Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Ngô Đình Hải’

Kẻ phản trắc

Ngô Đình Hải

.

Nguy hiểm đi sự kiện. Nguy hiểm hỏi:

– Ai?

Đáp án:

– Kiện bóng tôi!

-Cái gì?

– Phản trắc!

Năm lại hỏi:

– Có nhân chứng không? 

Đợi vú:

– Có! Ở đây! 

nói:

– Ai muốn xử lý theo cách nào?

Đâm gầm xuống:

– Treo cổ! Kẻ phản xạ phải được treo cổ!..

– Được, ta sẽ chọn cái bóng đối với bạn. Ta sẽ treo cổ kẻ phản xạ! Bất kể đó là ai.

– Công cụ, phải như vậy bằng công cụ mới.

Đèn sáng lên, cái bóng được đưa tới trước móng ngựa. Nó thảnh thơi đứng nghe, không chút gì lo sợ.

Cuộc đối thoại bắt đầu. 

Không nói với cái bóng:

– Ta sinh ra hạng. Thuộc tính của ta!…

Cái bóng xò ngang:

– Không đúng! Là ông tự nghĩ, tự cho như vậy. Ông không hề sinh ra thứ gì hết. Thượng đế sinh ra tôi để bạn đồng hành với cuộc sống của ông thôi! 

Đấu tiếp:

-Ta ở đâu phải ở đó. 

– Đúng vậy! 

– Ta làm gì thì phải làm theo.

– Đúng vậy!

– Ta vui ta buồn, phiền cũng phải buồn vui theo…

– Đúng! Tôi là cái bóng của ông. Trước sau vẫn vậy. Vĩnh Viễn không thay đổi. 

Đấu tiếp:

– Gần đây thì khác! Bạn không nghe lời ta nữa…

– Không đúng!

– Người không theo ta, không tham dự vào bất kỳ công việc gì của ta…

– Không đúng! 

– Tới trong giấc ngủ, cũng không nên chui vào như ngày xưa…

– Không đúng! Tôi vẫn trung thành với ông như ngày nào. Tuyệt đối trung thành. Ông không thấy, không biết, ý qua là ông thay đổi. Ông đã mượn áo của người khác. Cuộc sống của người khác. Ông tình nguyện làm cái bóng của người khác, để hưởng chút vinh quang thừa thuận lợi, chút lộc lộc mứa mứa của họ. Ông tự đánh lừa mình, phải không tôi!

– Còn nữa không? Tình huống cố gắng cho ta thấy, anh ta đang theo một hình hình khác sao? Đồ họa phản xạ!

– Không đúng! Cái hình tôi theo chính là ông ngày cũ. Chỉ có ông, chính ông đã phản bội con người mình. Chính ông mới là kẻ phản bội!

Giành lấy mình, đưa tay lên mặt, gõ vào cái khối thịt nhăn nhúm:

  • Người nói láo, ta vẫn là ta…

Cái bóng 1:

  •  Ông làm điều ác hằng ngày, bất chấp mọi thứ. Ông gieo rắc nỗi đau cho người khác!…

Đâm gầm xuống:

  • Can’t like! Ta đã ẩn kỹ. Không ai biết, không ai hay…

Cái bóng đầu:

  • Anh ấy đã sử dụng nó! Cái ác đâu yên yên. Nó bò lên mặt, nó dừng ra từ cử động, từ lời nói. Chính nó làm các biến thể…

Nhìn xuống bên dưới. Bộ quần áo đang mặc định. Cái mặt nạ đang đeo. Luôn cử chỉ và lời nói của ánh sáng, đều tia ra sự gian trá, bịp bợm. 

Đặc chỉ tay vào:

– Ta đã thấy rồi! Không cần thiết phải kể đến những cái bóng thứ yếu. Chỉ riêng chuyện chiến tâm gạt bỏ, kẻ đi theo mình suốt đời, đủ thấy là bội bạc, kẻ vô lương. Chính mình! Là kẻ phản bội! Mới là đáng sợ đáng sợ…

Mặt trời lên, trường pháp luật được thiết lập. Đứng trước sợi dây cung cấp thanh lọc. Tiếng trống dồn dập, cảnh báo giờ hành động quyết định. Sợ hãi, đánh giá bất động! hiện nguyên hình hài cũ. Từ sau thằn lằn, cái bóng nhẹ nhàng bước lên, cho đầu vào sợi dây…

NĐH

3- CÁI QUẦN 

Cô gái trẻ vùng mãng cầu, cố gắng thoát ra khỏi cái khoảng tối đang ôm chặt. Tối quá! Cô không nhìn thấy gì. Đã đi. Thực tế đã đi. Đã rời bỏ nơi này, rút ​​gọn nhanh chóng như khi xóa tới. Đã rời xa người cô, và mang cả cuộc đời còn lại của cô đi theo, trong cơn ngẫu tình bất ngờ! Tăng cường nhiên liệu cày nát thân cô trên bờ ruộng, không cần thắc mắc chuyện sau đó. Cái đánh bạn muốn và đã có. Cô ấy chỉ biết và khóc. Người cô bê bết đất. Cô đang yên lành, đang mơ mộng như bao nhiêu thiếu nữ khác, thì ngọc đến. Đến, mang theo sấm sét bất ngờ lùa qua cánh đồng, cây lúa đang xanh mởn, đổ nát, rung rung xuống mặt ruộng sì săm sắp nước. Trước đó, cô đã cố gắng đánh lừa bằng hết sức lực của mình, nhưng thân thiện quá. Từng đấm cát xuống đầu, xuống mặt cô như trời giáng. Cho tới khi không được nhận nữa. Cô nằm xuôi tay, mắt cảm giác đi và hơi mặn chát vì máu của mình. Cô mặc định muốn làm gì thì làm. Ngực cô đau vì những cái hơi hấp háy và bạo bạo của dũng mãnh. Cái đau chui vào bên trong, chạy dài xuống giữa hai đùi, giảm đau, giảm đau chèn hơi thở, giảm đau lên cái đầu tôi vì sợ hãi. Cô những tưởng mình chết, sẽ chết và đã chết! Nhưng rồi cô vẫn còn đây. của mình. Cô ấy không chết. Cô vẫn phải trở về với cái sống. Cô chống tay ngồi dậy. Cô quơ tay tìm cái quần, không biết đã vứt nó ra chỗ nào. Người cô quạnh, ê ẩm. Không thể tìm thấy! Chắc chắn nó chui xuống dưới đám tĩnh rồi. Coi như xong. Bầu trời lắng xuống! Cô không hiểu sao cô ấy lại có thể chọn lại? Cô nghèo, cô quê mùa, cô đen đúa. Cô không có gì nổi trội hơn những đứa con gái khác cùng làng. Cô thua xa mấy cô “trắng da dài tóc” ở thành thị. Cuối cùng cũng đến nổi tiền tệ. Mềm có tiếng con nhà quan quyền, giàu có trong vùng. cũng làm tới các chức năng khác. Sao đánh lại đi làm chuyện này? Sao chọn cô? Sao lại là cô?…

Cô kiệt sức lực. Đầu cô như muốn nổ tung. Chuyện xảy ra đã xảy ra rồi. Cô không nghĩ được điều gì hơn. This phút cô ấy chỉ muốn một thứ. Tìm cái quần. Cô muốn mặc định lại nó. Cô ấy không thể thiếu nó. Dù cô ấy phải ở đây. Nằm chết trên bờ biển này, cô cũng phải có nó. Cô quờ quạng, cô mò mẫm tìm. Cô nhướng mắt chất húp, bê bết mủ để nhìn. Một vùng tối nhớ nhớ. Cô ấy là một điểm viết. Tiếng ồn ào trong tiếng gió và tiếng côn trùng trong đêm. Cô muốn lên tiếng kêu cũng không kêu được thành tiếng. Miệng cô rằn toạc. Mà kêu làm gì, có ai nghe đâu. 

Cô ấy cũng không thể tồn tại ở đây. Cô ấy không thể chết ở đây. Nếu phải chết, cô sẽ chết ở một nơi khác, sạch sẽ hơn và mặc quần áo hoàng gia. Cô đơnm com bò dậy. Cô lết trên đám lúa tiếp tục tìm cái quần. Luôn không có. Cô hận thù, rồi cô luôn giận dữ. Biết vậy, cô mặc định đánh lửa ngay từ đầu, cố gắng lấy cái quần, có khi còn ủng hộ tiền tệ hơn. Cái đau mang theo cái đau càng đau hơn. Output tê tái. 

Cô lại ở dưới. Rồi cô bồi dậy tìm. Cái quần như biết cô cần, trốn thoát. Ngày nào cô ấy phải mặc quần! Không ngờ lúc đó lại quan trọng và lớn lao với cô như lúc này. Cô ấy đã mất hết. Không thể để mất thêm quần. Không thể đánh dấu biến cô thành một con chó cái. Default Quần vô. Gia nào cũng phải mặc cho được cái quần để trở lại làm người. Cô cứ thầm kêu trời kêu đất. Cô lam bẩm sinh thổ thần, cô cầu xin người khuất mặt tối, cho cô tìm được cái quần. Không có ai trả lời. Cái quần vẫn còn sót lại. 

Cô ấy hết sức hiển thị. Từ bên dưới của cực cực, cô chợt thấy mình vô lý. Không có quần thì sao? Khởi động xong thì sao? Ai ra đây mà thấy. Giỏi sao lúc tỉnh không ra? 

Cô bò, cô lết. Cô ấy chọn bước bước. Chân cô như Gmail chặt xuống đất. Người chú về phía trước, hai tay cô nắm chặt lấy cái rách bươm, cô đi về phía bên mà cô biết sẽ có đèn đèn. Nơi đó là nhà của cô, là nơi duy nhất có những người thương yêu cô. Là nơi vĩnh viễn bình yên. Là nơi thân quen gắn liền với việc thiếu nữ. Chung quanh cô bóng tối bụa vây. Cô nghe hỗn loạn trong tiếng lê lết của con thú bị thương cùng đường, tiếng thở hơi ngạt của mình là tiếng cười cười hê của mèo, ui theo phía sau lưng. Cô ấy không quay lại. Mỗi lần vấp ngã, mỗi lần cô chạm tay vào bên dưới người mình, cái trống rỗng của phần dưới không có quần. Cô lại giật người. Không! Cô ấy không thể tải về loại tang thương này. Cô không thể để cho cha mẹ cô, những người nông dân cả đời bán mặt cho đất. Không thể để chọn những đứa trẻ còn ngây thơ mang theo hình ảnh khốn khổ này. Cô cần phải tới một nơi trước đó. Đổi hướng. Cô ấy không đi nữa. Cô chống tay, cô quỳ gối, cô bò thật sống về phía con sông. Ở đó có nước, ở đó sẽ giúp cô đi nhẹ nhàng điều này…

Cô săn đám đông hoang dã bên bờ sông dần dần xuống. Khi nửa người đã ngập nước. Cô hồi mắt lại, tận hưởng từng cái va đập nhẹ nhàng, từng cái vuốt ve mơn của nước. Như một vật phẩm quý giá của trời ban. Cô đi trong cái kiến ​​về, cái an ủi nhỏ nhoi còn lại. Một số bãi biển trôi ngang, thả lại bên cô. Tiếng Lào của ai đó:

  • Lại thêm người nữa…Tội nghiệp!…
  • Lại là ò à?…
  • Còn ai vô đây?…Không ai làm gì được Kiểm sao? Ông trời không có mắt sao?…
  • Khó lắm! Có tiền. Có quyền. Có thế lực. Có gia đình, người thân che đậy, dung túng. Rồi mọi thứ cũng trôi đi, như chuyện chị em mình lúc trước!
  • Không thể như vậy hoài nghi? Còn nơi nào đã thực sự bao che cho lựa chọn nữa không?
  • Còn nữa! Nơi này! Nơi chúng ta tự chôn vùi tội lỗi, tự sục cuộc sống đời mình bằng cam chịu và im lặng…

Những tiếng nói dài nối tiếp nhau. Cô gái hét lên:

  • Không có tôi. Không bao giờ tôi có thể chọn thứ tự!
  • Vô ích, đánh giá ở cao lắm. Loại như chúng tôi không vào đâu!…

Cô ôm tỉnh, chỉ cần đáp ứng mờ mịt mấy cái bóng đạp chìm chìm. Nửa thân dưới trần trụi, những cái bóng ở móng, không có cái quần nào, in như cô vậy. 

Mặt trời vừa mọc. Ngày vừa lên. Ánh sáng bắt đầu chiếu sáng, chạy qua những cánh đồng về phía con sông. Đêm đã tàn. Mọi thứ rồi sẽ được hiển thị dưới ánh sáng. Không có gì có thể che đậy mãi được. Người cô gái dần dần xuống. Nước bắt đầu lên, nước leo qua bụng, nước bò lên thủ, lên cổ. Bằng nổ lực cuối cùng, cô gái ngước mặt lên nhìn bầu trời. Hai tay cô gồng lên, trong một hoạt động hết sức khỏe kỳ lân, như muốn gửi vào đó một lời khấn nguyện, một lời nói, trước khi người cô chìm hẵn vào trong nước. Dòng sông đón thêm một mảnh người, chịu đựng và tĩnh lặng…

Bác sĩ nói sức khoẻ lành mạnh. Thời gian bình thường. Cái đau đau bên dưới bụng chỉ là tưởng tượng. Tưởng thế nào cũng được! Lu bác sĩ vô ích. Bao nhiêu máy móc, bao nhiêu tiền, vẫn không tìm ra nhân nhân. Bao nhiêu thuốc nam vẫn không giảm!

Chính Robot cũng làm những điều lạ với căn hộ của mình. Bình thường không sao. Chỉ cần cởi quần quần ra khỏi người, dù để đi bảo vệ sinh, hay đơn giản là chỉ để thay một cái quần khác, thì bên dưới quần lót lại đau nhói, như có một vật sắc bén nào đó đập vào. Nhất là khi đánh chuẩn bị leo lên bụng một nguời đàn bà, để làm chuyện “đệ tam khoái” thì cơn đau lại nhập tới nhanh hơn. Lister hơn. Kết quả lễ hội. Đầu như có ai bắn thẳng một mũi tên bằng thép cứng xuyên qua. Mặc dù đã được xếp hạng, leng keng. Cơn đau chỉ dừng lại khi đánh cái quần lên! 

Đi đến chiến binh của con cá ngày càng nặng nề, chỉ cần lửa hay bất kỳ ai, ôm tay vào quần của chim lửa, là bụng dưới đau rát. Hãy đến mỗi lúc một cơn giật và kéo dài như vô tận. Bác sĩ bó tay. Cơ thể kiệt sức và chết chóc với cái quần hôi hám mặc rằn không thể thay thế. Và vì là người có quyền thế nên phải kiểm tra. Bác sĩ không tìm thấy điều gì đặc biệt. Ngoài một trái tim đen thui. Xác định chết thì có gì đặc biệt. Bất kỳ giá trị lợi ích của nó còn hay hết…

Người đi làm đồng sớm, sáng hôm nay kể lại. Cô gái với thân thể bình, không mặc quần, chết cá bên bờ sông trong một tư thế rất lạ. Một tay cô nắm chặt một bên áo. Cái vạt áo cong lại hình cánh cung, mặc cho dòng nước súc Đẩy, một tay như thả xong mũi tên. Mũi tên đã đi, chắc chắn nó sẽ đến đúng nơi cần đến. Chắc chắn! Hãy tin vào điều này như tin vào ngày và đêm của Đất Trời vậy.

NĐH

Read Full Post »

Ba Dài

Ngô Đình Hải

.

Tên bạn nói với:

– Giám đốc Công ty này, bà con cô cậu cưỡi với nhà tao dưới quê hương. Dân ở R. Đừng lo. Xin làm ông, làm thầy mới khó, chứ làm thằng nhân viên quèn thì chắc được. Chuẩn giấy tờ đã hết chưa?

– Đạo…Thì…

– Đơn xin việc, sơ yếu lý lịch…Nhứt là cái Lý lịch. Khai vừa phải thôi. Hương ai bắt mày mang hết “tam đại con gà” nhà mày vô. Đi lính thì khai đi lính. Hết! Hỏi thì nói thêm không thì thôi! Nhớ đó!…

– Ừa…Mà…

Tên bạn Đưa cửa vô trước, Đánh theo sau. Tay Giám đốc ngồi sau bàn giấy, căn hộ mở rộng thang. Tên bạn được phép:

– Thưa anh Tư, em mới tới…

Tay Giám Đốc Cao nhìn lên tên bạn chiến binh, cười thoải mái thoải mái:

– Chú Bảy hả? Vô đây…Vô đây…

Bước đầu nghe êm thuận, tên bạn nói luôn:

– Thưa…, cậu bạn em muốn xin vô làm cho Công ty, anh Tư…

Ánh mắt rời qua qua, rồi dừng lại thật lâu, vẽ Ngạc nhiên hiện rõ lên mặt. Bất ngờ thay, tay Giám đốc dậy dậy, đi thiệt nhanh về bên cạnh. Đi trước kiểm soát, tay Giám đốc dừng lại người xem từ đầu tới chưa. Ngần gũi một chút, rồi giang hai tay, nắm lấy vai bước động mạnh:

– Chú Ba…Ba Long đây mà… Đúng là Ba Long rồi. Sao chú biết anh ở đây?…Mấy năm nay, anh tìm kiếm, anh nhìn chú ý quá nhẹ mà không được. Bình luận này được sao lưu lại ở đây? Ngồi…Ngồi…Anh em mình nói chuyện…

lí rí:

– Em…Em……

Tên cô gái bạn đật kéo tay đánh lại phía bàn sa-lông, ném chim ngồi xuống, trừng mắt như chớp im lặng. Trà địa chỉ. Tay Giám đốc hớp một hớp cho mềm giọng, từ giá nói:

– Đêm đó trận ác liệt lắm. Lớp chết, lớp bị thương vô số. Anh cũng bị thương, lúc vô địch, tưởng chết. May mà có chú thích Ba đây, hãy chạy thoát về phía căn cứ. Chỉ đáp lại mỗi cái tên, là anh đã được chuyển đi rồi! Bá Long…Ba Long…

Tên bạn và ngồi im re, chờ nghe tiếp. Tay Giám đốc thở dài như buồn, tiếc nuối:

– Hồi ra viện anh có thăm, có tìm khắp nơi. Anh cũng có báo cáo với tổ chức đó. Nhưng không ai biết chú thích ở đâu, đơn vị nào. Trời xui đất tạo, thiệt tình…

Người đánh giá cứng. Tay cầm ly trà nghe nặng trịch. Đã có sự nhầm lẫn ở đây. Giám đốc Tây Ban Nha đã xem người. Hơn ai hết, Đánh biết chắc mình không phải là gã Ba Long cha căng chú kiết nào đó. Ánh mắt tay Giám Đốc chuyển qua qua, giọng ân cần hơn:

– Anh mang ơn mạng chú thích…

nhẹ nhàng đặt ly trà xuống bàn, thở mạnh, hiện tại chưa biết nói sao. Tên bạn đạp xe lên kiểm tra hiệu ứng im lặng. Cơ hội tốt quá mà. Trả lời người xuống, bạn nhìn thấy căn phòng trọ chật chội, bữa trưa chiều tệ bạc từ ngày vợ bỏ đi vì không chịu nổi cái thiếu thốn phiền muộn. Con gái được thấy hơn một tuổi vẫn chưa được đào tạo vì suy dinh dưỡng. Cuối cùng của đường lui. 

Tên bạn nhắc:

– Nó đang phục hồi vấn đề này. Anh Tư coi giúp nhé…

Tay Giám Đốc ngồi thoải mái:

– Đã rồi… Đã rồi…Đưa hồ sơ đây, anh chuyển cho Phòng Tổ Chức, để họ bố trí công việc. Chuyện nhỏ, quyền trong tay anh mà. Mai tới đi làm nhe. Bữa nào rảnh, anh em mình làm một bữa ăn mừng sau…

Ra tới bên ngoài. Lo sao đó vẫn được tìm thấy. Tên bạn được cập nhật:

– Hay không bằng hên…

– Chưa chắc chắn. Lão coi hồ sơ sẽ biết tao là ai. Tới gần đó…

– Kệ, tới đâu tính tới đó. Giờ mày có nói mày không phải Ba Long, chưa chắc lão chịu nghe…

Có điều kiện và tên bạn đều không ngờ tới, vừa quay lưng đi là tay Giám Đốc, lấy lý lịch trong hồ sơ xin việc của anh ra tiếp giáp. Và cả hai cũng không ngờ rằng tay Giám đốc thảnh thơi ghi chữ Duyệt to tướng, kèm theo một ghi chú dài thư bên dưới. Cũng không ai biết lão ta ghi gì. Chỉ biết bữa ăn sau đánh đi làm. Nhân viên văn phòng Hành chánh ngon lành. Cũng không thấy tay Giám đốc Phản ứng gì khác lạ, vẫn gọi anh hùng bằng cái tên Ba Long thân mật và mọi người trong Công ty cũng đều gọi anh em như vậy. im lặng thinh luôn, không đồng ý cũng không phản đối. Coi như cái “bí danh” của mình. Cha nào hồi phục theo việt cộng mà có!…

Câu chuyện của Bóng với Giám đốc tư Trung ngày càng lan rộng trong Công ty. Những lúc trà dư tửu hậu, Tư Trung hay Loại bỏ theo. Sự có mặt của Đánh giá để chứng minh, xác thực cho công việc. Chuyện không có nói riết cũng thành có, câu chuyện có “nhân chứng, vật chứng” rõ ràng. Tư Trung trở thành giám đốc nhân hậu, ăn ở có trước sau. Cái thân cận của Đánh và Tư Trung là người ta kiểm tra nền tảng và e dè hơn. 

Tiến tiến, đánh lên như diều gặp gió. Bậc leo lên cái ghế Trưởng phòng Hành Chánh Quản Trị nhẹ nhàng lại và hứa hẹn sẽ còn leo lên nữa. Cuộc sống của Tử tế dễ dàng hơn gấp trăm ngày cũ. Tuyết có nhà ở, con gái được nuôi nấng, học hành tử tế. Gần như quên mất cái tên thiệt và cái gốc “Ngụy” có hai năm đi lính của mình. Chết tiệt phải hết sức nguy hiểm và chờ đợi thuận lợi, hụt hẫng Tư Trung tự ái thì toi. Giành được lợi ích lúc Tư Trung còn hưng phấn và ngà ngà nói. Nhẹ hỏi khi không còn ai chung quanh:

– Sồi ra thì…thì… Cái lý lịch của em anh Tư biết rồi đó!… Em…

Tư Trung gõ đầu. Ngẫm một lúc rồi nói bâng quơ:

– Chuyện có tình cảm với mạng. Chuyện hoạt động bí mật trong lòng vương quốc, đâu phải ai cũng biết!…

thứ tự không hỏi thêm. Chỉ số cần biết như vậy. Chỉ cần biết Tư Trung chấp nhận, cố ý che đậy con người thật của bạn. Cũng có thể làm lão bảo thủ, cứ cho mình là người nhận đúng cũng không sao. Lá mang câu chuyện vào người như chuyện thật, tự biến mình thành một Ba Long thứ thiệt…

Năm năm, mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm. Ba Long không thấy hiện trạng và hình ảnh như Tư Trung nắm chắc điều này. Cơn sốt báo trước vẫn chưa xảy ra chút nào. Luôn luôn phải diễn ra. Luôn là hạng nặng và nặng nề cho hành động và cử chỉ của mình. Kỹ thuật thủ công, sở hữu từng ngày. 

Tư Trung về làm trên Sở. nằm ở lại và bò lên được chức Giám đốc Công ty thay chỗ ở của lão.

Time thì cả hai đều đã cũ. Chuyện cũ đã thành quynh, nhớ ai nhắc nhở hay nhắc lại. Tư vấn trung tâm nằm dưới giường, đang hấp thụ trong phòng bệnh. Gần tới tuổi hưu, gần tới lúc nửa từ chức Giám Đốc, để trở về chỗ của mình. Lặng vô thăm Tư Trung một mình. Không có tiền hỗ trợ, không có bất kỳ thông tin cận cảnh nào. Nhẹ muốn nói chuyện riêng với Tư Trung như ba năm trước. Muốn xác định lại câu chuyện năm xưa thực sự như thế nào, có đúng như ý nghĩ không.

Tư Trung nhu lắm rồi. Người già như bộ xương đóng chặt xuống mặt dưới. Hai con mắt mờ đục đâu đâu. Sau khi nhắc người nhà và cô y tá ra khỏi phòng. Bước lại, nhận được bàn tay khô đét, bất động của lão. Lớp học ở lớp trưởng, sau đó được thẩm định bên dưới:

– Em đây…Ba Long đây…Chuyện hồi đó…

Tư trung hướng mắt, lão lấy hơi dài, thều thào:

– Không có…Không có Ba Long nào hết!…

Chất không ngạc nhiên lắm, đánh giá đã đoán trước được phần nào, kiểm hỏi tiếp:

– Trận chiến còn lại?…

Tư trung chớp mắt, đánh nói:

– Nó có, nhưng anh…không có mặt? Đúng không?

Tư Trung chớp mắt tiếp, tẩy không chịu buông tha:

– Anh bị thương vì lý do gì khác? Mọi chuyện là do anh phịa, anh sắp đặt. Đúng không?

Tư Trung gật đầu, cái gật đầu cố gắng. Lần này thì đánh giá Tư Trung nói thật. Cái thật sự sẽ theo sau cái chết của một người sắp chết. Thư giãn tay Tư Trung, chậm bước ra, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Bên trong Tư Trung cũng nhẹ mắt, thở mấy hơi cuối. Mang theo cái “thành tích chiến đấu” và hình ảnh một người làm lão tạo ra. Từ nay, sẽ không còn Ba Long của lão nữa. Ba Long đã bỏ lão viễn viễn.

Ra tới ngoài, từng dòng xe dọc ngược. đủ thứ hạng nặng vừa phải. Vừa trả lại áo và mặt nạ đã mang trên người. Cứu năm nay, chiến binh sống trong cái bóng của một kẻ không có thực. Chức vụ, quyền hạn của Ba Long. Nhà cửa, xe cột. Yêu thương, thù hận cũng là của Ba Long. Có cái gì của Bạn đâu! Tự nhiên chiến binh thấy mình đã chết từ hồi thiên hạ gọi Kiểm bằng cái tên lạ hoắc. thấy như mình đang đứng bên bờ biển con sông quê nước kiềm kẹp hồi nào. Nhìn bên kia bờ thấp thoáng căn nhà lá, đám ruộng và cái ánh đi hẻm núi, hỗ trợ. Tìm chàng trai với mỗi chiếc quần chiến binh đang lặn lặn trên sông, tìm đường về nhà trong ngày chiến đấu. Bất kỳ giác độ được đưa ra từ đầu, lợi ích lớn:

– Ba Long chết rồi!…Ba Long chết rồi…

Bước xuống đường, từ xa chiếc xe tải đang lao tới như dòng nước cuốn. Đi thẳng về phía đó…

NĐH

Read Full Post »

 Đỗ quyên

Ngô Đình Hải

.

Giao dịch bảo vệ ban đêm. 6 giờ chiều tới viện, nhận ca trực tuyến là thứ duy nhất từ ​​người ban ngày: cánh cổng!

Bịnh viện thuộc hạng sang nhứt thành phố. Bịnh nhân ở đây toàn là những kẻ có tiền. “Nhà giàu tẩy tay, bằng ăn mày rụng lông”. Hắt hơi, xổ mũi cũng qua cho bác sĩ Tây, ngó tới sừng lui, x xy ít tiếng, có sung mà xài tiền. Buồn buồn, ở lại vài đêm, lấy cái không khí, cho nó yên lòng, mắc tiền hơn ở khách sạn năm sao một chút. Nhiêu đó đủ làm phòng bệnh lúc nào đó yên tĩnh. Xe cột ra vô khối nượp, một người bịnh, một ít người vô thăm, một ít sơn hào quà cáp là bình thường. Nhiệm vụ của anh chàng gắn liền với cánh cổng, phân chia đó không cho bán hàng rong, vé số hay ăn trộm vô kiếm ăn. Đứng đó chỉ để chọn người bịnh và người có cảm giác an toàn. nhẹ biết và không ảo tưởng về cái thực sự trong công việc của mình. Bình viện thì có cái quái gì phải bảo vệ? Cứ gọi gác-dan hay gác cổng như cũ nhưng dễ nghe hơn. Có điều giờ này có cái để làm, có miếng ăn mà bỏ vô miệng là may cho Chiến lắm rồi.

Từ chiều, chiến đứng ở cổng, nhìn thiên hạ, cho mọi người thấy mình. Lúc vắng người ra vô, lửa lại ngóng lên tán cây tôi gần đó, coi mấy con chim cống đã về tổ chưa. Thứ chim chỉ có hai màu, bạch bạch minh. Đầu trắng, đen, trắng bụng. Mùa hè ở rừng, mùa thu kéo nhau về phố, không biết làm gì. Dân thành thị hay đổ cống với cuốc gọi là. Cuốc lủi trong bụi nước kêu trong đêm hè. Đỗ bổ sung khác. Quyên ở trên cây, hay hát vào buổi sớm mai mùa thu. Quyên hét như tiếng rít, âm thanh bén và cao vút, xàn xao một vùng lá, không trộn lẫn với bất kỳ loài chim nào khác. Là nghe mấy người ở rừng nói vậy. Gần quân ở rừng nhiều ngày, với đánh lửa, tiếng đỗ đỗ như tiếng ru con, tiếng gọi chồng tha thiết, của những người phụ nữ sống tĩnh lặng trong căn nhà lá đơn sơ ven rừng. Căn nhà vắng bóng đàn ông và nước mắt nhiều hơn nụ cười. Thua trận, khép áo chiến binh về làm ông thông thường dân Nam bộ, đánh mang theo tiếng đỗ đỗ, mang theo màu đen trắng mộc mạc của loài chim, như mang theo cái tình cảm, cái hơi ấm nhẹ che của rừng…

Đến hơn 10g, khi lão Tự, tay bảo vệ bên cổng cung cấp nghiên cứu mở rộng thêm ánh sáng rực rỡ, kiểm soát cổng bên này, cầm theo cây đèn pin, bắt đầu thư giãn một vòng xung quanh phòng khách. Soi đèn từng chic ngách, bụi cây. Khi biết chắc chắn không có gì lạ, mọi thứ đâu ở chỗ mọi người. Quá trình leo lên Đấng bố trí, bên dưới gốc cây tôi lớn gần cổng, đang chực chờ tới sáng! Thưa bác sĩ, y tá hay bất kỳ ai có gì cần phải tới chiến binh, cứ nơi nào mà gọi. Đêm ngủ yên tĩnh, sống nằm ngửa mặt lên nhìn qua tán lá, bầu trời đêm ở đây mỗi đêm mỗi khác, không đêm nào giống đêm nào. Có trăng, không trăng, mây dày, mây mõng, nhiều sao, ít sao, khác nhau. Nhưng lạ lùng lại là một đêm rất giống trời của những lần hành quân, của những đêm gác ngày xưa. Bầu trời làm việc nhớ. Đêm nhắc nhở nhớ những kỷ niệm. Đêm lại mang đến cơn cuồng loạn. Nỗi lo lắng và nỗi sợ hãi nào, chỉ che chở cho những người tấm áo khác, nhưng vẫn còn nguyên. Lâu lắm rồi, Đánh không có một giấc ngủ tròn. Host năm sau, đánh dấu anh chàng bạn học cũ, đã xin chọn lựa chỗ làm này. Không phải chỉ là gói ăn, nó còn làm cho chiến hào cường vì chứng mất ngủ, giúp cho thoáng thoát ra những cơn ác mộng tử thần, chờ đợi sơn hào quang lại là kéo nhau tới. Cây me của bệnh viện, làm bạn với hôi hằng đêm, từng kể cho mèo nghe rất nhiều chuyện, cho mèo rất nhiều thứ, cả cái cảm giác được cảm thông và chia sớt của tình bạn.

Buổi sáng, mặt trời lên. Trước khi về, đám cháy luôn ná lại dưới gốc cây một lát, để chờ nghe trên đầu hoa vài tiếng chim đậu đỗ, chờ nhìn thấy cuộc chia tay bị rịn của vợ chồng chim, rời tổ đi kiếm. Cơ sở cũng đã từng có một cái tổ ấm như vậy, cho đến khi cái bần hàn, khốn khó, không còn giữ chân con chim mái được nữa. Buổi chiều về trong cái tổ trống hoác, vài đồng bạc góp nhỏ, sau một ngày bán sức lao động với chiếc xích-lô trên đường. Mức độ không chiến, đánh lửa chỉ buồn mình. Im lặng sống trong cái cô đơn đêm vĩnh hằng và giấc ngủ bằng giấc ngủ với người bạn mới: rượu!…

Đêm tới đã lâu. 1 cánh cổng lại. Phía xa, trên băng đá, hình như vẫn có người ngồi. Đang đi về phía đó. Một phụ nữ trong nhân bản đồ. Cô im lặng, nhìn ánh mắt, cặp mắt thẩn thờ trên gương mặt xanh xao. Chỉ một thoáng, ánh mắt lại hướng về hai cánh cổng đang đóng. nhẹ nhàng chào, rồi bỏ đi. Gần nửa đêm, vòng lại chỗ cũ, vẫn thấy cô ngồi, sương xuống băng tuyết nghe lạnh. swift:

• Khuya rồi…

Cô như tỉnh tỉnh mộng mơ, bạn tắm dậy đi về phía dãy phòng của mình. Đi theo, cho đến khi người y tá trực nhìn thấy, chạy trốn ra đón. Nửa dừng lại trước cánh cửa nhìn theo cô. Quy trình nội bộ không được phép kiểm tra bên trong, không hoạt động của một cổng tên gác!

Đêm sau, đêm nữa. Bình tĩnh lại ở chỗ ngồi cũ. lặng lẽ lại muộn rồi, và cô lại lững thững đi về phòng mình không nói tiếng nào. Một chút không biết và cũng không muốn tìm hiểu, gia cảnh cô ra sao, mà không có ai bên cạnh buổi tối. Cô ấy đang ở phòng nào? Cao chỉ chờ đợi, chắc chắn cô bị nặng và giàu có lắm, mới chịu nỗi đau chi phí dài hạn của cái bệnh viện này. Nói tóm lại, là mọi câu chuyện của cô ấy liên quan gì tới bạn, ngoài cái khoảng cách sangnhắc dài thượt của hai cuộc sống mà bạn cảm thấy được. Cho đến một đêm cô lên tiếng, lúc chớp mắt:

• Khuya rồi, cô lên phòng nghỉ đi, ngoài này lạnh…

Cô chần chừ, lấy trong túi áo lá 500 nghìn, đưa về phía bên cánh:

• Anh giúp tôi một công việc được không?

Gần gũi, thoáng hơi và thoáng mát tự ái:

• Không cần đâu. Cô nói đi, nếu tôi làm được…

Cô cười, nụ cười hắt nắng và ánh trăng:

• Tôi xin lỗi. Tôi chỉ mong nhờ anh mua giùm. Ở cuối đường TKH có quán ăn bán ban đêm. Anh cứ gì đó, nói bán một đĩa mì xào cho cô Quyên là họ biết. Anh làm ơn…

MỘT! cô gái tên đã biết rồi. Nó giống tên một loài chim yêu thích. Cái tên làm cho đáng yêu và gần gũi hơn. hoàn toàn tự chủ lấy tiền:

• Được, có ai hỏi, cô đừng trả lời là xong…

Ra đến nơi, mới biết. Quán đông toàn giới ca nhạc sĩ, họ Thả đây ăn sau buổi diễn. Cuộc sống về đêm sau ánh đèn. Cuộc sống lò nướng xiêm áo, đầy những cách đặc biệt và ngộ nhận. Cái ưu ái của đồng tiền, làm một vài người trong số họ, trở nên kệch cởm và lố bịch. Chắc chắn cô trước đây, cũng là một trong số họ…

Cô vẫn ngồi trên băng đá. Giai đoạn đặt mi và tiền thối trước mặt cô. Cô lí nhí cảm ơn, mắt dán chặt vào hộp mì đã mở sản phẩm còn thô. Sợ cô sợ, đứng trước ra xa một chút, chờ thử cô có nhờ thêm gì không. Không, không có gì cả. Cô gần như quên mất ngọc. Cô ngồi bất động, chỉ có ánh mắt chợt sáng lên rồi vụt tắt. Nụ cười nở ra chưa đáp ứng được biến mất. Để cho cô yên với những cái rất riêng, hẵn là cô đang nhớ tới nhiều thứ. ở lại tĩnh lặng về chỗ của mình. Im lặng thuốc, giấu nó trong bàn tay, thở thật chậm những hơi thở nhẹ nhàng, vì phòng giam bị cấm. Tối nay mặc kệ, có nó được thấy nhẹ nhàng hãy đi từng phần…

Tới nhẹ bước quay lại, cô đã mất. Hộp mì và tiền còn sót lại. Thì ra nhờ nhờ mua, không phải cô muốn ăn, mà cô chỉ muốn nhìn cho đỡ nhớ! Trẫm tiền, bụng sẽ được đưa lại cho cô, rồi thư già Tự đưa cho hộp thư già. Gác cổng bên trong tình yêu, ít đi lại, nhưng nhiều đêm đã bịnh, lão hóa trong suốt, cực hơn bên cạnh nhiều…

Đêm sau, như một sự thôi thúc không được khuyến khích. Từ cổng, kiêu phải nhẹ nhàng về phía băng ghế, coi có cô không! Lúc đi hết một vòng, ngang qua thấy trống rỗng, lửa cháy luôn ở trên đó như để chắc chắn mình không chật chội, đêm nay cô không xuống. Chờ đợi, không biết tại sao chờ và chờ để làm gì?

Sửa lỗi vừa dậy thì cô ấy sẽ xuất hiện. Cô nói với Bạch, nhẹ nhàng mà rõ ràng:

• Tôi muốn ra ngoài…

Nhìn cô, thở khác qua đêm. Hình như cô vừa trang điểm xong, khuôn mặt thanh tú mờ đi màu xanh xao thường ngày. Ending đầy đủ:

• Cô ấy không thể mặc định nhân vật được nhân bản. Cô…

Cô cười tinh nghịch, hé cho lớp coi lớp áo bên trong:

• Có sẵn rồi…

Chưa phản hồi đầy đủ. Cô ấy đã kéo áo khoác trắng luôn nói:

• Là đi với anh…Anh bỏ tôi đi!…

Gõ nhẹ như cái máy. Đã nói cái gì đánh giá được cho cô đánh đều làm, đã xác định bụng không từ chối bất cứ điều gì cô đề nghị rồi mà. đưa cô lại chỗ khuất sau gốc tôi, chờ cô hoàn thành bỏ bộ đồ cơ sở, thuận tiện giấu nó vào cái mộc trên thân cây, rồi sau cô ra cổng, sau:

• Cô ra trước sự mong đợi. Tôi lấy xe liền kề.

Anh cổng cho cô ra xong, anh chàng đóng kín, xông hơi qua đường lão Tự:

• Coi chừng, tôi về nhà có chuyện gấp, lát vô…

Lão Tự cười cười sặc sỡ:

• Vợ con không có, chó mèo cũng không, chuyện đèn gì! Đi đi, để tao coi. Lát vô nhớ mang theo cái gì ăn được.

Cuối cùng Dream tàu ​​ra ngoài, cô đã chờ sẵn trong Chiếc váy hai màu đen trắng. Đã quá nửa đêm, xe cột thưa thớt, vài cơn gió lạnh tốc độ qua Chiếc Váy đẹp và sang trọng. Nằm gần đo, sống dưới yên xe cái áo khoác cũ, hơi thở hôi mùi hôi cho cô:

• Cho lạnh…

Áo che chắn, nhảy lên xe ngồi, ôm ngang bên ngoài tỉnh bơ:

• Đi anh, chỗ nào cũng được…

nhẹ nhàng cô ra trung tâm, vòng qua mấy phòng trà, tụ điểm ca nhạc. Giờ này, người ta đã ra về hết, đâu còn ai, chỉ có mấy tấm bảng hiệu đèn nháy chớp nhoáng, chực chờ ở những cái tên và hình ảnh quảng cáo.

Chỗ nào cô ấy cũng kêu gọi dừng lại. Cô nói:

• Em hát ở đây…Ở đây nữa…Đây nữa…Chỗ trợ này là vui nhất…Đông lắm…Đêm nào cũng vậy…

Ngang qua đường Duy Tân, cô

Yêu xuống đi bộ, tắm cũng chiều, đà luôn chiếc xe lên lề, để đi với cô. Cô ấy khẳng định người vào hộp. Những bước đi chậm và nhẹ nhàng. Cô đang về với tháng ngày qua của mình, còn ngọc lọt vào vùng trời kỷ niệm ngày mới lớn. Không ai nói với ai bằng tiếng nào. Có thể chiến đấu trở thành một người khác, một ai đó với cô, và ngược lại!

Tới hồ con rùa, cô vùng chạy lại ngồi lên trên bờ rìa, hai chân nhúng vào trong nước đồng đưa ra, tay ngoắc ngoắc:

• Lại đây, em cho coi cái này

dựng xe, ngồi xuống cạnh. Cô lấy điện thoại trong Chiếc cốc nhỏ, ấn mấy cái rồi áp nó vào tai hộp:

• Nghe đi, em hát đó! Hay không?

Không cần phải nghe cũng gật đầu. Cái gật đầu đồng tình hơn là công nhận. Cô tuần sát sát, cửa hàng tiếng hát theo. Giọng cô nhỏ và khả năng đặc biệt, khác với giọng hát trong máy. Hạ sốt, chưa tìm được câu nào để nói, thì cô đã ôm ngựa lấy ngọc, tay cô kéo mặt đỏ thật gần mặt cô, mã mặt mãng hồng và nụ cười làm duyên:

• Coi nè, em giờ xấu lắm phải không? Phải không?

Trời đất, tình cảnh này mà hỏi Hỏa chuyện đẹp xấu, kiềm thiệt chứ. Ánh sáng của ngọn đèn tỏa sáng lại. Sương nhìn thật sâu vào mắt đó, môi đó, vào tất cả những cảm giác nồng nàn còn sót lại trên đó. Lâu lắm rồi, đánh mới tìm lại được cái thanh thản, nhẹ đềm khi nhìn một khuôn mặt. chuyển động lia lịa:

• Không, không tệ! Đẹp, đẹp mà…

Lần này thì sẽ nói thật, rất thật. Cô cười, suy nghĩ cô đang vui. Cô lại ấn báo, rồi ra mặt trước mặt góc, tấm hình quảng cáo cho một buổi ca nhạc. cảm thấy hình cô với những người khác, và cái tên: ca sĩ Đỗ Quyên! Cô tiếp:

• Chương trình này lớn lắm, hay lắm! Em hát đầu tiên. Anh coi chưa? Thấy em hát chứ hả?…

Lâu lắm rồi, đánh không quan tâm tới mấy thứ này, tới ba cái ca hát trên tivi chiến còn làm cống coi, nói gì tới nó. Nhưng nhìn sơn phấn của cô khi hỏi, sơn không nở:

• Có, có! Em tuyệt lắm…

Cô cười lớn:

• Đốc, doc tổ! Không có em, em, không diễn ra được. Em bịnh, known?…

Cười, cô bật. Khóc ầm ĩ. Mặt nạ trên vai chiến đấu. Khóc ngon lành như một đứa trẻ. Ngồi im lặng, chịu đựng…

Gần đó cô ấy đã đưa ra một lựa chọn mới sáng sủa để đến thư viện. Phương pháp trực tiếp cửa ra đón:

• Ở đâu…mà…mà…

Im lặng không trả lời, nhìn theo cô được dìu đi khuất. Nghe như vừa đánh mất một điều gì đó quý giá của mình…

Một tối, hai tối, ba tối, không thấy cô. Đến bữa thứ tư, thì tắm chịu hết nổi. Tự nhiên Cát bạch lo, cái lo lắng vô suy. Nỗi sợ hãi cho một câu chuyện không tháng năm. Mặc định cho bộ đồ của mình tất cả thường ngày và đi làm sớm. Open window, step to the room. Tay y tá trực thấy cờ, ngạc nhiên hàm có ý hỏi đánh chuyện gì? nhẹ nhàng hỏi lại:

• Cô Quyên…Cô Đỗ Quyên ở phòng nào?

• Phòng 1, lầu 2, khoa Lây…

• Bình cái gì? Cô sao rồi?

• Phổi! Nặng lắm! Trở lại mấy ngày. Chắc chắn qua đêm nay…

Vùng chạy về phía cầu thang, mặc định tay y tá kêu Ê!…Ê!…

Phòng cô đông người. Mùi dầu thơm, mùi son phấn sực nức. Những bộ quần áo tiền lấp lánh xung quanh. Cô nằm chặt xuống giường, rất nhiều chiếc ống cắm lên trên. Không thắc mắc, không cần biết trong số những người ở đây có ai là nhà, là bạn, là người yêu, là chồng cô, hay không. Mặc kệ họ nghĩ gì, nói gì. Luôn luôn xin lỗi, rồi chen vào. Đứng yên nhìn cô, im lặng bao trùm. Nhẹ nhàng xuống sát mặt cô gọi khẻ, chỉ cho mình cô nghe:

• Cô Quyên…Cô Quyên…

Chất gọi và gọi, gọi trong niềm hy vọng nhỏ nhoi cô còn nghệ được. Và cô mở mắt, cô nhìn thấy tím, môi cô mấp máy, tay cô run run. Không thể được, quên luôn mọi người xung quanh đang nhìn mình. ngồi xuống ngay mép giường, ôm choàng lấy cô, người đánh rơi xuống, đè lên những cái ống. Không thể nghe được cô nói gì. Hai cánh tay yếu ớt của cô đã không còn sức để ôm hồn như đêm nào. Những ngón tay cố gắng ôm chặt vào vòng tay. Những thứ nước mắt ứa ra, lăn trên mặt cô. giọng nghe mắt mình cũng cay sè. Yên lặng và bất động…

Cho tới khi đánh lửa nghe thấy tiếng ồn, tiếng ồn ào và người y tá nhẹ nhàng cởi tay cô ra khỏi sơn. bình mới chịu buông cô ra, loạng choạng dậy dậy. Thử nghiệm có thể rời khỏi phòng như một người mơ mộng.

Ngoài sân đã tắt nắng. Im lặng bên dưới thông báo trước của tôi. Không còn tiếng ồn ào gọi nhau của nhóm đậu trên cành. Những giấc mơ thấy họ đã bỏ qua nơi này, bỏ qua, mà về với rừng. Về và không bao giờ quay lại nữa. Những sớm mai, sẽ không còn ai nghe được, tiếng hót ríu rít của loài chim đỗ quyên gọi bạn. Tự nhiên mọi thứ với lửa cháy trở thành xa lạ và buồn hiu hắt. Thùng quần quần áo của cô, đã được cửa hàng trong suốt đêm nào, cuộn nhỏ lại, xô vào trước đẩy sau áo. Cốt đã có cô, vẫn còn cô ở trong người. sẽ mang cô về, về với vùng trời của trẻ. Ngoài ra, nơi đó cô có là gì của thiên hạ cũng không liên quan gì tới Tứ!

Nhìn cánh cổng và bảo vệ ánh sáng đang chờ đợi thay thế. Thăng tiến xe ngang qua hiện tại và…không dừng lại! Ngày mai, cây tôi già sẽ tẩy trọi vì thiếu những người bạn, đỗ quyên và…hắn!

Xe chạy trên đường, đầu hộp trống. Cảm giác cũng không muốn về nhà, về cái tổ đã quen với cái trống vắng của đêm thường trực. Một số lá vàng rơi ngang qua mặt sáng. Giờ thì biết chắc chắn mùa thu đang tiến tới và những cánh chim đỗ đã thực sự không còn…

Trong đám tang của cô, lúc lên đồ. Lẫn trong những bộ quần áo thời trang lẫy lẫy, người ta đã tìm thấy một chiếc áo khoác cũ đã bạc màu, được sắp cẩn thận, bên dưới cái váy màu đen trắng. Cái áo khoác đàn ông…NĐH

Read Full Post »

Ngô Đình Hải

.

Tranh HS Nguyễn Thanh Bình

.Có thằng đệ, trước đi phụ xe tải cho hắn. Anh em no đói có nhau. Thân không vợ con, hắn thường thằng nhỏ như con, chỉ dạy tận tình. Dạo đó xe hiếm, toàn xe quốc doanh. Kiếm được cái bằng lái đã trần thân, có được cái xe chạy kiếm cơm là phước đức ông bà để lại! Tiền lương tháng, xí nghiệp trả, của ai nấy lấy. Xe ra tới đường là xe của hắn, hắn chịu trách nhiệm. Mất mát, hư hỏng, tai nạn…mọi thứ đều đổ lên đầu hắn. Thế nên tiền chở hàng thêm, tiền bán dầu dư, hắn muốn xử sao là chuyện của hắn, lơ xe miễn ý kiến. Hắn chia cho thằng đệ rất ít, phần của hắn cũng không hơn gì. Tới ăn nhậu hắn cũng hạn chế tối đa. Dư được đồng nào, hắn cất hết vô trong cái hộp thiếc, để bên dưới ghế ngồi. Chuyện để dành chút đỉnh phòng khi đau ốm, hay có sự cố là chuyện tất nhiên, ai cũng phải vậy, nhứt là với loại kiếm miếng ăn ngoài đường như tụi hắn. Hắn không nói ra, thằng đệ cũng chớ có mà dám hỏi. Chỉ âm thầm chịu đựng, chấp nhận thiệt thòi hơn khi có dịp tâm sự với mấy đứa đi phụ xe khác trong xí nghiệp. Hắn mặc kệ. Hiểu cũng được, mà không hiểu cũng không sao! Hắn tính rồi, chỉ cần gom đủ tiền là hắn xin cho nó vô trường lái liền, 18 tháng ăn học ở trường chứ ít ỏi gì. Ai nuôi? Ai đóng tiền học? Học xong, lấy bằng rồi, cũng phải chừa một ít để xin xỏ, để kiếm xe chạy cho bằng chị bằng em. Đi lơ miết biết chừng nào khá!..

Vậy mà, đùng một cái, thằng nhỏ xin nghỉ. Hắn tưởng nó giận hắn chuyện tiền nong, so bì ít nhiều mà đòi bỏ nghề. Cực chẳng đã, hắn mới nói chuyện để dành tiền làm gì cho nó nghe.

Thằng nhỏ ứa nước mắt, nhưng nó vẫn nói nghề xe cực quá, còn nguy hiểm, nó nhắm kham không nổi. Để nó đi kiếm nghề khác mẩn ăn.

Tự nhiên hắn thấy buồn ngang xương. Thôi kệ, nó đã muốn vậy, nghề không muốn nhận nó, giữ nó lại cái kết cuộc cũng chẳng tốt lành gì. Chữ nghĩa thằng nhỏ nhiều hơn hắn, nó còn trẻ, hy vọng đồi nghề sẽ khá hơn!…

Hôm thằng nhỏ nhận quyết đinh thôi việc của xí nghiệp, hắn nghỉ chạy, dẹp xe. Thằng nhỏ lấy nước rửa, rồi rị mọ lau từng ngóc ngách trong xe, như để nói lời chia tay. Hắn mặc kệ cho nó làm. Chiều lại, đợi nó lau xong, hắn mở tấm nệm ghế ngồi, lôi cái hộp thiếc đựng tiền để dành cầm theo, trước khi ra quán nhậu quen. Hắn nói với nó:

– Bữa nay mày có quyền uống thoải mái, sức uống được bao nhiêu cứ uống!

Cái tưởng chừng như đơn giản này lại là thứ tối kỵ trước đây, hắn luôn nhắc và không cho phép nó hay chính mình được làm. Thằng đệ ngồi uống, hắn lấy tiền trong hộp thiếc ra đếm, cẩn thận từng tờ một.

Bỏ lại vô hộp một ít, còn bao nhiêu hắn đưa hết qua phía nó:

– Tiền của xe để lại. Tiền này trước để dành lo cho mày vô trường lái. Giờ không cần nữa. Nó là của mày, cầm lấy làm vốn. Khi nào rảnh nhớ ghé về thăm tao là được…

Sau bữa đó, thằng đệ đi biệt, không tin không tức gì. Hắn và chiếc xe vẫn tiếp tục cuộc sống thường nhật của mình. Xí nghiệp đưa đứa khác theo phụ, hắn lắc đầu không cần, mình hắn cân hết. Hắn bắt đầu uống rượu nhiều hơn. Sống hoang đàng hơn, tiền bỏ vô hộp thiếc để dành cũng thưa dần, thậm chí nhiều khi không bỏ luôn. Có quái gì phải lo nữa đâu!

Mới đó mà gần 20 năm. Hắn cũng đã mấy lần thay xe khác, cái hộp thiếc vẫn đi theo và nằm đúng vô chỗ của nó. Rồi cũng tới tuổi hưu. Ngày hắn giao xe cho xí nghiệp để nghỉ. Anh em xe hùn lại mua tặng hắn cái điện thoại di động, cho dễ liên lạc. Hắn nhận, cười:

– Có nhậu nhớ a-lô nghen!

Chỉ có vậy. Hắn rời nơi đã gắn bó với gần hết cuộc đời mình nhẹ tênh. Mỗi bộ đồ và cái hộp thiếc đi theo…

Nghỉ lại thì lúc trước thằng đệ cũng có cái lý của nó. Nghề xe coi vậy chứ bạc lắm. Buông xe ra, bước xuống đất, là huề trớt. Cái kiếm được trên đường trả lại cho đường sạch nhách. Cái vô-lăng tròn vo, xoay tới xoay lui, buông ra cũng trở về như cũ, y chang như cuộc đời cầm lái của hắn vậy. Có cha tài xế nào mà về chiều có của ăn của để đâu!…

Gần Tết, buổi sáng trời trở lạnh. Hắn ho sù sụ, ngực rát rạt. Bao nhiêu sức lực phung phí từ hồi còn ôm xe, cộng với mấy đợt covid, làm hắn xuống thấy rõ.

Điện thoại reng. Hắn giật mình khi nghe tiếng thằng đệ:

– A lô! Ông thầy khỏe không?

– Trời đất! Khoẻ!…Khoẻ!…Mày đang ở đâu? Sao…Sao biết số của tao?

– Dễ ẹt! Điện hỏi xí nghiệp chứ đâu! Tui ở xa lắm, Móng Cái lận, tuốt gần biên giới. Để đó nói sau đi. Ông thầy bắn cái tài khoản qua đây, tui gửi ít tiền xài tết!…

– Cái…Cái gì?…Số tài khoản hả? Tao làm gì có cái đó! Hồi nào tới giờ có xài gì tới nó đâu?…

– Lạc hậu thiệt chứ! Thôi bắn cái số chứng minh với cái số nhà cho tui cũng được, tui gửi bưu điện cho, ra đó lãnh nha!…

Chưa kịp hỏi thêm thì nó đã tắt máy. Chiều 23 Tết, hắn ôm cục tiền cúa nó gửi, mới lãnh ở bưu điện về. Nhiều, nhiều quá, tới mấy chục triệu! Hắn mở nắp cái hộp thiếc, ngó mấy đồng bạc ít ỏi còn lại, rồi bỏ luôn cọc tiền vô đó.

Ngoài đường xôn xao chợ búa. Người ta đang mua sắm đón Tết.

Hắn rót cho mình ly rượu, uống khan. Hơi rượu xộc lên mũi, hắn nghe hai mắt cay xè. Hắn nhớ tới những cái Tết trên đường, những lúc xe giao hàng xong không về kịp. Nhứt là cái lần có thằng nhỏ. Chiều 30, tấp xe vô chân đèo. Con đường vắng thấy sợ. Giờ này có mấy ai ra đường. Cúng xe xong, thì trời sụp tối. Xe trống, hai thầy trò leo lên thùng xe ngồi ăn. Thằng nhỏ bất ngờ lôi ra chai rượu tây, có hiệu đàng hoàng, không biết nó mua hồi nào. Hắn buột miệng:

– Sang dữ bây!…

Nó cười:

– Kệ, Tết mà…Thà trâu bò đạp chết, chứ để ruồi muỗi cắn chết đau lắm ông thầy ơi!…

Lần đầu tiên trong đời, hắn kể cho người khác nghe, chuyện một đứa nhỏ mồ côi, lê lết ở bến xe cho tới ngày làm tài xế như thế nào. Thằng nhỏ nắm lấy bàn tay chai sần của hắn, đặt cái ly rượu lên đó. Hắn hỏi:

– Còn mày, sao không chịu học hành, theo nghề này chi?

– Tui khác! Tui có cha mẹ anh em, có nhà cửa, có đi học. Cái gì cũng có! Cái có nhiều nhứt là cái nghèo! Mà nghèo hoài chịu sao thấu!…

Hắn bật cười. Hắn thấy vui với cái cách nói chuyện văn chương của thằng đệ. Chai rượu có bao nhiêu đâu mà đêm đó hắn say quắc…

Hắn cầm cái hộp thiếc đầy tiên lên ngắm nghía. Lớp sơn bên ngoài tróc gần hết, dễ chừng nó theo hắn mấy chục năm rồi còn gì. Hắn lại cầm cọc tiền lên tay. Bất chợt hắn nói như nói với cái hộp:

– Mày thấy đó! Má! Tao cần nó vác cái mặt về thăm tao, chứ cần chó gì cái thứ này…

Read Full Post »

Mùi cổ tích

Ngô Đình Hải

.

Hẻm nhỏ, lại là hẻm cụt. Nhà cũng nhỏ san sát nhau. Hai nhà đối diện nhau cái lối đi chỉ vừa đủ cho hai người qua lọt. Chỗ ăn ở còn thiếu, kiếm đâu ra cái sân với cổng rào! Đứng nhà bên này qua nhà bên kia, phước từ trước ra sau. Ban ngày còn nhịp đập người qua lại. Chiều tối, người ta kéo nhau ra chật cứng, con nít chơi một chỗ, đàn ông tụm nhau lại lai rai, bàn chuyện …thế sự, đàn bà thì ngồi ngay trước cửa tám chuyện gía cả, chợ búa. Người không rõ mắc bệnh vô nghĩa!

Hẻm lâu đời, dân tứ quê hương về từ hồi non hồi nào, đeo nhau mà sống, rồi ở miết suy ai chịu tới đi. Lâu hai, ba đời thì như nhà thầy giáo Lân. Mới lắm như vợ chồng con Bé Ba cơm tấm cũng có gần hai chiến năm!

Ở lâu, tới số nhà mình “bộ” mấy cũng không ai nhớ. Khách lạ cứ tới đầu hẻm, réo một cái tên, là có người liền kề. Tới cách sống cũng gần như nhau. 

Đàn ông làm đủ thứ nghề, đàn bà thì đu ra cái chợ chồm hổm, gần khu gò mả mà kiếm ăn. Chợ không có tên, nhưng mua thứ gì cũng có. Người mua, người bán quá quen nhau, bữa trưa nào hụt mua thiếu cũng được. Một phần đời của dân trong hẻm gửi ở chợ này. 

Nhà giáo Lân cuối hẻm. Gọi thầy, là trước đây đã dạy, sau “giảm biên chế” về bán vé số, cũng ngay trên chợ, tránh xa sự trợ giúp trong vòng xin vui lòng. Được cái, trong xóm ai cần gì, liên can tới chữ nghĩa, giáo Lân cân tuốt. Viết giùm cái đơn, khai xin cái lý lịch hay chiều tối, dạy thêm cho mấy đứa nhỏ còn đi học trong xóm, giáo Lân đều làm tới nơi tới chốn. Tất cả đều là…miễn phí! Bù lại, chiều nào tan chợ, giáo Lân cũng có tô bún hay rào cơm tấm ế của xóm chợ cho. “Mồ côi” vợ, sống cu ki một mình, coi như cũng tạm ổn. Sống bất cứ ngày nào tính ngày đó. 

Chợ Xóm có cái giờ sống riêng. Tối 8,9 giờ, xóm đã im re, 2,3 giờ sáng mới lục đục lên đèn, những cái bếp lửa tối. Bún riêu, phở, bún bò, cơm tấm, xôi,…mạnh ai ai nấu, để đáp trả mang ra chợ bán. 

Giáo Lân cũng không ngoại lệ. Khuya dậy, nấu ấm nước, pha ly cà phê, bắc cái ngồi trước cửa. Ngồi trong cái vũng tối lấp lánh ánh sáng của một số nhà bên cạnh. Thoải mái nghỉ ngơi. Lẫn trong cái mùi đất, mùi sương còn sớm trên cây cỏ là mùi hương, quế của nhà con lành đang nấu phở, mùi cay nồng của ớt sa tế cho bát bún bò của nhà thằng Tý.

Giáo Lân cho qua hết. Lão chờ cái khác! Một chút nhẹ nhàng hơn, lãng mạn hơn, len lỏi đưa vào mũi. Cái mùi thanh thoát như con gái mười tám. Cái mùi vượt qua những thứ tầm thường, luôn ở trên vị trí của mình. Cái mùi như những chuyến xe đưa quà Lân về thời thơ mộng! Cái mùi nối liền cánh đồng lúa ngút ngàn với con diều của Lân trong những thời kỳ nghỉ hè thuở nhỏ. Cái mùi không thể trộn lẫn ở bất cứ đâu! New new model! Mùi của những hột ngọc nhỏ trắng phau, thơm phức, bốc lên từ cái bếp nấu xôi của bà Bé! Không có mùi hương quyến rũ và gần gũi hơn nó. 

Hãy thở cho no nê cái mùi thanh bạch đó, cho tới khi nó không còn mảnh nào trong không khí nữa. Giáo Lân mới đốt cháy thuốc và thưởng thức ly cà phê đột phá của mình, trong cái tiếc rẻ, như người vừa tỉnh sau cơn mộng đẹp, hay vừa để trượt khỏi tay một phần đời của mình…

Bà Bé bán xôi trên chợ, ở đó mấy căn. Hai đứa con gái lớn sẽ đi may ở Khu Công nghiệp, cuối tuần mới về. Mình bà loay hoay với nếp với đậu. Chỉ có hai thứ xôi duy nhứt. Xôi đậu xanh, đậu đập, ăn với muối mè, đường cát. 

Xôi nấu xong, phê ra hai thúng, hai đầu gánh. Gói mồi nóng đầu tiên, gói bảo hiểm, tặng cho bộ Lân trước, rồi mới phải bó lên chợ. Xôi ghi sổ, năm nửa tháng trả một lần. Giáo Lân lo nợ tiền, còn bà Bé nhớ gói xôi. Hai thứ gói thay đổi, mỗi ngày một gói khác nhau. Vậy mà giáo dục Lân ăn ghiền, ăn không biết chán…

Cái gì lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ thành thói quen. Nghèo cũng là một thói quen quen thuộc của khu chợ. Người ta chấp nhận tự quên đi nhiều thứ, để bằng lòng với cái mắt trước.

Đã nói là dân tứ xứ mà. Trung,Nam,Bắc có đủ. Đạo gì cũng được, thờ cúng ai cũng có cái gì khác nhau đâu! Đàn ông chỉ cầu mong cho có đủ sức để ra đường kiếm ăn, đàn bà cầu từng buổi chợ đông để ngày mai còn mua bán tiếp. 

Rốt cuộc, nghèo thì đã nghèo rồi, cực cũng đã cực rồi. Dân trong hẻm chỉ như vậy là được.

Dịch cả tháng này, mỗi ngày trên mỗi lan rộng. Ngó đâu cũng được tìm thấy. Người lớn đi về tĩnh lặng. Trẻ con lẩn trốn trong nhà. Hẻm vắng hơn và tiếng ồn ào hơn. Gánh xôi bấp bênh. Bánh chè chao đảo. Ế thì tặng về cả nhà ăn thay cơm, mai lại nấu lại bán. Chợ còn đó, lo gì đói! Lo lắng và sợ hãi là những thứ xa xa, rảnh rỗi mà quan tâm tới nó.

Cho tới bữa sáng có ánh sáng đóng cửa cửa hàng vì có người bị nhiễm bệnh. Thu nhỏ lại, rào kín bưng. Con hẻm tối nay sáng đèn hơn, trùm nền sáng nặng nề thứ nhẹ lên mọi thứ. Y tế mới xuống thử nghiệm, im lặng không ra đường, chờ kết quả. Chưa ai chịu đi ngủ, mà mai có cần dậy sớm đâu? Người ngồi trước nhà, miệng che khẩu trang thì thầm bàn tán. Những tiên đoán chờ đợi và cái nghi hoặc cứ đeo đẳng, tăng dần cho đến muộn.

Đêm Yên Thắng, cái Yên Thắng không bình thường trước lúc cô độc. Giáo Lân không thể ngủ được. Chờ, không biết chờ gì. Lâu dài, có tiếng nhím xe tình thương ngoài đường vọng lại. Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày dài lắm đây. Chợ nghỉ, dậy sớm làm gì? Nhà thằng Tý, con lành, bà Bé dậy sớm làm gì? Không có xôi thì chiên cơm nguội. Nhiêu đó mà thắc mắc, thoải mái, lạ thiệt chứ! Cứ như vậy mà nó hành giáo Lân gần trắng đêm. Cho tới khi mũi lão như nở ra, mắt lão như sáng lên. Lão nằm hít đầy đệm lót kẹp, cái mùi thơm quen thuộc đang len qua khe cửa, chui tọt vào trong mùng. Cái mùi mơ hồ như những câu chuyện cổ tích lão nghe hồi nhỏ. Các mục phù thuỷ, công chúa, hoàng tử theo cái mùi xưa và quyến rũ đó, làm giáo Lân quà đi…

Có tiếng kêu cửa. Giáo Lân bùng nổ. Bà Bé cầm tay cầm Xôi còn bốc khói:

– Bin nay không có bán! Còn ít nếp với đậu tôi nấu cho hết. Thầy Hai ăn đi, Xôi mới nấu xong còn nóng, không có thiết đâu…

Giáo Lân chấm ra. Người ta giang dây kín con hẻm từ ai hồi đáp:

– Cám ơn bà. Bịnh tật có ai muốn đâu. Sống chết có số. Trời kêu ai ai dạ…

Bóng mờ, đã bóng những chiếc áo xanh, áo trắng ngoài đầu hẻm. Giáo Lân kéo ngồi ngồi cứng ra ngoài, bốc tay từng miếng xô đưa lên ngôn thật chậm, như lịch từng ngày trong đời mình. Buồn với vui, nếp với đậu, ngọt ngào như nhau. 

Ngoài hẻm, y tế đang gọi từng người, sắp xếp đồ đồ đi cách ly. Có tên con Lành, bà Bé và hình như có cả tên tuổi. 

Giáo Lân vẫn bốc xôi, vẫn bột đều đều. Lão già rồi, inu vàng gì. Cuối cùng quá già thấy mình như cây tôi già, vỏ bong tróc xì vì mưa nắng trước hẻm. Nó ở đó lâu quá rồi, giờ bứng mang đi nơi khác, chắc chắn có gì sống nổi!

Ngày mai, ngày mờ hay những ngày còn lại, biết đâu…Ừ! Biết đâu cái mùi đã già đi qua biết bao nhiêu phiền muộn không còn nữa. Hay sẽ không tìm thấy lão nữa. Cũng có thể không tìm thấy lão trên cõi đời này, nên trôi dần, trôi dần vào dòng sông xưa xưa. Dòng sông mang cái mùi…Cổ tích!

NĐH

Read Full Post »

.

Ngô Đình Hải

.

về đi em , về đi

trải cho anh chiếc chiếu

làm chỗ ngồi cuối năm

đong cho anh bình rượu

lỡ bằng hữu ghé thăm

.

anh sẽ về chốn trọ

thay lại ngọn đèn tường

để một lần nhìn rõ

em và những yêu thương

.

về đi em , về đi

đem gánh chợ ế khách

về chỗ của chúng mình

ngọt ngào bao hương vị

làm bữa tiệc cho anh

.

bỏ lại hết một lần

như anh không còn màng

ai mướn thuê cũng mặc

cho ngày cuối một năm

khỏi trơ trọi chỗ nằm

.

về đi , về đi em

thay lại chiếc áo sạch

rực rỡ một nhan sắc

lâu rồi anh không gặp

.

về đi em , về đi

giũ sạch hết bụi đường

về cho anh được thấy

chút nắng của sân trường

.

bên cây si thuở ấy

ừ, anh chờ em về

nhìn nhau thôi cũng đủ

rót rượu cùng tiễn đưa

.

những đắng cay năm cũ

anh sẽ chúc em đẹp

xinh tươi và hạnh phúc

dẫu mai đời còn hẹp

vẫn cứ về nhe em…

NĐH

Read Full Post »

Chợ thiệp

Không tính tới lúc Terry Jacks hát “Season in the sun” (1974). Trước đó, Sài Gòn đã có rất nhiều bài hát, Tây Ta có đủ, về “mùa nắng đẹp” Giáng Sinh. Cái mùa mà Sài Gòn hơi se lạnh vào những buổi sớm mai. Những chàng trai, cô gái Sài Gòn cũng điệu đàng hơn một chút, với chiếc áo khoác mỏng nhiều màu sắc bên ngoài chiếc áo chemise, hay áo dài, khi ra phố buổi tối.

Nhạc “Giáng sinh” thì tuỳ, bạn có thể thích thì nghe, không thì thôi! Nhưng có những chỗ bạn phải ghé ít nhất một vài lần trong năm. Nó thuộc về thói quen, về lối sống và văn hóa của người Sài Gòn cũ.

Nó nằm rải rác trong nhà sách, trên hè phố, hay trước dãy tường bên hông những Nhà thờ. Nhiều nhất và cũng đông vui nhất là những con đường nằm cạnh Bưu điện Sàigòn.

Nơi đó bán duy nhất một thứ quen thuộc, quen tới mức không cần tìm hiểu nó có từ đâu và từ hồi nào. Những tấm thiệp. Thiệp Giáng sinh, thiệp Năm mới. Một tờ giấy cứng gấp đôi, bên ngoài in hay vẽ những hình ảnh tuyệt đẹp, nhiều màu sắc, tượng trưng cho một mùa. Phần giấy trắng bên trong là để ghi những lời chúc lành cho nhau.

Người Sài Gòn có thói quen gửi thiệp Giáng sinh, thiệp Năm mới cho bạn bè, người thân. Gần thì trao tay, xa thì nhờ Bưu điện. Cánh thiệp là cách biểu hiện tình thân, là cách kết nối và quan tâm lẫn nhau. Nó như một nhắc nhở, một cách gián tiếp nói rằng tôi vẫn bình an và tôi đang nhớ tới bạn. Những lời cầu chúc tốt đẹp tôi viết gửi trong tấm thiệp là tấm lòng của tôi gửi cho bạn. Nó đáng quý biết chừng nào.

Những tấm thiệp sẽ được cất kỷ trong ngăn kéo, hoặc sẽ được treo lên cây thông Noel, hay cây mai cây đào ngày Tết. Nó vừa để trang trí, vừa để nói lên rằng bạn đang có mặt ở đây, đang cùng với gia đình chúng tôi đón một mùa Giáng Sinh, một Năm mới an lành và hạnh phúc.

Những năm tháng còn đi học, lang thang đi lựa mua thiệp là một cái thú. Người nhận khác nhau, những tấm thiệp và lời chúc bên trong cũng khác nhau. Nhất là gửi thiệp cho người con gái mình yêu thích. Với tôi là thứ khó khăn vô cùng. Phải cân nhắc, phải thận trọng khi viết từng câu, từng chữ. Tới lúc đưa, lúc gửi thiệp cũng hồi hộp. Và rồi nhận lại cũng…hồi hộp!

Cũng không chỉ có thiệp, thân tình hơn, người ta tặng cho nhau những món quà nhỏ. Những món quà mang ý nghĩa riêng tư của người cho và nhận. Sài Gòn không có mùa Đông, mùa Đông ở trong lòng người! Những món quà làm xích lại gần nhau hơn, làm ấm lại cái tình trong chút gió lạnh đầu Đông!…

Giờ thì nhanh gọn hơn nhiều. Có nhớ tới nhau, người ta chỉ cần mở máy vi tính, tìm một cái tên, tìm một tấm hình với lời chúc có sẵn rồi bấm gửi, thế là xong!

Quá tiện lợi và dễ dàng. Dễ tới mức như trả nợ. Người gửi cho có, người nhận thờ ơ.

Chẳng ai quan tâm tới cái đẹp vô hồn của tấm thiệp và những lời chúc sáo ngữ trong đó. Tất cả chỉ còn mang tính hình thức.

Để rồi, nếu như tình cờ nghe được mấy câu hát:

“Mong ước ngày sau như là ngày trước

Tay trong tay nhớ lúc trao thiệp đầu Xuân”*, mới thấy nhớ, thấy tiếc!…

Cái tiện dụng làm mất đi sự rung động, làm tê liệt những cảm xúc. Làm giết chết một thói quen đẹp. Làm mất đi một thứ văn hóa đáng yêu và đầy thi vị…

Chỗ bán thiệp cũng không còn nhiều. Không sao! Tôi sẽ tự đãi mình một bữa tiệc Giáng Sinh, bằng cách xuống phố, tìm mua vài tấm thiệp. Một cái để tặng mình và những cái còn lại dành tặng cho…kỷ niệm!

Vài cái thiệp hình cây thông hay ông già Noel “Merry Christmas And Happy New Year”. Vài cái thiệp tràn ngập những cánh mai vàng rực rỡ, hay hình ảnh: “Có cô con gái nhà ai – Mẹ cho mặc chiếc áo dài đón Xuân…”!

Cũng đáng để làm trong một ngày nắng đẹp, trong đầy rẫy những bất trắc và âu lo thường nhật…

Và nếu như tình cờ, bạn nhận được một tấm thiệp vào dịp Giáng Sinh, Tết… Có nghĩa là ở một nơi nào đó, có người luôn nhớ tới bạn và những câu chữ trong đó là những yêu quý rất thực!…Hãy ôm giữ và trân trọng cái hạnh phúc đó, bạn nhé!

Read Full Post »

Không biết!

Ngô Đình Hải

.

Mưa mấy bữa nay. Mưa từ sáng tới tối. Trời âm u miết. Mưa rừng dai dẳng. Mưa thúi trời thúi đất. Nước chui qua lớp lá rụng, qua đất, đất nhão nhoét. Nước từ chỗ cao dồn xuống thấp, làm thành vũng lớn, như cái bẩy. Kiểu này vô phương ló đầu ra ngoài. Mà ra thì đi đâu? Đạp chưn xuống, cái nào cái nấy lún tới mắt cá, giỡ khỏi lên, lấy gì đi. Kiến rừng bể tổ, gom thành từng giề trôi lều bều, thứ đó mà bám vô được bắp chuối, chun vô quần mà cắn là kêu trời không thấu! Rắn, rít ướt chèm nhẹp, leo lên cây nằm thở, thấy động đậy đớp sãng là chuyện thường! Khỏi đi là cái chắc…

Buổi chiều xuống lẹ, mới đó mà muốn tối. Tiếng mưa, tiếng côn trùng rĩ rã, tiếng cây lá rì rào, buồn muốn đứt ruột. Khác xa với thường ngày, tiếng máy cưa, tiếng turbo hú của mấy chiếc reo nhì kéo gỗ, tiếng gọi nhau dậy một góc rừng, giờ im re. Hắn đứng trong chòi, ngó ra bãi gỗ tròn đầy cứng, kéo dài mút mắt. Cây xếp lỗn nhỗn lên nhau, chẳng ra cái đám ôn gì. Xe lão Hoạch chứ không ai. Với hắn, lão Hoạch như một người anh, một người thầy. Lão Hoạch vui tánh, tốt bụng, nhưng ẩu cũng vô can. Chỗ nào ngon nhứt, tiện nhứt, là lão đổ cây xuống đó. Lúc trước còn Phương trâu đi lơ, nó chịu khó, cây xuống tới đất, còn ra vô cáp tới ngay tưng mới chịu thôi. Giờ thì lão bỏ mặc vậy đó! Anh em cằn nhằn thì lão tỉnh bơ:

– Xe tao…già rồi, theo tụi mày có mà đứt hơi, chừa cho tao một cửa sống với…

Rồi cũng thôi! Anh em mà! Xe nào mà chẳng tính chuyện ăn dầu. Ở rừng, cực như thú! Ngó qua ngó lại có chừng đó mặt, thương nhau không hết nói gì tới chuyện khác. Cái chòi của hắn là cái chợ, cái sòng bài, cái quán nhậu kiêm luôn cái nhà trọ! Tất cả đều miễn phí! Thậm chí đồ gì của hắn trong chòi cũng là của chùa, xài thoải mái!…

Đứng một chập thấy chán, hắn quay vô chòi đốt đèn, nhúm lửa bắc ấm nước trước. Có cái bếp dầu, nhưng hắn thích đốt củi. Củi rừng minh thiên, đốt chừng nào hết! Mùi củi cháy và tiếng nồ lẹt đẹt của cây, làm hắn thấy dễ chịu và bớt lạnh lẽo hơn.

Thiệt ra hồi đầu ở đây tới 3 đứa. Rồi một đứa chịu không nỗi cái không khí của rừng, tự động đua mất. Còn lại hắn với Thanh Phe! Thanh Phe hồi nhỏ ở nhà dòng, dân tu xuất, đờn ca hát xướng thứ gì cũng rành, mà uống rượu cũng thầy chạy! Tháng trước Thanh dính cái tai nạn lãng òm. Thợ cưa ngó ngọn cây, canh hướng gió, mở miệng cưa ngon lành, tới chừng cây ngã, tự nhiên gió đổi chiều, mà gió mạnh. Thanh Phe đứng tuốt luốt ở xa, không hiểu sao lại dính cái cành nhỏ xíu, chui cái rẹt qua đùi ngon ơ! Thanh la như bò rống! Mấy lúc có chuyện như vầy, mới thấy bản lĩnh của lão Hoạch. Lão cưa ngang nhánh cây, để nguyên cái cành ở trong đùi, xé áo băng lại. Nhờ chiếc lô-bồi tháo cái thớt, lấy mỗi đầu kéo, thay cho xe cứu thương, chở Thanh phe đi bịnh viện. Thấy anh em căng thẳng, Lão Hoạch cười:

– Vẫn còn hên, xỉa lên phía trên chút nữa, là nó hết lấy vợ!…

Thanh Phe đi rồi, chỉ còn mình hắn cu- ki trong cái chòi giữa rừng tới nay. Hắn đứng dậy, đi lấy chai rượu làm một ly cho ấm bụng. Gió từ ngoài cửa lùa vô, lưng hắn lạnh toát. Vừa kịp hắn quay lại thì gặp khách đứng lù lù ngay cửa. Một người đàn bà, hắn biết nhờ mái tóc dài loà xoà trước mặt. Trời này mà khách mặc chỉ mỗi cái áo thun xám và cái quần jean mới lạ. Cái áo thun, đúng rồi! Cái áo của hắn, cái áo dính nhựa thông làm thành từng đốm như vẽ bông trước ngực, lầm sao được! Cái áo hắn bỏ quên ngày rời bịnh viện. Giờ cái áo lại trùm lên một vóc dáng quen thuộc, đã ám ảnh hắn nhiều đêm. Hắn kêu lên thảng thốt:

– Chị…Chị…Hạnh!…

Không kịp suy nghĩ, hắn nhào ra cửa. Chị vẫn đứng yên đó, chờ đợi! Hắn chụp lấy tay. Bàn tay lạnh ngắt, chắc tại ở ngoài mưa lâu. Chị nghiêng đầu nhìn hắn và…cười. Nụ cười luôn làm hắn ngây ngất. Có quá nhiều cảm giác đan xen, không biết phải bắt đầu từ đâu. Hắn hỏi dồn, vừa hỏi vừa kéo:

– Sao…Sao chị vô đây được? Sao biết tui ở đây mà kiếm? Lão Hoạch nói hả? Vô nhà đi, vô…

Hắn lôi, chị ngoan ngoản đi theo, không nói tiếng nào. Hắn đưa chị tới ngồi trên khúc gỗ, bên cạnh bếp. Tới lúc này, hắn mới có dịp ngó chị rõ hơn. Mặt chị xanh mét. Cái áo thun ướt sũng, dính sát lên hai bầu vú lồ lộ, phập phồng. Bên ngoài trời đã tối. Từng cơn gió lùa vào mang theo những giọt nước mưa lất phất. Hắn lính quýnh. Chạy ra hạ cái phên che cửa trước. Chạy lại, ấm nước đang sôi. Hắn rót nước nóng ra cái chén, đặt trước mặt chị. Lật đật lục tung trong ba lô, lôi ra cái áo khoác màu đỏ, lấy thêm bộ đồ khô. Hắn đưa hết các thứ cho chị, nhắc:

– Uống nước nóng, thay đồ đi cho khỏi lạnh, nói chuyện sau…

Chị đưa tay đón, nhìn hắn rồi…cười. Nụ cười đã hai năm hắn chưa đước nhìn lại, vẫn không có gì thay đổi, vẫn ngọt ngào, vẫn quyến rũ như ngày nào. Hắn mê nụ cười đó quá! Hắn quay mặt đi để cho chị thay đồ. Hắn nhìn cái bóng chị chập chờn trên vách, lẩm bẩm:

– Hai năm…Hai năm rồi!…

Hơn hai năm trước, đói quá, hắn xin theo phụ lão Hoạch, vô rừng kiếm ít củi về bán. Xe đã có Phương Trâu đi lơ, lão Hoạch vẫn cưu mang thêm hắn. Tiền bán củi được đồng nào, lão cho hắn hết. Không tính toán, không so đo. Lão Hoạch dân xe, không vợ không con, sống qua hai chế độ, lại đi rừng lâu năm nên cứng nghề lắm. Lão chỉ dạy Phương Trâu với hắn rất tận tình. Thậm chí, ăn nhậu cở nào đi nữa, tháng tháng lão cũng bỏ ống chút đỉnh, chừng nào gom đủ tiền thì lo cho Phương Trâu vô trường lái, đặng có cái bằng mà lên tài với người ta, chứ đi lơ biết ngày nào khá. Lão cũng hứa, sau Phương là lo tới hắn. Nhưng chắc tại cái số hắn ăn mày, nên mới đi cây được mấy chục chuyến, tay kéo cáp chưa kịp chai, thì hắn dính sốt rét rừng. Dính nặng!

Nhờ lão Hoạch quen biết, xin xỏ, hắn được vô nằm bịnh viện Tỉnh, tiêu chuẩn công nhân viên. Phòng sốt rét nằm tuốt phía sau, gần dãy nhà xác, vắng hoe!

Sáng, được ăn tô cháo thịt, xong chờ y tá tới độp cho một mũi ký-ninh vô mông. Thứ này khó tan, rút cây kim ra là nổi cục u cứng ngắt, tê buốt nguyên một bên chưn, chiều đổi qua mông kia, độp tiếp mũi nữa, liên tiếp chừng một tuần là hai chưn hắn muốn xụi, đi hết nỗi, mà sốt vẫn hoàn sốt!

Phòng hắn nằm có 2 giường, giường bên kia có một tay người Thượng, vô sau hắn 3 ngày, trụ thêm được 3 ngày nữa, là đi thẳng ra ngõ sau luôn! Trước đây hắn nghe đồn, người Thượng biết nhiều thứ lá cây rừng, đem ngâm rượu uống, khỏi bị sốt rét! Giờ vô đây, hắn mới biết trật lất. Ở rừng mà không bị rét hiếm lắm, nhưng hên xui thôi! Dính rét ác tính như tay người Thượng là đi chắc, có mạnh như trâu, rét vật cũng chết. Còn dính rét như hắn, lai rai ngày có ngày nghỉ, cách ngày hắn lại làm một cử. Một, hai lần đầu chưa biết, tới lần thứ ba là hắn lo thủ trước. Chập tối, nghe ơn ớn lạnh, hắn gom hết mùng mền, trùm lên người, rồi ngồi chịu trận. Lạnh từ trong xương lạnh ra, lạnh tới hai hàm răng đánh bò cạp, người hắn run từng chập, lạnh run không kềm được. Tới chừng hết lạnh qua nóng, nóng dữ dội. Lột hết đồ ra vẫn nóng, mồ hôi mẹ, mồ hôi con tuôn dầm dề! Chịu xong một cử sốt rét, là hắn xuôi tay như thằng chết rồi, hết còn biết gì nữa, mặc kệ cha đời tới đâu thì tới!

Ở bịnh viện, hình như có tới hai y tá trực đêm. Một tay nam ghé qua rất sớm, chủ yếu là ngó coi hắn còn sống không, rồi biến mất. Người nữ y tá thì ghé trể hơn, có khi rất trể. Chị thường ở lại lâu hơn. Dọn giùm hắn cái cà-mên cơm ban chiều, kê lại cho hắn cái gối, kéo lại cho hắn cái áo, cái quần, tả tơi sau cơn rét. Gặp bữa hắn chưa ngủ, mở mắt ra thấy chị, chưa kịp mở miệng thì chị đã cười cười như cảm thông, rồi khoát tay đi mất!

Bữa tự nhiên hắn lên cơn rét trể. Tới tối mới nghe lạnh. Lạnh dã man, lạnh hết biết. Hắn cuộn tròn lại mà run. Lơ mơ thấy chị ngồi bên cạnh, ôm chặt lấy hắn như chuyền thêm hơi ấm! Người hắn run lên từng chập trong tay chị, đầu hắn gục vào trong ngực chị mà thở, cho tới hết cử rét. Hắn bắt đầu nóng hầm hập. Chị đở hắn nằm xuống, cởi bớt đồ, rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt, trên người hắn, như một người mẹ chăm sóc con đang bịnh. Lần này thì hắn không bỏ lỡ cơ hội, hắn thều thào:

– Cảm ơn chị. Chị trực đêm hả? Chị…

Chị chỉ tay lên ngực áo, có cái tên trên đó:

– Chị…Hạnh…Tui qua được rồi…Tui…

Chi đặt một ngón tay lên miệng hắn như không cho nói, rồi chị cười. Trời ơi! Khi chị cười, mắt, mũi cũng như cười theo. Nụ cười thánh thiện, bao dung và ấm áp biết chừng nào. Nụ cười đẹp nhứt trên đời!

Bất chợt chị cúi xuống, hôn lên khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của hắn. Đầu óc choáng váng tay chân rã rời sau cơn sốt, hắn muốn nhấc tay lên ôm lấy chị mà không dám. Đành nằm yên đưa mắt nhìn chị đi khuất, rồi mang nụ cười của chị vào trong giấc ngủ…

Chiều hôm sau, lão Hoạch ghé, đem cho ổ bánh mì thịt, ly cà phê đá và gói thuốc Vàm cỏ. Ngồi coi hắn ăn, lão hỏi:

– Cắt sốt chưa?

Hắn vừa nhai vừa lắc đầu. Lão Hoạch nhìn quanh thấy không có ai, lôi trong túi áo ra gói giấy nhỏ đặt lên giường:

– Tao gửi về Sài Gòn, mua cho mày một liều Fansidar. Thứ này hồi trước lính Mỹ uống. Giờ hiếm lắm. Chơi luôn một lần ba viên là chắc ăn…

Lão ngắm nghía hắn một lát, tiếp:

– Coi bộ mày tệ quá! Kham nỗi không? Chứ Mỹ thằng nào cũng cả tạ, còn mày…

Hắn cầm gói thuốc, trút hết vô miệng, rót nước uống liền, rồi nằm vật xuống giường. Có gì đâu mà suy nghĩ, cửa nào cũng chết!

Một lát, ngực hắn nghẹn lại, người như hỗng khỏi giường. Hắn còn thấy lão Hoạch ngồi đó, nhìn hắn đăm đăm, và hắn lịm đi! Hắn lơ mơ bay bổng, qua con sông, qua cánh đồng, theo mấy con diều đi…đi…Rồi hắn thấy mình nhỏ lại…nhỏ lại…giữa những hàng cây. Toàn cây và cây. Cây mênh mông. Cây làm thành rừng, cây vây lấy hắn. Cây che chỡ, cây đe doạ…Cây ngã xuống ầm ầm. Người hắn như có ai níu lại, kéo xuống…

Hắn mở mắt. Cái hắn nhìn thấy trước tiên là…nụ cười! Chị Hạnh ngồi bên, hai tay chị giữ chặt lấy hắn mà lắc. Gặp nụ cười đó, hắn biết mình còn sống. Hắn cười lại với chị, rồi thiếp đi tiếp…

Hôm ra viện, lão Hoạch nói với hắn:

– Mày cần dưỡng sức. Quên xe cộ đi. Tao xin được cho mày về bãi gỗ tròn của Công ty rồi. Vô đó mà sống, mà làm quen với rừng. Rừng chịu nuôi mày đã. Khoẻ lại tính sau…

Thế là hắn về cái chòi này. Ở yên được mấy tháng. Gom được ít tiền làm củi. Hắn lên thị trấn, ghé chợ mua cái áo khoác màu đỏ làm quà, rồi chờ tới tối, vô bịnh viện thăm chị Hạnh. Tay bảo vệ già nghe hỏi, ngó hắn lom khom, lắc đầu quay đi. Hắn nằn nì:

– Chị Hạnh y tá, làm ca đêm ở Khoa lây!…

Thấy hắn khẩn khoản thiệt tình, tay bảo vệ thở dài:

– Ừ có, lâu rồi! Mà…mà… hết làm rồi!

– Tui mới nằm đây mấy tháng trước, còn gặp chỉ…

– Đã nói…hết rồi! Hết rồi!

– Biết chỉ ở đâu không?

– Sao tui biết! Trong đó không có ai! Không tin cứ vô coi!

Vô chứ! Vô gấp! Không có ai thiệt! Cả một dãy hành lang vắng lặng, căn phòng hắn nằm trống trơ… Hắn cầm cái áo khoác đỏ trong tay, đứng ngẩn ngơ cho tới khi sương đêm dầy đặc mới chịu về…

Hắn chịu đựng chuyện này đã hai năm. Hắn lên xuống cái bịnh viện nhiều lần và chỉ nhận được những cái lắc đầu! Hắn mang cái thắc mắc suốt hai năm dài và giờ chị lại ở đây, như một phép lạ! Hắn chết trân khi quay lại. Bộ đồ ướt đã trút bỏ xuống chân. Chị trần truồng, chỉ mỗi cái áo đỏ khoác hờ lên người. Chị nhìn hắn cười, nụ cười mời mọc. Ánh lửa đong đưa, ngực chị căng cứng trước mắt hắn thách thức! Hắn nuốt nước miếng, tim hắn đập mạnh. Quá sức chịu đựng của một thằng đàn ông. Hắn gần như bồng lấy chị quăng lên giường, hôn tới tấp lên nụ cười thần thánh trên mặt chị. Chị quấn chặt lấy hắn, thở dồn dập…Bên ngoài mưa vẫn rơi!

Nửa đêm hắn giật mình dậy, chị đang say ngủ. Hắn đốt điếu thuốc, bỏ thêm mấy cây củi vào đống lửa. Ánh sáng bừng lên. Hắn lượm bộ đồ của chị, tính hong cho khô. Cái quần jean ướt mèm, nhưng hai gấu quần không dính một miếng đất! Lạ thiệt chứ! Hắn ngồi lại xuống giường, biết bao nhiêu cái ấm ức, muốn hỏi, nhưng nhìn gương mặt mãn nguyện của chị trong giấc ngủ, hắn lại không đành đánh thức, thôi để sáng vậy…

Sáng nay hắn dậy trể, điều hoàn toàn trái ngược với thói hằng ngày của hắn. Quơ tay qua bên cạnh không thấy chị, cái áo khoác đỏ đưa cho chị, giờ đắp trên người hắn, mùi da thịt của chị còn phảng phất đâu đây! Hắn nhổm dậy hốt hoảng, nhìn quanh chòi cũng không có. Bộ quần áo phơi trên bếp còn nguyên. Hắn dựng tấm phên cửa lên. Mưa đã dứt, mặt trời lấp ló, nắng đã bắt đầu chui qua kẽ lá. Chung quanh hoàn toàn yên ắng. Chị đã đi mất. Đi không mang theo một thứ gì, ngoài con tim của hắn…

Lão Hoạch ực xong ly rượu, rồi nói:

– Vô lý! Tao có biết Hạnh nào đâu mà chỉ đường! Mưa cở đó, đường nào mà vô đây?

– Không biết!…

– Rồi tới hồi ra đi cách nào, đi đâu?

– Không biết!…

– Tao nghi không phải người…

Dám là…là…Mà sao lại là mày? Sao…

Hắn cầm ly rượu, nụ cười của chị hiện lên trong đó sóng sánh, cặp mông tròn và hai đùi kẹp chặt lấy hắn, người chị ưởn lên, co duỗi từng chập. Hắn rùng mình:

– Không biết!…

NĐH

Read Full Post »

Gã kỳ quặc

Ngô Đình Hải

.

đứa con trai nàng gặp

trong đêm lễ Giáng sinh

Chúa ơi! Hắn kỳ quặc

đứng kế mà làm thinh

.

hắn lại còn nhắm mắt

không ngó qua một lẩn

chiếc váy hồng đẹp nhất

đang ở gần, rất gần

.

trong căn nhà của Chúa

nàng cầu nguyện ngày mai

hắn nghe, nhìn ra cửa

“mai qua Giáng sinh rồi”!…

.

Chúa ơi! Hắn đâu biết

hắn may nhất trần gian

đêm nay Chúa mang lại

cho hắn một thiên thần

.

rồi nàng hờn nàng giận

nàng trách hắn vô tình

rồi nàng rơi nước mắt

người đâu mà kỳ quặc!

.

chưa tan lễ hắn đi

chỗ hắn còn hơi ấm

trong chiếc áo học trò

phảng phất mùi chiến y…

NĐH

Read Full Post »

Người tình cũ

Ngô Đình Hải

.

cũng tại những gian nan trong anh

muốn nói cảm ơn em

.

cũng tại những gập ghềnh trong anh

muốn lặng lẽ tìm em

.

cũng tại những sóng gió trong anh

muốn gượng cười với em

.

cũng tại những câu thơ lạc vận trong anh

muốn theo sau lưng em

cũng tại thời trai trẻ trong anh

đã gọi lại tên em

………

“này…

người tình cũ…

chưa quen!”

NĐH

Tranh: HS Đỗ Trung Quân

Có thể là hình vẽ ngẫu hứng

Tất cả cảm xúc:

Read Full Post »

Older Posts »