Ngô Đình Hải
Trường tôi học nằm cách trung tâm thành phố chỉ hơn 20 km.Hầu hết dân ở nội trú đều có mặt trong buổi chiều này để reo hò cho trận bóng chuyền của hai lớp năm cuối, và chuyện của tôi cũng bắt đầu từ đây….
…..Tôi vừa nhảy lên định chắn cú đập từ phía bên kia lưới, thì thoáng thấy em bên cạnh xô nước đá trên bậc tam cấp Giảng đường cùng với những nữ sinh viên năm 1 khác. Hai chân tôi như có ai níu lại, trái banh sượt qua đầu, tôi rơi trở xuống gần như vô thức, một bên chân đau nhói, tôi ngồi luôn trên sân, mắt vẫn nhìn về phía em đứng. Thằng bạn chạy lại :
– cái gì vậy Trọng?
Tôi nghĩ bụng : “Cái gì là cái gì? Mày thì thấy cái quái gì? Bầu trời…. của tao! Cơ hội… của tao từ bữa tựu trường đến nay! Tôi nói với nó:
– kêu Mỹ “gà” thế tao!
Rồi níu tay nó đứng dậy, người ướt đẫm mồ hôi, tôi cởi chiếc áo thun, khập khểnh đi thẳng về phía em, cố làm như đi tìm nước uống, đây là lần đầu tiên tôi được nhìn em thật gần, khuôn mặt thanh tú, chỉ có ánh mắt mơ hồ như lẫn khuất một sự chịu đựng lạ lùng.
Em chìa cho tôi ca nước: “có sao không?…” Tôi nín thinh để kéo dài thêm thời gian nhìn em, vài cặp mắt hướng về phía chúng tôi, im lặng một lúc, em cúi xuống nhìn vào chiếc áo tôi đang cầm trên tay, tiếng em nhỏ, hơi gấp:
– Đưa áo em giặt cho….
Tôi bớt “khớp” liền, “cô nàng này…dễ chịu đây!”, bản tính tinh nghịch của thằng con trai trổi dậy, tôi cười:
– Đổi luôn thì được…
Lại im lặng, tôi chưa kịp nguyền rủa mình vì câu nói ngu ngốc đó thì em chậm rãi ngẩng lên nhìn thẳng vào tôi như đề đánh giá lời đề nghị vừa nghe, rồi… Trời đất ơi!… tôi thấy em mím môi, quay lưng lại phía tôi, một tay thò ra phía sau giật lấy chiếc áo thun, một tay cởi thật nhanh chiếc áo bà ba đang mặc, mắt tôi gần như đứng tròng trên chiếc lưng với nước da ngăm đen chưa kịp có phản ứng gì thì em đã dúi cho tôi cái vật mềm nhủn còn thơm mùi bồ kết, rồi mặc luôn chiếc áo thun rộng thùng thình và đầy mồ hôi của tôi vào người, tay tôi cứng đơ, em nhìn lại tôi lại vẫn bằng ánh mắt thấp thoáng nhẫn nhục như muốn nói thêm, tôi chờ đợi, vẫn không có gì, em chỉ từ từ bỏ đi, bất chấp những tiếng xầm xì phát ra từ chung quanh. Tự nhiên cảm giác bất nhẫn trổi dậy, tôi đứng lặng nhìn theo mái tóc dài đong đưa trên chiếc áo thun của mình mà ngẩn ngơ, cái áo của em trên tay tôi bỗng trở nên nặng trịch….
Sau lần làm quen kỳ quặc đó, chúng tôi thân nhau. Chuyện em kể về mình cũng bình thường như bao nhiêu người khác, em lớn nhất trong gia đình có 6 chị em, và cũng là đứa duy nhất học Đại Học dù trễ mất một năm, hai đứa em trai kế thì bỏ học làm thợ bạc cho một tiệm vàng trên chợ, còn lại mấy đứa nhỏ thì vừa đi học dưới quê vừa phụ cha mẹ em làm ruộng. Ở gần em nhiều ngày tôi biết tình cảm của em đối với tôi rất thật, thế nhưng tôi vẫn cảm thấy như em đang sợ hãi một điều gì đó, nó luôn ẩn hiện sâu trong mắt của em mỗi khi nhìn tôi! Quê tôi ở miền Trung, quê em ở tận Cà Mau, cả hai đứa cùng ở xa nên ít về. Những buổi chiều chủ nhật, tôi và em hay đi ngược con dốc phía sau ký túc xá lên cao để nhìn xuống cái nông trại gần trường, nhìn màu xanh của cây lá mà tìm lấy một chút hình ảnh quê nhà. Chỉ tiếc là thiếu một dòng sông, có lần em đòi tôi chở trên chiếc xe đạp từ trường về tới tận cầu Sài- Gòn, chỉ để nhìn thấy con sông và những đám lục bình trôi bềnh bồng. Hai đứa đứng trên cầu nhìn xuống dòng nước đục ngầu, em nói:
– Nhà em dưới quê ở bên kia con sông, muốn về nhà phải đi đò qua, hồi nhỏ nhiều lần đi học về không đợi được đò, em và mấy đứa bạn bơi qua sông mà về, riết rồi cũng quen, những đám lục bình trôi xuôi luôn làm cho em thấy gần gũi và bớt sợ hơn giữa trời nước mênh mông, mà lục bình lạ lắm, không chịu nằm yên một chỗ, trôi đi đâu trôi hoài hà?
Tôi lắc đầu, hình như em đang nói về một điều gì đó mà tôi nghĩ không ra.
Hè năm đó tôi nhận đề tài làm báo cáo tốt nghiệp ở một tỉnh miền núi. Tôi nhất định đòi về thăm quê em trước. Trái ngược với dự đoán của tôi, em đón nhận một cách miễn cưỡng thấy rỏ, ngồi trên xe đò, suốt một chặng đường dài em toàn nói những chuyện đâu đâu chẳng ăn nhập gì tới chuyện hai đứa.
Xe ngừng lại ở một cái chợ nhỏ trước khi vào thị xã, em và tôi xuống xe, chợ nằm sát bên bờ sông, em chỉ cho tôi lối đi giữa hai dãy phố nhà cửa khá khang trang, bán buôn đủ thứ, rồi nói:
– Đi hết con đường này có bến đò, bên kia sông là nhà em
Trời gần tắt nắng, chợ cũng thưa thớt người. Tôi vói tay định cầm giùm em túi hành lý thì em giằng lại, tôi như đọc được tiếng thở dài và sự chịu đựng khi em em nói mà không thèm nhìn tôi: mình đi….
Em đi trước uể oải, chậm chạp, tôi lẳng lặng theo sau, đi mới được một đoạn đột nhiên em quẹo ngoặt vào, tôi nhìn thấy tấm bảng hiệu: Tiệm vàng Kim Tình, chưa kịp hỏi thì gặp ngay thằng con trai có nét hao hao giống em đang mải miết lau tấm kính bên ngoài quầy trưng bày mấy món trang sức bằng vàng, nó reo lên:
– Chị hai Giang “dzìa”…
Tôi đứng yên ngay cửa, em mới nói xong, giờ sao lại ở đây? Chưa kịp lên tiếng hỏi thì từ sau quầy hàng khuôn mặt đầy son phấn của một người đàn bà thò ra, bà ta nhìn tôi rồi nhìn lại em, tôi nghe em ấp úng:
– Thầy Trọng ở trên trường con…
Bà ta rời quầy tới trước mặt tôi nhìn từ đầu xuống chân, tôi vẫn chưa định thần lại kịp, câu giới thiệu của em làm tôi chới với, chưa biết chuyện gì, tôi chỉ biết lí nhí:
– Chào dì …
– Thầy ra nhà sau uống nước …
Bà ta miệng nói chân đi, bao nhiêu thắc mắc chưa kịp hỏi, tôi chỉ kịp nhìn theo em khuất sau cánh cửa một căn phòng rồi đi với bà ta như một người mộng du.
Bà ta đưa tôi đi xuyên qua nhà bếp ra khoảng vườn rộng mênh mông phía sau nhà tới một chiếc bàn đá ở giữa sân có mấy người đang ngồi uống rượu, nắng chiều lấp loáng trên mặt sông gần đó làm tôi chói mắt, bà chỉ tôi một gả thanh niên gầy nhom, mặt tái mét , non choẹt :
– Thầy ngồi chơi với chồng con hai Giang, tui kêu tụi nhỏ mần cơm…
Tôi giật nảy mình! Vậy là… sao? Chồng…là chồng..nào…? Em…em…có chồng hồi nào Trời? Sao em….không nói? Sao em… lại làm vậy với tôi? Sao em …ác vậy Giang? Hai tai tôi lùng bùng, đầu óc choáng váng, hơi thở nghẹn lại như có ai vừa đấm một cái thật mạnh vào giữa ngực, cũng may tôi còn lờ mờ nhìn thấy hắn đứng dậy, tôi chìa tay ra bắt lấy bàn tay mềm nhủn, ẻo lả như tay con gái, ươn ướt và trơn tuột, tôi nhìn lại lần nữa khuôn mặt xanh xao rồi ngồi xuống. Ai đó vừa đặt chung rượu trước mặt, tôi cầm lên chào lấy lệ rồi ngửa cổ uống thật nhanh, nóng cháy họng nhưng cũng làm cho tôi tỉnh táo đôi chút, sực nhớ tới lý do cho sự có mặt của mình ở đây, tôi đành phải sắm nốt vai trò “thầy” của mình ;
– Tôi đang làm nghiên cứu về….lục bình, nghe Giang nói vùng này có nhiều nên theo về…
Mặt hắn hơi giãn ra, lạ quá! tôi không nhìn thấy chút nghi ngờ ghen tuông đàn ông nào, chỉ có hai con mắt đảo tới đảo lui trên người tôi, hắn cười ri rí:
– Thứ đó ở đây thiếu giống gì, thầy cứ nhậu đi, sáng ngày xuống mé sông, mặc sức mà nghiên với cứu!
Từ lúc đó, tôi không biết mình đã uống bao nhiêu ly, cứ tới là uống, không biết mình đã nghe, đã nói những gì, thấp thoáng bóng người qua lại, tôi nhai, nuốt, uống, tôi lơ lững trong cái buổi chiều khốn khổ này, nhưng tôi dám chắc một điều là tôi không nhìn thấy em được thêm lần nào, kể cả khi gần say mèm, tôi rời bàn nhậu đi về phía cuối vườn, phía sau hàng rào là con sông, gió lồng lộng, tôi tìm một nhánh cây gẩy làm chỗ ngồi, cởi phăng nút áo cho dễ thở, tôi bắt đầu cố moi trong cái đầu đang mụ mị vì rượu của mình để tìm câu trả lời mà khó quá!
Không biết tôi ngồi đó bao lâu, tiếng huyên náo tắt dần, có lẽ mọi người đã ra về hay đi ngũ hết rồi, nghe tiếng bước chân, hơi quay đầu lại tôi nhìn thấy hắn đi về phía mình, hai tay ve vẩy, tướng đi hơi là lạ làm tôi liên tưởng tới con rắn đang trườn mới kỳ.
Hắn ngồi xuống cạnh tôi, thân mật choàng tay qua vai tôi, giọng nói như thủ thỉ:
– Thầy mệt… lên nhà nằm nghỉ…
Tay hắn siết chặt hơn, mặt hắn kề sát mặt tôi hơi rượu nồng nặc, tự nhiên ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng, tôi gặp người ói thốc ói tháo tất cả những thứ vừa nhồi nhét vào người hồi chiều, không lẽ…,…không lẽ…., tới lúc hắn đưa tay xoa xoa trên ngực tôi như ve vuốt thì không còn nghi ngờ gì nữa, tôi vùng đứng dậy, nhìn khuôn mặt đờ đẫn và hơi thở gấp của hắn suýt nữa tôi la lên thằng ….”bóng”!
Thì ra thế, câu trả lời cho tất cả mọi chuyện là ở đây, chồng em là một thằng…”lại cái”, một thằng không phải đàn ông, hèn gì…., cảm giác ghê tởm ập đến, tôi chạy vào nhà chụp lấy cái túi xách của mình, cửa trước đóng cứng, tôi quay lại, trong bóng tối lờ mờ tôi vẫn nhìn được nét mặt đầy tiếc rẽ của hắn, bằng tất cả sức lực còn lại tôi đạp bừa lên hàng rào dâm bụt sau nhà để trèo ra ngoài, hắn vẫn đứng lặng nhìn tôi không phản ứng gì, tới lúc cả người tôi rơi vào đám cỏ ướt nhẹp , tôi mới hoàn hồn, bao nhiêu rượu trong người bốc hơi đâu hết, người mệt lã, tôi cố lê chân ra đường cái rồi ngôi thụp xuống mà thở…
…Tôi bắt đầu đi bộ ngược về phía Sài-Gòn, vừa đi vừa chờ chiếc xe đò nào chạy ngang, nếu cần phải đi suốt đêm cũng được miễn là ra khỏi cái tiệm vàng Kim Tình càng xa càng tốt, bụng tôi đói cồn cào, nghĩ mà thương cho em quá!Hèn chi em giấu tôi cũng phải! Lấy thằng chồng như vậy thì lấy làm gì? Mà sao phải lấy….nè? Không lẽ chuyện tôi và em tới đây là chấm hết sao?…
Lên tới B’ Lao . Sau khi coi giấy tờ, Ủy Ban Huyện sắp xếp cho tôi một chỗ ở riêng khá thoải mái gần nông trường để làm thí nghiệm. Ở đây khí hậu dễ chịu, chiều chiều đứng trên cao nhìn những đồi trà bạt ngàn tôi lại nhớ đến những ngày có em bên cạnh . Ba tháng hè, đủ để tôi bình tâm lại, để tự hỏi chính lòng mình, để biết chắc chắn là tôi không thể nào quên em. Tôi thèm gặp lại em biết bao nhiêu, thèm từng cái nắm tay, từng cái ôm thật chặt, bao nhiêu lần tôi viết cho em xong rồi bỏ, rồi lại viết, cuối cùng chỉ có một lá thư thật ngắn ngủi để nói với em là sau tất cả những thứ xảy ra, tôi cần có em vô cùng, và dù em nghĩ thế nào về tôi, có muốn hay không cũng mặc,tôi vẫn tìm em như thường. Ngày tháng trôi đi chậm chạp và buồn tẻ, tới ngày khai giảng tôi mới gửi được lá thư về trường cho em.
Có thể em sẽ không lên học nữa! Có thể em sẽ không trả lời thư tôi! Có thể em đang cố quên tôi! Có thể em không muốn gặp lại tôi! Có thể…Tôi lẩn quẩn, tôi hồi hộp suốt từ hôm gửi thư đi. Và đột nhiên, như một phép lạ em xuất hiện ở chỗ tôi vào đúng lúc tôi không ngờ nhất. Sau vài phút ngỡ ngàng, im lặng, chúng tôi ôm chằm lấy nhau thật lâu bất chấp những cặp mắt tò mò chung quanh.
…..Buổi tối, cơm nước xong, hai đứa ra ngồi trên bậc tam cấp trước nhà, tôi nắm chặt tay em tiếp tục câu chuyện ban chiều:
– Vì những thứ đó mà em lấy nó, bây giờ li dị nó cũng không dám….
– Đó là nguồn sống duy nhất của gia đình, em không thể vì mình mà làm đổ vỡ hết mọi thứ được.
– Phải có cách gì đó chứ, không bỏ nó được thì…làm cho nó bỏ mình…
– Từ từ em tính…
– Không! để anh tính, giá nào anh cũng phải mang em về với anh…
Đêm đó em ở lại, nghĩ cũng lạ đời, lấy chồng gần 2 năm em vẫn còn con gái, giờ trở thành… đàn bà với tôi!
Đưa em ra bến xe về trường, sau khi dặn dò em nhớ viết thư và giữ gìn sức khỏe xong, tôi quyết định tự giải quyết theo cách của mình, tôi viết một lá thư thật dài gửi cho bà ba Tình má chồng em, trong đó tôi kể rỏ chuyện của tôi với em và rất mong được gặp bà để thưa chuyện. Cả tháng sau tôi mới nhận được thơ của bà nói là có việc lên mua bán tại Sài Gòn và sẽ gặp tôi ở đây luôn, điều đó chứng tỏ bà cũng ngại chuyện điều tiếng không hay ở dưới quê. Tôi cũng mừng, đúng ngay vào dịp tôi về trường nộp báo cáo tốt nghiệp, tôi định viết thư kể cho em về việc này nhưng rồi tự nhủ để giải quyết xong đã sẽ gặp em ở trường luôn.
Đúng ngày hẹn, tôi dậy thật sớm, mặc cho mình bộ quần áo tươm tất nhất của thằng sinh viên rồi về Sài Gòn. Trái với những lo âu và căng thẳng theo dự đoán, bà ba Tình đón tôi tại sảnh của khách sạn khá thoải mái. Ngồi đối diện với bà, có lẽ do cách ăn mặc, tôi thấy bà trẻ hơn rất nhiều so với lần gặp ở quê. Chào hỏi qua loa, tôi đổi luôn cách xưng hô cho có vẽ người lớn:
– Thưa chị, như đã viết trong thư tôi với Giang…
Bà chặn ngang:
– Tôi biết, để tôi nói trước cho anh hiểu, ba thằng hai Vinh mất sớm, tôi ở vậy nuôi nó tới nay, nhà có hai má con, lại dư dả, hỗng chừng tại tôi “úm” nó quá mà nó thành ra kỳ cục vậy, hồi đi nói con Giang làm vợ tính cho nó bớt bịnh, ai dè…có vợ rồi nó còn sinh tật ông hơn nữa…
– Thưa…, còn ruộng nương..
– À! mấy chục mẫu đất dọc mé sông là của tôi hết, hồi đám cưới tôi cũng cho luôn nhà ba má hai Giang 5 công ruộng với vuông đất đang mướn của tôi đặng cất nhà, làm vườn, hai thằng nhỏ tôi cho lên nhà học nghề, lấy chồng rồi mà hai Giang xin đi học tôi cũng cho luôn, anh thấy đó, tôi lo cho cái nhà đó quá trời mà…
Thấy cách nói chuyện của bà cởi mở, tôi nói luôn :
– Thưa chị, Giang rất biết ơn chị, nhưng thật ra cậu Vinh đâu có cần Giang, đâu có coi Giang là vợ, không có Giang không chừng Vinh còn vui vẻ và tự do hơn, vã lại tôi với Giang cũng đã ăn ở với nhau rồi, chị xem có cách nào giải quyết ổn thỏa tôi sẵn sàng nghe theo chị hết.
Nói xong tôi nhìn thẳng vào mặt bà, nét xinh xắn thời trẻ vẫn còn đọng lại, chỉ có hai con mắt ươn ướt đang nhìn tôi là của hai Vinh trong đêm tôi đạp hàng rào mà chạy. Bà nói:
– Thôi được, mấy bữa nay tôi ở trên này mua bán, tiền bạc nhiều, cần người theo phụ bữa mai nữa là xong, lên phòng tôi chỉ cho, nếu anh làm được, tôi sẽ kêu hai Giang về dưới thu xếp cho li dị, đồng ý không?
Tôi mù mờ như đoán được ý của bà nhưng không ngờ bà ta dám đề nghị thẳng thắn như vậy. Tôi theo bà lên phòng ngũ, bà ta chỉ vào tờ giấy viết ngoằn nghèo mấy cái địa chỉ ở trên chiếc bàn đầu giường rồi nói:
– Anh coi lại mấy chỗ đó, mai mình đi, tôi thay đồ đã…
Bà ta biến mất vào trong nhà tắm nhưng không thèm đóng cửa, tôi loáng thoáng thấy thân hình của bà sau khe hở, mặt tôi nóng bừng, lúc bà trở ra trên người chỉ có miếng khăn tắm, hai vú căng cứng sau làn vải, tội nghiệp tôi, tôi bắt đầu thấy háo hức không kìm được, tôi đỗ hết cho đây chỉ là thỏa thuận giữa tôi và bà, đến lúc bà bỏ cái khăn tắm ra và bước về phía tôi, khoe cái cơ thể đẩy đà và đầy nhục dục của một người phụ nữ ngoài 40, tôi hoàn toàn mất hết tự chủ, bản năng của giống đực trổi dậy, tôi chỉ còn biết úp mặt vào đó…
Hôm sau, tôi đi với bà đến mấy nơi để bà giao dịch mua bán, tôi chỉ đứng ngoài cho có, lúc về quê, bà đưa cho tôi một ít tiền nhưng tôi không nhận, chỉ nhắc bà nhớ giữ lời đã hứa, bấy giờ tôi mới cảm thấy xấu hổ và nhục nhả với chính mình….
Rời khỏi bà ba Tình, tôi hộc tốc đón xe về trường liền dù trời đã sắp tối, tôi háo hức muốn kể với em về những dự định sắp tới, không ngờ không gặp em, cô bạn cùng phòng cho biết em vừa về quê ba hôm trước, rồi thầm thì: “ hình như Giang nó có…thai…” tôi giật thót người, nhưng rồi lại thấy vui vui, biết đâu chuyện này lại làm cho việc li dị của em dể dàng hơn….
Mất cả tuần để bảo vệ luận văn tốt nghiệp, gặp lại bạn bè cũ, hàn huyên đủ thứ, tôi cũng tạm quên đi phần nào thời gian chờ đợi, giờ này chắc ở dưới quê mọi chuyện đã dàn xếp xong, tôi tin bà ba Tình giữ lời.
Khi nhận quyết định phân công tác, vẫn chưa thấy em lên, tôi bắt đầu nóng ruột, không đợi nữa, tôi đi chuyến xe sớm nhất về Cà Mau, bụng thầm nghĩ nếu bà ba Tình đổi ý, tôi cũng sẽ công khai chuyện của tôi và em với mọi người rồi tới đâu thì tới.
Khác với lần đầu, lần này tôi bước vào cửa tiệm vàng Kim Tình một cách rất chững chạc, tiệm ế khách, không khí hơi u ám, hai Vinh tảng lơ như không thấy tôi, đích thân bà ba Tình rót cho tôi ly nước, không đợi tôi hỏi, bà kể:
– Bữa đó tôi còn ở Sài Gòn, anh biết rồi…, con hai Giang về dưới này, tôi về nghe nói lại thôi, nó sai đứa em chèo xuồng đem đồ về nhà, ngoài này vắng người, đêm đó ăn trộm leo rào vô nhưng chưa lấy được gì thì bị phát hiện, Giang là người rượt theo đầu tiên, lúc mọi người tới nơi thì chỉ kịp thấy bóng người nhảy ào xuống sông, rồi thấy Giang nhảy theo liền, không ai lên tiếng cản kịp, trời tối quá, nước lại chảy xiết, chỉ lờ mờ hai cái đầu nhô lên hụp xuống một lát rồi mất hút, từ đêm đó tới nay vẫn không tìm thấy xác cả hai, sống chết không biết, lạ thiệt! không mất gì thì thôi, mắc gì phải nhảy theo nó…
Bà ngừng lại một lát, nhìn tôi thăm dò, rồi chồm người lên sát mặt tôi, nói như chỉ muốn một mình tôi nghe:
– Tôi nói là tôi giữ lời, anh yên tâm, tôi coi như hai Giang đã chết, đằng nào thì tôi cũng phải hủy cái hôn thú này đặng mà còn lấy vợ khác cho thằng hai Vinh nữa…
Giọng bà mỗi lúc mỗi nhỏ hơn:
– Trễ rồi, ở lại nghỉ đêm nay, mai về…
Tôi đứng dậy, nhìn thật lâu vào người bà, như thấy lại bên trong bộ bà ba bằng lụa bó cứng là cái thân thể nóng hổi hôm nào, hai cái mông cong vòng mời mọc trước mắt, vậy mà đầu tôi lạnh tanh, không có một chút cảm giác, bây giờ tôi lại thấy tội nghiệp bà, tội nghiệp Vinh, tôi nói cám ơn bà rồi chậm chạp đi ra cửa, tôi nghe tiếng thở dài của bà sau lưng trong câu nhắn tuyệt vọng: “rảnh về chơi”….
Tôi đứng lại ở bờ sông, đốt điếu thuốc rồi ném vỏ bao thuốc lá xuống dòng nước như thả trôi cái “ hợp đồng” của tôi và bà ba Tình. Trời chiều, gió thổi nhẹ, mấy đám lục bình từ từ trôi xuôi, những cánh hoa màu tím nhạt mõng manh nở ban sáng giờ đã rủ tàn, đời hoa lục bình ngắn ngủi nhưng may mắn khi không bị nhốt kín trong chậu như những loài hoa khác, quê mùa, mộc mạc nhưng lại luôn được nhìn ngắm cảnh đẹp trước khi tàn. Hạnh phúc đó là của riêng lục bình! Tôi cũng đang chờ đợi nhánh lục bình của mình quay về, một ngày nào đó, chắc chắn là như vậy…..

Tôi nghĩ anh Hải viết truyện sẽ thành công hơn
Tính cách miền tây-nam bộ của các nhân vật được thể hiện rất rõ nét.
WHWH ơi, chính cái tính cách đó làm nên cách hành xử rất “địa phương tính” của nhân vật, cám ơn bạn đã cảm nhận.
viết cũng hấp dẫn lắm
chào anh!!!!!!!!!!!!
Chào Rêu! khỏe không? chuyến “du hành” SG ngắn ngủi có vui được chút nào không?
vui nhiều đó anh
đội áo mưa đứng giữa đường mưa đó hihihi…………….
chcú anh Hải cũng vui hoài nha!
câu này : “đội áo mưa đứng giữa đường mưa” sao nghe giống như…. thơ vậy Riu ơi!!!
thiệt hông thể ngờ nhà dzăn Ngô Hải cũng có tâm hồn thơ gơ á.. 🙄 chạy lẹeeeeeeeee ………….
smile sẻ nâu và anh NĐH………..
rêu thật không biết phải gọi anh Ngô Đình Hải là nhà thơ hay nhà văn đây?
thôi gọi cả 2 nhà đi chị, hihihi
ơ..ơ…ơ…sẻ ở đâu mà “xức hiện” lẹ ghơ ta, nghe th..ơ..ơ..ơ nè :
Sẻ nâu! sẻ nâu!
Bay cho thật cao
Kẻo trời mưa mau
Ướt lông ướt áo
Sẻ nâu! Sẻ nâu!…
Cảm ơn Ngô Đình Hải đã viết truyện “Giang lục bình” rất hấp dẫn và lôi cuốn, hay quá, HKC đọc một lèo là hết sạch bởi náo nức muốn biết kết thúc …và cũng vui với hy vọng :
“Hạnh phúc đó là của riêng lục bình! Tôi cũng đang chờ đợi nhánh lục bình của mình quay về, một ngày nào đó, chắc chắn là như vậy…..”
Chúc mừng Ngô Đình Hải viết văn hay hơn làm thơ luôn, (hihihi…thiệt ra thơ của NĐH cũng hay quá chừng)
.
NĐH cũng thích câu kết đó, bởi còn chờ đợi là còn hy vọng mà còn hy vọng là còn….vui!!! Cám ơn Kim chi nghen.
Nhân vật chính tính cách sao sao đấy .
MP ơi! NĐH có thể hiểu “sao sao đấy” là “không bình thường” được không bạn? Nói thêm một chút nhe. Cám ơn bạn.
Đọc “Lâm…” rồi tới “Giang …”, những nhân vật chính trong truyện anh NĐH thả trên Xứ Nẫu thường pha trộn thêm chút gia vị “sex” như phiêu liêu giữa cuộc đời…
Nó phản ảnh cái bản chất “thực” của con người ! Rồi Lâm hay Giang… cũng về dzới “núi” dzới “sông” để đi hết cuộc hành trình “tự nhiên” của nónhư lục bình trôi .Đã đọng lại trong lòng ngừ đọc chút “suy tư” kiểu “phân tâm Freud” cho nó thêm ý nhị để rồi …cảm thông !
Lời văn như “tự sự” mà ý cô đọng sắc tựa “phóng sự” ,lột trần cái hiện thực đang phô diễn trước mắt ta như xé toạt cái ý thức trần trụi đó !
Công nhận đọc “còm” của NN Thơ giống như đọc một đoạn văn ngắn, hay ghơ ta!!! Mai gặp nói chuyện nhiều nhe. Thân
Tinh cach nhan vat doi khi duoc xay dung hoi voi va nen khong thay duoc su dien bien tam ly nhan vat. Tuy nhien cach viet truyen kha hap dan
Rất vui với những nhận xét của bạn. Mong gặp lại bạn ở những bài viết khác nhe. Cám ơn bạn.
Truyện viết hay, rất lôi cuốn. Xót xa cho thân phận con người cả đàn ông lẫn đàn bà ( Hai Vinh và Giang). Đắng lòng khi người ta đổ lỗi ” đàn ông mà” !
Thú vị làm sao khi cuộc đời người cũng bồng bềnh như một cánh bèo trôi, tự do nhưng vô hướng. Một ý tưởng hay và một cái kết để lửng….
“Anh” Nguyễn Tiết ơi!… “tự do nhưng vô hướng” , một cái nhìn chỉnh chu, một kết luận rất….đủ. Cám ơn cô giáo nhiều lắm. Chúc vui.
Anh Ngô Đình Hải ui !
CVT rất thích đoạn kết
” những cánh hoa màu tím nhạt mõng manh nở ban sáng giờ đã rủ tàn, đời hoa lục bình ngắn ngủi nhưng may mắn khi không bị nhốt kín trong chậu như những loài hoa khác, quê mùa, mộc mạc nhưng lại luôn được nhìn ngắm cảnh đẹp trước khi tàn. Hạnh phúc đó là của riêng lục bình! Tôi cũng đang chờ đợi nhánh lục bình của mình quay về, một ngày nào đó, chắc chắn là như vậy…..”
Chúng ta hy vọng như vậy nghe huynh….
Cám ơn Cao huynh! Hy vọng dù là về bất cứ điều gì với anh em mình đều…quý cả! chúc huynh vui và viết đều nhe.
Chào huynh Ngô Đình Hải,
Bữa trước chuyện anh chàng Lâm đã khá đáo để rồi, giờ lại đến anh chàng Trọng, chẳng biết sao nhưng đọc xong TB thương những phận đời thật trớ trêu và cũng thầm trách Ngô Thi Sĩ chuyển qua viết văn xuôi và ý tưởng hơi bị “ác”, có lẽ như vậy thì chuyện đọc mới lôi cuốn chăng?
Anh chàng Trọng này có lẽ hơi bị “đặc biệt” nên Phụ Nữ gặp anh ta thì không bị này cũng bị nọ chăng?
Chào Nguyên soái! Nghe huynh “phán” dzẫy là thấy vui rồi! bữa nào cà phê đá “tám ” tiếp nhe.
Đôi khi có những tình huống xãy ra trong chớp mắt….do đó cũng không khó hiểu khi lí giải về tay Trọng này
Hihihi! “nhất trí” với Kiều Trinh, thật ra thì Trọng còn không….chớp mắt nữa kìa!!!
Đâu riêng gì Giang lục bình mà cả bà Tình, Vinh và anh chàng Trọng cũng như nhánh lục bình trôi trên sông bềnh bồng….
Chuyện viết lôi cuốn người đọc!
Hay! Qua nói chí lý ghê ta!…
THẬT RA ĐÂY LÀ MỘT CỐT TRUYỆN DÀI. THÀNH THỬ RÚT GỌN LẠI CHO VỪA DUNG LƯỢNG MỘT TRUYỆN NGẮN RẤT KHÓ.
Cám ơn Văn Huy đã có một cái nhìn chính xác và rộng lượng, thế nên nếu quan tâm đến yếu tố thời gian của câu chuyện thì sẽ cảm thông được nhiều hơn.
Giang “lục bình” nối gót Lâm “toilet”_ Anh NĐH viết thật hay, rất lôi cuốn !Em thấy anh Hải dziết dzăn còn hay hơn làm thơ nữa ?Chúc mừng Anh !Thật đa tài…
Tình cảm nẩy sinh ở Trọng hình như không có “biên giới” giữa tình yêu & tình dục ! Nó rất “thực” với cánh đàn ông mới lớn …vào yêu !Nhưng “kết truyện” hơi khập khiểng…(nếu loại bỏ chi tiết nhảy sông bắt trộm) , thì Giang “nhảy sông” để chối bỏ cái bi kịch nghiệt ngã của đời mình …như đám “lục bình” trôi …thì theo em lô gic hơn , thuyết phục hơn…
Thơ ơi! Giang nhảy sông là theo “kịch bản” sắp sẵn với em nàng( tên ăn trộm), để tránh điều tiếng và yên ổn cho gia đình, là để đi tìm hạnh phúc cho mình với Trọng, mà không hề biết lúc đó Trọng có được cái “hợp đồng” với bà ba Tình, tiếc là chi tiết giới hạn quá nên không rõ được , cám ơn nguyen ngoc tho. Bữa nào gặp.
Cảm ơn anh NĐH ! Dzẫy là em thỏa mãn rầu ! hì …hì…
Đọc xong truyện Giang “lục bình”của nhà văn “mới nhớn” Ngô Đình Hải, Mém bỗng cảm hứng có thơ rằng.
Bồng bềnh, bồng bềnh
Lục bình trôi
Mông mênh, mông mênh
sông dài
Chảy về đâu
Trôi về đâu
ngược xuôi
dòng đời.
màu hoa tím trắng
biết tìm nơi nao
Sông lạnh
Hoàng hôn
Đầy vơi
con nước đục ngầu.
phận bạc má đào
……………
bây giờ mới phát hiện,thì ra,hôm ngồi bên bờ sông 64 TQT hai ông quạ sĩ Ni Tham với nhà thơ Dzịt kìu đang mổ xẻ cánh hoa lục bình
-Tao quét ngang cái mông thấy sướng cái tay (ông quạ sĩ nói)
-Tui dzạch mấy cánh hoa còn tươi rói muốn nổ con mắt (nhà thơ nói)
-…
-…
Kết quả là bà con xunau nhận được hai trong một; một tranh “hoa lục bình” và một truyện “Giang lục bình”…trên cả tuyệt vời
@ muổng:
64 TQT làm gì có sông với bờ, cha nội. Lộn cầu số 1? muongt chắc bị hoa lục bình “ám” rùi.
@ Sáu Nẫu
Hoa trong xuồng (tranh minh họa) là hoa súng, bác Sáu quơi. Nói lão Ni cho mượn búc “hoa lục bình” thay dzào hợp hơn.
Mém nói đúng đó..Xem đây mới đúng là Giang “lục bình” của Ngô Dzịt Kìu
nè quí dị ơi….!
youtu.be/pgAKvsa41nU
youtu.be/pgAKvsa41nU
youtube.com/watch?v=pgAKvsa41nU&feature=youtu.be
Từ từ … làm gì mà “lia chia hai, ba nhát” dzậy chú em ? 😆
Thấy chưa ? “Hốp tốp” nên bấm dzô đó … ngay đơ, hông ra cái gì hết hè !
Ông Mắm, ông Nô đừng xúi ông Sáu thay bức tranh ” Minh Quạ” , dzì tui thích qua súng lắm !
Truyện ngắn này viết thiệt hay đó anh Ngô Đình Hải ơi, đọc nó thấy người đàn ông tên Trọng thiệt là….hổng hiểu nổi.
Chúc anh chủ nhật yên bình.
Sao BS hông “cắt lớp + phẩu thuật” ổng xem thử thế nào ? BS mờ hổng hiểu nổi mần răng ai hiểu nẫu ?
He….he….chulanbinhdinh để dành cho anh phán xét đó.
Để dành mà hông chấm chấm (…) cuối còm, làm sao có chỗ mà dzô “phán”? Nẫu Quơi mà là … anh na ?
Xời ơi, sao mà “bắt lỗi ” dữ ha? Mời anh Nẫu Quơi dzô….phán…….!
Ai mà dám bắt lẫu ! Ai mà dám phán ? Nẫu đi … ngủ rầu ! Má hổng cho thức phia …
” Nẫu” wơi đừng hờn đừng giận nha…. Muốn không là anh thì ” Nẫu” là em của anh Tú Gàn dậy nha! He….he……… Níu mờ má có đánh đòn thức phia thì ráng chiệu nha!
Dzô “nhà” của BS chơi mà hổng có ai hết trơn !
Chít … “lộ hàng” rầu ! Mợt ghơ !
“Phẻ” không BS? “đọc nó thấy người đàn ông tên Trọng thiệt là….” ….người đàn ông thôi BS ơi! Dzẫy nghen!!!
Chúc mừng anh Ngô Đình Hải có thêm được một truyện ngắn. Chúc anh có thêm nhiều truyện ngắn, bài viết và bài thơ hay. Truyện này
Rong chưa đọc hết, chỉ liếc vội qua thôi. Sẽ đọc lại sau. Chúc anh vui khỏe và viết đều tay.
Cám ơn Rong trước nhe.
Hôm nay Dzịt kìu lại lên sóng , mà sóng này mạnh mới ác chứ!
Bài viết hay ,kết cục không để lại cái hậu quả cũng là một cái hay
Chỉ tiếc cho chàng Trọng không biết nói thêm vài lời trước khi ngã vào vòng tay ba Tình cho kẻ khác khỏi nóng gáy phát biểu “cơm phở không phân minh”
Muổng ơi! lúc bấy giờ Trọng mới…”nhớn”!!! Kinh nghiệm, tiền bạc không có, lại đang đi mưu cầu hạnh phúc cho mình, theo muổng thì Trọng nên nói thêm gì bây giờ….!!! ( hihihhi)
Tuy mới lớn.nhưng hãy xét lại các cảm xúc và phán đoán về chồng của Giang,dù rằng lúc đó Trọng đang say…hoàn toàn nghịch với suy nghĩ và hành động khi gặp Ba Tình ở khách sạn,lúc đó Trọng hoàn toàn tỉnh
TÌNH-TIỀN-TU-TỰ TỬ, truyện nầy của Ngô Đình Hải còn thiếu mấy chữ T nhưng vẫn hấp dẫn. Đúng là có những tình tiết chưa thật ổn như nhiều bạn đã nêu. Nhưng các độc giả nữ đừng vội trách Trọng như là đại diện của bọn đàn ông chúng tôi. Vì trong đời thực cũng có Trọng mà cũng có không ít bà Tình – theo chuẩn mực đạo đức phổ biến thì không chấp nhận nhưng…đời vẫn thế.
Làm sao để giải thoát cho Giang? Tôi hy vọng Giang bơi giỏi, núp trong đám lục bình rồi vẫn sống – người ta đâu tìm được xác cô nàng, có phải vậy không?
“…Tôi hy vọng Giang bơi giỏi, núp trong đám lục bình rồi …”
————————————————————————————-
… trôi nhanh ra tuốt ngoài sông Côn (BĐ), may mắn được một chàng trai đất võ Tây Sơn đi câu cá phát hiện và dzớt lên bờ. Cuộc đời Giang sang trang từ đó … (dzẫy cho nên đâu tìm được xác cô nàng, đúng không ?)
Trôi về Xuyên Mộc gần hơn sông Côn. Gã Rùa đang mơ “ôm hôn nẫu” đó mà. Rùa chờ dài cổ nhé.
Dài – ngắn gì cũng nhiêu đó thâu Chúa Xồm quơi !
Dzẫy là chàng trai ngừ đất dzõ Tây Sơn đích thị là anh “Tán Gù”…dzớt rầu hả ?
Hèn chi thấy mấy bữa nay mặt “nẫu” ở Xuyên Mộc cứ cừ tư rói như dzớ được của trời cho…
Đại huynh ơi! dân sông nước mà “làm tuồng” nhảy sông thì chết chìm thế nào được phải không huynh? Chỉ không biết lúc nỗi lên có tìm về bến cũ….hay lại tà tà trôi dạt về “cầu số 1” hỗng chừng….
Truyện đọc lôi cuốn , hấp dẫn . Chuyện làm quen kiểu ni ” có một không hai ” ! hihi..
Đã yêu một người đến vậy sao còn buông thả mình vào ham muốn bất ngờ ?! Tiếc cho tính cách của Trọng và cảm thương cho thân phận của Giang .
Đọc thêm truyện này thấy anh Ngô Đình Hải nhiều tài quá !!!!
Đàn ông vậy thôi
Vậy thì thà hổng yêu ai còn hơn ! Bộ đàn ông hổng phải là người mà chỉ có phụ nữ mới là người na ?! Sao đàn ông có cái quyền chi lạ vậy hè ???
Mới sáng mà chim Yến đã …quạu cọ đòi nữ quyền rồi sao ?
Không dám đòi cái quyền đó đâu anh Sáu Nẫu ui ! hì hì …
Hổng có cau có quạu cọ mô ! Sợ xấu lắm !!!!!
Có thể coi đây là một lời “khen” được không Thúy Loan?
Đồng ý với Yến Du! hihihi! Làm quen kiểu này đúng là có một không hai! Cô Giang này… cá tính quá hả? Thay áo bà ba ra rồi mặc áo thun vào giữa chốn đông người sao mà … lẹ làng quá đến nỗi Trọng không phản ứng kịp…!!!
@ Yến Du @ Đông Oanh
Chuyện đổi áo chỉ có trong trường hợp của Giang! Lấy chồng gần 2 năm mà vẫn còn…con gái! Vẫn chưa biết….mùi đàn ông! Thì cái áo đầy mồ hôi nam tính của Trọng cũng đáng để trở thành “quyến rũ” lắm chứ? Nhị vị “cô nương” thấy sao?
Tên nhân vật giống Nô quá.
” Đì ” anh Nô …sói trán lun ! kakaka
Chỉ giống Nô mỗi cái…tên sao ớt bay?
YD nhận xét tinh tế lắm!
Đang chạy trốn nè ! he he
Sao trốn, mà trốn ai?
:roll:rolleyes 🙄 🙄
Tặng Ngọc Ân nè :
😆 😥 😳 🙄
Lần đầu tiên đi lạc vào trang web này và đọc truyện này. Sao có gì đó giống mình quá
Cảm ơn bạn đã đi lạc vào xứ Nẫu . Mong bạn thường xuyên đi lạc nhé. Nhưng coi chừng lạc lối về !
Hương Sơn là nơi nào ?
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia:
Hương Sơn
Huyện Hương Sơn là một huyện trung du, miền núi nằm về phía tây bắc của tỉnh Hà Tĩnh, Việt Nam.
Có một cái gì đó hình như là hơi … nôn nóng, “đốt gian đoạn” trong quan hệ giữa các nhân vật Trọng với Hai Giang – với Hai Minh – với Ba Tình.
Ngoài “tiểu tiết” đó ra, thì … chúc mừng & cảm ơn Ngô huynh !
Xin sửa lại :”đốt GIAI đoạn”. Sớn sác nữa rầu, xin lẫu bà con hữ !
Cái “đốt giai đoạn” như huynh nói là do lỗi người viết, “lực bất tòng tâm” nên không diễn đạt nỗi, thông cảm nghen huynh! Bữa nào vô SG gặp nghe. Chúc huynh vui.
Truyện hay quá anh Hải ơi! Cách viết lôi cuốn, tình tiết thật bất ngờ và rất thật, rất …đời thường đến nỗi mình thấy thật thương cho Giang, cuộc đời nàng thật đúng như cánh lục bình. Và thấy thật đáng giận và tiếc cho Trọng với những cái… ” mất hết tự chủ ” của… ” giống đực “, để rồi sau đó bị xấu hổ và nhục nhã với chính mình!
Cám ơn nhiều! Lúc này dành thời gian viết truyện nhiều hơn làm thơ hén! hihihi!
Chào Trần Thảo Nguyên !
Ăn sáng chưa ? Bún bò “huệ” nhé !
Chào Nẫu Quơi! hihihi!
Bụn bò huệ muôn năm!!!
NĐH tự hỏi không biết hồi trẻ mấy đại huynh….xứ nẫu mà gặp trường hợp như Trọng có huynh nào ….bỏ chạy hông ta ( hihihi)!
Hình như là tự truyện ?
Vui thôi mà! Cám ơn cảm nhận của BNgọc.
NDH càng viết càng lên tay…..hic hic
Tội quá alibaba ơi! hic hic là….sao ta?
Ngô Đình Trọng dẫn truyện như dẫn banh trên sân cỏ_ pha lẫn chút sex rất hấp dẫn_càng xem càng tưởng chừng như trái banh cuối cùng rồi cũng bị Thủ thành tóm gọn….ai dè cho ngừ ta chụp hụt tiếc quá Dzịt Kìu ui….!
Trọng – trong truyện sao giúng … Trọng – bạn của em ‘quài’ đời quá ! “Sồn sồn … hổng bỏ, nhỏ nhỏ … hổng chơ”. …
Trọng bạn em woài đời tại mắc cái bịnh GA cho nên ai ” cho thì lụm ” ” ai lụm thì cho “chớ đâu có chiện cởi áo trao nhau giữa chợ giữa đàng cho thiên hạ ” địa ” , mà N Qươi kiu giúng là giúng làm sao hè…..!
Giúng là … “ai đưa T. đẩy, ai đẩy T. đưa” đó, chớ chiện cởi áo trao nhau là chiện nhỏ đối dzới bạn của N Quơi mà anh Nô !
hi hi …anh Nô kiu ” ai cho thì lụm , ai lụm thì cho ” dzẫy là anh Nô hổng có chuyện “lý trí suy xét . lý lẽ con tim ” gì ráo mà cái dzụ này thì người ta nói :” làm người ai làm dzẫy ” ! hi hi …Cấm giận à nghen !!!!kakaka
Ảnh chỉ nghe theo tiếng gọi con … chim thui xuxu ui ! 😀
Chà, mấy bữa nay “lặn hụp” góc sông, khe suối,ao đìa… nào mà nay mới thấy dzậy Nô ?
David Beckham còn sút ” phạt đền”…. ra ngoài mà Nô. Coi như lâu lâu bị “tổ trác” vậy mà!!! Hihihi
Đọc thấy cũng có nghề lắm
Dzẫy na…! cám ơn X Đào nhe!
Tự dưng tôi nhớ đến Nhánh rong phiêu bạt của Võ Hồng. Những phận người phiêu dạt sao giống nhau quá
Cám ơn so sánh của huynh, làm NĐH mắc cở rồi, chúc huynh vui.
Chuyện đọc rất hấp dẫn ,lôi cuốn & rất hay ! chúc mừng Ngô Đình Hải viết văn & làm thơ đều rất độc….
Chào TrankimLoan, rất vui khi nhận được lời khen của chị, hôm nào gặp lại nghen.