Nguyên Hạ Lê Nguyễn
.
Sáng hôm nay mặt trời lên sớm hơn mọi bữa , bóng nắng bao trùm vườn sau sân
trước, mấy con chim trốn lạnh đã chấp chới bay lượn trên dãy hàng thông sau nhà
Mới ngày hôm qua …cơn bão tuyết dự đoán sẽ đổ vào thành phố này cuồng nộ…
Mọi người chuẩn bị bao nhiêu là thực phẩm trong mấy ngày, chợ búa xáo xác những người chen nhau mua tất cả mọi thứ cho gia đình …
Bỗng những hạt mưa…trong nắng , rớt xuống, vội vàng, óng ánh như dãi
lụa được pha màu đan xen, bóng mượt và óng ả….hạt nào cũng to như hạt cườm trong suốt…
Là một cơn mưa đá dai dẳng , âm thầm rơi xuống thành phố Atlanta vào ngày thứ Bày.
Sáng chủ Nhật không có nắng ấm để làm tan chảy những hạt đá nhỏ li ti, đọng lại trên bờ cây ngọn cỏ như những hạt kim cương lóng lánh khắp đó đây…
Sáng thứ Hai …lại một ngày nắng đẹp, trường học đóng cửa, học sinh được ở nhà cuộn tròn trong chăn ấm…Hảng xưởng đóng cửa, phố xá lại bình yên .
Buổi trưa ngày thứ hai gia đình các con tôi, các cháu tôi lại cùng nhau “Kéo ghế” ở một nhà hàng Tàu mới mở gần nhà
Nắng vàng đang rộn rã khắp nơi
Hàng cây bên hai bên đường vẫn còn vương vãi những sợi nước trong veo kết chùm.
Bên kia cao ốc loang loáng những hạt nắng về …ẩn lấp lánh sợi tuyết tan nhấp nhô như giang tay hứng lấy từng hạt mưa giăng còn rơi rớt
+++
Ngày mai …
Hai bên đường , nhất là đọan đường ra các xa lộ, những bông hoa dại được thành phố gieo
trồng một lần cho đẹp bức tranh thành phố, cùng nở rộ như những tấm thảm hoa,
Mỗi lần đi qua những rừng hoa ấy tôi thường lái thật chậm để thỏa thê ngắm nhìn,
Đôi khi dừng lại ghi vài tấm hình , xa xa cũng có một số người xuống xe vào giữa rừng hoa đủ màu
Cùng nhau ghi hình kỷ niệm cùng mùa Xuân mới trở lại cùng đất trời.
.
Tôi bước ra khoảng trống của trời cao xám đục, ngửa mặt hứng những hạt
mưa tung vãi…hơi lạnh còn lẩn khuất đâu đây, mùa đông vẫn còn âm ỉ đó đây.
Mưa như thấm vào chân tóc…ủ ê nỗi buồn tôi tan loãng vào cõi hư vô…
Tôi đưa tay vuốt nhẹ cánh tay trần loang loáng những hạt mưa…nhớ vạt
áo ngày nào của một thời xa cũ…
Hạt mưa quê tôi sẽ âm ỉ từ ngày qua ngày khác
Những cơn mưa ở đây chỉ lóang lóang từng vùng rồi trơn tuột vào cõi hư vô,
Bóng nắng sẽ phủ đầy sau cơn mưa bất chợt, đôi khi chỉ một đọan đường mà tôi
mới vừa qua, bên kia thì ráo hỏanh khô queo, đúng là cơn mưa xứ người ta .
Đúng là thượng đế vẫn ưu tiên cho đất nước này hơn xứ sở nghèo nàn của
dân tộc tôi: Bão tuyết hay Mưa giông ở đây chỉ là tưới giúp những cây trồng thêm sắc thắm tươi, những con đường không hề ngập ngụa, nước không dâng cao ngập úng những con đường khó khăn lưu thông xe cộ…
Những trận mưa quê tôi dai dẳng suốt bao ngày, nước tràn đồng gây bao cơn bão lũ…
Nước tràn đồng, gây khổ cho đám dân nghèo cơ cực lại thêm muôn phần cơ cực,
Thành thị sau những trận mưa , nước ngập khắp phố phường, bế tắc mọi giao thông.
Trách ông trời cao đổ bao khổ hận xuống các vùng quê nghèo hay nơi phố phường đô hội
cũng bị tan tác vì những cơn mưa hay trách kẻ chức trọng quyền cao cướp đi sự bình yên của mọi
người vì chỉ biết gom cho hầu bao thật đầy mà quên đi việc phải làm cho quốc gia đại sự…
(Là những công trình bảo vệ môi trường và chống ngập quê nghèo cho đám dân nghèo quê tôi…)
+++
Mưa ơi, mưa cứ rơi hoài…rơi mãi nhé.
Chiều ơi, chiều cứ buông….cùng tiếng gió thì thầm
Gió ơi, gió cứ hòa cùng mưa…tạo nên những âm hưởng ngậm ngùi, tan
hoang… gió nhé….
Sấm sét vẫn chập chùng soi sáng niềm riêng và cháy bùng một góc trời
và tâm hồn cháy bỏng những ưu phiền.
Đất và trời mãi cách xa nhau quá làm sao thấu hết vạn nguồn cơn…
Tôi ngồi bên trong khung cửa …chờ mong thời khắc qua mau …Để được lên một chuyến bay xa…
,Ngoài kia vẫn còn xôn xao ánh nắng vàng lung linh trong giá lạnh buổi tàn đông…
Tôi bàng hoàng nhìn thấy nỗi buồn từng giọt…
Rơi xuống mắt môi tôi trống trãi
Hạt mưa vương tóc ướt
Thấm da thịt dỗi hờn
Run run môi mím chặt
Giá buốt nhòa đáy tim.
Ôi chao, những hạt mưa phơn phớt cuối mùa của buổi chiều nơi này.
Bất chợt…
Khuấy lên trong riêng tư của đáy tâm hồn những ưu tư thầm
lặng, của nỗi sầu không tuổi không tên, không kể lể, không thốt câu
tâm sự…
Những ngón tay bâng quơ, khép vội,
Tôi rùng mình khẽ khàng quay lại…
Ngoài kia….những hạt mưa vẫn đơn côi lướt vội
Tôi thèm chạy ra giữa Parking trống trơn, ngửa mặt hứng mưa tuôn như những
ngày bé dại thật xa…
Một mình băng mình ra ngoài phố xá …
Những con đường thật xa
mờ trong ký ức một đời tôi,
Những con đường làng quê tôi , con đường làng
ngày xưa tôi đã sống suốt tuổi thơ ở đó.
Một mình băng qua những con đường quen thuộc của những tháng năm xa…
Nơi thành phố Quy Nhơn …sau lưng tôi bỏ lại
Những con đường của thành phố Quy nhơn trong tôi còn nhớ mãi… . Con
đường Võ Tánh, Trần Cao Vân, Gia Long, Lê Thánh Tôn, Nguyễn Huệ, Nguyễn Thái học, Cường Đễ …( Đó là những con đường mà tôi còn nhớ được)
Trở về lối cũ vào nhà tôi …với áo dính da , tóc rối mù vì những
giọt mưa không hò hẹn, những hạt mưa làm tím môi, nhói lạnh tim hồng.
Mưa rơi,hạt xuống lòng tôi
Mưa rơi ướt tóc…Ướt đôi vai gầy
Chiều nay, mưa rớt nơi đây
Chiều mưa bên ấy…còn ai ngóng chờ???
Bây giờ, tôi muốn một mình ruổi rong trên những lối đi ướt cơn
mưa…những con đường lớn rộng che chắn bỡi những tán cây ủ rũ, che
phủ cả trời mây…
Những chiếc xe phóng nhanh lướt vội, những cái đầu
nhoài ra cảm thông và thúc hối…
Người… là một kẻ bất hạnh lỡ xe, một lữ khách xa nhà không biết luật lệ
xứ người, một kẻ khốn cùng với chiếc xe cà tàng chết máy…đó là trong
tâm ý của những kẻ qua đường…
Tôi chính là kẻ mơ màng giữa cơn mưa, một tâm hồn mỏng manh bé mọn,
chợt buồn, chợt vui, chợt thương, thoáng nhớ…mộng tưởng những chuyện
không bến không bờ, tất cả cũng chỉ là hư vô không thực…
Tôi chui mình vào xe…lướt qua những con đường mới quen
Những vũng nước mưa còn đọng trên lối đi trước mặt, nhẹ chân ga và xua
đuổi những bến mơ…
Chỉ những lúc tâm hồn tĩnh lặng tôi mới thả hồn
theo tay lái đi qua hết con đường mới quen Pleasant Hill Thành phố Lawreceville … rộng lớn với những xe cộ ngập tràn.
Không định hướng mà vết xe lăn mãi ruổi rong vào con đường rộng
mở…lối vào nhà tôi.
Chỗ của tôi
Con đường trở về nhà
Những hàng cây đang rộn rã nở những chùm hoa trắng đục của cây mận cây đào
cây Lê, cây táo, và những mầm non đang nhú trong những chậu đất mà mấy tháng qua, che chắn những giá rét trời đông,
tôi đã ươm trồng,
Mai này khi lìa xa nơi này, chúng sẽ nhu nhú những chồi non mơn mởn…chờ đón tôi trở lại nhà sau một thời gian dài tung tăng nơi thành phố cũ…
Đây mới là chỗ của tôi,…Con mèo nhỏ có biết rộn ràng chào mừng chủ nhân trở về ngôi nhà ấm áp.
Chiều chưa xuống tôi sẽ ra vườn sửa sang lại những hoang hóa của dư âm mùa đông giá.
Chuẩn bị cho khu vườn mùa Xuân khi tôi trở lại chốn này.
Những hạt mưa ngày hôm qua …
Đã giúp cho những
bông hoa trong vườn thêm sức sống cho ngày mai khi tôi trở lại
+++
Chỉ còn mấy chục giờ phù du..
.Tôi sẽ lên chuyến bay xa… cách quê hương tôi hơn nửa vòng trái đất…
Một cách diệu kỳ tôi sẽ từng bước dạo khắp vùng trời dấu yêu xưa…
Tôi đành đoạn ra đi…Nay tìm lại
Tôi cũng còn có một chỗ để đi về.
Xin chào Việt Nam …Là đất nước, là quê hương tôi đó
Xin chào thành phố Quy nhơn…Là trái tim hồng tôi bỏ lại.
Xin chào tất cả gia đình, bà con tôi, bạn bè tôi, những học trò cũ thân yêu của tôi….
Xin chào tất cả…
Một người già Tha phương nay tìm lại
.Tôi cũng còn có một chỗ để tìm về…
Tôi cũng có một quê hương để mà thương mà nhớ.
Atlanta Ngày 27 tháng Giêng năm 2026
Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn
Bình luận về bài viết này