Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Trương Văn Dân’

 Trương Văn Dân

Giữa khu vườn thơ văn bề bộn, hoa và lá đua chen, hai quyển sách của Huỳnh Kim Bửu xuất hiện với một phong cách đặc thù, một giọng nói riêng đã vẽ lên một tâm cảnh rất khác. (more…)

Read Full Post »

 

      Trương Văn Dân

 

1-

Mới chỉ 6 giờ mà may bay đã hạ cánh! Theo hành trình, tôi sẽ đến phi trường Malpensa vào lúc 6h35 sáng. Qatar là một hãng máy bay mà từ nhiều năm nay lúc nào cũng đến sớm hơn giờ ấn định. Elena đã có mặt. Nàng đã về Ý truớc tôi hai tuần, để có thể có thời gian quây quần với người thân lâu hơn; sáng đó nàng đã thức từ 4h để chuẩn bị đón tôi từ VN sang. (more…)

Read Full Post »

Trương Văn Dân

Đi truyền thuốc về, tôi thấy cửa khép hờ. Bước vào nhà, nghe từ phòng ăn có nhắc đến tên mình nên tôi dừng lại. Tôi nhận ra tiếng bác Thuận. Có lẽ bác mới đến và hai người quên khép cửa. (more…)

Read Full Post »

Trương Văn Dân

“Vết dốc”.Trần Nhật Thăng

Cô  thư ký tròn xoe đôi mắt, bối rối lập lại câu hỏi :

-Thưa…giữ chỗ xe lửa ?

-Phải.Yêu cầu cô mua vé khứ hồi.

Thăng mỉm cười nhìn cô gái trẻ im lặng bước ra khỏi phòng. Có lẽ cô ấy đang tưởng mình điên. Nhưng ý anh đã quyết, và yên trí là ông giám đốc cũng chẳng thể phiền hà. Đằng nào thì từ Milano xuống Napoli cũng phải mất một ngày: 7 giờ sáng khởi hành thì chừng 17 giờ cung đến nơi và nhà ga nằm giữa trung tâm; Còn nếu lấy máy bay, 10 giờ đến phi trường, 11 giờ bay, 13 giờ tới, rồi sau còn phải đón taxi để vào thành phố, tìm khách sạn…loay hoay cũng phải đến 14-15 giờ  mới xong… Còn chuyện quyết định  ngồi 10 giờ trên xe lửa hay 2 giờ trên máy bay thì hoàn toàn tuỳ thuộc ở anh, đâu có ảnh hưởng gì đến công việc và thời gian của công ty. (more…)

Read Full Post »

Trương Văn Dân                                                                                                                                                                                                                               

Tôi và vài người bạn  xa nhau hơn 30 năm rồi một hôm gặp lại! Bỡ ngỡ nhìn nhau, tưởng như một sự tình cờ, nhưng ngẫm lại thì cuộc hội ngộ này đã  được sắp đặt bỡi một người đã khuất. Điều kỳ lạ là đối với  người giờ đây đã thành thiên cổ, tất cả chúng tôi đều biết, nhưng chẳng mấy ai quen. (more…)

Read Full Post »

Một người đàn ông gặp Chúa và thỉnh cầu: “ Lạy Chúa, con rất muốn biết thế nào là Thiên Đường và Địa Ngục”. Chúa dắt ông ta đến trước hai cánh cửa.Ngài mở một cánh cửa và bảo ông ta nhìn vào bên trong. Ông ta thấy, một chiếc bàn tròn thật lớn, giữa bàn bày rất nhiều thức ăn, mùi thơm phưng phức làm ông ta thèm chảy nước miếng. Nhiều người  ngồi quanh bàn, nhưng trông họ gầy gò, nước da xanh tái, bệnh hoạn. Họ có vẻ rất đói. Trên cánh tay họ gắn những chiếc muỗng nhưng cán rất dài. Họ có thể với lấy thức ăn nhưng vì cán muỗng dài hơn cánh tay nên không thể đưa  thức ăn vào miệng .

Người đàn ông rùng mình khi nhìn thấy đau khổ của họ .

Chúa  phán : “Con vừa nhìn thấy Địa Ngục”

 

Sau đó  Chúa dẫn ông ta đến chiếc cửa thứ hai. Chúa mở cửa. Quang cảnh mà người đàn ông nhìn thấy vẫn giống như lần trước. Có một chiếc bàn thật lớn bày biện nhiều thức ăn làm ông ta  chảy nước bọt. Nhiều người ngồi quanh bàn có những cánh tay gắn những chiếc muỗng cán dài. Nhưng  lần này ông ta thấy mọi người đều khoẻ mạnh và vui vẻ nói cười.

Chúa phán “ Đây là thiên đường”

Người đàn ông ngạc nhiên, “Lạy Chúa,  con không hiểu!”

– “Đơn giản thôi”, Chúa  trả lời, “những người này  biết là cán muỗng quá dài, không thể tự đút ăn cho mình được…Tuy nhiên họ có thể đút thức ăn cho người ngồi cạnh mình. Bởi vậy họ đã thực hành việc người này đút thức ăn để  nuôi người kia.  

Chúa tiếp: “ Con biết không, ta còn muốn nói thêm một điều này nữa… Trên trái đất này có đủ thức ăn để thoả mãn nhu cầu của tất cả nhưng không thể thoả mãn lòng tham lam của một nhóm người.  Những ý nghĩ của chúng ta, dù có tốt lành đến đâu cũng chỉ là những viên ngọc giả nếu nó không được biến thành hành động. Con phải là sự thay đổi mà con muốn nhìn thấy điều đó xảy ra trên thế giới[1]

                                                                             Trương Văn Dân

                                                                        ( Tuyển dịch từ tiếng Ý )


[1] Mahatma Gandhi

Read Full Post »

Từ Sâm

Tôi quen  vợ chồng Trương Văn Dân và  Elena đã lâu nhưng nay mới có dịp tiếp anh chị ở nhà.
Anh Trương Văn Dân, quê Bình Định, là Việt kiều ở Ý trên 40 năm. Anh là chuyên gia về dược học, là nhà văn,  là dịch giả mấy đầu sách. Chị Elena, người Ý, tiến sĩ văn học nước ngoài chuyên nghành văn chương Pháp.
Tôi quí mến anh chị qua tác phẩm. Tôi đọc anh qua tiểu thuyết          “Bàn tay nhỏ dưới mưa” đẫm tính nhân văn. Nó, như bác sĩ tiên đoán căn bệnh thế giới hiện đại đang mắc phải do “sự toàn cầu hóa” đang đến thời di căn. Tôi đọc Elena qua những phóng sự về trẻ em nghèo Campuchia, đất nước bị lãng quên sau nạn diệt chủng. Những bài  báo của chị như tiếng chuông đồng hồ báo thức trong giấc ngủ say của thế giới no đủ Phương Tây, như chiếc gạc nhỏ băng bó vết thương tâm hồn những  người nghèo khổ  trên thế gian này.


Sáng, bước vào nhà, chị chào chúng tôi bằng cách chắp tay trước ngực, đầu hơi cúi như người Nhật. Nhưng không phải như người Nhật cúi khom sâu mà là đầu hơi cúi như cách đây mấy chục năm mẹ tôi cũng làm như thế. Tuy phát âm tiếng Việt chưa chuẩn lắm nhưng có lẽ nhờ trực giác của người rành ngoại ngữ chị đoán và hiểu khá nhiều.
Khi vợ tôi  hỏi theo chồng về định cư ở Việt Nam có buồn không, chị nói không buồn vì có nhiều bạn bè. Chị tâm sự, sáng cà phê vỉa hè, đọc báo, thăm thú nhau và nói chuyện văn chương. Rồi đi chợ, chị nói đi vài lần là quen mặt hết. Hôm nào bạn hàng vắng, khoảng trống ở chợ vẫn còn đó mà như xa người thân. Cởi mở và hòa đồng, chị đi chợ mà như  mua nụ cười và tình cảm nhiều hơn mua hàng, ít khi trả giá mà không bao giờ bị mua hớ… Phần lớn bạn hàng biết chị thích món gì thì dành riêng, nụ cười thân thiện của chị đã chinh phục được cảm tình của  các bạn hàng. Ở Ý không có được điều đó vì toàn siêu thị. Ở đó người và máy móc săm soi nhau, giám định nhau và không thể mặc cả. Thế mà người ta đang có ý dẹp chợ để xây siêu thị, tôi chia sẻ và nghĩ là đi theo lối cũ của phương Tây là  bào mòn văn  hóa Việt.
Dịp cuối tuần, chị thường ra ngoại ô, vào chợ cóc, ở làng quê chưa khoác áo thành thị. Người dân lam lũ mang ra chợ thứ họ nuôi trồng, chăm bón. Mớ rau ngót xanh ngắt ngậm sương, tôm tép nhảy tanh tách trên rổ, vịt ruộng, gà vườn béo mập, chắc lẳn. Chị nói cách đây nửa thế kỷ, ở Ý cũng như Việt nam bây giờ, chị thường theo mẹ tìm hương thơm của lúa mì vùng ngoại ô. Rảo bước giữa chợ quê, chị như trở lại thời thơ ấu, được hít thở không khí trong lành và tươi mát của miền cây trái. Một lần chị nói rất buồn vì biết là  chỉ vài năm nữa, nơi họp chợ sẽ trở  thành khu công nghiệp.


Điều làm tôi ngạc nhiên là chị thích canh bầu, tôm chua và mắm nêm mà vợ tôi lúc đầu sợ chưng ra mâm. Chả là, có mấy đứa cháu sang Tây vài năm, về nhà khó chịu mấy món nhà quê. Chúng nó toàn ốp la, bít tết và khoai tây chiên. Nhìn tay chị cuốn bánh tráng rau sống hơi vụng một tí nhưng thích thú và hạnh phúc, tôi cũng vui theo. Chị thích bánh  xèo, thích được ngồi đợi, quan sát thao tác của người đúc bánh, chờ đợi dọn ra dĩa chiếc  bánh nóng và giòn. Chị thường tự tay múc nước chấm, hơ hơ đôi tay vào hơi ấm của  bếp lò trong cơn bấc đầu mùa. Mùi dầu chiên ngào ngạt, khói bốc nghi ngút. Chị thích mùi khói, vừa ăn vừa nhìn những người lam lũ ngồi xổm trên ghế nhựa, áo nhem nhuốc bụi đường. Có lần tôi bắt gặp cái nhìn thương cảm của chị về  đứa trẻ ăn miếng  to đùng như ăn lần đầu, sợ hết, sợ ai gắp mất. Bên cạnh, người mẹ chống đũa trong hạnh phúc vì tiền công được vài đĩa bánh. Thứ dân giã mà chị coi là của ngon vật lạ, nó đang bị mai một, bị xua đuổi trong phố thị, bị xâm lấn, bởi chỗ ngồi vỉa hè sẽ không tồn tại.  Chị không tin là nó  rẻ thế, một người ăn chưa hết 10 ngàn, chưa bằng ly cà phê sáng. Tôi cho chị biết, ít người ăn nên không thể nâng giá hơn được. Bà chủ có mấy chục năm ngồi ở đây, nay sắp  dời  đi vì phường không cho phép. Thế giới ẩm thực quyến rũ  như ma tuý, người ta lao vào món đắt đỏ để làm sang, để tức thời. Người ta mời nhau vào nhà hàng chứ có ai mời nhau ra vỉa hè hóng bụi bao giờ. Tôi thực sự ngạc nhiên khi chị giải thích sự cân bằng âm dương của các món rau, của gia vị, của lửa và nước. Món ăn mà tôi ăn gần hết cuộc đời nhưng ăn chỉ mà ăn, còn chị ăn để hiểu, để biết,  ăn bằng miệng, ăn bằng mắt, bằng đầu, bằng sự chiêm ngưỡng và khai phá gía trị nhân bản truyền thống.
Môt hôm, tôi được xem những tấm ảnh chụp một đám cưới lúc chị về quê chồng ở Qui Nhơn. Cô dâu chủ rể là Việt kiều trong bộ váy nhiều tầng, màu sắc lòe loẹt. Trang sức đeo kín cổ, đầy các ngón tay nhẫn to nhẫn nhỏ như trưng cái giàu sang trước thiên hạ. Tóc nhuộm nâu nâu, đỏ đỏ, phủ  hoe vàng. Không thua kém Việt Kiều, những qúi bà, quí cô trong nước không biết giàu hay nghèo, làm chủ hay làm thuê. Họ giống nhau ở chỗ đầm dài đầm ngắn, tóc rối bù tổ chim, sắp hàng ngang như thi hoa hậu. Quá hơn nửa trong số họ từ chối màu tóc đen nguyên thuỷ cha mẹ sinh ra. Trong ảnh, đối chọi với mô đen lối Tây, một người phụ nữ mặc áo dài, chiếc áo dài truyền thống viền thêu bằng tay, kết khuy theo lối cổ, tóc ánh kim, một màu qúi phái, nguyên thuỷ, đó là Elena. Chị tìm đến và giữ màu sắc văn hóa Việt, sợ nó biến mất, mà sợ hơn cả là biến mất trong lễ truyền thống của đời người chỉ có một lần thì nguy hiểm quá. Trông chị lẻ loi giữa sự thô thiển của thời trang nửa mùa, lai căng. Tôi  nghĩ chiếc áo dài của chị là số ít nhưng là tâm điểm. Số ít nhưng là hạt nhân để số đông như electron  quay quanh tạo thế cân bằng, cuộc sống   trở  nên bền vững  và  tồn tại  vĩnh cửu.
Chia tay chị khi bóng chiều chìm xuống, chim về tổ, con người tìm về hơi ấm gia đình. Phía  mặt trời lặn là quê hương chị. Phía ấy có người thân yêu và bạn bè của chị khiến lòng tôi bùi ngùi thương cảm và quý mến. Làm dâu, không chỉ theo chồng, không chỉ hoà nhập vào lối sống, mà chị còn muốn níu giữ cái hồn quê, nếp Việt nơi chồng mình sinh ra.
Nha trang cuối năm  2011

Read Full Post »

Một giấc mơ hoa

Trương Văn Dân

Tranh Ðinh Cường.

Chỉ còn một tuần nữa là vợ chồng tôi sẽ ly hôn. Mọi việc thế là chấm dứt. Cả hai chúng tôi đều mệt mỏi và chẳng còn muốn cứu vớt cuộc hôn nhân hay hàn gắn chắp vá gì thêm nữa. Sau mười năm chung sống, bây giờ chúng tôi sẽ phải chia tay vì “ không có nhau cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn!” Sự tan vỡ tưởng chẳng còn gì hối tiếc.
Ngồi nhìn những tình nhân đang âu yếm nắm tay, hôn nhau say đắm trên ghế đá công viên, tôi chỉ biết cay đắng thở dài. Thì mới mấy tháng trước thôi, vợ chồng tôi cũng hạnh phúc như họ. Nhưng một hôm, vì một lý do không đáng gì, vô lý nữa là khác ( mà sự cãi vã nào không bắt đầu bằng một lý do ngu xuẩn? ) chúng tôi đã xúc phạm nhau bằng những ngôn từ vô cùng khiếm nhã.
Một hạt sạn có thể làm đổ một gia đình sao? Tôi tự hỏi lòng rồi mơ hồ  lục trong trí nhớ hình dạng những chiếc gai đâm xước vào da thịt.
Chiều đó về nhà tôi vô cùng mệt mỏi. Không phải sau mười giờ trải qua ở văn phòng mà do căng thẳng vì bất đồng quan điểm giữa tôi và ông tổng. Vợ tôi cũng chẳng vui vì đợi cơm đã lâu mà tôi  về trễ, không báo trước.
Hai chúng tôi ngồi vào bàn ăn trong im lặng. Cái nhìn có vẻ trách móc của vợ làm tôi vừa thấy có lỗi vừa thấy bực mình.
“ Crac!”.
Tôi phun phì phì, nhổ hạt sạn lẫn trong cơm ra bàn tay rồi bỏ xuống bàn.
– Khổ quá! Cơm nước thế này làm sao sống nổi!
Mặt vợ tôi lạnh ngắt.
– Ai làm khổ anh?
– Khổ! Khổ! Khổ nhiều!
Vợ tôi  cũng bắt đầu trả treo:
– Thôi anh ăn tiếp đi! Tại sạn trắng em không thấy chứ chẳng lẽ em đem bỏ vào sao?
Thế là tôi gầm lên
– Không thấy được thì đổ hết đi! Vợ con gì mà từng tuổi này nấu bữa cơm không xong!
Tôi thả sức gào to hơn nữa.
– Số tôi số khổ, đi đâu cũng khổ, đi làm cũng khổ. Về nhà còn khổ hơn! Trời ơi trời!
Nàng cười nhạt, da mặt nàng bắt đầu tím tái.
– Em nấu ăn như bình thường. Chỉ có hạt sạn nhỏ mà sao anh làm lớn chuyện vậy!
–  Nói vậy mà lớn chuyện à? Cô chỉ làm khổ tôi thôi!
Thấy tôi to giọng, cô ấy nhỏ nhẹ hơn. Nhưng lý lẽ của cô càng có lý thì tôi lại càng tức giận, rồi bất ngờ trở nên vô lý:
– Thế mà xưa nay cứ tự cho mình là vợ ngoan!
Có lẽ câu nói này đã vượt quá giới hạn. Tôi thấy nàng cũng to giọng, đáp:
– Tôi chăm sóc chồng như mọi người. Tốt hơn mọi người. Tôi có làm gì đâu mà anh trách móc tôi quá vậy?
Lần đâu tiên nàng xưng “tôi” với tôi. Lúc đó, vừa nhận ra mình quá đáng, lẽ ra tôi nên nín lặng. Sự dừng lại đúng lúc có thể xoá bỏ một tai hoạ vừa chớm xuất hiện. Nhưng lúc ấy tôi đã không làm thế. Tôi lao vào cuộc chiến một cách vui thích:
– Hừ, đã sai còn ngoan cố. Thật là mất nết!
Sững sờ. Nàng ngỡ ngàng nhìn tôi. Có lẽ  đã thấm đòn:
– Có phải anh  vừa nói tôi là con đàn bà mất nết, phải không?
Tôi hét lớn:
– Tôi nói. Chứ còn ai ! Mất nết! Mất nết!
Âm thanh và cú dằn chén làm rung chén bát trân bàn. Có lẽ linh tính là chúng tôi sắp xô xát nên nàng cố lấy lại bình tĩnh:
– Anh nhận xét không đúng! Anh không công bằng khi nhận xét về vợ mình!
Tôi cũng thấy mình quá đà. Đang tìm cách  dừng lại thì nàng lại nói: “ Anh phải xin lỗi tôi” thì thay vì thắng lại, tôi đã tăng tốc.  Đột ngột, tôi gầm lên. Tôi hò hét.
Hò hét những gì đến giờ tôi không còn nhớ. Lúc đó tôi hoàn toàn mê muội. Hoàn toàn bị ám ảnh bởi một ý nghĩ: Phải thắng! Mình là người duy nhất có lý trong  gia đình này! Phải hét lớn, vì nhỏ nhẹ, nín nhịn đồng nghĩa với đầu hàng!
Là yếu hèn! Là thua cuộc!

Một điều quá quắc như  vậy lại có thể xảy ra giữa chúng tôi sao?  Xưa nay chúng tôi luôn nhỏ nhẹ  và lòng sẽ ray rứt lắm, nếu lỡ làm điều nhỏ nhoi gì  khiến phật ý nhau, mà!
Tưởng mọi việc rồi sẽ trôi qua, nhưng ai ngờ là vết sẹo của những lời trút ra trong cơn giận đã hằn lên đậm nét. Bữa cơm ngày hôm sau tôi đã chờ cô ấy gọi nhưng đến bữa chỉ có kẻ trước người sau ăn trong lặng lẽ.
Tình hình đóng băng, khó xử. Chung một mái nhà mà chúng tôi chỉ sống vì trách nhiệm chứ không còn chia sẻ những khó khăn. Những mẩu đối thoại là những lời  trống không. Vô cảm. Có khi còn ngụ ý  đổ lỗi và kết tội,  ngu ngốc nhìn người kia… nổi giận.
Ngày tháng trong nhà không còn êm ấm như xưa; Tình cảm vợ chồng giữa tôi và nàng đâm ra nhạt  nhẽo. Vẫn còn ở bên nhau mà đầu óc chúng tôi cách biệt như hai thanh sắt của đường ray. Lạnh! Chắp nối đôi bờ chỉ là những khoảng dài im lặng. Sự đồng cảm đã không còn và bầu không khí ngột ngạt làm chúng tôi thường lánh mặt nhau. Hay thậm chí tìm cách đi xa vì  lý do công việc.
Hững hờ. Nhạt nhẽo. Khoảng riêng của mỗi người quá lớn đã lấn ép và áp đảo khoảng trời chung, thế mà chúng tôi vẫn hồn nhiên đi quanh bờ vực thẳm; Chẳng ai sẵn lòng thực hiện bước nhượng bộ đầu tiên.

Thực ra cũng có lúc tôi thấy mình cô đơn hay tình cờ thấy vợ lặng lẽ khóc, đã  nghĩ đến việc làm lành, nhưng mặc cảm  thua cuộc đã trồi lên làm tôi “nghĩ” lại. Ý tưởng bệnh hoạn, xem tiếng nấc và nước mắt của nàng như một lời trách móc! Một sự thách thức! Thế là máu nóng nhồi lên, tôi cố tạo vẻ mặt bất cần rồi đứng lên khép cửa, bước ra khỏi nhà.

Tôi không biết trong cuộc chiến ngu xuẩn này, trong chúng tôi ai là kẻ lì lợm và chai ì hơn? Lửa căm tức trong mắt nàng chưa tắt hay tảng băng trong lòng tôi vẫn còn bốc khói? Chỉ có chắc một điều là chẳng có ai thắng thế. Chẳng có ai có được cái gì khác ngoài cảm giác thất vọng và chán chường. Bề ngoài, chúng tôi điềm nhiên cố giấu nỗi đau nhưng trong thâm tâm có lẽ cả hai cũng đã nhận ra nỗi  khủng khiếp vì đã làm tổn thương người mình quý mến; Tiếc thay cả hai không có khả năng đối đầu với tình huống, mặc nhiên và thụ động để lòng tự ái  dìm hai người xuống đáy sâu địa ngục.

Giờ thì  tôi sắp mất nàng!
Lòng tôi trĩu nặng. Vậy là người đàn bà một thời tôi rất yêu thương, sắp tới sẽ không còn thuộc về tôi nữa! Chúng tôi sẽ biến thành hai người xa lạ và sẽ chẳng còn quan tâm gì đến nhau!
Nỗi đau nhói lên giữa hai lồng ngực.
Tim tôi buốt!
Thắt!
Xưa nay những chuyện ly hôn, vợ chồng tan vỡ…tôi cứ tưởng là chỉ có thể xảy ra cho người khác, còn vợ chồng mình sẽ là ngoại lệ. Ngờ đâu …
Mặt đất dưới chân tôi như chao đảo.

Từ công viên tôi chạy vội về nhà. Căn nhà vắng tênh và tẻ lạnh như từ lâu lắm thiếu vắng hơi người.

Đêm đó tôi không sao ngủ được. Tôi mang mãi sự trống trải và nỗi đau của mình đi vào cơn mê mệt.
Trong trạng thái mơ màng tôi thấy mình và cô sinh viên văn khoa đang hồn nhiên nắm tay nhau bước những bước nhịp nhàng trên bờ biển hay tung tăng dạo gót trên những con đường đầy hoa. Đất trời xanh ngát. Gió thổi vi vu làm tà áo dài thanh khiết cuả nàng lất phất bay mà nàng không  buồn giữ lại. Tiếng cười trong vắt  vỡ ra trong hạnh phúc ban đầu.
Nhưng … rắc! Một cành khô rớt xuống. Tôi ngước lên, nhìn lá cành chuyển động. Mây đen kịt không biết từ đâu kéo đến, trong phút chốc từng mảng nhập vào nhau, che kín bầu trời.  Trên không trung có tiếng sấm ù ù…mỗi lúc mỗi gần, thi thoảng gầm lên như bực tức.
Những hình ảnh trước mắt tôi đang rõ nét, bỗng chốc chắp nối nhau loạn xạ, đen trắng trộn lẫn vào nhau.
Trời tối đột ngột!
Tiếng gió ào ào, thổi tung như giận dữ!
Chúng tôi nắm tay nhau tìm đường trốn chạy. Một tiếng sấm làm mây hốt hoảng. Mấy lằn sáng vạch những tia lửa màu xanh và những đóm vàng nhấp nháy khắp không gian rồi tiếp đó sấm nổ liên hồi, gầm gầm thét thét trên những cánh đồng. Bầu trời rền vang, liên tục phát  ra những âm thanh kinh dị. Cỏ bị gió dập vùi, cúi rạp mình xuống thấp.
Cây cối run lập cập. Hoa lá tung bay tơi tả.
Trên nền trời ngầu đục, những tia chớp không ngớt  sáng, tắt, làm mọi vật như bị hút xuống vực thẳm tối đen. Mặt trời như sa xuống bên kia dãy núi. Những túp lều tranh không ngừng lắc lư như những tổ chim trong bão. Mái nhà mà chúng tôi đứng ẩn mình như run sợ trước cơn giận của đất trời.
Chớp, sáng…chớp, tắt…bóng người tôi yêu hiện ra…rồi biến mất. Chớp sáng…nàng nheo mắt nhìn tôi…chớp tắt…nàng trốn mất. Nàng hiện, biến trong ánh sáng và bóng tối. Khi vầng sáng chói lọi…nàng nhắm mắt, áp nhẹ bờ môi lên má tôi…và khi bóng tối ập đến nàng như bay theo những cụm mây màu xám rồi mất hút trong hư vô bát ngát.
Rồi gió ngừng. Cảnh vật đột nhiên tĩnh lặng. Tôi như nghe được cả tiếng suối reo giữa những cụm rừng. Nhưng ngay lúc đó lòng bàn tay tôi trống rỗng, vuột mất mấy ngón tay đang nắm chặt của nàng.
Trong phút hốt hoảng tôi bị trợt chân, té ngồi xuống vũng nước bên lề đường. Khi chống tay ngồi dậy tôi thấy  một đám tang đang đi qua.
Tôi đứng một mình  nhìn đoàn người lặng lẽ bước theo chiếc quan tài để tiễn đưa linh hồn người xấu số đến nơi an nghỉ. Mắt tôi chớp chớp, tự nhiên thấy lòng mình buồn vương nhè nhẹ. Gió lộng. Buổi chiều mùa đông đầy mây xám.

Khói thuốc trên môi làm mắt cay cay. Đột nhiên tôi ném điếu thuốc đang hút dở lên vệ đường, đưa ngón tay dụi mắt. Lúc mở mắt, trái tim tôi nhói lên một cách bất ngờ. Và đột ngột rú lên. Tôi vừa nhìn thấy khung ảnh của người đàn bà trên linh cửu. Khuôn mặt thân quen xa vời như từ kiếp trước hiện lên.Tôi bàng hoàng: Đó là  bức hình  của người vợ thân thương!
Sững sờ. Tay chân tôi bủn rủn, tê dại.
Mồ hôi vã ra đầm đìa. Đưa tay xoa xoa hai bên mí mắt, tôi hiểu đó chỉ là một cơn mộng dữ nhưng những đầu ngón tay của mình hình như ươn ướt. Trái tim tôi thót lại khi nghĩ đến cuộc sống về sau vĩnh viễn không có nàng.
Từ đấy  tôi sẽ mãi mãi đơn côi. Niềm vui, nỗi buồn… sắp tới sẽ không còn ai để chia sẻ nữa.

Từ phòng khách tôi tung chăn ngồi dậy.Tần ngần. Do dự một lát, rồi thẫn thờ bước sang phòng ngủ, giang sơn và tổ ấm của thời tình yêu lãng mạn.
Không gian lúc này như chìm trong băng giá.
Lúc đó vợ tôi đang ngồi trên mé giường, hai tay chống lên cằm, đăm chiêu. (Nàng vừa thức giấc hay đêm qua cũng không ngủ được?). Tôi nhẹ nhàng bước tới, trong ánh sáng mờ ảo ngắm nhìn gương mặt trẻ trung và buồn bã của nàng, tôi đứng im giữa phòng, mãi không nói lấy lời nào. Đôi chân tôi run lên từng chập. Lòng xốn xang, bức rứt. Trong đớn đau, tôi chợt hiểu cái giá của sự mất mát. Chao ôi! nhường một bước, đâu có phải  thiệt thòi hay thua cuộc. Còn câm lặng, chia lìa mới là nỗi đau canh cánh trong niềm ân hận suốt đời. Trong khoảnh khắc tôi nhìn thấy khuôn mặt của vợ chồng tôi trong những  ngày mới cưới. Hình ảnh êm đềm xưa ấy, giờ xa vắng mơ hồ, và dường như còn có mang thêm một chút gì diễu cợt và cay đắng!
Xa xa, tiếng còi tàu cô đơn rúc lên trong sương lạnh.
Bất giác, tôi lướt đến ngồi bên cạnh, khẽ khàng vuốt mái tóc gợn sóng của nàng. Đôi mắt nàng khẽ chớp:
“Gì vậy anh?”.
Âm thanh của câu hỏi vang lên như một nốt nhạc thánh thót trong đêm trường; bởi giọng còn hờn trách nhưng tôi  hiểu những lớp sóng âm đó chính là chiếc cầu nối qua hai bờ vực để sẻ chia những cảm xúc đang trào. Cố thu can đảm tôi nhìn sâu vào đôi mắt vừa mở to, vụt khép lại, của nàng: “ Em…chúng mình còn…định…làm khổ nhau đến bao giờ nữa?”
Và lúc ấy…
Phép lạ, xảy ra.
Nàng như ngã vào lồng ngực rồi bất giác ôm chầm lấy tôi như  đã từng chờ đợi  những lời khó nói này từ lâu lắm. Can đảm không biết ở đâu tràn đến, giọng tôi còn vỡ ra, gấp gáp: “Không bao giờ anh sống xa em được. Em mãi là phần đời tốt đẹp và hạnh phúc nhất của anh…Anh…x…xi…xin lỗi”. Nàng không nói gì nhưng bàn tay huyền diệu đang ôm lấy đầu tôi, ve vuốt.Và ngay lúc đó cả hai chúng tôi đều nhẹ hẳn lòng.
Tôi nhìn vợ tôi. Hai mắt nàng cũng long lanh chiếu sáng. Chúng tôi  nhìn nhau như vừa cùng  trải qua một cơn ác mộng: Trong khoảnh khắc chúng tôi vừa đánh mất, vừa tìm được hạnh phúc bên nhau, bước qua những mặc cảm ngu xuẩn để quay lại tình yêu của thuở ban đầu.
Trên mặt trùng dương bừng bừng giông bão của cuộc sống chung, bao con thuyền mỏng mảnh đã  bị nhấn chìm. Còn chúng tôi, do một may mắn tình cờ của định mệnh đã lèo lái được để cuối cùng cập bến, gắn liền số phận của đời nhau thêm một lần nữa. Vậy thì, cảm ơn Chúa, đâu phải cơn ác mộng nào cũng mang đến kinh hoàng hay đổ vỡ, bởi nó cũng có thể mang lại những điều tốt hơn mong đợi.
Lòng ngập tràn hạnh phúc, nhưng nước mắt chúng tôi cứ rơi lã chã, ướt đẫm vai nhau.

Trương Văn Dân

Viết tặng Gianni và Angela

Read Full Post »

Mộng trong giấc mộng

             Trương Văn Dân

Khi tỉnh giấc, tôi không nhớ gì về mùi vị của nụ hôn đêm ấy, nhưng chẳng sao quên nỗi rạo rực của mình như cậu thanh niên vừa bước qua lứa tuổi dậy thì. Toàn thân  lâng lâng, tôi như chiếc bong bóng lờ lững trên mây, lòng miên man với cảm giác diệu kỳ của kẻ vừa giã từ cõi thực. Điều kỳ lạ ấy bắt nguồn và phát xuất từ đâu, khi nó đã quá xa cái thời mới lớn và dĩ nhiên sự tiếp xúc của đôi môi hôm ấy không phải là nụ hôn đầu? Cái gì đã khiến một người đã dạn dày mưa nắng như tôi, lòng bỗng nhiên chùng xuống trong vòng tay của người con gái đang chập chững bước những bước đầu vào cõi yêu đương?
Chìm trong không gian mờ ảo của hoàng hôn đang bắt đầu buông xuống, tôi không còn can đảm nhìn sâu vào hai nguồn sáng hình hạnh nhân đang phát ra những tia thơ ngây và cuồng nhiệt. Khuôn mặt nàng lấp lánh như gương, trên đó có đôi môi mọng đỏ khi tôi vừa buông ra để chiêm ngưỡng trong một giây ngắn ngủi. Mùi thơm da thịt của nàng làm tôi ngây ngất và tôi như hoàn toàn lịm đi trong nỗi đam mê và cuối cùng chỉ còn nhớ là mí mắt của nàng mở ra, khép lại để vĩnh viễn nhốt mình bằng chiếc vòng kim cô tình ái.
Mặn? Ngọt? Đó là dư vị của hương thơm hay mật đắng? Nó mơ hồ hay cụ thể ra sao tôi không còn nhớ, nhưng tôi biết là từ nụ hôn ấy, cuộc đời tôi và nàng đang đi vào một khúc quanh; nó sẽ dẫn về đâu, chưa biết, chỉ biết là từ ngã ấy, hai cuộc đời đã được nối với nhau bằng những sợi tơ định mệnh. Linh cảm ấy khiến lòng tôi vừa vui vừa buồn và tâm trạng phức tạp  đã khiến tôi muốn bước ra ngoài giới hạn của cuộc phiêu lưu…nhưng cũng chính lúc đó, tôi bỗng nhận ra là quá trễ, và trong khoảnh khắc trôi qua tưởng chừng ngắn ngủi, chúng tôi đã cùng bay bằng vận tốc  ánh sáng một quãng không gian bất tận.
Nhưng rồi cũng đến lúc chúng tôi phải buông ra, thẹn thùng và say đắm nhìn nhau trong một thứ ánh sáng của buổi chiều đang tắt nắng.
Lúc ấy, tiếng chim chiều bay về tổ  đang quang quác trên cao.
&


Tôi không nhớ mùi vị của nụ hôn nhưng khi người con gái sắp quay đi thì dường như mình vừa cảm thấy dư vị của nó mằn mặn rồi để lại chút gì đăng đắng trên đầu lưỡi. Tôi khẽ khàng bóp nhẹ đôi bàn tay khẳng khiu nhưng mềm mại của nàng, quyến luyến vuốt ve cánh tay dài đang buông xuôi trong giây phút giã từ như một sự chạy trốn, để chợt nhận ra rằng nụ hôn đầu nhưng có dáng dấp của một cuộc chia ly.Tiếng guốc của nàng đều đều đập lên nền đất và từ từ lan xa, nhưng  âm vang của nó như vẫn còn vang vọng mãi trong nỗi trống trải của trái tim tôi.
Tôi đứng bất động nhìn theo thân hình mảnh khảnh đang hối hả bước đi, như không dám quay đầu lại. Gió thổi vi vu làm tà áo dài màu hoàng yến lất phất bay lên mà nàng không buồn giữ lại; và hình ảnh ấy ngưng lại một khoảng rất lâu trong mắt. Bất giác thở dài, tôi không còn nhớ là đã bao nhiêu năm, một hình ảnh tương tự như thế đã từng in đậm  vào lòng mình, khắc ghi từ bấy đến nay, và giờ dường như hai hình ảnh ấy đang bắt đầu chồng lên rồi cuối cùng chập vào nhau.
Hai hình ảnh xưa, nay chồng lên rồi nhập vào nhau, phát ra những đợt sóng,lan xa…tưởng chừng như biến mất…nhưng thoắt một cái, chuỗi âm thanh từ cõi xa xôi của ký ức bỗng vọng về như tiếng rền trong thạch động…bất giác gợi lại trong lòng tôi những  kỷ niệm tưởng đã ngủ quên một thời.
Người con gái xa xưa, từ lâu tôi cứ ngỡ là đã không còn nữa, đã thuộc về một đời sống khác, đâu đó còn ở lại trên quê hương, hay cũng như tôi, lẫn lộn trong đám người chạy loạn… không biết trôi dạt về đâu, thoát ra được nước ngoài hay bất hạnh bỏ thân giữa trùng dương giá lạnh? Nàng còn sống hay đã chết? Có còn nghĩ đến tôi hay đã vĩnh viễn quên, an phận với chồng con, và kỷ niệm xưa đã mãi mãi phai mờ? Thời thế đổi thay, bao nhiêu biến cố dồn dập đổ lên đời sống, tôi sẽ không bao giờ oán trách vì năm tháng dạy cho tôi là mỗi người đều có một hoàn cảnh cho riêng mình và không phải lúc nào cũng có thể làm chủ được tình thế.
Bao năm rồi tôi không một tin tức của nàng !
Thân nhân, bạn bè từ khi khoiù lửa bùng lên đều tán loạn, táo tác như bầy ong vỡ tổ và  dung mạo người xưa xa vời rồi bặt tăm, giống như hòn sỏi rơi xuống mặt hồ, chìm xuống đáy rồi âm thầm trả lại sự tĩnh lặng cho mặt nước. Nhưng trong chuyến về thăm ngắn ngủi và…thoắt một cái, trong giấc mơ đêm ấy, những bọt nước từ dưới tầng sâu lại đột ngột sủi lên, rồi trong khối cầu ngũ sắc của bọt bong bóng có mang theo hình ảnh của  tà áo dài phất phơ trong gió .
Tất cả những ảo giác đó làm gợn lên trong lòng tôi những con sóng, lan xa và lan ra mãi.

Thời gian từ cuộc chia tay ấy đến nay đã xa, xa lắm. Mọi vật đều đã đổi thay. Cố nhân ra sao tôi không hề biết, còn tôi thì như cành cây bị bứng  rễ  rồi tiếp tục gửi thân nơi đất khách quê người.
Người xưa…có làn da trắng, cặp mắt đen huyền và  thân hình mảnh khảnh, luôn tha thướt yêu kiều trong chiếc áo dài màu cỏ biếc. Ở nàng có cái gì đó cứ bắt tôi phải quan tâm và ước muốn được chở che, bảo bọc. “Mãi mãi anh sẽ không bao giờ làm những gì mà em không thích” tôi thường thì thầm vào tai nàng như thế và nàng thường nhìn sâu vào mắt tôi, cảm động.“Em cũng xin hứa là sẽ không bao giờ để anh buồn, nhưng anh phải nói cho em biết những gì  làm  phật ý để em cố tránh”.
Làm sao tôi quên nổi kỷ niệm một đêm trăng sáng bên nàng. Tiếng nói ấm áp của nàng như vẫn còn văng vẳng đâu đây.“Lên thành phố mới có hai năm mà có lúc em tưởng mình đã quên là trên trời còn những đêm trăng sáng. Trăng ở quê em đẹp lắm, khi trăng lên thì sáng cả bầu trời chứ chẳng phải chiếu sáng nơi này mà đẫm tối nơi kia. Lúc ở quê, em  và bạn bè thường ra bến sông La Ngà, ngắm mặt nước lấp lánh như muôn ngàn vảy bạc”.  Tôi nhớ đã quay lại nhìn nàng. Khuôn mặt trái xoan ướt đẫm ánh trăng cũng đang ngước nhìn tôi. Trong đôi mắt của nàng, tôi như thấy hai vì sao đang long lanh chiếu sáng. Ánh trăng đêm huyền diệu đêm ấy đã xoá tan những nhọc nhằn và bất trắc của đời sống. Một đêm yên bình. Có cái gì huyền ảo  trong không khí và tôi có cảm giác như vừa trút bỏ những phiền lụy  để bay về một chân trời mơ ước, trong đó chẳng còn đạn bom, súng nổ, trong đó không còn những toan tính thấp hèn hay những tan tác đổi đời, những cuộc chia xa.

Tình yêu đầu đời của chúng tôi trong sáng và đẹp như thơ, tôi luôn nhắc nàng hãy nghĩ đến tôi mỗi khi gặp buồn bã khó khăn, để trút bỏ những ưu tư sầu muộn hay có thể ẩn mình như con tàu tránh bão trong vùng vịnh an lành. Nàng đã cảm động xiết bao, chỉ tiếc là ông trời quá quắt đã không cho tôi giữ tròn lời hứa, rồi chúng tôi mất nhau, trong những ngày tao loạn của biến cố 1975.
Sau đêm trăng huyền diệu đó, chúng tôi còn gặp lại nhau vào một buổi chiều…mà có lẽ không ai nghĩ đó là lần cuối  thấy nhau. Và, có lẽ từ nỗi đau âm ỉ ấy mà hình ảnh tà áo dài thướt tha bay trong nắng chiều tuy chỉ thoáng qua mắt tôi trong khoảnh khắc mà ăn sâu vào trí nhớ suốt cả đời người.

Đời sống của tôi và  nàng từ đó đã hoàn toàn thay đổi.
Trong cuộc sống quay cuồng vật chất của xã hội phương Tây, tôi bị đời bắt phải lao theo nhịp sống xô bồ, nhưng cũng có lúc tìm ra vài phút giây bình lặng và chợt nghĩ đến nàng; cái nhớ không quay quắt làm mất ăn mất ngủ, nhẹ nhàng nhưng ngấm sâu vào máu thịt. Hoặc cũng có lúc vì tình cờ bắt gặp một dáng dấp yêu kiều, một nụ cười, khoé mắt, một vạt áo dài, mái tóc của ai đó trong một  dáng đi hao hao từa tựa …hình ảnh người xưa chợt trở lại trong lòng tôi như một gợi nhớ không thể phôi phai.
Đó là những kỷ niệm êm ái…và ngọt ngào nhất mà tiềm thức đã cất giữ trong một ngăn nào đó của tâm hồn mà tôi đã mang theo như một thứ hành trang trong những năm tháng sống ở xứ người. Nó đẹp đến nỗi có lần tôi nghĩ, nếu có thể mãi mãi mang theo một hình ảnh trong tim suốt cuộc nhân sinh thì tôi sẽ chọn lấy vóc dáng thon thả của nàng bước trên thảm cỏ  xanh  và những vạt áo dài phất phơ bay trong nắng chiều còn vương lại.
&

Sau bao năm, trong giấc mơ tôi đã gặp lại nàng, cũng chiếc áo dài tha thướt, cũng cái nhìn đoan trang và nụ cười dễ mến,  tựu  trung thì đây vẫn là một hình ảnh cũ, chỉ khác là người con gái trong giấc chiêm bao hãy còn rất trẻ, còn tôi thì tóc đã điểm sương và tâm hồn thì dạn dày mưa nắng. Tôi trở lại quê hương, để đặt lại vấn đề an nghỉ cuối đời vì mệt mỏi sau nhiều cuộc hành trình vinh nhục ở  những nơi chẳng phải quê mình. Tôi sẽ tìm thấy gì ở đây sau nhiều năm xa xứ? Mọi vật đâu có còn như xưa, tất cả đã đổi thay và lòng tôi cũng đã nhiều thay đổi. Nhưng dẫu sao thì  tôi cũng dễ dàng chấp nhận, vì cuối cùng cũng quay về nơi tôi mở mắt chào đời, nghe lại tiếng hò điệu hát đã ru tôi  suốt quãng đời thơ ấu. Tôi mong là mình sẽ không đến nỗi bơ vơ như nơi chốn nào bên bờ Địa Trung Hải, xin cảm ơn mảnh đất đã cưu mang và nuôi sống tôi từ bấy đến nay, nhưng tuổi đời sắp chất chồng đã không giúp tôi hội nhập như xưa. Những năm tháng sau này tôi đã chiêm nghiệm  rồi ngán ngẩm cái đời sống lạc lõng, không hội nhập của người già, và nếp sống điên cuồng, thực dụng quá đáng của  lớp trẻ. Mọi vinh nhục, mất còn, thành công, thất bại, bây giờ đối với tôi, chúng chẳng còn mang sức quyến rũ như xưa. Trong tôi chỉ còn nỗi ngậm ngùi và xót xa của người con xa xứ, rồi chợt  nhớ  hai câu thơ  của Nguyên Sa :
Một đời phơ phất hành nhân
Thấy còn, thấy hết, cuối cùng thấy đau
Rồi tự hỏi lòng, suốt những tháng năm qua mình đã mất và được gì ?

-Anh nói gì cho em nghe đi !
Trong giấc mơ, lúc mông lung nhìn vào khoảng trống, tiếng thỏ thẻ của nàng đã làm tôi giật mình quay lại. Khi thấy đôi mắt  mở to, tôi bất giác rùng mình vì  thấy trong đó cái chiều sâu mênh mang của linh hồn người con gái trẻ, trong đó có một niềm vui vừa mãnh liệt vừa hoang dại. Tôi sẽ phải nói gì với em đây? Thế giới của em và của tôi vô cùng khác biệt, những gì tôi sẽ kể hay nói cho em, có thể em sẽ hiểu, nhưng làm sao thấu được ; lẽ đơn giản  bỡi vì  em chưa từng sống những kinh nghiệm đó. Tôi tuyệt nhiên không biết nói gì, chỉ im lặng nắm lấy bàn tay bé nhỏ của em, đặt lên đó một chiếc hôn rất khẽ.
Khi ngẩng lên nhìn khuôn mặt của người con gái, màu da  trắng mịn, không một vết nhăn ở bất cứ nơi đâu, lòng tôi vừa thoáng một chút ganh tị, vừa mơ hồ nuối tiếc cái tuổi xuân không còn nữa của mình rồi bất giác áy náy vì mới tạo nên một nếp gấp trong tâm hồn son trẻ của nàng. Lòng bỗng dâng lên một niềm hối hận. Người con gái hiện ra trong giấc mộng Trang Sinh hãy còn quá trẻ, có lẽ chưa có nhiều sầu muộn cho hiện tại hay mang nhiều lo lắng cho tương lai, và chắc chắn quan hệ trong phút giây ngắn ngủi nầy là vết rạn đầu  tiên mà nàng vừa hứng chịu mà có thể chính tôi là tác nhân của vết xước đầu đời.
Niềm ân hận dâng trào trong tôi. Tôi muốn tự trách mình. Phải chăng tôi vừa mở toang cánh cửa  quá khứ, cố níu vào hình ảnh người xưa như cái nạng  để chống cho khỏi ngã vào tình cảm của người con gái trẻ? Điều xảy ra là mộng hay thực? Tôi và nàng vì đâu lại gặp nhau trong giấc mộng oái ăm, của người đã đi gần đến cuối quãng đường đời, còn kẻ khác hãy còn đang khập khễnh bước những bước đầu tiên? Người con gái ấy là một người hoàn toàn khác hay chỉ là hình ảnh người xưa đã dừng lại trong lòng tôi, khi thời gian bên ngoài vẫn ào ào tuôn chảy, bỡi thế những nếp gấp của thời gian không ghi lại dấu vết nào trên khuôn mặt kiều diễm của nàng? Người mới hay cố nhân? Sự khác biệt tuổi đời là thực hay chỉ là ảo ảnh? Những câu hỏi dồn dập đến rồi đi, không tìm được câu trả lời.
Mở ra cánh cửa quá khứ, tiềm thức tôi muốn biện minh điều chi hay sợ phải “yêu” nàng? Bao nhiêu dư luận phán xét sẽ nổ ra nếu không dừng chân kịp? Nhưng thật ra, nghĩ cho cùng, thì giữa tôi và nàng chẳng có rào cản nào quan trọng, ngoại trừ sự chênh lệch tuổi tác ; và thấy mình  không nên xem nặng quy ước xã hội hay ép mình theo thói quen suy nghĩ của người đời.Nhưng vấn đề có thể nằm ở chỗ khác : Liệu người con gái “này” có thể thay thế cái khoảng trống mênh mông mà từ bao nhiêu năm cuộc đời đã để lại cho tôi? Rồi chợt nghĩ đến những kinh nghiệm khác biệt về môi trường và kinh nghiệm sống của hai người, đến tương lai mờ mịt của những ngày sắp tới…tôi lại giật mình, thấy như đời mình vừa bước hụt một bước, lại chông chênh sắp hụt thêm bước nữa.

Lúc đặt môi lên trán trong chiếc hôn từ giã, tôi thoáng thấy hai hàng mi cong và dài của người con gái mở ra rồi buông hờ như phó mặc cho số phận…và cũng chính trong khoảnh khắc chênh vênh giữa mộng và thực đó, tôi thấy đôi mắt nàng long lanh, đẫm ướt. Những ngấn lệ ấy là niềm vui? nỗi buồn? Hay chính là sự hoà hợp của hạnh phúc lẫn thương đau, của tiếng cười, giọng khóc luôn ẩn tàng trong quyến rũ muôn đời của  đam mê và vực thẳm? Dường như trong giây phút mơ màng, tôi đã thì thầm : chuyện đôi ta giống như tiểu thuyết …rồi nghe tiếng đáp lại của nàng giống như tiếng nấc : em hy vọng là nó sẽ không có một đoạn kết bi thương.
Tôi cũng muốn một đoạn kết nhân hậu, sắp nói lên như thế nhưng tôi lại lặng im khi hình dung về những ngày sắp tới. Tôi sẽ phải làm gì? Và nàng sẽ ra sao? Xung quanh tôi, đời sống còn bao nhiêu hệ luỵ, những mạng nhện chằng chịt xung quanh cuộc đời tôi, mà mỗi đầu mối đều có liên quan đến một số vấn đề. Tôi có thể cắt bỏ tất cả? Đoạn tuyệt với quá khứ?  Quên bẵng hiện tại? Và có thể chỉ nghĩ đến một tương lai, bên nàng? Nghĩ thế, băn khoăn đến thế  nhưng liệu tôi có đủ can đảm để  chối từ một cơ hội sống những xúc cảm bồng bột của thời mới lớn mà cuộc đời đã dành cho tôi và nàng ? Tôi sẽ phải từ bỏ niềm ước mơ của  kẻ đã từng trải những tháng ngày gian nan nơi xứ lạ, khi tri thiên mệnh gắng quay về cố quận để tìm phương thuốc trường sinh? Hay sẽ lao vào cuộc tình “mới”, như gã lái đò lưng còng tóc bạc, sau bao năm chẳng thèm đếm xỉa đến thác ghềnh, bỗng một hôm sóng gió bừng bừng réo gọi, chợt thấy máu mình nóng lại rồi khăn gói lên đường để tìm lại sức sống ào ạt của biển khơi …nhưng cuối cùng bão táp sẽ chẳng buông tha  kẻ không tự lượng sức mình?

Tôi lặng người, châm một điếu thuốc, hờ hững gắn lên môi, nhìn khói bay lãng đãng lên bầu trời xám xịt vì những đám mây đen đang ùn ùn kéo đến rồi bất giác buông ra một tiếng thở dài. Tôi thừa biết những giới hạn của ước mơ và quá hiểu là chuyện đời còn rất nhiều điều đang nằm ngoài tầm tay của mình.

Trương Văn Dân

Viết tặng B T
Milano 13-11-2003

Read Full Post »


Lời giới thiệu

BÀN TAY ẤY VẪN THANH XUÂN

Vẫn là câu chuyện về tình yêu và cái chết.

Vẫn là câu chuyện khổ đau và hạnh phúc

Vẫn là câu chuyện hỗn loạn và bình an.

Nhưng Bàn tay nhỏ dưới mưa vẫn mang một phong vị đặc thù.

Người đàn bà tên là Gấm tìm kiếm sức mạnh để sống và để chết trong một phối cảnh đáng sợ: trái đất đang chết dần.

Con người tham lam

Và trái đất cạn kiệt.

Thiên nhiên, bà mẹ của phong nhiêu, từ nhiều năm qua đã sống lây lất đoạn trường giữa một nền văn minh điên loạn.

Nhiên liệu sống liên tục bị đốt cháy một cách phí phạm và vô ích trong cuộc đời hối hả cuồng quay.

Người đàn bà khát sống ấy đã chết trên một cõi đất hoàng hôn hấp hối:

“Nhìn nét thanh thản và mãn nguyện trên khuôn mặt Gấm tôi hiểu là người tôi yêu đã chết, nhưng không phải vì ung thư. Cô ấy chết vì ngộp thở khi bay đến đỉnh cao và hạnh phúc. Tình yêu và sợ hãi mất mát đã gặm nhấm buồng phổi, nó đốt cháy nhiên liệu sống và triệt tiêu toàn bộ năng lượng sinh học của nàng.

Thế giới bừng lên rồi chìm trong màn đêm đen kịt, chỉ có một tia sáng duy nhất là từ trái tim tôi, cháy bùng như ngọn đuốc, bay vút lên trời, quán chiếu vũ trụ này trong một niềm đau vô cùng vô tận.

Cái phong vị nồng thắm của tác phẩm nằm trong những nghịch lý mà nó muốn hóa giải: sống – chết, khổ – lạc, sáng – tối, mất – còn, ngã – tha, cũ – mới, tự nhiên – văn minh, vô thường, vĩnh cửu,…

Chọn điều này sẽ phải bỏ điều kia, và như vậy khác nào đánh mất cả hai?”

Nhân vật và người kể chuyện muốn vượt qua vô vàn tình huống phân biệt đó để trải nghiệm cái nhất như hoan lạc, một tư tưởng nhuốm màu sắc Phật giáo, đặc biệt phảng phất hương vị Kinh Duy Ma.

 

Bàn tay nhỏ dưới mưa là một tác phẩm đương đại, pha lẫn tiểu thuyết và tiểu luận, trữ tình văn xuôi và ký sự báo chí. Lằn ranh giữa những thể loại ấy dường như bị xóa nhòa, như một chiếc cầu trong mưa trong một bức tranh ấn tượng.

Dù vậy, ta vẫn nhìn thấy “bàn tay nhỏ dưới mưa” của tác giả, một bàn tay vẫy gọi của tình yêu?

Tác giả Trương Văn Dân không còn trẻ, nhưng bàn tay ấy vẫn thanh xuân.

Để viết những dòng văn đầy xao xuyến, đầy nhục cảm, đầy tâm linh, đầy kích động mà cũng đầy bình an.

Nhà Văn Nhật Chiêu

Bàn tay nhỏ dưới mưa

Trích đoạn 2        Ám ảnh

Tóm tắc: Sau một thời gian chung sống cực kỳ hạnh phúc thì “tôi chợt hiểu  rằng hạnh phúc không phải là thứ mà ai cũng được quyền sở hữu. Có hay không, đó là ý muốn của thần linh. Chỉ có các thần  thánh mới có thể tạo nên điều hoàn hảo; còn con người, dù tài hoa cách mấy cũng không được phép.” Và sự tồn tại tình yêu tuyệt vời của tôi và anh là một sự xúc phạm. Mà một khi đã xúc phạm đến thần linh thì trước sau cũng bị trừng phạt.”

Khi người đàn ông đi công tác, bị tai nạn và phải nhập viện ở xa. Và cũng trong thời gian này Gấm lại phát hiện mình bị ung thư.

Đây là trích đoạn về nỗi ám ảnh và cơn ác mộng của Gấm:

 

 “….Tôi chả tâm sự với ai về những gì đang xảy đến với mình. Bởi cái làm tôi đau thì chỉ mình tôi cảm thấy đau. Điều làm tôi lo lắng chỉ mình tôi lo lắng. Trong nỗi đau này chắc chẳng ai hiểu được tôi mà có lẽ tôi cũng chẳng hiểu được ai. Tôi nghĩ mọi an ủi xã giao vô thưởng vô phạt của bạn bè đều vô ích. Nó chỉ làm mình tủi thân. Vả lại, do tính cao ngạo, tôi hoàn toàn không muốn biến thành đối tượng cho sự thương hại của bất kỳ ai.

Nhưng còn anh? Tôi cũng chưa nói gì với anh về căn bệnh!

Tôi sẽ phải làm gì đây? Nói cho anh biết sự thật hay âm thầm trốn chạy? Tôi sẽ phải làm gì? Thế nào là chọn lựa “đúng” trong lúc này?Tôi không biết. Băn khoăn, tôi thường hay đến bên cửa sổ, ngơ ngẩn nhìn người qua lại. Mỗi con người đều có  vẻ vội vã, hấp tấp đến, vội vàng đi. Tôi nhìn họ,  một chút hờn ghen  trỗi dậy vì tất cả đều biết mình sẽ đi đâu, còn tôi chẳng biết mình sẽ làm gì.

Chẳng có ai nói cho tôi biết.    ”

………

 

“…Trời gần sáng nhưng người tôi ê ẩm, không dậy nổi. Đột nhiên tôi nghe có  tiếng động nhỏ trên sàn. Tiếng động như cào nhẹ, tôi nhìn thấy những vết màu đen, to bằng ngón chân cái, như những trái táo tàu nằm rục rịch trên sàn. Ban đầu ít, thưa thớt. Thoắt cái,  táo từ trần nhà rớt xuống. Mỗi lúc mỗi nhiều. Lăn. Di chuyển. Chậm chạp. Bỗng một trái chạy lướt qua, bất ngờ hiện thành một con gián. Rồi một con đen đúa khác chạy theo, con thứ  ba, thứ tư…những bước chân nhỏ xíu thoăn thoắt chạy. Vài con đứng giương râu nhìn quanh quất. Có một con chạy lạc, bò lên tấm chăn đang đắp trên vùng ngực. Tôi hốt hoảng, muốn hất nó nhưng  cánh tay cứng đờ, không vung lên nổi.

            Thế rồi nhiều con gián khác, mười, hai mươi… hằng trăm con đổ ra từ mọi phía. Chúng leo lên giường, bò lên tủ, chạy trên  thảm, tràn ngập khắp  căn phòng. Thoắt một cái, chúng hiện diện khắp nơi…có con còn dám chui vào chăn. Tôi lạnh mình, hai tay bấu chặt mép chăn, ép người sát nệm. Nhưng cảm giác rùng rợn của những que chân bò lướt trên da, bò lên bò xuống dọc theo cơ thể vẫn không chấm dứt.Tôi giãy dụa, ngồi bật dậy, tung mền, huơ tay cố hất …nhưng  hai bàn tay lạc lõng, quơ vào khoảng không.

Hoảng, tôi hét lên và muốn nhảy xuống đất, nhưng đôi chân cứng ngắt, không đỡ nổi thân mình. Có một sức lực vô hình giữ lại khiến không cựa quậy.

Tôi thu mình, nửa nằm  nửa ngồi. Lưng dựa vào thành giường.

Chết ngất.

Những con gián vẫn hùng hổ chạy. Tôi chỉ nhớ là cảnh đó diễn ra rất lâu. Không dứt.

Cuối cùng tôi ngã lăn ra.

Mất hẳn mọi ý niệm về thời gian.

Rồi tôi tỉnh lại thấy mình nằm dưới đất. Đau đớn. Khắp người ê ẩm. Một nỗi khiếp sợ vẫn bám lấy. Toàn thân tôi mệt mỏi một cách tuyệt vọng.Tôi cảm thấy như gã thần chết đang sờ mó trên thân thể mình. Trong đời người sao lại có thể cảm thấy cái chết đến gần mình đến thế. Tôi nghe được hơi thở của gã. Một thứ mùi khét lẹt như nhựa cháy.

Căn buồng mất ánh sáng, tối lờ mờ.

Màn đêm đắng nghét.

Có một bàn tay vừa chạm lên người tôi.

Tôi hét lên….

 Kinh hoàng.

Lúc mở mắt thì thấy anh ngồi trong phòng đang ve vuốt lấy đầu tôi.

            Thế là người đàn ông quan trọng nhất thế giới này đã trở về!

            Xương thịt của tôi mà định mệnh đã từng muốn cắt lìa!

 

Anh đặt một bàn tay lên trán tôi. Hơi ấm của bàn tay chồng lên nỗi lạc lõng, lo âu. Anh giữ lại thật lâu và cho tôi cái cảm giác là tôi sẽ không còn bơ vơ nữa. Anh áp đầu tôi vào ngực anh rồi thì thầm: “Em vừa  mới đi qua địa ngục phải không?”

 

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »