Nguyễn Ngọc Thơ
Từ những ngày đầu, cuốn tạp bút, còn trong “thai nghén”giữa hai mùa Vu lan*, tôi được nghe tác giả thổ lộ, sẽ sớm trả nợ bạn bè, thân hữu cho lòng nhẹ nhõm! Món nợ gốc văn chương mà anh đã vay, trong mớ duyên nghiệp gần 20 năm cầm bút của mình…(Đôi lời…)
Bẵng đi gần nửa năm, một sáng tình cờ ghé anh Trương Văn Dân, tôi bất ngờ nhận được“Những thằng già nhớ mẹ”(NTGNM)từ Vũ Thế Thành (VTT)gởi tặng. Cầm cuốn tạp bút trên tay, tôi thực sự xúc động!Vậy là đứa con đầu lòng của anh đã chào đời, bằng cái tình đơn sơ, mộc mạc đó!
NTGNM không dày,150 trang, xinh xinh. Bìa màu xám nhạt, phác họa một thằng già(con) ngồi nhớ mẹ qua chiếc laptop trên bàn viết giữa đêm khuya, trông thật cô đơn!
Tuyển tập với 18 tản văn đầy ngẫu hứng cô đọng, súc tích! Bằng cái nhìn thông minh, hóm hỉnh, tư duy sâu lắng, nối kết sự đời trần trụi giữa thực tại và quá khứ, gói trong giọng văn khẩu khí lạ ngông ngông- cay cay, như vỡ ra từ giọt lệ khô rớt “một thời tuổi trẻ nổi trôi”, anh chia sẻ buồn vui rất chân thành…
Tạp bút, còn gọi là tản văn hay tùy bút (personal essay), “ai muốn hiểu theo nghĩa rộng hay nghĩa hẹp gì đó, mặc kệ”,một thể loại (có từ xưa?) dùng để diễn đạt tính riêng tư; bày tỏ tâm trạng qua trải nghiệm sự đời của chính người trong cuộc…
Anh gọi nó là “câu chuyện bàn rượu”! Những ai từng cầm bút, thường ngại thể loại này, vì sợ lạc đường không biết lối ra. Nhưng với VTT, dù tác phẩm đầu tay, vào đọc, tôi lại thấy là một ngoại lệ! Viết thong dong, đóng mở tùy hứng, toát lên phong thái đĩnh đạc, nhẹ tênh đọng lại nụ cười thân mật, dí dỏm!
Đọc VTT, có lẽ ai cũng cảm nhận điều đó! Michel De Montaigne, sống ở Pháp khoảng thế kỷ 16, một bậc thầy về “nghệ thuật tản văn” đã nói “Mỗi người mang trong mình tất cả phận làm người” ** Như vậy NTGNM, ẩn chứa những phận người không riêng gì anh, mà của tất cả chúng ta đã và đang sống trong cuộc đời này!Có thể nói, tuyển tập là 18 khúc “tâm tình hiếndâng”***, đậm màu sắc nhân văn, xâu thành chuổi, tác giả dành tặng những ai còn mẹ hay mất mẹ, yêu thương sẻ chia cho nhau!
NTGNM sót lại đâu đó chút hoài cổ, gạn lọc khá sắc sảo, đượm buồn man mác! Anh bảo: “…ở tuổi “tiêu rắc lên muối” trí nhớ càng thảm hại, quên trước quên sau, quên cái lẽ ra nên nhớ, nhưng lại nhớ cái lẽ ra nên quên. Bi kịch!”(Câu chuyện trồng hoa)
Vậy mà, trong tuyển tập, thả đầy những quên quên nhớ nhớ…ngọt lịm!
Thử xem cách anh diễn tả nghệ thuật thưởng thức hoa, đủ biết VTT lém lĩnh, đáo để cỡ nào? Nó làm người đọc thấm thía, nhất là các bác sồn sồn nghe như ngấm vị thiền… đang xuân!
“Cả đời chay theo…hoa- biết- nói, lời nói bay lên lượn xuống, rồi trôi đi tuốt luốt. Bây giờ tôi lại chạy theo những loài hoa- không- biết- nói, ngắm nghía sự im lặng của chúng…”(Câu chuyện trồng hoa)
Mở đầu mỗi tạp bút, VTT thường trích những câu hư hư thực thực, gợi tò mò nơi người đọc, động não vào xem… đúng là một thủ thuật nhà nghề:
“Giang sơn đẹp hơn tranh vẽ
Bóng hào kiệt khuất dần xa
Hiệp nghĩa như chén rượu nồng cay…”
(Huynh đệ tương phùng ba chén rượu)
Xuyên suốt tuyển tập, với giọng văn gãy gọn, từ ngữ sắc bén, làm nổi bật hình ảnh và âm điệu! Ta thấy, VTT đã sử dụng dấu chấm lửng khá nhiều, rải khắp 18 tản văn! Phải chăng, anh có ngụ ý nhấn mạnh dòng xúc cảm đang tuôn, hay cố tình bỏ lửng (…) để người đọc tự suy tưởng?
Bằng lối dẫn này, ủ trong chất men tri thức, xen lẫn chút tếu, tác giả đưa người đọc vào thế giới NTGNM một cách thật tự nhiên, và dường như, VTT đang sắm vai kép độc, xuất thần trên sân khấu diễn say sưa làm khán giả cuốn hút!
Luận về rượu, VTT xem ra là một tay chơi lão luyện, qua cách mời rượu, đủ thấy cái tự tại, thâm trầm trong con người anh. Chân thành, bộc trực! Không đẩy đưa cũng chẳng bốc đồng! Ai thích thì uống, rồi lại… “rót”, mọi người tự lượng sức nâng ly, nhấp tửu! Với anh chỉ cần 3 chén rượu là tràn cuộc vui, rỉ rả tới sáng! Mà dung tích chén lẫn số lượng bao nhiêu, có lẽ chỉ là ám ngữ, tùy hỉ? Chứ ai cũng uống như ai chắc cuộc chơi sớm vỡ chợ, thì làm sao cùng khề khà chén thù chén tạc, hiểu thấu tình đời “bi tráng” trong chén“rượu độc” anh em nhà Tống Giang:
“Không sinh ly mà cũng chẳng tử biệt. Tống Giang và Lý Quỳ cùng uống chung bình rượu độc, cùng bước ra khỏi cõi đời bạc bẽo.Đó là chọn lựa bi thảm. Tôi tiếc cho cái chết ngu trung của Tống Giang và ngậm ngùi cho cái chết nghĩa khí của Lý Quỳ, chỉ vì “ tình huynh đệ là chén rượu không màu…”
(Huynh đệ tương phùng ba chén rượu)
Chia sẻ NTGNM, lại được mời nhấp“thiên tửu vô biên” VTT chưng cất, nhà văn Nhật Chiêu say túy lúy, bật cười ha hả thốt lên:
“…Trời! Trong thiên hạ lại có “ thiên tửu vô biên” nữa sao? Thành ơi là Thành, nếu thế thì sẽ có vô tận say giữa hoa quả cỏ cây trần thế, mặc kệ có địa đàng hay không ?…”
Trong“ Chuyện của một thời”, VTT cũng bản lĩnh ra phết! Giai đoạn đất nước chưa mở cửa kinh tế khó khăn, anh đã lăn xả vào đời xoay sở bằng mọi nghề kiếm sống, rồi một lần bén duyên, huynh đệ ba chén lai rai ngoài phố, VTT đầu quân nghề đạp xích lô trong tình huống bi hài, ngộ nghĩnh mà anh nhớ đời!
“ …Một bà bước đến bên bàn nhậu hỏi :
– Xích lô! Có đi không ?
-Nghỉ rồi dì, thằng bạn lắc đầu
Vài ly rượu đủ làm tôi bốc lên:
– Để tao! Ngồi đó chờ một chút.”, tôi quay qua bà khách:
-Dì đi đâu?”
Hình như tôi có khiếu… đạp xích lô. Chẳng cần tập tành gì cả, mọi thứ đều an toàn trót lọt. Nửa tiềng sau, tôi trở lại quán rượu, đặt số tiền của cuốc xe đầu tiên lên bàn, cười sảng khoái: “5 giờ rưỡi chiều mai, tao ghé nhà mày lấy xe.”
(Chuyện của một thời)
Đọc cứ ngậm ngùi ứa nước mắt… và ta như thấm tận nổi cô đơn anh đang dằn vặt tự vấn:
“… Nhưng trong cõi ta bà này, tháng tư năm nay, tự nhiên tôi muốn nâng ly rượu, hỏi những thằng bạn còn sống: Hồi đó tụi mày ở đâu ?”
(Hồi đó tụi mày ở đâu?)
Hãy xem ông thầy giáo xưa, dạy bài học làm người qua chất giọng VTT, toát lên cái tâm huyết sư phạm, đầy hình tượng:
“Ông giảng say sưa, bằng giọng bi ai, phẫn hận về thời Nho mạt, về danh lợi về nhân phẩm, ổng truyền lửa cho đám học trò đang há hốc miệng ngồi nghe, xả suốt 2 giờ đồng hồ. Hình như ổng đang dạy cho tụi tui kiến thức để làm người , chứ không phải kiến thức để đi thi…”
(Ông thầy Việt văn)
Nhận xét về NTGNM, nhà văn Lữ Kiều, tưởng như đang trò chuyện với bạn:
“ …Tất cả dưới cái nhìn của VTT đều trở nên phong phú , đầy tư duy, mới lạ và nhất là đầy tình cảm, nó đến từ một tâm cảm trân trọng và yêu mến cuộc sống này, cho dù đôi khi bất hòa với nó…”
Sống bằng nghề khoa học, lại làm báo nên cái máu khoa học của anh dính liền vào truyện phân tích chặt chẽ, kiến giải sắc bén! Đọc mà thầm nể con mắt tinh đời của tác giả, khi so sánhKhổng giáo và Nho giáo:
“ Quá trình phát triển Khổng giáo từ đời Hán cũng hơn 2000 năm, với cả trăm, ngàn triết gia thêm thắt chế biến nhiều, tiêu cực có, tích cực có. Tất cả đều được gom lại và ấn…vào đầu Khổng Tử, gọi chung là Khổng giáo. Người ta không chịu phân biệt Khổng giáo và Nho giáo, hay ít ra, giữa Khổng học và Nho học. Tội thay cho phu tử! Mũi lái chịu đòn…”
(Khổng Tử, nổi trôi giữa đời thực dụng)
Còn đọc đoạn văn sau, lòng hiếu để bỗng vỡ thành con chữ, thấm hơn cả chục trang điếu văn hoa mỹ:
“ Dọn dẹp nhà và thay quần áo cho bà xong, tôi quỳ xuống, vái bà ba lạy, tạ ơn sinh thành dưỡng dục. Ngày mai tang lễ, tất cả với tôi chỉ còn là thủ tục…Có những đêm rủ rỉ nói chuyện với bà, tôi mới “hiểu ra” tâm tư của người già sắp sửa ra đi, khác xa với lý lẽ khôn ngoan của sự đời…Để làm cho họ gật đầu thì tiền bạc, quyền lực, hay lý luận khoa học trở thành vô nghĩa. Chỉ có tấm lòng bạn ơi! Chỉ có tấm lòng và sự kiên nhẫn của chính bạn mà thôi…”
(Đừng như tôi, còn ray rứt với những gì thiếu xót)
Đó là tâm trạng anh trong ngày mẹ mất, và cũng trong bài viết đó, tác giả mở đầu bằng cái hiện thực trống vắng sau mấy ngày tang lễ, nghe buốt nhói tận lòng:
“ Sáng nay, khi xuống lầu đi làm, tôi buộc miệng “Mẹ ở…” (…nhà, con đi làm đây!). Tôi khựng lại, chợt nhớ ra bà mất rồi. Tôi nhìn lên bàn thờ, thắp nén nhang, rồi đi…”
Làm nhà văn Trương Văn Dân đã phải thốt lên: “…Tôi cảm thấy ớn lạnh toàn thân khi đọc đoạn văn này! Giọng văn sắc lạnh. Mấy dấu chấm bỏ lửng sau hai chữ “ rồi đi”… giống như những giọt nước mắt của người vừa mất mẹ đang chảy lên trang viết.Đột nhiên tôi thấy mình hạnh phúc và vô cùng cảm thấy lo sợ vì tôi còn mẹ…”
Qua bài viết giới hạn này, tôi không thể nói hết những khoảng lặng, thâm sâu về cuộc đời, về con người, ẩn trong những chuyện “ Chả lụa không phải là xúc xích”, “ Ai mua thơ tôi bán thơ cho…”, “Già đầu mới mê nhạc sến” hay các chuyện hấp dẫn khác, đầy tính mới lạ xin để người đọc tư duy, tự cảm…
Nói chung, 18 tạp bút trong tuyển tập “ Những thằng già nhớ mẹ”, theo tôi, là một cuốn tạp bút hay, đáng để xem!
Vậy, mời bạn nếm thử “câu chuyện bàn rượu” của Vũ Thế Thành, tôi tin rằng, bạn sẽ ngộ-độc sảng khoái…ha hả!
Sài Gòn- Cuối tháng 09/ 2013
Nguyễn Ngọc Thơ
…………………………….
Chú thích:
*Những dòng chữ nghiêng được trích trong tuyển tập “NTGNM”- VTT
_ MùaVu lan (2011-2012)
**Dựa theo Phillip Lopate-“ The Art of the Personal Essay”, Doubleday, New York, 1994-Phạm Viêm Phương & Nguyễn Phan Thịnh trích dịch(Văn Tuyển1-2013)
*** “Tâm tình hiến dâng” của đại thi hào Rabindranath Tagore (1861-1941), Ấn Độ.

Hảo hiền đệ,
Mèn ơi,ngu tỷ đã biết tài làm thơ, viết văn của đệ, ai dè mới xa xứ nẩu có mấy ngày , quay về xóm cũ khám phá ra hiền đệ cũng là người “bình loạn” văn chương chẳng kém chi ai. Ngu tỷ may mắn lắm mới có được người em như hiền đệ đó.
Ngu tỷ chưa đó NTGNM, nhưng qua lời bình của đệ, tỷ thấy mấy ông già nầy mượn cớ nhớ mẹ để “lên men” khá đậm đà phải không? Hổng chừng chắc nhờ men mà hiền đệ “bình” say sưa dữ hén. Nói giởn cho vui, chứ đệ bình rành rẽ lắm, ngu tỷ không đọc NTGCM chỉ đọc lời bình cũng thấy được tấm lòng của tác giả VTT nghĩ về mẹ ra sao rồi.
VTT viết, hiền đệ bình, ngu tỷ còm, thui, bi giờ tỷ đệ mình cụng ly…trà đá nghen, hi hi..
Chào Nga tỷ!
Gặp lại Tỷ về xứ Nẫu bằng cái tình quê hương, đệ thấy thật ấm lòng!Đệ chỉ “bình…loạn” phá lão VTT chơi, mà được Tỷ đồng cảm, vui hết biết vậy đó!
Được Tỷ sẳn lòng “kết nạp” vào danh sách các út đệ đệ của Tỷ, đệ này cảm động lắm nghen!
_Thôi cụng “đá…trà”, cạn một hơi, đệ chúc tỷ-quynh bên ấy vui đầy và sức khỏe nhé!(cừ)
Hay
Mình cảm ơn win đã ghé chia sẻ!
Bạn viết chắc tay và đi vào lòng người đọc .
Mình đã đọc đi , đọc lại nhiều lần .
Cảm ơn bạn của tôi .
Chúc vui.
Cảm ơn anh Bảo Định đã đồng cảm “đọc đi đọc lại nhiều lần”, và còn khích lệ em “viết chắc tay và đi vào lòng người đọc”…
Chúc anh luôn vui, bình tâm dưỡng bệnh!
Tác giả VTT sành rượu,người viết bài giới thiệu chắc cũng sành không kém ?
Không đâu, Youme ơi! “ Tác giả VTT sành rượu”chứ người viết bài này, chỉ “nếm” được chút chút cho… “nóng trong người” thôi hà!
Cảm ơn bạn đã chia sẻ!
Bài “promotion” viết hay lắm anh NNT; ít nhất cũng nói lên được một chút gì cho người mình ngưỡng mộ. “Những thằng già nhớ Mẹ” nghe hay lắm; nhưng nếu như “Những Bà già nhớ con” thì ra sao nhỉ, chắc là đau xót thương tiếc đến dường nào!
Chắc hôm nào RB phải nhờ anh viết hộ cho Tập truyện ngắn “Những Bà già nhớ con” (với những bài thơ…) nha. Cảm ơn anh trước. Ở đây RB thi thoảng có đọc một vài truyện ngắn của nhà văn VTT trong những Tạp chí (Weekly Magazines). Chúc sức khỏe và viết đều tay anh nhé! Nếu có dịp mình “dợt” thử vài “ngón BĐ” coi ra sao hỉ hihi. Thân chào anh!
Chào anh Rong Biển!
Lâu quá xá mới gặp lại anh đó nha! Dạo này ta bà “du …hí” tận đâu mà biệt tăm quài dzẫy anh? Đọc những lời chia sẻ có cánh của anh làm “chín”… nẫu cả “promotion” luôn đấy!
À, nếu anh dám “gởi trứng cho ác” (giết hộ) tập “Những Bà già nhớ con” của anh xuất xưởng, thì dzinh hạnh cho nẫu này biết mấy? Sợ tay nghề thằng em còn yếu làm hỏng cái lề thương của “Bà già nhớ con” , thì tậu nẫu… sông suối nào rửa cho sạch đây?…
Anh RB ơi!Còn cái dụ “ngón BĐ” làm sao dám “dợt thử” cùng quynh trưởng, sợ “múa rìu qua mắt thợ” lắm, huống chi nẫu đã quên tuốt luốt từ dạo ấy rầu, bây giờ… “cuốc” chim còn chỉa hổng bén nữa nè!(cừ)
Cảm ơn anh đã động viên “viết đều tay”, chúc anh & gia đình bên ấy luôn vui, bình an và ấm…tận cật nghen!
Chèn đét ơi, đọc còm của Rong Biển xong Bếp tức cười và thích ý đoạn::”
“Những thằng già nhớ Mẹ” nghe hay lắm; nhưng nếu như “Những Bà già nhớ con” thì ra sao nhỉ, chắc là đau xót thương tiếc đến dường nào!
Chắc hôm nào RB phải nhờ anh viết hộ cho Tập truyện ngắn “Những Bà già nhớ con” (với những bài thơ…) nha”
quá chừng, lại còn hẹn dợt võ với Thơ đệ nữa chứ. Hôm nay hai anh em thượng đài nhớ hú cho bà con tụ hội về coinghen, Bếp tình nguyện ngồi bán vé vô cửa, thu được bao nhiêu đem cứu trợ nạn nhân bảo lụt hết nha.
Được Nga tỷ “tức cười” là đệ hạnh phúc rồi!
Níu có “thượng đài” theo nhã ý quynh RB, chắc đài phải cách khán giả xa xa, vì lúc ấy, đã hóa trang thay vai anh Sáu Nẫu rầu, chứ đệ lên… “lau” sàn sớm, thiên hạ bỏ chạy hết! Lúc ấy, họ quay lại đòi tiền Tỷ (tổ chức) bán vé, thì lấy đâu bồi thường gấp ba bốn lần chắc phá sản luôn, đào khoảng nào “cứu trợ” cho dân miền Trung đang gặp bão lũ cuồng quét, hả Tỷ?
Cảm ơn Tỷ đã ghé “NTGNM…”!
NNT viết dễ thương lắm
Cảm ơn anh Huy Thanh đã thấy “viết dễ thương” là em nhẹ lòng trẻ ra, chúc anh luôn phẻ!
Cảm ơn anh Nguyễn Ngọc Thơ có một bài viết sâu lắng và dí dỏm, nó làm em thắc thỏm ý định mượn anh cuốn tạp bút của nhà văn Vũ Thế Thành để đọc ké ạ.
Cảm ơn Thi Ca đã đồng cảm cùng “bài viết” là mình thấy vui rồi!Vậy sáng chủ nhật này, ghé Du Miên cafe-HBC, mình “gởi” cho TC “thắc thỏm” nhé, chúc bạn làm thơ ngày càng thật hay!
cám ơn anh NGT Thảo đã đọc một bài viết có tình chất phê bìng ngắn gọn cuả anh điệu văn dí dỏm nhưng tinh tế có sức khơi bén cho người đọc,
gãy gọn súc tích và chuyển tải….tác động ấn tượng..
chúc vui
Cảm ơn Hiếu Thảo đã chia sẻ!Chúc Thảo và gia đình luôn vui, sức khỏe và hạnh phúc nhé!
Ngạc nhiên thích thú với bài gới thiệu của Nguyễn Ngọc Thơ. Không ngờ cậu viết sâu sắc như làm thơ. Xin lỗi bạn yamaha VTT, mấy hôm nay chưa đi Saigon nên chưa ghé quán con gái nhận sách bản đặc biệt của tác giả gởi tặng. Hẹn đọc xong sẽ có đôi lời. Vẫn nhớ giọng cười sang sảng như ngày nào của VTT
Thân ái
Wao…,chào anh Ba Tê!
“Ngạc nhiên thích thú với bài giới thiệu của nnt. Không ngờ cậu viết sâu sắc như làm thơ…”
Được anh Ba Tê khích lệ nóng hôi hổi bay bổng… tận mây xanh ấy!
Vậy là bữa nào, anh nhớ thưởng em buffet ngắm… “chân dài” nữa hén!(cừ)
Cảm ơn anh trước nha, chúc anh luôn phẻ và cười tươi roi rói như ngày“nhận cup” liếc mắt đá…người xưa nghen!
Chào Anh nguyễn Ngọc Thơ!Chưa đọc qua sách ”Những thằng già nhớ Mẹ” Nhưng nghe tựa sách và bài viết cảm nhận của Anh ..Tôi có cảm giác Rất lạ về Vũ Thế Thành !Qua những trích đoạn ngắn- nghe được khẩu khí văn của một người ngang tàng bất cần đời ?Và Tôi liên tưởng đến tính cách thực ở ngoài đời -Chắc phải là người ít nói!Nhưng khi nói lại là người nói nhiều?Dạng người khó tính trong dễ tính ngoài!/Bởi văn là người phản ánh ít nhiều đến tính tình mà?Đừng bảo là nãy giờ Tôi bói nghe?”Nói có sách mách có chứng ”-Chỉ tiếc là không gặp người sao đưa bằng chứng ra?Tựa đề cuốn sách đọc lên nghe rất lạ gây sự tò mò…Thường thì tựa sách dùng ngắn gọn Thí dụ như”Nhớ về Mẹ”hoặc ”Nghĩ về Mẹ”.Đằng này lại thêm ba chữ đầu câu rất ấn tượng”Những thằng già” Và qua bài viết đọc những trích đoạn… lại càng khẳng định TG sâu sắc tâm hồn -đơn giản hình thức bản thân ?Cuối tuần phải vào nhà sách tìm mua về đọc NTGNM của VTT
Chào chị aitrinhngoctran!
Hahaha…chỉ qua bài viết nhỏ về “NTGNM”, mà chị đã có lời nhận xét về Tác giả thật sâu sắc, tinh tế đó nha!( thiển ý cá nhân em) Hổng ai bảo chị“bói” đâu, rất tâm lý, rất ấn tượng…
_Vậy khi nào gặp trực tiếp Tác giả “Thằng già”, chị nhớ đưa ra “bằng chứng” cho ổng… ngắm chơi, em tin chắc lão VTT sẽ cười hóm hỉnh,“móm” híp… mắt luôn đấy!
Cảm ơn chị nhé, chúc vui và nhớ ghé nhà sách mua “NTGNM” hén!(cừ)
VTT viết tạp bút rất ấn tượng
Vâng, mình đồng ý với anh!
Viết dí dõm nhưng tinh tế
Cảm ơn Miên đã thấy “dí dõm nhưng tinh tế” là nẫu vui rồi!Chúc anh luôn “tủm tỉm” cho tươi trẻ nghen!
Anh NNT viết tạp bút chắc cũng hay lắm
Mình hổng dám “chắc” đâu Minh Huy ơi!Sợ bị ”lép” như những hạt… “tạp” li ti giữa chợ thì tội lắm lắm!(cừ)
Cảm ơn anh MH đã chia sẻ!