Trần Thanh Thiện
Như thường lệ, ông Năm ra khỏi giường từ 4 giờ sáng. Tắm sơ xong , ông bắt đầu tập yoga. Sau đó ông đun nước pha trà và khoảng 6g ,ông vào đánh thức vợ dậy. Hai vợ chồng ngồi nhâm nhi uống trà, vừa trò chuyện vu vơ. Cũng có lúc chẳng có chuyện gì để nói, họ lặng lẽ thưởng thức tách trà buổi sáng,Vừa uống, ông Năm vừa liếc nhìn vợ để đoán xem đêm rồi bà ngủ ngon không. Bà hay mỏi vai và đau lưng nên đêm nào trước khi ngủ ông cũng đấm bóp cho bà bằng dầu tràm để đêm bà ngủ say và không rên rỉ mỗi khi trở mình. Ông còn ít ngủ hơn bà, nhưng ông vẫn khỏe. Ông thường thức dậy từ 2, 3g sáng, cố nằm yên để không làm bà thức giấc.
Xong mấy tuần trà, bà đứng lên chuẩn bị bữa ăn sáng. Nhìn dáng bà nhỏ loắt choắt liêu xiêu đi xuống bếp, ông thấy thương bà quá. Đã 40 năm là vợ chồng, ông bà hiểu nhau rất rỏ. Bởi vậy họ không trò chuyện với nhau nhiều, vì chỉ cần một cử chỉ, ánh mắt, điệu bộ, nhiều lắm là một câu nói, là họ đã hiểu người kia muốn gì. Lâu lắm rồi họ không nói với nhau những lời yêu thương mặn nồng, không còn những cử chỉ âu yếm, nhưng không phải vì thế mà họ bớt yêu thương nhau. Tất cả đã chắt lọc, cô đặc, kết tinh lại thành những cái nhìn thăm dò, những ánh mắt lo âu, nhắc nhở, những cử chỉ chăm sóc nhẹ nhàng kín đáo, ân cần và lặng lẽ, từ chuyện ăn chuyện ngủ chuyện mặc cho đến những sinh hoạt cá nhân hằng ngày. Tuy vậy nhờ ông có óc hài hước nên nhà cũng không thiếu tiếng cười. Ông bà còn có niềm vui chung là đọc sách, và sách là người bạn chung của hai ông bà.
Đã lớn tuổi nên dù chung chăn chung chiếu nhưng mạnh ai nấy ngủ. Có đêm đang yên giấc, bỗng bà trở mình choàng tay qua ôm ông rồi rúc đầu vào nách ông ngủ tiếp. Ông thức giấc, cảm nhận hơi ấm từ người bà, từ hơi thở đều và nhẹ của bà nhột nhạt bên sườn ông. Ông nằm yên tận hưởng niềm hạnh phúc ngọt ngào mà bà vô tình mang đến cho ông trong vô thức, rồi chẳng mấy chốc ông cũng ngủ tiếp.
Các con của ông bà đều đã có gia đình. Hai anh con trai lớn ở xa. Cô con gái út cũng đã có hai con, ở gần nhà mẹ nên vài ngày cô lại ghé thăm chừng xem hai ông bà có ổn không. Thỉnh thoảng đem đến mớ rau, vài con cá, nói năm điều ba chuyện rồi về. Chủ nhật nào hai đứa cháu ngoại cũng qua chơi, quậy phá tưng bừng ngoài sân ngoài vườn, hái ổi và khế ngọt ăn chán chê. Thỉnh thoảng hai vợ chồng có việc đi đâu lại mang con đến gởi ông bà. Gia đình nhỏ này là niềm vui lớn của ông bà lúc về già. Ao sen trước nhà chừng hai chục mét vuông là niềm mơ ước của lũ trẻ nhưng chúng không bao giờ được phép đến gần.
Mồng một Tết năm nay các con và các cháu nội ngoại tụ họp nhà ông đông đủ làm ông bà rất vui. Vài ly bia làm ông vui hẳn lên và nói nhiều hơn. Bà vẫn ít nói nhưng cười nhiều hơn mọi ngày. Đến tối, căn nhà lại yên tĩnh. Bà vất vả cả ngày nên tối đi nằm sớm, để ông một mình với bình trà nóng. Cảnh gia đình sum họp làm ông nhớ lại thời tuổi trẻ lúc các con ông còn nhỏ. Kỹ niệm xưa mà ông vẫn cố quên đi, tưởng đã vùi sâu qua năm tháng, nay bỗng ùa về..
Thuở ấy ông tốt nghiệp sư phạm cấp tốc, dạy ở trường tiểu học Hòa Duân, một làng quê ven biển Thuận An. Năm năm sau ông yêu một cô giáo người địa phương mới tốt nghiệp và vừa được nhận về trường. Sau khi vợ sinh con đầu lòng, ông bắt đầu học hàm thụ để lấy bằng tú tài II. Và sau một kỳ thi đặc cách của trường trung cấp sư phạm, ông được chuyển về trường trung học thành Nội, Huế. Lúc đó con trai của ông mới ba tuổi, vẫn phải sống với mẹ ở làng quê vì vợ ông chưa thuyên chuyển theo chồng được. Rồi ông bị động viên. Sau khóa học thì ông về đóng quân tận Quảng Ngãi. Lúc đó vợ chồng ông đã có hai con trai. Đã bao lần ông định đưa vợ con vào Quảng Ngãi để vợ chồng con cái sum họp nhưng vợ ông không thể bỏ dạy. Bà cũng đang xin thuyên chuyển theo chồng nhưng chắc còn phải chờ đợi lâu. Vợ chồng ông đành tạm thời sống xa nhau. Biết vợ buồn nên tuần nào ông cũng gởi về những lá thư thật dài, kể về cuộc sống của ông ở nơi xa, không quên kèm theo những lời yêu thương thắm thiết và nỗi nhớ nhà khôn nguôi làm ông mất ăn mất ngủ. Mỗi lần nhận được thư của vợ, ông mừng hơn bắt được vàng. Ngoài những tin tức nóng hổi về hai đứa con thân yêu mà ông nhớ quay quắt, nàng viết “…em nhớ anh đến phát điên anh ơi! Một mình trên chiếc giường rộng, em nhớ quá chừng vòng tay anh …”.Ông thường mất ngủ sau khi đọc những dòng thư như thế.
Tháng 8 năm đó ông xin nghỉ phép về Huế giỗ Ba ông, tiện thể thăm vợ con. Mới đi xa có 8 tháng mà ông tưởng chừng đã mấy năm. Ông về Hòa Duân thăm vợ con trước rồi sau đó đưa cả nhà lên nhà Mẹ ông ở Huế. Trong lúc vợ ông ở nhà trong lo chuyện bếp núc thì ông lo cắm hoa, xếp dọn bàn thờ, chuẩn bị bàn ghế để đón khách mời.
Tối hôm đó về nhà vợ ông bị nôn và đau bụng. Ông nghĩ bà trúng gió nên cạo gió và xoa dầu như mọi khi. Sáng hôm sau bà vẫn nôn, da tái xanh và rất mệt nên ông vội đưa bà đi khám bịnh. Kết luận của bác sĩ làm ông choáng váng: Bà đã có thai 5-6 tuần. Ông đứng lặng nhìn bà ngỡ ngàng, không tin vào mắt mình. Nhưng giấy trắng mực đen sờ sờ ra đó! Bà chỉ cúi mặt khóc nức nở.
Ông không về nhà cùng với vợ mà một mình đi ra biển. Ông ngồi trên bãi cát, đăm đăm nhìn ra khơi xa. Tít ngoài kia, nơi bầu trời và mặt biển gặp nhau, ông nhìn thấy vợ ông đang tươi cười khoác tay ông, tay kia cầm bó hoa cưới. Rồi ông thấy nàng trong đêm tân hôn, rạng rỡ, đẹp tuyệt trần trong tấm áo ngủ ngát hương thơm da thịt con gái trinh nguyên, háo hức đợi chờ nhưng đòi ông phải tắt hết đèn ngủ. Đã bao đêm như thế trôi qua ông không nhớ nổi. Rồi ông thấy nàng ngời ngời hạnh phúc bên ông mỗi khi ông về thăm. Nàng dịu dàng, đằm thắm và tận tụy xiết bao những lúc cùng ông chia xẻ những buồn vui sướng khổ trong cuộc sống. Nàng và hai đứa con là lẽ sống của cuộc đời ông bao lâu nay rồi. Ông đã quá quen với ý nghĩ nàng là của riêng ông, không phải trong ý nghĩa chiếm hữu, nhưng ông quen nghĩ rằng nàng là một phần của thân thể ông, của cuộc đời ông, không thể thiếu và không thể tách rời. Bao nhiêu năm tình nghĩa mặn nồng, ông mặc nhiên xem đó là một điều tất yếu. Rồi ông thấy nàng trong vòng tay một người đàn ông khác! Cũng là nàng, cuồng nhiệt, đắm say như khi nàng trong vòng tay ông. Ông nhắm mắt, lắc đầu như muốn xua đi hình ảnh phũ phàng rồi hét lên thật to, thật dài. Như tiếng gầm đau đớn của con hổ bị thương. Như tiếng hú tuyệt vọng của con sói bị trúng đạn. Biển trưa vắng ngắt. Tiếng hét của ông lồng lộng trong gió át cả tiếng sóng biển ầm ào, vang vọng thật xa rồi tan dần trong hư vô. Nhắm mắt lại ông vẫn thấy nàng. Mở mắt ra ông vẫn thấy nàng. Ông ước sao mình có thể ngủ một giấc thật dài để tạm quên đi sự thật đau lòng này. Ông thấy mình thật nhỏ nhoi và tuyệt vọng trước nỗi khổ lớn lao quá sức chịu đựng này. Và ông nằm thiếp đi trên bãi biển dưới nắng và gió.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc xương sống và hai vai làm ông thức giấc. Vừa bừng tỉnh, ông nhớ ra ngay mọi chuyện và tim ông nhói đau.Trời đã về chiều. Có nhiều người trên bãi biển, tắm hoặc hóng gió. Bụng cồn cào làm ông nhớ ra hôm nay chưa ăn gì. Ông lửng thửng bước đi. Bỗng một ý tưởng lóe sáng trong đầu ông như tia chớp: ông mơ hồ thấy mình cũng có lỗi trong chuyện này. Tại sao ông không tìm mọi cách, bất chấp mọi trở ngại đưa vợ con vào Quảng Ngãi để vợ chồng sớm tối có nhau và các con ông được sống gần ba. Một cách vô thức, ông vui mừng nhận ra rằng mọi chuyện không phải hoàn toàn do lỗi của vợ ông, rằng việc này còn có thể cứu vãn được, miễn là… Ông thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Một chút lạc quan làm ông bước đi nhanh hơn trên đường về nhà. Ăn vội chén cơm do vợ ông lặng lẽ dọn ra, ông đi ra phòng khách, nằm trên divan và ngủ ngay. Chiều hôm sau ông trở về đơn vị. Trước khi đi ông nói mà không nhìn vợ:
_ Đừng có phá bỏ cái thai đi nghe không! Tôi là phật tử đấy! Để tôi còn suy nghĩ đã…
Ông lặng lẽ sắp đặt mọi việc và tháng sau ông xin phép đặc biệt về Hòa Duân đưa cả nhà đi theo ông vào Quảng Ngãi. Nhờ sự giúp đỡ của chỉ huy đơn vị, các con ông sẽ vào ngay trường mẫu giáo. Vợ ông thì đầu niên khóa sau sẽ đi dạy ở trường tiểu học gần chỗ đóng quân. Ông không thư từ cho bà trong thời gian đó, nhưng nhận thư bà 2 cái mỗi tuần. Thì ra anh ta là người Hòa Duân, và là mối tình đầu của bà khi hai người cùng học phổ thông ở trường huyện. Sau đó gia đình anh ta chuyển đi xa và họ mất liên lạc. Bây giờ anh ta về thăm nàng, nhân tiện thăm lại quê cũ. Và chuyện đó đã xảy ra trong một lúc nàng không kiềm chế được mình. Nàng cầu xin ông tha thứ, vì thật ra đã từ rất lâu bà đã quên anh ta và kỹ niệm xưa đã ngủ yên trong ký ức. Và bà khẳng định : “…em chỉ yêu mình anh thôi “
Đã hơn 30 năm trôi qua. Vợ chồng ông đã cùng nhau nuôi dưỡng Lan, từ một đứa bé quặt quẹo nay ốm mai đau, trở thành một thiếu nữ xinh đẹp giống mẹ như tạc. Lan tốt nghiệp Đại học Sư phạm Anh văn, dạy tại trường chuyên Lê Khiết, lấy chồng dạy cùng trường và đã có 2 con. Mấy đứa cháu ngoại được ông bà hết mực yêu thương.
Thời gian như nước chảy qua cầu, và bên dưới dòng nước ấy, Ân, Nghĩa, Tình với những kỹ niệm buồn vui đã lắng đọng lại thành một lớp bùn đặc quánh, mầu mở. Trên lớp bùn đó đã nở ra những đóa sen tỏa hương tinh khiết. Và ngày qua ngày, những cánh hoa vẫn thanh thản bung ra, thanh thản tàn như những năm tháng cuối đời của họ.
Sáng hôm đó, nhắp xong ngụm trà, ông ôn tồn bảo vợ:
_ Bọn mình cũng gần đất xa trời rồi, không biết ra đi lúc nào. Theo tôi thì bà nên cho con gái biết cha đẻ của nó là ai để nó còn kịp báo hiếu trước khi quá muộn.
Vợ ông nói ngay không cần suy nghĩ :
_Thì là ông chứ còn ai vô đây! Ông đã xem nó như con bao năm nay thì nó là con ông chứ con ai nữa.
Ông âu yếm nhìn vợ, cố dấu nụ cười mãn nguyện sau chiếc tách trà còn nóng hổi .
Không biết nên nói gì, ông khẽ tằn hắn rồi đánh trống lảng:
_Sáng nay sen nở nhiều lắm, Bà ra mà xem. Thơm ngát cả sân.
. Trần Thanh Thiện

Một câu chuyện hay
Bài viết hay quá, tính nhân văn cao. Tác giả đã đồng cảm với số phận luôn thiệt thòi của phụ nữ và đã đề cao tấm lòng cao thượng , vị tha của các đấng mày râu. Đọc bài viết ta thấy cuộc đời đẹp hơn , cuộc sống có ý nghĩa hơn khi con người biết tha thứ và biết cảm thông .
Bỗng một ý tưởng lóe sáng trong đầu ông như tia chớp: ông mơ hồ thấy mình cũng có lỗi trong chuyện này. Tại sao ông không tìm mọi cách, bất chấp mọi trở ngại đưa vợ con vào Quảng Ngãi để vợ chồng sớm tối có nhau và các con ông được sống gần ba. Một cách vô thức, ông vui mừng nhận ra rằng mọi chuyện không phải hoàn toàn do lỗi của vợ ông, rằng việc này còn có thể cứu vãn được, miễn là… Ông thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Một chút lạc quan làm ông bước đi nhanh hơn trên đường về nhà.
Và cái kết của câu chuyện thật đẹp , thâm trầm như những đóa sen nhưng tỏa hương thơm ngát !
Cảm ơn nguyentiet đã hiểu ý tác giả. Phụ nữ luôn thiệt thòi và yêu ai thì hết lòng vì người đó, huống hồ ông Năm đã cứu cuộc đời bà ấy. Mình nghĩ ông Năm.được nhiều hơn mất đấy. nguyentiet đồng ý không?
Nguyentiet rất đồng tình với Trần Thanh Thiện. Ông Năm đã biết tha thứ nên đã được rất nhiều. Được cái hạnh phúc lớn : Vợ , con và một mái ấm gia đình vào tuổi xế chiều.
“Phụ nữ luôn thiệt thòi và yêu ai thì hết lòng vì người đó” đúng quá! Mình kết bạn nhen Trần Thanh Thiện! Chúc bạn vui và sáng tác nhiều tác phẩm hay.
OK. Bắt tay nguyentiet nghe. Mà bạn ở đâu dzậy?
Truyện viết hay.
Truyện viết hấp dẫn ,kết thúc câu chuyện nhẹ nhàng nhưng rất hay
Để chúc mừng gia đình ông Năm đã được sống trong “Lâu đài tình ái”, Vinh Rùa gửi tặng :gia đình ông Năm,chị Trần Thanh Thiện một nhạc phẩm của Trần Thiện Thanh_chúc vui+khỏe :
Chào Trần Thanh Thiện! Tôi rất ” chịu ” cái kết câu chuyện : ” …Sáng hôm đó, nhắp xong ngụm trà, ông ôn tồn bảo vợ:
_ Bọn mình cũng gần đất xa trời rồi, không biết ra đi lúc nào. Theo tôi thì bà nên cho con gái biết cha đẻ của nó là ai để nó còn kịp báo hiếu trước khi quá muộn.
Vợ ông nói ngay không cần suy nghĩ :
_Thì là ông chứ còn ai vô đây! Ông đã xem nó như con bao năm nay thì nó là con ông chứ con ai nữa.
Ông âu yếm nhìn vợ, cố dấu nụ cười mãn nguyện sau chiếc tách trà còn nóng hổi .
Không biết nên nói gì, ông khẽ tằn hắn rồi đánh trống lảng:
_Sáng nay sen nở nhiều lắm, Bà ra mà xem. Thơm ngát cả sân.”
Thật trong sáng & đep & cao khiết như những cánh Sen nở thơm ngát trong sân vườn!
….”Tôi rất “chịu” cái đoạn kết câu chuyện :….”.Dzẫy là cùng ý nghĩ với em “chai” anh rầu, phải hông anh chai? (nghe nói anh vừa mới khỏi bịnh_mừng cho anh; giữ mình cho qua “mùa đông giá rét” nghe,anh chai?)
Vậy ra anh em mình cũng có…cùng sự đồng cảm! Thích nhỉ? Tôi đang uống & chích Laroscorbine VtC! Hy vọng vài hôm sẽ khỏe thôi mà! Sá gì một ” mùa đông giá rét” ! Hà hà…
Anh chích Laroscorbine ( của pháp) tốt đấy, không nên uống quá liều Vitamine C ( Laroscorbine uống ) có ảnh hưởng dạ dày đấy. Chào anh, chúc Anh khỏe.
@ Mang huynh nhã giám.
Từ BĐ về tới Đồng Nai thì nghe rể báo con út của tôi sinh cháu trai mẹ-tròn-con-vuông. Xin báo để anh cùng mừng. Vậy là có thể point final cuộc chơi hơn 60 năm được rồi, giả như trời có rộng lòng cho chơi thêm mươi năm nữa để học cặp vợ chồng già trong truyện của TTT trong đoạn kết trên thì càng tốt. Mà giả như lúc đó có solo như anh thì cũng chả sao, mẩu đối thoại thành độc thoại và sen sáng hôm đó vẫn thơm ngát.
Ráng lên nhé. Bịnh qua loa thôi mà. Lâu lâu có bệnh cũng hay : bệnh tật nhắc mình biết ta vẫn còn sống, còn tồn tại trong khúc giữa của cái vòng xoáy trôn ốc một chiều sinh-lão-bịnh-tử.
Hy vọng còn nhiều cơ hội “lắc kêu” với anh ở quê nhà.
Xin chúc mừng Anh! Sống ở đời không bệnh mới lạ ( ý thơ của TNHK ) – nên không hề gì đâu! Tôi vẫn còn ” cụng” với anh như xưa được mà! Câu chuyện của TTT thật ý nghĩa – hãy nên sống như ông Năm để mình được an vui và người cũng được an vui! Tôi cũng vậy “Hy vọng còn nhiều cơ hội “lắc kêu” với anh ở quê nhà.! ” Dzẫy nghen?
Chào huynh Nam Thi đã về Xì Gòn rùi phải hun? ” Lắc kiu” là sáng tác của Sáu Nẫu mà anh NT !
“Lắc kiu” là …ngôn ngữ của dân “chăm phần chăm” xunau chứ không phải của riêng 6 Nẫu đâu. Như hôm anh em mình “lắc kiu” ở chợ Phù Cát ấy mà.
Chào anh Mang Viên Long,
Tôi rất vui vì anh cũng thích đoạn kết, giống tôi. Cảm ơn anh tất nhiều. Chúc anh sớm khỏe hẳn để lại viết tiếp. Mến.
Chào chị Trần Thanh Thiện,
Hôm qua nay đọc “Ba và con gái” đến mấy lấn nhưng TB hỏng biết comment ra sao, thôi thì: Chính vì có những chuyện tưởng như bi kịch sắp đến nhưng họ đã cư xử với nhau rất đúng mực và rất “Người” mà cuộc sống tốt đẹp hơn. Cám ơn chị. Mến.
Chào anh Thiên Bồng,
Cảm ơn anh đã đọc truyện ngắn của TTT. Dùng cái TÂM để cư xử với nhau thì mọi chuyện dù xấu cũng trở nên tốt đẹp, phải không anh? Cảm ơn anh đã cảm thông với nhân vật. Mến. .
Mấy bữa nay ở ngoài BĐ không có vô mạng, bị nhảy mũi cứ tưởng do gió bấc mưa phùn, té ra là bị lão rùa nhắc. Hách xì!!!!! lại nhảy mũi.
Văn chương hấp dẫn ở chỗ cũng hòn núi, con sông đó mà mỗi tác giả “tả” mỗi cách, tùy theo chỗ đứng, quan niệm, tâm trạng,… Không cứ hễ hai người cùng “tả” sông Hương là…giống nhau. Mặt khác, văn chương giúp khám phá những cái không bình thường của cuộc sống. Có vậy mới có truyện. Quỷ hay ông thánh giống nhau ở chỗ đều là nhân vật đặc biệt. Cho nên, nếu nhân vật của tác giả TTT được VR phong thánh cũng là chuyện bình thường trong văn chương. Có lần VR gợi ý cho tôi viết về dịch vụ đẻ mướn, nếu tôi “vẽ” một truyện về chủ đề đó, chắc có người sẽ mắn tôi bôi đen cuộc sống, làm gì có người ác như quỷ vậy. Thế mà vẫn có đấy.
Diều đó làm cho ta xác tín rằng trong cuộc đời có những kẻ ác thì vẫn luôn có những người tử tế – nhất là nhân vật nầy tự xác nhận mình là phật tử và hành xử theo giáo lý đạo Phật là từ bi, hỷ xả.
Tôi mừng vì sân chơi xunau.org có thêm một cây bút không chuyên mà tác phẩm không tồi.
Mừng quá ! anh Nam Thi dzìa rầu ! Đi vi vu gì mà lâu dzữ dzậy anh ? Ai cũng nhắc hổng phải chỉ một mình anh Rùa đâu đó ! Hách xì là đúng rầu ! ” How are you ? ” hì hì hì …
Vẫn ngon lành. Té ra mình vẫn còn trẻ hơn ngọn núi Chóp Vung quê mình, vậy mà bấy lâu vẫn nghĩ mình già. Giamahavu là phải rồi.
Cảm ơn những người đã làm tui hách xì. Cảm ơn bạn bè ngoài BĐ mà tôi đã gặp, đã uống mà chưa chịu xỉn.
Mình về
Nghe ngọn gió Bấc thổi vi vu suốt đêm
Đi dưới mưa phùn lất phất
Nhìn ngọn núi mây chiều đầu bạc
Chiếc bánh xèo…xèo trong chảo
Uông ly rượu trắng ngọt men đầu lưỡi
Cắn con cá sông Côn vàng ươm màu nghệ
Nghe trẻ con líu lo:
“Trời quơi, ông dìa hầu nào dẫy ông quơi!”
Chào Anh NT , giờ nầy em em gặp anh ở đây:
Vi vút ngoài trời cơn gió đông
nhớ anh thao thức suốt đêm ròng
Vang vang lời bạch hai ngày ấy
Bây chừ trống vắng… chợt nhớ anh !
Se se chút lạnh đầu Đông
“lắc kiu” quán nhỏ cho lòng ấm hơn
Người Phù Cát, kẻ Tây Sơn
Đường xa mưa bụi thấm ân đượm tình
Vinh Rùa “mượn” câu nói này của ông Năm : “_Sáng nay sen nở nhiều lắm, Bà ra mà xem. Thơm ngát cả sân.”
. Trần Thanh Thiện
Rồi “độ” lại rằng : Sáng mai (11h00_27/11) ở Quán Sông Trăng,Bình Quới_hội…Giamahavu,Bà đi dzí tui.Không…say,không dzìa….
Giamahavu,Bà đi dzí tui.Không…say,không dzìa….
—————————————————————————————————
@- VR :- Bà nào dzậy VR ? bà thơ-bà dăn- bà bằng hữu – bà cùng tửu.- cùng tè …, hè hè ?
TUTHUC oi : Nói với anh Nam Thi thì Bà “làng”,bà “thôn”…của anh Nam Thi chứ còn Bà nào nữa?Nghe nói bữa nay, “bã” lại đi Xin-gà-to(singapore)rầu!
Đúng rùi , hình như ” bã” đi hôm qua 02/11âl đấy, hay đến 02/12dl mới đi không biết rõ.
– Anh NT ui , hôm nay có đi họp…Xứ Nẫu ở ” Sông Trăng 233A,Bình Quới,P.28,Bình Thạnh ” hun ?
Chào VR và anh em xunau.org .
Cùng VR ,Tuthuc và các bạn,
Tối qua tôi đã đọc lại cả 2 truyện của anh Nam Thi, tôi thấy “Ba và con gai” với “Trả vợ” và “Cho mượn chồng” có một điểm tương đồng, đó là quan niệm sống, nói chung chung là quan điểm. Có lẽ hơi méo mó nghề nghiệp một chút, nhưng tôi thấy rất gần gũi với tôi là những mảnh đời phụ nữ buồn nhiều hơn vui, khổ nhiều hơn sướng. Rất cần có những người như ông Năm trong cuộc đời này. Không phải tôi cổ xúy cho phụ nữ hư hỏng. nhưng ai cũng có thể lầm lỡ. Cũng như sau khi đọc bài kinh Bát Nhã được các nghệ nhân Nhật chép trong chiếc tách trà nhỏ bé, ta phải chế nước sôi vào thì mới nhìn thấy Phật, Đôi vợ chồng này mặc dù không đổ vở, nhưng đã phải trải qua biết bao ray rứt, dày vò, khổ đau, hối hận. giận dữ.đắng cay, lòng họ mới thanh thản và có được hạnh phúc tỏa hương lúc cuối đời. Ông Năm đã nhìn vợ mình qua đôi mắt của Bồ Tát ‘Thường Bất Khinh” nên đã cho vợ một lối thoát..Tôi đồng ý với anh VR:là ông Năm xứng đáng được phong thánh theo cách gọi của anh và bồ Tát theo cách gọi của tôi, chí ít thì cũng dưới mắt vợ ông. Cảm ơn các bạn đã đọc kỹ và đồng cảm..
Câu chuyện cảm động về lòng vị tha, về tình nghĩa vợ chồng. Sự bao dung, rộng lượng của ông Năm đã đem lại hạnh phúc cho cả một gia đình và cho chính ông, nhưng mà không phải ai cũng làm được như vậy. Minh Nguyệt chúc chị sức khỏe, may mắn và an lành.
Minh Nguyệt nói đúng. Khó lắm chứ không phải dễ để một người đàn ông bỏ qua cho vợ một lỗi lầm như thế. Có lẽ ông ấy phải yêu vợ rất rất nhiều.
Chị chúc MN càng ngày càng khoẻ hơn. Thân
Một câu chuyện thật đáng trân trọng:tình yêu -lòng vị tha! Đúng là” sen nở ,thơm ngát cả sân”
Tình yêu phải vĩ đại lắm mới có lòng vị tha như vậy, phải không PLH? Cảm ơn bạn đã đọc. Thân.
Galant, Yến Du,
Ông Năm xứng đáng được hưởng hạnh phúc cho đến cuối đời phải không các bạn? Tôi nghĩ nếu Lan biết được sự thật chắc sẽ còn yêu quý ông nhiều hơn nữa. Cảm ơn các bạn đã đọc và còm. Thân mến
Bố cục hay, kết thúccó hậu.
Vinh Rùa thấy vậy sao? Na ná giống “Trả vợ” của huynh Nam Thi? Chắc mình phải đọc kỹ lại cả 2 truyện mới được. Có điều chắc chắn là câu chuyện hoàn toàn hư cấu. Nhưng Vinh Rùa thấy câu chuyện rất-có-thể xảy ra với bất cứ ai phải không? Khác nhau chăng là cách xử lý của nhân vật. Tính cách làm nên số phận mà. Bạn đồng ý không? Cảm ơn VR đã đọc và nhận xét.. Thân
Thật vậy mà? Hổng tin, chị hỏi anh Nam Thi (A.Bảo) xem có đúng vậy không? (riêng chị thì…..”…..Có điều chắc chắn là câu chuyện hoàn toàn hư cấu.”…?Nếu vậy, VR sẽ “phong” cho “ông Năm” lên chức…”Thánh”!)
một lối viết cô đọng mạch lạc. Cảm ơn tác giả của câu chuyện cảm động này..
Cảm ơn rêu nhé. Mong được đọc nhiều bài thơ khác của rêu. Thân.
tậu riu ghơ,hẹn gặp anh Mém guột mà tuột luốt bởi vì anh Mém dang gió bấc mưa phùn nên..hơi bị thúi,hehe…
híc híc híc
anh nghiã đừng chọc riu nữa mà , riu giựn hâm thèm gặp anh Nghĩa ở yà hú cho wản
@TBN :
Nghĩa à !
Không được chọc em Riu khóc nữa nghe chưa ! Nói quài mà cứ … dzẫy quài ! Chọc sao mà Riu … cừ tè … le thì chọc ! Hỉu chưa ?…
Thâu, anh Nghĩa lỡ ! Riu nín đi Riu, anh cho đi chơi … thú nhún hữ ? ha…ha…ha..
Truyen viet don gian nhung loi cuon nguoi doc boi tinh chat nhan van cua cau chuyen
Một nghĩa cử đẹp , một tấm lòng bao dung đã làm cuộc sống tưởng chừng sẽ gặp ” bão tố’ đã trở nên hạnh phúc hơn . Một truyện ngắn chan chứa tình yêu , tình người ….rất cảm động !
Chúc tác giả vui , sáng tác thêm nhiều .
Nguyễn Thu Thủy, Yến Du,
Sống ở đời phải có một tấm lòng. Tất cả rồi sẽ mất đi, chỉ còn tình yêu là ở lại mãi mãi phải không các bạn? Cảm ơn các bạn đã đọc và cảm thông với tác giả.
Cảm ơn Tú Gàn nhiều lắm. Comment của Tú Gàn là lời động viên mạnh mẽ giúp tôi đi tiếp trên con đường mới mẻ này. Thân mến
Thãt … ngọt ngào !
Tôi đọc một hơi không thể dừng, vì mạch truyện quá liền lạc-cuốn hút …
Buổi sáng, đọc được một câu chuyện đầy ắp “nghĩa tình” như thê này làm tâm trạng mình vui vẻ, hưng phấn hơn !
Cảm ơn sự ” độ lượng” quân tử, đáng mặt ĐÀN ÔNG của ông Năm !
Cảm ơn tác giả TrầnThanh Thiện ! ( tên dzậy viết … dzẫy là đúng rầu !)
Bài viết của chị TMH hay lắm!
Hiếm thấy những tấm lòng có tình cảm bao dung và rộng lượng quá phải không Tán Gù ! ráng mà học hỏi như ngừ ta…có khi cũng có dịp xài đến cho mình với dzợ tương lai đó nhen !!…
Sorry ! bài viết của chị Trần Thanh Thiện.
Ga Leng bị “ám ảnh” bởi cái tên … TMH hữ ? Hay nhầm một cách … cố ý ?
– Tui với ông Tú cùng “Cảm ơn sự ” độ lượng” quân tử, đáng mặt ĐÀN ÔNG của ông Năm !” và khen hay, …khi TG đã ” không cho ” Lan biết cha đẻ” của mình. Theo tôi ông Năm đã xử sự trọng dzụ nầy đến hơn 30 năm sau rồi-..> đã đem đến ” cái hậu” cho ông và cho tất cả các nhân vật trong truyện rồi. Nếu TG cho Lan gặp cha đẻ ” theo lời của ông Năm, thì TG phải tìm cách giải quyết cho kết câu chuyện ” coshaauj” thì phải viết tiếp 2-3 trang, theo tui lúc ấy kết cho có hậu khó hơn, thiếu logic hơn. đây là một ý nhỏ cạn nghĩ thôi, nếu có hướng hay hơn mong Tác Giả và Tú Gàn phúc đáp .
– Nói nhỏ với Tú Gàn , tui và ông giờ nầy làm gì có cảnh này : ” Hai vợ chồng ngồi nhâm nhi uống trà, vừa trò chuyện vu vơ. Cũng có lúc chẳng có chuyện gì để nói, họ lặng lẽ thưởng thức tách trà buổi sáng,Vừa uống, ông Năm vừa liếc nhìn vợ để đoán xem đêm rồi bà ngủ ngon không. Bà hay mỏi vai và đau lưng nên đêm nào trước khi ngủ ông cũng đấm bóp cho bà bằng dầu tràm để đêm bà ngủ say và không rên rỉ mỗi khi trở mình.”
đúng hay tui đoán nhầm vậy ông Tú ? nếu sai tui xin rút lại lời nói 2 !
hu… hu !
Tui hu … hu theo quynh dzì tủi … phận “mồ câu” dzợ đây nè TUTHUC quơi !
Thâu, lỡ … ấy rầu , “rút’ làm chi ? Quynh cứ …để “quyên” dzậy đi nhen ! hu hu …
he he … hê hê …
Nghe mà ” tậu ‘ cho 2 ông anh …yêu quỷ quá !
Nhỏ này ! Học ai mừ … cạnh “khé”, chọc “quơ” hai ông già (gân!? hic hic !) đang mồ “câu” dzợ này dzẫy hè ?
Tua de gian di,cach viet gian di nhung truyen ngan cua Tran Thanh Thien da noi len duoc biet bao dieu ma chung ta dang suy gam ve con nguoi va cuoc song
Mot truyen ngan hay