Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Nguyễn Thị Phụng’

Cổng làng

.Nguyễn Thị Phụng 

.

Cổng làng xưa nay vẫn

Một bể tình ung dung

Đón con mùa nắng ấm

Tiễn con chạnh mưa dầm

.

Gió nhẵn mòn va vập

Lại nổi những rêu xanh

Cổng bao năm gìn giữ

Nét mĩ tục thuần phong

.

Cổng làng không cánh cửa

Nhưng chỉ đóng âm thầm

Kẻ bao năm xa xứ

Về đong lại tri ân…

.

Bếp lửa hồng đánh thức

Bình minh trên ruộng đồng

Cửa làng luôn nhắn nhủ

Gìn giữ tình non sông

.

Này khuôn vườn khép mở

Cổng làng có thản nhiên

Bước chân người mãi miết

Chở từng ngày bình yên

Read Full Post »

Nguyễn Thị Phụng 

..

Có một ngày tôi muốn nghĩ về tôi

Về người đàn bà tóc suôn rồi quăn quấn

Cái bàn cân thời gian lệch cùng phương hướng

Hãy trả về số không khởi động lại từ đầu

.

Tôi nghĩ về tôi thể cuộc đối nhau

Từ không có, để có rồi… không có

Sự thật bàn cân nói hộ gì tuổi tác

Vóc dáng gầy gò hay đầy đặn cũng là ta

.

Tôi nghĩ về tôi ngỡ đã thuộc làu làu

Ấy là lúc mở ra từng trang sách

Lúc gấp lại cả nghĩa tình quên bặt

Quên cả mình khi đứng giữa cán cân

.

Có một ngày chưa định vị trước sau

Nên cái mức trung bình dễ gì chẩn đoán

Và dẫu có chuyên môn bằng tuổi đời mong gặt

Hãy mỉm cười không quên nghĩ về ta

Read Full Post »

Đi tìm mùa xuân

Nguyễn Thị Phụng

.

Từ bàn tay người xuân về cùng đất trời vạn vật

Nắng xuân thì vàng lắm những cánh mai

Tà áo dài tha thướt buổi tinh khôi

Hoa đã thắm gương mặt đời quyến luyến.

.

Ấy là tự nhiên vòng quay xuân đến

Trong sắc đào ướm nắng ngọt ngào thơm

Cẩm chướng, hồng nhung, cúc, lan được dịp

Khoe hết mình trong mắt biếc vần thơ

.

Mùa đẹp lắm, xuân ơi ta gọi!…

Thế mà sao lại giấu nụ cười

Có phải chăng tìm xuân trong trời đất

Cũng như là báu vật tự sinh sôi.

Read Full Post »

Và trong muôn nẻo

.Nguyễn Thị Phụng

.

Thể như gió thở trên đồng bãi

Chỉ cội mai già vẫn điềm nhiên

Chờ nắng ấm lên xuân lại đến

Rắc vàng lối cũ… những thân quen

.

Và trong muôn nẻo dường như đã

Rong ruổi trời mây đến tận cùng

Bao cuộc tương phùng đâu dễ có

Hề trăm năm ấy biết còn không

.

Bên cội mai già vừa hé nụ

Nghe trong gió thở ngút ngàn đông

Bãi bờ sông nước còn thao thức

Muôn nẻo đường xuân phải ướm lòng…

Read Full Post »

Chiếc áo thời gian

.Nguyễn Thị Phụng

.

Đâu thể giữ những tháng ngày còn lại

Bốc tờ lịch cuối năm xóa hết những muộn phiền?!…

Thể chải lại tóc xanh dẫu đời cho ánh bạc

Bao xôn xao mây trắng tự lưng trời

.

Ngọn gió trở mình trăn trở tháng năm trôi

Nên cái rét không thể nào giấu được

Ngoài đồng xa cây lúa non khát nắng

Ấm lại rồi tờ lịch nhẩn nha trôi…

.

Chiếc áo cuộc đời mỗi lần hong nắng gió

Há sờn vai dù gánh cả sớm trưa

Em như thể ngày xuân mùa gieo hạt

Con chữ lần dò học lại cách ươm hương

.

Có gì đâu như cây lúa trĩu bông

Thể cúi xuống mở trang Kiều hiểu Nguyễn Du mua vui trang sách

Không cúi xuống sao thấy mầm non mọc

Cuộc xoay vần cứ tựa lắc vòng eo

31.12.2024 / NTP.

Read Full Post »

Chải đời

Nguyễn Thị Phụng

tocthe-xu-hue

CHẢI ĐỜI

.
Tỉnh mê
gỡ rối đi
nghen!
Này
đây chiếc lược
trắng đen đã từng

. (more…)

Read Full Post »

Điệp khúc thu

Nguyễn Thị Phụng

hinh-nen-thu-phap-thuy-mac5

Cứ ngỡ mặt hồ phẳng lặng
Ô hay bao đợt sóng ngầm!
Bập bềnh hoa bèo tim tím
Biết đâu chùm rễ băn khoăn
. (more…)

Read Full Post »

Nguyễn Thị Phụng

autumn-autumn-9598275-1280-800

Tôi còn chỉ có mùa thu
Lá vàng rơi rụng lời ru tháng ngày
Cuối trời mây trắng gió lay
Cánh bèo mặt nước vơi đầy tím trôi
. (more…)

Read Full Post »

Cái tội chia đôi

Nguyễn Thị Phụng

Người ta thường bảo “Một con sâu làm rầu nồi canh”. Nhưng tôi nào phải con sâu đâu. Đương nhiên được bạn bè gọi tôi là nhà giáo, chính thức là nhà giáo kể từ khi tôi tốt nghiệp đại học sư phạm ra trường. Những đứa con tôi chẳng bao giờ thích đọc truyện ngắn hay thơ văn như tôi từ thuở bé. (more…)

Read Full Post »

 

    Sang hè thật đẹp, nắng óng vàng nhuộm sắc quả ngọt lịm mọng hương. Ngọn nồm từ biển ùa vào theo nhịp chân người hối hả cùng thời gian sinh sôi nảy nở vun đắp cho đời như màu nắng vàng kia. Nhưng đâu đây niềm chia xa luyến tiếc len lỏi mọi ngõ ngách vào buồng tim đau đáu nhớ, đau đáu thương khi đêm chập chững nặng nề cố đọc cho hết thông tin trên trang tranhanam.vnweblogs.com: “Tình hình bệnh của thầy Trương Tham chuyển sang nguy kịch từ tối qua 23.4.2012. Thầy lâm vào tình trạng tắc nghẽn đường thở, và ngừng thở vào lúc 23h20. Các bác sĩ đã tận tình cấp cứu, trợ thở bằng máy và đến 24 giờ thì thầy thở lại được bằng máy. Từ 4 giờ 30 sáng ngày 24.4.2012, huyết áp của thầy liên tục giảm, đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng liên tục cấp cứu. Nhưng đến 15 giờ, huyết áp, tim mạch đều báo động đỏ. 15 giờ 55 phút, thầy trút hơi thở cuối cùng tại phòng hồi sức cấp cứu của bệnh viện đa khoa tỉnh Bình Định.
Hiện thầy đã được đưa xuống Nhà tang lễ Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định. Lễ liệm tiến hành đúng 17 giờ – 18 h 30 nhập quan. Lễ viếng đã bắt đầu lúc 19 giờ cùng ngày. Thầy sẽ được an táng tại nghĩa trang Phật giáo Quy Nhơn
”. Cùng lúc đó nhận được tin nhắn của Nhà báo Trần Quang Khanh, chủ nhiệm CLB Văn học Xuân Diệu báo tin Nhà giáo ưu tú Trương Tham đã từ trần…
(more…)

Read Full Post »

Older Posts »