Archive for the ‘Nghiên cứu và phê bình văn học’ Category
Dịch giả Quế Sơn rúng động với ‘Nắng tháng tám’
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Văn xuôi, tagged Ngân Hoa, QUẾ SƠN, Tiểu thuyết gia William Faulkner. on Tháng Ba 16, 2013| 47 Comments »
Nguyễn Mộng Giác – Đọc lại Hoàng Đạo
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, tagged Nguyễn Mộng Giác on Tháng Ba 9, 2013| 3 Comments »
Tôi đã về hưu gần một năm nay. Trước khi được rảnh rỗi toàn thời gian, như nhiều người khác, tôi cũng có những “kế hoạch lớn”: nào là rán viết cho được một bộ tiểu thuyết về kinh nghiệm lưu vong của mình và thế hệ mình, nào là rán viết một bộ nghiên cứu văn học hải ngoại. Trong một lần trả lời phỏng vấn, tôi có dại dột kể lể những “kế hoạch lớn” ấy, kể xong chợt thấy mình hố to, nên mới thêm câu nói thòng: “nhưng không biết lực có tòng tâm hay không.”
Bóng của ngày
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Văn xuôi, tagged Elena Pucillo Truong, Nguyễn Hồng Duyên, Trương Văn Dân on Tháng Ba 8, 2013| 23 Comments »
Lời tựa
Một ngườì Ý yêu truyền thống văn hóa Việt và mong muốn được giữ gìn nó, chị đã rời mảnh đất quê hương theo chồng định cư ở Việt Nam.
Một người Việt cảm phục, yêu mến chị, và họ đã gặp nhau. Trong các trang viết của họ, mỗi người một tính cách, một góc nhìn, như bản nhạc có những nốt cao hòa với khúc đệm bè trầm tạo nên giai điệu mới mẻ.
Ngày, ánh sáng luôn đồng hành cùng mặt trời. Nhưng, dưới cái bóng của nó, vẫn có những sự vật bị khuất lấp và những thân phận mờ nhạt, như Cái bóng của ngày…
Viết về cái bóng nhưng không ai vẽ lên những bức tranh u tối. Những con chữ của họ là những que diêm loé lên để tình người toả sáng. Và ánh lửa đó còn mang theo chút hơi ấm cho lòng người bớt giá băng.
Trương Văn Dân, một người Việt sống ở Ý gần 40 năm, là nhà văn, là chồng của tác giả người Ý. Anh không chỉ chuyển ngữ từng con chữ thuần tuý và còn cảm nhận được vị mặn của giọt nước mắt, nhịp đập con tim và từng hơi thở của tác giả trong từng trang sách.
Nha trang tháng 08.2012
Nguyễn Hồng Duyên
(more…)
“Cảm-thức-biển-nhớ” của Trịnh Công Sơn: vài liên tưởng dạng “danh mục”i
Posted in Âm nhạc, Nghiên cứu và phê bình văn học, Uncategorized, Văn xuôi, tagged Vũ Ngọc Thăng on Tháng Ba 7, 2013| 11 Comments »
Vũ Ngọc Thăng
Biển Nhớ hẳn là một trong những ca khúc Trịnh Công Sơn được công chúng biết đến nhiều nhất và được yêu thích nhất. Tôi nhớ, vừa ở độ tuổi mới lớn, mình được nghe bài hát với cái giai điệu giản dị gần với lời phát âmii mà ca từ vô cùng da diết này, thế là cũng như nhiều người bạn cùng thời, cảm thấy nó gẩy lên trong lòng mình một cung bậc tình cảm “mộng mơ tuổi học trò”, song cạnh đó, còn cảm thấy ở nó một sức tác động là lạ, khó có thể giải thích.
Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về… (more…)
Võ Phiến – Cái Văn Cái Vẽ
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Văn xuôi, tagged Võ Phiến on Tháng Ba 5, 2013| 4 Comments »
Khi mô vật đổi sao dời?
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Văn xuôi, tagged La Mai Thi Gia, Đất Quảng Nam on Tháng Hai 22, 2013| 15 Comments »
La Mai Thi Gia
18 tuổi, nhận giấy báo nhập học tận Sài Gòn, bước chân lên tàu với lời hứa: học xong sẽ về, chẳng vì lý do gì to tát, chỉ là về để được ăn… mì Quảng bà Dậu, cơm gà Bà Luận, ăn mắm cá cơm mẹ muối và tiết canh vịt mẹ làm. (more…)
Người bạn gái của cha
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, tagged Lâm Bích Thủy, Yến Lan on Tháng Hai 21, 2013| 10 Comments »
Lâm Bích Thủy
Trich hồi ký “ Về người cha thi sĩ”
Nhắc đến những người bạn thân thiết của ba tôi, nếu không nhắc tới cô Châu Thị Hạnh là thiếu sót lớn. Bởi lẽ người bạn gái này đã để lại trong lòng ba tôi những dấu ấn khó quên. Hơn nữa, cô là người tài trợ cho chuyến đi ra Huế, để rồi từ Huế ông viết vở kịch thơ đầu tiên của nền văn học Việt Nam – “Bóng giai nhân”. (more…)
Võ Phiến – Gà Gáy Trong Thơ
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Văn xuôi, tagged Võ Phiến on Tháng Hai 19, 2013| 9 Comments »
Chế Lan Viên có bài ‘Nhớ tuổi thơ’:
“Nhớ biển miền Trung tiếng sóng đùa
Nhớ nhà cha mẹ, cảnh trường xưa…
Nhớ chao ôi nhớ! Trời xanh thế!
Gà lại dồn thêm tiếng gáy trưa!”
Bài thơ viết năm 1985, lúc bấy giờ Chế Lan Viên đã 65 tuổi. Một ông lão chợt nhớ nhà cha mẹ, nhớ ngôi trường học thời thơ ấu. Cái nhớ ấy gồm trong bốn chữ “Nhớ chao ôi nhớ”. Tức nhớ da diết, nhớ quay quắt, nhớ cồn cào. Yếu tố gây nhớ trầm trọng có hai: là trời xanh quá và tiếng gà gáy trưa.
Thầy giáo, bạn văn
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Văn xuôi, tagged Huỳnh Kim Bửu, Trương Văn Dân on Tháng Hai 15, 2013| 32 Comments »
Trương Văn Dân
Một buổi sáng nắng nhẹ, trời trong. Anh giáo trẻ dáng dỏng cao bước vào lớp đệ tứ, khẽ hất ngược mái tóc ra sau rồi nhìn các cô cậu học trò :
“Hôm nay trời thật đẹp! Ngồi trong phòng mà học thì phí phạm. Nếu các anh chị đồng ý, tôi sẽ xin thầy giám học, dẫn cả lớp đi du ngoạn, tìm nơi nào yên tĩnh vừa vui chơi vừa giảng bài, được không? ”
“ Đồng ý ! ” (more…)
Người muôn năm cũ
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Thơ ca, Văn xuôi, tagged Trương Văn Dân on Tháng Hai 10, 2013| 17 Comments »
Trương Văn Dân
Mùa Đông lạnh lẽo đang qua, nắng ấm mùa Xuân sắp đến, lòng chúng ta ai cũng đang nao nức đón chờ và hy vọng những điều tốt đẹp nhất sẽ đến trong năm mới. Người nghệ sĩ, vốn dĩ mang tâm hồn nhạy cảm chính là những người đầu tiên nhận biết được những tín hiệu của đất trời : văn thi nhạc hoạ tha hồ nắm bắt cảm xúc của mình, từ tiếng kêu ríu ít của cánh én dặt dìu, đến bóng chiều rớt trên giàn thiên lý, từ cánh hoa mai vàng đang ướm nụ hoặc chồi đào sắp nở… Và cùng với nụ hoa đào tươi thắm, ông đồ đã trở thành biểu tượng của mùa xuân.








