Nguyễn Thị Ánh Huỳnh
.
Tôi được hưởng sự dịu dàng trong giấc ngủ
Của người đàn ông ảo không rõ mặt
Ba của sắp nhỏ ơi
Đùng ghen với kẻ hào hoa cuối cùng
Đang đợi để ga-lăng tôi
Kẻ đó có tên là Đất
Để chết rồi tôi được dịu dàng ôm…
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thị Ánh Huỳnh on Tháng Hai 4, 2026| Leave a Comment »
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thị Ánh Huỳnh on Tháng Một 20, 2026| Leave a Comment »
Nguyễn Thị Ánh Huỳnh
.

Em muốn nói với anh về chiếc nón vải
Chiếc nón mà lúc xa anh…em bỗng nhớ giữa chừng
Em đội nón
Đứng chờ trông khi anh vắng trên đường
.
Gương mặt em lúc đội nón giống tượng đất suông
Tối nửa bên y như nhật thực
Nhưng có chi tiết làm em rất thích
Biết cách trừ cho ít lại tháng năm
Ấy là tóc giấu đi vài sợi trắng
.
Phía xa ngoài nón
Là đường đi của thời gian
Là cánh cửa sổ trời mưa quên đóng
Những tối oi nồng những sáng mù sương
Là gian bếp thơm mùi hành tỏi
Ướp cả đời em gia vị linh hồn
.
Anh nhớ gì …chiếc nón hình vành khăn
Chắc cũng quên mất rồi …Sài Gòn mây vỗ sóng
Thì thôi, nếu đã phải không cùng nơi đứng
Xin anh hãy nhìn lên cao lúc rỗi rảnh
Có trời chung in dấu một vầng tròn…
NTAH
Posted in Thơ ca, tagged Nụ hôn, Nguyễn Thị Ánh Huỳnh on Tháng Sáu 18, 2023| Leave a Comment »
Nguyễn Thị Ánh Huỳnh
.
Nhớ tối nào
anh hôn em
bầm dập cả trăng non
.
giữa trưa nắng
anh hôn em
trời đất tối mù
.
trong đêm đen
không có anh
em vẫn được hôn
.
sáng thức dậy
chẳng có ai hôn ai
ngoài ban mai
đang hôn từng giọt sương
sắp khóc
.
anh ơi
đôi môi anh giờ cất đâu
khi gió cồn cào hôn nước
ước gì trời rét
để em được gói đôi môi mình
vào chiếc khăn len.
Posted in Uncategorized, tagged Nguyễn Thị Ánh Huỳnh on Tháng Hai 2, 2022| Leave a Comment »
Nguyễn Thị Ánh Huỳnh
Đã chữ điền hơn
Đã trái xoan hơn
Trút hết giọt nước mắt cuối cùng
Cơn mưa giã từ
Dung nhan thành phố
.
Và mùa xuân đang ở đâu đó
Dạo trở về phát những tấm card xanh
Hứng được danh thiếp rồi
Sợ kẽ tay mình không giữ được sương
Reply thế nào cho cuộc viếng âm thầm
Khi xanh thẫm nhoi lên từ đụn rác
Khi chim thả rơi
Cây mọc mái nhà
.
Xin gieo nắm hạt vào bao la
Mai sau cánh rừng che chở
Gởi mấy hạt cho giấc ngủ
Mong thấy người về bên môi
Tặng thêm hai hạt cho mắt
Để được nhìn bằng ánh sáng lệ rơi
.
Và cuối cùng còn một hạt lẻ loi
Phần dành cho – mơ mòng duy nhất
Khi gió thổi bay đi sẽ biết
Người yêu thương đang ở hướng nào
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thị Ánh Huỳnh on Tháng Một 15, 2020| Leave a Comment »
Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

Em muốn nói với anh về chiếc nón vải
Chiếc nón mà lúc ở xa anh bỗng nhớ giữa chừng
Em đội nón
Đội những phút giây lặng lẽ
Đứng chờ anh khi anh vắng trên đường (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thị Ánh Huỳnh on Tháng Ba 11, 2019| 3 Comments »
Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

Mẹ cằn khô nụ cười, nước mắt
May còn có con dạy mẹ học
Bao giờ
Cho mẹ bé lại (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thị Ánh Huỳnh on Tháng Chín 20, 2018| 18 Comments »
Posted in Thơ ca, tagged Dalida, Nguyễn Thị Ánh Huỳnh on Tháng Ba 18, 2018| 16 Comments »
Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

12 giờ khuya nghe Dalida hát
Giọng ca trầm lúc em chưa dài tóc
Lúc buồn xót chưa làm anh rơi nước mắt
Chỉ toàn vui
Vậy mà tối nay nghe lại bỗng ngậm ngùi
Mưa một trận
Khàn khàn qua sa mạc (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thị Ánh Huỳnh on Tháng Mười Hai 3, 2016| 6 Comments »
Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

Không phải chim ảo
con chim thời gian
để lại những dấu chân thật thà
gương mặt đàn bà
nhầu nhĩ (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thị Ánh Huỳnh on Tháng Chín 19, 2016| 9 Comments »
Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

hoàng hôn xắn quần
lội qua ngày
những vàm sông se sẽ
ngồi lên
nghiêng mình
nước chảy (more…)