Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Tình thơ mấy đoạn

Nguyễn Thái Dương

.

1

Chiếc lá úa dùng dằng trên nhánh biếc

Gió chuyển phương, cám cảnh lứa qua thì

Cây kịp nõn buổi đại ngàn khánh kiệt

Trời kịp gì khi đất biết sinh nghi?

2

Giọt nước mắt biết làm vơi tiếng nấc

Nụ hôn đầu biết giữ ý đôi môi

Ráng chiều phai, chân trời còn se thắt

Huống chi ta mai mốt mất… khi hồi

3

Bờ cỏ đợi gặm mòn bao tiếng dế

Ao chuôm chờ ngâm tiếng ếch kêu mưa

Chẳng ai ngóng gì ai giờ sính lễ

Cửa xe hoa đành lẻ trái tim thừa

4

Thiên thu hát có nhói niềm giây phút

Biển âm vang có khản tiếng khe nguồn

Thời gian mất, tiếng thở dài có buốt

Trăng sắp tàn, đêm có chắt chiu không?

Read Full Post »

Fantasy

Trần Hạ Vi

.

Chúng ta ở trong nhau

Theo Tố nữ kinh

đó là đạo

.

Anh cảm nhận em mềm mại

Em cảm nhận anh nóng rực

Một đường ống hoan lạc

Một khúc ca vui mừng

Và cảm giác cuối cùng

Bay bổng

trống rỗng

.

Có người bảo em làm thơ từ rún trở xuống

Em cười bảo em viết về những nụ hôn

Những cái miệng ở trên người

Những cái hôn sâu

Như bản năng cuộc sống

.

Anh bảo gặp em sẽ hôn khắp người rồi ‘làm yêu’

Trong tâm tưởng chúng ta gặp nhau một buổi chiều

Mùa thu. Lá rụng vàng cánh rừng nhỏ

Hương đất. hương thịt da. hương lá

Thảm cỏ giày xéo

Gót chân em hồng như một giấc mơ

Thịt da em mềm như một tình cờ

Nóng rực

.

Hãy kể anh nghe

Những giấc mơ thầm kín nhất. của em

Những ngón tay

Khuôn miệng

Trước sau trên dưới mái tóc bộ râu ngắn dài

.

Hãy kể em nghe những tưởng tượng ngông cuồng

Hoang dại nhất. của anh

Dây thừng đóng vai kèn trống

Tay miệng ngực thêm người

.

Chúng ta cùng cười

Trong xạc xào lá hát

.

Trong một buổi chiều tháng năm

Yêu nhau trên những vần thơ

Làm tình cùng chữ

Fantasy

.

Ở trong nhau

Đêm ngày

Sống đến tận cùng

Có phải là đạo

Fantasy

Read Full Post »

Đất quê

Phạm Ánh

.

Nơi tôi sinh ra

quê hương

Là cội nguồn

Má tôi cho tôi hình hài máu thịt

Đất quê nhà cho hạt gạo giếng trong

.

Từ rạ rơm đất cát nắng mưa

Tôi lớn lên như cây khế cây dừa

Trong ký ức tôi

Mái tranh xưa

Lặng thầm bao lời ru con trẻ

Tiếng người xưa

Tiếng ca dao

Còn lan toả nơi bờ tre ruộng lúa

Hình ảnh má tôi

Một đời với trã đất mắm cua

Với giần sàng cái trẹc cái nia

Với vò đất gáo dừa áo tơi nón lá

.

Tất cả của một thời

Mai sau có trở thành xa lạ

Vẫn rất quen trong cơm dẻo ớt cay

Cọng ngò cọng rau thơm thưở trước

Vẫn ngon lành trong cuộc sống hôm nay

Thời gian qua còn mất những gì

Đất quê tôi lặng thầm trong máu thịt

Nỗi nhớ nào không có lối xưa qua

Read Full Post »

Trở về và thấy mình là Từ Thức

Trần Hoàng Phố

.

(tặng H. trên chuyến cố lữ)

1-

bạn trở về

nơi đó thấy 

không còn ai thân quen 

nữa

bạn cảm thấy  mình 

lạ hoắc

đi tới đi lui 

như Từ Thức

trở về cố hương 

sau 

bao nhiêu năm tháng 

nhớ nhung

xa cách

2-

ở đây 

người ta nói 

bằng 

một thứ ngôn ngữ khác

buồn vui 

mối quan tâm 

cũng khác

áo quần 

học hành 

vui chơi 

tung hô

không giống 

thuở xa xưa

ngay cả tình yêu 

cũng rất đỗi lạ lùng

bạn như lạc vào 

chốn ảo 

hoặc 

một hành tinh nào khác

3-

cả ngày loay hoay

mệt quá 

bạn chìm vào 

giấc ngủ sâu

rồi dần dà 

như có ai 

đưa bạn lạc vào 

một xứ sở khác

trong đó 

mọi thứ 

quen thuộc 

gần gũi thân yêu

hình như hiện ra

như ngôi nhà kỷ niệm 

như tiếng nói cười bạn bè xa xưa

như bóng hình cha mẹ 

khắc sâu vào tận nỗi đau trí nhớ 

và cả bóng ông thầy ấu thơ

với đôi mắt nghiêm khắc và bàn tay đòn roi

những khi bạn lười nhác

4-

và trong mơ

bạn khóc

nức nở 

khóc 

như 

chưa bao giờ 

được khóc

trên vai dựa ăn năn dịu dàng thời gian

tiếng khóc đắng cay 

cho 

giấc đại mộng 

cuộc đời 

cho 

dâu bể

cố hương

Read Full Post »

Tôi sống trong căn nhà có biển

Nguyễn Man Nhiên

.

ở ngoại ô

bên đường ray sắt gỉ

tôi chụp ảnh hoa dại trong hồ bơi

tôi lặn cùng đàn bò trên đồng cỏ tối

.

trong cái lạnh và chuột

đôi mắt tôi bị cắn

hai tay tôi, đôi cánh chở ý tưởng

mắc kẹt trên các vì kèo

tôi là một cơ thể ngập nước

.

với hành lang chảy tận chân trời

màu xanh của tĩnh mạch quanh co

như dòng sông phân nhánh

một đợt sóng lao xuống cầu thang

.

tiếng ầm ầm của những toa xe lửa

cơn mưa đánh thức mái nhà

cánh cổng im lặng như chết đuối

.

dưới ánh nến

bầy đom đóm khiêu vũ quanh bàn ăn

những con cá nhỏ gần như vô hình

theo tôi về phía sáng

.

tôi nhổ xuống sông

những cơn giận rỗng

một bình hoa trên bàn

một bó hồng run rẩy

.

những chiếc lá úp lại trong bóng đêm

và mở ra trong nắng sớm

Read Full Post »

.8 chữ. 4 dòng. 5 khổ

Nguyễn Thái Dương

.

NGUYỆN Ý

Tự thầm thĩ vào nhau không hoa mỹ

Lời uyên ương, ai son phấn bao giờ

Họ hôn phối lòng nhau theo nguyện ý

Biết khước từ mọi mai mối vu vơ

CÂU THÚC

Chiếc lồng son nhốt bầu trời phóng đãng

Dây cương đen khóa tiếng hí muôn màu

Mỏ neo chìm ghìm nghìn trùng phiêu lãng

Họ lấy gì câu thúc cuộc đời nhau?

THƯỚC ĐO

Mắt chớp chớp trời xanh, chân vực thẳm

Sông chưa sâu, vội ngóng bóng con đò

Họ không giàu cũng không nghèo khó lắm

Lòng vốn thành, đâu ngại thước dây đo

SAN SỚT

Yêu có phải là rộn ràng vô tận

Trước chuỗi ngày san sớt trái ngang riêng

Đêm ngồi ngắm con thạch sùng, tự vấn

Câu hồi âm lấp lánh phút tọa thiền

NHEN NHÚM

Đốm tàn tro cời chưa hồng gian bếp

Họ nhen vào khuya khoắt một hừng đông

Khi ngọn lửa tự thay đời đổi kiếp

Biết phận mình, giá rét phải hư không…

NGUYỄN THÁI DƯƠNG

Read Full Post »

Bùi Chí Vinh

.

MỘT NÉN NHANG CHO HÀN MẶC TỬ

Ngày 11 -11-1940 Hàn Mặc Tử mất, tính đến nay là 83 năm. 83 năm không chỉ đọng lại bài nhạc bất tử viết về ông của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh mà còn gieo biết bao nỗi ám ảnh trong tôi mỗi khi nhìn trăng và cầm bút. Bằng chứng là hai lần ra Huế và Đà Lạt ông cứ lởn vởn theo tôi qua hai bài thơ rất lãng mạn này.

Hôm nay đăng lên để nhớ đến thi nhân bạc mệnh như một nén nhang tưởng tiếc nòi tình đồng điệu…

BÙI CHÍ VINH

MƯỜI NĂM GẶP ĐÀ LẠT

Mất đến mười năm yêu Đà Lạt

Mới quàng vai được những ngọn đồi

Em có đi trên đồi không vậy

Sợ chạm vào em lại điếng người ?

Điếng người chỉ muốn tan thành khói

Rụt rè bay trên những mặt đường

Chỉ cần sáng sớm em mang guốc

Là bao nhiêu khói trở thành sương

Đà Lạt mềm như chiếc áo len

Khoác vào là lại hiện ra em

Hồn anh đã khép hai hàng nút

Lá trúc nhà ai : mặt-chữ-điền

Tội nghiệp cho chàng Hàn Mặc Tử

Níu tình nhau bằng cái đậm đà

Không biết trong ngôi nhà ngói đỏ

Sắp có nàng công chúa bước ra

Anh biết và anh đợi hằng đêm

Như tường vi đợi gió qua thềm

Như trăng rằm đợi mùa sương khói

Anh đợi mười năm tiếng guốc em

.

MỘNG DƯỚI HOA Ở HUẾ

Anh sẽ làm thơ về Huế mà

Nghĩa là Huế đêm nay áo trắng

Nghĩa là mắt anh vừa mới cận

Chứ sao dụi mãi nhìn không ra

Thảo nào hồi đó Hàn Mặc Tử

Chỉ ngó sơ mà đã đậm đà

Làm thơ về Huế thường dễ bịnh

Chẳng hạn như đêm nằm bịn … rịn

Sớm mai áo trắng làm anh mơ

Tưởng lạc giữa sân trường Đồng Khánh

Tưởng trôi về tận đất cố đô

Lạc trôi đâu đó trong thành nội

Mần răng bên nớ biết mà chờ

Bên ni dù buốt lòng vẫn đợi

Một đời tráng sĩ, một đời thơ

Hai mươi bảy tuổi còn giang hồ

Đi bộ hơn rất nhiều thi sĩ

Nhà trọ vốn thường không địa chỉ

Làm sao can đảm mời em qua

Sông Hương trong đục là như thế

Đục phần anh, trong suốt Huế mà

Thành thử nếu làm thơ áo trắng

Nhớ hát giùm anh : “ Mộng Dưới Hoa ”

BCV

Tất cả cảm xúc:

Read Full Post »

Thơ Cao Hoàng Từ Đoan

.

1.

ta viết vu vơ đây bài thơ ngày thu cuối

có mưa bay giăng mắc khung trời

có hoàng hôn nhoà nhạt mù khơi..

xa xăm quá..

đông về, chừng nghi ngại

.

2.

có những chiều mưa

bay .. bay..

mưa giăng sợi mỏng

…….nhịp gầy

……………………vỡ toang

vẫn em thiền

nỗi ngổn ngang

vẫn đi về với cũ càng nhớ quên.

vẫn cơn mưa gõ điệu bền

như người dưng đó an nhiên

vậy mà!

mà nghe mấy chục ngàn xa

mưa từ tiền kiếp

mưa qua tháng ngày

.

3.

gió chẳng thổi về bên phương nớ

làm sao em gửi ý yêu thương

chiều nay mây xám giăng nhiều quá!

sợ bước chân côi lạc nẻo đường..

Read Full Post »

Với thu

Phạm Ánh

.

Với thu lá rụng lối mòn

Đong đưa cành trúc ai còn nhớ ai

Cúc vàng rắc nhẹ nắng mai

Để thương để nhớ ai cài gió nghiêng.

.

Với thu sông nước hồn nhiên

Trời xanh ngã bóng nỗi niềm trong tôi

Sông quê bên lở bên bồi

Nôn nao ánh mắt nhớ người thu xưa.

.

Mơ màng lấm tấm hạt mưa

Tiếng chim bịn rịn như chưa rời chiều

Vừng trăng gác núi hiu hiu

Với thu lối cũ rong rêu đượm tình.

Read Full Post »

Gửi oan gia

Trần Thị Cổ Tích

.

tôi bắt đền anh. bắt đền anh

khi không đem lá thả dòng xanh

hồ thu gợn sóng lao xao mãi

để gió than hoài khúc mong manh

.

phải chăng kiếp trước tôi lỡ tay

làm rách áo anh một lần say

nên giờ anh níu ngàn mây lại

đòi vá cho anh khoảng vai gầy

.

có phải xưa anh là nhánh rong

dập dờn phiêu dạt giữa dòng sông

tôi nhỡ tình cờ bơi qua đó

chân vướng. mệt nhoài. gỡ chẳng xong

.

lòng dặn lòng khoác áo cà sa

chuông mõ lên non lánh ta bà

phất tay giũ hết vòng oan trái

ai hay giữa đường gặp oan gia

.

anh hỡi. anh à. anh… ấy ơi

tâm tôi không chịu tịnh nữa rồi

mỗi ngày nó khắc thêm chữ nhớ

anh lấy chi đền cho tôi đây

ttct

11.10.2023

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »