LÒNG YÊU SỐNG
PHẠM XUÂN NGUYÊN
Sinh thời, nhà thơ Hoàng Trung Thông khi đang còn là Viện trưởng Viện Văn học, nhân một lần trò chuyện văn chương chữ nghĩa ông bảo tôi là ông không thích cái tên dịch một truyện ngắn của nhà văn Mỹ Jack London là “Tình yêu cuộc sống” (Love of Life). Nhà thơ bảo nên thay chữ “tình yêu” bằng chữ “lòng yêu”. Ông nói chữ “tình yêu” trong tiếng Việt như đã đặc dụng cho đôi lứa nam nữ, còn chữ “lòng yêu” là dùng cho mọi đối tượng. Dịch cái tên truyện của Jack London thành “Lòng yêu cuộc sống” đúng và hay hơn. Tự nhiên tôi nhớ câu chuyện này khi ngồi gõ phím bàn tính viết đôi lời mở đầu cho cuốn tiểu thuyết đầu tay của tác giả Trương Văn Dân mang tên Bàn tay nhỏ dưới mưa. Nội dung cuốn truyện là kể về tình yêu của một người con gái tên Gấm. Gấm đã trải qua hai cuộc hôn nhân không tìm thấy hạnh phúc. Trong lúc đau khổ và tuyệt vọng nhất Gấm đã gặp được người đàn ông của đời mình, người đã mang lại cho Gấm không chỉ một tình cảm lứa đôi (tuy không làm vợ chồng) trọn vẹn, đằm thắm, mà còn cả một cuộc sống làm người đầy đủ, phong phú. Có lẽ vì số phận nhân vật như thế, nội dung truyện như thế, nên tự nhiên mà đọc xong xui tôi nhớ đến cách dùng chữ của nhà thơ Hoàng Trung Thông. Và tôi nghĩ cuốn tiểu thuyết của Trương Văn Dân là một khúc ca trầm về lòng yêu sống. Không chỉ yêu tình yêu mà còn yêu sự sống, một sự sống đang có nguy cơ bị hủy diệt bởi chính con người. Tình yêu của Gấm và người đàn ông lý tưởng của cô được tác giả đặt vào trong một môi trường xã hội và tự nhiên đang bị con người vấy bẩn, làm ô nhiễm, tàn phá, hủy hoại. Khác với những khung cảnh lãng mạn nên thơ của tình yêu truyền thống. Phần này của truyện lồng ghép một cách trực tiếp, trực diện, có thể chưa phải đã tự nhiên, khéo léo về nghệ thuật, nhưng thông điệp tác giả muốn truyền đi thì đã rõ. Nó giúp tác giả nói lên lòng yêu sống toát ra từ tình yêu của Gấm.
Tôi gọi Bàn tay nhỏ dưới mưa là khúc ca trầm vì tác giả dùng hình thức kể chuyện ở ngôi thứ nhất thông qua cuốn nhật ký của Gấm ghi chép về cuộc đời mình. Những ghi chép này làm thành phần đầu cuốn truyện. Chúng được nhân vật người đàn ông của cuộc đời cô tìm thấy và công bố khi cô không còn hiện hữu về thể xác trên cõi đời. Và đó là phần sau cuốn truyện. Trong những ghi chép của mình, Gấm soi chiếu toàn bộ cuộc đời cô dưới ánh sáng của cuộc tình cuối cùng. Chủ yếu ở đây là chiêm nghiêm tâm trạng. Những sự kiện, tình tiết được kể lại hay nhắc đến chỉ để khơi gợi nỗi yêu và nỗi đau của Gấm, cho cô những trường hợp để trăn trở nghĩ suy về cuộc đời, tình yêu, và lòng người. Nhân vật người đàn ông nhà báo đã cứu vớt cuộc đời cô, đã yêu cô làm cô hồi sinh và hạnh phúc, được Gấm ngợi ca như một con người toàn bích, lý tưởng. Nhưng lắng sâu vẫn là nỗi buồn lo, phấp phỏng cho sự mong manh của kiếp người, của cái đẹp, cái thiện trong đời. Tác giả dùng lời cho Gấm nhiều những câu dài miên man cảm xúc, nhiều những nhịp điệu thăng trầm tâm trạng. Đồng vọng tương cảm với những ghi chép của Gấm là những cảm nhận, suy tư của người đàn ông nhà báo khi đọc chúng. Người đọc tiểu thuyết vì thế được dòng tình cảm của hai nhân vật cuốn đi mê mải buồn. Dừng ngắt ở chỗ nào cũng là chưa đủ. Mà bắt đầu từ ở chỗ nào cũng vẫn kịp. Có thể đấy là một dụng công viết của tác giả, phải chăng. Câu truyện trong tiểu thuyết có thể là một phần đời đã sống của tác giả, cũng có thể chỉ là hư cấu, điều này tùy thuộc cảm nhận của mỗi người đọc sách. Nhưng khát vọng sống, khát vọng yêu cho con người hạnh phúc giản dị thường ngày, vượt qua và vượt lên những oan trái, khổ đau, cả những bất trắc rình rập từ những hiểm họa thiên tai và nhân tai, đó là điều tác giả tìm mọi cách trình bày và truyền tải đến người đọc qua nhiều lớp ngôn từ được huy động và sử dụng. Cảm tưởng như tác giả muốn rung lắc độc giả lay động theo từng con chữ anh viết để chia sẻ cùng anh những điều tin lo.
Trương Văn Dân nhiều năm sống xa xứ, làm một ngành nghề không dính tới văn chương. Nhưng anh cầm bút trước hết để được sống cho mình, sống với mình, từ những hồi ức kỷ niệm về quê hương, người thân, mà đã là người Việt nặng tâm tình thì dù ở đâu đi đâu làm gì cũng đều canh cánh bên lòng và vấn vương trong hồn. Lòng yêu sống ở anh thấm vào trong câu chữ mộc mạc, chân tình, ngay ở tác phẩm đầu tiên – tập truyện ngắn Hành trang ngày trở lại. Viết tiểu thuyết với Trương Văn Dân còn hơn một sự thử bút ở thể loại dài, đó là sự trang trải, giãi bày một tình yêu, một lòng yêu, của mình cho mình, và cho người. Đọc Bàn tay nhỏ dưới mưa, tôi không để mình bận tâm lắm về kỹ thuật viết, tôi để lòng mình cho rung động theo lòng tác giả và nhân vật, và tôi thương cô Gấm như tác giả thương.
Có một lòng thương người như thế mới có một lòng thương đời đến thế. Và khi đã chạm vào chữ thương thì “người đọc người thương nhau” (Chế Lan Viên). Cuốn tiểu thuyết này vì vậy là một bàn tay vẫy trong mưa với ai cho ai từng có/gặp một người như Gấm. Đấy là sự sẻ chia của/với tác giả.
Phạm Xuân Nguyên
( Nhà phê bình văn học)
Hà Nội 29.8.2011
Tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa”
Trương Văn Dân
Công ty văn hoá Phương Nam & Nhà xuất bản Hội nhà Văn
Phát hành toàn quốc theo hệ thống PhuongNam Book
Trích đoạn 1
Tóm tắc : Sau hai cuộc hôn nhân đổ vỡ và những lần tự tử bất thành, “ sau bao vật vã, trong một đêm mưa em đã tìm lại được nửa kia của mình. Cái nửa mà Thượng đế, nhằm trừng phạt về tội tham lam và độc ác, đã chia mỗi con người thành hai mảnh, buộc họ phải bôn ba khắp quả địa cầu để tìm lại nửa kia thì mới có được bình an. Kể từ ấy, tự mấy nghìn năm nay, con người đã vất vả, lao đao. Không mấy ai trên cõi đời may mắn tìm thấy nửa phần thất lạc của mình. Phần lớn chỉ làm những ghép nhặt không ăn khớp. Để thay vì khoả lấp nỗi cô đơn, trống trải lại nhân lớn thêm lên. Để thay vì sống chung hạnh phúc, họ chỉ gây cho nhau nhiều điều bất hạnh. Để thay vì vui hưởng bình an, họ chỉ nhấn chìm nhau vào cơn bão lửa, hận thù. Còn em… Em đã gặp được anh, như tìm thấy nửa mảnh khít khao của mình. Anh ơi, em yêu anh lắm. Gặp anh, em như đã có đầy đủ những gì em khao khát, có thể nói còn hơn cả khao khát.”
và sau mấy tháng quen nhau và hút nhau, người đàn ông của nàng phải đi công tác ở nước ngoài.
Đây là khoảng thời gian Gấm đang đợi chờ ngày tái ngộ…
“….Anh về sớm hơn ba ngày mà không báo trước. Lúc anh gọi từ sân bay Tân Sơn Nhất tôi cứ tưởng cuộc gọi từ nước ngoài. “Em thu xếp và đến với anh đi. Đến ngay nhé! Căn nhà ở ngoại ô, qua cầu Bình Triệu, nằm bên dòng sông đó!”
Tôi kêu lên mừng rỡ. Thu xếp vội vàng công việc, tôi phóng như bay đến với anh. Chưa kịp chống xe, anh đã bế lấy tôi làm chiếc xe máy ngã lăn kềnh trước ngõ. Bước vào nhà, hấp tấp. “Anh mong em quá. Đêm nay ở lại với anh đi!”. Tôi run lên vì cảm động. “Còn bé gái. Em không thể ở qua đêm”. Nói thế nhưng tôi đã thu xếp và ở lại nhà anh ba ngày, hai đêm. Suốt thời gian “trăng mật” cả hai không hề bước ra khỏi nhà, và tôi, tôi chỉ quanh quẩn bên anh như con mèo ngoan ngoãn, lúc nào cũng cuộn tròn trong lòng anh. Để được vuốt ve. Vỗ về. Che chở.
Khi anh đặt nhẹ tôi trên giường thì tôi vội ôm chầm lấy anh. Kéo xuống, cả hai lăn xả vào nhau, quấn quít, những giọt mồ hôi rịn ra từ trán anh như hoà với nước mắt của tôi đang tuôn trào vì hạnh phúc. Môi anh mơn man trên khuôn mặt tôi đầm đìa nước mắt. Tôi hớp lấy từng giọt, từng giọt, tham lam nuốt chửng như sợ phí phạm những giọt tình yêu đang chảy trên má mình. Anh ơi mùi vị này thật ngọt ngào sau bao ngày khát khao, chờ đợi. Cảm xúc của tôi tăng dần khi toàn thân cảm nhận những nụ hôn cháy bỏng từ đôi môi thèm muốn của anh. Có lúc anh vít lấy đầu tôi, rót vào tai một âm điệu du dương ngọt ngào :” Hãy buông thả đi em.” “Dạ, dạ … anh làm gì em cũng chịu hết! “. Hơi thở đứt quãng làm tiếng tôi như khàn đục. Tôi cuống quít như bị hớp mất hồn. Nhắm mắt, tôi nghe máu nóng chảy rần rần trong cơ thể. “Anh ơi, em chết mất”. Anh quàng lấy thân người tôi đang run rẩy ” Em hãy bay đi!” rồi siết mạnh và tình tứ nhìn tôi. Cái nhìn vuốt ve, đắm đuối, cái nhìn như cơn bão xoáy, cuốn hút rồi lốc tôi rơi vào giữa đại dương êm ái. Tôi miên man ngụp lặn. Bờ môi tôi cuống quít áp lên cổ rồi trườn xuống lồng ngực đầy nam tính của anh đang phập phồng. Tôi hôn anh nhẹ nhàng. “Anh ơi, em si mê anh…lúc nào em cũng khao khát thèm muốn anh” “…Anh ơi ôm chặt em đi, mau đi anh…”. Rồi…Những tiếng rên rỉ làm không gian rung lên. Đất trời vần vũ, chuyển mình trong lôi cuốn huyền hoặc của tình yêu. Ngọn lửa đam mê trong lòng như đốt tôi thành hơi nước, thăng hoa trong tiếng rên rỉ và giãy đạp của cảm xúc…Tôi không còn biết gì, toàn thân ngây dại, chỉ nghe tiếng trái tim mình đập liên hồi, theo cái nhịp gấp gáp của anh đang bóp thắt trong tôi.
Trong khoảnh khắc, mọi phù phiếm của đời sống đều bị chìm đi, mất hút, cái còn lại là cảm giác đê mê của sự hiến dâng, cho và nhận, vút bay lên chín tầng trời.
Chúng tôi nằm ôm nhau trên giường mà tưởng như có một vầng mây gấm đang nhấc lên cao, triệt tiêu mọi hấp lực của trọng trường, từ từ tách khỏi mặt đất, trôi trong thinh không tịch mịch, lững lờ trong hư vô bát ngát… rồi cả hai đều chìm trong trạng thái xuất thần, nửa mê, nửa tỉnh. Chúng tôi bám chặt vào nhau nhưng cố gắng không cử động hay nói một tiếng nào để không phải phá tan cái phút giây thiêng liêng ngạt ngào hương vị đó.
Khi thấy mắt anh lim dim, không muốn anh đứng lên làm mất giấc ngủ đang ùa đến, tôi vội đi pha nước ấm, cẩn thận thêm một chút tinh dầu để lau người cho anh. Phơi trước mặt tôi là một thân hình đàn ông khoẻ mạnh, trần truồng. Đó là tấm thân đã gắn với tôi bằng một quan hệ sâu xa còn hơn máu huyết. Tôi biết đó là thân hình đẹp nhất mà tôi có thể nhìn thấy trên đời. Bởi nó là sức mạnh trừu tượng của tình yêu được hiển thị thành xương thịt.”
……
Tác giả mong đón nhận những góp ý và nhận xét phê bình của bạn đọc:
btnduoimua@yahoo.com

Cái dzụ này mà chưa thấy quynh Ba Tê xuất hiện để “cồm”, là tui thấy như … thiếu thiếu một cái gì đó … Quynh Ba Tê (Ds. truongtattho) quơi !!!
chào Sáu Nẫu và các nẫu,
Khi chiến thắng sự nguyền rủa của thần linh và tìm gặp được “một nửa khít khao” của mình thì… dĩ nhiên là họ sẽ yêu và sẽ hút nhau :
“…rồi lời lẽ yêu thương, ái ân vẫn còn chưa đủ. Có lúc chúng tôi muốn trộn cả những tế bào vào nhau thì mới thoả lòng.
Vậy đó, khi yêu anh và được anh yêu, tôi mới có thể tự hào rằng mình biết khá rõ tiếng nói của hai thân xác. Cảm ơn anh, người đàn ông đầu tiên trong đời đã cho em biết là bản thân mình có thể đón nhận những cảm xúc đê mê đến thế. Chỉ có anh, khi dịu dàng âu yếm, lúc cuồng nhiệt đắm say, khi si mê, hoang dại đã giúp tôi khám phá những bí ẩn của cảm giác và những rung cảm thiên thần mà trước đây tôi chưa hề biết.
Chưa hề biết, vì trong cuộc hôn nhân đầu, tôi đã sống như một sự trả ơn người đã cứu sống mình mà chưa có tình yêu. Rượu và túi tham sau đó còn cuốn trôi mọi tình cảm hợt hờ. Rồi cái đêm bị phủ lên thô bạo đã làm tôi khiếp sợ mọi chung đụng giới tính. Cảnh ái ân trai gái chỉ làm cho tôi dị ứng và không còn hứng thú.
Về sau… cuộc hôn nhân thứ hai cũng hoàn toàn thất bại. Tôi thụ động và miễn cưỡng trong bổn phận, trong ràng buộc vợ chồng chứ không hề biết đến lạc thú ái ân. Nhiều lúc tôi tự hỏi là mình có bị lãnh cảm? Không chắc lắm về câu trả lời, nhưng trên thực tế cảm giác đều bị lụi tàn vì ý thức vùng lên kềm chế.
Làm sao tôi có thể quên những tháng ngày bị ép mình trong khuôn phép. Để tránh né chuyện quan hệ, tôi thường tìm cách thoái thác và rất nhiều đêm tôi bỏ ba bé Liên nằm một mình. Có đêm hắn để tôi yên, nhưng cũng có lúc đến lay tôi dậy. Để đạt mục đích, hắn vuốt ve và nói lời ngọt ngào. Thời gian đầu, cũng có lúc vì con, có lúc yếu đuối, tôi nhẫn nhịn chìu theo rồi tự dối lòng như thể mình đang ban cho hắn ta một ân huệ.
Nhưng những năm sau này, tôi thường ôm con ra ngủ ngoài phòng khách. Hắn đến lay, tôi thường giả ngủ, nhiều lúc chán, bỏ đi, nhưng có khi hắn ta cũng đổ quạu :
– Đ.M ! Tính để cho thằng nào hả ? …”
Mời các bạn ” hãy để lòng mình rung động theo lòng tác giả và nhân vật, và hãy thương cô Gấm như tác giả đã thương(PXN)”
TVD
Bộ ” kiếp trước ‘ là phụ nữ hay sao mà giờ diễn tả cảm xúc của họ …hay dữ dzậy trời ?!!!
Đúng dzậy !
Kiếp trước của anh Dân (tui xem ké sổ của “cha nậu” Nam … Tào – hông phải … Nam Thi – tui biết !?) tên thiệt là TRƯƠNG THỊ … HỒNG DÂN ! Đẹp “ngừ” – đẹp nết – đẹp … đủ thứ ! Chỉ có “tậu” là hổng có … chồng, nên hơi bị …ức chế vì “tồn” (?). Bởi dzậy kiếp này ổng rành sáu câu luôn … hì hì …
Cách đây 7-8 tháng gì đó, anh TVD nhờ tôi biên tập “Bàn tay nhỏ dưới mưa”. Tôi nói trước với TVD, tôi thỉnh thoảng có biên tập về báo chí (chủ yếu là sự kiện), chứ chưa biên tập tiểu thuyết bao giờ , e rằng việc bác nhờ tôi, sẽ biến tôi thành kẻ…cuồng sát cái đẹp của văn chương. TVD chấp nhận. Bây giờ, tôi tiết lộ chuyện “hậu trường” tác phẩm 1 chút.
Tôi đem bản thảo ra quán cà phê, bãi biển Nha Trang, nghe sóng gào cho thêm phần say… máu, và đã “làm việc” với BTNDM như…“vú già canh me tiểu thư”.
Về kỹ thuật, đúng là TVD khốn khổ với mấy cái “bản lề”, chỉ ngắn độ vài dòng, hoặc dài lắm là 1-2 trang. Tôi chém chặt đỏ lòm cả trang giấy, nhưng cả chục trang sau mỗi bản lề, tôi không sờ nổi một chữ. Đó là những đoạn mô tả cảm xúc và khai thác tâm lý nhân vật.
Có 1 tình tiết trong truyện thế này làm tôi…hết hồn: cô Gấm ung thư giai đoạn cuối. Lúc hấp hối, tác giả đã để cho Gấm… “ấy” một cái đã đời rồi mới chịu buông xuôi. Như vậy, Gấm đã về “Tây phương cực lạc” trước khi chết. Đoạn này tôi không dám mó tới. Tôi xin vái… TVD đoạn văn ….“siêu thực “này.
Nhận xét chung về tác phẩm, thì ông Phạm Xuân Nguyên “xài” hết chữ rồi, tôi không còn gì để viết thêm. Tác phẩm đáng đọc
Chúc Mừng “Bàn tay nhỏ dưới mưa” vượt qua con dốc “eo nín thở”.
Cám ơn anh Trương Văn Dân về dấu ân anh để lại cho đời. Mến.
Cùng sáu Nẫu và các bạn xứ nẫu:
Trước hết TVD xin cảm ơn các bạn đã đọc chia sẻ và đồng cảm với những trang viết về tình yêu…nhưng BTNDM không chỉ nói về tình yêu và hôn nhân mà còn được lồng trong một bối cảnh xã hội mà chúng ta đang sống, những chiêm nghiệm về ám ảnh bệnh tật và sự sợ hãi cũng như lòng kiêu hãnh của người đàn bà đầy khổ đau nhưng cũng cực kỳ hạnh phúc khi đứng trước cái chết…
mà trong một trích đoạn nhỏ không có thể nói hết được cho một quyển sách 420 trang…
Trong khi chờ đăng môt nhận định nữa về tác phẩm của một nhà văn khác cùng một trích đoạn khác vào tuần tới tôi xin trả lời câu hỏi của Sáu Nẫu qua cuộc điện thoại sáng nay: ” chi tiết lau người cho anh rất đặc sắc, nhưng đó là sự thật hay hư cấu?”
Biết trả lời cho bạn thế nào đây, Sáu Nẫu? Thôi thì xin trích thêm một đoạn nữa về tâm trạng của Gấm trng cuộc hôn nhân thứ hai, trước khi gặp được “một nửa thất lạc” của mình:
“….Chúng tôi là hai người gá nghĩa, sống với nhau, vì bổn phận, vì …Vai trò làm chồng của anh sau một thời gian rất ngắn đã nằm ngoài cánh cửa của trái tim tôi. Dù cũng có lần tôi tự thuyết phục mình cam chịu, cố gắng yêu thương, để cảm nhận được cái cho và cái nhận của một người vợ… nhưng đành bất lực. Lúc đó tôi chỉ cảm nhận chứ chưa hiểu rằng, khi loay hoay tự áp đặt một tình cảm cho đời sống vợ chồng, để con mình khỏi phải chịu cảnh thiếu ba hoặc mẹ, thì tự thân tôi chỉ tìm thấy sự bất hạnh trong cái bẫy được gọi là gia đình. Vì nó, người ta chỉ đơn phương vun quén những niềm vui giả tạo nhưng thừa biết là nỗi đau luôn rình rập đâu đó trên chiếc giường đôi. Không có tình yêu, thứ tình yêu thật sự như tâm hồn nhạy cảm của tôi cảm nhận thì tôi chỉ có thể làm tròn “bổn phận”, có thể trao thân trong bẽ bàng câm lặng, chứ không thể hiến dâng được tất cả linh hồn.
Tôi không còn nhớ là ai đó đã nói rằng, người đàn ông buồn nhất lúc say còn người đàn bà thì rất đau khi tỉnh táo. Tỉnh, để biết mình không yêu nhưng phải thoả hiệp, rồi giả vờ chiều chuộng, đón nhận những vuốt ve của người đàn ông mà mình không ham muốn : Sự va chạm ấy ê chề vì nó không làm trái tim và thể xác của người đàn bà rung động ; nó không khơi dậy hứng khởi mà chỉ làm cho cảm xúc lụi tàn. Tỉnh, để gánh chịu bằng sự dửng dưng, nguội lạnh, có khi nhục nhã hay sợ hãi rồi chỉ thấy xót xa, thương cảm phận mình. …”
Hy vọng là bạn đã tìm thấy câu trả lời , phải không Sáu Nẫu?
thân
TVD
Viet ve tinh yeu , mot tinh yeu ban nang nhu vay la qua hay !
Chúc mừng TVD , tiểu thuyết ” Bàn tay nhỏ dưới mưa ” ra đời ! đọc trích đoạn rất hay & thích lắm ! Cám ơn Phạm xuân Nguyên đã giới thiệu tác phẩm ! chỉ đọc lời giới thiệu thôi mà cũng đã cảm nhận về cuốn tiểu thuyết như thế nào rồi! TVD7 PXN thật tuyệt!
Từ Sâm- Nha trang
Bàn tay nhỏ dưới mưa là một bài ca về tiình yêu , tình người . Tôi đượvc hân hanh nhà văn cho đọc trước khi sách xuất bản . Một lối kể chuyện tâm tình của người bạn thân về nhân tình thế thái của cuộc sống nhiều màu sắc, nhiều khía cạnh , nhiều cạm bẫy . Quan niệm sống và yêu trong thế thế giới nội tâm của con người chứa chan nỗi ngọt ngào và đắng cay . Với góc nhìn đầy tính nhân văn , tác gỉa báo hiệu một tương lai,về mặt kinh tế sẽ phát triển đối nghịch với văn hóa. Một thế giới hiện sinh phát triển và phát triển , tàn phá và tàn phá về môi trờng , bào mòn tâm thức ,Con người trở thành như rôbốt , mất dần niền tin , mất dần sự rung cảm trước cái đẹp, mất dần sự giao thao thoa của nhịp sống mà thiên nhiên huyền diệu ban tặng hàng triệu năm nay sẽ biến mất chĩ trong vài thập kỷ. Sự tàn phá của con người là sự tàn phá lớn nhất , tàn phá một thế hệ chỉ trong chớp mắt của lịch sử đó là chiến tranh. là toàn cầu hóa . Việt nam 4 ngàn năm Bắc thuộc vẫn giữ nguyên giọng nói , giữ nguyên đặc trưng văn hóa Việt . Nhưng chỉ trong vài chục năm , Việt nam đã trở thành một nền văn hóa lai căng đông và tây , nam và bắc ,ậu và á. Bản sắc dân tộc bì cào xới , bào mòn. Quan niệm về tình yêu , cuộc sống , gia đình bạn bè cũng thay đổi. Mối quan hệ hàng hóa len lỏi trong phương thức giao tiềp , trong tình yêu , trong đối thoại với lịch sử…Tác giả kể chuyện như không phải câu chuyện của Gấm , của người con gái mà kể về nhân tình thế thái về nổi xót xa thân phận của con người muôn thưở.. Tôi thích giọng văn của TVD, tôi đọc mà như gặp lại người bạn thân lâu lắm mới gặp , bạn vẫn như thưở trước dù thời gian có làm thay đổi hình hài nhưng cái giọng nói còn nguyên bản, cái cách nhìn vẫn giữ được nét hoa văn của mái đình cây đa, giếng nước. Lối kể chuyện giản dị, mộc mạc không lai tạo từ ngữ, không pha tạp , biến đổi cấu tứ và cách điệu ngôn ngữ đối lập với những nhà văn tự coi mình là cách tân .nhưng đọc thì tôi thực không hiểu gì cả .
Vốn sống là nguyên liệu đề TVD làm nên chiếc bánh đúc, bánh gai , cơm hến …trong văn chương . Nó không sang trọng bằng bánh gattô, bích quí, gà rán .. nhưng nó là hồn quê, là nét Việt là món ăn của những ngời xa xừ khi nhớ về quê hương. Đọc BTNDM tôi thầm cám ơn a, một người xa xứ 40 năm mà việt được như vậy thì quả là hiếm.
Biết nói chi bây giờ ! Đọc trích đọan thôi mà thấy một hạnh phúc thật vô cùng ….
Tìm ‘ Bàn tay nhỏ dưới mưa ” gối đầu thôi anh TVD ơi !
Chúc anh có thêm nhiều tác phẩm hay .
Gối chi dzẫy YD! bộ muốn học hỏi hữ! Tìm GaLeng dạy cho nè…!
Chời ! Cũng bằng … giao trứng cho ác đó Ú Dziên à !
Giao cho Tú Gàn cũng …dzẫy thui !!!
Dzẫy sao được mà dzẫy thui ???
Giao Tú Gàn phải … khác chứ !
Hỏi : Khác gì ?
Trả lời : … Đưa … mỡ trước miệng mèo !
Hé …hè…he …
Vọt nhen !
Đọc chuyện ni sao giống chiện của tui quá anh Dân ơi! hạnh phúc tràn trề….hè…hè !
Tào Tháo ở bên Tàu dzìa rùi à ? Hồi chiều thấy có thấp thóang bóng dáng Tào Tháo ” việt Nam ” mà bây giờ trốn đâu mất tiêu rầu !
Không phải dzõm đâu NBT ! Tào Tháo này có đăng ký nhãn hiệu cầu chứng tại tòa….TQ đó nha !
Đọc đoạn trích và lời giới thiệu hấp dẫn quá ! Tôi sẽ đăng ký mua sách online, để tặng vợ chồng mình nhân dịp giáng sinh . Để hân nóng ngọn lửa tình đang ngày một nguội lạnh và già đi giữa chúng tôi . Cảm ơn BTNDM và lòng yêu sống của anh Dân đang phả sức sống tươi trẻ đến đời sống tâm linh.Chúc gia đình anh mãi thanh xuân.
Miêu tả cảnh gối chăn như vậy thuộc tầm cở bậc thầy!!!!! Tục nhưng rất văn học
“……..Tôi biết đó là thân hình đẹp nhất mà tôi có thể nhìn thấy trên đời. Bởi nó là sức mạnh trừu tượng của tình yêu được hiển thị thành xương thịt.”
*******************
Tui thuộc loại…”bụng ỏng,đít teo”(nhìn chung là một “thân hình xấu”)thì có được hưởng “…..sức mạnh trừu tượng của tình yêu được hiển thị thành xương thịt.” hông “Bất Giới” hè?(…Tục nhưng rất văn học)
Chúc mừng tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” của anh Trương Văn Dân đã được “cư dân xunau.org”(phạm vi hẹp)ái mộ và đón nhận…!!!
Hình ảnh người đàn bà trong dáng đứng kiêu sa , hoang dã , bí ẩn . Được tác giả chọn làm biểu tượng cho hình bìa thật ấn tượng mời gọi . Và đoạn văn ” … Đó là tấm thân đã gắn với tôi bằng một quan hệ sâu xa còn hơn máu huyết. Tôi biết đó là thân hình đẹp nhất mà tôi có thể nhìn thấy trên đời. Bởi nó là sức mạnh trừu tượng của tình yêu được hiển thị thành xương thịt.”
Đã khiến cho độc giả ĐÓI cồn cào tác phẩm BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA.
Chúc mừng tiểu thuyết Bàn Tay Nhỏ Dưới Mưa của nhà văn Trương Văn Dân
ra mắt bạn đọc cả nước.Tôi đã đọc mấy lần vẫn còn muốn đọc lại…Cảm ơn Tác giả.Thân ái.
“Tôi đọc mấy lần vẫn còn muốn đọc lại…”
——————————————————
Vì :
1- Hay !
2- “Phê” ! (như balapbaxam noái ?)
3- Hấp dẫn !
4- Gợi nhớ thời … đó !
5-……
he he… em dzọt đây !
Đừng rủa ” Cái thằng Tú Gàn này ! Đồ cà chớn !” nhen quynh trandzalu !!!
Chúc mừng Trương Văn Dân ra mắt bạn đọc tiều thuyết Bàn Tay Dứới Mưa..
Thân ái.
Truyện viết hấp dẫn quá
Chúc mừng nhà văn Trương văn Dân với tiểu thuyết Bàn tay nhỏ dưới mưa. Chúc an lành.
Nhà phê bình van học PHẠM XUÂN NGUYÊN đả viết lơi bạt gần như đầy đủ về nội dung cuốn truyện để cho người đọc biết, nhưng khi cầm cuốn bân tay nhỏ dưới mưa tôi đả không thể buông ra được nữa, nói theo phạm xuân nguyên là để lòng mình rung động theo lòng của tác giả,đoc đế trải ngiệm về một nửa mà mình đả từng hay là chưa từng gặp trong cuộc đợi này.tôi rất tâm đăc với nhà văn nhật chiêu khi viết về tác phẩm bàn tay nhỏ dươi mưa”cai phong vị nồng thắm của tác phẩm này nằm trong ngịch lý mà nó muốn hoá giải: sống chêt-khổ lac,sáng tối- mất còn, ngả -tha,củ mới ,tự nhien-văn minh,vô thường –vỉnh cữu ,chọn điều này sẻ phải bỏ điều kia,và như vậy khác nào đánh mất cả hai,nhân vậtvà người kể chuyện muốn vượt qua vô vàn tình huống phân biẹt đó ,để trải nghiệm cái nhất như hoan lạc,môt tư tưởng nhuốm màu sắc phật giáo, phảng phất hương vị của kinh duy ma cật ,BTNDM là một tác phẩm đương đại,pha lẩn tiểu thuyết và tiểu luận,trử tình văn xuôi và ký sự báo chí.lằn ranh của nhửng thể loại ấy dường như bị xoá nhoà ,như một chiếc cầu trong mưa một bức tranh thật ấn tượng.dù vậy ta vẩn nhìn thấy một bàn tay nhỏ đang vẩy gọi tình yêu. Truong văn DÂN không còn trẻ nhưng đoi bàn tay vẩn thanh xuân để viết cho đời nhửng dòng văn đầy xao xuyến,đầy nhục cảm,đầy tâm linh,đầy kích động mà củng đầy bìng an ……………………… cám ơn tác giả và nhửng lời bạt thật hay và ấm lòng người
Chúc mừng anh
lời còm của ngatu671 hay quá, nhìn trong hình thấy bìa sách cũng trang nhã nữa…. chúc mừng tác giả.
Nghe nói đã lâu – nay Cậu mới trình làng! Năm nay ” được mùa ” nhé? Hôm nào về – nhớ ghé nghen? Chúc Ông Bà vui với đứa con mới! Tôi đang bệnh – không thể dài dòng! Hôm này khỏe – sẽ chuyện trò tiếp vậy! Chúc mừng nhà văn Việt Kiều xứ Nẫu!MVL
Hi…hi…Phê quá…
Thật bất ngờ ! Cảm xúc, cuồn cuộn rất người tuôn trào trong tác phẩm BTNDM của anh Dân : một sức hút lôi cuốn mãnh liệt và lòng yêu sống được thể hiện dưới bút pháp huyền hoặc , lãng mạn ngọt ngào . Và tôi cũng không quên giọng văn đầy tính triết lý của anh se cho chúng tôi nhiều suy ngẫm và chiêm nghiệm cuộc sống.Chỉ đọc trích đoạn thôi mà đã thèm muốn có cuốn BTNDM lắm !
Hy vọng ngay hôm nay tôi cũng tìm được đứa con văn học của Trương Văn Dân. kính chào .
Tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” chắc phải là một chuyện tình đẹp. Với ngòi bút như vẽ của anh Trương Văn Dân càng làm cho cái hạnh phúc khao khát được yêu thương thăng hoa tột đỉnh…. Thế nào em cũng tìm đọc ” Bàn tay nhỏ dưới mưa” . Chúc mừng anh . Chúc anh vui.
Chúc mừng Trương Văn Dân cho chào đời truyện dài BTNDM.
Mới đọc một trích đoạn mà mọi người đã thích, mong có một quyển để “gối đầu giường”. Viết truyện về tình yêu đã khó mà viết về “cao trào” của tình yêu càng khó – khó quá nên nhiều người tránh không viết hoặc chỉ lướt qua. Tình yêu xuất hiện mọi nơi: trên phố, ngoài đồng, trong trường học,…nhưng trong phòng và trên giường mới là tình trường đích thực. Sex mà không sex…như một bạn đã nhận xét.
Thôi, hãy đợi đấy. Tôi cũng phải kiếm một quyển BTNDM sớm nhất có thể.
Chào … “đại ca” !!!
Đại ca thì … một bụng kinh nghiệm “bài vở” !!!
Kiếm – liệu có thừa không dzẫy ??? hê…hê…
Đoạn trích hay quá,tôi sẽ mua một cuốn …gối đầu giường
Chúc mừng nhà văn Trương Văn Dân với cuốn tiểu thuyết Bàn Tay Nhỏ Dưới Mưa.
Trích đoạn sex rất sex mà không sex
Kính chào anh TVDân!Chúc anh một buổi sáng an lành!
Lời giới thiệu của nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên rất hay!Và câu chuyện “Bàn tay nhỏ dưới mưa”lại càng tuyệt!Cáí hạnh phúc được quyện lồng và tuôn trào trong từng câu.. từng chữ..từng..khoảnh khắc..của tình yêu!Ôi hạnh phúc và…hạnh phúc…! Kính chúc anh thật toại nguyện với BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA
Lanh chanh nè :
Hạnh phúc ?
Toại nguyện ?
Lời chúc này rất có … ý nghĩa !!!
Bởi dzì … thâu, hổng noái !!!
XÍ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Truyện viết độc quá
TRỜI ƠIII !… ANH DÂN ƠI ! ĐỌC TRUYỆN CỦA ANH CHẮC EM “CHÍT” QUÁ ANH DÂN ƠI !!..
LÀM SAO CHỊU NẪU ĐÂY ? Hu hu …
Tội Tú Gàn ghê, tội….. chưa xử, he he…
Ngon thì … XỬ ĐI DZU !
chào nhà văn Trương Văn Dân,
được nhà phê bình có tiếng Phạm Xuân Nguyên giới thiệu cho tác phẩm thì quả là vinh dự biết bao..
bài viết của nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên rất hay, có lẽ rêu phải ra nhà sách tìm mua thôi.
kính chúc anh thành công và hp với cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình.
“Được” một nhà phê bình nổi tiếng giới thiệu có thể là một bảo chứng cho giá trị tác phẩm – tôi nhấn mạnh: có thể thôi – nhưng đó không nhất thiết là một “vinh dự” cho tác giả. Cũng có thể nói nhà phê bình văn học “được vinh dự” có tác phẩm giá trị để viết lời giới thiệu. Hai công việc có giá trị riêng và bình đẳng, không ai ban cho ai vinh dự cả.
Riêng tôi, nhiều khi tôi quý tác giả hơn người giới thiệu tác phẩm – họ được nhà xuất bản trả tiền giống như trả tiền quảng cáo. Tôi không ám chỉ trường hợp tác phẩm nầy.
Kính chào Nẫu Xóm Cũ,
rêu rất tâm đắt và xin ghi nhận những lời NXC đã chỉnh cho những gì rêu viết.
Khi tác phẩm ra đời nó đã có số phận và chỗ đứng rồi dù ở đâu trong lòng công chúng độc giả , cho dù nhà phê bình có dìm xuống hay nâng lên thì tác phẩm vẫn là tác phẩm… nó tự nó khẳng định mà thôi , chứ không nhất thiết phải được nhà phê bình nổi tiếng bình cho tác phẩm thì tác phẩm nó mới hay lên……….
qua đây, rêu nói lớ ngớ thôi chứ không có ý xem nhẹ hoặc nặng cho nhà phê bình và tác phẩm của anh Trương Văn Dân vì thế rêu mong anh Trương Văn Dân cảm thông dùm rêu nhé.
Rêu cảm ơn NXC và anh Trương Văn Dân
Tóm lại là : “CÂY … KHÔ KHÔNG SỢ CHẾT ĐỨNG” đó mà !
Ngắn gọn & dễ hỉu hơn, phải hông NXC dzí Riu ???