Feeds:
Bài viết
Bình luận

Từ màu nước, anh bắt đầu học vẽ với bột màu, vẫn trên giấy láng in lịch cũ. Lần trình làng nầy cũng chỉ với mục đích góp thêm một tiết mục”cây nhà lá vườn” để bà con xem chơi. Mong các đàn anh, đàn chị trong nghề chỉ giáo… Đọc tiếp »

Những ngày nâu

Đinh Lê Vũ

Có những ngày anh thấy chung quanh mình chỉ một màu nâu

Bầu trời nâu xỉn

Con đường đất nâu Đọc tiếp »

Làm mới thơ

Đỗ Hồng Ngọc

Nửa thế kỷ trước, anh bạn tôi, một nhà thơ đã có nhiều thơ đăng báo, có lần thử gởi thơ mình đến một vài toà báo có tiếng là đang “làm mới thơ” thì đều bị từ chối không đăng. Một hôm, anh hí hửng khoe: “Rồi, họ đăng thơ moa rồi”. “Thiệt hả! Sao họ chịu đăng”? – Tôi hỏi. Anh cười: “Có gì đâu, moa thấy bài thơ hay mà họ không chịu đăng, tức quá, cắt ra từng mảnh, bỏ vào cái nón nỉ, xóc xóc mấy cái, lượm ra, ghép lại, thành một bài thơ kỳ dị, ký cái tên lạ hoắc, gởi, họ đăng ngay. Có lẽ toà soạn đọc thấy lạ, không hiểu gì cả nên cho đăng”. Còn một anh bạn khác, để thơ được sớm đăng, ký một bút danh có thêm chữ thị, một cái tên con gái. Ông chủ báo vốn ga-lăng. Thời đó có ít nhà thơ nữ.

Đọc tiếp »

Ở quê mình,

Hồ Ngạc Ngữ

Chợ nón Gò Găng

Ở quê mình, bẻ đôi bánh tráng
Cầm hai tay đưa khỏi đỉnh đầu
Sống cái nghĩa, cái tình năm tháng
Từ củ mì, hạt gạo thương nhau
. Đọc tiếp »

Con nộm rơm

Truyện ngắn :Bùi Thị Chiến

Vận may đến với hắn thật bất ngờ .Bạn bè chọc hắn:Cái mã ông già mày chôn ngay hủ vàng rồi!

Cũng là đại học kinh tế ,ra trường ,chạy đôn chạy đáo tìm việc mà không được gì cả.Nằm chờ mãi lấy tiền đâu mà ăn?Hắn và lũ bạn rủ nhau vào làm ở quán cà phê,bưng cà phê mỗi lần khách đến.Bà chủ ở đây lấy người làm toàn con trai sinh viên.Bà nói :Số này dễ trả tiền công ,đưa bao nhiêu cũng được,chúng không cự nự đắt rẻ,còn mấy đứa con gái thì nay chúng đưa yêu sách này ,mai chúng đưa yêu sách khác.Mệt!

Đọc tiếp »

Thôi anh nhé

Rêu

Thôi anh nhé, thôi giã từ cõi mộng
Chiều thu mưa gặp gỡ rất tình cờ
Mắt em ướt vào những lần mặc niệm
Chút tình hồng còn sót lại trong thơ Đọc tiếp »

Lạc loài

Truyện Ngắn

TRẦN MINH NGUYỆT

Đêm cuối tháng tĩnh lặng, ánh sáng lắt lay của các vì sao trên bầu trời xa vắng lạnh lẽo làm cho cỏ cây mờ nhạt, huyền ảo. Nhi lại mất ngủ, không biết đây là đêm thứ bao nhiêu cô nằm đếm thời gian trôi. Thỉnh thoảng, cứ bấm máy điện thoại di động ở ngay đầu giường xem giờ! Ai cũng bảo: “ Thời gian như vó câu qua cửa sổ”. vậy mà với Nhi nó dài dằn dặt, triền miên, vô tận… Và có nhiều lúc cô cảm thấy dường như bánh xe vô hình của nó dừng hẳn lại.  Cũng vì vậy, Nhi có cơ hội chiêm nghiệm cái thế giới của bóng đêm, cái thế giới mà vạn vật hầu như ngủ yên, chỉ có tiếng vạc ăn đêm rời rạc vẳng lại như từ cõi mênh mông nào, tiếng dế nỉ non, rả rích như khóc như than hòa  với tiếng côn trùng râm ran bản nhạc đồng quê buồn dịu vợi.

Đọc tiếp »

Những đóa mẫu đơn

Đặng Phú Phong.
 
Nắng xế mùa thu khiến bóng của hàng dâm bụt cao qúa đầu người làm tối đi gương mặt nhăn nheo của ông Nghè Trì đang rảo bước vào cổng. Ông xô nhẹ cánh cửa cũ kĩ, xiêu vẹo đóng không kín nhà ngõ. Tiếng kêu của cánh cửa làm con Mực đang thiêm thiếp ở hàng ba, vụt dậy, phóng chạy ra, cất tiếng sủa nhưng nhận ra người quen, nó gừ gừ mấy tiếng rồi quẫy đuôi dẫn khách vào nhà. Đọc tiếp »

Nàng thơ huyền diệu

Xuân Phong

Em thân yêu,

Đời không đòi thơ như người ta đòi cơm đòi áo Đọc tiếp »

Đã Lâu …

YẾN DU

Đã lâu rồi
em chẳng thể làm thơ
Về những nhớ nhung nhốt đầy lồng ngực
Về những nỗi buồn luân phiên thao thức Đọc tiếp »