Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Một, 2026

Hồng Thủy Tiên

.

Từ lâu

Khi anh biến mất khỏi thành phố này

Những đám mây trắng không còn trở lại, để nhắc nhở em về một buổi chiều im lặng bên nhau

Từ lâu

Bất an về anh đã đeo đẳng từng cơn khát sống, khi vắt kiệt mình cho những trưa nắng

Đốt thiêu  từng nụ cười không kịp nở sau khẩu trang

Phấn son không giấu được vẻ mỏi mệt của đợi chờ

Đợi chờ cho một sự không chắc chắn

Chẳng còn cần thiết, và chẳng biết vì sao. Thôi đừng vô vọng

Và nhạt dần, nhạt dần

Mà năm tháng cứ trôi

Từ lâu

Kí tự vô nghĩa cứ miết trên mười đầu ngón tay

ANH

ANH

ANH

Đã qua, đã rời bỏ. Rối rắm, ma mị những mê lộ.

Cứ lớn dần trong đêm tối một bông hoa yêu thương

Dù đã cố gắng, cố gắng khoát lên nó đủ vẻ thản nhiên, ơ thờ, hờ hững, mặc kệ…

Bông hoa hé nở

Trinh bạch thơm

Em muốn rũ trôi một cảm giác không thuộc về mình

Đừng hỏi tại sao chân trời lại vắng những đám mây, và sự bất an – lại lấp đầy em…

Read Full Post »

Thoảng một hương đêm

Ngô Thanh Vân

Thoảng trong đêm

mùi hương tóc em thơm mềm vai nhỏ
đan bàn tay vào gió
ướp ngón sen nồng nàn
những ngón thon mảnh khảnh muốt dài


Đừng nói gì thêm
bởi chẳng thể làm em nguôi nhớ
mùa hoa ngây mắc nợ

không phải mình nợ nhau
thôi làm đau những giấc mơ gầy


Cánh đồng năm xưa có ai ghé thăm
vô tình ngang qua chỉ còn trơ gốc rạ
nghĩ bông lúa chín cúi đầu
mà thương mình day dứt
dẫu sao tơ nhện buông mành
chỉ rối tháng ngày nhau
 

Mà lạ chưa
thoảng một hương đêm cũng thành nhắc nhở
bởi mình thật dạ thật lòng
nên cứ nặng trong tim

Nói với đêm

mà đêm giờ hun hút
thoảng niềm tin vừa rớt bên đời
nghe trong gió chút gì mằn mặn

riêng mình. Một nỗi vương mang.

Read Full Post »

Thắp nắng chân mây

Võ Miên Trường

.

.Em về thắp nắng chân mây

Bùa mê

vượt thoát những ngày đã qua

Về xây từng nấc tháp ngà

Dựng buồm

lên những thương xa nhớ gần

Về thôi trút hết phân vân

Trả đêm

thăm thẳm cuộc trần gian mơ

Như chưa có thật bao giờ

Những xanh xao

thắp ván cờ người dưng

Chân mây thắp nắng lưng chừng

Giọt sương

chạm vỡ vô cùng tan mau

Về thôi nỗi nhớ đã nhàu

Giữa bùn

sen vẫn thắm màu… bao dung.

Read Full Post »

Nguyên Hạ Lê Nguyễn

.

Sáng hôm nay mặt trời lên sớm hơn mọi bữa , bóng nắng bao trùm vườn sau sân

trước, mấy con chim trốn lạnh đã chấp chới bay lượn trên dãy hàng thông sau nhà

Mới ngày hôm qua …cơn bão tuyết dự đoán sẽ đổ vào thành phố này cuồng nộ…

Mọi người chuẩn bị bao nhiêu là thực phẩm trong mấy ngày, chợ búa xáo xác những người chen nhau mua tất cả mọi thứ cho gia đình …

Bỗng những hạt mưa…trong nắng , rớt xuống, vội vàng, óng ánh như dãi

lụa được pha màu đan xen, bóng mượt và óng ả….hạt nào cũng to như hạt cườm trong suốt…

Là một cơn mưa đá dai dẳng , âm thầm rơi xuống thành phố Atlanta vào ngày thứ Bày.

Sáng chủ Nhật không có nắng ấm để làm tan chảy những hạt đá nhỏ li ti, đọng lại trên bờ cây ngọn cỏ như những hạt kim cương lóng lánh khắp đó đây…

Sáng thứ Hai …lại một ngày nắng đẹp, trường học đóng cửa, học sinh được ở nhà cuộn tròn trong chăn ấm…Hảng xưởng đóng cửa, phố xá lại bình yên .

Buổi trưa ngày thứ hai gia đình các con tôi, các cháu tôi lại cùng nhau “Kéo ghế” ở một nhà hàng Tàu mới mở gần nhà

Nắng vàng đang rộn rã khắp nơi

Hàng cây bên hai bên đường vẫn còn vương vãi những sợi nước trong veo kết chùm.

Bên kia cao ốc loang loáng những hạt nắng về …ẩn lấp lánh sợi tuyết tan nhấp nhô như giang tay hứng lấy từng hạt mưa giăng còn rơi rớt

+++

Ngày mai …

Hai bên đường , nhất là đọan đường ra các xa lộ, những bông hoa dại được thành phố gieo

trồng một lần cho đẹp bức tranh thành phố, cùng nở rộ như những tấm thảm hoa,

Mỗi lần đi qua những rừng hoa ấy tôi thường lái thật chậm để thỏa thê ngắm nhìn,

Đôi khi dừng lại ghi vài tấm hình , xa xa cũng có một số người xuống xe vào giữa rừng hoa đủ màu

Cùng nhau ghi hình kỷ niệm cùng mùa Xuân mới trở lại cùng đất trời.

.

Tôi bước ra khoảng trống của trời cao xám đục, ngửa mặt hứng những hạt

mưa tung vãi…hơi lạnh còn lẩn khuất đâu đây, mùa đông vẫn còn âm ỉ đó đây.

Mưa như thấm vào chân tóc…ủ ê nỗi buồn tôi tan loãng vào cõi hư vô…

Tôi đưa tay vuốt nhẹ cánh tay trần loang loáng những hạt mưa…nhớ vạt

áo ngày nào của một thời xa cũ…

Hạt mưa quê tôi sẽ âm ỉ từ ngày qua ngày khác

Những cơn mưa ở đây chỉ lóang lóang từng vùng rồi trơn tuột vào cõi hư vô,

Bóng nắng sẽ phủ đầy sau cơn mưa bất chợt, đôi khi chỉ một đọan đường mà tôi

mới vừa qua, bên kia thì ráo hỏanh khô queo, đúng là cơn mưa xứ người ta .

Đúng là thượng đế vẫn ưu tiên cho đất nước này hơn xứ sở nghèo nàn của

dân tộc tôi: Bão tuyết hay Mưa giông ở đây chỉ là tưới giúp những cây trồng thêm sắc thắm tươi, những con đường không hề ngập ngụa, nước không dâng cao ngập úng những con đường khó khăn lưu thông xe cộ…

Những trận mưa quê tôi dai dẳng suốt bao ngày, nước tràn đồng gây bao cơn bão lũ…

Nước tràn đồng, gây khổ cho đám dân nghèo cơ cực lại thêm muôn phần cơ cực,

Thành thị sau những trận mưa , nước ngập khắp phố phường, bế tắc mọi giao thông.

Trách ông trời cao đổ bao khổ hận xuống các vùng quê nghèo hay nơi phố phường đô hội

cũng bị tan tác vì những cơn mưa hay trách kẻ chức trọng quyền cao cướp đi sự bình yên của mọi

người vì chỉ biết gom cho hầu bao thật đầy mà quên đi việc phải làm cho quốc gia đại sự…

(Là những công trình bảo vệ môi trường và chống ngập quê nghèo cho đám dân nghèo quê tôi…)

+++

Mưa ơi, mưa cứ rơi hoài…rơi mãi nhé.

Chiều ơi, chiều cứ buông….cùng tiếng gió thì thầm

Gió ơi, gió cứ hòa cùng mưa…tạo nên những âm hưởng ngậm ngùi, tan

hoang… gió nhé….

Sấm sét vẫn chập chùng soi sáng niềm riêng và cháy bùng một góc trời

và tâm hồn cháy bỏng những ưu phiền.

Đất và trời mãi cách xa nhau quá làm sao thấu hết vạn nguồn cơn…

Tôi ngồi bên trong khung cửa …chờ mong thời khắc qua mau …Để được lên một chuyến bay xa…

,Ngoài kia vẫn còn xôn xao ánh nắng vàng lung linh trong giá lạnh buổi tàn đông…

Tôi bàng hoàng nhìn thấy nỗi buồn từng giọt…

Rơi xuống mắt môi tôi trống trãi

Hạt mưa vương tóc ướt

Thấm da thịt dỗi hờn

Run run môi mím chặt

Giá buốt nhòa đáy tim.

Ôi chao, những hạt mưa phơn phớt cuối mùa của buổi chiều nơi này.

Bất chợt…

Khuấy lên trong riêng tư của đáy tâm hồn những ưu tư thầm

lặng, của nỗi sầu không tuổi không tên, không kể lể, không thốt câu

tâm sự…

Những ngón tay bâng quơ, khép vội,

Tôi rùng mình khẽ khàng quay lại…

Ngoài kia….những hạt mưa vẫn đơn côi lướt vội

Tôi thèm chạy ra giữa Parking trống trơn, ngửa mặt hứng mưa tuôn như những

ngày bé dại thật xa…

Một mình băng mình ra ngoài phố xá …

Những con đường thật xa

mờ trong ký ức một đời tôi,

Những con đường làng quê tôi , con đường làng

ngày xưa tôi đã sống suốt tuổi thơ ở đó.

Một mình băng qua những con đường quen thuộc của những tháng năm xa…

Nơi thành phố Quy Nhơn …sau lưng tôi bỏ lại

Những con đường của thành phố Quy nhơn trong tôi còn nhớ mãi… . Con

đường Võ Tánh, Trần Cao Vân, Gia Long, Lê Thánh Tôn, Nguyễn Huệ, Nguyễn Thái học, Cường Đễ …( Đó là những con đường mà tôi còn nhớ được)

Trở về lối cũ vào nhà tôi …với áo dính da , tóc rối mù vì những

giọt mưa không hò hẹn, những hạt mưa làm tím môi, nhói lạnh tim hồng.

Mưa rơi,hạt xuống lòng tôi

Mưa rơi ướt tóc…Ướt đôi vai gầy

Chiều nay, mưa rớt nơi đây

Chiều mưa bên ấy…còn ai ngóng chờ???

Bây giờ, tôi muốn một mình ruổi rong trên những lối đi ướt cơn

mưa…những con đường lớn rộng che chắn bỡi những tán cây ủ rũ, che

phủ cả trời mây…

Những chiếc xe phóng nhanh lướt vội, những cái đầu

nhoài ra cảm thông và thúc hối…

Người… là một kẻ bất hạnh lỡ xe, một lữ khách xa nhà không biết luật lệ

xứ người, một kẻ khốn cùng với chiếc xe cà tàng chết máy…đó là trong

tâm ý của những kẻ qua đường…

Tôi chính là kẻ mơ màng giữa cơn mưa, một tâm hồn mỏng manh bé mọn,

chợt buồn, chợt vui, chợt thương, thoáng nhớ…mộng tưởng những chuyện

không bến không bờ, tất cả cũng chỉ là hư vô không thực…

Tôi chui mình vào xe…lướt qua những con đường mới quen

Những vũng nước mưa còn đọng trên lối đi trước mặt, nhẹ chân ga và xua

đuổi những bến mơ…

Chỉ những lúc tâm hồn tĩnh lặng tôi mới thả hồn

theo tay lái đi qua hết con đường mới quen Pleasant Hill Thành phố Lawreceville … rộng lớn với những xe cộ ngập tràn.

Không định hướng mà vết xe lăn mãi ruổi rong vào con đường rộng

mở…lối vào nhà tôi.

Chỗ của tôi

Con đường trở về nhà

Những hàng cây đang rộn rã nở những chùm hoa trắng đục của cây mận cây đào

cây Lê, cây táo, và những mầm non đang nhú trong những chậu đất mà mấy tháng qua, che chắn những giá rét trời đông,

tôi đã ươm trồng,

Mai này khi lìa xa nơi này, chúng sẽ nhu nhú những chồi non mơn mởn…chờ đón tôi trở lại nhà sau một thời gian dài tung tăng nơi thành phố cũ…

Đây mới là chỗ của tôi,…Con mèo nhỏ có biết rộn ràng chào mừng chủ nhân trở về ngôi nhà ấm áp.

Chiều chưa xuống tôi sẽ ra vườn sửa sang lại những hoang hóa của dư âm mùa đông giá.

Chuẩn bị cho khu vườn mùa Xuân khi tôi trở lại chốn này.

Những hạt mưa ngày hôm qua …

Đã giúp cho những

bông hoa trong vườn thêm sức sống cho ngày mai khi tôi trở lại

+++

Chỉ còn mấy chục giờ phù du..

.Tôi sẽ lên chuyến bay xa… cách quê hương tôi hơn nửa vòng trái đất…

Một cách diệu kỳ tôi sẽ từng bước dạo khắp vùng trời dấu yêu xưa…

Tôi đành đoạn ra đi…Nay tìm lại

Tôi cũng còn có một chỗ để đi về.

Xin chào Việt Nam …Là đất nước, là quê hương tôi đó

Xin chào thành phố Quy nhơn…Là trái tim hồng tôi bỏ lại.

Xin chào tất cả gia đình, bà con tôi, bạn bè tôi, những học trò cũ thân yêu của tôi….

Xin chào tất cả…

Một người già Tha phương nay tìm lại

.Tôi cũng còn có một chỗ để tìm về…

Tôi cũng có một quê hương để mà thương mà nhớ.

Atlanta Ngày 27 tháng Giêng năm 2026

Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn

Read Full Post »

.

Trần Minh Nguyệt

.

Ta lạc bước bên thềm năm sắp cũ

Gió cuối mùa khẽ trở giấc heo may

Mùa lặng lẽ đổi màu nơi ngõ nhỏ

Lá cuối năm rơi mỏng dấu chân quê.

.

Chiều nghiêng nắng, phố xưa chợt xa mờ

Tiếng thời gian trôi vào miền lặng gió

Có nỗi nhớ chưa kịp thành lời ngỏ

Đã theo chiều chạm nhẹ bóng hoàng hôn.

.

Tháng mười hai, ngăn ký ức hao mòn

Giữ những điều chưa kịp thành dĩ vãng

Bao hẹn ước lặng im trong sương trắng

Đọng bên thềm, se sắt một niềm riêng.

.

Người lặng lẽ bước qua miền dâu biển

Những hơn thua dần lặng phía sau lưng

Dấu xưa cũ theo chiều rơi rất khẽ

Thời gian chậm lại ở khoảng trời quen.

.

Tháng mười hai, trời thấp xuống hiên thềm

Ta soi lại chính mình trong tĩnh lặng

Biết buông bớt những điều không cần nặng

Để tâm hồn còn gió sớm hanh hao.

.

Nghe thời gian khép nhẹ một vì sao

Ta khẽ bước ngang miền năm sắp cũ

Chỉ giữ lại trong tim tia nắng nhỏ

Nhẹ tan vào vầng sáng cuối Đông sương

Read Full Post »

Hồn ma

âu thị phục an

.

Khuya.

Không gian ẩm lạnh rơi trên tóc, trên vai tôi.

Ánh trăng yếu ớt soi những cành lá rung rinh trong bóng tối im lìm.

Cánh tay Phùng vẫn quàng nặng qua vai tôi, vẫn im lìm từ khi tôi rấm rức khóc.

Nước mắt có nói lên được gì, có xóa được gì của ngần ấy tháng năm chồng chất lên đời người, có giúp tôi tuôn trào được mọi u uất trong tim?

Khó quá. Khó quá. Tôi bất lực lúc lắc đầu. Tôi chà qua chà lại khuôn mặt mình trên hai cánh tay đang ôm lấy đầu gối. Bàn tay Phùng vỗ về nhè nhẹ.

Bóng tối như đồng lõa với hai con người đang đau đớn.

Cơn mưa buổi chiều còn để lại cái ươn ướt trên những ngọn cỏ mà chúng tôi đang giẫm lên. Mây đen chờn vờn che khuất mặt trăng đêm rằm, những tia sáng lờ mờ soi không rỏ tấm ảnh trên bia của ngôi mộ mà chúng tôi đang ngồi cạnh.

Hơi thở nóng của người đàn ông phủ ấm vùng gáy làm tôi rờn rợn. Tôi lại cọ quậy và Phùng lại vỗ vỗ trên vai tôi, “Nín đi em.” Nghe vậy tôi lại khóc hung. Phùng nói “ Khi nào em có thể thì kể anh nghe nha.”

Đến đây thì tôi không còn chịu nổi nữa, tôi vùng ngẩng đầu lên và quay sang nhìn Phùng, tia mắt chúng tôi chạm nhau, và tia mắt Phùng vội né. Cơn tức trào lên ngực tôi, khao- khát- cũng- trào- lên- ngực-tôi, răng nanh tôi mọc dài ra, và tôi cắn ngập lên cổ Phùng. Máu người đàn ông ngọt lịm.

Ánh trăng bị mây che khiến cho đêm khuya chợt tối sầm khi tôi nằm đè lên Phùng, tôi cười khoái chí khi Phùng cố ngồi lên và đẩy tôi ra. Tôi thở hào hển vì phấn khích. Khi quá yêu một người nào đó thì chỉ còn một cách là giết chết người đó đi thôi. Tôi quơ tay cầm lấy con dao nhọn và đâm phập lên tim Phùng.

Mà không, tôi vẫn còn thút thít khóc một cách hiền lành trong tay Phùng khi ánh trăng ló ra.

Tôi yêu anh từ năm mười lăm tuổi, khi hàng đêm, trong mùng, chị Hai  tôi thì thào kể về anh cho tôi nghe. Chị kể tới đâu tôi mơ màng tới đó, nhất là lúc Phùng hôn chị lần đầu dưới gốc dừa sau nhà. Chị kể lúc Phùng ôm siết chị vào lòng và môi tìm môi ra sao, và bàn tay anh xoa nắn vú chị như thế nào, khi đó tôi cũng rùng mình ngất ngây theo chị. Và cũng từ đó, mỗi khi Phùng ghé nhà xách theo cây đàn cùng chị Hai dợt văn nghệ cho trường thì tôi hay núp trong buồng lặng lẽ ngồi nghe say đắm tiếng đàn và tiếng hát của Phùng. Tim tôi thường run lên khi có lúc nào đó, Phùng vô tình nhìn lướt qua tôi, hoặc có khi anh mỉm cười chào tôi, tôi muốn ngất.

“Kể cho anh nghe đi, vì sao chị Hai của em chết?” Phùng thì thào qua tóc tôi.

Chuyện đó quá lâu rồi, gần bốn mươi năm có lẽ, một người chết non và một người thì biền biệt không biết đi về đâu. Tôi thì lặn ngụp trong dâu bể cuộc đời. Nghe Phùng hỏi, tôi lại thấy cay đắng, cùng lúc, nỗi hờn giận dâng tràn trong tôi.

Nhiều năm tháng tôi và chị Hai như hòa nhập vào nhau khi cùng yêu một người đàn ông. Chị vui là tôi vui. Chị khóc là tôi khóc. Ngày hay tin Phùng cưới vợ chị run lẩy bẩy và khóc suốt, tôi thì nghe lạnh buốt toàn thân trong nỗi mất mát vì không còn được nhìn thấy anh nữa. Sau đó, chị tôi thường hay nôn ọe. Phát hiện chị có thai, ba tôi đánh đập chị tàn nhẫn, những lúc đó, đôi mắt chị nhìn tôi lạc đi như một đôi mắt chết. Mỗi khi ba tôi quất roi lên cơ thể chị, tôi cũng oằn oại như chị, tôi khóc, nhưng chị thì không khóc. Chị bặm môi nhăn mặt chịu đau, chỉ có đôi mắt to là cứ nhìn xoáy vào tôi chừng như ứa đầy nước mắt.

Cái đêm Phùng và chị quấn lấy nhau sau vườn, tôi ngồi canh ở bụi chuối gần đó. Tôi nín thở khi nghe tiếng chị Hai rên rỉ kêu đau rồi khóc rưng rức. Tôi nghe tiếng Phùng vỗ về nho nhỏ. Rồi lại nghe chị rên rỉ. Những tiếng động lạ lùng. Những tiếng thở. Tôi cứng người khi nghĩ đến đôi môi của Phùng và những ngón tay dài ngoằng của anh đang lướt trên thân thể chị. Tôi nhắm mắt. Tay Phùng cũng lướt trên tôi.Tôi lịm người trong bóng tối. 

Chị Hai không đi đâu xa. Đúng vào ngày cúng bốn mươi chín, chị nhập vào tôi nói cười khúc khích rồi hờn dỗi khóc lóc làm cho cả nhà sững sốt và sợ hãi. Nhưng riết rồi cũng quen, tính chị hiền lành nên chị cũng là con ma hiền, không ai sợ mỗi khi chị về nữa. Chỉ có điều tôi không còn được trò chuyện với chị, tôi chỉ gặp chị trong những giấc mơ buồn thảm. Có lần chị dắt một bé gái và khóc với tôi nói ráng tìm ba của nó.

Phùng vén tóc tôi. Những ngón tay lạnh ngắt chạm vào má tôi. Tôi biết mình khao khát như thế nào khi muốn ngậm những ngón tay ấy. Mắt anh long lanh dưới ánh trăng mờ nhạt. Tôi nói: “Sau khi anh lấy vợ thì chị Hai phát hiện có thai. Ba đánh đập và đuổi chị ra khỏi nhà. Em đã tiễn chị tới bờ sông, em đòi đi theo nhưng chị không cho, sau đó vài ngày xác chị nổi lên ở đầu cầu chợ.”

Phùng há hốc nhìn tôi. Cơ thể anh run lên. Cùng lúc đó một cơn gió lạnh thổi qua khiến tôi rùng mình ôm chặt lấy anh. Chưa bao giờ tôi thấy hạnh phúc như lúc nầy, bên Phùng, sau quá nhiều năm tháng nhớ mong.

Phùng khóc. Anh gục đầu lên tấm bia mộ chị Hai.

Trong tấm ảnh, mái tóc đen huyền của chị chợt dài ra vươn về phía người tình cũ, như một quấn quít không rời.

Read Full Post »

Dung Thị Vân

1-

Cảm ơn em đã gợi cho ta

Ngôn từ

Làm nên tuyệt phẩm

2-

Em đến hay đi

Là chuyện của thế nhân

Là chuyện của tình trần muôn thuở

3-

Em đến hay đi

Có ý nghĩa gì

Của phút bâng khuâng tròn khuyết

4-

Ta quen rồi

Nên chẳng hướng nào vội vã 

Em chưa quen nên có thể bàng hoàng

5-

Ta và em

Là biển trời tách biệt

Em về đi kẻo gió lạnh đông về

6-

Em về đi 

Bóng tà dương hai nẻo

Ta quay về mặc áo rét nàng Bân

7-

Em về đi 

Làm gì có trăm năm 

Làm gì có tình nhân mà hò hẹn

8-

Em về đi 

Dẫu biết rằng hai nẻo

Ta quay về nhắm mắt hỏi càn khôn

9-

Em về đi 

Làm gì có hoàng hôn

Mà trở lại phút ban đầu hạnh ngộ

Read Full Post »

Đập Đá

Nguyễn Thái Dương

Nơi đôi chân trần

Nhột bờ cỏ dại

Nơi con sông làng

Ngọt đôi tay sải

Đập Đá

Nơi anh vỡ lòng ba mẫu tự ngược u. ê. y…

Nơi nuôi anh lớn rồi xui anh đi

Nơi ấy

Chút tình nào thơ dại

o

Nơi bọc gói hồn anh

Gian nhà vách đất

Sớm chiều rướn cổ lên bờ đắp

Thiếu nữ đi về mỏi mắt anh

Đập Đá

Nơi anh vỡ giọng đàn ông… mười hai tuổi

Nơi xui anh đi rồi khiến anh quay lại

Nơi ấy

Chút tình nào thức dậy

o

Nơi mưa nắng thất thường

Bao ước ao đánh võng

Nắng giành anh những giấc ban trưa

Mưa tranh anh phút trời tròn bóng

Đập Đá

Nơi anh vỡ lẽ đầu đời niềm rung động

Nơi ngoắc anh về rồi vẫy vẫy tay

Nơi ấy

Chút tình nào vọng lại

o

Nơi anh xuôi ngược đời trai

Con thoi còn ngưỡng mộ

Nơi anh lên xuống miệt mài

Con sông còn ngờ ngợ

Cạn kiệt đó mà tràn dâng đó

Đập Đá

Nơi anh vỡ nghĩa người đàn ông muôn thuở… NTD

đập Thạch Đề, sông Thạch Yển (quê nhà Đập Đá – Bình Định)

Read Full Post »

Trần Hà Yên

.

Trời Sài Gòn sáng nay sao rét mướt

Gió bấc về nghe lạnh ngắt bờ vai

Và con nghĩ ở quê xa cũng vậy

Sớm mai này mẹ có lạnh lắm không?!

.

Cha đã về với ông bà bên núi

Bếp chiều nay chỉ còn bóng mẹ ngồi

Mái tóc bạc nghiêng theo làn khói mỏng

Cả căn nhà im vắng những cô đơn

.

Con chỉ biết gửi lòng về sưởi ấm

Như bếp hồng bên mẹ những chiều đông

Áo len cũ còn thơm hương tình mẹ

Vẫn theo con mỗi khi bấc tràn về

.

Mưa ngoài hiên nỉ non trên mái rạ

Gọi gió về tìm lại tháng năm qua

Kí ức xưa mẹ khâu bằng nỗi nhớ

Vá cho con cả manh áo cuộc đời

.

Giờ tay mẹ đã run theo năm tháng

Vẫn dìu con qua những phút chông chênh

Ủ ấm con bằng niềm tin mơ ước

Như đất ủ mầm không đợi nắng sang

.

Con lớn lên rét lui về phía mẹ

Mỗi mùa đông vẫn nặng nỗi thương con

Xin gió bấc hãy chậm qua thềm cũ

Để nơi xa… lòng con bớt héo hon

.

Nếu có thể con xin làm ngọn lửa

Vẫn bập bùng trong căn bếp nhà ta

Ôm ấp mẹ mỗi khi chiều buông xuống

Con vẫn đấy thôi… như chưa thể rời xa!

11/1/2026 –

P/s: – SG mấy hôm nay trở lạnh, lòng bỗng nhớ mẹ nơi xa

Read Full Post »

Từ Hoài Tấn

.

Thời gian không ngừng lại vì trái đất vẫn quay

Dòng đời vẫn trôi qua năm tháng

12 tháng thấy có lâu nhưng rồi cũng đến tháng chạp

sẽ hết một năm

Năm sẽ lại bắt đầu

Vì đã có quá khứ rồi hiện tại và tương lai

Mỗi người sẽ viết nên lịch sử đời mình với đầy đủ cung bậc của cảm xúc

.

Không ai buộc phải làm như thế cà

Nhưng sự thật đó là công việc trôi qua từng ngày

Dù muốn hay không bạn phải cam chịu

.

Ngày sẽ hết bạn có đi đâu

Đi đâu trong một nửa vòng tròn

Qua nửa vòng ta chờ nửa vòng khác

Nơi ta ở mặt trời không sáng hết một vòng quay

.

Ta có cuộc đời ta yêu cuộc đời

Ta có người yêu ta yêu người yêu

Trâm năm không biết có đủ đời

Nhưng trăm năm thì tình yêu dư vượt (vì ta đã hẹn hò người yêu nhiều kiếp nữa)

.

Tháng chạp rất nhiều điều muốn nói

Nói cho hết để không mang qua sang năm

Cho dầu sẽ mang tiếng là kẻ lắm lời

Nhưng còn hơn là người vô tâm

.

Có một điều không thể không mang qua năm mới

Thậm chí còn sẽ rất nhiều vô số năm nữa

Là điều ta muốn (luôn luôn)

Được yêu Em

Read Full Post »

Older Posts »