Nguyễn Tấn Lực
Ký Ức Thuở Học Trò 1
.
Ngày đi học mẹ cho tiền ăn sáng
Ta dành mua quà bánh cho em
Em thích … ta chiều …đâu có ngại
Nhìn em vui ta cũng vui rồi
.
Khuôn mặt đẹp đôi mắt tròn … cũng đẹp
Chiếm hồn ta , không thương được ? dễ gì !
Nhận lấy quà em nghía qua chút xíu
Rồi tỉnh queo đứng dậy lạnh lùng đi …
.
Và cứ thế ta chẳng buồn chẳng giận
Vẫn “hành quân” tìm hoa trái cho em
Đường vào yêu biết rằng đâu có dễ
Để em vui khó khăn mấy chẳng nề
.
Ôi sung sướng cái thời con gái
Trời sinh ra cứ như … để được hầu !
Ta “lời” chút là nụ cười thân ái
Là vui rồi nào có nghĩ gì đâu !
.
Ta kiên nhẫn cứ ” trường kỳ mai phục”
Mong có ngày ” toàn thắng ắt về ta ”
Sao em cứ như con nhạn là đà
Chẳng chịu ngã vào vai ta … mới tức !
.
Buồn tình quá ta lặn luôn mấy bữa
Sân trường vắng hoe em dáo dát tìm
Nấp gốc phượng ta thấy lòng sương sướng
Như vẫn còn nguyên hy vọng tràn trề…
.Ký Ức Thuở Học Trò 2
.
Ta ngu ngơ em nói gì nghe nấy
Sợ buồn em nào đâu dám trái lời
Phe dại gái chắc tên nào cũng vậy
Bên em rồi hồn cứ tưởng trên mây
.
Ngẫm lại mình đúng thứ thiệt thơ ngây
Bị dính chấu cứ tưởng lầm … ngon lắm
Cái mi dài đôi môi hồng má thắm
Mắt đen tròn làm sao thấy không thương ?
.
Thư viết cho em vàng sắc thu vương
Em “phớt tỉnh ăng lê” cho vào cặp tắp
Dường như chỉ mê me xoài ổi cóc
Lá thư tình chẳng đọc chẳng thiết tha
.
Cũng tại cái mình … khờ giống cái ta
Thấy em cười cười cứ lầm tưởng bở
Cái cổ chờ dài mới biết mình bị hớ
Cũng may thương tình em cho miếng tình yêu …
.
Ký Ức Thuở Học Trò 3
.
Tan trường về em nhí nha nhí nhãnh
Ta bám theo như bóng với hình
Bỗng giậm chân em dỡ chứng thình lình
Mặt hình sự … ai mà thương cho nỗi !
.
Ngày đi học mẹ cho tiền ăn sáng
Ta dành mua quà bánh cho em
Em thích … ta chiều …đâu có ngại
Nhìn em vui ta cũng vui rồi
.
Khuôn mặt đẹp đôi mắt tròn … cũng đẹp
Chiếm hồn ta , không thương được ? dễ gì !
Nhận lấy quà em nghía qua chút xíu
Rồi tỉnh queo đứng dậy lạnh lùng đi …
.
Và cứ thế ta chẳng buồn chẳng giận
Vẫn “hành quân” tìm hoa trái cho em
Đường vào yêu biết rằng đâu có dễ
Để em vui khó khăn mấy chẳng nề
.
Ôi sung sướng cái thời con gái
Trời sinh ra cứ như … để được hầu !
Ta “lời” chút là nụ cười thân ái
Là vui rồi nào có nghĩ gì đâu !
.
Ta kiên nhẫn cứ ” trường kỳ mai phục”
Mong có ngày ” toàn thắng ắt về ta ”
Sao em cứ như con nhạn là đà
Chẳng chịu ngã vào vai ta … mới tức !
.
Buồn tình quá ta lặn luôn mấy bữa
Sân trường vắng hoe em dáo dát tìm
Nấp gốc phượng ta thấy lòng sương sướng
Như vẫn còn nguyên hy vọng tràn trề…
.Ký Ức Thuở Học Trò 2
.
Ta ngu ngơ em nói gì nghe nấy
Sợ buồn em nào đâu dám trái lời
Phe dại gái chắc tên nào cũng vậy
Bên em rồi hồn cứ tưởng trên mây
.
Ngẫm lại mình đúng thứ thiệt thơ ngây
Bị dính chấu cứ tưởng lầm … ngon lắm
Cái mi dài đôi môi hồng má thắm
Mắt đen tròn làm sao thấy không thương ?
.
Thư viết cho em vàng sắc thu vương
Em “phớt tỉnh ăng lê” cho vào cặp tắp
Dường như chỉ mê me xoài ổi cóc
Lá thư tình chẳng đọc chẳng thiết tha
.
Cũng tại cái mình … khờ giống cái ta
Thấy em cười cười cứ lầm tưởng bở
Cái cổ chờ dài mới biết mình bị hớ
Cũng may thương tình em cho miếng tình yêu …
.
Ký Ức Thuở Học Trò 3
.
Tan trường về em nhí nha nhí nhãnh
Ta bám theo như bóng với hình
Bỗng giậm chân em dỡ chứng thình lình
Mặt hình sự … ai mà thương cho nỗi !
.
Chợt phút giây lòng ta bối rối
Hiểu ý liền … nè quà bánh…thưa em …?
Ẹo ẹo cái chiêu hờn giận cũ mềm
Của con gái ta ngu sao không biết !
.
Chiêu dụ khị bền lòng đâm ra hay thiệt
Khó kiểu gì thì ta phải lì thôi
Đường “chinh phục” gian nan lắm lúc toát mồ hôi
Vì em quá khôn thường đổi thay “phương án”
.
Lúc cứng … lúc mềm … lúc nào … cũng ráng
Cứ kiên trì em thấy cũng thương thôi
Dường như cuộc tình khi đã lên ngôi…
Là lúc … ta hết đường dòm ngang ngó dọc…
.
Trời đã thương cố công rồi cũng được
Giờ ta thật ngoan trong cái rọ ngọt ngào !Nguyễn Tấn Lực
Hiểu ý liền … nè quà bánh…thưa em …?
Ẹo ẹo cái chiêu hờn giận cũ mềm
Của con gái ta ngu sao không biết !
.
Chiêu dụ khị bền lòng đâm ra hay thiệt
Khó kiểu gì thì ta phải lì thôi
Đường “chinh phục” gian nan lắm lúc toát mồ hôi
Vì em quá khôn thường đổi thay “phương án”
.
Lúc cứng … lúc mềm … lúc nào … cũng ráng
Cứ kiên trì em thấy cũng thương thôi
Dường như cuộc tình khi đã lên ngôi…
Là lúc … ta hết đường dòm ngang ngó dọc…
.
Trời đã thương cố công rồi cũng được
Giờ ta thật ngoan trong cái rọ ngọt ngào !Nguyễn Tấn Lực

Ký ức học trò của tác giả sao giống con đường “ngày xưa Huỳnh thị” của Bếp ghê nơi nên đọc xong bỗng thèm được trở về, dù chỉ về trong giấc chiêm bao.
Ước gì mỗi người chúng ta có phép thầnthông quay ngược kim đồng hồ hén N.T.L.
Kí ức học trò của mình là hái xoài, bẻ mía, trèo dừa… cho bạn ăn thôi ! Buồn cười cho cái tuổi dại dột quá!
Nghe nói học trò “Xứ Nẫu – Qui Nhơn” còn có kí ức đi nhảy sắn trên sông Ngang nữa, mình mong có một bài cảm nhận về kí ức vừa đẹp vừa lạ này, có ai giúp mình không!
Cái rọ …thì làm sao mà ngọt ngào được
Cái rọ tình yêu rất ngọt ngào Anhuy ạ !
Đã hết đường “dòm ngang ngó dọc ” rồi sao anh ?
Chỉ còn len lén thôi cho nàng vui.
Ôi cái tuổi học trò mộng mơ
Một thời kỷ niệm đẹp nhất trong đời.
Thấy hình ảnh mình ngày xưa trong bài thơ này
Ai cũng có có thời ngơ ngẩn đó nhất là thuở học trò….
hi ngựa quậy,
tốn công, tốn của, tốn lì… để cuối cùng:
“Trời đã thương cố công rồi cũng được
Giờ ta thật ngoan trong cái rọ ngọt ngào!”… kể ra cũng đáng đồng tiền bát gạo…
chả bù nguahoang chẳng những tốn đủ thứ mà còn bày đặt:
“đêm đêm võ vẽ mần thơ
giấu trong quyển vở giả vờ đánh rơi
nhỏ vô tình nhặt về coi
ai ngờ từ ấy ra… người dưng luôn!…
và thế là… trớt quớt! hí không muốn nổi!… hic hic hic…
Vậy là ngựa hoang gặp xui rồi , khi nào cà phê xả xui nghen !
Nhà thơ nhớ dai thật
Kỷ niệm thì làm sao quên được,là niềm vui mỗi khi mình nhớ về.
Sao thơ giống tui quá
Thuở Học Trò thường giống nhau vậy đó !
Nhỏ mà có võ,anh Lực ơi,yêu sớm nên bây giờ mới thành nhà thơ ?
Vui là chính Gò Găng ơi !
Ôi! Nghĩ thì thấy tội thiệt mà là tội…chưa xử!…Nghe xúi bậy nè bạn mình:
Cá cắn câu thì…tìm đầu mà gỡ
Chim vào lồng thì…tìm cửa mà ra
Tội tình chi những…”ký ức học trò”
Mà đem nhốt với người…chung một rọ!…kakaka
Rồi từ từ tìm đường chui ra hú hí chứ !
hi ngựa quậy,
tốn công tốn của & lì lợm để cuối cùng:
“Trời đã thương cố công rồi cũng được
Giờ ta thật ngoan trong cái rọ ngọt ngào!” dẫu sao cũng còn đỡ…
chả bù nguahoang chẳng những đã tốn đủ thứ… mà còn bày đặt:
“đêm đêm võ vẽ mần thơ
dấu trong quyển vở giả vờ đánh rơi
nhỏ vô tình nhặt về coi
ai ngờ từ ấy ra… người dưng luôn!…
và thế là… trớt quớt!… hí không muốn nổi luôn!…
Vậy là ngựa hoang gặp xui rồi ! Hôm nào cafe xả xui nghen !
Đọc thơ Nguyễn Tấn Lực , thấy có mình trong đó .
Cảm ơn Lực .
Chúc vui.
Thuở học trò thật nhiều kỷ niệm phải không anh ?
Lúc cứng … lúc mềm … lúc nào … cũng ráng
_____
Thơ hic hic …đầy biểu tượng
ĐỌC RỒI CỨ TƯỞNG TƯỢNG
Là hồi xưa mình cũng quậy như vậy phải không ?
Đó là các “phương án ” trên đường chinh phục ! hí hí….
Chuyện ngày xưa bây giờ được khai báo một cách “vinh dự tự hào” quá anh Lực nhỉ?Bà xã anh- và những ai ai đó- chắc đang cười ha ha khi hồi tưởng một thuở “hành hạ” người.Những ký ức vui vui dễ thương và dễ làm chạnh lòng nhiều đấng mày râu.
Đó là tính cách “nhiệt tình” trong tình yêu,”đam mê” với tình yêu người yêu,và “khát vọng” được đưa nàng về nâng khăn sửa ví đấy mà ….hí hí…
Em trai dụ người ta hồi nào dzậy ? Đã Nguyễn Tấn còn thêm Lực nữa.Hèn gì…
Hồi còn trung học đệ nhất cấp đấy anh Lữ à !
Chào Anh NguyễnTấn Lực!Ký ức 1/Chinh phục TY như chiến binh đi mai phục thành công-Vui! 2/Kiên nhẫn”đeo dai như đỉa” Trai1tim được bù lổ-Viễn cảnh người yêu chắc”mất eo!”-3/Chiều tới bến!”Nước chảy đá mòn”-Kế hoạch vỡ-điệp viên oo thấy gì hết!Cuối cùng”sụp bẫy rọ”Cười nắc nẻ môi….hờn!Một bài cười sướng ba bài muốn chết!
Cười là đạt yêu cầu rồi !
Cám ơn aitrinhngoctran nghen !
Viết thật dzui
Cười một chút là ok rồi …
Tội cho nhà thơ
Có đổ mồ hôi thì mới có “chiến thắng ” vẽ vang,có gì là tội !
Chừ nằm bẹp dí trong rọ rồi sao em trai ?
Không bẹp dí mà đang ca hát líu lo để ru mấy đứa cháu ngoại….
Người này là hay “dụ khị ” đây !
Đó là “nguyên lý” của tình yêu BNgan à !
Con đường vào tình yêu của anh sao mà đầy hoa mộng vậy
Trời thương mà ! Mình có nhiều thằng bạn yêu tùm lum nhưng trớt quớt !
Chú NTL thật lãng mạn
Đôi chút thôi cho vui vậy mà !
Cái “rọ ngọt ngào “đó anh vẫn còn mang ?
Vẫn còn nằm ngoan trong cái rọ ngọt ngào !
Thời tui đi học con trai con gái học riêng nên không có nhiều kỷ niệm như vậy
Vậy thì Comay thiệt thòi quá !
Tội nghiệp cho Nguyễn Tấn Lực quá:
“Lúc cứng…lúc mềm…lúc nào cũng ráng”
may mà cuối cùng trời thương , cũng chui lọt trong cái rọ ngọt ngào !
“Trời đã thương cố công rồi cũng đươc”
“giờ ta thật ngoan trong cái rọ ngọt ngào! ”
Như vậy , những con “ngựa chứng trong sân trường” ngày nào ,
bây giờ , một con thì an phận trong cái rọ ngọt ngào ,
một con thì ở nhà…đọc Cổ Tích ! Thiện tai !
Ngựa nào cũng ngoan Nguyễn Đồng Hoang nhỉ !
Chưa chắc !!!
Nhờ có cái rọ ngọt ngào ( bằng thép bọc nhung ?) và chuyện Cổ Tích “hay”
làm cho mấy con ngựa chứng ngoan đó thôi !
Chắc vậy đó Nguyễn Đồng Hoang !
CHẮC LÀ THỜI KỲ ĐI HỌC YÊU NHIỀU LẮM PHẢI KHÔNG ANH ?
Em nào đẹp thì cũng mê nhưng yêu chỉ một người tới bi chừ !
Những ký ức nhí nha nhí nhãnh….làm mình gợi nhớ cả một thời
Ký ức thuở học trò thật vui và thật nhiều kỷ niệm phải không My Lam