Truyện ngắn của Ái Duy
Khi đi ngang qua một bức tường cũ kỷ, đổ nát và xiêu vẹo để bước vào gian nhà chính, chị Nghi hơi dừng lại một chút rồi nói với tôi: “Ngày xưa, nó là một bức bình phong rất đẹp”. (more…)
Posted in Văn xuôi, tagged Ái Duy on Tháng Sáu 11, 2014| 66 Comments »

Khi đi ngang qua một bức tường cũ kỷ, đổ nát và xiêu vẹo để bước vào gian nhà chính, chị Nghi hơi dừng lại một chút rồi nói với tôi: “Ngày xưa, nó là một bức bình phong rất đẹp”. (more…)
Posted in Văn xuôi, tagged Ái Duy on Tháng Tư 6, 2014| 85 Comments »
Ái Duy
Có lẽ lúc đó đã quá nửa đêm, căn phòng trọ Ở vùng đồi núi thung lũng này lại không có đồng hồ treo tường, dường như Như bị đánh thức bởi một cái gì đó rờn rợn mơ hồ đang lan tỏa trong không gian bốn bề tịch mịch yên ắng. (more…)
Posted in Văn xuôi, tagged Ái Duy on Tháng Một 19, 2014| 76 Comments »
Posted in Văn xuôi, tagged Ái Duy on Tháng Mười Hai 31, 2013| 78 Comments »

Posted in Văn xuôi, tagged Ái Duy on Tháng Mười Hai 16, 2013| 93 Comments »
Posted in Văn xuôi, tagged Ái Duy on Tháng Chín 21, 2013| 24 Comments »
Posted in Văn xuôi, tagged Ái Duy on Tháng Năm 7, 2013| 72 Comments »
Ái Duy
Tôi có một người bạn, cứ gọi anh là N., và xin đừng tìm hiểu anh là ai. Cuộc đời của anh vừa rối ren vừa đầy biến động, cắt lát nào ra lát ấy, mỗi lát mỗi vân vi và dường như không ngừng được cập nhật. Thường thì tôi quên vì N. chỉ là ký ức, nhưng thi thoảng, vấp phải một cái gì đó, lời nói hay viên sỏi trên đường chẳng hạn, thì một trong những lát cắt ấy lại bật ra, hiển hiện. Sự quy chiếu này chắc cũng bình thường thôi, không có gì đặc biệt.
Minh họa: Tuấn Anh
Posted in Văn xuôi, tagged Ái Duy on Tháng Ba 10, 2013| 101 Comments »
Ái Duy
Hơn tám giờ tối buổi liên hoan tổng kết mới bước sang phần ca nhạc, khiêu vũ. Tiếng ken két của bàn ghế bị kéo dồn vào cuối phòng, tiếng loảng xoảng rổn rảng của chén dĩa ly tách được thu gọn, tiếng nói cười rào rào, tiếng nhạc ậm oẹ đang được điều chỉnh từ hai cái loa lớn…, tất cả tạo thành sự tra tấn đáng kể đối với tạng người lười hoạt động như Hoàng. Ban Giám hiệu và các vị quan khách đang lục tục ra về. Hoàng ngó quanh quất tìm Trâm rồi đành thay mặt cà hai đoàn đứng ở ngưỡng cửa chào và bắt tay từng vị. Trong hội trường chỉ còn hơn hai mươi sinh viên của hai đoàn thực tập và mươi thầy cô giáo trẻ của trường đang háo hức bước vào một đêm dạ vũ tưng bừng để chia tay vào ngày mai. (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Ái Duy on Tháng Hai 9, 2013| 69 Comments »
Truyện ngắn của ÁI DUY
1. Mười giờ đêm, theo thói quen Ân lửng thửng từ lầu 1 xuống nhà dưới, kiểm tra lại bếp ga, điện đóm, cửa nẻo. Thuận tay thì mở thêm cánh cửa tủ lạnh dòm xem thức ăn để lại sau bữa cơm chiều còn lại ít nhiều, buồn buồn thì lôi chúng ra, tần ngần một chút rồi cho vào lò viba hâm lại trước khi ngồi nhấm nháp một mình. Nhà chỉ có 3 người nhưng không sao cân đối được thức ăn hàng ngày vì hiếm khi nào dùng bữa cùng một lúc, Ân lại chưa đủ béo để can đảm vứt số thức ăn thừa kia. (more…)
Posted in Văn xuôi, tagged Ái Duy on Tháng Một 22, 2013| 112 Comments »
truyện ngắn của Ái DUY
Mưa !…
Cơn mưa dai dẳng triền miên hàng mấy tiếng đồng hồ, khi bay bay khi đầm đìa nức nở, trời đất nối nhau bằng một màn nước u xám, loang loáng và bàng bạc… (more…)