Trần Ngọc Tuấn
Chỉ cần nghe tiếng vỗ cánh thôi cũng đủ biết đại bàng hay se sẻ
Chỉ cần nghe tiếng hót thôi cũng đủ biết họa mi hay chim khướu
Chỉ cần thấy màu lông thôi cũng đủ biết bồ câu hay quạ đen.
Trần Ngọc Tuấn
Chỉ cần nghe tiếng vỗ cánh thôi cũng đủ biết đại bàng hay se sẻ
Chỉ cần nghe tiếng hót thôi cũng đủ biết họa mi hay chim khướu
Chỉ cần thấy màu lông thôi cũng đủ biết bồ câu hay quạ đen.
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Ngọc Tuấn | 28 Comments »
Nam Thi
Sáng nào Toản cũng dậy lúc 5 giờ, đi bộ một vòng, đến 5:45 ghé quán cốc ở đầu hẻm Chùa, kêu một cái café sữa nóng.
Hôm ấy, khi khuấy ly café sữa, không hiểu do đâu Toản chợt nhớ câu nói của người vợ cũ mà anh đã ly dị năm trước ở Mỹ. Anh vụng về làm tung tóe café ra bàn, có thể do ly café quá đầy mà cũng có thể do anh bị phân tâm vì nhớ lại câu nói của vợ. Thật tình anh không muốn nhắc lại cuộc hôn nhân đổ vỡ đó để tự dày vò mình. Nhưng anh không thể quên câu nói sau cùng của Quyên: “sao anh không biến đi?”. Quyên nói bằng tiếng Anh, nguyên văn: “why don’t you disappear?”. Nàng bảo anh biến khỏi căn nhà của anh vì anh đã cam kết trước tòa án San Jose dành phần tài sản của anh – tức giá trị một nửa căn nhà – để trợ cấp cho đứa con trai sáu tuổi của anh cho đến khi nó trưởng thành.
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Nam Thi | 75 Comments »
Đăng trong Uncategorized | Thẻ Trần Kim Loan | 54 Comments »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Lương Viết Khiêm | 69 Comments »
Nguyễn Hữu Khánh
(Kính tặng hương hồn thầy Hiệp , tặng Hoàng Minh và các bạn tư vấn bảo hiểm AIA)
Chủ nhân đã tự giới thiệu mình là một tay lịch lãm. Phong cách của nghệ sĩ tính được dàn trãi hầu hết trên từng viện gạch đá thiết kế. Ngồi ở đây, trong một hóc khuất cố tình tự nhiên, tôi bằng lòng với chỗ ngồi cố hữu của mình. Và nói như Luận, tên của chủ quán; là ông ta đặc biệt có cảm tình với những con người chọn chỗ ngồi này.Bởi nó được tạo ra là để dành cho ông vào các lúc thư giản.Tuy cảnh giác bời bao lời môi miếng của ông chủ, khi ngồi ở đây tôi mới biết ông chủ Luận đã không nói phĩnh phờ như tôi hằng tưởng tượng. Tôi không biết thằng cha nào đã đẻ ra cái lối vào của quán. Ánh sáng đang dàn trải bỗng đột nhiên sầm tối,gây cho người ta sự để ý. Do đó ngồi ở đây, người ta có thể nhận biết kẻ ra người vào một cách hoàn toàn trực thuộc phản xạ thị giác đã bị bắt buộc theo thiết kế. Khi bắt đầu chán chê với mớ suy tưởng hỗn độn của mình,tôi tính rời quán. Ngay lúc đó theo thiết kế độc đáo của quán. Tôi nhìn thấy nàng. Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ họa sĩ Đào Trọng Lưu, NGUYỄN HỮU KHÁNH | 8 Comments »
Lê Khánh Luận
Xin hát về một dòng sông
Âm vang của một thời thơ ấu
Trong tiếng ru của mẹ
Có tiếng chèo khua, tiếng sóng
Của Gò Bồi xanh biếc – hồn nhiên
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Lê Khánh Luận | 50 Comments »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Hạc Thành Hoa | 17 Comments »
Đỗ Hồng Ngọc
Nghi lắm! Chẳng qua là để an ủi cõi lòng thôi. Càng già càng xơ cứng, càng mỏi gối chồn chân … thì có. Thế nhưng “gừng càng già càng cay” thì đúng. Cay lắm! Và đó là lý do tại sao những người có tuổi ham tập thể dục, dưỡng sinh, khí công, tài chí, thiền, yoga… trong lúc các bạn trẻ còn đang mãi mê ngồi quán café phì phà thuốc lá, hoặc dô dô 100% ở các quán nhậu đợi cho tới khi thấp khớp, sưng chân, bụng phệ, tiểu đường… rồi tập cũng chưa muộn! Một anh bạn ở Mỹ về chơi nói bên đó bây giờ người sồn sồn như mình đa số mắc bệnh “3 cao 1 thấp”! Đọc tiếp »
Đăng trong Chuyện lạ, Sức khỏe | Thẻ Đỗ Hồng Ngọc | 46 Comments »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Diệp Kim Chi | 81 Comments »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Ngô Đình Hải | 103 Comments »