Bài 3: SỐNG VÀ LÀM VIỆC SAU TAI BIẾN MMN
|
Trả lời trực tuyến qua skype & video chat |
Biết mình bây giờ là một phế nhân không còn như xưa nhưng quyết không ăn bám cuộc đời, tôi lập kế hoạch tập luyện để có thể “về đời” với 2 kế hoạch::
-Kế hoạch B: Tu tại gia, tìm niềm vui trong mái ấm gia đình nếu mất khả năng hồi phục.
-Kế hoạch A: Trời thương ngó lại, tôi tái hội nhập để sống và làm việc trong khả năng hiện tại.
Thế là tôi lạc quan yêu đời nhìn về tương lai ca bài ca “Xe ta bon bon trên những dặm đường, giữa làng quê ta băng qua bao suối đèo, đồi nương (mà) xe ta bon ra chiến trường.…” (chào em cô gái Lam Hồng)
Rồi từ đó không phải tôi yêu em mà là: Rồi từ đó tôi lại vào đời…
KHỞI ĐẦU TẬP LUYỆN
Tiếp tục vật lý trị liệu
-Mỗi sáng tôi đi xe ôm đến BV để tiếp tục tập vật lý trị liệu và uống thuốc theo toa. Sau vài tháng tôi tự tập ở nhà. Sau đó tôi duy trì thường xuyên bằng cách:
-Đi bộ: Trong năm đầu, ngày tôi đi bộ hai cử sáng chiều 24km (đi 6, về 6 x2). Mỗi buồi sáng khoảng 5 giờ tôi tập 8 động tác thể dục bộ đội rồi bắt đầu đi khoan thai, rồi đi nhanh rồi chạy chậm, rồi đi nhanh, đi chậm và đi buông thả tay chân về nhà, , Nhờ sáng dậy sớm đi bộ tôi thấy được những cảnh đẹp trong mắt tôi như một cụ già tóc bạc phơ vừa đi vừa lạc quan vung tay chân như con nít, cặp vợ chồng trẻ chở nhau trên honda mang theo rau quả đến bán sớm ở chợ, các cụ cao tuổi vác gậy đi tập thể dục trong không khí mát lành buổi ban mai. Đối với tôi đó là hình ảnh lao động đẹp trong buổi bình minh.
-Tập thói quen ăn nhiều rau quả. Gần như bữa ăn nào tôi cũng ăn nhiều rau xanh và các loại quả tươi hoặc nấu chín. Giờ đây tôi trở thành “hạm rau”. Bữa cơm nào thiếu rau tôi cũng ra vườn vơ một đám rau càng cua vào chấm xì dâu mà ăn.
-Tập luyện lại trí nhớ:
Mất trí nhớ, mất đi kỹ năng mềm trên lĩnh vực âm nhạc và thể dục thế thao là hai mất mát lớn của đời tôi. Nhiều khi tôi làm người đối thoại bực mình vì đang nói bỗng quên, cố nhớ mà không nhớ được. Có khi mua giùm bạn vài viên Alaxan nhưng khi vào nhà thuốc đứng mãi mà không nhớ thuốc gì, đành nói thuốc có 300mg paracetamol + 200 mg ibuprofen, cô dược tá nghe vậy à lên gọi “Alaxan” và tưởng tôi bị khùng vì tên thương mại dễ nhớ mà không nhớ lại nhớ công thức thuốc. Vì vậy vợ tôi chán tôi quá trời. Thông cảm với vợ nên nhiều lúc thấy vợ chán tôi quá tôi mới đỡ lời nàng “Anh hiểu em và là đồng minh của em bỡi vì anh còn chán…anh hơn cả em nữa!”
KẾ HOẠCH B
Nếu không hội nhập được, không lẻ ở nhà làm thơ khều mặt trời để than thân trách phận sao? Tôi không thích kiểu ủy mị như vậy, trong đầu tôi lúc nào cũng vang lên câu thơ:
Rên rỉ khóc than van xin là hèn nhát
Cứ làm tròn trách nhiệm của mình
Rồi trên con đường định mệnh đã gọi tên
Dẫu có chết đi cũng không than khóc
(Alfred Musset-Le loup)
Vì vậy kế hoạch B “Ở nhà vẫn vui” của tôi như sau:
-Đất dư, cho người ta thuê làm quán cà phê: Vui vì hàng tháng có tiền vi vu với bạn bè.
-Viết trên mạng để có tên được các em gái làm fan gởi comment xin làm người tình “trăm năm”: Vui vì không cô đơn.
-Trồng rau sạch tại nhà, nuôi chó, nuôi cá, nuôi gà kiểng: Vui vì có con cháu 2 chân, 4 chân đa chủng tộc luôn ở bên mình.
KẾ HOẠCH A: TIẾP TỤC LÀM VIỆC
Nếu trời thương ngó lại, thân hình tàn tật tuy có “tật” nhưng vẫn không “tàn” thì tôi sẽ cố làm việc. Thế rồi một công ty Dược có vốn ngoại quốc mời tôi làm chuyên viên cố vấn cho…Giám đốc. Điều kiện làm việc của tôi là tuần chỉ làm một buổi, còn đi ăn tiệc thì mời,,,lúc nào cũng được. Hai năm sau Giám Đốc lên làm TGĐ và nhận tôi làm cha nuôi. Có hôm dẫn “hắn” đi dự tiệc do một công ty ngoại quốc mời báo chí ở SofitelPlaza, hắn e lệ ngồi cạnh tôi cùng với nhiều tên tuổi quen thuộc trong làng báo. Cô bác sĩ chủ trì buổi tiệc đến bàn tôi, trố mắt nhìn rồi tằng hắng đá giò lái: “có trăng quên đèn há…” Hiểu ý, tôi đáp ngay “con gái nuôi anh đấy, chứ trăng với đèn gì…”, cả bàn đều cười.
Trên đường về, đi bộ trên đường Lê Duẩn, “hắn” ôm tay tôi đi bách bộ, mùi “rịu”. Tôi cười bảo hắn: “Người ta nhìn vào tưởng con là bồ”siêu nhí” của bố…(giống vịt siêu thịt). Cả hai cùng cười. Công nhận 4 năm làm việc với hắn sướng thiệt vì khi cần thiết tôi ủng hộ quan điểm của hắn cự lại sếp lớn ở Canada tới bến cho đến khi hắn văng mất chức…TGĐ.
|
Thuyết trình khoa học tại Caravelle sau TBMMN |
Từ giả văn phòng ở Q1, tôi lại được mời qua Q7 làm trưởng phòng truyền thông hiện đại ăn theo chủ trương hình thành Nhà Thuốc GPP của một hệ thống công ty.. Chúng tôi tạo hệ thống vi tính, đường truyền đến các NT, để tư vấn cho khách về việc sử dụng thuốc an toàn, hợp lý. Tôi có một đội ngũ Thạc Sĩ, DS trẻ năng nổ, giỏi vi tính và đẹp (trừ tôi) để trả lời khách hàng qua hệ thống skype và video chat.
Nhưng vì đường truyền nhỏ nên bị trục trặc hoài, cuối cùng phải bỏ đi giấc mộng giao thiệp toàn quốc với khách hàng qua mạng telemedecine. Ngưng làm ở Q7 tôi nhận được lời mời làm cố vấn cho một công ty có vốn nước ngoài ở Q3. Chính ở đây trên cương vị cố vấn, tôi đã hỗ trợ cho tuần báo SKĐS vài trăm triệu tiền quảng cáo (là điều nếu không nói ra thì ít ai biết được, báo mà thiếu QC báo sẽ nhảy…Gangnam style ngay). Cuối năm 2011, tôi còn lập kế hoạch hỗ trợ cho báo khoảng 1tỉ 2 (cho tài khóa 2012) nhưng kế hoạch bị bác ở nước ngoài vì phản hồi của thị trường không thuận lợi.
Không những tiếp tục làm việc, tôi còn nhận trả lời phỏng vấn trên đài TV1. Sau khi thâu xong, bác Nam đạo diễn (NSUT) đã buột miệng khen “bác nói chuyện tự nhiên chẳng cần giấy tờ gì cả”. Tôi thấy mình cũng gan cùng mình (Mời bạn đọc nghe bệnh nhân hậu tai biến nói chuyện trên đài truyền hình qua đường link clip “Thuốc tăng cân cho trẻ em” ( http://youtu.be/0ileNyVEFzA)
TIA HY VỌNG LÓE LÊN
Sau TBMMN 8 năm, tôi thấy cuộc đời vẫn đẹp sao. Nếu theo câu tục ngữ Việt Nam “ăn được ngủ được là tiên” thì tôi đúng là tiên vì ăn tốt (ngày 4 bữa, mỗi bữa chỉ ăn 75% dung tích dạ dày để dễ tiêu), ngủ còn tốt hơn ăn (ngày 7 tiếng). Nhiều người tuổi trên 60 thường trăn trọc khó ngủ, còn tôi nằm xuống giường khoảng 5-10p là đã đi vào cõi mộng ca bài “Thiên Thai, chúng em xin dâng hai chàng trái đào tiên…” (Thiên Thai-Văn Cao) Chỉ tiếc là nói không được, từ tiếng Việt, tiếng Anh, tiếng Pháp đều quên tất tần tật. Ai hỏi trình độ ngoại ngữ tôi chỉ mỉm cười trả lời “ Tiếng Anh thì dở mà tiếng em thì …đỡ đỡ”.
Để thay đổi không khí, tôi dự tính chuyển hệ qua làm lính cho một công ty du lịch để…đi chơi khỏi tốn tiến. Đầu tháng 6 này tôi sẽ tổ chúc sinh nhật tại Đà Nẵng Riverside cho 100 khách du lịch.
Cuộc đời bệnh tật sau tai biến vẫn lóe lên tia hy vọng và niềm tin vào cuộc sống…
TTT


Cám ơn bài viết bổ ích của anh,em đã save vào máy tính để đọc thường xuyên
Anh Tho dung la mot tam guong vuot qua benh tat va nhung song gio cuoc doi
“Anh Tho dung la mot tam guong vuot qua benh tat va nhung song gio cuoc doi”
Trời kêu ai nấy dạ mà khi “ổng” kêu bận làm việc quên dạ, chắc bị liệt vào loại học sinh cá biệt nên bắt sắp hàng “Hãy đợi đấy!”. Thế là hãy cố vui lên mà sống…
TTT
Dược sĩ Trương Tất Thọ: Đời vẫn đẹp sau tai biến
Sài Gòn Tiếp Thị – 22 giờ trước
SGTT.VN – Một tay đàn tài năng, một giọng ca lãng tử, từng là vô địch bóng bàn, luôn say mê với nghề dược… tất cả trong phút chốc trôi tuột về quá khứ sau một tai biến bất ngờ. Thế nhưng, ở tuổi bóng xế, dược sĩ Trương Tất Thọ vẫn kiên trì vượt qua chứng nhũn não, tìm lại cho mình một cuộc sống mới. Ông hóm hỉnh kể lại câu chuyện tai biến của mình.
Ngày 5.7.2005, tôi nhớ lúc đó khoảng 1 giờ sáng, tôi vừa hoàn tất cả nội dung lẫn hình ảnh của một bài viết gần 2.000 chữ cho số đặc biệt mừng Quốc khánh của một tờ báo tại TP.HCM. Xong việc, tôi đi tắm. Dội nước xong, tôi với tay cầm cục xà phòng thì đột nhiên cục xà phòng rơi xuống đất. Tôi cúi xuống lượm, xà phòng lại rơi lần nữa. Một cảm giác khó chịu dữ dội xâm chiếm cả đầu óc, cơ thể, tôi bực mình gầm lên bóp mạnh, cục xà phòng vỡ vụn. Vợ tôi nghe tiếng gầm, vội chạy đến phòng tắm. Không biết lúc đó thần sắc tôi thế nào mà trông gương mặt vợ tôi đầy lo sợ. Tôi được dìu vào giường, nằm nghỉ và đo huyết áp.
Dược sĩ Thọ thuyết trình tại một hội nghị y học (chụp sau sau lần tai biến mạch máu não). Ảnh nhân vật cung cấp.
Lúc ấy tôi cảm thấy nói khó, miệng ú ớ, giảm thị lực. Tôi vẫn chưa biết điều gì đã xảy ra với mình, hỏi vợ huyết áp vừa đo bao nhiêu. Vợ bình thản trả lời: 16/9, đưa thuốc hạ huyết áp ngậm dưới lưỡi cho tôi rồi theo dõi qua đêm. Khoảnh khắc đó tôi cảm thấy không có gì trầm trọng nên bình thản ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, vợ kiểm tra lại huyết áp cho tôi rồi nói thật: “Hồi hôm huyết áp của anh lên đến 22/12 chứ không phải 16/9! Sợ nói thật anh lo nhiều nên nói giảm xuống để anh yên tâm. Và hôm nay anh phải nhập viện”.
Tôi khăn gói quả mướp để “lên phòng”. Điều làm bệnh nhân cùng phòng ngạc nhiên nhất là tôi nhập viện với cây đàn guitar. Đó là cây đàn cổ điển thuộc một hiệu đàn danh tiếng đã theo tôi mấy ngàn cây số suốt 40 năm. Lúc rảnh rỗi, các bệnh nhân cùng phòng yêu cầu tôi đàn cho nghe. Nhưng than ôi, khi ấy tôi mới nhận ra mình bị liệt nửa người, đàn hết được! Tôi buồn bã chép miệng “thôi hết rồi”.
Qua thăm khám và các xét nghiệm cận lâm sàng, tôi được chẩn đoán nhũn não do tắc mạch máu não. Những tế bào ở bộ phận bị tắc, máu sẽ bị chết và xung quanh nhũn ra làm tắc nghẽn mạch máu não. Bệnh tuy không nghiêm trọng như xuất huyết não, khả năng tử vong cũng thấp hơn, nhưng di chứng của nó gây nên như mất khả năng ngôn ngữ thì sẽ kéo dài hơn và khó có khả năng hồi phục. Triệu chứng điển hình là tôi mau quên, hoa mắt, tê liệt tay chân.
Sau nửa tháng nằm viện, tôi được điều trị ngoại trú. Nhưng lúc ra viện, tôi không còn là người bình thường với một mớ di chứng kèm theo. Tôi bị liệt nửa người, mất trí nhớ, khả năng nghe kém đi, phát âm không chuẩn. Tôi buộc lòng ngưng chơi đàn, không thể đánh bóng bàn, không thể tự lái xe, đi đâu cũng phải nhờ vợ chở. Điều khiến tôi đau khổ nhất là chứng hay quên. Cả nhà tôi bao phen khốn đốn vì tôi đi quên khoá cửa, hâm đồ ăn thì quên tắt bình gas, đổ xăng quên… trả tiền.
Tôi đành lên kế hoạch sống quãng đời còn lại trên cơ địa hậu tai biến và nghĩ cách làm ra tiền trên cơ thể tàn phai với bệnh tật này. Tôi ăn nhiều rau quả, giảm các chất béo, thịt mỡ… Đa số bữa ăn của tôi đều nhẹ, dễ tiêu hoá, không nặng bụng và ít calorie. Mỗi ngày từ 9 – 11 giờ sáng tôi lại đến phòng vật lý trị liệu tập các động tác tay chân và cổ. Sau vài tháng trị liệu, tôi tự tập tại nhà. Năm đầu tiên, tôi đi bộ hai cữ sáng chiều tầm 24 cây số, bắt đầu đi khoan thai, rồi đi nhanh, rồi chạy chậm, rồi chạy nhanh, cuối cùng là buông thả hai tay về nhà. Khi cố gắng hết sức mà thấy mình vẫn không thể khôi phục được trí nhớ, tôi đành chấp nhận “sống chung với lũ” trong một tinh thần lạc quan. Tôi lao động, trồng rau sạch tại nhà, nuôi chó, nuôi cá, nuôi gà kiểng. Và tôi vui vì cảnh an nhàn ấy.
Tám năm sau tai biến mạch máu não, tôi thấy cuộc đời vẫn đẹp sao, ăn ngày bốn bữa, ngủ khò chỉ sau dăm mười phút đặt lưng xuống giường. Sáu mươi tám mùa xuân, tôi vẫn còn khá sung sức ở nhiều cuộc dạo chơi và công việc: viết lách, du lịch, tư vấn cho các công ty dược phẩm, làm thơ, hát ca. Cuộc đời bệnh tật sau tai biến vẫn loé lên với tôi nhiều tia hy vọng và niềm tin vào cuộc sống.
Nguyên Cao (ghi)
Cuộc đời bệnh tật sau tai biến vẫn loé lên với tôi nhiều tia hy vọng và niềm tin vào cuộc sống.
Nguyên Cao (ghi)
Cám ơn Ba Cù Nèo đã đưa bài “Dược sĩ Trương Tất Thọ: Đời vẫn đẹp sau tai biến” phỏng vấn của PV Nguyễn Cao trên báo SGTT ngày 29-5 vào đây. Khi nào Ba Cù Nèo có “nèo cù” phương trời nào thì hú một tiếng, tôi theo ngay.
Thân mến
TTT
Cuộc đời vẫn đẹp sao anh Thọ hỉ !
Nhiều người bảo em bài viết của anh đơn giản mà có ích vô cùng
Chúc anh mỗi ngày …một niềm vui mới
“Cuộc đời vẫn đẹp sao anh Thọ hỉ !”
Sáu Nẫu ơi, không biết nên vui hay nên buồn vì hiện nay mỗi ngày sáng sớm mình đều nhận được tin nhắn “chúc a 1 ngày mới hp nha!”, trưa thì nhận được “nhớ ăn trưa và nghỉ trưa chút a nhé!”, tối lại nhận được “a đừng uống bia nhiều kẻo bệnh trở lại đấy!” đều đặn mỗi ngày. Biết trả lời sao?
Chắc hôm nào phải nhờ Ba Cù Nèo và Sáu Nẫu giải đáp tơ lòng…thòng giùm…”em” nó.
Bữa “mô” anh em mình gặp nhau “hỉ?”. Mùng 4-6 mình bay đi Đà Nẵng để thăm mấy “em nó” ngoài “nớ”.
Liên lạc nhau sau nhé.
TTT
Em coi loáng tháng thấy trên báo SGTT có giới thiệu về anh TT Thọ
“Em coi loáng tháng thấy trên báo SGTT có giới thiệu về anh TT Thọ”
Hoa ơi, anh Ba cù Nèo mới đưa vào phần còm ở trên đó em ạ, Cám ơn em nhé.
TTT
Có hy vọng và niềm tin vào cuộc sống là có tất cả phải không bác Thọ ?
“Có hy vọng và niềm tin vào cuộc sống là có tất cả phải không bác Thọ ?”
Vừa đọc câu “còm” này của Cẩm, trong óc tôi liền vang lên bài hát tôi thường hát “biểu diễn nghiệp…thừa” thập niên 70, đó là câu “Hà Nội đó niềm tin yêu hy vọng của núi sông hôm nay và mai sau, chân ta bước lòng ung dung tự hào, kìa nòng pháo vẫn giương lên trời cao…”
Vâng, đúng như bạn nói, có niềm tin, có hy vọng thì may ra có được tất cả. Tục ngữ Pháp có câu “Vouloir c’est pouvoir”, mình thường dịch “Muốn là được” nhưng tôi nghĩ rằng “Muốn là có thể được” vì phải có MUỐN thì mới có thể biến cái không thể thành cái có thể “ĐƯỢC”.
Hơi bị triết còm chút xíu phải không Cẩm-QN.
TTT
Để thay đổi không khí, tôi dự tính chuyển hệ qua làm lính cho một công ty du lịch để…đi chơi khỏi tốn tiến. Đầu tháng 6 này tôi sẽ tổ chúc sinh nhật tại Đà Nẵng Riverside cho 100 khách du lịch.
______
Vậy là có cơ hội bám càng anh Thọ rồi
“Để thay đổi không khí, tôi dự tính chuyển hệ qua làm lính cho một công ty du lịch để…đi chơi khỏi tốn tiến. Vậy là có cơ hội bám càng anh Thọ rồi”
Hạc ơi,
Mỗi lãnh vực đều có những nét đặc thù riêng của nó. Tìm địa điểm đãi tiệc “Ngon bổ rẻ-Mát đẹp hợp vệ sinh” là thấy các điều kiện đã đá giò lái nhau rồi. Gala dinner thì phải có sân khấu, có nhạc. Hợp đồng “một cục” với nhà hàng ngoài trời không được lại phải đánh lẻ…Đủ thấy nhức đầu rồi. Vì vậy “bám càng” theo tôi dễ bị nhức đầu lắm…
Hay là anh em mình kiếm việc khác làm đi, “Nẫu” hỉ…
TTT
“Chào vui lây cùng may mắn của Anh..”
Cám ơn lời chúc của aitrinhngoctran nhé.
TTT
Chào anh TTT,
Đọc bài của anh, tôi thấy tinh thần lạc quan và tính hài hước của anh là hai điều mình cần học hỏi. Tôi sẽ “save” bài này lại để đó, khi “CẦN” thì biết đường mà mò. Chúc anh thân tâm an lạc.
Anh Quế Sơn thân mến,
Tôi là người ái mộ anh từ lâu vì như anh đã biết tôi thuộc dạng “tiếng Anh thì dở mà tiếng em thì… đỡ đỡ”. Vì vậy thấy anh nhận xét
“Đọc bài của anh, tôi thấy tinh thần lạc quan và tính hài hước của anh là hai điều mình cần học hỏi. Tôi sẽ “save” bài này lại để đó, khi “CẦN” thì biết đường mà mò. Chúc anh thân tâm an lạc.”.
Ý chí nghị lực đóng vai trò rất quan trọng vơi con người. Có bài hát “Thương nhau cho nhau nụ cười…”,cuộc sống khó khăn, không cho nhau tiền bạc được thì cho nhau niềm tin và hy vọng để vươn lên. Tôi viết bài cũng mong mang lại lợi ích cho người đọc.
Cám ơn anh.
TTT
Nghị lực làm nên khác biệt, nghị lực đến từ tư duy lạc quan. Cảm ơn anh Trương Tất Thọ và chúc anh an vui vì anh đã chia sẻ niềm lạc quan quý đến với mọi người
“Nghị lực làm nên khác biệt, nghị lực đến từ tư duy lạc quan”.
Cám ơn nhận xét của Trần Thi Ca. Về mặt y học, nhận xét ấy có thể phân tích như sau:
Chính tư duy lạc quan giúp cơ thể con người sản xuất khoảng 20 chất endorphin khác nhau tạo ra bốn tác dụng chính cho cơ thể: tăng cường sức đề kháng, giảm nhẹ cơn đau, làm bớt các stress, chậm sự lão hoá. Endorphin mạnh gấp bội các thuốc chống đau của người làm ra, mà không gây nghiện.
Chính vì thế mà tư duy lạc quan là một yếu tố hỗ trợ điều trị bệnh. Đấy cũng là phương thuốc trị bệnh không mất tiền mua.
Thân ái
TTT
Chào anhThọ may mắn! Trong cái rủi có cái may! Không ai được như thế cả!?Có câu ”Phước bất trùng lai họa vô đơn chí”Còn Anh thì ngược lại”Phước trùng trùng lai.họa độc đơn chí”Có lẽ ..nhờ cái tên Thọ???Bắt chước Anh lạc quan ,cười..đến no, dù o có bệnh ,cười càng to ,để bệnh đừng lò dò đến..thăm mình..Hì..hì..hì..Nổi tiếng là khỏe như trâu ,o có rầu ,chỉ lo o có cỏ ,để gặm mà thôi!Chào vui lây cùng may mắn của Anh..
Phục bác TT.Thọ quá
Thật đáng khâm phục !
Quả là tấm gương chiến đấu kiên cường
Vẫn có thể nghe thấy tiếng cười hài hước, hóm hĩnh trong đời thường của anh 3T qua từng câu chữ trong các bài viết KNS&LVSTBMMN. Cứ tiếp tục vậy nhé, anh…iu! hehehe…
Cám ơn Kim Mai, Song Hương, Tú Gàn,
“Cứ tiếp tục vậy nhé, anh…iu! hehehe…”
Phải cố vui lên mà sống chứ, để tìm thấy niềm vui trong cuộc đời và cười tươi như…Tú Gàn trên hình avatar.
Thân mến
TTT
Trông chết cười ngạo nghễ phải không anh thọ !
@ Cho em chai “hỏi nhỏ” cái này: “Em” nào sau lưng anh chai,khi anh chai đang “nghim chỉnh” làm dziệc “Trả lời trực tuyến qua skype & video chat” dzẫy hè?(hình minh hoạ số 1)
Chị ấy là Thạc Sĩ, Phó Phòng rất giỏi. Nhờ chị ấy giúp rất nhiều.
“……Nhờ chị ấy giúp rất nhiều.”.Dzẫy sao(trong hình) có vẻ…lắc đầu “ngao ngán”? Em chai tưởng đâu… “bả” ngao ngán dzìa cái “sự Chit-Chat” của anh chai chớ?
Đúng là một tấm gương vượt qua bệnh tật,đáng khâm phục !
Đời thế mà vẫn vui anh hỉ !
“Đời thế mà vẫn vui anh hỉ !”
Tin vào cuộc sống để tìm niềm vui để lạc quan yêu đời. Chính tinh thần lạc quan sẽ giúp não tiết ra nhiều endorphine gia tăng khả năng đề kháng với nhiều bệnh nhiễm trùng, nhiễm siêu vi. Biết tìm niềm vui trong cuộc đời không bi quan yếm thế cũng là một phong cách sống bạn nhỉ.
TTT
Một tinh thần lạc quan để vượt qua bệnh tật như anh thật là hiếm có
“Một tinh thần lạc quan để vượt qua bệnh tật như anh thật là hiếm có”
“Đòi là vạn ngày sầu, biết tìm vui chốn nào…” vì vậy cần phải biết tìm niềm vui “nội tại” để mà sống phải không bạn…
TTT
@Chào Anh TTT!
Em là kẻ chung xuồng… “méo mỏ” như anh Ba Tê đây!
Mấy hôm nay, em cứ đọc đi, đọc lại ba bài viết về TBMMN mà thầm ngưỡng mộ, kính phục cái nghị lực thật phi thường của Anh !
Ba bài viết như những liều thuốc bổ, Anh dành tặng cho những ai cùng “cảnh ngộ” học hỏi, chia sẻ!Là một người trong cuộc, em nghĩ, có lẽ tính “lạc quan” trong “liều thuốc” của Anh là vị thuốc chính quyết định căn bệnh « tai biến… »mau hồi phục và hòa nhập cộng đồng ; bởi thân mình dù có “tật”, nhưng lòng mình thì vẫn không “phế”, mà luôn phơi phới tràn đầy yêu thương phải không Anh?
Chúc Anh TTT luôn phẻ và trên môi luôn “nở méo” nụ cừ thật tư_ “néo nhau” như hầu trai tơ mới… liếc iu dzậy nghen!
Nguyễn Ngoc Thơ ơi,
“có lẽ tính “lạc quan” trong “liều thuốc” của Anh là vị thuốc chính quyết định căn bệnh « tai biến… »mau hồi phục và hòa nhập cộng đồng …”
Cám ơn Thơ nhé vì
“Ở đâu cũng có nụ cười
Ở đâu cũng thấy rạng ngời tin yêu…”
Mình tin yêu vào cuộc sống, tin yêu vào con người, tin vào bản chất “nhân chi sơ tính bản thiện” để mà vươn lên vì không ai giúp mình bằng chính mình giúp mình. Thương nhau cho nhau nụ cười là như vậy để giúp mang lại niềm tin vào cuộc sống…
Chúc khỏe để luôn cười tươi Thơ nhé…
Thân mến
TTT