Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Hai 28th, 2026

Những mùa qua!

.Đặng Thị Thanh Hương

.

Ta vẫn đi trên con đường phiêu bạt

Những mùa xuân lặng lẽ qua đời

Mùa trở gió mỗi đông về khô khát

Xác lá vàng từng chiếc tác tan rơi

.

Ôm một cô đơn, giấu một ngậm ngùi

Đêm lăn lóc dỗ dành giấc ngủ

Chiếu chăn để lâu ngày không phơi nữa

Kỉ niệm xanh rêu ẩm mốc hơi tàn

.

Trong góc bàn phủ bụi thời gian

Son phấn bỏ quên, xiêm y lỗi mốt

Đến giấc mơ còn trở nên khó nhọc

Thì nói chi ân ái với hẹn thề

.

Bãi bể hoá nương dâu suốt lối tình si

Còn lại câu thơ chỉ riêng ta nhớ

Thời gian ngắn lại từng hơi thở

Chẳng còn nhiều để mà mộng mơ

Xuân đã đi theo cơn nắng bơ phờ…

Read Full Post »

 Đỗ quyên

Ngô Đình Hải

.

Giao dịch bảo vệ ban đêm. 6 giờ chiều tới viện, nhận ca trực tuyến là thứ duy nhất từ ​​người ban ngày: cánh cổng!

Bịnh viện thuộc hạng sang nhứt thành phố. Bịnh nhân ở đây toàn là những kẻ có tiền. “Nhà giàu tẩy tay, bằng ăn mày rụng lông”. Hắt hơi, xổ mũi cũng qua cho bác sĩ Tây, ngó tới sừng lui, x xy ít tiếng, có sung mà xài tiền. Buồn buồn, ở lại vài đêm, lấy cái không khí, cho nó yên lòng, mắc tiền hơn ở khách sạn năm sao một chút. Nhiêu đó đủ làm phòng bệnh lúc nào đó yên tĩnh. Xe cột ra vô khối nượp, một người bịnh, một ít người vô thăm, một ít sơn hào quà cáp là bình thường. Nhiệm vụ của anh chàng gắn liền với cánh cổng, phân chia đó không cho bán hàng rong, vé số hay ăn trộm vô kiếm ăn. Đứng đó chỉ để chọn người bịnh và người có cảm giác an toàn. nhẹ biết và không ảo tưởng về cái thực sự trong công việc của mình. Bình viện thì có cái quái gì phải bảo vệ? Cứ gọi gác-dan hay gác cổng như cũ nhưng dễ nghe hơn. Có điều giờ này có cái để làm, có miếng ăn mà bỏ vô miệng là may cho Chiến lắm rồi.

Từ chiều, chiến đứng ở cổng, nhìn thiên hạ, cho mọi người thấy mình. Lúc vắng người ra vô, lửa lại ngóng lên tán cây tôi gần đó, coi mấy con chim cống đã về tổ chưa. Thứ chim chỉ có hai màu, bạch bạch minh. Đầu trắng, đen, trắng bụng. Mùa hè ở rừng, mùa thu kéo nhau về phố, không biết làm gì. Dân thành thị hay đổ cống với cuốc gọi là. Cuốc lủi trong bụi nước kêu trong đêm hè. Đỗ bổ sung khác. Quyên ở trên cây, hay hát vào buổi sớm mai mùa thu. Quyên hét như tiếng rít, âm thanh bén và cao vút, xàn xao một vùng lá, không trộn lẫn với bất kỳ loài chim nào khác. Là nghe mấy người ở rừng nói vậy. Gần quân ở rừng nhiều ngày, với đánh lửa, tiếng đỗ đỗ như tiếng ru con, tiếng gọi chồng tha thiết, của những người phụ nữ sống tĩnh lặng trong căn nhà lá đơn sơ ven rừng. Căn nhà vắng bóng đàn ông và nước mắt nhiều hơn nụ cười. Thua trận, khép áo chiến binh về làm ông thông thường dân Nam bộ, đánh mang theo tiếng đỗ đỗ, mang theo màu đen trắng mộc mạc của loài chim, như mang theo cái tình cảm, cái hơi ấm nhẹ che của rừng…

Đến hơn 10g, khi lão Tự, tay bảo vệ bên cổng cung cấp nghiên cứu mở rộng thêm ánh sáng rực rỡ, kiểm soát cổng bên này, cầm theo cây đèn pin, bắt đầu thư giãn một vòng xung quanh phòng khách. Soi đèn từng chic ngách, bụi cây. Khi biết chắc chắn không có gì lạ, mọi thứ đâu ở chỗ mọi người. Quá trình leo lên Đấng bố trí, bên dưới gốc cây tôi lớn gần cổng, đang chực chờ tới sáng! Thưa bác sĩ, y tá hay bất kỳ ai có gì cần phải tới chiến binh, cứ nơi nào mà gọi. Đêm ngủ yên tĩnh, sống nằm ngửa mặt lên nhìn qua tán lá, bầu trời đêm ở đây mỗi đêm mỗi khác, không đêm nào giống đêm nào. Có trăng, không trăng, mây dày, mây mõng, nhiều sao, ít sao, khác nhau. Nhưng lạ lùng lại là một đêm rất giống trời của những lần hành quân, của những đêm gác ngày xưa. Bầu trời làm việc nhớ. Đêm nhắc nhở nhớ những kỷ niệm. Đêm lại mang đến cơn cuồng loạn. Nỗi lo lắng và nỗi sợ hãi nào, chỉ che chở cho những người tấm áo khác, nhưng vẫn còn nguyên. Lâu lắm rồi, Đánh không có một giấc ngủ tròn. Host năm sau, đánh dấu anh chàng bạn học cũ, đã xin chọn lựa chỗ làm này. Không phải chỉ là gói ăn, nó còn làm cho chiến hào cường vì chứng mất ngủ, giúp cho thoáng thoát ra những cơn ác mộng tử thần, chờ đợi sơn hào quang lại là kéo nhau tới. Cây me của bệnh viện, làm bạn với hôi hằng đêm, từng kể cho mèo nghe rất nhiều chuyện, cho mèo rất nhiều thứ, cả cái cảm giác được cảm thông và chia sớt của tình bạn.

Buổi sáng, mặt trời lên. Trước khi về, đám cháy luôn ná lại dưới gốc cây một lát, để chờ nghe trên đầu hoa vài tiếng chim đậu đỗ, chờ nhìn thấy cuộc chia tay bị rịn của vợ chồng chim, rời tổ đi kiếm. Cơ sở cũng đã từng có một cái tổ ấm như vậy, cho đến khi cái bần hàn, khốn khó, không còn giữ chân con chim mái được nữa. Buổi chiều về trong cái tổ trống hoác, vài đồng bạc góp nhỏ, sau một ngày bán sức lao động với chiếc xích-lô trên đường. Mức độ không chiến, đánh lửa chỉ buồn mình. Im lặng sống trong cái cô đơn đêm vĩnh hằng và giấc ngủ bằng giấc ngủ với người bạn mới: rượu!…

Đêm tới đã lâu. 1 cánh cổng lại. Phía xa, trên băng đá, hình như vẫn có người ngồi. Đang đi về phía đó. Một phụ nữ trong nhân bản đồ. Cô im lặng, nhìn ánh mắt, cặp mắt thẩn thờ trên gương mặt xanh xao. Chỉ một thoáng, ánh mắt lại hướng về hai cánh cổng đang đóng. nhẹ nhàng chào, rồi bỏ đi. Gần nửa đêm, vòng lại chỗ cũ, vẫn thấy cô ngồi, sương xuống băng tuyết nghe lạnh. swift:

• Khuya rồi…

Cô như tỉnh tỉnh mộng mơ, bạn tắm dậy đi về phía dãy phòng của mình. Đi theo, cho đến khi người y tá trực nhìn thấy, chạy trốn ra đón. Nửa dừng lại trước cánh cửa nhìn theo cô. Quy trình nội bộ không được phép kiểm tra bên trong, không hoạt động của một cổng tên gác!

Đêm sau, đêm nữa. Bình tĩnh lại ở chỗ ngồi cũ. lặng lẽ lại muộn rồi, và cô lại lững thững đi về phòng mình không nói tiếng nào. Một chút không biết và cũng không muốn tìm hiểu, gia cảnh cô ra sao, mà không có ai bên cạnh buổi tối. Cô ấy đang ở phòng nào? Cao chỉ chờ đợi, chắc chắn cô bị nặng và giàu có lắm, mới chịu nỗi đau chi phí dài hạn của cái bệnh viện này. Nói tóm lại, là mọi câu chuyện của cô ấy liên quan gì tới bạn, ngoài cái khoảng cách sangnhắc dài thượt của hai cuộc sống mà bạn cảm thấy được. Cho đến một đêm cô lên tiếng, lúc chớp mắt:

• Khuya rồi, cô lên phòng nghỉ đi, ngoài này lạnh…

Cô chần chừ, lấy trong túi áo lá 500 nghìn, đưa về phía bên cánh:

• Anh giúp tôi một công việc được không?

Gần gũi, thoáng hơi và thoáng mát tự ái:

• Không cần đâu. Cô nói đi, nếu tôi làm được…

Cô cười, nụ cười hắt nắng và ánh trăng:

• Tôi xin lỗi. Tôi chỉ mong nhờ anh mua giùm. Ở cuối đường TKH có quán ăn bán ban đêm. Anh cứ gì đó, nói bán một đĩa mì xào cho cô Quyên là họ biết. Anh làm ơn…

MỘT! cô gái tên đã biết rồi. Nó giống tên một loài chim yêu thích. Cái tên làm cho đáng yêu và gần gũi hơn. hoàn toàn tự chủ lấy tiền:

• Được, có ai hỏi, cô đừng trả lời là xong…

Ra đến nơi, mới biết. Quán đông toàn giới ca nhạc sĩ, họ Thả đây ăn sau buổi diễn. Cuộc sống về đêm sau ánh đèn. Cuộc sống lò nướng xiêm áo, đầy những cách đặc biệt và ngộ nhận. Cái ưu ái của đồng tiền, làm một vài người trong số họ, trở nên kệch cởm và lố bịch. Chắc chắn cô trước đây, cũng là một trong số họ…

Cô vẫn ngồi trên băng đá. Giai đoạn đặt mi và tiền thối trước mặt cô. Cô lí nhí cảm ơn, mắt dán chặt vào hộp mì đã mở sản phẩm còn thô. Sợ cô sợ, đứng trước ra xa một chút, chờ thử cô có nhờ thêm gì không. Không, không có gì cả. Cô gần như quên mất ngọc. Cô ngồi bất động, chỉ có ánh mắt chợt sáng lên rồi vụt tắt. Nụ cười nở ra chưa đáp ứng được biến mất. Để cho cô yên với những cái rất riêng, hẵn là cô đang nhớ tới nhiều thứ. ở lại tĩnh lặng về chỗ của mình. Im lặng thuốc, giấu nó trong bàn tay, thở thật chậm những hơi thở nhẹ nhàng, vì phòng giam bị cấm. Tối nay mặc kệ, có nó được thấy nhẹ nhàng hãy đi từng phần…

Tới nhẹ bước quay lại, cô đã mất. Hộp mì và tiền còn sót lại. Thì ra nhờ nhờ mua, không phải cô muốn ăn, mà cô chỉ muốn nhìn cho đỡ nhớ! Trẫm tiền, bụng sẽ được đưa lại cho cô, rồi thư già Tự đưa cho hộp thư già. Gác cổng bên trong tình yêu, ít đi lại, nhưng nhiều đêm đã bịnh, lão hóa trong suốt, cực hơn bên cạnh nhiều…

Đêm sau, như một sự thôi thúc không được khuyến khích. Từ cổng, kiêu phải nhẹ nhàng về phía băng ghế, coi có cô không! Lúc đi hết một vòng, ngang qua thấy trống rỗng, lửa cháy luôn ở trên đó như để chắc chắn mình không chật chội, đêm nay cô không xuống. Chờ đợi, không biết tại sao chờ và chờ để làm gì?

Sửa lỗi vừa dậy thì cô ấy sẽ xuất hiện. Cô nói với Bạch, nhẹ nhàng mà rõ ràng:

• Tôi muốn ra ngoài…

Nhìn cô, thở khác qua đêm. Hình như cô vừa trang điểm xong, khuôn mặt thanh tú mờ đi màu xanh xao thường ngày. Ending đầy đủ:

• Cô ấy không thể mặc định nhân vật được nhân bản. Cô…

Cô cười tinh nghịch, hé cho lớp coi lớp áo bên trong:

• Có sẵn rồi…

Chưa phản hồi đầy đủ. Cô ấy đã kéo áo khoác trắng luôn nói:

• Là đi với anh…Anh bỏ tôi đi!…

Gõ nhẹ như cái máy. Đã nói cái gì đánh giá được cho cô đánh đều làm, đã xác định bụng không từ chối bất cứ điều gì cô đề nghị rồi mà. đưa cô lại chỗ khuất sau gốc tôi, chờ cô hoàn thành bỏ bộ đồ cơ sở, thuận tiện giấu nó vào cái mộc trên thân cây, rồi sau cô ra cổng, sau:

• Cô ra trước sự mong đợi. Tôi lấy xe liền kề.

Anh cổng cho cô ra xong, anh chàng đóng kín, xông hơi qua đường lão Tự:

• Coi chừng, tôi về nhà có chuyện gấp, lát vô…

Lão Tự cười cười sặc sỡ:

• Vợ con không có, chó mèo cũng không, chuyện đèn gì! Đi đi, để tao coi. Lát vô nhớ mang theo cái gì ăn được.

Cuối cùng Dream tàu ​​ra ngoài, cô đã chờ sẵn trong Chiếc váy hai màu đen trắng. Đã quá nửa đêm, xe cột thưa thớt, vài cơn gió lạnh tốc độ qua Chiếc Váy đẹp và sang trọng. Nằm gần đo, sống dưới yên xe cái áo khoác cũ, hơi thở hôi mùi hôi cho cô:

• Cho lạnh…

Áo che chắn, nhảy lên xe ngồi, ôm ngang bên ngoài tỉnh bơ:

• Đi anh, chỗ nào cũng được…

nhẹ nhàng cô ra trung tâm, vòng qua mấy phòng trà, tụ điểm ca nhạc. Giờ này, người ta đã ra về hết, đâu còn ai, chỉ có mấy tấm bảng hiệu đèn nháy chớp nhoáng, chực chờ ở những cái tên và hình ảnh quảng cáo.

Chỗ nào cô ấy cũng kêu gọi dừng lại. Cô nói:

• Em hát ở đây…Ở đây nữa…Đây nữa…Chỗ trợ này là vui nhất…Đông lắm…Đêm nào cũng vậy…

Ngang qua đường Duy Tân, cô

Yêu xuống đi bộ, tắm cũng chiều, đà luôn chiếc xe lên lề, để đi với cô. Cô ấy khẳng định người vào hộp. Những bước đi chậm và nhẹ nhàng. Cô đang về với tháng ngày qua của mình, còn ngọc lọt vào vùng trời kỷ niệm ngày mới lớn. Không ai nói với ai bằng tiếng nào. Có thể chiến đấu trở thành một người khác, một ai đó với cô, và ngược lại!

Tới hồ con rùa, cô vùng chạy lại ngồi lên trên bờ rìa, hai chân nhúng vào trong nước đồng đưa ra, tay ngoắc ngoắc:

• Lại đây, em cho coi cái này

dựng xe, ngồi xuống cạnh. Cô lấy điện thoại trong Chiếc cốc nhỏ, ấn mấy cái rồi áp nó vào tai hộp:

• Nghe đi, em hát đó! Hay không?

Không cần phải nghe cũng gật đầu. Cái gật đầu đồng tình hơn là công nhận. Cô tuần sát sát, cửa hàng tiếng hát theo. Giọng cô nhỏ và khả năng đặc biệt, khác với giọng hát trong máy. Hạ sốt, chưa tìm được câu nào để nói, thì cô đã ôm ngựa lấy ngọc, tay cô kéo mặt đỏ thật gần mặt cô, mã mặt mãng hồng và nụ cười làm duyên:

• Coi nè, em giờ xấu lắm phải không? Phải không?

Trời đất, tình cảnh này mà hỏi Hỏa chuyện đẹp xấu, kiềm thiệt chứ. Ánh sáng của ngọn đèn tỏa sáng lại. Sương nhìn thật sâu vào mắt đó, môi đó, vào tất cả những cảm giác nồng nàn còn sót lại trên đó. Lâu lắm rồi, đánh mới tìm lại được cái thanh thản, nhẹ đềm khi nhìn một khuôn mặt. chuyển động lia lịa:

• Không, không tệ! Đẹp, đẹp mà…

Lần này thì sẽ nói thật, rất thật. Cô cười, suy nghĩ cô đang vui. Cô lại ấn báo, rồi ra mặt trước mặt góc, tấm hình quảng cáo cho một buổi ca nhạc. cảm thấy hình cô với những người khác, và cái tên: ca sĩ Đỗ Quyên! Cô tiếp:

• Chương trình này lớn lắm, hay lắm! Em hát đầu tiên. Anh coi chưa? Thấy em hát chứ hả?…

Lâu lắm rồi, đánh không quan tâm tới mấy thứ này, tới ba cái ca hát trên tivi chiến còn làm cống coi, nói gì tới nó. Nhưng nhìn sơn phấn của cô khi hỏi, sơn không nở:

• Có, có! Em tuyệt lắm…

Cô cười lớn:

• Đốc, doc tổ! Không có em, em, không diễn ra được. Em bịnh, known?…

Cười, cô bật. Khóc ầm ĩ. Mặt nạ trên vai chiến đấu. Khóc ngon lành như một đứa trẻ. Ngồi im lặng, chịu đựng…

Gần đó cô ấy đã đưa ra một lựa chọn mới sáng sủa để đến thư viện. Phương pháp trực tiếp cửa ra đón:

• Ở đâu…mà…mà…

Im lặng không trả lời, nhìn theo cô được dìu đi khuất. Nghe như vừa đánh mất một điều gì đó quý giá của mình…

Một tối, hai tối, ba tối, không thấy cô. Đến bữa thứ tư, thì tắm chịu hết nổi. Tự nhiên Cát bạch lo, cái lo lắng vô suy. Nỗi sợ hãi cho một câu chuyện không tháng năm. Mặc định cho bộ đồ của mình tất cả thường ngày và đi làm sớm. Open window, step to the room. Tay y tá trực thấy cờ, ngạc nhiên hàm có ý hỏi đánh chuyện gì? nhẹ nhàng hỏi lại:

• Cô Quyên…Cô Đỗ Quyên ở phòng nào?

• Phòng 1, lầu 2, khoa Lây…

• Bình cái gì? Cô sao rồi?

• Phổi! Nặng lắm! Trở lại mấy ngày. Chắc chắn qua đêm nay…

Vùng chạy về phía cầu thang, mặc định tay y tá kêu Ê!…Ê!…

Phòng cô đông người. Mùi dầu thơm, mùi son phấn sực nức. Những bộ quần áo tiền lấp lánh xung quanh. Cô nằm chặt xuống giường, rất nhiều chiếc ống cắm lên trên. Không thắc mắc, không cần biết trong số những người ở đây có ai là nhà, là bạn, là người yêu, là chồng cô, hay không. Mặc kệ họ nghĩ gì, nói gì. Luôn luôn xin lỗi, rồi chen vào. Đứng yên nhìn cô, im lặng bao trùm. Nhẹ nhàng xuống sát mặt cô gọi khẻ, chỉ cho mình cô nghe:

• Cô Quyên…Cô Quyên…

Chất gọi và gọi, gọi trong niềm hy vọng nhỏ nhoi cô còn nghệ được. Và cô mở mắt, cô nhìn thấy tím, môi cô mấp máy, tay cô run run. Không thể được, quên luôn mọi người xung quanh đang nhìn mình. ngồi xuống ngay mép giường, ôm choàng lấy cô, người đánh rơi xuống, đè lên những cái ống. Không thể nghe được cô nói gì. Hai cánh tay yếu ớt của cô đã không còn sức để ôm hồn như đêm nào. Những ngón tay cố gắng ôm chặt vào vòng tay. Những thứ nước mắt ứa ra, lăn trên mặt cô. giọng nghe mắt mình cũng cay sè. Yên lặng và bất động…

Cho tới khi đánh lửa nghe thấy tiếng ồn, tiếng ồn ào và người y tá nhẹ nhàng cởi tay cô ra khỏi sơn. bình mới chịu buông cô ra, loạng choạng dậy dậy. Thử nghiệm có thể rời khỏi phòng như một người mơ mộng.

Ngoài sân đã tắt nắng. Im lặng bên dưới thông báo trước của tôi. Không còn tiếng ồn ào gọi nhau của nhóm đậu trên cành. Những giấc mơ thấy họ đã bỏ qua nơi này, bỏ qua, mà về với rừng. Về và không bao giờ quay lại nữa. Những sớm mai, sẽ không còn ai nghe được, tiếng hót ríu rít của loài chim đỗ quyên gọi bạn. Tự nhiên mọi thứ với lửa cháy trở thành xa lạ và buồn hiu hắt. Thùng quần quần áo của cô, đã được cửa hàng trong suốt đêm nào, cuộn nhỏ lại, xô vào trước đẩy sau áo. Cốt đã có cô, vẫn còn cô ở trong người. sẽ mang cô về, về với vùng trời của trẻ. Ngoài ra, nơi đó cô có là gì của thiên hạ cũng không liên quan gì tới Tứ!

Nhìn cánh cổng và bảo vệ ánh sáng đang chờ đợi thay thế. Thăng tiến xe ngang qua hiện tại và…không dừng lại! Ngày mai, cây tôi già sẽ tẩy trọi vì thiếu những người bạn, đỗ quyên và…hắn!

Xe chạy trên đường, đầu hộp trống. Cảm giác cũng không muốn về nhà, về cái tổ đã quen với cái trống vắng của đêm thường trực. Một số lá vàng rơi ngang qua mặt sáng. Giờ thì biết chắc chắn mùa thu đang tiến tới và những cánh chim đỗ đã thực sự không còn…

Trong đám tang của cô, lúc lên đồ. Lẫn trong những bộ quần áo thời trang lẫy lẫy, người ta đã tìm thấy một chiếc áo khoác cũ đã bạc màu, được sắp cẩn thận, bên dưới cái váy màu đen trắng. Cái áo khoác đàn ông…NĐH

Read Full Post »