Đông Oanh
Sóng hờn ai giận ai
Mà lặng im không nói
Chỉ xô bờ bãi cát
Cho Biển sầu chơi vơi! Đọc tiếp »
Đông Oanh
Sóng hờn ai giận ai
Mà lặng im không nói
Chỉ xô bờ bãi cát
Cho Biển sầu chơi vơi! Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Tình Biển, Đông Oanh | 31 Comments »
MANG VIÊN LONG
Ông Mẫn liếc nhìn vẻ mặt buồn buồn của Kiệt – lòng cảm thấy chua xót, bỗng nhớ Lành. Đứa con mà nàng đã ấp ủ bao ước mơ thật đẹp khi biết nó đang tượng hình trong người nàng, bây giờ đang buồn khổ vì chuyện vợ con. Chỉ một ước mong nhỏ nhoi là có được vài chỉ vàng để lo việc đám cưới cho thân mình, cũng không biết tìm đâu. Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ bắt cóc cô dâu, Có một đám cưới như thế, Mang Viên Long | 44 Comments »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Phạm Cung, Văn Công Mỹ | 132 Comments »
Lương Viết Khiêm
Không lẽ anh đã trở thành cây kiểng
Trong chậu sành em chăm bón hằng ngày Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Lương Viết Khiêm | 63 Comments »
Trường Nghị
Dưới Triều Nguyễn, cũng giống như các địa phương khác, trường lớp ở Bình Định xây dựng theo phân cấp hành chính Trường Tỉnh, Trường Phủ và Trường Huyện. Quan chức phụ trách giáo dục cấp Huyện có Huấn Đạo, cấp Phủ có Giáo Thụ và cấp Tỉnh có Đốc Học. Giống như trường tư bây giờ, ở mỗi làng xã còn có những Thầy Đồ là các Khóa sinh, các ông Tú hoặc các hưu quan, hoặc các vị đỗ đạt mà không muốn làm quan đứng ra tổ chức giảng dạy cho người trong thôn trong xóm. Những lớp học nầy đặt ở nhà Thầy hoặc nhà dân, dạy từ 5, 7 cho đến vài chục môn sinh.
Đăng trong Xứ Nẫu, Người Nẫu | Thẻ Trường Nghị | 35 Comments »
Đăng trong Chuyện lạ, Văn xuôi | Thẻ Chuyện về cái máy tính, Lê Đức Vũ | 213 Comments »
Cao Văn Tam
Em thuần khiết và cô đơn như nguyệt
Sáng ngời lên trong đêm tết Nguyên tiêu
Em đã gợi trong ta điều bất tuyệt
Anh yêu trăng và yêu nguyệt đến liều
.
Em lặng lẽ và cô đơn như nguyệt
Sống âm thầm ngà ngọc hóa rong rêu
Hãy đến bên sông và soi trong nước
Vàng em gieo nghiêng ngửa sóng anh rồi
.
Em dịu ngọt như vầng trăng cổ tích
Sáng long lanh bên chú Cuội dại khờ
Thương ta quá bên trăng ngà thổn thức
Ngớ ngẩn tìm đêm nguyệt thực bơ vơ
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Cao Văn Tam, Nguyệt và em | 54 Comments »
Trần Thanh Quí
Cách đây đã hơn hai năm vào một ngày đầu tháng 11/2009 nhóm cựu học sinh CĐ-NTH Qui Nhơn ở trong Sài Gòn có tổ chức một đêm quyên góp cứu trợ đồng bào bị bão lụt miền Trung ở quán Trăng. Phần văn nghệ bỏ túi đêm hôm đó rất là phong phú, có cả ngâm thơ lẫn ca nhạc và trong dịp này tôi đã được nghe lại bài Quán Bên Đường, Phạm Duy phổ nhạc thơ Trang Thế Hy. Đọc tiếp »
Đăng trong Âm nhạc | Thẻ Ý Lan, Bình Nguyên Lộc, Phạm Duy, Trang Thế Hy, Trần Thanh Quí | 24 Comments »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nguyễn Quy, Pleiku và em, Đoàn Văn Bộ | 95 Comments »
Từ Sâm
Tôi có thằng bạn, tôi không gọi nó bằng tên tục mà gọi “ tít rằn “. “tít rằn” quê tôi cho là keo kiệt, bủn xỉn. Tốt nghiệp đại học cùng khóa, cùng cơ quan , lương thưởng cũng kha khá, nhà cửa con cái đàng hoàng thế mà chọn cách sống của Grăngđê bên nước thực dân cách đây cả thế kỷ. Thời đại a còng, người ta thi nhau uống bia ruợu có chữ tây như “Heniken”, “Tiger”, “White black”, … thì hắn chỉ kêu “333” như là chỉ mình hắn yêu hàng nội. Sáng nào hắn cũng đi sớm, thực tình chẳng có việc gì mà bận rộn như vậy, hắn đến tự pha cà phê để tiết kiệm 4 ngàn, bật quạt, coi báo trên mạng …toàn những thứ mà ở nhà phải trả tiền.
Gặp hắn ăn tiệm khó hơn trúng xổ số, thế mà, một sáng chủ nhật, tôi mục sở thị hắn vào quán phở Bắc “bình dân” đường Trần Phú. Hắn vào trước, ngồi lựa hàng và chuẩn bị sướng thì thấy tôi loay hoay đưa xe máy lên lề. Lập tức hắn đứng dậy thì thầm với chủ quán cái gì đó rồi nhanh nhảu bước ra. Khi chạm mặt nhau, hắn “ xin chào, cà nhà vui vẻ nhỉ” tớ xong rồi, còn lấy tay chỏ tăm vào miệng mới tức chứ. Mả tổ, nó tưởng tôi không biết, chưa đầy năm phút mà xong rồi à, chắc chắn nó thoát khi thấy đoàn tàu há mồm nhà tôi chuẩn bị đỗ ga và tự dưng không mời …và mời thì chắc chắn không đủ tiền, trong túi nó có trăm ngàn thì nằm mơ nhé .
Nhìn bộ cánh hắn hoành tráng, áo chữ “nước ngoài” hình diêm dúa, tôi thừa biết rặc sida rẻ tiền, duy nhất và nó dùng đồ mới là áo may ô , bàn chải đánh răng và …dao cạo râu.
Một trưa chủ nhật, đang nằm viện, tôi lẩn thẩn dạo qua khu”cơm miễn phí cho bệnh nhân nghèo”, thấp thoáng ai như thằng Tít. Làng nác ơi , hết chỗ hay sao mà đến chốn này ké cơm , đốn mạt thế là cùng. Tôi không tin, gỡ kính ra, đưa kính vào, không nhầm được, nó còn bày đặt chỉ món này món nọ như vô nhà hàng thấy tức nổ con mắt. Tôi định chạy đến tặng hắn tiếng chào, như mèo ăn vụng thấy động, nó lẫn vào đám đông, mất hút như Tôn ngộ không. Trước mắt tôi là những bệnh nhân tàn tạ, rách rưới ngơ ngác chờ đến lượt chia phần .
Tôi hỏi thăm một người bạn mà thứ bảy, chủ nhật là bỏ chồng bỏ con đến làm công quả, “ em biết anh mặc áo ….lúc nãy không”. “Có chứ, chủ nhật nào anh ấy cũng đến, ít thì vài trăm, nhiều thì một triệu không chừng , nhờ những người như anh ấy mới duy trì được bếp”.
Tôi không nén nỗi bàng hoàng , liền chửi đổng một câu “ Đù mẹ thằng Tít sống với nhau bao lâu mà tao không hiểu mày…”.
Nha trang vào mùa mưa bão 2011
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ bủn xỉn, keo kiệt, Từ Sâm, Thằng “Tít rằn” | 68 Comments »