Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Mười Hai 31st, 2018

Ngó lại cuộc mình

Nguyễn Liên Châu

Gởi Vũ Ngọc Giao

Ngồi dán ghế góc u chiều quán ế
Vắng hiu nghe tháng tận với năm cùng
Thử ngó lại cuộc mình theo thông lệ
Dẫu gió ngoài kia chẳng phải gió xuân
(more…)

Advertisements

Read Full Post »

Một bài thơ về chính tôi

Như Quỳnh de Prelle
 
Tóm tắt bằng tiếng Pháp. 
Je suis consciente de mon corps maigre
Je suis consciente de mon visage maigre
Je suis consciente de mes mains
Je suis consciente de ma voix
…….
Je suis consciente de la confusion des gens pour moi-même
Je suis consciente de la haine envers moi
Je suis consciente de ma liberté
Je suis consciente de mon minimalisme
Je suis consciente de ma naïveté
Je suis consciente de moi
mon existence
ma maigre
ma méchanceté naturelle
imperfection
Je m’aime
corps maigre
yeux brillants
doux sourire
Je m’aime
les rides
ADN de mes parents
de mon pays
humanité
J’adore cette existence
Tôi đọc bài thơ này ngày 29/11 tại Brussels cùng với bài hát Ru con, dân ca Nam bộ. 
Tôi ý thức về cơ thể gầy của tôi
2 xương quai xanh nhô lên trong chiếc cổ áo rộng
2 bầu vú cạn sữa phẳng lỳ
chứa đầy những cục hạch nhỏ
di tích của đất nước tôi
chiến tranh và nghèo đói
Tôi ý thức về gương mặt gầy của tôi
gương mặt của gò má cao hàm rộng
những nụ cười chất chứa nhiều đắng cay kết lại
thành những nếp nhăn V line
Tôi ý thức về đôi mắt sáng của tôi với đôi mắt kính
màu tím gắn liền cánh bướm
tôi chỉ tháo nó ra trong bóng đêm khi tôi ngủ
Có lúc tôi không thể nhìn thấy gì ngay cả lúc mặt trời sáng rực
Có lúc trong đêm trùng trùng tôi nhìn thấy những bài thơ
những ý niệm
cuộc đời
Tôi ý thức về vầng trán của tôi
ADN của mẹ
trí thông minh và cảm xúc bất ngờ
Tôi ý thức về mái tóc màu phương đông xa xôi
đếm được vài sợi bạc
tóc tôi rụng như mùa lá chết
rụng suốt quanh năm
Tôi ý thức về đôi bàn tay của tôi
gầy guộc xương khẳng khiu cứng cỏi
đôi bàn tay tôi yêu nhất
đẹp nhất
đôi bàn tay viết
đôi bàn tay nâng niu tình yêu
Tôi ý thức về giọng nói của tôi
cất lên bằng tiếng việt vang vọng
trầm bổng nhớ quê hương
Tôi ý thức về cách phát âm của tôi
và những ngôn ngữ khác
tôi nhút nhát đứng trước sân khấu
để cất lời để trình diễn
Tôi ý thức về sự nhầm lẫn của mọi người dành cho chính tôi
Tôi ý thức về sự ghét bỏ dành cho tôi
Tôi ý thức được những thị phi với tôi
Tôi ý thức thức về sự tự do của tôi
Tôi ý thức về sự tối giản của tôi
Tôi ý thức về sự ngây ngô của tôi
Tôi ý thức về chính tôi
sự tồn tại của tôi
sự gầy của tôi
sự xấu một cách tự nhiên của tôi
Tôi yêu chính tôi
cơ thể gầy guộc
đôi mắt sáng
nụ cười hiền
giọng nói trầm trầm
Tôi yêu chính tôi
những nếp nhăn
sự phẳng lỳ
sự không toàn bích
Tôi yêu chính tôi
ADN của mẹ cha
của quê hương đất nước này
của tình nhân loại bốn phương
Tôi yêu chính sự tồn tại này

(more…)

Read Full Post »