TRẦN MINH NGUYỆT
– Tình ơi! Đi uống cà phê với bọn anh không? Em làm gì mà ngẩn ngơ ra vậy? – Tình giật mình, thì ra là anh Tuấn, trưởng phòng của cô, một người rất giỏi về chuyên môn nhưng cũng rất hài hước.
Tình cười buồn : “ Có gì đâu mà ngẩn ngơ hả anh? Em chỉ đang nghĩ về công việc thôi mà.”
– Thôi đi cô nương, nghĩ về công việc mà sao đôi mắt rướm lệ vậy? có cần anh lau nước mắt cho không vậy?.
– Em nghĩ về công việc thật mà – Tình ngước lên nhìn anh – với lại em có gì để suy nghĩ nữa đâu chứ? Em lỡ tay làm dầu dính vào khóe mắt nên cay sè, nước mắt chảy thôi. Tình phân bua – vội cúi xuống giả vờ như đang tập trung vào việc đọc các văn bản trước mặt…
Thế là bỗng dưng Tình trở thành người nhàn hạ nhất ở công ty này. Nhìn mọi người sau giờ làm việc vội vã trở về nhà để lo cho cái tổ ấm bé nhỏ của riêng mình, thì Tình tháng vừa rồi đã kí xong đơn li hôn trước tòa, kết thúc một trò chơi tình yêu đầy phiêu lưu mạo hiểm. Thế là từ nay cô đã tìm lại được tự do cá nhân của chính mình, không còn phụ thuộc vào ai nữa. Lẽ ra cô vui mới phải, vậy mà không hiểu sao sau cái ngày đó lòng cô trống rỗng, chơi vơi lắm. Cô hay miên man thả hồn phiêu lãng cùng những cảm giác vui buồn hơn trước.
“Mầy vẫn không quên được cái thằng mất dạy đó sao hả con? Nó đối xử với mầy tàn nhẫn như vậy, mà mầy còn nghĩ đến nó sao?” Bà Thân – mẹ của Tình, nhìn cô lo lắng hỏi. Tình nhìn mẹ với ánh mắt thật buồn, như chực khóc – và không nói được lời nào cả. Không phải Tình còn yêu thương nhớ nhung gì Hoài mà chỉ vì cô không muốn là một người thất bại trước đồng nghiệp và mọi người. Từ nhỏ cho đến lớn lúc nào Tình cũng là người thất bại, thất bại trong việc học – ( cô học rất giỏi, đậu tốt nghiệp cao – nhưng thi vào đại học năm đầu tiên lại thiếu mât nửa điểm xin phúc khảo cũng không được và năm sau thi lại cô cũng chỉ vừa đủ điểm chuẩn để đậu, vì thế nên không có học bổng mà phải đóng học phí). Đến khi ra trường xin việc làm cô cũng nếm đủ mùi chua cay. Mang đơn đi nộp đủ chỗ, cuối cùng mới xin được vào làm ở một công ty liên doanh đa quốc gia có tiếng ở thành phố. Tình chịu khó và siêng năng nên việc gì đến tay cô đều có kết quả rất tốt. Hai năm sau, Tình được trưởng phòng giao cho nhiệm vụ hướng dẫn hai sinh viên đến công ty thực tập. Đóng vai trò là đàn chị, cô hướng dẫn hai sinh viên một cách nhiệt tình và đầy trách nhiệm. Nhưng đổi lại lòng tốt và sự nhiệt tình của cô là hết năm đó cô được lệnh chuyển xuống chi nhánh ở vùng sâu, nhường chổ làm ổn định, thuận lợi ở thành phố cho hai sinh viên mới ra trường mà cô đã hướng dẫn – nghe đâu họ là con cháu của sếp lớn đã gởi cho giám đốc. Quá thất vọng và tủi nhục, Tình đã làm đơn xin nghỉ việc và rời thành phố phồn hoa lắm nỗi ưu phiền để về quê nhà, xin vào làm việc ở công ty Thuận Phát này từ đó đến nay. Lúc còn là sinh viên, và khi làm việc ở thành phố, Tình cũng có một người thương yêu là kế toán trường cho công ty lắp ráp sản xuất xe hơi – hào hoa, lịch thiệp – lại giàu có, nhưng tình yêu kia đã dần dần phai nhạt, và tan biến như những giọt sương mai khi Tình xin nghỉ việc và về lại quê nhà.
Mọi thứ đến và đi trong cuộc đời của Tình xảy ra mau chóng và nhiều khi giống như những chuyện đùa của tạo hóa vậy. Mới một năm trước đây thôi, Tình còn hạnh phúc bên người chồng mà lúc đó cô nghĩ là rất mực yêu thương cô, vì gã luôn chìu chuộng cô mọi thứ. Vậy mà chỉ một buổi sáng thôi – đúng vậy, một buổi sáng tình cờ trong đời cô còn nhớ rất rõ như nó vừa mới xảy ra: Lúc Tình đứng soi mình trước gương, sửa soạn chuẩn bị đi làm thì chồng cô bước vào nhìn cô chằm chằm và nói : “Anh thấy chúng mình sống không hợp nhau chút nào. Chúng mình chia tay được không em? ”. Những tưởng chồng nói đùa để trêu mình nên Tình quay lại lườm chống và hờn mát như mọi khi: “ Chia tay thì chia tay chứ, em đâu có sợ, vợ anh vừa đẹp vừa thông minh như thế này thiếu gì người thương yêu em chứ, chỉ sợ anh ân hận thôi mà!”. Hoài – chồng cô, nhếch miệng cười và gằn giọng: “ Em đồng ý rồi nhé, không được đổi ý đâu. Giờ anh đi làm, chiều về chúng mình tính tiếp vậy …”. Tình hơi ngạc nhiên về thái độ của Hoài, nhưng lúc đó Tình nghĩ anh ấy chỉ đùa quá trớn thôi, chẳng có việc gì hệ trọng xảy ra cả đâu. Vậy mà tối hôm đó khi đi làm về, Hoài chìa ra trược mặt Tình đơn xin li hôn đã viết sẵn – anh đã kí, và buộc Tình phải kí vào. Vì quá ngạc nhiên, và không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Tình nghĩ mình vẫn yêu thương chồng , nên cô dằn lòng không kí đơn, mà gấp đồ đạc rời khỏi nhà chồng trong đêm tối.
Những ngày sau đó chồng cô luôn điện thoại buộc cô về kí vào đơn li hôn với lời lẽ hết sức trịch thượng và vô lý. Dù cô và chồng chỉ nói qua điện thoại nhưng rất gay gắt:
– Anh không còn yêu em nữa, hãy buông tha cho anh đi?
– Nhưng mà em có làm gì sai đâu chứ? Em yêu thương anh và lo cho tổ ấm của chúng ta mà.
– Em mà lo gì chứ? Anh không cần em lo, nếu còn thương anh làm ơn kí vào đơn li hôn đi, anh muốn làm lại cuộc đời.
Những lần gọi đầu Hoài còn nể nang cô đôi phần với giọng điệu nài nỉ, nhưng không làm lay chuyển quyết định ở Tình, dần dần chồng cô chửi rủa ra mặt, và không còn lời tuyệt tình nào mà gã không dùng đến:
– Sao cô bám dai như đỉa vậy? Cô không có lòng tự trọng nữa sao?
– Anh đừng nói vậy tội cho em mà, chúng ta dù gì cũng là vợ chồng năm năm rồi.
– Tôi nghĩ lại thời gian qua mà thấy gai cả người vì sợ. Sống lại với cô sao? Không bao giờ, dù phụ nữ trên thế gian này có chết hết tôi cũng không quay lại với cô.
Bị xúc phạm nặng nề và quá nhiều lần như vậy, Tình cảm thấy tình yêu dành cho chồng bấy lâu đã héo khô dần, lụi tàn dần theo những lời chửi rủa ngày một cay độc. Và, chuyện gì đến sẽ phải đến – cô đã kí vào đơn li hôn để cùng ra tòa chấm dứt một đời làm vợ. Giữa Tình và chồng không có gì để chia nhau cả, không con cái, không tài sản, chỉ có hai tờ hôn thú là của chung nhưng sau khi li hôn tòa giữ lại làm bằng chứng. Thế là Tình quay trở lại với vị trí ban đầu, với hai bàn tay trắng – một vụ làm ăn không có lời, chỉ có lời là nỗi buồn trong cô ngày càng nhiều lên thôi.
Khi cái tin Tình li hôn lan ra, từ bà con xóm giềng đến các bạn đồng nghiệp cùng cơ quan ai cũng tròn mắt ngạc nhiên, vì có ai nghe vợ chồng cô bất hòa, xung đột nhau gì đâu mà li hôn chứ? Vậy là gặp ai Tình cũng phải giải thích, Những người ít thân quen thì dăm ba câu, còn bạn thân, đồng nghiệp thì có khi mất vài giờ đồng hồ đến cả buổi. Người thì buồn cho cô phải dở dang duyên phận, còn người khác thì bảo cô sướng vì có thể sống an nhàn, không vướng bận, không lo nghĩ gì, có thể làm mọi thứ mình thích mà không phải chìu lụy ai. Tóm lại, chỉ là những lời an ủi, chia sẻ chuyện đã rồi – không còn cách nào khác! Tình nghe, mà không hề đáp.
Tuấn là trưởng phòng của Tình, có vợ và một đứa con gái năm nay 10 tuổi. Vợ anh là một người đàn bà thành đạt, cô ấy rất xinh đẹp và giỏi giang – là tiến sĩ y khoa – đang làm giám đốc của bệnh viện tư nhân bề thế. Tuấn và Tình làm việc cùng một phòng nên hai anh em có dịp tiếp xúc với nhau luôn. Anh rất dịu dàng và luôn giúp đỡ cô, trước kia đã vậy, mà giờ đây trong tình trạng như thế này anh càng quan tâm đến cô hơn. Tuấn dường như thấu hiểu được những nỗi buồn, nỗi thất vọng và nhất là cái cảm giác chơi vơi trong lòng cô sau ngày cô li hôn nên vẫn thường tế nhị an ủi mỗi ngày. Cứ sau mỗi lần nói chuyện với anh, Tình cảm thấy vui hơn, an tâm và có sức sống hơn. Thường thì hai anh em nói những chuyện không đâu vào đâu, chỉ là những chuyện vui, những chuyện vô thưởng vô phạt không liên quan đến ai cả nhưng những nụ cười hồn nhiên của anh đã làm Tình an lòng.
– Em ăn cơm chưa? Đi ăn với anh cho vui.
– Dạ! Nhưng hôm nay anh trả luôn tiền cơm cho em nhé
– Cũng được thôi, nhưng lí do anh phải trả tiền là sao vậy?
– Là vì anh rủ được một người xinh đẹp như em ăn cơm chung mà
– Em leo chi mà cao quá vậy, từ từ mà leo xuống kẻo lộn cổ bây giờ
Cả hai anh em cùng cười vui vẻ. Tuấn có vẻ vô tư, và luôn xem cô như một cô em gái thực sự vì có lần anh đã nói : “ Em có nét mặt và dáng người hao hao giống em gái kề của anh, nhưng nó đi tắm biển và bị nước biển cuốn trôi khi nó học lớp chín. Anh thương nó nhất nhà đó vì nó là đứa hiền lành, tốt bụng và rất thương anh, chị em…”.
Lúc trước Tình cũng mến thương Tuấn như tình cảm của một cô em gái dành cho anh trai của mình, nhưng khi chỗ dựa vững chắc nhất của cuộc đời Tình bị phá vỡ, bỗng dưng cô muốn tìm một bờ vai của một ai đó để tựa vào, để được an ủi chia sẻ những vui buồn của cuộc sống. Vậy là Tuấn cứ dần dần chiếm hữu đầu óc cô, trái tim cô lúc nào cô cũng không hay biết nữa. Với bản năng của người nữ, Tình cũng ghét cay đắng sự phản bội và lừa dối trong tình yêu – không bao giờ nghĩ rằng có ngày mình sẽ trở thành người thứ ba chen vào phá vỡ hạnh phúc của người khác. Vì vậy dù Tình có cảm tình đặc biệt với Tuấn nhưng trí óc cô luôn mách bảo hãy giấu kín trong tim mình, không để lộ một sơ hở nhỏ nào cho ai biết. Hãy sống với sự thầm kín, cho dầu, đôi lúc – Tình cũng cảm thấy rất đau xót. Vì vậy ở công ty cô với Tuấn cũng chỉ là anh, em – là đồng nghiệp mà thôi. Chỉ khi đêm về trong cõi đời riêng một mình, Tình mới sống thực với lòng mình, với tình yêu mà cô ấp ủ khôn nguôi.
Đi uống cà phê về, Tuấn không quên mang về cho cô một ổ bánh mì kẹp thịt trông rất hấp dẫn. Đưa ổ bánh mì cho cô anh làm bộ nghiêm mặt bảo: “ Tiền bánh mì mười ngàn, Tiền công mua mang về mười ngàn. Cả thảy là hai mươi ngàn. Em nhớ phải trả lại cho anh đó.” – Tình bật cười – đáp lại lời anh: “ Em không trả đâu, anh Tuấn có biết ông bà ta có câu này không vậy?
“ Bắc thang lên hỏi ông trời
Bánh mì cho gái có đòi được không? “
Tuấn bậm môi trợn mắt như thể đang giận dữ lắm, anh dứ dứ quả đấm về phía cô và giả bộ nói giọng gằn gằn : “ Vậy thì em trả lại bánh mì cho anh đi, cho gái thì gái nào phải đẹp chứ, còn em xấu hoắc à, ai mà thèm cho chứ ?”. Như sợ Tuấn lấy lại bánh mì, Tình vội đưa bánh mì vào miệng cắn một miếng rõ to và giấu phần còn lại ra sau lưng. Tuấn vẫn không vừa, anh lấy điện thoại ra và chụp hình cô lia lịa, anh bảo sẽ rửa ra và dán khắp cơ quan. Những chuyện đùa vui như vậy giữa cô và Tuấn cũng thường xuyên xảy ra, khiến trái tim của cô bùng lên một ngọn lửa yêu thương nồng cháy, khó có thể mà dập tắt được.
Đã gần tới ngày 20-10, ngày phụ nữ Việt nam, Tình thấy hồi hộp lắm, cô không biết ngày hôm đó anh Tuấn tặng cho cô món quà gì đây?. Nhưng Tình đã nghĩ trước rồi, ngày hôm đó cô sẽ mời anh đến một nơi nào đó thật yên tĩnh, thật nên thơ – và cả hai sẽ cùng nhau thong dong suốt buổi tối. Chỉ nghĩ đến đó thôi mà Tình bỗng cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, lòng bối rối lạ lùng.
Tình đang đắm chìm trong cái cảm giác đó, thì Tuấn đã đến bên cô từ lúc nào. Anh gõ nhẹ xuống mặt bàn trước mặt Tình nhìn cô – mỉm cười : “ Lại mơ mộng gì nữa đây cô bé? Giúp anh chuyện này được không? “. Tim Tình đập liên hồi, lồng ngực như muốn vỡ tung ra, nhưng Tình kiềm chế cơn xúc động của mình lại – giọng điềm tĩnh: “ Ủa ! anh Tuấn có nhầm em với ai không vậy? Em mà giúp được gì cho anh sao? ”. Tuấn cười hiền: “ Chỉ riêng hôm nay thôi mà, trưa nay anh, em mình vào siêu thị đi, anh muốn nhờ em tư vấn cho anh mua một món quà nào thật đẹp và có ý nghĩa để anh tặng chị”. Tình cảm thấy bàng hoàng. Tim như se thắt lại và nhói đau, Cô không nói nổi một lời nào chỉ cố gắng nhìn anh và gật đầu mà thôi. Tuấn đã đi ra khỏi phòng rồi, mà những lời lẽ kia cứ lỡn vỡn, nhảy múa trong đầu óc cô. Tình nhớ rất rõ vẻ mặt đầy yêu thương, hạnh phúc và tự hào khi Tuấn nói về vợ mình: “ Em biết không? Anh thật là may mắn khi có một người vợ như chị của em. Cô ấy tài giỏi, thông minh, đảm đang và rất mực chìu chồng, yêu con. Cô ấy và con gái là những người quan trọng nhất trong cuộc đời của anh em à”.
Vậy là ngọn lửa tình si trong lòng Tình được nhen nhóm bấy lâu, bị cơn mưa mùa đông dai dẳng làm tắt ngấm không còn một chút hơi ấm nào, chỉ còn trơ lại là một bếp tro than nguội lạnh. Cô cảm thấy mình thật đáng thương, một sự ảo tưởng viễn vong xa vời mà cô biết rất rõ là mình không thể nào với tới được nữa. Nhưng giờ đây Tình đã hiểu rõ dần thế nào là tình yêu thực sự?. Thì ra tình yêu cũng có lí lẽ riêng của nó, một khi ai đó vi phạm vào lí lẽ của tình yêu, nó sẽ vỡ tan mau như bong bóng mưa vậy thôi. Những ngày sắp tới, Tình phải sống như thế nào đây? Mê cung của cuộc đời đang ở phía trước, đang chờ đón cô. Có lẽ sẽ như vậy. Tình đưa tay lau dòng nước mắt chảy dài trên má và tự hứa với lòng là sẽ tiếp tục cuộc hành trình của một đời người kì diệu…
TRẦN MINH NGUYỆT

Chao Minh Nguyet,dao nay suc khoe ra sao?. Rat vui khi doc truyen ngan cua ban van xuat hien thuong xuyen tren mang. Mong ban giu gin suc khoe va sang tac deu dan
Cảm ơn bạn Đo Hung! Dạo này ở Bình Định mưa to lắm, nên MN nhìn mua và viết Bong bóng mưa. MN sẽ giữ gìn sức khỏe. Chúc bạn an lành, may mắn.
THAT RA TINH YEU PHUC TAP CHU KHONG DON GIAN NHU TAC GIA VIET
Đúng vậy, Thảo ại! TY không đơn giản – nhưng có lí lẽ riêng của nó – không ai có thể hiểu được ( đôi khi ngay cả đương sự ! ); do vậy : ” Chỉ khi đêm về trong cõi đời riêng một mình, Tình mới sống thực với lòng mình, với tình yêu mà cô ấp ủ khôn nguôi.:” – Và ” ..Tình đã nghĩ trước rồi, ngày hôm đó cô sẽ mời anh đến một nơi nào đó thật yên tĩnh, thật nên thơ – và cả hai sẽ cùng nhau thong dong suốt buổi tối. Chỉ nghĩ đến đó thôi mà Tình bỗng cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, lòng bối rối lạ lùng.” – đôi lần tự vấn và sau cùng : “… Tình đã hiểu rõ dần thế nào là tình yêu thực sự?. Thì ra tình yêu cũng có lí lẽ riêng của nó, một khi ai đó vi phạm vào lí lẽ của tình yêu, nó sẽ vỡ tan mau như bong bóng mưa vậy thôi. ” ( …vvv).- để rồi ” Tình đưa tay lau dòng nước mắt chảy dài trên má và tự hứa với lòng là sẽ tiếp tục cuộc hành trình của một đời người kì diệu “/ Tác giả không hề nghĩ đơn giản hay phức tạp – người đọc tùy trường hợp và hoàn cảnh mà cảm nhận thôi! Bởi vì TÌNH YÊU LA VẬY MA! Đúng không?
Cảm ơn bạn Thao! Tình yêu quả là phức tạp không đơn giản chút nào.
Em viết truyện đọc nghe như thật,dễ thương lắm!Một kết thúc cũng nhẹ nhàng!
Cảm ơn anh đã đọc truyện và cảm nhận. Chúc anh an lành, may mắn.
YÊU THÌ KHỔ,NHƯNG KHÔNG YÊU THÌ LỖ….HA …HA!!!!!
Đàn ông không lỗ nhưng phụ nữ tụi tui thì lỗ nặng mấy ông ơi.
Tất cả đều lời cả Kim Mai ơi, nhưng lời hạnh phúc hay lời khổ đau rối rắm mà thôi. Chúc an lành.
Cũng vì yêu nên phụ thân mới xuất gia và cả đời đi tìm đó thôi. Vậy mà không sợ sao chứ?
Chiều mưa lại đọc bong bóng mưa. Buồn quá
Cảm ơn Thụy Kha đã đọc truyện, buồn vì bong bóng mưa hay buồn vì lòng cảm thấy buồn? Chúc bạn vui nhiều.
Yêu hay không yêu thì biết liền chứ Minh Nguyệt? Tình yêu không đến nỗi là mê cung đâu,đừng sợ !
Cảm ơn anh Minh Huy! Không phải là Minh Nguyệt, là cô Tình nào đó mà, nếu là em thì em biết rồi. Tình yêu vẫn là điều bí ẩn nhất mà anh? Chúc an lành.
Nhưng giờ đây Tình đã hiểu rõ dần thế nào là tình yêu thực sự?. Thì ra tình yêu cũng có lí lẽ riêng của nó, một khi ai đó vi phạm vào lí lẽ của tình yêu, nó sẽ vỡ tan mau như bong bóng mưa vậy thôi
Đúng vậy bạn ơi,tình yêu bao giờ cũng rất khó lý giải
Cảm ơn bạn đã đọc truyện và cảm nhận. Bạn nói đúng, tình yêu đúng là bí ẩn và khó lí giải, nhưng Minh Nguyệt nghĩ nó cũng có lí lẽ riêng của nó.
Mỗi người nghỉ về tình yêu một cách khác nhau…khó hiểu thật đó.
Nhưng mà anh nghỉ về tình yêu như thế nào vậy?
Chào Minh Nguyệt,
Chiều chủ nhật được đọc truyện ngắn của Minh Nguyệt, thấy mừng cho Minh Nguyệt, mặc dù nghề giáo bận rộn nhưng vẫn dành nhiều thì giờ để viết văn. Mà lại viết nhiều nữa chứ!. Đọc cái list trên Newvietart mà giật mình. Giỏi quá Minh Nguyệt ơi. Phải ham thích lắm MN mới viết được nhiều như vậy.
Cô Tình trong truyện này thông minh xinh đẹp nhưng chắc hẳn phải vô tâm lắm, vì sống với ông chồng 5 năm mà không phát hiện ra điều gì bất thường trong tình cảm của ông ta. Hoặc ông ta, một người nhẫn tâm, độc ác thô lỗ và vô tình như vậy, nếu qua mặt được vợ trong thời gian dài như thế, chắc hẳn là một kịch sĩ siêu đẳng. Cũng như Tú Gàn, mình thích nhân vật Tuấn, một người đàn ông quang minh chính đại, giàu lòng nhân ái và rất tế nhị. dù sao Tình cũng rất may mắn có được một người bạn như thế trong cuộc đời.
Chuyện hay lắm. Chúc Minh Nguyệt vui và viết khỏe. Thân..
Cảm ơn chị Thanh Thiện đã đọc truyện và chia sẻ cùng em. Em viết giống như đi tìm sự thanh thản cho mình vậy chị à, mình có thể gởi gắm niềm vui nỗi buồn của mình vào bài viết và như vậy có thể tự tin hơn trong cuộc sống. Chị nói đúng, trong cuộc đời có được một người bạn như Tuấn thì còn gì bằng. Có thể Tuấn cảm thấy tình cảm của Tình vượt qua ranh giới anh, em nên tế nhị nhắc cô quay trở lại trước khi là quá trễ, Cuộc đời, tình yêu đôi khi chỉ là những bong bóng mưa, lung linh trong khoảnh khắc để rồi biến mất mãi,nhưng đã là con người hãy nhìn về phía trước và bước hết con đường trần phải không? Chúc chị an lành.
Truyện buồn nhưng không u ám như những truyện ngắn khác của bạn. Nhân vật lạc quan và vững vàng hơn. Chúc mừng bạn
Cảm ơn bạn đã đọc truyện và nhận xét. Đó là những nhân vật trong truyện của MN thôi, còn MN sống vui vẻ và lạc quan nhiều mà. Chúc bạn vui ngày cuối tuần.
Minh Nguyện viết thật đều tay.Luôn khỏe và vui,MN nhé
Cảm ơn chị! Em viết để cuộc sống vui hơn, và có thể sẽ tìm thấy cuộc sống dịu kì hơn. Chị vui.
Thăm Minh Nguyệt! Chú rất vui, sáng CN vào thăm XN – dọc :” Bong Bóng Mưa ” của MN đây! Vậy là cháu vẫn tìm vui và an ủi bên những trang viết đều đặn rồi! Chú cũng đang là ” một bong bóng mưa ” ( chính hiệu ) – sau 2 lần giải phẩu não! Nhưng, vẫn làm Thơ. Thỉnh thoảng vào thăm XN.. Có sao đâu? Nghĩ như ông ban của chú ( NAD ) – là rất chí lí. ( ” Nhưng, đâu phải vì phút giây ngắn ngủi vậy mà buồn? Phải sống với phút giây nhiệm mầu hiện tại vô cùng quý báu ấy nhé? ” ). Chú chia vui cùng MN. Hãy gằng viết đi nhé? Chúc MN ngày CN an lành!
Cảm ơn chú! Chú nói đúng đôi khi cuộc đời là những Bong Bóng mưa, mong manh dễ vỡ ngoài kia. Nhưng trước hi vỡ tan ra chúng vẫn lung linh lấp lánh dịu kì phải không chú? Trong một khoảnh khắc chúng ta tìm thấy hạnh phúc là đáng sống cả đời rồi. Chúc chú mau lành bệnh.
Đọc ” Bong bóng mưa” của em vào một sáng chủ nhật trời mưa tạo cho chị một cảm giác bâng khuâng khó tả. Tình yêu và cuộc đời này cũng như những bong bóng mưa thôi. Tất cả đều vô thường mà ! Có lẻ tình cảm của Tình chưa hẳn đã là tình yêu, mà có thể chỉ là sự rung động nhất thời của một tâm hồn đang cô đơn, hụt hẩng trong tình yêu sau khi hạnh phúc vợ chồng tan vỡ trước sự ân cần an ủi bằng những chăm sóc rất chân tình của Tuấn. Vì vậy Tình mới dễ dàng sực tỉnh “cơn mê”. Và cũng khá khen Tuấn rất tỉnh táo ,đồng thời cám ơn Tuấn đã khéo léo giúp cho ” ngọn lửa tình si trong lòng Tình được nhen nhóm bấy lâu, bị cơn mưa mùa đông dai dẳng làm tắt ngấm không còn một chút hơi ấm nào, chỉ còn trơ lại là một bếp tro than nguội lạnh. ” Nếu là tình yêu thật sự và sâu sắc đâu dễ ” chóng tàn” như vậy phải không em?
Chúc mừng em đã có cái kết của câu chuyện thật ý nghĩa. Chúc em khỏe hơn để vui hơn MN nhé!
Mơ mơ, thoang thoảng mới là tình yêu. Ào ào như quạt máy là tình …tội.
He he em nói sao giúng anh nghĩ quóa dzẫy Ớt Bay ?
Mơ mơ một sớm tinh mơ
Tang tình tang tính tình cờ tình ơi
Đã đi vạn nẻo đường đời
sao anh chưa gẹp được người anh iu
Phập phồng bong bóng mưa chiều
Lất lây thân thế, liu xiu chân rùa.
Tậu
Ai kiu nẫu mần thơ chua
Lãu lâu ngứa ngứa Xóm Chùa chọt tui (hẻ?)
Nhột wá , nhột wá quynh ui
Tui mà “nẫu” nóng “thâu”rùi đời … quynh (đó nhe !)
Bấm nút là có tình…tội, hữ?
Tình yêu vốn mơ mơ, thoang thoảng mà cay cay nữa. Cảm ơn ớt Bay nhiều.
Cảm ơn chị đã chia sẻ và phân tích tâm lí nhân vật. Vì một khi cái hạnh phúc bị vỡ tan đi, con người chìm đắm trong nỗi buồn, lúc này rất cần sự an ủi, chở che của người khác. Có lẽ Tình chỉ là rung động nhất thời trước tình cảm chân tình của Tuấn. Hi vọng chuyện tình yêu không là cơn mưa mùa đông dai dẳng chị à, mà là mùa xuân muôn hoa đua nở. Chúc chị vui.
Bong bóng mưa,đôi khi ngẩm nghĩ lại thì thấy cuộc đời này chỉ là bong bóng
Cảm ơn anh! Mọi chuyện trên đời đôi khi chỉ là bong bóng mưa thôi. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc nào đó. Còn cuộc đời vẫn rất dịu kì cần chúng ta khám phá mà. Chúc ngày cuối tuần vui.
Chuyện tình yêu…rắc rối lắm nhà văn ơi! Chúc bạn ngày cuối tuần vui
Anh Tuấn ơi! Có rắc rối mới là tình yêu chứ, chỉ có:
Thuyền tình không thả lên cõi thế
Đợi kiếp luân hồi ta mới yêu.
Là khỏi phải rối rắm đau khổ, buồn phiền vì yêu thôi.
Thăm Minh Nguyệt! Mùa mưa – chú không được khỏe! Chú ít khi vào mạng. Mỗi ngày chỉ lướt qua – cho vui thôi! Thăm XN – dừng lại đọc ” Bong Bóng Mưa ” của MN – chú cảm thấy mình như được chia sẻ cùng Tình ( cũng giống như cuộc đời chú ) – Chú hiện cũng là ” một bong bóng mưa ” đây mà! Nhưng, đâu phải vì phút giây ngắn ngủi vậy mà buồn? Phải sống với phút giây nhiệm mầu hiện tại vô cùng quý báu ấy nhé? Chúc MN ngày CN…” ngủ nướng” thêm chút nữa!
Cảm ơn chú! Ngày chủ nhật cháu hay ngủ nướng đến hơn 9h mới dậy. Có đôi khi buồn, hay đau nhiều cháu cũng nghĩ cuộc đời là những bong bóng mưa, có đó rồi biến đi đó. Nhưng đôi khi cháu cảm thấy cuộc đời còn có nhiều điều dịu kì lắm. Cảm ơn lời khuyên của chú. Chúc chú mau khỏe lại.
Thấy Minh Nguyệt viết trở lại như vậy là sức khỏe tốt.Rất mừng và đồng cảm với
truyện ngắn Bong Bóng Mưa.Sàigòn cũng đang mưa.Có những chiều mưa bong bóng…mới chết chứ.! Mong em mãi an lạc và viết nhiều…
Cảm ơn anh tranzalu! Cuộc sống, tình yêu trên đời đôi khi giống như những bong bóng mưa vậy, tồn tại và biến mất chỉ trong một khoảnh khắc. Chúc anh an lành.
Chuyện tình buồn nhưng vẫn ánh lên chút le lói của niềm tin yêu vào tình yêu có thật
Cảm ơn chị Áo Tím! Tình yêu trắc trở đôi khi là tình yêu đẹp phải không chị? Em vui khi chị động viên. Chúc an lành.
Một truyện ngắn buồn nhưng kết thúc có hậu .
Chúc Minh Nguyệt khoẻ và vui nghen .
Cảm ơn chị Yến Du! Cảm ơn chị đã động viên em. Cuộc sống đôi khi buồn vậy mà. Chúc chị luôn vui chị nhé.
Tình đưa tay lau dòng nước mắt chảy dài trên má và tự hứa với lòng là sẽ tiếp tục cuộc hành trình của một đời người kì diệu…
Phải lạc quan như vậy mới được Minh Nguyệt ơi
Bạn nói đúng! Cuộc đời con người luôn kì diệu, có khổ đau mới cảm nhận được hạnh phúc phải không?. Chúc an lành.
Truyện buồn quá.
Cảm ơn anh đã đọc truyện và động viên. Chúc an lành.
Buồn như … con chuồn chuồn hữ anh Táng … ?
Tôi được đọc “Bong Bóng Mưa” giữa chiều mưa Sài Gòn. Thật thú vị. Thật mừng. Thú vị được đọc một truyện ngắn có ý nghĩa. Mừng vì MN vẫn viết rất khỏe và chắc tay.
Tình yêu và Hôn nhân – chủ đề của truyện. Bong bóng mưa thì đẹp, nhưng người ta sống cần nước hơn. Và khi phải lựa chọn thì người ta chọn ly nước dầu vẫn mơ mòng bong bóng mưa phập phồng bảy màu tán sắc. Người ta vẫn khuyên: hãy lấy người yêu mình hơn là người mình yêu mà không yêu mình hoặc yêu mình ít hơn.
Biết bao lời khuyên khôn ngoan khác nữa nhưng cuối cùng vẫn có ly hôn. Theo tôi, không nên quan trọng hóa chuyện ly hôn. Tờ hôn thú, nếu không còn lòng tin, sự tương kình và tình yêu thì chỉ là một bản hợp đồng, mà đã là hợp đồng thì có thể thanh lý nó.
Thà là bong bóng phập phồng
Lung linh bảy sắc cầu vồng chiều mưa
Thà là đi sớm về trưa
Một mình như thuở ngây thơ ngày nào.
Thân em như tấm lụa đào
Vẫn tươi như sắc ráng chiều non Tây.
Cảm ơn anh Nam Thi!Sài Gòn vẫn mưa sao? Trời mưa làm cho con người ta có cảm giác buồn. Nhiều khi buồn, MN rất thích đi dưới trời mưa, nước mưa có thể trôi đi những rối rắm trong lòng. Bong bóng mưa lung linh bảy sắc cầu vồng nhưng rồi tan biến đi mãi mãi. Cuộc sống, tình yêu đôi khi là vậy? có muốn tránh cũng biết làm sao? Khi tình yêu không còn thì trói buộc nhau mà làm gì. Tờ hôn thú có giá trị gì đâu? Cuộc sống vốn dịu kì, sẽ có nhiều con đường màu hồng phía trước phải không? Chúc anh an lành, may mắn.
“Thế nào là tình yêu thực sự?. ”
Trả lời câu hỏi này quả thật không dễ dàng chút nào!
Cảm ơn câu hỏi của anh? Biết thế nào là Tình yêu thật sự đây? Nhưng mà cuộc sống phải cần tình yêu thực sự phải không? Chúc an lành.
Chào Minh Nguyệt !
Lại được đọc … em nữa rầu ! Nói thim cho rõ : Đọc truyện của em nữa rầu !
( hì…hì…)
Đúng là trong thực tế cuộc đời vẫn có những câu chuyện “bong bóng mưa” như vậy xãy ra. Tất nhiên, không phải cái kết thúc nào cũng đẹp (tạm gọi vậy đi !) như câu chuyện mà em đã viết !
Về mặt nhân vật, những phân tích diễn biến tâm lý đối với Tình, anh thấy phù hợp, không có gì đáng bàn cải . Sự hụt hẫng về mặt tình cảm sau ly hôn là điều hiển nhiên và nhu cầu “lấp đầy khỏang trống” đó là một nhu cầu thực tế, bình thường . Nhưng ở đâu ? khi nào ? với ai ?… lại là điều cần cân nhắc ! Ở
đây nhân vật Tuấn mới là “chìa khóa” của câu chuyện. Đó là một người đàn ông … hòan hảo ! Biết quan tâm, biết sẻ chia trước nổi đau của người khác và nhất là vẫn giữ được sự chừng mực, giới hạn cho phép. Không “thừa nước đục mà thả câu”, không lợi dụng tình thế để mà … “kiếm thêm” vì :…”Em biết không? Anh thật là may mắn khi có người vợ như chị của em. Cô ấy tài giỏi, thông minh, đảm đang và rất mực chìu chồng, yêu con. Cô ấy và con gái là những người quan trọng nhất trong cuộc đời của anh em à “. Thật không dễ để nói như vậy – làm như vậy ! Thế nhưng-anh nghĩ : “chìa khóa của mọi chìa khóa” lại là người vợ tuyệt vời của Tuấn ! Không ai nở phản bội – lừa dối một người vợ như vậy. Không ai đủ can đảm phá vỡ hạnh phúc mà mình đang sở hữu như vậy … để chạy theo … “bong bóng mưa”.
Điều đáng được rút ra là :
CHỊ “IM” PHỤ NỮ (nói chung) dzà CHỊ “IM” PHỤ NỮ XỨ NẪU (nói riêng) UI ! Hãy nhớ nằm lòng – thuộc nằm lòng câu dặn dò của ông bà mình nhen : “Gái có công chồng chẳng phụ” ! Hữ ??? Hả ???
Cảm ơn nhà dzăn Minh Nguyệt ! Chúc vui – khỏe nhìu !
( Dziết dzẫy cho dzui. Đừng “chụp” anh là “ngạo mạn-xách mé như … nẫu nghe chưa !)
Tú Gàn
Cảm ơn anh Tú Gàn đọc truyện và chia sẻ tâm sự của cô Tình. Cô ấy quả là bất hạnh, có chồng, một người chồng lạnh lùng vô tình. Tìm một bến đỗ, bến đỗ không dành cho cô, cuộc đời, tình yêu giống như Bong bóng mưa phải không? Cảm ơn anh đã phân tích diễn biến tâm lí của nhân vật. Tình yêu cứ tưởng nó không có lí lẽ, nhưng nó có lí lẽ riêng của nó. Chúc anh luôn vui.
” Đời là bong bóng mưa thôi
Nhưng là thời khắt của đời Yêu Thương
Giữ lòng trong trẻo hạt sương
Cỏ hoa cần để ngát hương – bao mùa! ”
MVL
Cháu cảm ơn chú đã đọc truyện và động viên cháu. Đời là bong bóng mưa nghe buồn quá, nhưng cuộc đời và tình yêu đôi khi cháu thấy nó rất giống như những bong bóng mưa, chỉ là một khoảnh khắc rực rỡ lấp lánh rồi biến mất mãi mãi. Cháu biết cuộc đời này vẫn còn rất nhiều điều kì diệu, hãy sống và vui cùng nó, phải chấp nhận tất cả phải không chú? Cháu chúc chú an lành, may mắn.
Chào Minh Nguyệt! Vậy là MN đã khỏe và viết trở lại rồi! Chú chúc mừng MN nhé? Cuộc đời tuy chỉ là ” bong bóng mưa ” – nhưng đó là những chiếc bong bóng mưa kỳ diệu MN ạ! Đọc BBM – chú thấy rất thương cô Tình- suốt cuộc đời chịu lận đận và bát hạnh.! Nhưng MN có nghe ông bà ta xưa nói không: ” Tiền hung, hậu kiết ” ấy mà! Chúc MN ngày cuối tuần vui vẻ!
Cảm ơn chú! Cháu không khỏe lắm, nhưng cũng không giống như những bong bóng mưa, chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc. Tình yêu và cuộc sống đôi khi là vậy phải không? Hi vọng như chú nói ” Tiền hung, hậu kiết”. Chúc chú an lành.
Một chuyện tình buồn nhưng có hậu
Cảm ơn bạn BNgọc đã đọc và đã động viên MN. Chúc bạn vui.
Bong bóng mưa rất dễ thương và có hậu, chúc mừng cô em gái.
Nhiều lúc TB nghĩ nếu dẫn câu chuyện đi xa hơn có lẽ sẽ có nhiều rối rắm của cái sự “Đời” và kết cuộc chưa chắc đã được như ý cho cả 2.
Mặc dù sự kết thúc của bong nóng hơi vội, nhưng biết làm sao đây vì kinh nghiệm về nhiều cuộc tình của TB như mách bảo có lẽ như thế lại hay và đỡ tổn thương cho những người trong cuộc hơn, hic…
Chúc em gái Vui, Khỏe. Cám ơn em về câu chuyện. Mến.
Anh nói đúng, cuộc đời có quá nhiều rối rắm và nhất là trong tình yêu. Minh Nguyệt không muốn làm Tình đau thêm một lần nữa. Tình yêu nhiều khi chỉ là những giấc mơ mà thôi. Anh vui.
Một truyện ngắn có hậu cho cả hai ! May Tình chưa bộc hết ” sóng lòng” …., Chúc MN khỏe- vui… , hoàn thành sứ mệnh ” người thợ cày ” cao cả , mà Ngành GD đã giao .
Chào anh! Đúng là may cho cô Tình thật. Ai cũng nói Tình yêu không có lí lẽ, nhưng nó có lí lẽ riêng của nó phải không? Đúng là em giống như một người thợ cày. Anh vui.
Bong bóng mưa bong bóng mưa…cuộc đời chỉ là mưa bong bóng!
Phụ thân đi nhiều nên hiểu rõ có những chuyện thoàng đến và đi như những bong bóng mưa mà thôi. Nhớ kiếm mẫu thân đó.
Thăm Minh Nguyệt! Cuộc đời Tình quả là những ” bong bóng mưa ” buồn bã! Nhưng nghĩ cho cùng – cuộc đời của tất cả cũng sẽ là ” bong boáng mưa ” thôi mà! Có – Không ( còn – mất ) là chuyện của ngàn đời, nhưng anh hy vọng Tình sẽ có niềm tin yêu chân thành – bởi Tình là người Thiện lành! Và Tình cũng đã tự hứa ” ..sẽ tiếp tục cuộc hành trình của một đời người kì diệu…”. Chúc MN ngày cuối tuần an vui!
Anh nói đúng, đôi khi cuộc đời chỉ là những bong bóng mưa, chỉ tồn tại một thời gian ngắn và biến đi mãi mãi. Được hoặc mất trong cuộc đời chỉ trong một khoảnh khắc. Nhưng còn sống là còn vui với cuộc đời dịu kì này mà, Chúc anh vui.