Feeds:
Bài viết
Bình luận

Lạnh lùng!

Rêu
63cf3c6ad019b30a400e3511b9f80ca9_d4f1k8k_748846761
.
Lạnh lùng như giọt nước
vọc.. rớt qua kẽ tay
đọng lại từng giọt buồn
ai đâu hay đâu hay..

Thành phố tuổi thơ tôi.

Trần Thị Thanh Hải

img_1323935844

Tôi xa ĐN năm tôi vừa tròn 18 tuổi. Cái tuổi vừa đủ để trưởng thành, vừa đủ để ý thức được những gì xảy ra chung quanh mình, cũng vừa đủ để biết lưu giữ những kí ức đáng yêu, đáng nhớ về một thành phố – nơi tôi sinh ra và lớn lên. Trong tôi, ĐN  là một thành phố nhỏ cũ kĩ, nhưng quen thuộc gần gũi. Tôi còn nhớ như in hình ảnh những con phố nhỏ, hồi ấy những ngôi nhà dù là mặt tiền hầu hết đều có một khoảnh sân nhỏ. Có nhưng ngôi nhà đất rộng, sân là một khu vườn nhỏ với những loại cây ăn trái mà đối với tuổi thơ của tôi là cả một thiên đường. Những buổi trưa trốn ngủ, cùng với vài đứa bạn chơi ô quan, đánh thẻ, trèo me, bẻ sấu…những trò chơi tuổi thơ mà đến bây giờ đã trở thành kỉ niệm khó  quên.

Đọc tiếp »

Én Liệng Truông Mây

Vũ Thanh

5

Hồi thứ sáu

Hoàng Kim Môn bán buôn hàng quốc cấm

                   Trại Ức Trai bày kế bắt gian thương.       

Lại Dương Giang là con sông huyết mạch của huyện Bồng Sơn   . Sông nhận nước từ hai nguồn An Lão và Kim Sơn đưa xuống đồng bằng, chảy qua thủ phủ Lại Khánh ở bờ nam, thị trấn Bồng Sơn ở bờ bắc, rồi như một dải bạc lớn lấp lánh ánh dương quang đổ ra biển Đông tại cửa An Dũ. Người dân Bồng Sơn đặt cho con sông này cái tên là Lại Dương, chữ “lại” có nghĩa là “nhờ cậy vào”, chữ “dương” là dương khí của dòng sông hấp thu từ mặt trời ban phát sự tốt lành cho con muôn loài sống quanh nó, điều này chứng tỏ con sông đã mang lại bao nhiêu lợi ích cho huyện lỵ. Đọc tiếp »

Khúc Du Tử

Lê Mộng Thắng

1348541513_sen thom 1
KHÚC DU TỬ

Thùy ngôn thốn tâm thảo ?
( Mạnh Giao)
Đọc tiếp »

Gã lang thang tóc trắng

Trương  Văn Dân

1vo gia cu_0

Cơm nước đã dọn xong nhưng Maria vẫn chưa thấy đến.

Tôi sốt ruột nhìn đồng hồ, đã hơn tám giờ tối, rồi nhớ là  theo hẹn chúng tôi sẽ gặp nhau sớm để có thể nói chuyện nhiều. Đọc tiếp »

Chúc xuân

            Trần Dzạ Lữ
phu-my-hung-cho-hoa-xuan-tren-ben-duoi-thuyen-0 Chúc em năm mới an lành
Lóng la lóng lánh trên cành yêu thương
Căng căng cái tuổi hườm hườm
Thiên đường he hé…ươm ươm…nỗi thèm!
 .
 Ngày hương mật.Đêm quen quen
 Mắt trao, miệng gửi, môi đền…ơn nhau!
 Trong tim khắc một câu chào
 Yêu em đến chết , anh nào từ nan…
 .
Chúc em năm mới đường hoàng
Ra đường kin kín, đừng hang hở gì!
Một trời ong bướm si mê
Cũng đừng ngoảnh lại, hãy về với anh!
.
Chúc em hơ hớ màu xanh
Xe dây hạnh phúc mình thành một đôi!
Đời anh đã có em rồi
Đeo nhau suốt kiếp đừng rời nhau ra…

Ngày 9.1, tại TP Quy Nhơn, UBND tỉnh phối hợp với Trung tâm Nghiên cứu Bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc Việt Nam và Viện Sử học đã tổ chức Hội thảo khoa học “Lê Đại Cang – Tấm gương kẻ sĩ”, thu hút sự quan tâm của rất nhiều nhà nghiên cứu.

images175112_6-11

Đọc tiếp »

Mẹ

Nguyễn Quang Cương

310782_312296378781414_2076979845_n

.

thuở con khóc oa oa, cha mẹ với ông bà

nhiều đêm trắng thức cay tròng mắt.

chỗ ướt mẹ nằm, nơi chiếu khô mẹ đặt

con nằm, thế thế suốt mùa đông.

.

những buổi chợ Đò, chợ Huyện gánh gồng

quên lá trầu xanh, bánh cho con mẹ nhớ.

những khi con ấm mình trở gió.

mẹ bế bồng lội suốt đêm sâu.

.

bé bỏng mẹ ơi, con có hiểu nhiều đâu

áo mẹ cứ bạc màu, áo con luôn đẹp mới

mẹ đón trường gần, trường xa ngóng đợi

có miếng ngon để dành, phần mẹ chút rau dưa.

.

rát bỏng mùa hè, buốt cóng mùa mưa

mẹ đến sớm hơn mặt trời trên ruộng lúa

chủ nhật con về, mẹ mừng một nửa

một nửa lo sang hàng xóm tạm vay tiền.

.

bạn con về, khách chị, khách em

con gà nhỏ đĩa đầy, không dành phần để lại

chúng con vui mà mẹ thì cặm cụi

tiễn khách đi rạng rỡ – mẹ cười !

.

như dòng sông vỗ xanh bãi sa bồi

vành nón xạm, gió đồng lay lật mãi

bóng nghiêng xuống mùa màng gặt hái

suốt một đời, cứ thế, sống cho con !

nqc

Sách lược Tào tháo

HUỲNH NGỌC NGA

2557065436_fd90d74ef1

(Tặng những người năm cũ)

 

Con người thật kỳ lạ, lúc trẻ nhỏ thường mơ được làm người lớn, khi có tuổi rồi lại vẫn vơ nhớ chuyện ngày xanh. Tôi của những ngày xanh đó cũng có nhiều điều để nhớ và trên bước đường về hướng cổ lai hy tôi muốn kể mọi người nghe một câu chuyện rất xa xôi, đã thành là kỹ niệm khó quên, mỗi lần nhớ là tôi lại thấy không chỉ có tôi và..hắn mà còn có cả ngôi trường Gia Long thương mến cùng thầy cô, bè bạn thân thương một thời, thuở tuổi mới tròn trăng, ăn chưa no, lo chưa tới vậy mà ngoài bài học nhà trường trái tim cũng bày điều đòi chuyện ..yêu đương.

Đọc tiếp »

Lý Do !

Lương Viết Khiêm
1318385507-khong-con-mua-thu-1
Em thuở ấy tóc mềm như cỏ dại
Che bờ vai giấu nửa cánh môi cười
Anh chợt thấy lần đầu mình e ngại
Ngắm người yêu lộng lẫy giữa xuân tươi