Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Mười Một 13th, 2011

Tình yêu “lì xì”

           Ngô Đình Hải      

                                  Ngày đó khi em nói :

                                 Không cần gì hết ngoài tôi
                                 Là lúc em đang bước vào bóng tối
                                 Tự giẫm lên chân mình bằng những bước lạc loài
 .
                                 Ngày đó khi tôi phải nói
                                 Với em : về những người đàn bà trong đời
                                 Là lúc tôi tự đào huyệt chôn vùi
                                 Những chuyện tình mong manh nông nỗi
 .
                                 Ngày đó khi em nói :
                                 Cho dù ngày vui ngắn ngủi
                                 Chấp nhận thiệt thòi bên cạnh tôi
                                 Là lúc em buộc tôi quay lại
                                 Với những ràng buộc tất nhiên của một con người
 .
                                  Ngày đó khi tôi kể với em :
                                  Những lần yêu vội
                                  Từ cảm xúc của trái tim chứ không phải bằng lời nói
                                   Là lúc tôi đang đắp đường ngăn lối
                                   Không còn chỗ nào cho em và tôi
 .
                                  Ngày đó khi em khóc với tôi
                                   Sau những lần gặp gỡ mệt nhoài
                                   Cuộc tình này
                                   Lẽ ra không nên tồn tại
                                   Có còn gì đâu để cho em chờ đợi
                                   Bởi quay mặt đi rồi tôi phải trở lại với tôi thôi !
 .
                                    Ngày đó khi em nói :
                                    Em không đòi hỏi
                                    Chút luyến lưu nào trong phần đời còn lại
                                    Đâu biết tôi vì ai mà trở thành gian dối
                                    Tự nguyền rũa mình sao không sớm chia tay
 .
                                    Ngày đó hình như
                                    Tôi có xin em nghe lần cuối
                                    Còn có nhau đây là đã sẵn những mất mát rồi
                                    Đừng bao giờ đem yêu thương trao đổi
                                    Lấy hạnh phúc nửa vời
                                    Tình yêu cho không
                                    Muôn đời
                                    Là tuyệt vọng ! em ơi !
                                         

Read Full Post »

Quán cũ

TRẦN QUANG KHANH


Hai mươi năm trước, chẳng hiểu vì sao sáng sáng chúng tôi lại chọn ngồi ở đó. Quán cà phê vườn bé nhỏ, bên đường, không có tên. Cây chanh sau cánh cổng nhỏ cứ bị mé nhánh dần để khỏi bị vướng vào khách càng trở nên khẳng khiu, cao lêu nghêu được chúng tôi mượn danh đặt tên cho quán. Quán Cây Chanh! Mà có lẽ cái tên ấy cũng chỉ dành riêng cho chúng tôi; chỉ của nhóm nhà báo, nhà thơ, họa sĩ… sáng sáng gọi tên và tụ tập.

Quán giản đơn với vài bộ bàn ghế nhựa cũ, cái bình trà sức vòi, cái tách trà mẻ miệng. Chủ quán là hai chị em gái cập kê không xấu và hiền lành; cà phê pha không dở nhưng cũng chẳng quá ngon. Vậy mà lạ, đám văn nghệ sĩ trẻ hoạt náo chúng tôi cứ chọn, cứ ngồi đồng sáng sáng hằng năm này qua năm khác. Câu chuyện mỗi sáng cũng chỉ là những thông tin trên báo, trong giới, rồi chuyện tiếu lâm, chuyện gái trai… Và những tràng cười vô tư lự. Đôi lúc cuộc tụ tập còn để nhà báo đặt bài cho nhà thơ viết báo hay nhà thơ phẩm bình nhà báo làm thơ. Sự tụ tập thường xuyên và sự thân thiết của nhóm bạn tụ tập đến nỗi có kẻ tò mò rình rập, hóng hớt…

Rồi nhóm bạn tụ tập ở quán cứ thiếu hụt dần… Người bận bịu, kẻ đi xa?… Và cũng chẳng nhớ tự lúc nào những người cuối cùng trong nhóm bạn cũng thôi ngồi cái quán ấy. Cũng chẳng ai hay cây chanh sau cổng quán bị bứng đi, bị sâu đục hay ngã chết từ lúc nào. Thỉnh thoảng đi ngang qua quán cũ, mỗi người trong nhóm bạn lại ngoái nhìn vào cổng quán thiếu sự hiện diện của cây chanh như nhìn vào khoảng trống của ký ức mình…

 

Rồi một chiều sau bao lần hẹn không thành, vài người trong nhóm bạn lại kéo nhau vào quán cũ. Vẫn những bàn ghế cũ, cái bình sức vòi, cái tách mẻ miệng… song đã thấy trên mỗi chiếc bàn có thêm cái dĩa nhựa ghi hàng chữ nguệch ngoạc trên giấy đè bên trên là lớp keo trong “dĩa đựng nước thừa”; chiếc ghế đệm bây giờ được phủ lên lưng ghế tấm vải mùng vàng ố màu cháo lòng… Mọi thứ khập khiễng…

Chủ quán vẫn là hai chị em. Họ cùng khu vườn nhỏ đã đón ngàn ngàn lượt khách đến uống cà phê. Song với ngôi nhà phía trong thì chưa hề một lần đón bóng đàn ông. Hai cô gái vẫn chưa có chồng! Nhìn lại họ sau hai mươi năm mới thấy sức tàn phá ghê gớm của thời gian với tuổi thanh xuân.

Chúng tôi gọi cà phê. Rất lâu cô chủ (là em) mới mang ra cái bình trà, mấy cái tách. Rồi lại rất lâu cô chủ (là chị) mới mang ra mấy ly cà phê có cái phin nhôm xỉn màu ở phía trên… Họ nhìn chúng tôi nụ cười héo hắt…

Tôi cảm nhận sự khác xa quá đỗi của quán Cây Chanh hai mươi năm trước.

Hai cô chủ quán đã chậm chạp rồi!

Và cả chúng tôi cũng khác. Cả bọn ngày xưa, điểm danh lại đã mất đi hẳn vài người. Bởi người thì vĩnh viễn đi xa, người thì “quay lưng” đến nỗi không thể ngồi chung bàn với người bạn cũ…

T.Q.K

Read Full Post »