Trần Thảo Nguyên
1-
Chị ngồi đó, lặng thầm, nhìn qua cửa sổ. Nắng sớm đang lên dần ngoài sân. Khu vườn nhà chị trông xác xơ và ảm đạm sau trận mưa đêm qua. Lá cây ướt nước rơi rụng đầy trên mặt đất. Những chiếc lá non còn đọng lại những giọt mưa đang run rẩy trước những làn gió nhẹ.
Như lệ thường, lẽ ra chị sẽ phải quét sân, bày dọn bàn ghế, chuẩn bị ly tách, phin cà phê… và mở rộng cổng ngoài để đón khánh vào uống cà phê buổi sáng. Chị vẫn thường làm những công việc này một cách vui vẻ, cẩn thận và chu đáo, sau khi đã tập vài động tác thể dục buổi sáng và sau khi đã chuẩn bị xong bữa điểm tâm cho cả gia đình.
Thế mà, giờ đây chị vẫn ngồi bất động. Cặp mắt buồn bã, thẫn thờ như đang nhìn vào một cõi xa xăm. Đêm qua mưa thì thầm rả rích và chị đã không ngủ suốt đêm.
Anh dắt chiếc xe dream ra sân, cặp táp trên giỏ xe, chuẩn bị sẵn sàng để đi dạy. Giày đen, quần tây xám đậm, áo sơ mi trắng và cà vạt xám nhạt. Trông anh thật lịch lãm và phong thái rất nghệ sĩ với mái tóc bềnh bồng được chải gel cẩn thận dù đã ngã màu muối tiêu. Anh nhìn chị, ánh mắt ngạc nhiên, lo lắng:
_ Sao ngồi buồn vậy em? Có chuyện gì không?
_ Dạ, không có gì.
_ Liên chưa tới à?
Liên là cô bé phụ chị bán quán cà phê sân vườn này từ khi chị về hưu.
_ Dạ, chắc nó sắp tới.
_ Em mệt hả?
_ Dạ, em mệt.
_ Ừ! Mệt thì nghỉ ngơi đi. Để Liên tới dọn dẹp cũng được. Anh đi đây.
Nói xong anh ra tự mở cổng rồi lên xe. Anh ngoái lại nhìn chị lần nữa, tỏ vẻ rất ái ngại. Rồi anh ngần ngừ chầm chậm rồ ga. Khi ra đến cổng, anh nói vọng vào :
_ Em ơi, vô nhà nằm nghỉ đi. Anh đi nhé! Tí trưa anh sẽ thu xếp về sớm!
Chị chẳng nói gì, chỉ khoát tay chào tạm biệt. Sáng nay anh chưa ăn sáng. Mỗi buổi sáng, chị thường cùng anh dùng bữa sáng do chị tự nấu. Mấy chục năm nay mỗi ngày đều đặn là như thế. Khi thì ổ bánh mì dòn rụm với trứng gà ốp la. Khi thì tô phở nóng bốc hơi nghi ngút. Hoặc có khi là dĩa cơm chiên Dương Châu thơm ngào ngạt. Sau đó chị sẽ uống một ly cà phê sữa nóng, còn anh cà phê đá cũng do chính tay chị pha chế.
Chị rất thích bữa ăn sáng chỉ có riêng hai vợ chồng bên nhau vào buổi sáng sớm tinh khôi, thời gian đầu tiên của một ngày. Con trai chị thường ăn sau vì dậy trễ hơn. Chị hạnh phúc khi được tận tay mình chăm lo cho anh bữa sáng. Một hạnh phúc thật đầm ấm, dịu dàng. Anh luôn tỏ ra ăn rất ngon miệng và hay nói đùa tếu về một cái gì đó hay về một ai đó sẽ khiến chị cười hoài. Ăn uống xong, trước đây khi chị còn đi dạy, anh chở chị ngồi khép nép dịu dàng đằng sau xe để đưa chị đến trường. Hạnh phúc và sẻ chia, vui vẻ và ấm áp.
Thời gian gần đây, khi không phải đến trường nữa, ăn uống xong, chị sẽ ra mở cổng cho anh. Anh sẽ rồ máy xe chạy chầm chậm từ sân ra đến cổng. Anh chị sẽ cùng cười chào tạm biệt, và có khi còn âu yếm nắm chặt tay nhau. Chị sẽ hỏi anh muốn ăn gì vào buổi trưa. Anh sẽ nói món gì em nấu anh ăn cũng thấy ngon. Thật vậy, từ ngày về hưu rảnh rỗi chị có thú vui nấu các món ăn ngon cho cả nhà cùng thưởng thức. Và anh rất thích được ăn những món ngon và lạ do chị nấu. Được khen chị sẽ mỉm cười sung sướng nói anh xạo quá, thôi đi đến trường nhanh lên kẻo trễ!
Chị vẫn tiếp tục ngồi, nhìn ra sân. Bóng anh khuất sau cánh cổng đã lâu. Chị lại nhìn ra cánh cổng. Sao mãi Liên chưa tới nhỉ? Cũng may chưa có khách đến. Có lẽ vì đêm qua mưa dầm dề, sáng nay người ta ngủ dậy trễ? Một lát sau Liên cũng tới. Cô bé vội vàng dựng chiếc cub ở một góc sân, nhanh nhảu vừa cười vừa nói :
_ Con chào cô. Con xin lỗi ! Con ngủ quên.
_ Ừ! Không sao.
_ Hồi hôm mưa nhiều quá hả cô?
_ Ừ! Hôm nay con coi quán một mình dùm cô nghen! Cô thấy hơi mệt.
_ Dạ được mà cô! Cô nghỉ đi! Chắc tại trở trời nên cô bị ể mình đó!
Nói xong cô bé mở rộng cổng, xăng xái lấy chổi ra, quét sân nghe rào rào. Xong cô mang những chiếc bàn ghế xếp ra sân. Vừa làm cô vừa khe khẽ hát. Chị đứng dậy mệt mỏi đi vào phòng. Nằm lại trên chiếc giường của hai vợ chồng đã mấy chục năm chung sống và có được hai con trai. Chị gác tay lên trán nhìn trần nhà. Hai con thằn lằn đang rượt đuổi nhau trông có vẻ hạnh phúc. Một con có cái đuôi cụt ngủn và cái bụng phình to hơn con kia. Đứa con trai nhỏ ở phòng bên đã ngủ dậy, chị nghe tiếng nó đánh răng rửa mặt ở lavabo. Rồi tiếng nó hỏi chị Liên ơi me em đâu. Tiếng Liên suỵt suỵt me em mệt đang nằm nghỉ ở trong phòng.
Ngoài sân đã có vài người khách đến uống cà phê.Thường khách đến quán chị đều là khách quen. Tiếng người cười nói rù rì , tiếng ly tách va chạm nhau kêu lanh canh, mùi cà phê nóng bốc lên thơm lừng. Liên đang mở đĩa nhạc Vũ Thành An nghe vang lên dìu dặt, tha thiết. Bài Tình Khúc Thứ Nhất với giọng hát Lệ Thu hôm nay chị nghe thật nghẹn ngào, thấm thía và buồn bã hơn thường lệ, …
Có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai. Những cánh dơi lẻ loi mù trong bóng đêm dài, Lời nào em không nói em ơi. Tình nào không gian dối. Xin yêu nhau như thời gian làm giông bão mê say. Lá thốt lên lời cây. Gió lú đưa đường mây. Có yêu xin những ngày thơ ngây. Lúc mắt chưa nhạt phai. Lúc tóc chưa đổi thay. Lúc môi chưa biết dối cho lời…..Tình vui trong phút giây thôi. Ý sầu nuôi suốt đời. Thì xin giữ lấy niềm tin. Dẫu mộng không bền. Dù trời đem cay đắng gieo thêm cũng xin đón chờ bình yên……
Bất giác hai dòng nước mắt rơi lăn trên mặt gối. Không cầm được, chị thổn thức bật khóc. Vâng, chị đang muốn níu giữ lấy niềm tin và cũng đang muốn xin đón chờ bình yên. Cuộc sống hạnh phúc tưởng như là miên viễn của gia đình chị đang gặp sóng gió và chị đang không biết chống đỡ nó như thế nào !
2-
Ngày xưa chị từng được xem là hoa khôi của ngôi trường Nữ trung học nơi chị đang ở. Trắng trẻo, hiền thục, mảnh mai trong chiếc áo dài trắng, chị đã từng có nhiều cái đuôi bám theo mỗi khi tan trường về. Anh cao ráo, vai rộng, mái tóc hơi xoăn, cặp mắt hút hồn và lối nói chuyện có duyên. Anh chị cùng tuổi, cùng quê, nhưng chỉ quen nhau và yêu nhau khi đi học Đại Học ở xa nhà. Rồi ra trường lấy nhau, về quê và cùng đi dạy ở hai trường gần nhau. Gia đình hai bên cũng tương đối khá giả nên anh chị có một ngôi nhà khang trang ở trung tâm thị xã với sân vườn bao quanh. Cuộc sống giáo viên của anh chị thanh nhàn, ổn định và có thêm thu nhập từ vị trí thuận lợi của mảnh sân vườn bán quán cà phê.
Quán của anh chị có nét thanh lịch, nhạc hay, cà phê ngon mà rẻ. Anh chị đều là giáo viên có tính tình nghệ sĩ, yêu văn nghệ nên được nhiều người trong thị xã yêu mến. Do đó quán không bao giờ vắng khách. Khi chưa về hưu, chị thuê người trông coi quán và chú tâm vào việc dạy. Cả hai đều cùng dạy Văn, có cùng sở thích đọc sách, nghe nhạc và cùng thích hát. Anh có giọng hát trầm ấm và ngón đàn ghitar, còn giọng chị trong trẻo và cao vút. Hai con trai của anh chị đều đẹp trai, ngoan hiền và học giỏi. Đứa lớn giống chị, đang đi làm ở một công ty nước ngoài ở Sài Gòn. Đứa nhỏ giống anh đang học lớp mười. Gia đình anh chị đã từng được tuyên dương trên Báo Phụ Nữ là gia đình giáo viên kiểu mẫu của thị xã.
Cô gái ấy hơn con trai đầu của anh chị hai tuổi, cũng đang dạy Văn ở ngôi trường trước đây chị đã từng dạy. Quê cô là một vùng quê hẻo lánh và nghèo khó. Ngày cô mới ra trường, nhờ tốt nghiệp loại giỏi cô được phân công về dạy cùng trường với chị và được ở một phòng nhỏ trong khu tập thể giáo viên.. Là Tổ Trưởng Tổ Văn, chị đã từng giúp đỡ cô ấy trong giảng dạy và thật lòng yêu mến cô gái ấy như là con gái của mình. Chị không có con gái và cũng đã từng ước ao có một đứa con gái như cô để hủ hỉ tâm sự những chuyện nữ nhi.
Giờ đây chị đã về hưu, anh được đề bạt làm Hiệu Phó Chuyên Môn đã vài năm nay, và sau 5 năm nữa anh mới đến tuổi hưu. Thỉnh thoảng cô ấy đến chơi, phụ chị nấu món này món nọ, đem sách truyện mới đến cho chị đọc và chuyện trò cùng chị. Cô hay dẫn bạn bè đến quán uống cà phê, nghe nhạc. Những khi có dịp cô ấy còn tham gia cùng cả gia đình đi hát Karaoke hoặc Hát Cho Nhau Nghe. Cô cũng là người đã dạy chị những bài học đầu tiên và những thao tác căn bản của máy vi tính!
Chị thường nói nhờ gần gũi với cô ấy mà chị thấy mình trẻ trung và được update lên nhiều. Còn cô thì nói nhờ thường xuyên đến chị mà cô học tập được những đức tính tốt của một người phụ nữ Việt Nam vừa truyền thống lại vừa hiện đại. Nói chung hai người hạp tính nhau và rất thân thiết với nhau. Cô ấy được xem như là người trong gia đình và vì xa nhà nên cô ấy cũng xem nhà anh chị như gia đình mình. Chị rất thích mẫu người cô ấy. Nữ tính, đằm thắm, dịu dàng, lại siêng năng và thông minh. Cô ấy đã đạt được danh hiệu giáo viên dạy Văn giỏi của thị xã.
Có lần chị nói vui, mà thật tâm chị cũng rất muốn vậy :
_ Thủy Trúc ơi, con làm con dâu của cô nghen ?
Cô ấy đỏ bừng mặt, vội vàng nói :
_ Không được đâu cô, con lớn tuổi hơn Minh Huy nhiều mà!
Chị nói :
_ Gì mà nhiều, hơn hai tuổi chớ mấy! Nhứt gái hơn hai nhì trai hơn một. Minh Huy nhà cô mà gặp được Thủy Trúc là nhứt hạng đó !
3-
Một buổi sáng cô ấy gọi điện thoại, giọng rất buồn :
_ Cô ơi, con… buồn quá!
Chị giật mình:
_ Có chuyện gì vậy Thủy Trúc?
Đầu giây bên kia im lặng. Dường như cô ấy đang khóc. Chị gọi :
_ Thủy Trúc ơi! Có chuyện gì, con nói đi!
Cô ấy thút thít :
_ Dạ,… không hiểu sao con lại gọi cho cô! Con…xin lỗi cô…
_ Thì có chuyện gì buồn con gọi cho cô là đúng rồi! Con đang ở đâu?
_ Dạ, đang ở phòng con.
_ Không có giờ dạy à?
_ Dạ, hôm nay chủ nhật…
_ À! Cô quên. Nghe cô nè! Con bình tĩnh nghen. Việc gì thì cũng có cách giải quyết cả. Con đến cô đi!
_ Dạ thôi. Con sợ… phiền cô.
_ Trời ơi! Sao tự nhiên khách sáo vậy? Con làm cô lo đó!
_ Cô ơi! Con… xin lỗi cô! Ngàn lần con xin lỗi cô!
Giọng cô ấy nấc nghẹn.
_ Cái con nhỏ này. Lỗi phải gì? Thôi cúp máy đi rồi đến đây nói cô nghe!
_ Dạ thôi! Con chào cô.
_ Ừ! Đến cô liền nghen!
_ Tít…tít…tít…
Cô ấy đã cúp máy. Chị ngẩn ngơ chẳng hiểu chuyện gì. Mãi đến trưa cũng chẳng thấy cô ấy đến. Sốt ruột, ăn cơm xong chị đạp xe đến khu tập thể. Cô ấy đang nằm trên giường, mắt sưng húp. Thấy chị đến, cô giật mình vội vàng ngồi dậy :
_ Thưa cô! Cô mới đến ! Con làm phiền cô quá!
_ Ừ! Cô đến coi con sao! Có chuyện gì vậy con?
_ Dạ…Con…con không nói được…
_ Không sao đâu! Cô với con mà! Nói đi coi cô có thể giúp gì được không nào!
_ Con…con…
Cô ấy bật khóc :
_ Anh ấy không muốn gặp con nữa!
_ Ai vậy? Ai không muốn gặp con?
Cô chỉ nghẹn ngào lắc đầu.
_ Con có người yêu rồi hả? Khi nào vậy?
_ Dạ,… gần 3 năm…
Cô ấy ra trường dạy được hơn 3 năm rồi.
_ Ồ! Vậy mà con kín đáo quá! Cô đâu biết! Mà sao giờ người ta không muốn gặp con nữa?
_ Ảnh nói không thể gặp con được nữa!
_ Sao vậy? Đó là ai vậy?
Cô không trả lời chỉ thút thít khóc. Chị bỗng giật mình nhìn xuống bụng cô gái.
_ Mà…con có bị làm sao không?
Cô hiểu ý, thảng thốt :
_ Dạ, không có , không có chuyện đó!
Chị thở phào.
_ Vậy yên tâm rồi! Giờ nói cô nghe đi! Sao yêu nhau gần 3 năm rồi mà lí do gì không muốn gặp con nữa? Ai vậy con? Cô có biết người đó không?
_ Dạ…dạ…anh Minh…
_ Ủa! Cũng tên Minh hả? Mà Minh nào vậy? Cũng là giáo viên hay làm nghề gì khác? Ở đâu vậy con?
Cô bật khóc to hơn và quay mặt vào vách tường :
_ Con… xin lỗi cô! Tha lỗi cho con!
_ Ủa! Sao cứ xin lỗi cô hoài vậy? …Minh nào? Minh…Minh..
Cô đang che mặt nức nở khóc. Chị bỗng nhìn cô hốt hoảng, một ý nghĩ chợt lóe lên, có thể nào?
_ Có phải anh Minh… anh Minh…ba…ba…của Minh Huy?
_ Dạ,…Cô ơi… Con thật đáng chết!
_ Trời ơi! Anh Minh …..Thủy Trúc … Trời đất ơi! Có thật không?
Dường như mặt đất dưới chân chị đổ sụm. Chồng chị và …cô ấy !!! Miệng há hốc chị nhìn cô gái như trời trồng!
4-
Thời gian trôi qua, chẳng biết là bao lâu. Khi cô đã hết khóc, chị đã bình tĩnh trở lại. Câu chuyện giữa hai người tiếp tục.
_ Con nói cô nghe đi. Chuyện bắt đầu khi nào?
_ Dạ,… hè năm trước. Trong chuyến đi Đà Lạt.
Chị nhớ lại cách đây gần 3 năm Phòng Giáo Dục có tổ chức cho các Ban Giám Hiệu và các Giáo Viên Giỏi đi nghỉ hè ở Đà Lạt 1 tuần. Lúc ấy chị hay bị mệt, vì đang thời kì tiền mãn kinh, nên không đi được.
_ Chú nói gì với con?
_ Dạ, anh ấy…chú ấy nói…chú ấy thích con.
_ Rồi sao nữa?
_ Nhưng anh ấy…chú ấy nói chú rất yêu cô. Không ai sánh với cô được. Gia đình cô chú rất hạnh phúc!
_ Vậy sao chú còn…với con nữa?
_ Với con… chú ấy nói chú thấy mình trẻ trung và yêu đời.
_ Con… có yêu chú ấy không?
_ Dạ,…con… con…cũng không biết… Con ngưỡng mộ gia đình cô chú. Con ao ước được hạnh phúc như cô chú và có được người chồng như chú.
_ Ao ước có người chồng …cũng ngoại tình như chú à?
_ Dạ,…con xin lỗi cô, con thật ngu ngốc quá!
_ Hai người thường gặp nhau ở đâu? Có ai thấy không?
_ Dạ,… những lần anh ấy…chú ấy đi họp Chuyên Môn trên tỉnh. Không ai biết đâu ạ!
Thỉnh thoảng anh đi họp Chuyên Môn trên tỉnh và cô ấy cũng…thỉnh thoảng về quê thăm nhà. Chị hoàn toàn không thể ngờ. Đã gần 3 năm rồi ư?. Họ khôn khéo đấy chứ, trên tỉnh người đông không ai biết ai!
_ Chú có hứa hẹn gì với con không?
_ Dạ không! Anh ấy….chú ấy nói gia đình chú đang hạnh phúc. Chú chỉ thích con vì con còn trẻ thôi. Chú cấm con nói cho ai biết, nhất là với cô. Chú yêu cô lắm, chú sợ cô bị sốc.
_ Vậy sao con… còn gọi cho cô?
_ Dạ…Tại…ảnh không muốn gặp con nữa, con cô đơn, con…rối trí quá…con đã định không nói, nhưng con chỉ có mình cô là người thân thiết nhất…Cô ơi, con thật là thiếu suy nghĩ, con lạy cô, cô tha thứ cho con…con không còn thiết gì nữa cô ơi…
_ Con khờ quá, con làm cô đau đớn quá! Nhưng sao chú ấy không muốn gặp con nữa?
_ Anh ấy nói không thể kéo dài mãi, đã đến lúc phải kết thúc. Con cũng nghĩ không thể kéo dài được…nhưng mà…sao con… buồn quá cô ơi!
_ Ừ! Cái gi cũng phải có lúc kết thúc chứ! Mà… chú ấy có… buồn không?
_ Dạ…Con… không biết nữa. Con chỉ nghĩ thú tội với cô, con nông nỗi, khờ dại, con mơ ước cái không phải của mình. Con đáng tội chết! Cô thương con tha thứ tội cho con.
_ Tha thứ tội cho con…Thủy Trúc ơi, sao con khờ quá vậy? Cô biết tính sao đây? Cô đã rất tin tưởng chồng cô và thương yêu con như con gái. Vậy mà…!
5-
Sau hôm ấy, cô giáo trẻ Thủy Trúc bỏ dạy về quê sinh sống. Không ai hiểu nguyên nhân vì sao. Thầy Minh được đề bạt lên làm Hiệu trưởng. Mái tóc giờ muối nhiều hơn tiêu nhưng vẫn được chải gel cẩn thận. Cô Huyền trở nên trầm cảm. Vẫn tiếp tục lo cơm nước cho chồng con nhưng khi mặn khi lạt. Mỗi sáng chị không còn cùng anh ăn sáng. Nấu ăn xong chị ra ngồi nhìn qua cửa sổ. Anh ăn một mình và tự ra mở cổng để đi đến trường. Có nhìn chị chào chị, chị chẳng nghe mà cũng chẳng thưa. Khi thấy Liên đến, chị vào phòng nằm gác tay lên trán. Thấy thằn lằn rượt đuổi nhau chị chảy nước mắt. Nghe Lệ Thu hát Tình Khúc Thứ Nhất chị chảy nước mắt. Nghe ai nói chuyện đi Đà Lạt nghỉ mát chị cũng chảy nước mắt. Mỗi lần anh đi lên tỉnh họp hành, giờ là Hiệu Trưởng đi họp nhiều hơn trước kia là Hiệu Phó, chị cũng chảy nước mắt! Có khi cả ngày chẳng nghe chị nói tiếng nào!
Dân trong thị xã thường chép miệng thương cảm cho chị:
” Tội nghiệp cô Huyền, hiền lành nhân hậu vậy mà tự nhiên bị man man ”
và ai ai cũng trầm trồ khen ngợi anh:
” Tội nghiệp thầy Hiệu Trưởng Minh, người chồng chung thuỷ hiếm có, lúc nào cũng thương yêu lo lắng cho vợ!”
Tậu cô giáo trẻ….chưa có chút chút gì.
Đúng vậy. Thủy Trúc thật tội nghiệp, người thiệt thòi, thua thiệt, tổn thất, thất tình,…TT nhiều nhất như tên TT của cô bé.
Nhứt trí với Ba láp ba xàm và Ớt Bay! Tội nghiệp cô Thuỷ Trúc, chỉ mong sao về quê cổ đừng vào Xóm Chùa để mà ” tu tập ” ( TT)
Đọc các í kiến giải bày của “2cha” Chúa Xòm ví lại Galant,với các í này :
“(5) Học tập VR là yên nhà yên cửa. ( ai muốn học tập xin liên lạc với VR, MP 090000000000000000000
(5) Học tập VR là yên nhà yên cửa; với 3 không
= Không lưu số đt của quý bà.
= Không nghe đt mỗi ngày trước 8 giờ sáng & sau 5 giờ chiều.
= Không ra đường trong các ngày nghĩ việc của cọp….nhà!
(3) Thuê thám tử tư Vinh Rùa theo dõi định kỳ ( Vinh Rùa= vua rình) để làm rõ hành vi đi ngang về tắt của đối tượng…”…..
@ VR tui thấy rằng :
+/ cơ bản 2cha này đã “vạch áo cho ngừ xem lưng”nên đã dzi phạm đìu lệ của hậu (đìu phản, mục….”để lộ thông tin” ra quần….chúng =>phải tri tố,thâu?)
+/ Mình cùng một “giuột” cả mờ? Chơi nhau chi?
+/ Rất…củm_ ơn Chúa Xòm đã PR cho nghề nghịp của VR(Rình_khi nào “làm ăn được” sẽ hậu hĩnh sau_giờ cũng còn đang thất nghịp nên…chưa thể)
+/ Tốt nhất_ví vị phụ nữ_nên theo lời “phiên” của lão Chúa Xòm,mục:
(1) Quản lý tài chính chặt chẽ ( xài bao nhiêu cũng được miễn là minh bạch)
(2) Dẫn đi bác sỹ nam khoa để xác minh tình trạng…bỏ cơm, chán ăn cơm nhà, rối loạn chức năng “tiu quá”(cơm thường nhật;chỉ thích phở”gà”, bún”giò”,ốc”dzú nàng”……)
Trước khi quá muộn =>tìm đến VR(rình) =>tốn kém(nhậu)=>trở tay hông kịp…
Sao biết…. chưa có chút chút gì vậy Ba láp ba xàm.
Cám ơn Trần Thảo Nguyên đã cho đọc một truyện ngắn rất đời thường & rất hay!
Hình như TTN là Đông Oanh không dzậy?
Dạ! Em đây! Chị Kim Chi ơi! Hì Hì! Chị khoẻ không? Cám ơn chị đã đọc truyện!
Xin lỗi! Chị Kim Loan! Hì Hì!
Đọc :lạc mất niềm tin! xong thấy xót xa.Một cái gì đó khó nói bằng lời.Xót xa cho cả ba con người.Nhưng có lẻ đau nhất là H.Hphải đón nhận cái giá quá đắt.Việc TTrúc biến mất vì không thể chứng kiến nổi sự cam chịu của H.Còn M là kẻ không nên bàn tới,ai hiểu sao cũng được.Nếu chọn 1 trong 2 người để yêu :1 kẻ thiếu tiền phải ăn cắp,1thay giáo như M tôi chọn kẻ thiếu tiền phải đi ăn cắp.Vì cũng là người viết .Bạn khắc họa nhân vật M rất đạt.
Cảm ơn anh Chiến đã đọc và gởi phản hồi! Vâng! Tôi cũng đồng ý với anh đau nhất là Cô Huyền!
Chúc anh khoẻ!
Đúng. Dầu chải, xịt gel, cravate, áo trắng muột, hát hay, nói giỏi…một Don Juan chính hiệu. Bà giáo Minh và Thủy Trúc chết là phải…Không cần viết nhiều, chấm phá như thế là đạt,,,
XC như tôi cũng bái làm sư phụ tay giáo Minh.
Tuc ngữ có câu: Giàu nhờ bạn,sang nhờ vợ ,mà cái này đã thể hiện rõ nét ở cô giáo Huyền cơ mà ? cho nên …trách ai?,hay là trách Xóm Chùa vậy ?
Theo tui hiểu “sang” khác với “mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao”. Cha Minh có biểu hiện giúng họ Sở, họ Mã, họ Bùi, họ Tây.
Bà nào sợ trở thành bà giáo Huyền thì tìm bà quản giáo của anh Vũ lớn học kinh nghiệm: hiền nhưng khôn, tin nhưng không mù, lịnh ông-cống bà đâu đó ra phết. Các bà cũng nên xem lại quan niệm “vợ hiền” truyền thống đi.
Sao lại trách tui, hữ? Tui là hậu diên danh dự của Hậu Phụ nữ Xunau mà.
hậu d(z)iên danh dự của Hậu (không phải hội) Phụ nữ Xunau na ?
tiêu Xóm Chùa rầu !!!!
Giáo Minh sư phụ Xóm Chùa
Hèn chi đệ tử được mùa vi vu
Quần jean áo hiệu chỉnh chu
Vờn mèo, né cọp dzẫu ngu cũng đành
Miễn sao dzớt được đầu xanh
Ba năm xung trận dấu quanh xóm làng
Ăn no tuyên bố tan hàng
Sợ con Cọp cái bỏ nàng Miu con….tậu!
Cọp với miu là như nhau
Cọp= mèo lớn
Mèo= cọp nhỏ.
Mèo cọp.
Nghĩ ra rằng Cụ giáo Minh
Suy đi- tính lại… chưa bằng (quynh ) Xóm Chùa
Xóm Chùa trúng ý- được mùa
Sẵn ” hơi triết lý “, ổng hùa cùng chị-em !
…………………………………………………
……………………………………………
*- Đọc xong ông “thấy”, mình tèm hem ?
Cũng ” thèm phở-chả “, còn ( bà )…” nem” sao trời ?
…+..?./ => Xóm Chùa giải dzùm !
Một hôm chị XC thấy sinh nghi, bèn đem XC đi chiếu điện vùng bụng. BS ngạc nhiên, hai con mắt muốn lòi ra vì thấy XC có hai bao tử (dạ dày). Để cho chắc ăn, BS nội soi chả. Kết luận cuối cùng:
– XC có hai bao tử
– Bao tử bên phải chứa cơm, bao tử bên trái chứa phở. hũ tíu, bún bò, và một số đặc sản chưa rõ ( đang lấy mẩu xét nghiệm).
– Không thấy có dấu vết cấy ghép bao tử, tạm thời kết luận hai bao tử trời sinh.
Từ đó, XC trở thành Chúa Xòm.
Nhờ cumi ” mách” TUTHUC mới biết XC có 2 bao tử…
Nên từ đó, XC trở thành Chúa Xòm.
?!?1?
Phát hiện mới này hay hè !
“……..Kết luận cuối cùng: Xóm Chùa_Chúa Xòm có hai bao tử :
– Bao tử bên phải chứa cơm,
– Bao tử bên trái chứa phở, hũ tíu, bún bò, và một số đặc sản chưa rõ ( đang lấy mẩu xét nghiệm).
– Không thấy có dấu vết cấy ghép bao tử, tạm thời kết luận hai bao tử trời sinh.”
___________________
Kết lựn này,có phải từ: “Pha Tiu Quá_Bịnh dziện đa pha PC_BS Chulanbinhdinh ấn ký” ?
Hầu nào quỡn, đề nghị chị VR đem ông VR đi chíu điện xem thử có bất thường chỗ nào hông. Tui nghi chả thiếu cái gì đó cũng nên,…
VR gần…tiu rầu, mờ đem chíu chi cho tốn kém,hở cumi?Còn,theo í cumi :”……Tui nghi chả thiếu cái gì đó cũng nên,…” thì : Thiếu gì? VR tui “trộm nghĩ” : thiếu…”ọt” mới đáng sợ???
HÌ..HÌ..Chào Đông Quanh! rất vui khi gặp bạn mình ở đây! phẻ chứ?
Viết hay dzữ ta ,dzị mờ hầu dzờ có biết đâu hè! Tình yêu -khó lý giải quá Oanh hén! nhưng sao mình hổng thích anh Minh đó( hổng phải anh M của mình đâu nha!) kì quá hà ! Yêu vợ -yêu luôn sự trẻ trung của Thủy Trúc???? là sao????????????hic..hic..
Chào Phanlehue! Hì Hì! Mình vẫn phẻ re! Anh TBM của Phàn hổng giống nhân vật “Thầy Minh ” trong truyện đâu! Vì làm sao TBM ” qua mặt ” được Phàn, phải hông? Hơn nữa Phàn còn trẻ trung quá mà, hổng chừng TBM còn phải ” chăm sóc ” Phàn nhiều hơn đó nghe! Hi Hi!
Chúc vui!
Là tham lam chớ còn sao dzới trăng gì nữa…ai biểu mấy nường cứ chau chuốt chi cho ngừ ta động lòng….hè!
Là phụ nữ đương nhiên là đẹp rầu!hì..hì..(chảnh gốm hén) coàn nẫu chau chuốt thì kệ nẫu..he..he..ai bỉu động lòng….rầu… đổ thừa….Đúng là Ga leng!!hic..hic..
Câu chiện này,nghe…wen wen…(hông biết,có phải câu chiện của “cha Hịu trửng” ở PC hông dzậy,ta?).Trong “cái kết” câu chuyện :
…………………………………………………
” Tội nghiệp cô Huyền, hiền lành nhân hậu vậy mà tự nhiên bị man man ”
và ai ai cũng trầm trồ khen ngợi anh:
” Tội nghiệp thầy Hiệu Trưởng Minh, người chồng chung thuỷ hiếm có, lúc nào cũng thương yêu lo lắng cho vợ!”
_________________________
Sao chẳng có tiếng….”Tội nghiệp” nào cho “cô Thủy Trúc”?
VR tui,gửi tặng “Chuyện hợp tan”_để gọi là “thương thay” cho Thủy Trúc vậy:
Anh Vinh Rùa ơi! Chuyện để mở vậy mới có chuyện để nói chứ và mới có dịp để được nghe bài hát Chuyện Hợp Tan ( lâu rồi giờ mới được nghe lai, cám ơn anh ) Hi Hi!
Cô Thuỷ Trúc bỏ về quê lặng lẽ nên dân thị xã không biết để mà có thể thương cảm hay phán xét cô. Tuy nhiên mình cũng muốn để vậy để mỗi người có một cảm nhận của riêng mình sau khi đọc!
Cám ơn anh!
Câu chiện này,nghe…wen wen…(hông biết,có phải câu chiện của “cha Hịu trửng” ở PC hông dzậy,ta?
Này Dzua Rình ! Rình “”sét bai” rùi . Câu chiện này chỉ có ” cha Hịu trửng ” Minh, chứ đâu giống “cha Hịu trửng” PC ông nội. Mỗi ông hịu tửng có hoàn cảnh khác nhau lúm ông ơi !
Chào Thảo Nguyên . Cám ơn bạn đã cho đọc một truyện ngắn hay , rất gần gủi với đời thường , tôi cũng thích lối kể chuyện như vậy , không cường điệu , không giáo huấn nên dễ nghe và dễ có cảm nhận của mình khi đọc . Chỉ có một thắc mắc nhỏ là tác giả viết về thầy giáo Minh ít quá . Tôi tin là chuyện ” đổ bể ” Minh phải biết ? Nhưng không biết Minh dùng ” tuyệt chiêu ” gì để có thể ” bình yên ” với chính mình , và ” can đảm ” để sống tiếp với vợ con thì tác giả không chịu nói để mà……học hỏi thì hay biết mấy ( hi hi hi ) !!!
“……Tôi tin là chuyện ” đổ bể ” Minh phải biết ? Nhưng không biết Minh dùng ” tuyệt chiêu ” gì để có thể ” bình yên ” với chính mình , và ” can đảm ” để sống tiếp với vợ con thì tác giả không chịu nói để mà……học hỏi thì hay biết mấy…”
_______________________
“Giáo Minh” âm thầm trong…3 năm,đến khi…”vứt” thì “Giáo Huyền” mới hay? Chứ như “Ngô thi sĩ” không…”vứt” thì…_Thua_là cái chắc!!!(…”học hỏi” chỉ là…chiếu lệ!)
Giáo Minh tưởng hổng ai biết trừ ông ta và cô bé, ai dè chính cô bé lại bật mí với chính bà giáo. Bà giáo lại âm thầm cam chịu mới sinh bịnh. Có lẽ bà sợ tai tiếng. Nếu là chị Ba, cô Tư nào đó thì sự việc sẽ khác, cứ xé xác giáo M là giải tỏa được hận tình.
Kinh nghiệm cho phe ta:
(1) Biết mình dễ cảm mạo thì đừng ra gió, đi mưa;
(2) Dưới bóng mặt trời không có bí mật nào tuyệt đối;
(3) Bỏ của chạy lấy người trước khi quá muộn;
(4) Không có cái ngu nào giống cái ngu nào, tốt nhất đừng đùa với…sư tử.
(5) Học tập VR là yên nhà yên cửa. ( ai muốn học tập xin liên lạc với VR, MP 090000000000000000000
Nhứt chí mí anh chai 4 khoản[(1….4)]_khoản thứ(5) VR “có” đâu mờ học tập? (chủ tịt hậu SoVo mà?). Riêng “Lạc mất niềm tin” không phải là hiếm? Em chai vừa đọc thấy một “chiện tình tương tự”_tham khảo nhé?
http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/tam-su/2012/03/biet-anh-so-khanh-nhung-toi-van-chua-the-quen/
Cám ơn Xóm Chùa đã đưa ra những kinh nghiệm thiệt là quí giá!
@_ Bổ xung kinh ngịm của Xóm Chùa…
(1) Biết mình dễ cảm mạo thì đừng ra gió, đi mưa;
o—> Không dám ra mưa sao bắt được Mèo…
(2) Dưới bóng mặt trời không có bí mật nào tuyệt đối;
o—> Ai biểu có rùi, còn đi bắt muỗi nên mới bại lộ!
(3) Bỏ của chạy lấy người trước khi quá muộn;
o—> Nhậu chán chê rùi dại gì hỗng chạy…tăng hai.
(4) Không có cái ngu nào giống cái ngu nào, tốt nhất đừng đùa với…sư tử.
o—> Cứ làm bộ ngu mới có đuôi mèo nghịch thế đuôi cọp!
(5) Học tập VR là yên nhà yên cửa; với 3 không
= Không lưu số đt của quý bà.
= Không nghe đt mỗi ngày trước 8 giờ sáng & sau 5 giờ chiều.
= Không ra đường trong các ngày nghĩ việc của cọp….nhà!
( Muốn biết thêm chi tiết xin mời quý phe ta liên hệ dzới VR hoặc XC…. )
Quynh Xóm Chùa “phán” chính xác nhưng đó chỉ là các biện pháp ” phòng bệnh ” , tui còn ” théc méc ” là cách ” trị bệnh” kìa , lỡ ngu rồi mà chạy không kịp , lại không được “may mắn” có Huyền như giáo Minh ( mà gặp….gấu!!!) thì….thì….sao đây quynh Xóm Chùa ?
Hỏi ông Trời xem vì bà Trời là gấu trời đấy. XC…thua.
Lỡ gặp Gấu thì…dzầy nè dzịt kìu..
Gấu ui tui lỡ sa đà
Yêu cô giáo giỏi đã ba nem rùi
Gấu ém dùm chiện của tui
Chỉ dzì nông nẩu hám dzui theo nàng
Đâu cần xấu hổ họ hàng
Mỗi khi đắm đuối lâm sàng chiến khu
Bây giờ sợ quá tui tu
Bụng nàng vẫn phẳng chưa u cục nào
Mong Gấu đừng có rêu rao
Tui chổng mông xuống Gấu cào thả ga….nghen!
Ông No này thệt giỏi ghê
Chán cơm thèm phở bộn bề nỗi lo
Ba năm yêu cứ thụt thò
GIấu như mèo “ấy’ để cho yên nhà
Thèm đi bắt bướm hái hoa
Giờ mang cái tội bỏ bà theo em
Đôi mắt đã muốn buông rèm
Mà tìm nhảy múa thòm thèm tình ai
May sao chuyện hổng kéo dài
Gấu nhà tha tội chưa ” die” là mừng …hè !!!!
Chào anh NĐH! Hì Hì! Những ” tuyệt chiêu ” của Thầy Minh thì chắc các anh ” rành ” hơn tụi tui rồi, phải hông? Chỉ có điều là tụi tui cũng nên học hỏi từ các anh để mà còn biết đường mà ” binh ” chứ nhỉ? Chứ để mà bị trầm cảm như Cô Huyền thì tội nghiệp quá!
Chúc anh vui!
Kinh nghiệm quản lý chồng dựa theo kinh nghiệm của các ông chồng tòm tem:
(1) Chồng đẹp trai, galant, dẻo mép, hát hay …có thể là tình nhân của bà hàng xóm hay bà cùng cơ quan
(2) Ăn mặc chải chuốc, đánh răng nhiều lần, súc miệng bằng thuốc chống hôi miệng nhiều lần, xịt nước hoa…có dấu hiệu không bình thường.
(3) Hay đi công tác đột xuất
(4) Về nhà lơ là với…cơm với nhiều lý do khác nhau, chẳng hạn “anh bị đầy hơi, công việc nhiều quá…)
(5) Có quỹ đen vượt quá hạn ngạch cho phép ( bất minh tài chính)
(6) Nhận tin nhắn, dế kiu…với thái độ…kỳ kỳ ( có tật giật mình)
(7) Săn sóc, mơn trớn bà xã “nhiệt tình” quá mức cần thiết ( nghi đóng kịch)
Biện pháp đối phó hữu hiệu:
(1) Quản lý tài chính chặt chẽ ( xài bao nhiêu cũng được miễn là minh bạch)
(2) Dẫn đi bác sỹ nam khoa để xác minh tình trạng…bỏ cơm, chán ăn cơm nhà, rối loạn chức năng …
(3) Thuê thám tử tư Vinh Rùa theo dõi định kỳ ( Vinh Rùa= vua rình) để làm rõ hành vi đi ngang về tắt của đối tượng…
Xin lẫu các chiến hữu về hành vi vạch áo cho quý bà xem lưng, tại vì sau khi đọc truyện thấy thương bà giáo Huyền và cô giáo Thủy Trúc quá nên động lòng trắc ẩn.
Truyện ngắn đọc hay,nhân vật không bị gượng ép, cho người đọc cảm xúc nhẹ nhàng, không cường điệu, về hạnh phúc-khổ đau.
3 nhân vật nầy đều là sản phẩm thực của cuộc đời nầy, hạnh phúc-khổ đau, niềm tin-lạc mất niền tin.
Theo tôi, nhân vật Minh đương nhiên đáng trách ( về mặt đạo đức xã hội ), nhưng về tâm lý cũng lý giải được, đàn ông vốn yếu đuối ( về mặt tình cảm) và thích cái mới đầy sức sống hơn.
Trong câu chuyện nầy, theo tôi, cô giáo Huyền cũng có phần trách nhiệm để 2 người kia gây ra hậu quả nghiêm trọng. Một cuộc sống vợ chồng, gia đình đều đều, chỉnh chu quá dễ làm nhàm chán, lại còn để cho cô gái trẻ xinh đẹp, dịu dàng, đầy sức sống luôn có điều kiện chính đáng ở bên cạnh ông chồng, thì hởi ơi!
Biết làm sao được, tránh xa cám dỗ còn chưa chắc ăn mà! Chúc mọi người vui, an lành.
Cám ơn anh H-Cùlao đưa ra những nhận xét của riêng anh!
Chúc anh vui khoẻ!
Chuyện tình yêu khó nói quá !
Truyện ngắn hay lắm .
Cám ơn chị Kim Chi nhiều! Chúc chị khoẻ nhé!
Một truyện ngắn hay . Tình yêu …ôi ! tình yêu !
Chào Yến Du! Cám ơn bạn đã đọc truyện!
Chào TG Trần Thảo Nguyên ( Đông Oanh ) !
Xin hỏi bạn có phải Trần Thị Đông Oanh giáo sinh K13 trường SP Ghềnh Ráng_QN ( Khoá :1974-1976) ?
Xin chào! Đúng vậy TƯTHUC ơi! Bạn cũng là dân SPQN?
Từ Thức ( Cao Đình Thục ) Giáo sinh lớp Nhất 8/Khoá 13 đây ! Năm trước TT đọc nhiều bài viết của Đông Oanh ở Trang spqn.blogspot.com.
– Hôm nay đọc bài ĐO ở trang XN. Hẹn gặp và mong Đông Oanh viết – vui nhiều cùng XN nhé ! Thân chào .
Hì Hì! Chào Cao Đình Thục! Cùng lớp với Hoàng Kim Trinh bạn mình đây mà! Rất vui được gặp bạn ở đây! Chúc vui!
Chuyện tình yêu đúng là khó nói.
May mà họ đã kịp dừng lại đúng lúc.
Một truyện ngắn quá hay, cảm ơn Đông Oanh rất nhiều, chúc vui, khỏe.
Cô Huyên chấp nhận sự hy sinh cho gia đình mà im lặng chịu thiệt nhiều quá khi LAC MẤT NIÊM TIN .Cách giải ở đoạn kêt câu chuyện TTN cho Thầy Minh và Thảo Trúc có cơ hội sửa chữa sai lầm rất hay . Bao giờ cũng vậy lạc mất niềm tin đã đánh mất cái sẵn có của mình .
Cám ơn Khắc Tuấn!
Welcome to Làng Văn Chương thứ thiệt của Xứ Nẫu, Trần Thảo Nguyên! Chúc tác giả những truyện ngắn sau ‘dững tay chèo’ hơn (và đừng viết thằn lằn trong đó theo Rong hihih). Chào Mừng!
Thân chào Rong Biển! Hi Hi! Cám ơn nhiều!
Viết hay quá Đông Oanh ơi ! Nhưng sự thú tội của cô giáo trẻ với vợ Minh có thể xãy ra như ngoài đời thực hay không ?
Trong cuộc sống vẫn thường xãy ra. Khi phụ nữ cuồng lên thì cái gì họ cũng có thể làm !
Cám ơn Vân Hạc! Đúng y chang! Hì Hì!
Cám ơn Đình Thậm đã khen ( làm mình …mắc cở quá! )! Truyện này mình hư cấu theo một chuyện có thật mà chỉ bị vở lở ra do sự ” thú tội ” của cô gái đó! Do bởi mình không ngờ nên mới bị …thôi thúc viết truyện này!
Chúc vui nhé!
Truyen viet hay !
Cám ơn Huu Thoi!
Tôi đã đọc truyện ngắn này ở đâu rồi. Rất thật và rất hay. Không ngờ Trần Thảo Nguyên lại là Đông Oanh.
theo Phật giáo:
cuộc đời = vô thường+ khổ+ vô ngã
Huyền đau khổ vì Huyền đã tin vào : sự thường hằng (của tình yêu)+ hạnh phúc (với chồng)+ ngã (Minh là của mình) cho đến khi vỡ mộng. Tất cả đều là giả tạm.
Thủy Trúc đau khổ vì yêu (ái dục) và muốn níu giữ tình yêu ấy (chấp thủ).
Họ đều là những người phụ nữ đau khổ rất đáng thương.
Còn thầy Minh thì sao? anh đang tạo nghiệp chướng cho chính mình trong kiếp này.
Tôi thử dùng sự hiểu biết ít oi của mình về Phật giáo để giải nghĩa cuộc đời. Mong các bạn thông cảm. Chúc Đông Oanh thường an lạc.
Chào anh WHWH! Cám ơn anh ! Anh bàn truyện này theo thuyết của Phật Giáo thật là đúng và hay! Chúc anh vui nhé! Gởi lời thăm…bà xã của anh! Hì Hì!
Tôi cũng có thể là Minh, vợ tôi cũng có thể là cô giáo Huyền nhưng không biết may hay rủi chưa thấy – chưa thôi, biết đâu đấy – xuất hiện một Thủy Trúc nào đó. Dầu là vợ chồng keo sơn tình nghĩa, dầu là một cô gái trẻ đẹp tâm hồn trong trắng, ngoan hiền nhưng mỗi người trong bộ ba đó có một trái tim riêng, một cuộc đời riêng và nếu có một tình yêu riêng cũng là chuyện bình thường.
Mối quan hệ của thầy giáo Minh và Thủy Trúc đã dừng lại đúng lúc, nhích tới một chút nữa là bội tình, cướp chồng. Tuy nhiên, tình yêu đâu dễ muốn dừng là dừng. Tôi “thông cảm” với họ.
Tôi cũng thông cảm với Huyền vì sự không thủy chung của chồng. Tiếc rằng tôi không phải là phụ nữ để biết hết nỗi đớn đau nghiệt ngã đến mức nào khiến bà phải “man man”. Đúng là một chấn thương tâm hồn…do phải âm thầm chịu đựng dẫn đến bịnh trầm cảm.
Tóm lại, ai cũng đáng thương. “Tậu”. Ôi, chữ TÌNH – viết hoa !!!!!!!!
Tác giả đã kể một chuyện tình có ý nghĩa, không cao đạo khuyên răn, không cường điệu phê phán. Tôi vẫn khoái lối kể chuyện như thế.
Cảm ơn anh Thuận Nghĩa đã góp lời bàn rất là sâu sắc và ý nhị! Tôi cũng ” thông cảm ” với anh khi anh ” thông cảm ” với nhân vật ( chứng tỏ anh là người rất khiêm tốn!) ! Hì Hì!
Chúc anh vui khoẻ!
Đọc xong truyện ngắn “Lạc mất niền tin” bằng cái KẾT CỤC làm mình thấy sợ trước tình người, tình đời muôn mặt dối trá…
Đặt niền tin tuyệt đối vào người mình yêu thương ,quý trọng. Một khi bị “người ấy” phản bội ,cảm giác đó như rơi xuống 9 tầng địa ngục…Hụt hẩng…chán chường ,hoài nghi tất cả…đưa người ta vào cuồng loạn…
Tôi rất “đồng cảm” với tâm trạng của Chị Huyền …lạnh lòng ,khô cứng như xác không hồn…Bởi vậy chị đang tồn tại chứ không phải là đang sống…
Truyện ngắn gián tiếp lột trần cái bộ mặt thật ngoài đời ,chớ vội nhìn bề ngoài đạo đức mà lầm tưởng (Thầy Minh). Truyện xoáy sâu vào khía cạnh hôn nhân- gia đình như một lời “cảnh tỉnh” . Ý nghĩa thật sâu sắc, tả tâm trạng lôi cuốn- thật hay !
Cảm ơn Trần Thảo Nguyên !
Cám ơn nguyen ngoc tho đã đọc truyện và góp lời bàn! Nhận xét của bạn về nhân vật Thầy Minh rất đúng ý mình! Hì Hì! Chúc vui nhé!
Đàn ông sống vì sự nghiệp, đàn bà sống vì tình yêu.
Nên Minh lựa chọn bước thăng tiến và dừng lại với Thủy Trúc. Nàng im lặng ra đi là đúng vì yêu Minh dại khờ.
Huyền yêu Minh nên vết thương lòng âm ỷ…bám riết đớn đau , biết bao giờ cân bằng lại cuộc sống cho Huyền, Minh mất đi một nửa trong trái tim người đàn bà của mình.
Rồi Trúc sẽ ổn, rồi Minh sẽ phôi pha , riêng Huyền mãi mãi nhói đau…
Tình yêu không có lỗi! biết làm sao.
” Rồi Trúc sẽ ổn, rồi Minh sẽ phôi pha , riêng Huyền mãi mãi nhói đau…”
Rất đồng ý với nhận xét này của Nắng Thuỷ Tinh! Cũng mong rằng với thời gian rồi Huyền cũng sẽ ổn khi nhận thấy rằng cuộc đời này chỉ là cõi tạm!
Cám ơ NTT!
CUOC DOI VAN NHIEU EO LE NHU VAY CHI OI !
Cám ơn Nguyễn Thị Mai!Những éo le như vậy trong cuộc đời thường làm khổ cho phụ nữ nhiều hơn, đúng không?
Thân mến!
Đọc xong truyện ni em bỗng giựt mình! vì em cũng xém tiêu với bố bạn em rồi chị Đông Oanh ơi ! Cám ơn chị đã cho đọc một mẫu chuyện hay!
Thiệt hông, doandai? Chúc mừng em vì chỉ mới ” xém tiêu ” ! Hì Hì!
Cám ơn em!
Ôi !toàn là những nghịch cảnh, trái ngang! Nhờ vậy mà mới có truyện phải không bà con..
TTN viết hấp dẫn quá..!
Cám ơn NOBITA nghen! Mình thì sợ nghịch cảnh, trái ngang lắm. Nó làm mình…đau tim!
Cám ơn Khúc Thuỵ Du đã cho nghe lại bài này qua giọng hát Lê Uyên! Rất hay!
“Có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai. Những cánh dơi lẻ loi mù trong bóng đêm dài, Lời nào em không nói em ơi. Tình nào không gian dối. Xin yêu nhau như thời gian làm giông bão mê say. Lá thốt lên lời cây. Gió lú đưa đường mây. Có yêu xin những ngày thơ ngây. Lúc mắt chưa nhạt phai. Lúc tóc chưa đổi thay. Lúc môi chưa biết dối cho lời…..Tình vui trong phút giây thôi. Ý sầu nuôi suốt đời. Thì xin giữ lấy niềm tin. Dẫu mộng không bền. Dù trời đem cay đắng gieo thêm cũng xin đón chờ bình yên……”
Bất giác hai dòng nước mắt rơi lăn trên mặt gối. Không cầm được, chị thổn thức bật khóc. Vâng, chị đang muốn níu giữ lấy niềm tin và cũng đang muốn xin đón chờ bình yên.
___________________________
không chỉ riêng Huyền, bài hát này cũng ám ảnh mình suốt một quãng thời gian khiến mình đắm sâu vào nỗi buồn nhưng mình vẫn yêu thích những dòng nhạc như vậy..,
Huyền rất biết nghe nhạc, Huyền là người đàn bà tử tế, bao dung, Huyền không man man đâu vì Huyền có nỗi buồn riêng….
truyện viết hay lắm,
Cám ơn Khúc Thuỵ Du! Tên của bạn thật ấn tượng! Mình cũng thích bài hát Khúc Thuỵ Du lắm đó! Thạn mến!
Chào Đông Oanh !
Chào Nguyen Phong!
Một câu chuyện làm đau những trái tim chung thủy . Ôi! Cuộc sống phù du và hạnh phúc cũng phù du!
Chao Dong Oanh.Chuc mung ngay chao san XuNau.
“Một câu chuyện làm đau những trái tim chung thủy .”
Cung cam nhan voi nguyentiet.Chuc vui nhe.
Cám ơn VCM! Chúc vui nhé!
Cám ơn nguyentiet! Cuộc sống và hạnh phúc vốn phù du mà! Vì thế cần phải trân trọng và gìn giữ! Có phải không? Hì Hì! Chúc vui khoẻ!
Tuy hoi tan man nhung day la truyen ngan doc duoc.
Cám ơn Thuy Yen!
Chào Phương Mai! Vâng! Trần Thảo Nguyên là bút hiệu của mình ( thỉnh thoảng thích dùng )! Cám ơn PM đã đọc truyện! Chúc vui khoẻ! ĐO.
Chào Minh Nguyễn! Rất tâm đắc với lời bàn của bạn! Cám ơn MN rất nhiều, đã đọc truyện và góp lời bàn!
Thân mến! ĐO.
Một câu chuyện rất hay! Một mái ấm gia đình bỗng sụp đổ vì phút giây lãng mạn của người chồng ( mặc dù rất yêu vợ mình nhưng cũng có thói đèo bồng).Cảm ơn tác giả đã nhắc nhở chúng ta nên biết giữ gìn hạnh phúc gia đình của mình. Thân ái!
Mot cay but moi chao san Xu Nau.Chuc mung ban,Tran Thao Nguyen.
Xin chào Nha Nguyen! Mình rất vui với lời chào đón của bạn! Chúc vui!
Hình như Trần Thảo Nguyên là ..?????