Feeds:
Bài viết
Bình luận

Sinh nhật tôi

       Trần Dzạ Lữ

t11548

               Sinh nhật tôi
.
                      Tôi đến từ Địa Ngục
                      Nên cứ mơ Thiên Đường
                      Gía như em có thật
                      Về đời tôi, hân hoan?

Tắm Trăng

Văn Công Mỹ
55326684-1286160444_dem-co-don
Theo chân ngày trăng mọc
Lạ lùng tháng giêng xanh
Cát vàng hơn bữa trước
Sóng lặng rất âm thầm

Người Sài Gòn

 Ngô Đình Hải
2532150130_218b5cab41
 
Bạn tôi người Sài Gòn
Ồn ào in hệt như trời đang nắng chợt mưa
Dễ vui, dễ buồn, dễ tha thứ, dễ …cười trừ

Khi mô vật đổi sao dời?

La Mai Thi Gia

208629-dòng sông hát

18 tuổi, nhận giấy báo nhập học tận Sài Gòn, bước chân lên tàu với lời hứa: học xong sẽ về, chẳng vì lý do gì to tát, chỉ là về để được ăn… mì Quảng bà Dậu, cơm gà Bà Luận, ăn mắm cá cơm mẹ muối và tiết canh vịt mẹ làm. Đọc tiếp »

Đêm Lộc An

Hồ Ngạc Ngữ

1274373998_danhcave

Nhớ bạn, sóng ru màu trăng lạnh
Cát hoang đã xóa dấu chân người
Mênh mông biển vọng miền xa thẳm
Về đâu thuyền nhỏ giữa trùng khơi
. Đọc tiếp »

Người bạn gái của cha

 

Lâm Bích Thủy

hinh ong

Trich hồi ký “ Về người cha thi sĩ”

Nhắc đến những người bạn thân thiết của ba tôi, nếu không nhắc tới cô Châu Thị Hạnh là thiếu sót lớn. Bởi lẽ người bạn gái này đã để lại trong lòng ba tôi những dấu ấn khó quên. Hơn nữa, cô là người tài trợ cho chuyến đi ra Huế, để rồi từ Huế ông viết vở kịch thơ đầu tiên của nền văn học Việt Nam – “Bóng giai nhân”. Đọc tiếp »

Trở lại Linh Phong

Lê Mộng Thắng
images (2)
XUÂN THÌ
                    Tận tại đình châm bất ngữ thì.
                                      ( cổ thi)
Đào sương giá chớm nụ son
Cành nghiêng khẽ động con hoàng oanh đưa,
Xuân thương gió chuyển tin mùa
Dừng tay, thiếu nữ thẫn thờ đường kim .

Cúc Hoa

Nguyễn An Đình

1589937669_3652344988_z

1-

Ở ngoài nội cỏ hoa mọc dại

Có trái tim khép mở cánh vàng tươi

Bao thầm kín theo cuộc đời trôi mãi

Vườn xuân nào đã gọi cúc hoa ơi ! Đọc tiếp »

Ở làng Phú Gia, xã Cát Tường, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định, bên những rặng tre yên ả và những cây rơm còn thơm mùi rạ, hơn 300 năm qua, người dân nơi đây đã gắn liền với nghề làm nón ngựa, một sản phẩm độc đáo mang đậm bản sắc văn hóa truyền thống của miền đất võ Bình Định.

Võ Phiến – Gà Gáy Trong Thơ

Võ Phiến

Chế Lan Viên có bài ‘Nhớ tuổi thơ’:
“Nhớ biển miền Trung tiếng sóng đùa
Nhớ nhà cha mẹ, cảnh trường xưa…
Nhớ chao ôi nhớ! Trời xanh thế!
Gà lại dồn thêm tiếng gáy trưa!”

Bài thơ viết năm 1985, lúc bấy giờ Chế Lan Viên đã 65 tuổi. Một ông lão chợt nhớ nhà cha mẹ, nhớ ngôi trường học thời thơ ấu. Cái nhớ ấy gồm trong bốn chữ “Nhớ chao ôi nhớ”. Tức nhớ da diết, nhớ quay quắt, nhớ cồn cào. Yếu tố gây nhớ trầm trọng có hai: là trời xanh quá và tiếng gà gáy trưa.

Đọc tiếp »