Ngồi đọc mấy bài thơ mà Thẹo bỗng tức cười, hôn có gì ghê gớm đâu mà qua những nhà thi sĩ nụ hôn trở nên dữ dội, nào là: Lần đầu ghé nụ hôn vàng, bầy chim ríu rít hót vang khu vườn, rồi thì cỏ cây đờ đẫn quanh mình, rồi dòng sông ngừng chảy, thậm chí còn gió xiêu vẹo gió nữa chứ, thiệt là ghê ơi là ghê. Nụ hôn đầu ai chẳng có nhưng đâu có ghê gớm đến vậy, nó nhớ tới ngày xửa ngày xưa….
Ngày xửa ngày xưa cái xóm nhà nó chỉ một đoạn đường ngắn ngủn mà có tới năm cái bar, còn mấy cái ổ nhền nhện ở trong xóm thì vô số kể, buổi sáng sớm thì vắng tẻo vắng teo nhưng…khoảng 10g thì bướm hoa dập dìu. Thuở đó nó còn đi học, mà học trường Cường Để nữa mới oách chứ, sáng thì đi học, trưa thì bị nhốt trong nhà nhưng mấy cái chuyện hôn hít thì nó vẫn thấy thường xuyên. Đặc biệt cái xóm của nó toàn là tụi mẽo đen thui thùi lùi và vô số cô gái bán hoa cho nên tiếng bồi nó cũng biết chút chút, lúc đó chỉ cần gia đình lơ là một chút thì nó phóng ra ngoài đường okê salem túa xua, suốt từ trưa đến chiều nhạc cứ xập xình suốt muốn học thì cũng khó nhưng đến khoảng 6g chiều thì không khí yên tĩnh lại, xóm nó là vậy đó.
Cách nhà nó mấy cái là nhà của con nhỏ Nga còn biệt danh là Nga lung linh, tuy nhỏ hơn nó nhưng con nhỏ sao mà lanh quá, chuyện gì nó cũng biết kể cả chuyện hôn hít, chỉ cần nghe nó kể chuyện đi chơi với bồ là cả đám trố mắt mà nhìn và lắng nghe chuyện nó kể một cách say sưa, nhất là chuyện dành bồ giựt bịch, trong đám con trai nhiều thằng cũng lớn bộn nhưng cái chiện hôn hôn hít hít đố có thằng nào biết nhưng nhìn thì thấy dài dài, thử coi một đoạn đường đâu quá dài, cứ chiều chiều là có hàng trăm thằng mẽo và lũ khũ những cô gái cứ đeo nhau như sam hôn hít tùm lum thì chỉ những người mù mới không thấy chuyện đó thôi. Riêng Thẹo thì đâu có lạ những cảnh hôn hít nhưng hôn thì nó đú biết mà muốn thì cũng chẳng có ai chỉ đâu mà biết, nhiếu lần nó cà khịa nhờ con nhỏ Nga bày dùm nhưng lần nào cũng bị con nhỏ xách dép nhứ nhứ làm nó cũng cụt hứng, chỉ có một lần nó hun đại lên má con nhỏ, bị con nhỏ Nga rượt chạy cong giò, nó đem chuyện đó kể cho mấy thằng lớn thì bị tụi nó chê: Đó mà hun cái gì, phải là hun môi mới phê, rồi mấy thằng lớn cá, nếu mà đứa nào biết hun đầu tiên thì cả đám con trai trong xóm bao ăn kem Phi Điệp coi cinê Kim Khánh thả dàn trong vòng một tuần, nghe giải thưởng thì thằng nào cũng khoái nhưng cũng chẳng ai dám thử vì chẳng biết thử chỗ nào.
Thằng Thẹo đi tới đi lui trước nhà con Nga nhiều lần, không phải nó muốn hun đại con Nga mà chỉ hỏi nó cách hun thế nào và cảm giác ra sao để về cà khịa cho tụi con trai trong xóm ngán nó thôi chứ giải thưởng nó cũng chẳng thiết gì, nhưng nó cũng không dám hỏi, bởi nó cứ tưởng tượng ánh mắt cũa con nhỏ khi nghe câu hỏi đó, ôi….rùng rợn quá, cùng đường Thẹo mới nhớ tới chị Trang. Sở dĩ nó kêu bằng chị bởi vì không biết chị bao nhiêu tuổi nhưng nó chỉ biết một điều là chị sành sõi hơn nó và cũng chững chạc hơn nó nhiều, nó cũng không biết có phải chị tên Trang hay là tên Xoài tên Ỗi gì đó, vì tất các cô cư ngụ ở cạnh xóm nó đều xài tên tự đặt cho oách nhưng thấy người ta kêu chị là Trang nên nó cũng kêu tên Trang. Nó với chị cũng khá thân thiết, có cái gì ngon chị cũng để dành cho nó và nó cũng vậy, chuyện gì vui buồn chị cũng hay kể cho nó nghe, thôi thì bí thủ quá nó cũng đành nhờ chị Trang vậy.
Tối hôm sau nó chờ quán bar hết khách rồi mới đi tìm chị Trang, sau khi nghe nó nói thì chị bỗng phá cười, cười ngặt nghẽo làm cho Thẹo cũng thấy quê quê nhưng nhìn vẻ mặt tội tội của Thẹo thì chị cũng hết cười và chỉ cho nó cảm giác lúc hôn như thế nào để nó về cà khịa, chiều tối hôm sau nó gặp lũ bạn trong xóm cà khịa nhưng tụi nó lại nửa tin nửa ngờ nhưng dù sao tụi nó cũng hơi ngán nó mặc dù cũng chưa tin hẳn nhưng vì chưa có đứa nào biết hôn cho nên tụi nó cũng không kiểm chứng được nhưng con Nga thì khôn hơn nhiều bởi vì nó quá rành rẽ chuyện đó. Ngay hôm sau lúc Thẹo đòi chung độ thì mấy đứa trong xóm nghe lời xúi giục của con Nga nên không chịu chung mà đòi phải hôn lại và cho tụi nó chứng kiến thì tụi nó mới chịu chung, mấy ngày tiếp theo mặc dù Thẹo tìm mọi cách năn nỉ nhưng chị Trang vẫn không chịu nên Thẹo cũng hết cách dù rằng mấy chị bán bar trong xóm nó đều quen hết nhưng nó cũng chẳng dám mở lời, cuối cùng nó cũng liều mạng rủ thằng Hùng con cùng xóm đi ra xóm sau. Thấy hai thằng nhóc bước vào mấy cô gái bán bar tỏ ra rất ngạc nhiên và bu lại coi, Hùng con cầm điếu thuốc hít một hơi rồi chỉ vào mấy cô gái rồi nói:
– Ê cho hai em đã đã coi.
Nhìn điệu bộ của Hùng con mấy cô gái bỗng phá cười, rồi một cô trong đó nói:
– Cưng ơi. Cho chị coi thử cái ớt bay của em chín chưa vậy
Nói xong mấy cô gái nhào vô làm hai thằng sợ qúa chạy một mạch không dám quay đầu lại nhìn, ngày hôm sau Thẹo đem chuyện này kể lại cho chị Trang nghe làm cho chị cười muốn vỡ bụng làm Thẹo cũng thấy quê quê, nhưng chuyện hôn thử đó cũng đi vào quên lãng. Một hôm đi học về Thẹo gặp chị Trang giữa đường, thấy chị vẻ mặt có vẻ buồn nó hỏi:
– Chị đi đâu đó, có chuyện gì không mà chị có vẻ buồn vậy?
– Ừ có chuyện, tối nay ra gặp chị, chị nói cho nghe.
Tối đó Thẹo ra gặp chị Trang sau khi nói dối gia đình đi mượn vở bạn, ra chỗ hẹn thì nó thấy chị Trang đứng đó tự bao giờ, mọi hôm khi gặp nó chị Trang bao giờ cũng vui nhưng sao hôm nay nó thấy chị có vẻ buồn , nhìn dáng ũ rũ cũa chị mà nó cảm thấy lo lắng không biết chuyện gì xảy ra với chị. Hai chị em chỉ nhìn nhau mà chẳng nói gì, thật lâu rồi chị mới nhìn thẳng mặt nó rồi nói:
– Mai chị về rồi.
– Chị về đâu? Về quê hả.
– Về quê. Mẹ chị đau nặng.
– Bao giờ chị ra lại.
– Không biết nữa và cũng có lẽ là chẳng bao giờ nữa.
Hai chị em đứng lặng nhìn nhau, một lúc sau đột nhiên chị kéo nó lại áp đôi môi lên đôi môi của nó, nó sững sờ chỉ biết lặng thinh, chị buông nó ra và quay người bỏ đi sau khi nói nhỏ: Tặng em đó.
Từ đó Thẹo chẳng bao giờ gặp lại chị nhưng nó vẫn luôn nhớ mãi cái cảm giác nóng bỏng, mềm mại của đôi môi ấy.
Tú Tàng.

Ui chu cha sao lai thu hon ma khong hun thiet
Nè ..nè..nẫu hun “dzàng ,đỏ,xanh, tím…”dzì cợ nẫu tự nhiên lại noái “ tức cừ” nà nàm thao hả cái anh Táng tù kia?
Giờ mới chú í sao phanlehue.
Còn một ngừ nữa….
Ôi có trang web quê ta nữa ư vậy mà lâu nay mình hổng biết
rêu bất ngờ vì anh Tú Tàng viết truyện ngắn hay và dễ thương đến vậy, có phải Thẹo là anh Tú Tàng hầu đó không ta … 🙂
Thẹo là Thẹo chứ có phải là Tú Tàng đâu.
Bất ngờ chưa!!!!
Đọc bài nầy, nhắc cho tôi nhớ lại hai câu mở đầu bài thơ của một người bạn, cái thời mà mình chưa có người để hôn. Chưa biết làm sao hôn và cũng không biết hôn làm sao nữa.
Hai câu thơ đó là:
Nều được hôn em, dù nát lưỡi
Anh xin tình nguyện làm người câm
Không biết cái thằng bạn nầy đã được dịp để hôn hay chưa. Và đã hôn được bao nhiêu lần, mà sau đó không còn nghe tiếng nói của nó nữa.
Nó im tiếng nó vì đã lãnh mấy viên đan trong đợt hành quân!
Níu được hôn em dù nát lữ,
Anh xin tình nguyện làm ngừ câm !
Níu được iêu em dù nát…bét,
Anh xin tình nguyện ….
Anh bí rầu! Muội muội kíu anh dzứ !!!
Hay quá
Hay thì cũng hơi hơi nhưng hay quá thì chưa đâu Tường Vy ạ.
Tú Tàng viết truyện hay và có duyên lắm!
Cám ơn Việt Anh đã đọc và khen.
Chào Tú Tàng! Hôm nay rảnh – tính chuyện ” Thử Hôn “…phải không dzậy?
Dzĩ dzãng của Cậu cũng …ghơ thật – lâm ly bi đát lắm! Tôi thích đoạn cuối này :: “… Hai chị em đứng lặng nhìn nhau, một lúc sau đột nhiên chị kéo nó lại áp đôi môi lên đôi môi của nó, nó sững sờ chỉ biết lặng thinh, chị buông nó ra và quay người bỏ đi sau khi nói nhỏ: Tặng em đó.
Từ đó Thẹo chẳng bao giờ gặp lại chị nhưng nó vẫn luôn nhớ mãi cái cảm giác nóng bỏng, mềm mại của đôi môi ấy.” Cứ dzui dzẫy nghen! Hà hà……
NÓNG BỎNG-MỀM MẠI … Nghe thèm quá Anh MVL quơi ! Hè hè …
Chào anh Mang viên Long, cái gì mà ghê….Chuyện đó Thẹo kể lại em chỉ chấp bút mà thôi.
Thưở mới lớn TB cũng hun thử, úy chu choa mẹt quơi, hun xong thì nước miếng tùm lum, hỏng biết cái nào của mình, cái nào của ngừ ta nữa, he he….
Ai biểu Thiên Bồng không chịu làm nháp chi.
Cái gì đem ra mà thử chứ hôn thì thật đi, chứ thử gì hả anh? Nghi Lâm về am Vô Sắc đây, về hỏi phụ thân Bất Giới và Điền Bá Quang vậy.
nhưng Sư phụ muốn hôn ai?con đi bắt nó về cho Sư phụ hôn.
Đệ tử hiểu lầm rồi, không phải bắt ai về cho sư phụ mà sư phụ chỉ muốn hỏi đệ tử để biết anh Tú Tàng nói vậy có đúng không thôi mà.
Tú tàng nói mà Sư phụ tin na?
MN.ơi. Cái gì chưa biết thì phải làm nháp chứ, thật liền dể bị trật trìa lắm, nhớ chưa, thừ đi.
Tú Tàng ơi những kỷ niệm này bao giờ cũng đẹp phải không?
Thẹo chứ.
Tú Tàng thì chẳng dám Đình Thậm ơi.
chuyện tự nhiên thôi mà làm gì mà thử!
Phải thử trước chứ thiệt thì dể ăn đạn lắm….
Đổi lại đầu đề xem ra hấp dẫn. chẳng hạn Thiệt hôn…
He…
Thiệt hôn nguyenthiphung.
Anh Tú Tàng ơi !Anh nhớ nụ hôn đầu còn Em lại nhớ ” nụ hôn vội vàng ” của Nẫu quá hè !
mới hun…má kiu dô nấu côm hữ?hay là…đứng ngay ổ…kiến lửa?
Vội vàng trao một nụ hôn
Thời gian đứng lại nghe hồn đi hoang
Nắng , mây cùng gió ngỡ ngàng
Nụ hôn mở cửa thiên đàng tình yêu …hi hi
Tẹng Bá Nghĩa !
hay à nghen!thanks.
Cảm động hông Bá Nghĩa , chị Muội muội mà được tặng dzẫy là chị Muội ….run rẩy đó ! hì hì …
Thử coi…có run rẩy hông ? Thấy mứ tin !!!
Nẫu nào Thủy Tiên, có phải là….
Bài viết hay dzí dzỏm và dzui lắm anh Tú Tàng ơi!
Chỉ một lần được “Hôn thử” mà nhớ mãi đến bi giờ…thật ấn tượng!
Chúc mừng nhà văn Tú Tàng và nhớ viết tiếp nghen!
À, mà biết đâu anh Tú Tàng lại chợt nhớ… và viết một bài về “Yêu thử” để cho bà con xunau thưởng thức!
nguyentiet ơi. Đừng có xúi dai, lở viết rồi post lên chắc là người ta dí hết đường chạy vì tội truyền bá văn hóa sex.
Cám ơn rất nhiều vì lời khen.
“người ta dí hết đường chạy vì tội truyền bá văn hóa sex” !TRỜI !!!nguyentiet muốn nói “yêu ” là nói về một tình yêu trong sáng của tuổi học trò thuở xưa đó mà.Tậu lẫu chít anh Tú Tàng ui!
Ngạc nhiên chưa ??? !!!
Tú Tàng làm Mm nhớ ngày xưa rùi ! Mệt gơ !
dẫy chớ hầu hẫu ai..hun thử mụi dẫy?
hì hì …thì là …Nẫu chứ ai ! hì hì …hỏi chi cắc cớ dzậy hè !!!!!!
Em nè chị Muội..! cái Bác Bá Nghĩa ni hỏi cắc cớ quá hả chị..! sao chị hông hỏi lại dzẫy chớ hầu nẵm Bác Nghĩa gái hay hun Bác Nghĩa chai ở chỗ nào dzậy?
ở góc chuồng bò
Chu cha..!
Dzẫy là Bác Nghĩa khoái hun chỗ nào có nhiều rơm rạ phải không hử!
Quớ Quẩn ! Nhiều chiện nghe !
Vậy ngày xưa Muội Muội cũng hay hôn thử lắm sao?
Thì cái đầu tiên mới là …thử , cái sau ai kiu thử nữa trời !” hay hôn thử là ” siu ” cà ?!
là…thử rồi mà vẫn chưa ưng ý đó!mụi này giả đò hỏi nữa chớ.
Ăn cái gì mà khôn dữ dzây ? Thử quài ai cho hử ?
Anh Táng Tù dziết dzui qué hè!dzẫy bày cho Mai Trâm dzí nhen!Chúc dzui,phẻ hổng có ghẻ! Hí ..hí…dzọt!
Vui chưa…?
Bay cho phanlehue rồi phanlehue bày lại cho MT. chịu không?
Đi uống cà phơ đi phanle…que quơi ! Anh tới nhà chở em nha ! Nha ! Nha !
Tú Gàn hổng sợ Tiết Đinh San hả sao nha…nha…quá trời dẫy
Hỏi tức là đã trả lời rầu- Sợ thì dám NHA NHA NHA na- bagia…deua !!!
PLH đi có 3 TĐS hộ tống nữa nhen Tán gù?
Chuyện dễ thương và vui… Chúc nhà văn vui khỏe
Sao bữa nay có vẽ nghiêm chỉnh và khách sáo vậy lamcamai.
Nói chuyện nghiêm chỉnh mà kêu khách sáo kỳ ghê .
Câu chuyện thật dễ thương!dzui, dídỏm & hay lắm! chúc Tú Tàng vui khỏe nhé! cho gởi lời thăm Mai Trâm nhé!
Chỉ cần chị đọc vui là Tú Tàng thích rồi.
“Bác Cao cụ.”
hè hè…trụi lũi?
Tui cũng có nụ…hun đầu đời của riêng mình, nhưng hổng “kở” ở đay được đâu . Dzị “chớt” !!! Cảm ơn Tú Tàng đã gợi nhớ ! Chúc Sức “phẻ” !
Tú Gàn có biểu Nẫu …nhắm mắt lại hông ?
Lúc đó…không nhớ gì đâu longsg ui ! Tui còn không bít tui nhắm hay mở mắt nửa là !!! “Phơ” ! hè hè hè …
Anh Tán gù gù ơi..ớ..ời….! dzẫy chớ sao anh gù cả ngày hôm qua dzới em mà sao hỗng thấy anh ” kở ” cái nụ hun đời đầu của anh dzì hớt dzẫy….! mai mốt mà có cái nụ hun đời sau nhớ “kở ” cho em nghe dzí ….ngừ ta chờ đó nhen!
Dzí em anh sẽ không “kở” ! Am lành ! Chờ nhen !
chào quynh Tú Tàng tàng!viết hay lắm,câu chuyện dễ thương,có mùi Tú Tàng tàng.
Cồm hay lém ! Có mùi … Nghĩa (ầu ầu). Hè hè hè …
ra quài hè mà cừ!
Khừa khừa khừa ….ra đâu ?
Nêu không viết theo kiểu đó thì còn là Tú Tàng không hử Bá Nghĩa.
vậy thì quynh cứ tàng tàng mà phát huy nhé!viết có duyên(anh)lắm!
Vậy có thích chuyện iêu thử không BN…..
yêu mà thử gì!quynh tàng?
Có chứ.
Chuyện gì mà không thử thì không biết.
Để còn những dòng cảm xúc như vậy khi không còn trẻ nữa, Tú Tàng đã giúp mình trở về một thời ngây ngô dại khờ với bao kỷ niệm thật xinh xắn, thật ngọt như mía lùi vậy! Rất mong được tiếp tục đọc của bạn nhiều hơn nữa.
Thỉnh thoãng không biết chuyện gì làm, hay ngổi nghỉ lại cái chuyện hồi xưa, thêm mắm thêm muối + bột ngọt = kí ức ngày xưa. Cám ơn đã đọc.
Hôn thì nó đú biết….” đú biết ” là sao ? hả anh Tú Tàng..
Câu hỏi này RẤT HAY ! “giả” lời đi anh Táng Tù !!!!
dangthihongvan ới ơi. Viết về chuyện đường phố thì thỉnh thoãng cũng sữ dụng vài từ đường phố cho vui đó thôi.
Đú biết = chẳng biết = không biết.
Okê chưa.
Táng tù trả lời rùi đó ! hồng dzân còn hỏi gì nữa hôn ?
Chuyện hay, có thật thời Qui Nhơn nhiều lính Mỹ. Chúc Tú Tàng thành nhà văn, khỏe, vui
Cám ơn Võ xuân Phương nhiều vì đã đọc.
Rất dui.
Thúy Loan ơi.Gìa rồi nghỉ cái gì vui vui viết cho đở bớt buồn đó thôi.
Thử như vậy ai lại không thích.
Nghĩa là BẠN cũng thít ? Tui cũng dzẫy ! Tất cà chúng ta đìu thít !!!
Không biết có NỤ HÔN CUỐI CÙNG không ta ? Dzà khi nào ? Ai biết trả lời giùm Tú tui nhen !….
Muội muội biết nè ! Nụ hôn cuối cùng của Tú Gàn là nụ hôn …dzĩnh biệt …trần gian ! hi hi ( e hèm ! Mm đi chơi rầu sau cái còm này )
Ngày Hấp Hôn ta trao nhau Nụ Hôn Đầu , ngày Hấp Hối ta trao nhau Nụ Hôn Cuối Cùng.Dễ …ẹc ai mà hổng biết hén MM!
Ơ! nói rõ coi NỤ HÔN CUỐI CÙNG cho một ngừ dzí một ngừ thì chỉ 2 ngừ đó bít thui. Lúc đó thì “trao nhau NỤ HÔN CUỐI CÙNG sao nghe đắng chát trên môi,rưng rưng ngấn lệ khóc cho cuộc tình mang nhiều dối dang”
Gởi Tán Gù:
Xin cổm ơn quatigon rất rất nhiều !
Đúng dzậy !
Hì hì!! Tớ biết có “nụ hôn cuối cùng”đây , này nhé!
“Nụ hôn cuối cùng” là nụ hôn dành cho người tình cuối . Nếu TÚ GÀN muốn có nụ hôn này thì phải có người tình cuối! Và nụ hôn sẽ mềm ấm hơn khi cả hai không ai còn chiếc răng nào …và đôi tay đã xuội lơ!
hè hè…
Hi hi …Tú Gàn chì có tình đầu thui ! Bi giờ đang còn ” sing – gồ ” , tình cuối chắc là tình đầu luôn ….hi hi ….nhưng nụ hôn đầu hổng phải là nụ hôn ” cúng cuồi ” ….hu hu ….Tậu anh Tán Gù quá xá đi !
Cồm…trớt quớt !
Khừa khừa…
Chiều… Nay mình lang thang trên …phố….dài!
Mình quên thay áo mặt vào áo ai…
Hông nghe nói : Ở DZƠ SỐNG LÂU na , Qua Ti Gooooon ?
kâty67 thích thì thử đi.
Cụ Tú Tàng ui ! mong sao đời …. được nhiều” Chị” tặng nhiều nụ hôn “nóng bỏng, mềm mại ” của những đôi môi ấy, phải ko cụ ??!
Bác Cao cụ. Một chị mà nhớ đến thế rồi, nhiều chị thì làm sao nhớ nổi.
Lốc cố…ốc
Hầu đó mình cũng không biết bắt đầu một nụ hun thế nào. Nẫu chờ mình hun mà mình không dám/biết hun, nên một hôm nẫu hun mình. Chui cha quơi, cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, ngàn năm hồ dễ đã ai quên. Về sau thì khỏi nói…
Tú Tàng viết có duyên lắm. Đọc thấy phái cái bụng.
Mõ gió
Tú Tàng viết có duyên lắm. Đọc thấy khoái cái bụng?
Trùng í sao? Mõ.
tui nhận mình là “Bác cao cụ ” nhé hai cụ Rùa !
tên hay mà…trịnh trọng lắm!đã bác mà còn cao rồi cụ nữa chớ.cái tên này phải rửa một cách long trọng mí được.
Rửa mấy lon vậy TBN ? hôm nào Trang này đạt sáu con số 1 mình mưng đi nhé !
ok!sáu(nẫu)lon.
LỄ NHẬN TÊN : – Một em Gà mái dầu (hic hic)
– Một thùng kên xanh xanh .
– Một em Mèo (2 mư…điếu)
– ….
Đơn giản dzẫy thâu BÁC CAO…CỤ ( “nái lói” ) à ! Khừa khừa…
Này A Tú Gàn ui ! hôm nào anh xuống nhà A Mang Văn Long gọi tui, Tui chạy vô , Tôi xin nhận phần 01 thùng Ken xanh ! !!
DD Tôi : 0989225120
Dà ! Tú Gàn tui xin lĩnh ý TUTHUC tiên sinh ! “Quan” hô nhã ý !
Nhưng xin hỏi : Tiên sinh biết Tú Gàn tui ở đâu không ạ ?
Ở Tây Sơn, BĐ !
Tú Tàng dường như Tôi đã diện kiến rùi . Tú Gàn -> Tú Tàng phải hum ?
Rất tiếc, tiên sinh ui ! Hũm phải ! Tú Tàng là Táng Tù . Còn Tú Gàn tui là Tán Gù . Tuy cùng là Tú nhưng Tú Tàng và Tú Gàn là 2 . Cùng là Táng nhưng Táng Tù có “rê” còn Tán tui hũm có “rê” (các quynh – muội còn kiu tui là dzừa TÁN dzừa GÙ!!!).
Đó là nói dzìa TÊN .
Còn nơi cư trú thì cũng khác : Tú Tàng hiện ở Qui Nhơn , còn Tú Gàn hiện ở Xuyên Mộc- Bà Rịa Vũng Tàu (làm dziệc ở Sì Goàn).
Vài dòng phi lộ cho TUTHUC tiên sinh rõ hơn ! Tú Gàn tui hân hạnh được làm quen mí Tiên sinh kể từ hôm nay ! Chúc Tiên sinh & gia đình dồi dào sức “phẻ”-may mắn-hạnh phúc ! Rất mong được uống … thùng kên xanh xanh của Tiên Sinh khi có dịp.
Kính !
“thằn lằn uống nước cúng?”
Quã ! Sao dzẫy Trìa ? Hữ ???
Thật vui khi được Tú Gàn có lời phi lộ. ở Xuyên Mộc gần Huỳnh Minh Lệ không ? HML là GV cấp mới về hưu ! Thương làm thơ đăng Trang spqn.blogspot.com,…
– Chào Tú Gàn và các bạn Trang xunau.org !