tui cũng định .. nói dzẫy mà chưa kịp “gõ” thì đã thấy quynh…”lên” rầu !
Gút mó nìng !
Thanh kìu vơ ry mếch !
Một bài thơ toàn là chữ T (30 câu),hay quá chừng ,,,,bái phục Phạm viết Kha !
mà đọc toàn vần T một hồi hơi bị….đớ….
Đọc xong chạy lẹ ra bờ kè quẹo sang út tịch trực chỉ Đơn Dương uống cà phơ đé là lưỡi hết “đớ” liền hà….chị Loan ui !