Nguyễn Tâm
Thời bây giờ, người ta sinh nhiều cái “nghiện” lạ, thanh thiếu niên nghiện game, nghiện đua xe, cánh phụ nữ nghiện phim Hàn, lại có người nghiện độ xe off road, nghiện shopping, nghiện cà phê cóc… Cánh nhiếp ảnh nghiệp dư có dịp họp mặt, tán gẫu, nghiệm ra thêm một cái, nghiện leo Fansipan!
Du khách trong ngoài nước lên Fansipan ngoạn cảnh, có người đi một lần cho có thành tích, nhưng cũng có nhiều người đến hẹn lại lên, mỗi năm một lần, hoặc nhớ nhớ lại đi, hay cứ canh thời tiết đẹp thì bương chải mà lên.
Đi lên núi cao, cơ thể người đồng bằng phải tự đáp ứng để vượt dốc gập nghềnh hiểm trở, xương cốt cơ bắp cũng phải khỏe lên, áp suất khí quyển thấp dần, phổi cũng phải nở ra. Không khí tốt, tinh thần sảng khoái, lại tự tin với khả năng vượt khó của cơ thể, nên nhiều người xem việc leo núi thường kỳ là cách để làm mới cơ thể, duy trì sức trẻ, làm chậm tuổi già, tăng tuổi thọ. Thế là nghiện.
Còn cánh săn ảnh phong cảnh, lợi ích về sức khỏe được xem như lý do chính đáng để “được duyệt” những chuyến đi vì nghiện Fansipan. Động cơ thực sự đẩy cánh săn ảnh Fansipan thì phải kể ra… Những tay ảnh chuyên phong cảnh phải cố gắng đủ màu sắc xuân hạ thu đông sáng trưa chiều tối nắng mưa đã đành. Cánh nghiệp dư cũng sục sôi tìm kiếm thành tích. Xem ảnh của anh em săn được, sửng sốt. Cảnh này phải đứng ở góc này, nhưng đấy thấp quá sau lấy được toàn cảnh (địa thế nằm lòng đấy nhé). Thì mình phải tự làm giàn giáo đấy. Vậy thì tháng sau tớ lại leo nữa. Ô! Bác được tia mặt trời bình minh độc quá, cộng với cây lá vàng rực thế này, cuối thu phải không, nhưng sao mây đẹp thế này, cuồn cuộn dày đặc như biển bông ấy. Vừa tan bão đấy chú, cắm lều chịu trận trên đỉnh mưa bão bảy tám ngày, vừa tạnh là phát pháo ngay. Thế thì năm sau em phải lên canh mới được. Sao bác lại được cảnh hoàng hôn rực lửa thế kia. Cuối thu, chuyển bấc, trời quang mây tạnh, đã lắm, hê hê… Bác hên thế, em cũng mấy lần lên lúc thời tiết như thế, nhưng chưa được tấm nào đẹp, đi như thế nào bảo em biết với… Cũng chẳng có gì “cao siêu”, buổi chiều lên đến điểm 3070m, vừa hạ trại, đuối sức, mà nhìn trời ửng hồng là quên mỏi mệt, phi lên đỉnh chộp ngay!
Phổ biến nhất là chứng này, sau chuyến đi săn, anh em về tổng kết hình ảnh, thiếu ở đây một tí nắng vàng, ở đấy thiếu một tí lãng đãng mây, đây nếu đứng cao hơn được góc rộng ra hơn… Ấm ức, ngấm ngầm toan tính chuyến đi sau. Nhưng nghiệm lại, thấy dân nghiện leo núi săn ảnh Fansipan phải nếm trãi khó khăn, gian khổ gấp trăm lần các chàng trai si tình săn đuổi kiều nữ. Chẳng có người đẹp nào trên đời đỏng đảnh bằng nàng Fansipan.

Và mây mù kéo đến, tranh thủ chụp phút chót, nhưng muộn rồi vì sương mù dâng cao và bắt đầu phủ kín đỉnh trong vòng vài phút. Đầu hàng thời tiết, về trại chờ tiếp vậy.

Về đến trại sương mù đã dày đặc...lại nhâm nhi trà, cà phê bánh trái chờ thời....Đêm Sapa nhìn từ đỉnh Fansipan, một cảnh cực hiếm gặp đêm không sương mù.
Đấy là những nguyên nhân và triệu chứng bệnh nghiện leo Fansipan của cánh săn ảnh nghiệp dư.













Cháu đang tìm cách liên lạc với bác Nguyễn Tâm để trao đổi về một dự án ảnh. Ai có số bác Nguyễn Tâm cho cháu xin với ạ!
Tôi xin khất thực tòan trang xunau.org vì vào đây tôi tìm thấy nhiều niềm vui
Nguyễn Tâm xin cám ơn những lời khen của anh em “xứ nẫu”, và nhứt là cám ơn anh Nam Thi. Anh Nam Thi là người bạn lâu năm và quý hơn hết đó là người anh mà tôi kính mến, anh đã khuyến khích tôi gởi bài đăng. Lần đầu tiên xuất hiện trên trang xunau tôi rất run và có phần mắc cở, vì gốc tôi là dân khoa học kỹ thuật, phần chụp hình sử dụng công cụ máy móc có phần dễ quen, phần viết bài quá khó khăn với tôi, chắc chắn còn nhiều điều yếu kém. Nhưng anh Nam Thi khuyến khích tôi nhiều, tôi sẽ cố gắng dọn bài để gởi tiếp đến xunau.
Các bài sẽ có sơ suất, xin anh em thông cảm cho tôi, dân tài tử nghiệp dư.
Những tấm ảnh đẹp quá
ĐẸP TUYỆT VỜI !
Cám ơn anh Nguyễn Tâm rất nhiều.
Đẹp quá
Đẹp quá. Cám ơn Tác giả.
Cảnh thật hùng vĩ
Làm sao mà tôi có thể đặt chân lên Fansiphan để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của quê hương?
Đồng ý với Vân Hạc,khi mờ đã…”mỏi gối,chồn chân”? “Leo” đồi?Còn muốn…sụm;nữa là “leo núi”(cao).Thấy thì…ham lắm,nhưng………….?
Để dễ dàng đặt được chân lên nóc nhà Đông Dương Fansipan, nơi mà: Ngàn mây phía dưới bàn chân, mênh mông, thanh khiết, cõi trần mù xa, bâng khuâng nhìn xuống ta bà, thêm một bước nhảy, Hằng Nga đón chờ…. Xin truy cập http://www.travel.com.vn ; hoặc vietravel.com.vn hoặc phone 088.22 88 98 hoặc đến 190 Pasteur q.3 Tp. HCM . Đang đợt khuyến mãi lớn . Dễ ẹt . Hi…Hi…
“…..Đang đợt khuyến mãi lớn . Dễ ẹt . Hi…Hi…”
————————————–
“Khiến mãi” làm chi,hở Thanh Nghiên?
“Leo” không muốn nổi_có tiền_cũng…”thua”!
Ai? bán sức khỏe thì…mua,
Đặng_còn đủ sức….thi đua….(với)”vườn nhà”…..
Trời ui ! Bữa ni anh Vinh Rùa cứ ” xuất khẩu ” là ra thơ hè ! Phục gơ nghen !
xem những bức ảnh, chỉ biết thốt lên rằng một Fansipan thật hùng vĩ và đẹp.
đất nước mình có nhiều cảnh đẹp quá
Ngừ cũng “địp” Riu ui !
Nhứt là ngừ … xunau (!) ha ha ha …. Mấy “em” xunau có “phái” hông nà ???
cái này miễn bàn, ngừ xứ nẫu của wê em hổng đẹp ngoài hình thức cũng đẹp trong tâm hồn anh Quy ơi…………
“Ngừ xứ nẫu wê em …???”
Chưa chi đã giành !!!
Dzậy wê anh là ở đâu dzẫy Riu ?
ủa, chớ hâm phải anh chiển hộ khẩu dzô miệt trỏng rầu naz ?
Rất tuyệt!Phục anh NTâm quá!
Thấy nẫu … “tuyệt” …
Kớ cũng … “tuyệt” nữa hà ?!
Đây gọi là “ké” quài quài hữ ???
Đôi lời về tác giả:
NGUYỄN TÂM, 62 tuổi, dân Mười Tám Thôn Vườn Trầu ( nay thuộc quận 12, TP.HCM), cử nhân khoa học từ Khoa học Đại học đường Sài Gòn ( Nay là ĐH Khoa học Tự nhiên?). Sau khi giao công việc kinh doanh cho các con, mấy năm nay anh Tâm “chơi” ảnh, nghiệp dư nhưng rất nghiêm túc và say mê. Anh đã đi săn ảnh khắp nơi trong nước và một số danh thắng nước ngoài.
Ảnh của anh mang tính phóng sự nhưng cũng rất mỹ thuật. Hai trong một là không dễ. Bài viết của anh cho thấy chơi ảnh rất công phu và tốn kém, nếu không đam mê
và thiếu hậu phương vững chắc là…”bó tay chấm com”. Ngoài ra, không có đủ sức leo trèo cũng thua luôn. Chắc chắn anh Tâm hội đủ tiêu chuẩn làm “hậu viên” Giamahavu rồi.
Hy vọng rằng sau phóng sự nầy Nguyễn Tâm sẽ còn những tác phẩm khác trên xunau.org.
Vì là bạn lâu năm của tác giả nên tôi xin được phép có đôi lời giới thiêu với bà con xunau, nếu có gì khiếm khuyết xin tác giả và bà con bỏ qua cho.
Nam Thi
Niềm đam mê rất thú vị ! Nị cũng muốn học hỏi để trở thành tay ” săn ảnh ” nghiệp dư quá !
Quá tuyệt !
Cảm ơn TG Nguyễn Tâm !
Gìa rồi làm sao mà leo lên fansiphan được đây trời?
Những tấm ảnh chụp những khoảnh khắc fansiphan rất pro